Mắt Híp Và Môi Cuốn Lô - Chương 3 - Phần 5

17. Đầu năm thứ hai, khoa Linh xôn xao vì một tin lan truyền trong toàn khóa. Ban đầu nó chỉ mang tính chất vỉa hè, cả lũ nửa tin nửa ngờ, nhưng cuối cùng nó được hiện thực hóa bằng văn bản, đóng dấu đỏ chót của trường và khoa, cộng thêm lời tuyên bố của thầy chủ nhiệm, khiến cả đám sinh viên như được tiêm cả đống dopping. Đó là, cuối học kỳ một này, hai sinh viên đạt điểm cao nhất khóa sẽ được hai suất học bổng toàn phần du học Mỹ.

Buổi tối, phòng ký túc của Linh xôn xao hết cả, tụi nó list ra danh sách khoảng năm ứng cử viên của suất học bổng, trong đó có Linh. Cuối năm thứ nhất, Linh đứng thứ ba. Nhưng trong tình hình này, khi mà mọi người ai cũng muốn cán đích trong cuộc đua nước rút, thì cơ hội của Linh cũng không phải nhiều.

Linh không thích du học. Có thể một tháng sang Mỹ sẽ làm cô thích phát điên, nhưng bốn, năm năm ở đó thì câu trả lời của cô là không. Cô sợ một môi trường xa lạ, cô đơn, sợ cái cảm giác xa biền biệt với bố mẹ, bạn bè thân thiết, và xa Phương Híp nữa. Bản thân Linh ý thức được năng lực của mình, cô không tin rằng nhất định phải sang Mỹ thì tương lai cô mới sáng sủa. Nhưng mặc dù vậy, hai suất học bổng đó cũng vẫn là một đích đến trong lĩnh vực mà Linh tương đối háo thắng. Cô muốn là một trong hai người đứng đầu, song không hẳn là một trong hai người đi du học. Đặc biệt là trong thời gian này, cô đang cần một mục tiêu để đi tới. Cô không muốn thời gian của mình chỉ dành để buồn bã cho sự mất mát một tình bạn, một tình thân mà cô từng trân quý!

Phương Híp đã trở lên Hà Nội học, không phải tự nguyện mà do bố cậu ấy xách cổ lôi đi. Nghe nói, trước khi đi, cậu ấy và chị Hằng kia còn gây vài bận ỏm tỏi khác nữa cho cả hai gia đình, khiến cô Tràm gọi điện cho cô sụt sùi bảo chỉ mong nó đi luôn cho khuất mắt. Từ khi Phương Híp lên, cậu ấy cũng chẳng tìm cô. Trong email quen thuộc “cucvangcuahip” cũng không thấy có thư báo. Vài lần Linh gửi thư hỏi thăm tình hình, dặn dò vụ học hành, nhưng không hề có phản hồi. Thành Cận thì có đôi lần chạy vù đến, như sợ cô sẽ buồn lòng, nên hỏi vơ vơ vẩn vẩn rồi lại phi về, chứ chẳng lên phòng như trước. Thỉnh thoảng mấy cô gái háo sắc trong phòng vẫn hỏi han Linh vì sao bộ ba đẹp trai chói lóa dạo này ít xuất hiện thế, Linh chỉ gượng cười. Chỉ Thương, cô nàng yêu màu hồng cuồng nhiệt có vẻ nhận ra sự khác lạ của Linh, bảo từ khi hè lên, Linh rất khác. Lúc nào nhìn cũng như sắp héo đến nơi. Linh thì nghĩ trong lòng, không phải sắp héo, mà là héo quắt queo mất rồi.

Dù vậy, Linh vẫn không thể từ bỏ thói quen theo dõi cuộc sống của Phương Híp. Ít nhất, việc cậu ấy vẫn tới trường còn làm cô có chút yên tâm. Có lần, Linh gọi điện đến nhà cho Thành Cận, hỏi han xem tình hình hai người thế nào, cô vô cùng bất ngờ khi một người nhấc máy.

