Số 31 Đường Giấc Mơ - Chương 25 + 26

25.

Ruby lật giở trang cuối của tờ Barnet Times
thở dài. Cô không thể nào hèn kém thế. Cô không thể nào hèn kém tới mức phải
nộp đơn xin làm một trong mấy cái công việc ngu ngốc này và tới những cuộc
phỏng vấn ngu ngốc mặc những bộ đồ ngu ngốc chẳng phù hợp với cô và nói những
câu chuyện vớ vẩn hàng nửa tiếng đồng hồ trong một gian phòng với một người lạ.
Cô không muốn làm một nhân viên hành chính văn phòng trong một tổ chức từ thiện
ở Golden Green. Cô cũng chẳng muốn làm trợ lý bán hàng trong một hiệu ảnh ở
trung tâm Finchley hay làm một nhân viên lễ tân ở trong một công ty kế toán ở
Whetstone.

Cô muốn làm ca sĩ/người sáng tác nhạc. Đó là tất cả những gì
cô hằng muốn trở thành và trong khi cô có sự bảo đảm từ khoản tiền do Paul chu
cấp hàng tháng vào tài khoản của cô, cô có thể tự phỉnh phờ mình rằng cô là như
thế. Giờ thì cô thất nghiệp và phá sản rồi.

Cô thậm chí còn cân nhắc cả quảng cáo tìm người múa cột và
múa khiêu dâm. Cô có một thân hình đẹp và cô có thể nhảy, nhưng thực tình mà
nói cái ý nghĩ rằng cô phải đảm bảo luôn luôn nhẵn nhụi, bóng bẩy, rám nắng và
thường xuyên tẩy lông cũng đã đủ làm cô quá nản, thậm chí ngay cả trước khi cô
cố gắng tưởng tượng xem mình sẽ cảm thấy thế nào khi một tay nhân viên bán hàng
tên Dean đến từ Chingford cố gắng nhét một tờ mười bảng vào trong quần lót của
cô.

Cô đã tiêu quá hạn mức có thể của tháng và cô phải trả tiền
thuê nhà tháng tới vào ngày thứ Hai. Thậm chí cô cũng chẳng có lấy một cái thẻ
tín dụng để dùng khi lỡ. Cô chẳng bao giờ buồn thử nộp đơn xin cấp thẻ và cũng
không bao giờ nghĩ rằng có ai lại ngốc tới mức cấp thẻ cho cô dù cô có thử xin.

Buổi chiều hôm ấy một chiếc xe tải của cửa hàng Conran đỗ lại
trước cửa nhà và hai người đàn ông đang dỡ đồ đạc gì đó để chuyển vào trong
nhà, rất nhiều đồ, trong hộp, trong túi. Từ cửa sổ phòng ngủ của mình, cô ngỡ
ngàng nhìn họ làm, đợi họ đóng cửa sau thùng xe và rời đi sau đó cô chạy xuống
cầu thang, Toby đang hối hả xé băng dính khỏi các thứ đồ đạc ở trong hành lang.

“Cái chết tiệt...?”

“Cứt thật,” anh nói, tim thót lại. “Em làm anh giật bắn
mình.”

“Cái chết tiệt gì thế này?”

“Đồ đạc thôi mà,” anh lẩm bẩm. “Đồ dùng cho ngôi nhà.”

“Ôi,” cô nói, nhướn mày cầm chiếc thùng rác bằng da lên để
kiểm tra giá. “Đồ đẹp đấy anh Tobes. Có thứ đồ dùng nào hữu ích không?”

“Đồ này hữu ích mà,” anh xì một tiếng và giật nó từ tay cô.
“Đó là một cái thùng rác.”

“Đó là một cái thùng rác giá 95 bảng.”

“Đây là vấn đề chất lượng. Cái thùng này sẽ bền mãi mãi.”

“Thế còn cái thùng to tướng này.” Cô nhướn mày về phía cái
hộp đang nằm dựa vào cửa ra vào.

