Mị Công Khanh - Chương 018 + 019
Chương 18: Cạm bẫy ở bờ bên kia
Bởi vì ngày
hôm sau sẽ vượt qua sông Hoàng Hà, chạy về thành Lạc Dương. Mọi người nghỉ ngơi
nửa canh giờ rồi trở về doanh trướng.
Trời sáng rõ,
đoàn xe liền xuất phát.
Lộ trình mười
dặm, chỉ chốc lát đã đến nơi, khi tiếng nước sông uồm uộp cuồn cuộn tấu nhạc
vang lên bên tai, đồng thời xuất hiện một loạt các con thuyền đỗ đầy bên bờ
sông.
Thuyền có lớn
có nhỏ, có mới có cũ. Nhìn đoàn thuyền này, đệ tử sĩ tộc lớn tiếng oán giận.
Nội dung bọn họ oán giận, đơn giản là sao lại có nhiều thuyền nhỏ thuyền cũ như
vậy, cái gì mà thuyền thô lậu dơ bẩn, không xứng với thân phận của bọn họ.v.v…
Một danh sĩ
quát lớn: “Chỉ có chỗ thuyền này thôi, người phía sau muốn qua sông, còn phải
dùng thuyền tự tạo tạm thời nữa là.”
Một thanh niên
khác cũng lớn tiếng kêu lên: “Không cần nói nữa, may mắn chúng ta xuất phát
sớm, nếu đi muộn hơn, loại thuyền này cũng không có mà ngồi.”
Hai tiếng quát
vừa thốt ra, tiếng oán giận dần dần dừng lại.
Lúc này, hộ vệ
bắt đầu sửa sang lại đội ngũ, chuẩn bị lên thuyền. Xe ngựa phải lên thuyền lớn,
ngồi trên thuyền nhỏ là một số hộ vệ cùng hạ nhân.
Có điều,
thuyền lớn thật sự không nhiều lắm, phân chia đến cuối cùng, cũng có không ít
sĩ tộc đệ tử phải ngồi trên thuyền nhỏ.
Bởi vì Trần
thị gia tộc chỉ có Trần Dung là một chủ tử, trên đường đi nàng lại lập công
không nhỏ, vì thế nàng theo xe ngựa Trần gia cùng ngồi lên thuyền lớn.
Ban ngày ồn
ào, mắt thấy sắp đến giữa trưa, rốt cuộc các con thuyền mới bắt đầu rời bến.
Tiếng khua
nước truyền đến, Trần Dung có thể nhìn thấy, người ngồi trên thuyền nhỏ đều
đang cầu khẩn gió êm sóng lặng.
Vận khí của
mọi người cũng rất tốt, quả thật là gió êm sóng lặng. Cũng đúng, thời gian này
một nửa Trung Nguyên đều bị vây trong khô hạn, nếu không phải như thế, ở trên
sông lớn thế này mà gặp bão táp, thật sự sẽ rất nguy hiểm.
Các con thuyền
xếp thành hàng dài, quanh co khúc khuỷu hướng tới bờ bên kia.
Giống như qua
một lúc lâu, cũng giống như chỉ là một cái chớp mắt, Trần Dung ngồi ở trong xe
ngựa, nghe thấy bên ngoài truyền đến một loạt tiếng hoan hô: “Nhìn thấy bờ sông
rồi! Chúng ta nhìn thấy bờ sông rồi!” Tiếng hoan hô kinh thiên động địa, truyền
ra xa khắp.
Lại qua thêm
hai khắc, đột nhiên, một tiếng kêu kinh dị dẫn đầu vang lên: “A, điểm đen ở bờ
bên kia là cái gì vậy? Là người sao? Hay là, gia tộc phái người đến chờ?”
Lời này vừa
thốt ra, mọi người đều ngẩng đầu nhìn lại, tiếng nghị luận vang lên, trong
tiếng hoan hô, vẻ mặt Trần Dung trở nên lạnh lùng.
Dần dần, tiếng
hoan hô bên ngoài càng ngày càng nhỏ.