Ban đầu, Linh tưởng đó là Lê, người yêu của Thành Cận, nhưng một lúc sau thì cô biết không phải. Đó chính là Hằng, cô gái Linh không thể phủ nhận sự ghét bỏ bản năng của mình dành cho cô ta. Linh ú ớ nói muốn gặp Thành Cận, rồi lặng nghe chị ta cười cợt, bảo “Giọng nói dễ thương quá, thảo nào bao anh chết”. Ít lâu sau thì Phương Híp nghe máy.

Nghe tiếng Phương “Alo”, Linh im bặt. Phương Híp như cũng nhận ra người gọi là Linh, cũng im lặng theo. Một lúc sau, hai đứa cùng đồng thanh hỏi: “Cậu thế nào?”.

Câu hỏi rất đỗi quan tâm, nhưng cuối cùng lại mang bao khách sáo. Họ chưa từng phải hỏi nhau thế nào, vì cuộc sống của họ trước nay luôn liên quan và nhìn rõ nhau. Còn bây giờ…

Hai người nói với nhau vài câu rời rạc, rồi Linh cúp máy. Từ đó, cô cũng ít gọi cho Thành Cận hơn, trừ khi anh chàng gọi đến phòng cô. Ấm áp nhất với Linh lúc này là sự quan tâm của anh Khánh. Có những ngày, anh phóng con xe Jeep từ nhà lên Hà Nội, mang cho cô một cặp lồng cháo cá vẫn còn nóng hổi mua ở Nguyễn Trãi, bảo cô ăn ngay kẻo nguội. Hay có những hôm, hai anh em ngồi cà phê quán Huy, quán anh Khánh thường ngồi. Mặc quán ồn ã, hai anh em vẫn ngồi im lặng, chẳng nói điều gì, nhưng cũng thấy thật dễ chịu, như được chia sẻ rất nhiều trong sự im lặng ấy.

Anh Khánh không hề nhắc lại chuyện “tình cảm nghiêm túc” đã từng nói với Linh, cách cư xử đàn anh đó làm Linh vô cùng quý trọng. Ngay cả những việc anh làm với Phương Híp, chuyện về cái xưởng, Linh cũng thầm cảm ơn anh, bởi cách anh làm, cho dù vì sự thẳng thắn ấy của anh mà Phương Híp cũng đã xa anh nốt.

Uống cà phê xong, hai anh em định đứng dậy đi về, đột nhiên, Linh mỉm cười bảo anh rằng hôm nay để cô trả tiền, vì cô vừa nhận được học bổng.

Mắt anh Khánh lấp lánh.

“Học bổng nhiều không?”

“Dạ, in ít thôi, nhưng cũng đủ mời anh một bữa.”

Anh Khánh vẻ như suy ngẫm, “Nếu như nhiều nhiều một chút, anh sẽ bán cho em cái này!”.

Lúc ấy, anh Khánh chìa ra chiếc điện thoại xinh xắn, bảo Linh nên có một cái để dùng. Anh không tặng, mà bán lại. Đây là chiếc điện thoại bạn anh buôn về, anh được lấy giá gốc. Nhìn qua Linh cũng biết điện thoại này không rẻ, nhưng anh Khánh nói, anh có thể cho cô trả góp bằng tiền học bổng. Linh ngần ngừ, cuối cùng chấp nhận. Cô rất vui sướng với “tài sản” mới này.

Theo thói quen, có điện thoại mới, Linh lập tức gọi ngay về nhà báo, sau đó muốn gọi cho Phương Híp để khoe. Nhưng vừa nghĩ đến đây, cô lại thấy buồn hẳn. Hai người đâu còn như trước để mà khoe khoang nữa.

Trong một lần về nhà vào dịp cuối tuần, Linh lại nghe thêm vài tin không mấy hay, chẳng biết xác thực thế nào, nhưng toàn những tin khiến cô nản lòng. Có người nói Phương Híp đưa chị Hằng kia xuống Hải Phòng phá thai, lại có chuyện cậu ta đánh nhau với người yêu cũ của chị kia đến mức bị hốt về đồn, rồi còn chuyện Phương và chị ta đi đánh bài, một đêm mất cả đống tiền… Cô Tràm ngồi với Linh thất thần, kể lể.

“Hỏi thì nó cứ bảo, con nói mẹ cũng không tin, mẹ cứ hỏi làm gì. Nhưng người ta đồn ầm lên thế, không có lửa làm sao có khói”.