“Đó là cái bàn nước.”

“Ồ, cho em xem nào.”

“Một phút nữa nhé.”

“Chúa ơi, cứ như là Giáng sinh vậy,” cô nói, “để em mở cái gì
đó ra nhé, anh đồng ý không?”

“Không,” Toby giật giọng, lôi một quả cầu trong suốt bằng
chất dẻo Perspex ra khỏi hộp.

“Cái gì thế này?” cô chỉ vào nó, vẻ buộc tội.

“Thế trông nó giống cái gì nào?”

“Đó là một quả cầu bằng chất dẻo. Nhưng tại sao?”

“Bởi vì... bởi vì... anh thích nó. Đó là lý do.”

“Được thôi.” Cô ngồi xổm xuống và theo dõi anh làm việc một
lát. Anh lột lớp giấy bao có bọt ra khỏi quả cầu nhựa, trông có vẻ căng thẳng
và hơi đỏ mặt. “Vậy là,” cô bắt đầu, “cái khoản tiền Gus để lại ấy - chính xác,
là bao nhiêu anh?”

Toby chặc lưỡi.

“Không, thật đấy mà. Em cứ tưởng mình chỉ nói tới vài ngàn
thôi, nhưng thực sự là - nhìn những thứ này mà xem. Con số đó là bao nhiêu? Hai
mươi? Ba mươi? Hay một trăm ngàn?”

Toby lại chặc lưỡi lần nữa và liếc nhìn cô. “Ruby. Làm ơn đi
mà. Anh đã nói với em rồi. Đó không phải là việc của em.”

“Này, thực ra mà nói, là có đấy nhé. Đó là việc của em bởi vì
anh là bạn của em. Và đó là việc của em bởi vì...” Cô hít vào một hơi và đợi
cho tới khi cô bắt gặp ánh mắt của anh. “... bởi vì Paul vừa mới bỏ em và anh
ấy đã thôi không chu cấp cho em và em chẳng còn đồng nào cả.”

“Paul? Paul Fox ấy à?”

“Vâng. Paul Fox. Anh ấy sẽ cưới cái con dơi già kia và nghĩ
rằng đàn ông có gia đình không nên chu cấp cuộc sống cho các cô gái trẻ nữa.
Cũng phải thôi, em đoán vậy, nhưng em toi rồi, Tobes ạ, toi hẳn rồi. Và cái
khoản tiền này của anh, tiền của Gus. Em đang nghĩ rằng nếu có đủ tiền để mua
quả cầu nhựa và thùng đựng rác bằng da, chắc cũng đủ tiền để cho vay nhỉ?”

Ruby hơi nháy mắt và chờ cho vẻ mặt của Toby dịu đi. Toby
chưa làm cô thất vọng. Trước khi cô gặp Paul, anh luôn luôn mời cô ăn trưa,
miễn tiền nhà cho cô, thỉnh thoảng cho cô mượn dăm bảng. Và giờ đây khi anh
thực sự có tiền, một món hẳn hoi, chắc chắn là anh sẽ rải cho cô một chút chứ
nhỉ?

Anh im lặng một lát và Ruby nhìn anh cắn cắn môi suy nghĩ. Và
rồi anh quay về phía cô và nói, “Không đâu.”

“Cái gì?”

“Không. Rất tiếc, Ruby, nhưng không đâu. Em đã ba mươi mốt
tuổi rồi. Gần ba hai là khác. Em là một người phụ nữ trưởng thành rồi. Đã tới
lúc để em, em biết đấy, tự lo cho bản thân rồi.”

“Em có bảo anh lo cho em đâu,” cô gắt. “Em
đề nghị anh cho em vay ít tiền. Để giúp em trang trải một chút. Chỉ cho tới khi
em tự giải quyết xong việc của em thôi.”