Cũng không
biết qua bao lâu, giọng nói của Vương Ngũ lang vội vàng vang lên bên ngoài xe
ngựa: “Trần thị A Dung, Trần thị A Dung, nàng mau đến xem xem, ở bên ngoài, đều
là sĩ tốt người Hồ sao?”
Trong ngữ khí
đã mang theo kinh hoàng.
Trần Dung vén
rèm xe lên.
Nàng vừa thò
đầu ra, mọi người trên thuyền lớn đều quay đầu nhìn về phía nàng. Trong ánh mắt
có hi vọng, kinh ngạc, hoảng loạn. Nhìn hy vọng trong mắt những người này, Trần
Dung cười khổ, thầm nghĩ: Chẳng lẽ các ngươi còn nghĩ rằng một nữ nhân như ta
có thể đưa ra chủ ý cứu vãn gì sao?
Vương Ngũ lang
tiến lên một bước, khẩn trương nhìn Trần Dung, lại hỏi: “A Dung, nàng xem?”
Trần Dung gật
đầu, nàng thấp giọng nói: “Đúng là sĩ tốt.” Nàng cũng không nói tới hai chữ
người Hồ.
Một lời thốt
ra, Vương Ngũ lang lảo đảo lui về phía sau vài bước, thiếu chút nữa đặt mông
ngã ngồi xuống.
Coi như hắn
còn đỡ, thiếu niên chung quanh đều đã sợ hãi run rẩy không thôi.
Một tiếng khóc
từ thuyền bên cạnh truyền đến, một thiếu niên gầy yếu tru lên: “Sao lại có sĩ
tốt? Làm thế nào bây giờ, làm thế nào bây giờ đây?”
Tiếng khóc của
thiếu niên kia khiến cho mọi người bị ảnh hưởng, nhất thời tiếng khóc, tiếng
thét nổi lên bốn phía.
Sợ hãi là căn
bệnh có thể lây lan, trong nháy mắt, tiếng kêu khóc, tiếng la, tiếng quỳ xuống
đất dập đầu, tiếng thét chói tai, còn có tiếng nước vang lên vì có người điên
cuồng nhảy xuống sông, không dứt bên tai.
Trong lúc bối
rối, con thuyền đã bắt đầu khó khống chế.
Đúng lúc này,
giọng nói trung khí mười phần của Vương Hoằng truyền đến: “Chớ có bối rối! Thuyền
phu giữ vững!”
Tiếng quát kia
vô cùng vang dội, trong thời điểm hoang mang lo sợ, tiếng quát này vừa thốt ra,
mọi người tựa như tìm được người tâm phúc, dần dần an tĩnh lại.
Ngay sau đó,
một người khác hét lớn: “Quay trở lại, chúng ta quay trở lại!”
Tiếng hét kia
vừa mới vang lên, Vương Hoằng liền lên tiếng đáp lại: “Vạn vạn lần không thể
quay đầu! Vạn vạn lần không thể quay đầu!”
Nhiều người
kinh ngạc nhìn về phía chàng. Mà đám người Trần Dung lại quay đầu nhìn về phía
sau - đến thời điểm này, mọi người chỉ cầu đi nhanh một chút, trong lúc tiến
lên không hề chú ý tới những con thuyền bên cạnh. Giờ này khắc này, mọi con
thuyền đều chen chúc tại một chỗ, đừng nói là quay đầu, ngay cả thuyền phu cũng
điều khiển khó khăn, nếu không cẩn thận thuyền sẽ va chạm vào nhau.
Phải biết
rằng, đám quý tộc sống ở phương bắc lâu dài, ngay cả nhìn thấy sông nước cũng
đều sợ hãi, căn bản đều là người không biết bơi! Lại nói tiếp, chỉ cần một thao
tác không đúng, có lẽ mọi con thuyền đều sẽ va vào nhau, khiến người trên thuyền
rơi xuống nước.