Linh hỏi cô, vậy Phương Híp có lấy tiền ở nhà đi không thì cô Tràm lắc đầu. Như nghĩ ngợi điều gì, cô Tràm nắm chặt tay Linh, ngập ngừng.

“Có việc này… Cô loạn quá, không biết nói sao với thằng Phương. Nó không nghe cô nữa. Hôm vừa rồi, thấy có người bảo cái con bé kia không phải chỉ đi với một mình thằng Phương, mà còn linh tinh với nhiều người lắm. Nhưng có nói thằng Phương cũng chẳng nghe… Cô nghĩ, hay là, có khi mình phải cho thằng Phương thấy tận mắt…”

Linh ngẩn ra.

“Thấy tận mắt là sao ạ?”.

Nói chuyện xong với cô Tràm, Linh bỗng thấy nặng nề kinh khủng. Cô Tràm nói bản tính của Hằng lẳng lơ, vậy nhờ anh Khánh hoặc Thành tán tỉnh vài bữa, đến lúc chị ta liêu xiêu rồi thì cũng rõ mặt nhau cả. Người khác sẽ không sao, song nếu là chính anh Khánh hay Thành, những người thân thiết, Phương sẽ bị đả kích mạnh hơn, cũng sẽ quyết liệt từ bỏ hơn…

Mặc dù rất hiểu và thông cảm với tâm trạng của cô Tràm, nhưng Linh vẫn cảm thấy việc này không ổn, không minh bạch. Cô chỉ nói, mình sẽ suy nghĩ rồi đi về.

Vừa về đến nhà, Linh đã thấy cô Tràm gọi điện cho mẹ cô. Mẹ cô thở dài, chuyển máy cho cô, bảo “Cô ấy muốn nói với con cái gì đây này”. Linh cầm điện thoại, lắng nghe. Đầu dây bên kia, cô Tràm nói rất khó khăn.

“Linh, cô không muốn làm khó con đâu. Nếu có cách khác, cô sẽ chẳng bao giờ muốn như thế. Nhưng giống như tuyệt vọng rồi vậy, cô cảm thấy, nếu cô không làm việc gì đó, chỉ nay mai thôi, nó dắt con bé ấy về, đòi cưới con bé đấy mất. Cô chỉ là một người mẹ thôi… Cô chỉ…”

Cô Tràm nghẹn giọng, không nói được nữa. Linh biết, cô ấy lại khóc rồi. Sự nặng nề càng đè nén nơi lồng ngực, Linh nín lặng hồi lâu rồi bảo cô Tràm đừng nghĩ ngợi nhiều, cô sẽ thử xem…

18. Nói thế nhưng cô biết thử thế nào? Khi chậm chạp đạp xe ra xưởng của anh Khánh, Linh vẫn không khỏi băn khoăn. Thành Cận đã có người yêu, và sự láu táu của cậu ấy có lẽ chẳng thể nào lãnh được một trọng trách như thế cả. Chưa kể, Lê, người yêu Thành còn là cô gái khá ghen tuông. Còn anh Khánh… Thậm chí nghĩ đến việc nói với anh chuyện đó cũng khiến cô cảm thấy mình là người chẳng ra gì rồi.

Xưởng sửa xe dần hiện ra trước mắt. Anh Khánh đang ngồi xổm, rửa tay ở vòi nước. Thấy Linh dừng xe, anh nheo mắt nhìn.

“Em chưa lên Hà Nội à?”

“Chiều mai em học, nên chắc sáng mai em lên vẫn kịp ạ.”

Dựng xe bên vỉa hè xong, Linh ngó vào xưởng. Hôm nay chỉ có một cậu thợ trẻ đang học việc. Còn Khánh thì đã lau tay đợi sẵn.

“Có muốn đi ăn gì không? Chè trăm năm nhé!”

Linh lắc đầu. Khánh kéo chiếc ghế nhỏ ngoài hiên cho cô ngồi, rồi cũng ngồi xuống, nhìn cô dò hỏi.

“Muốn nói gì với anh à?”

Anh Khánh luôn tinh tế và thấu hiểu như vậy. Ngón tay Linh bấm chặt vào lòng bàn tay đến phát đau lần thứ tám mới quyết tâm vào đề trực diện. Cô kể lại cho Khánh nghe chuyện cô Tràm nói với mình hôm nay. Vẻ mặt Khánh mỗi lúc một tối dần.