“Phải, nhưng đó chính là vấn đề của em, Ruby. Em không bao
giờ giải quyết việc của mình cho xong đi. Em sẽ không bao giờ giải quyết việc
của mình cho xong trừ phi em thực sự buộc phải làm như vậy.”

“Mẹ kiếp. Như thế là có ý gì đây?”

Toby thở dài. “Anh chỉ muốn nói rằng em luôn luôn có những
người chung quanh em để làm đòn bẩy cho em. Có thể là cũng tốt cho em, em biết
đấy, để em tự chịu trách nhiệm về bản thân mình. Tự lực một thời gian.”

Ruby nhìn anh ngỡ ngàng. “Một mình á?”

“Phải.”

“Thứ lỗi cho em nhé. Anh là Toby Dobbs đấy chứ hả?”

“Cái gì cơ?”

“Anh biết đấy, Quý ông Ân cần và Chia sẻ, Quý ông
Nhà-anh-cũng-nhà-của em. Toby ‘Không ai đáng phải cô độc’ Dobbs ấy?”

Anh chặc lưỡi.

“Cái gì đã xảy ra với anh thế hả, Toby? Anh đã từng là người
đàn ông rộng rãi nhất mà em quen biết.”

“Phải,” anh lẩm bẩm. “Nào, hãy xem điều đó đã mang lại gì cho
anh.”

Ruby thở dài. Toby đang thương hại bản thân. Cô đang phí thời
gian. “Được thôi. Gì cũng được. Em sẽ tìm ra cách nào đó.”

“Tốt.”

“Phải.” Cô đứng dậy và quan sát anh từ phía trên. Anh đang
bắt đầu hói ở đỉnh đầu, và da sau gáy anh gập nếp như da lộn. Anh đang già đi.
Cô gặp anh lần đầu khi cô còn vị thành niên bởi vậy cô luôn luôn nghĩ rằng anh
là một ông già, nhưng cũng hơi khó chịu một chút khi rút cuộc anh bắt đầu trông
giống một ông già thật. Già và cô độc. Già và quăng tiền đi để mua những quả
cầu bằng Perspex và những cái thùng rác bằng da. Cô vuốt tay lên tóc anh “Gặp
anh sau nhé.”

“Ừ,” anh đáp, cộc lốc. “Gặp em sau.”

Cô đi lên tới nửa cầu thang, rồi chợt nhớ ra điều gì đó.
“Tobes?”

“Gì vậy?”

“Em không có tiền trả tiền nhà tháng này đâu, anh biết
không?”

“Không sao.”

“Anh chắc chứ?”

“Ừ. Chỉ cần em đừng nói với người khác là được.” Và rồi anh
quay về phía cô, một nụ cười hơi hé trên môi anh, và Ruby biết rằng cô vẫn còn
cơ hội thuyết phục Toby chia một phần tiền của anh ấy.

26.

Một người đàn ông đi vào cửa hàng sáng ngày thứ Bảy. Đây là
một điều bất thường, khi một người đàn ông không đi cùng một người phụ nữ vào
đây để chọn quà sinh nhật cho bạn gái thân thiết nhất hoặc tìm kiếm những đôi
giày ba lê bằng da có gắn những nụ hồng cho đứa con gái sơ sinh của em gái. Chỉ
có một người đàn ông. Ông ta đi một mình.

Đó là một người đàn ông to lớn, cao hơn một mét tám, lưng
rộng. Ông ta có mớ tóc rất sẫm màu, ở trên đỉnh đầu tóc hơi mỏng, nhưng chung
quanh thì lại dày, có lẽ khoảng bốn lăm tuổi hoặc cùng lắm là năm mươi nhưng
còn giữ tốt phong độ. Ông ta mặc áo khoác da, quần jeans và đi một đôi giày
lười. Tờ báo Guardiangập làm tư kẹp trong tay. Nếu thích kiểu người
như vậy thì có thể coi ông ta là đẹp trai, nhưng Leah thì không. Ông ta có vẻ
như rất quan tâm đến đồ đạc trong nhà, đặc biệt là một chiếc bàn nhỏ màu kem
trang trí bởi hình vẽ những bông hoa loa kèn đỏ nhạt. Khi cô tới gần, ông ta
quay lại và mỉm cười. Ông ta có một lúm đồng tiền lớn trên má trái và có hàng
lông mi rất dày. Ông ta chắc chắn là một người đàn ông có duyên và có sức thu
hút, nhưng so với gu của Leah thì ông ta quá tự tin vào bản thân.

