Mị Công Khanh - Chương 013 + 014

Chương 13: Tiếng đàn kinh diễm

Trần Dung
không trả lời, nàng biết, xuất thân của mình quả thật rất thấp kém.

Có điều, vấn
đề này thì có gì quan trọng? Ta đã được sống lại một lần nữa! Trần Dung nắm tay
thành quyền, nói với Thượng tẩu: “Tẩu, tiến lên phía trước một chút.”

Đi lên trước,
đó là xen lẫn vào đám thiếu niên cô nương này.

Khi xe ngựa
của Trần Dung đến gần, vài thiếu niên quay đầu nhìn về phía nàng. Chỉ liếc mắt
một cái, ánh mắt bọn họ đều trở nên ngẩn ngơ, si ngốc.

Bộ dạng của
Trần Dung vốn tinh xảo minh diễm. Sau khi trọng sinh, trong vẻ ngây ngô xinh
đẹp có thêm một phần thành thục, đây là sự thành thục diễm lệ của một thiếu
phụ, lại có vẻ non nớt phong tình của một tiểu cô nương, khiến cho nàng đứng
trong đám cô nương trở nên vô cùng đặc biệt.

Một thiếu niên
họ Dũ ánh mắt sáng quắc nhìn nàng chăm chú, mở miệng hỏi: “Đây là nữ lang nhà
ai vậy?”

Không đợi Trần
Dung mở miệng, Vương Ngũ lang cười nói: “Nàng nữ nhi Trần thị ở Bình thành, tên
là Dung.”

Trần thị ở
Bình thành? Danh hào này vừa báo ra, ánh mắt chúng đệ tử Dũ thị càng sáng ngời.
Trần thị ở Bình thành, Trần thị chỉ thuộc về một chi hệ nhỏ, nữ nhi nhà đó
không được tính là cao quý. Nếu thân phận không cao, nữ lang xinh đẹp trước mắt
này, cho dù là bọn họ muốn cưới làm thê tử, hoặc là nạp làm thiếp, đều không
khó khăn lắm.

Dưới sự đánh
giá của chúng đệ tử Dũ thị, thần sắc trên mặt Trần Dung từ đầu đến cuối vẫn
bình tĩnh như nước.

Nàng đi xuống
xe ngựa, bước lên phía trước hai bước, ngẩng đầu, đôi mắt đen láy như bầu trời
đêm, nhìn về phía Vương thị Thất Lang Vương Hoằng đang được nhóm cô nương vây
quanh.

Vương Hoằng
cũng đang nhìn về phía nàng.

Bốn mắt nhìn
nhau, mỹ nam tử hiếm thấy nở nụ cười, hàm răng tuyết trắng của hắn lấp lánh
dưới ánh mặt trời khiến người ta hoa mắt. Bất tri bất giác, Trần Dung lại như
lúc ban đầu gặp gỡ, hơi nghiêng nghiêng đầu, ánh mắt dời đi.

Chúng cô nương
vây quanh Vương Hoằng, đột nhiên nhìn thấy nụ cười của mỹ nam tử, đầu tiên là
ngẩn ngơ, vừa đảo mắt, tiếng vui mừng thốt ra nổi lên bốn phía.

Đứng cùng
Vương Hoằng là một danh sĩ Dũ thị, tầm hai mươi tuổi, gương mặt thon dài, mày
như kiếm, diện mạo tuấn tú, hắn nghe thấy tiếng thét chói tai, không khỏi quay
đầu, theo ánh mắt của Vương Hoằng nhìn lại.

Vừa thấy Trần
Dung xinh đẹp, danh sĩ Dũ thị bật cười, nói với Vương Hoằng: “Hóa ra Thất lang
thích là loại mỹ nhân này.”

Vương Hoằng
đáp: “Nàng là Trần thị A Dung mà ta đã kể với huynh.”

Hai mắt danh
sĩ Dũ thị sáng ngời, hắn lại hướng tới Trần Dung đánh giá một phen, rồi mới thu
hồi ánh mắt.