“Ý em là, anh tán tỉnh Hằng. Để Hằng đổ, rồi cho Phương thấy Hằng là kẻ chẳng ra gì?”

Linh im bặt, chỉ biết gật đầu.

“Linh, vì sao? Vì sao em yêu cầu anh chuyện này?”

Linh cắm mặt xuống đất, chẳng dám ngẩng đầu lên. Cô nghe thấy tiếng Khánh vang nhẹ trên đầu mình.

“Linh, vì sao em bất công với anh như vậy?”

Nghe câu hỏi của Khánh, đột nhiên Linh thấy hối hận. Đúng là cô chẳng có tư cách gì để nhờ vả anh Khánh kiểu ấy. Cuối cùng, cô lắp bắp.

“Thôi, anh coi như em chưa nói gì.”

Anh Khánh kéo tay Linh lúc cô lật bật đứng dậy, dáng điệu như muốn bỏ trốn. Khi ánh mắt anh bắt gặp mắt cô, Linh nhận ra, nỗi thất vọng thẫm lại trong đó.

“Em ngồi lại đã.”

Linh đờ ra, lúc sau mới lóng ngóng ngồi xuống, chỉ cảm giác rằng mình đã làm một việc vô nghĩa và ngốc nghếch. Anh nhìn Linh, thở dài.

“Anh quý thằng Híp. Nó cũng như Thành, em trai anh vậy. Cho nên, anh cũng muốn giúp nó. Nhưng, anh và Híp đều là đàn ông con trai, mà tâm lý của đàn ông thì không một thằng nào lại muốn thằng khác mở mắt cho mình cả. Hãy để cậu ấy tự mở mắt ra.”

“Vâng”, Linh đáp lí nhí.

“Nói thật, anh không tin chuyện thằng Híp với Hằng là lâu dài, cho nên em cũng chẳng phải quá lo. Con trai thời kỳ này bao giờ cũng có hormone nổi loạn, qua đi rồi sẽ ổn. Hơn nữa, cũng chưa chắc chuyện hai người đó giống như cách mọi người nhìn vào đâu.”

Linh vẫn cúi mặt, không dám ngẩng lên. Đến khi thấy anh Khánh không nói gì nữa, cô mới ngẩng đầu. Vào một khoảnh khắc bất ngờ, Linh đột nhiên bật ra.

“Anh Khánh, trước đây anh và chị Hằng ấy từng yêu nhau đúng không?”

Anh Khánh kinh ngạc nhìn Linh, vẻ kinh ngạc của anh đã xác nhận nghi hoặc trong lòng cô.

“Sao em biết?”

“Em đoán. Vì lần đầu anh nói với em chuyện Phương yêu chị đó, em thấy có chút khác lạ. Lần trước, khi em bảo muốn nói chuyện với Phương, thì anh gọi cho chị ấy. Một lần khác em thấy chị ấy trên xe của anh!”

Khánh lẳng lặng nhìn cô.

“Gọi là yêu nhau thì không đúng, à, nhưng cũng chẳng sai. Có điều, khi anh lên Hà Nội học, Hằng vẫn học cấp ba. Xa nhau quá thì cũng thôi luôn. Cũng không có gì đặc biệt. Những mối quan hệ như vậy, thực ra, anh cũng trải qua không ít! Nhưng anh muốn làm rõ điều này, không phải vì mối quan hệ với Hằng mà anh từ chối giúp việc này. Căn bản, anh nghĩ nó ấu trĩ và chẳng giải quyết được gì cả. Phương không phải không nghe những tai tiếng từ Hằng, song nó vẫn dấn thân vào. Đấy là lựa chọn của nó.”

Linh im lặng, khẽ gật đầu.

“Vâng, em biết rồi. Em về đây!”

Đi được vài bước, sực nhớ ra điều gì, Linh quay phắt lại.

“Cho em hỏi thêm một câu nhé.”

“Ừ.”

“Khi cắt đứt mối quan hệ với chị ấy, anh có thấy khó khăn không?”

Khánh nhìn thẳng cô.

“Ý em muốn biết là nếu như Phương bỏ Hằng thì liệu có dễ dàng không chứ gì?”