“Cái bàn này giá bao nhiêu cô?” ông ta hỏi. Giọng ông ta
thoáng lơ lớ. Cô đoán ông là người Ý.

“Ba trăm năm mươi bảng,” cô nói, nở nụ cười chuyên nghiệp
nhất của cô bán hàng ở tiệm Chim Ruồi Hồng. “Nó có một chiếc ghế đồng bộ đấy ạ”
- cô chỉ ra sau lưng mình - “với đệm ngồi bọc vải. Và có cả một bộ những hộp
đựng tài liệu kèm theo nữa. Tất cả đều lót vải lanh thô,” cô kết thúc.

“Cô có giao hàng đến nhà không?”

“Có chứ,” cô gật đầu. “Trong bán kính ba dặm thì chúng tôi
giao miễn phí.”

Ông ta gật đầu. “Sớm nhất khi nào?”

“Ông muốn chúng tôi giao lúc nào ạ?”

“Ngay lập tức.”

“Sáng thứ Hai nhé.”

Ông ta nhìn cô tươi rói. “Chính vì lẽ đó mà tôi tới đây. Cửa
hàng địa phương. Dịch vụ chu đáo. Nếu mà đến cửa hàng John Lewis thì toàn là,
mời ông ra kia trả tiền, mười ngày nữa giao hàng, chúng tôi hết hàng trong kho,
vân vân...”

Leah mỉm cười.

“Cô là chủ cửa hàng à?” ông ta hỏi.

“Không ạ. Tôi chỉ quản lý thôi.”

“Tốt,” ông ta nói, “tốt. Có lẽ cô có thể giúp tôi. Tôi vừa
chuyển nhà đến khu này, sau khi li dị, và tôi muốn khiến mấy đứa con gái tôi
ngạc nhiên - tôi được hai đứa con gái, mười ba và mười lăm tuổi. Cứ hai tuần
một lần chúng lại ở với tôi vào dịp cuối tuần và tôi muốn cho chúng những phòng
ngủ làm chúng mê mẩn. Cô hiểu chứ?” Ông ta lại nở một nụ cười chói lóa với cô.

“Tôi nghĩ là tôi hiểu.”

“Tôi muốn chúng nóng ruột mong những ngày ở bên mẹ chúng trôi
nhanh để chúng lại về với tôi ở Muswell Hill, trong những căn phòng mới tinh,
đẹp đẽ của chúng, trong ngôi nhà mới đẹp đẽ của tôi. Tôi muốn bạn bè chúng phải
phát ghen lên với chúng, bởi chúng có người cha tốt nhất thế giới. Tôi muốn lấp
lánh, bồng bềnh, hoa, đèn - tất cả những thứ đó. Mọi thứ mà cô có thể đưa ra
cho tôi. Cô có làm thêm dịch vụ trang trí nội thất không?”

“Thực ra thì không, nhưng tôi cũng vui lòng đưa ra một số gợi
ý đối với một ngân sách do ông định ra.”

“Không có ngân sách gì cả.”

“Phải, ý ông là...?”

“Tôi muốn nói là, tiền không thành vấn đề. Thực tế là,” ông
ta hạ giọng, vẻ đồng lõa, “tôi sẽ biếu cô thêm năm trăm bảng để cô làm việc
ấy.”

Cô nhìn ông ta, vẻ hơi dè chừng. “Để làm gì cơ?”

“Để chọn đồ đạc. Chọn các phụ kiện. Đến nhà tôi. Sắp xếp mọi
thứ cho tôi. Với năm trăm bảng. Tiền mặt.”