Trần Dung vừa
xuất hiện đã khiến hai mỹ nam tử nổi lên hứng thú, việc này khiến cho chúng cô
nương cảm thấy bất mãn, các nàng đều nhìn về phía Trần Dung. Chỉ trong chốc
lát, từng mái đầu chụm vào, vải lụa tung bay, thậm chí còn có vài cỗ xe ngựa chen
thêm, chúng nó chặn mất tầm mắt của Trần Dung, khiến nàng không thể nhìn thấy
hai người Vương Hoằng nữa.

Trần Dung thu
hồi ánh mắt, trở lại trong xe ngựa.

Vừa lên xe
ngựa, nàng liền lấy một cây thất huyền cầm dựng bên cạnh thành xe (đàn cổ
cầm có bảy dây, thùng đàn màu đen
).

Kiếp trước,
khi ở độ tuổi này, quả thật Trần Dung là người không có nhiều học vấn.

Nhưng từ sau
khi gặp được người đó, nàng vì muốn cởi xuống cái mũ danh hiệu “tục tằn”, nên
đã luyện thất huyền cầm được mấy năm. Nàng cũng là người cực kỳ có thiên phú,
sau khi luyện hai năm thì nắm bắt được yếu quyết trong đó. Trước khi nàng chết,
chỉ dựa vào chiêu thức cầm khúc, nàng đã giành được thanh danh tài mạo song
toàn.

Trần Dung cúi
đầu, đặt cầm xuống tháp, sau đó, tay phải khẽ gẩy huyền cầm!

Từ lúc tiếng
nhạc liên tiếp nhẹ nhàng phiêu lãng vang lên, ồn ào náo động tức thì nhạt bớt.

Trần Dung
không hề ngẩng đầu.

Tay phải nàng
khe khẽ gảy, tiếng đàn tựa như lưu tuyền thanh phong (gió thổi nước chảy),
tựa như trăng sáng trên bầu trời, lặng yên mà đến, không tiếng động mà tràn đầy
khắp không gian.

Tiếng ồn ào
bỗng biến mất.

Mấy cô nương
kia đồng thời quay đầu nhìn về phía Trần Dung.

Lúc này Trần
Dung đang chuyên chú nhìn cầm trên tháp, ngũ quan của nàng thanh diễm, tại một
khắc này yên tĩnh như nước suối mùa xuân, ấm áp như mùa hạ, tỏa sáng diễm lệ.
Đây là một cảnh đẹp mà sự yên tĩnh hòa quyện cùng với vẻ diễm lệ mà tạo nên.

Bất tri bất
giác, chúng thiếu niên đều ngắm nhìn ngây ngốc, cũng nghe đến ngây ngốc.

Đám đệ tử mặc
hoa phục này, với xuất thân của bọn họ, nhất định đều đã được tu dưỡng. Ngày
thường, cho dù cầm kỳ thư họa không tinh thông, nhưng nhất định có học qua.

Giờ phút này,
tiếng đàn của Trần Dung vừa bay tới, bọn họ liền lập tức cảm giác được, tiếng
đàn này không giống với của người thường.

Cầm bắt đầu từ
Nghiêu Thuấn tới nay đã được lưu hành hậu thế, âm thanh thanh nhã, ở thời đại
này, là nhạc khí được kẻ sĩ tôn sùng nhất. Có thể nói, lúc này nhóm sĩ phu rất
ít người không biết đánh đàn. Không nói tới người khác, Vương gia Thất lang Vương
Hoằng rất nổi tiếng về cầm kỹ.

Khi gặp gỡ lần
đầu, từ tiếng bước chân của Trần Dung đi tới, Vương Hoằng đã biết nàng cũng là
người biết đánh đàn.

Nhưng chàng
vạn lần thật không ngờ, Trần Dung lại đàn hay như thế! Một nữ lang mười lăm
tuổi, chiêu thức cầm khúc ấy, phiêu chuyển thanh thoát, nhẹ nhàng như gió, mênh
mông lãng đãng, giống như ở bên tai chàng thổ lộ tương tư, vui mừng khi được
gặp lại. Hơn nữa, loại tương tư cùng vui mừng này, như gió xuân lay động, như
suối chảy róc rách, trong cố ý lại có vô tình, hết sức phong lưu.