Linh ngượng nghịu gật đầu, và thấy Khánh cười như thất vọng.

“Cái đó anh không biết. Với mỗi người, việc ấy lại khác nhau.”

Vừa đạp xe xuống dốc Cầu Cất vừa nghĩ ngợi mông lung, Linh chợt thấy từ phía sau chiếc xe cuộc phóng vù lên. Tim Linh thót nhẹ một cái, tưởng như ngày nào xa xưa, có cậu bé mặc áo số Bảy với dòng chữ David Phương Híp vừa vượt qua mình. Nhưng cô mau chóng nhận ra mình đã nhầm lẫn. Linh nhìn con dốc, lá bàng đầu thu bắt đầu thẫm đỏ, phía cuối đường, một mảnh trăng non vừa nhú, cô độc hệt như Linh, lẻ bóng trong một buổi chiều. Cô thấy mình buồn thê thiết.

Sáng sớm hôm sau, Linh lên Hà Nội. Bất ngờ là cô lại ngồi cùng Hằng trong một toa tàu. Đầu tuần tàu khá thưa vắng. Linh nhận ra thỉnh thoảng Hằng vẫn nhìn về phía mình, ánh mắt trêu cợt. Linh lờ đi như không thấy, nhưng cuối cùng, khi Hằng thản nhiên chuyển đến ngồi đối diện Linh, nhìn cô như khiêu khích, thì Linh hỏi thẳng.

“Có chuyện gì vậy chị?”

Hằng bật cười, “Chị vẫn tò mò về em. Tò mò vô cùng”.

Linh thản nhiên, “Về cái gì cơ ạ?”.

“Về chuyện em câu trai rất giỏi, nhưng ai cũng nghĩ em là thiên thần.”

Linh cau mày, chưa kịp nói, thì Hằng đã cười khẽ, “Nhưng em ạ, ở đời tham thì thâm, nếu em muốn bắt cá hai tay thì cứ việc, có điều, cá em bắt được cứ để chị xử lý giùm cho”.

Nghe tiếng cười cợt của cô ta, Linh ôm ba lô đi thẳng sang khoang khác. Chỉ thấy lòng mình càng lúc càng xót, càng uất. Một cô gái như thế, lại khiến Phương Híp một lòng một dạ, quay lưng với cả gia đình để lao đầu vào sao?

Nhưng sốc nhất chính là, Hằng đuổi theo cô đến tận khoang khác, gí sát mặt vào cô, cười khẽ.

“Chị nghe nói, em nhờ anh Khánh cưa đổ chị để Phương sáng mắt ra à? Cảm ơn em quá đi mất. Chị cũng chỉ mong có thế thôi đấy…”

Nhìn chị ta nguẩy người bước đi, Linh chết lặng. Cô không nghĩ anh Khánh lại đi nói chuyện đó với người con gái này.

Nhưng trừ anh ra, thì còn ai nữa chứ?

Linh ôm chặt ba lô vào lòng, tràn ngập hoang mang, nghi ngờ lẫn thất vọng. Tiếng tàu rít mạnh khiến đầu Linh nhức buốt. Lật lật chiếc điện thoại xinh xắn trong tay, những muốn lập tức gọi điện hỏi anh Khánh xem thế nào, nhưng rồi, rốt cuộc, Linh vẫn không sao gọi nổi. Dù thế nào đi nữa, cô nghĩ chắc sự tình sẽ rõ cả thôi.

19. Bất ngờ, ngày hôm sau, đang trên giảng đường, Linh được báo là có người muốn gặp. Cô vừa xin phép thầy chủ nhiệm khó tính để đi ra, thì nhận thấy một dáng dấp quen thuộc, cậu con trai cao lớn đang chống tay ở góc hành lang. Góc nghiêng khuôn mặt của cậu ấy trầm tư, đau khổ.

Nỗi bất an bỗng dưng lại ập đến. Có lẽ vì rất lâu rồi, Phương không còn tìm cô, mà nay lại tìm cô một cách bất thình lình thế này, cho nên, Linh linh cảm nhất định phải có chuyện gì đó. Bước đến phía sau Phương Híp, cô cố gắng lấy một vẻ mặt tươi tỉnh, như thể họ chưa từng có chuyện gì.