Khi mọi người
ở đây liên tiếp nhìn lại, nghĩ làm thế nào để quay đầu lại, đột nhiên, chỗ
thượng du bờ bên kia có mấy chục con thuyền lớn chèo tới. Con thuyền lớn này
hiển nhiên đã được cải tạo, chèo tới rất nhanh chóng. Trong nháy mắt, chúng nó
đã vọt tới mặt sau của đoàn thuyền.
Trong lúc mọi
người vừa sợ vừa loạn, thuyền lớn đó xếp thành một hàng, chèo về phía đoàn
thuyền bên này!
Bọn họ là đang
buộc mình lên bờ đây!
Mọi người hiểu
ra, mặt trắng bệch như tờ giấy. Trong lúc bối rối, Vương Hoằng quát to: “Chư vị
an tâm một chút chớ sốt ruột, chỉ cần không phải là người Hồ, thì không có gì
phải lo!”
Lời này vừa
thốt ra, mọi người rốt cục phản ứng lại, đúng vậy, người ở trên thuyền lớn và
đứng bên bờ phía trước đều là người Hán. Chỉ cần là người Hán, vừa nhìn cờ xí
kia thì thấy, bọn họ không thuộc về Tấn Vương Thất, hẳn cũng sẽ không tuyệt
tình.
Mọi người
quyết định trong lòng. Mà lúc này, thuyền lấy tốc độ cực cao nhằm về phía bờ
sông.
Ở bên cạnh
Trần Dung, vài thiếu niên sợ hãi co thành một cụm, tiếng khớp hàm va lập cập
vào nhau không ngừng truyền đến.
Thuyền cập bờ.
Thuyền vừa lên
bờ, danh sĩ như Vương Hoằng liền thẳng lưng, chuyện trò vui vẻ đi về phía bờ
bên kia.
Có bọn họ đi
đầu, mọi người cũng không do dự, chỉ chốc lát, cả người lẫn ngựa xe, đều lên
bờ.
Mười mấy danh
sĩ hạ lệnh mọi người đem xe ngựa sắp xếp thành một hàng. Sau đó, Vương Hoằng đi
lên đằng trước, chàng hướng tới nhóm binh lính sừng sững bất động, mặt không
chút thay đổi chập hai tay vào nhau, cao giọng kêu lên: “Lang gia Vương Thất,
suất lĩnh chư thị Tịnh châu tiến đến.”
Giọng của hắn
trong sáng, tay phải hướng tới phía sau, chỉ vào chúng xe ngựa, cao giọng kêu
lên: “Tài vật ở phía sau, mời quân nhận lấy, ta chỉ cầu chư quân thả cho chúng
ta đi, cho chúng ta áo trắng trở về Lạc Dương!”
Thanh âm lanh
lảnh, vang thấu tận trời!
Cũng không
biết qua bao lâu, một tiếng cười to truyền đến.
Trong tiếng
cười lớn, tiếng vó ngựa vang lên chạy về phía mọi người. Đúng lúc này, nhóm
binh lính mặt không chút thay đổi khẽ động, bọn họ nhất tề lui ra hai bên
nhường đường.
Ở cuối con
đường, một thanh niên mặc y phục màu tím giục ngựa phóng nhanh tới. Hòa trong
tiếng cười của y, là trường bào màu tím bị gió thổi bay phất phới.
Thanh niên này
vừa đến, mọi người như bị đoạt mất hô hấp.
Ở thời đại
này, nhóm sĩ tộc yêu thích vẻ mỹ miều trung tính văn nhược. Nhưng người thanh
niên trước mắt này, mặc dù không trắng trẻo, nhưng ngũ quan góc cạnh rõ ràng,
ánh mắt thâm thúy, mũi cao thẳng.
Nếu xét về ngũ
quan mà nói, khuôn mặt này là ông trời cố ý điêu khắc mà thành. Quan trọng nhất
là, trường bào sắc tím bay phấp phới kia, khí thế xông đến, mang theo một vẻ
tuấn mỹ dị thường khác xa so với các kẻ sĩ văn nhược! Một vẻ hào phóng, bất
tuân, lại vô cùng tuấn mỹ hoa mắt!