Nói như vậy,
một khi nhóm nhân vật sĩ tử đánh đàn đều chủ yếu thổ lộ sự tao nhã. Nhưng trong
tiếng đàn của nữ lang này, lại có sự hoa lệ hoàn toàn khác với tất cả mọi
người.

Bực cầm kĩ
này, thật sự không thua kém gì chàng.

Bất tri bất
giác, tất cả mọi người ngẩng đầu lên, mấy người Vương Hoằng lại nhắm lại hai
mắt, lẳng lặng lắng nghe.

Cũng không
biết qua bao lâu, tiếng đàn như suối chảy dần dần phiêu tán, dần dần chuyển
thành hư vô.

Trần Dung chậm
rãi ngẩng đầu lên.

Lúc nàng ngẩng
đầu, một tia nắng nghịch ngợm chiếu lên gương mặt trắng nõn như ngọc của nàng.
Sóng mắt nàng vừa chuyển, đôi mắt đen láy như bầu trời đêm, sâu đậm tĩnh lặng
nhìn về phía Vương Hoằng.

Bốn mắt nhìn
nhau.

Trần Dung có
chút ngượng ngùng, cũng có chút vui mừng tươi cười với chàng, sau đó, nàng rủ hai
mắt, từ từ nói: “Gặp lại quân tử, không khỏi vui mừng.”

Nói xong tám
chữ này, nàng liền kéo rèm xe xuống. Trong xe ngựa truyền đến giọng nói đè
thấp, êm tai dặn dò, Thượng tẩu đánh xe ngựa, một lần nữa quay trở về.

Trong tiếng
khe khẽ nói nhỏ, xe ngựa của Trần Dung lại quay về giữa đội ngũ.

Mà lúc này,
cho dù là đệ tử Vương thị, hay là người Dũ thị, đều nhìn về phía Trần thị. Cũng
mặc kệ bọn họ nhìn ngó như thế nào, rèm xe kia vẫn không được vén lên.

Cũng không
biết qua bao lâu, một nữ lang Vương thị cả kinh kêu lên: “A Dung này, khi nào
thì học được cầm kỹ bực này?”

Mọi người ngẩn
ra.

Vương Ngũ lang
cũng phục hồi tinh thần từ trong vẻ si ngốc, hắn nhíu mày, lắc đầu nói: “Chưa
từng nghe qua.”

Vương thị Thất
nữ lạnh lùng hừ một tiếng, bật cười nói: “Tiếng đàn của Trần thị A Dung quả
thật êm tai. Đáng tiếc, cũng chỉ là thứ nữ trong chi tộc thôi.”

Giọng nói của
nàng ta không nhỏ.

Tiếng nói vừa
dứt, đã có vài người ở đó gật đầu đồng ý. Ánh mắt chúng thiếu niên đang si ngốc
lại trở nên thanh tỉnh, bất tri bất giác, trong vẻ ngạo nghễ mang theo thần sắc
khinh thường lại xuất hiện trên mặt bọn họ - cầm kĩ bất phàm thì như thế nào?
Diện mạo xuất sắc thì đã sao? Một người xuất thân là thứ nữ trong chi tộc thì
nàng vĩnh viễn đều thấp hơn bọn họ một bậc. Người như thế, không đáng trở thành
mỹ nhân khuynh đảo nhất chúng.

Chúng đệ tử
phục hồi tinh thần lại, ánh mắt nhìn về phía Trần Dung nhanh chóng thu trở về.

Lúc này, một
cô nương họ Dũ vội vàng kêu lên: “A? Hoằng lang ở đâu rồi?”

Vương Hoằng?

Chúng nữ đồng
thời quay đầu tìm kiếm, tìm tới tìm đi, các nàng phát hiện hai danh sĩ Vương
Hoằng và Dũ thị đã sớm ngồi trở lại trong xe ngựa. Các nàng có thể nhìn thấy,
chỉ là một tấm rèm xe rung rung.

Chương 14: Tiểu lang Tôn gia

Ngoài xe ngựa,
cho dù là Bình ẩu hay là Thượng tẩu đều trợn mắt há hốc mồm, cũng không biết
qua bao lâu, Bình ẩu mới hé miệng hỏi: “Nữ lang, khi nào thì người học được cầm
kỹ giỏi như thế?”

Trần Dung trầm
mặc.