“Đồ Híp này, sao tự dưng cậu lại tới đây?”

Phương Híp quay lại, khuôn mặt mệt mỏi và già nua, nhìn cô xa lạ.

“Thật là cậu không biết vì sao à?”

Linh ngớ người nhìn cậu bạn, ngẩn ra. Phương Híp nói một cách mệt mỏi.

“Chuyện của tớ với chị Hằng không giống như mọi người tưởng tượng. Mẹ tớ đã làm loạn đủ rồi, chẳng lẽ giờ đến lượt cậu nữa à?”

Linh chết lặng, nhìn Phương, hỏi mà nghe giọng mình lạc cả đi.

“Tớ đã làm gì?”

Phương nhìn cô trân trối, “Cậu không còn là Lô của tớ nữa… Tớ thất vọng quá. Đến cả cậu cũng thế”.

Phương định quay đi, Linh vội túm tay cậu lại. Người cô run lên bần bật.

“Cậu không được đi. Cậu nói cho rõ xem, tớ làm cậu thất vọng thế nào?”

Nhìn dáng vẻ của Linh, Phương hơi khựng lại.

“Cậu thực sự nghĩ tớ ngu dốt và mù quáng đúng không, nên cậu mới nhờ anh Khánh tán chị Hằng? Cậu nghĩ làm thế tớ sẽ sáng mắt ra à? Việc ấy, là cậu coi thường tớ, hay coi thường chị Hằng… Nhưng bất kể ra sao, dù thực tâm cậu có coi thường người ta đi nữa, dù cậu có nghĩ cậu thanh cao thế nào đi nữa, cậu cũng đừng miệt thị người ta… Cậu có quyền gì mà miệt thị người ta… Thật, tớ không còn muốn nhìn thấy cậu.”

Từng câu, từng lời như từng nhát rìu bổ thẳng vào tim Linh. Cô đứng đó, rụng rời, bải hoải. Cuối cùng cô cắn chặt môi, lấy hết sức lực gật đầu.

“Tớ hiểu rồi. Cậu về đi.”

“Lô…”

“Đừng gọi tớ như thế nữa. Vì tớ không còn là Lô của cậu. Cậu cũng không còn là Híp của tớ.”

Phương Híp trừng trừng nhìn cô, lặng lẽ gật đầu.

“Được! Người dưng nước lã là được chứ gì. Tớ đi đây, không cần phải đuổi.”

Nói rồi, Phương phóng vụt đi. Sải chân dài chẳng mấy chốc mất hút giữa hành lang. Linh đứng đờ đẫn ở đó, rồi bất thần ngồi thụp xuống đất, cả người run rẩy, nước mắt không còn kìm giữ được nữa.

Buổi chiều hôm đó, Linh đột nhiên quyết định, cô sẽ là một trong hai người giành học bổng của khoa. Cô sẽ đi du học, sẽ rời xa nơi này, rời xa tất cả những chuyện kia, rời xa một người mới sáng đây thôi, đã nói với cô rằng, cậu ta không còn muốn nhìn thấy cô nữa.

Những ngày sau đó, Linh cắm mặt vào học hành, không để mình có phút giây nhàn rỗi nào. Cô khóa điện thoại, chỉ thỉnh thoảng gọi về cho bố mẹ rồi tắt máy. Cô tuyệt nhiên không mở tài khoản YM mà Phương đã lập cho mình nữa. Anh Khánh vài lần đến phòng, nhưng Linh đều không gặp. Chỉ đôi lần, cô gặp Thành Cận dưới cổng ký túc, nhưng cũng chỉ vội vội vàng vàng, khiến cậu ta lần nào cũng chỉ lặp đi lặp lại “Cậu sao thế?”, “Cậu sao thế?”, rồi là “Các cậu làm sao thế?”. Cuối cùng, cậu ta chán chẳng thèm đến nữa. Linh cũng không mấy bận tâm, ngày ngày đi học, hết giờ học lại ôm sách tới thư viện, ngồi đến khi đầu óc mờ mịt, đầu choáng mắt hoa, về đến phòng thì chỉ kịp đánh răng xong là đã ngủ mê mệt. Đám bạn cùng phòng vẫn rú lên “Mày học để chết hả?”, Linh chỉ gật đầu “Chết sớm đầu thai sớm”, rồi lại cắm mặt vào chồng sách khiến cả đám kia lè lưỡi chịu thua. Cũng may đến giờ ăn cơm vẫn có người rủ đi, nên Linh không đến nỗi bỏ bữa.