Khi ngựa vọt
tới đám sĩ tốt, thanh niên xoay người xuống ngựa, hùng hổ khí thế đi tới.
Y vừa xuống
ngựa, mọi người mới phát hiện, thanh niên này chân dài thân cao, vai rộng, còn
chưa đến gần, khí thế bức người đã xông tới.
Y bước đi đến
trước mặt đám người Vương Hoằng.
Thanh niên
quay đầu, hướng tới mọi người nhìn lại. Hai mắt của y cực kỳ thâm thúy, dường
như có ngọn lửa thiêu đốt, cũng dường như ẩn chứa hắc ám vô tận. Ánh mắt liếc
nhìn nơi nơi, chúng đệ tử thị tộc đã ngừng lại hô hấp, lui về phía sau một
bước!
Ánh mắt thanh
niên chuyển về phía Vương Hoằng, cười lộ ra hàm răng trắng tuyết. Hai tay y
cũng chặp lại, hướng tới mọi người lanh lảnh nói: “Nghe nói chư vị đường xa mà
đến, Nhiễm Mẫn không khỏi vui mừng, đặc phái các huynh đệ đứng chờ ở đây.”
Chương 19: Y
Nhiễm Mẫn cười
rất thân mật, nhưng mọi sĩ tộc chỉ nhìn y, không hề mở miệng.
Vương Hoằng
chắp tay, nhìn y hỏi: “Nhiễm Mẫn? Chẳng lẽ là hậu thế của Nhiễm Ung trong Khổng
môn (môn phái của Khổng Tử) mười hai triết?”
Nhiễm Mẫn cười
cười, nói: “Đúng vậy.”
Hai chữ phun
ra, trong đám người truyền đến một tiếng nghị luận nho nhỏ.
Thân phận môn
phiệt đã khắc vào cốt tủy kẻ sĩ, đối với các sĩ tộc ở Trung Nguyên, danh nhân
thuộc dòng họ nào, bọn họ đều rất rõ ràng. Có người sách vở không đọc được mấy
quyển, nhưng đối với gia tộc gia phả, thì lại đọc thuộc làu làu. Vương Hoằng
vừa mở miệng, đám danh sĩ liền biết người trước mắt kia là ai.
Tiếng xôn xao
rất nhỏ, mỗi người đều đè thấp tiếng nói của bản thân, tựa hồ không muốn chọc
giận người trước mắt.
Vương Hoằng
thở dài một tiếng, thì thào nói: “Quân là người chính thống của Trung Nguyên
chúng ta, tổ tiên vẫn là môn đồ của thánh nhân.” Chàng nói tới đây, không biết
nghĩ tới cái gì, giọng chuyển đổi, ngược lại trở nên trung khí mười phần:
“Không biết ý muốn của lang quân như thế nào? Là hiến tặng chúng ta cho Thạch
Hổ? Hay là lấy tài vật để sung quân?”
Lời này của
chàng dã có vài phần không khách khí.
Lúc này, biểu
tình của chàng còn trấn định, nhưng chúng sĩ tộc đứng ở phía sau khi nghe đến
hai chữ “Thạch Hổ”, sắc mặt đã biến đổi. Bọn họ di chuyển về phía nam, đó là vì
tránh khỏi người Hồ, nhưng vạn vạn lần thật không ngờ, đã qua sông Hoàng Hà,
vậy mà vẫn rơi vào tay người Hồ!
Hơn nữa, lại
là rơi vào tay Thạch Hổ đáng sợ nhất! Thạch Hổ kia đã hạ mệnh lệnh, chỉ cần
ngươi là người Hồ, cho dù ngươi thiếu cái gì, quần áo, tài vật, hoặc là nữ
nhân, đều có thể thoải mái đòi từ phía người Hán!
Mặt Vương Trác
trắng bệch như tờ giấy đứng ở nơi đó, sau lưng hắn, đám đệ tử Vương thị đã lui
về phía sau.