Sau đó, Trần
Dung thấp giọng nói: “Ta học được ở trong mộng.”

Không đợi bọn
họ tỉnh lại, giọng Trần Dung trầm xuống, ra mệnh lệnh: “Việc này không thể nói
ra ngoài, về sau nếu có ai hỏi, các ngươi cứ nói sau khi phụ huynh rời đi ta đã
bắt đầu học cầm.”

Bình ẩu và
Thượng tẩu ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi.

Cả đời bọn họ
đều ở trong Trần phủ nho nhỏ, trong Bình thành nho nhỏ, cũng không hiểu biết
nhiều. Trần Dung nói nàng học được ở trong mộng, tuy rằng bọn họ không thể nào
tin, nhưng cũng không thể nghĩ ra được lý do khác.

Một lát sau,
giọng nói của Thượng tẩu truyền đến: “Vâng, nữ lang cứ việc yên tâm.” Bên cạnh,
đám người Bình ẩu cũng đáp ứng.

Trong suy nghĩ
đơn giản của bọn họ, giờ phút này, nếu không nghĩ ra thì không nghĩ nữa, hiện
tại nữ lang làm việc tựa như có thần linh trợ giúp, có lẽ cầm kĩ thật sự đúng
là nàng đã học được ở trong mộng.

Trong xe ngựa,
Trần Dung gật đầu, dặn dò: “Nếu có người tìm ta, cứ nói ta ngủ rồi.”

“Vâng.”

Lúc này, đoàn
xe lại lên đường.

Sau khi hai
đoàn xe hội hợp, toàn bộ đội ngũ thẳng tiến đi được mười dặm. Vó ngựa đạp đất,
cát bụi nổi lên cuồn cuộn, đi ở giữa cũng không nhìn thấy trước sau.

Sau khi Trần
Dung gảy ra một khúc kia, vẫn im lặng ngồi trong xe ngựa, không lộ diện lần
nữa. Trong lúc đó, Vương Ngũ lang phái người tìm nàng, đều bị Thượng tẩu và
Bình ẩu đuổi khéo.

Trước đó, các
cô nương Vương thị cùng Dũ thị đang nghẹn tức giận đố kỵ chuẩn bị đánh giá Trần
Dung một phen, cho dù cầm kĩ không bằng nàng, cũng có thể hơn nàng ở một phương
diện khác? Cho dù không thể so sánh nổi, cũng có thể buộc nàng lần lượt biểu lộ
cầm kỹ thi họa? Chỉ cần nàng xuất hiện, bọn họ sẽ có cách để tranh cao thấp.

Nhưng các nàng
ta thật không ngờ, Trần Dung lại nghỉ ngơi, không lộ mặt nữa.

Lúc này, đoàn
xe đang tiến lên đột nhiên bị chững lại.

Trần Dung vén
rèm xe, thấp giọng hỏi: “Làm sao vậy?”

Thượng tẩu trả
lời: “Ta đi nhìn xem.”

Sau hai khắc,
Thượng tẩu đã trở lại, lão ngồi xuống vị trí xa phu, bẩm báo với Trần Dung:
“Gặp gỡ một nhánh của Tôn thị, dường như Tôn thị gặp phải đạo phỉ, người lớn
đều đã chết, chỉ có một tiểu lang quân cùng gia phó trốn thoát được.”

Giọng nói của
Thượng tẩu vừa vang lên, phía trước trở nên ồn ào náo động. Ngay sau đó, một
chiếc xe ngựa phong trần mệt mỏi điều khiển đi về phía bọn họ.

Trong xe ngựa
kia có thể thấy được vốn rất xa hoa. Có điều ở giờ khắc này, trên xe ngựa gỗ kim
đó có dấu vết đao kiếm ở khắp nơi.

Ngồi ở vị trí
xa phu, là một thiếu niên mười lăm, mười sáu tuổi. Thiếu niên này mày kiếm mắt
sáng, mũi cao thẳng, hiện tại cậu mím chặt môi, vẻ mặt mỏi mệt.

Tuy là như
thế, nhưng lưng thiếu niên này rất thẳng, quần áo màu trắng sạch sẽ vô cùng,
tóc chỉ hơi rối loạn.