Cứ như thế, cứ như thế mà ba tháng đã qua. Thi xong môn cuối cùng, Linh ôm cặp đứng trước chiếc gương của phòng, thấy mình như người khác vậy. Gầy rộc, hốc hác và ngáo ngơ. Lúc này, cô mới nhận ra, hóa ra, sắp Tết rồi. Sắp về nhà rồi.

Lúc này với Linh, về nhà cũng là một nỗi sợ. Nhưng không có cách nào khác, cô vẫn phải về.

Mẹ cô cứ xót xa vì tội sao cô gầy thành ra thế này, suốt ngày chỉ bắt cô ăn với ngủ, thấy cô cầm sách còn giằng lấy ném đi. Có lần cô Tràm qua, nhưng nhìn thấy cô ấy, Linh lại chạy trốn, tìm cách chui vào phòng. Hình như cô Tràm cũng cảm nhận được thái độ của cô, nên chẳng hỏi han gì nữa. Một buổi tối, anh Khánh và Thành qua nhà, ngẫm nghĩ thế nào, Linh vào mượn mẹ ít tiền. Cô bỏ vào phong bì rồi gửi cho anh Khánh, bảo trả nốt số tiền điện thoại lần trước vẫn thiếu. Anh Khánh cầm phong bì, vẻ mặt tối lại, dường như anh phải kiềm chế rất lớn. Đến lúc thấy Linh vẻ như không muốn tiếp chuyện, mắt cứ ngó cái tivi, anh hỏi thẳng.

“Linh, thái độ của em là sao vậy? Anh, hay Thành có lỗi gì với em?”

Linh quay ra, nói bình thản, “Em không sao! Tại tivi đang có chương trình hay mà… Em…”.

Nhưng anh Khánh đã bật dậy, đặt phong bì xuống bàn rồi đi thẳng, mặc cho Thành lớ ngớ đuổi theo. Anh Khánh đã phóng vù đi mất, chỉ còn lại Thành Cận gãi đầu khổ sở.

“Tớ thật chẳng hiểu gì cả. Mọi người làm ơn nói cho tớ nghe có chuyện gì đi.”

Nhìn vẻ mặt Thành Cận, Linh thấy lòng đột nhiên dịu lại. Trong tất cả những chuyện này, cậu ấy là người vô can. Linh ngước lên nhìn bạn, nói lời thật thà nhất.

“Cậu biết không! Đến chính tớ còn chẳng hiểu đang xảy ra chuyện gì…”

Hôm sau, Linh chở mẹ đi chợ sắm đồ Tết. Đang trông xe cho mẹ mua hàng, cô bỗng giáp mặt Phương Híp, cậu ta vừa dừng xe ngay gần đó. Nhưng đúng như “cam kết” ngày ấy ở giảng đường, hai người lơ biệt nhau luôn. Mua đồ xong, Phương nhảy lên xe phóng thẳng. Cái cảm giác như vĩnh viễn không bao giờ còn nói chuyện với nhau nữa khiến cô khó thở, đến mức phải cắn chặt môi, chỉ sợ sẽ bật khóc giữa đường.

Lúc chở mẹ về, mẹ bảo với Linh, “Con định tránh mặt cô Tràm với thằng Phương luôn đấy à! Có thế nào cũng phải nói chuyện cho rõ ràng. Nhất là với cô Tràm, cô ấy thương con như vậy, đừng làm cô ấy buồn!”.

Linh “vâng” khẽ một tiếng. Lần đầu tiên trong mấy tháng, cô đột nhiên mong muốn mãnh liệt có một lần “nói chuyện rõ ràng” cho ra ngô ra khoai, thậm chí là ba mặt một lời với Phương Híp và cả chị Hằng kia, nếu cần thì cả anh Khánh. Cảm giác uất uất của người bị đổ oan khiến cô không còn muốn duy trì cái tinh thần mặc kệ, muốn người ta nghĩ sao thì nghĩ nữa…

Báo cáo nội dung xấu