Lúc này bọn họ
không chỉ là tuyệt vọng, đồng thời còn có hối hận khôn cùng: Rõ ràng nữ lang
Trần gia kia là một người liệu sự như thần! Vì sao lại không nghe ý kiến của
nàng? Vì sao không đợi thêm một hai ngày, chờ trinh sát hồi bẩm rồi sẽ qua
sông?
Loại hối hận,
khủng hoảng này chỉ trong thời gian ngắn ngủi truyền khắp mọi người. Nhiều đệ
tử hoa phục đứng cũng đứng không vững, lại không chịu nổi mà khóc rấm rứt.
Nhiễm Mẫn dựa
lưng vào tuấn mã lông đỏ cao lớn của y, ánh mắt thâm thúy lẳng lặng đảo qua mọi
người.
Nhiễm Mẫn chỉ
đứng ở nơi đó đã làm cho người ta cảm thấy một loại sát khí tận trời. Huống chi
lúc này, trong ánh mắt y toát ra hỏa diễm âm trầm? Ánh mắt kia quét về phía
nào, mọi người đều rụt người lại.
Nhìn đám người
sợ hãi rụt rè này, Nhiễm Mẫn chậm rãi đứng thẳng dậy.
Thân hình của
y cao lớn, vừa đứng thẳng, càng hiển lộ điều này. Ánh mắt hắn lóe ra hỏa diễm
cùng hắc ám vô tận nhất nhất đảo qua mọi người, đột nhiên hét to: “Không được
khóc!”
Tiếng quát vừa
vang lên, tiếng khóc liền im bặt!
Nhiễm Mẫn
buông cương ngựa, đi lên phía trước hai bước, theo bước đi của y, mọi người
không tự chủ được lui về phía sau hai bước, chỉ có Vương Hoằng và đám danh sĩ
vẫn không nhúc nhích, vẫn mỉm cười, thong dong nhìn y.
Nhiễm Mẫn thấy
thế, bạc môi nhếch lên, khẽ nhướn mày.
Y có uy thế áp
bức đến mức nào? Mày vừa mới nhăn lại, chỉ nghe tiếng động “bộp bộp” không dứt
bên tai, mấy chục đệ tử sĩ tộc hai chân mềm nhũn, tê liệt ngã xuống đất!
Nhiễm Mẫn càng
mặt nhăn mày nhó, hắn quay đầu nhìn chằm chằm chúng đệ tử, thanh âm trong trẻo
quát: “Đừng vội bối rối, chớ quên các ngươi đường đường là trượng phu!”
Tiếng quát vừa
thốt ra, chúng đệ tử vẫn sợ run không thôi, nhưng vài danh sĩ hai mắt sáng
ngời, nhìn thoáng qua nhau.
Lúc này, giọng
nói của Nhiễm Mẫn thấp xuống, trở nên ôn hòa: “Chư quân đừng vội sợ hãi, tính
mạng các ngươi sẽ không bị ảnh hưởng, tiền vật cũng không cần dâng lên.”
Một câu nói
ra, mọi tiếng động đều biến mất, ngay cả những người đang khóc, lúc này cũng mở
to hai mắt đẫm lệ, ngạc nhiên, đầy cõi lòng hy vọng nhìn nam tử tuấn mỹ vô trù
ở trước mắt này.
Nhiễm Mẫn cười,
ánh mắt chuyển sang nhóm danh sĩ, tay phải chỉ về phía Lạc Dương, nói: “Chư
quân thỉnh lên xe ngựa! Nhiễm Mẫn bất tài, nguyện hộ tống chư vị quân tử trở về
thành.”
…
Chúng danh sĩ
nhìn thoáng qua nhau, Vương Hoằng tiến lên một bước, hướng tới Nhiễm Mẫn vừa
chắp tay, cao giọng hỏi: “Ý của Nhiễm quân là?”
Nhiễm Mẫn
nhếch miệng cười, hàm răng tuyết trắng khiến người lóa mắt: “Không có ý gì.
Người Hán phương bắc đều di chuyển về phía nam, sau khi người Hồ biết thì luôn
chờ ở phụ cận. Ta không muốn để bọn họ chiếm được nhiều quân lương, liền chặn
ngang một tay mà thôi.”