Leah liếc nhìn quanh để chắc chắn rằng không cô gái nào khác
nghe được cuộc đối thoại của họ. Năm trăm bảng. Đó là cả một tháng tiền nhà.

“Được thôi,” cô nói. “Nhưng tôi chỉ bày biện thôi đấy. Tôi
không trang trí, sơn vẽ gì đâu.”

“Được mà,” ông ta đáp. “Các phòng đã được trang trí, sơn lại
rồi.”

“Tuyệt lắm,” cô tươi hẳn lên. “Thế phòng màu gì đấy ạ?”

“Hồng.” Ông ta mỉm cười với cô.

“Hoàn hảo,” cô đáp.

Leah ở lại chỗ làm đến tận mười giờ đêm hôm đó. Cô đặt một
chiếc pizza và dành suốt buổi tối thử đóng vai cô con gái mười lăm tuổi của một
doanh nhân người Ý giàu có. Jack đã mô tả sơ qua cho cô biết về hai cô con gái
của mình (Lottie: mười ba tuổi, thông minh, dễ giao tiếp, thích bóng đá và âm
nhạc; Lude: mười lăm tuổi, thông minh, hơi nhút nhát, thích đọc sách và yêu quý
bạn trai của mình). “Mấy đứa con gái nhà tôi không phải là công chúa nhưng tôi
vẫn muốn căn phòng của chúng được trang hoàng thật quý phái.” Jack đã nói như
vậy.

Leah chọn những chiếc gối có phủ lông mượt, những chiếc túi
đựng hạt đậu, gương, văn phòng phẩm, đèn và ga gối. Cô đặt một đôi ghế trường
kỷ mini màu hồng kẹo gôm bọc nhung và hai chiếc giường có đầu giường cao màu
kem và tím nhạt. Cô đặt một giá sách bằng chất dẻo Perspex màu đỏ cho Lude, một
quả cầu disco lóng lánh treo trên trần nhà cho Lottie và những chiếc thảm to
tướng bằng da cừu màu tùng lam cho cả hai cô bé.

Hóa đơn lên tới gần sáu ngàn bảng. Leah nghẹn thở và hy vọng
là Jack sẽ chấp thuận. Sau đó cô gấp hộp đựng bánh pizza làm hai, bỏ chúng ở
phía sau cửa hàng, tắt đèn và trở về nhà.

Leah rẽ vào Đường Thợ Bạc và liếc nhìn sang phía Nhà Chim
Công. Đèn trong phòng của Ruby và phòng của Con tắt nhưng Toby thì có ở đó, như
mọi khi, đóng khung sau cửa sổ, khuôn mặt được chiếu sáng nhờ ánh đèn của màn
hình máy tính. Leah cảm thấy một làn sóng ấm áp dâng lên trong mình. Tội nghiệp
Toby, sống trong một ngôi nhà đầy người nhưng luôn luôn cô đơn. Anh ngẩng lên
khỏi màn hình máy tính và thấy Leah đang ngước nhìn mình. Cô giơ tay lên chào
anh và mỉm cười. Anh vẫy tay chào lại cô, rồi đứng lên ra dấu rằng cô hãy đợi ở
đó, rằng anh sẽ chạy xuống. Cô đứng chờ trên vỉa hè, ngắm nhìn những làn khói
bốc lên từ hơi thở toát ra ở miệng mình. Rồi thì cửa trước cũng bật mở và Toby
hiện ra, mặc một chiếc áo len màu xanh to tướng, quần thể thao màu đen và đi
đôi dép trong nhà bằng da cừu. Leah để ý thấy anh vừa mới cắt tóc. Vẫn còn là
một mớ tóc nâu bù xù những có vẻ như cũng có đường nét, hình dạng hơn trước. Nó
khiến cho anh trông có vẻ bớt ngớ ngẩn hơn.