Lời này vừa
nói ra, tiếng xôn xao nổi lên bốn phía.
Đám người
Vương Hoằng ngẩng đầu lên, ánh mắt trực tiếp đánh giá Nhiễm Mẫn, trên gương mặt
tuấn mỹ của Nhiễm Mẫn mang theo tươi cười thản nhiên, ung dung tùy ý để bọn họ
đánh giá.
Trong những
người này, chỉ có Trần Dung trăm phần trăm tin tưởng, nam nhân này nói rất
nghiêm túc.
Tiếng đàm luận
càng lúc càng lớn, mọi người còn châu đầu ghé tai, bọn họ không dám đánh giá
Nhiễm Mẫn, trên mặt có thần sắc vừa sợ vừa nghi.
Cũng không
biết qua bao lâu, Vương Hoằng đột nhiên quay đầu lại, tìm kiếm trong đám người.
Chàng thấy
Trần Dung phục tùng liễm mục, bình tĩnh tựa như mặt hồ, nhấc chân lên, đi về
phía nàng.
Lúc này, mọi
người đều chú ý tới hành động của chàng. Phải biết rằng, trong cả đội ngũ, danh
khí của Vương Hoằng là lớn nhất, vốn là tâm phúc của mọi người.
Vương Hoằng đi
tới bên cạnh Trần Dung, sau khi chàng gật đầu với đám người Vương Trác thì
chuyển sang Trần Dung, chắp tay hỏi: “A Dung nghĩ rằng lời của Nhiễm tướng quân
là giả hay là thật?”
Chàng ở trước
mặt nhiều người như vậy, vào thời điểm này, hỏi một nữ lang nhỏ tuổi về một
chuyện đại sự.
Trong khoảng
thời gian ngắn, kẻ ngạc nhiên đếm không hết.
Nhiễm Mẫn cũng
ngây dại, y hứng thú nhìn về phía Trần Dung, không coi ai ra gì đi về phía nàng
và Vương Hoằng.
Y đi rất
nhanh, tất cả mọi người tự động nhường đường, đảo mắt đã tới phía sau Vương
Hoằng.
Mọi ánh mắt
đều tập trung trên thân Trần Dung.
Trần Dung
hướng tới Vương Hoằng thi lễ, cúi đầu trả lời: “Tướng quân nhìn thấy chúng ta,
đã tự xưng là dòng họ người Hán, lời nói của ngài ấy hẳn không phải là hư ngôn
(giả bộ).”
Vương Hoằng
nhìn nàng sau một lúc lâu, gật đầu, thì thào nói: “Người này không có tiếng xấu
gì về nói lời giả dối, ta cũng đã nghe qua.” Nói tới đây, chàng cười khổ: Bọn
họ đã là miếng thịt trên thớt, mặc Nhiễm Mẫn muốn nấu chín hay là băm chặt,
cũng không có cách nào khác. Hỏi một nữ lang như Trần Dung, thuần túy là làm
điều thừa thôi.
Có điều nói đi
nói lại, trên đoạn đường ngắn ngủi, cô nương này đã nói đúng ba lần, lời của
nàng, có lẽ có thể tin cậy.
Đúng lúc này,
tiếng cười của Nhiễm Mẫn vang lên phía sau Vương Hoằng: “Không thể tưởng được,
Nhiễm Mẫn ta tung hoành nhiều năm, người hiểu ta, lại là một nữ lang mỹ mạo.”
Trong tiếng
cười lớn, y xoay người trở về, trường bào màu tím bị gió sông thổi qua, bay
phất phới. Chỉ thấy hắn thả người nhảy lên lưng bảo mã cao lớn lông đỏ, tay
phải giơ lên, lớn tiếng quát: “Lên đường –”
Trần Dung tinh
tường chú ý tới, tuy rằng y nói nàng “hiểu y”, nhưng ánh mắt y trong suốt vô
cùng, trên mặt kia, không nhìn thấy chút vẻ quan tâm tới sắc đẹp của một nam tử
đối với một nữ nhân.