“Xin chào! Xin chào!” anh hấp tấp chạy qua phố trong đôi dép
đi ở nhà lót lông. Anh chạy như một cô gái, hay, đúng hơn, không giống một cô
gái nhưng giống như một người đàn ông bắt chước chạy như một cô gái. Leah cố
nén nụ cười.

“Xin chào!” cô đáp lại.

“Em khỏe không?”

“Em khỏe,” Leah nói. “Anh thì sao?”

“Có anh cũng khỏe. Nghe này, anh chỉ muốn nói rằng, anh thực
sự xin lỗi vì buổi tối hôm trước.”

“Ồ, Toby, không sao, thật đấy mà.”

“Không, có chứ. Hôm ấy chắc là khốn khổ lắm em nhỉ. Anh cũng
không biết là hai người kia nghĩ gì nữa” - anh chỉ vào ngôi nhà của mình - “và
chính anh cũng chẳng hay ho gì. Anh chắc là em có khối việc tốt hơn để làm khi
rảnh rỗi chứ không phải là ngồi trong quán rượu với một lão già đáng chán như
anh. Và anh chỉ muốn nói rằng, này, cám ơn em vì đã cố gắng, anh thực sự cảm
kích. Nhưng anh đã quyết định sẽ từ bỏ hoàn toàn ý định đó.”

“Cái gì cơ?”

“Phải. Anh sẽ không bán ngôi nhà đâu. Bố anh sẽ phải chấp
nhận anh như vậy thôi.”

“Nhưng, Toby. Em đã có cảm tưởng rằng chuyện này không phải
chỉ vì bố anh. Em đã nghĩ rằng đó là vì anh, về chuyện phải tiến lên, phải
thoát ra khỏi lối mòn.”

“Ừ, này, đúng vậy. Nhưng, thực sự là, anh đã cố nói chuyện
với những người kia và tất cả bọn họ chẳng ai có thể sẵn sàng ra đi cả. Ý anh
là, anh còn không thể cạy được dù chỉ một câu từ Joanne. Con thì đang tiết kiệm
tiền cho khóa học bay, thực là tuyệt, nhưng điều ấy cũng có nghĩa là cậu ấy cần
ở lại ngôi nhà này - và Melinda sẽ chẳng đi đâu mà không có cậu ấy theo. Còn về
Ruby thì - nào, cô ấy còn tệ hơn bao giờ hết, bị ruồng bỏ, ngủ với Con, van xin
anh cho cô ấy chút tiền. Cô ấy chẳng bao giờ trả nổi tiền nhà. Anh đã cố gọi
các nhà thầu xây dựng làm báo giá, nhưng chẳng có ai gọi lại cho anh hoặc nói
họ sẽ ghé qua. Rồi thì họ chẳng ló mặt hoặc là họ đắt phi lý hoặc là họ làm ăn
nhập nhèm và, nói thực là, anh bắt đầu nhớ ra trước hết vì sao anh chìm đắm
trong cái lối mòn này. Bởi thay đổi bất cứ điều gì cũng khó khăn đến mức khó
tin.”

“Đây là lối mòn của anh,” anh nhún vai. “Anh đã tạo ra nó và
giờ thì anh sẽ ở lại đó. Nhưng cám ơn em. Cám ơn em vì đã cố. Em thực sự là một
người rất tốt bụng.” Anh mỉm cười hối lỗi, rồi quay người, đi về nhà.

Leah nhìn anh đi qua đường, trèo từng bậc thang đi tới cửa ra
vào. Mấy con sư tử bằng xi măng dường như sắp gầm lên khi anh, ông chủ ngôi
nhà, đi qua chúng. Anh đút chìa vào ổ khóa, quay lại và nhìn Leah. Anh mỉm
cười, rồi biến vào trong.

Leah đi vào nhà, thay quần áo ngủ, leo lên giường và mơ thấy
những con sư tử màu hồng với móng vuốt viền lông marabou.

Báo cáo nội dung xấu