Ở bên cạnh
thiếu niên, Vương Ngũ lang nhíu mày nói: “Tôn tiểu lang, việc điều khiển xe
ngựa này để hạ nhân làm đi. Nếu tiểu lang nguyện ý, ta lập tức phái vài người
tới giúp.”

Tôn tiểu lang
lắc đầu, nói: “Không cần.”

Phun ra ba chữ
này xong, cũng không nói thêm gì nữa.

Mặt Vương Ngũ
lang càng nhăn hơn, hắn nhếch môi, nói: “Đây là ý của Thất lang nhà ta, tiểu
lang cần gì bất cận nhân tình như thế (không để ý đến quan hệ tình cảm)?”

Lúc này, ngay
cả một chữ Tôn tiểu lang cũng không đáp lời hắn.

Vương Ngũ lang
bị mất mặt, cũng không giữ được bình tĩnh nữa, hắn hướng tới Tôn tiểu lang chắp
tay, thét ra lệnh điều khiển xe ngựa chạy về phía trước.

Chỉ chốc lát,
thiếu niên liền đi tới bên cạnh xe ngựa của Trần Dung.

Đi song song
với Trần Dung, cậu chuyển đầu xe ngựa lại.

Đoàn xe lại
lên đường.

Lúc này, trong
xe ngựa truyền đến một giọng nói khàn khàn: “Tiểu lang, thân phận của người là
gì chứ, há có thể làm việc của xa phu? Vẫn để tiểu nhân làm đi.” Dứt lời, là
một loạt tiếng động giãy giụa vang lên.

Tôn tiểu lang
hơi nhếch môi, cũng không quay đầu lại quát: “Không cần.”

Lời này của
cậu vừa thốt ra, trong xe ngựa trở nên yên tĩnh.

Đoàn xe lại
tiến lên được mười dặm, thái dương chìm vào đường chân trời.

Một tiếng rít
truyền đến, chúng xe ngựa đều dừng lại, nhóm phó dịch bắt đầu vội vàng chuẩn bị
bữa tối.

Trần Dung bước
xuống từ trong xe ngựa, nàng quay đầu, nhìn thiếu niên lưng thẳng tắp ngồi ở vị
trí xa phu kia. Trong ánh chiều sáng lạn, gương mặt thiếu niên tuấn tú non nớt,
trầm tĩnh cô đơn tựa như một con sói một mình hành tẩu ở trên cánh đồng hoang
vu. Vẻ tịch mịch cô đơn này, kiếp trước, nàng đã nhìn thấy vô số lần ở trong
gương.

Vẻ cô đơn này,
trong tiếng cười vui ồn ào thỉnh thoảng truyền đến, thật sự có vẻ không phù
hợp.

Trần Dung đi
đến bên cạnh Tôn tiểu lang, nói: “Muốn báo thù, thì phải giữ sức. Chỉ có người
nhu nhược, mới có thể cự tuyệt mọi giúp đỡ cùng thay đổi, tự đắm chìm vào trong
bi thương tuyệt vọng.”

Giọng nói của
nàng rất thấp, cũng rất lạnh lẽo.

Tôn tiểu lang
vụt một tiếng xoay người, ánh mắt đen láy nhìn chằm chằm Trần Dung.

Trần Dung
không hề để ý đến cậu, xoay người rời đi, không quay đầu lại.

Trần Dung trở
lại trước xe ngựa, thấp giọng dặn dò: “Sau khi chuẩn bị xong đồ ăn, đưa cho Tôn
tiểu lang hai phần.”

“Vâng.”

Khi một tia
nắng chiều cuối cùng chìm vào phía chân trời, mấy nhà đã chuẩn bị xong đồ ăn.
Lúc này, Vương gia cùng Dũ gia bày rượu thịt, trải dài ra hai hàng.

Trần Dung vừa
ăn, vừa chú ý, Vương gia cùng Dũ gia đều tặng đồ ăn lại đây, nhưng Tôn tiểu
lang mặt lạnh cự tuyệt, chỉ lấy của nàng.

Trần Dung thấy
thế, cười cười, khẽ lắc đầu.

Sau khi hai
đội hợp nhất, chúng đệ tử thị tộc đều thả lỏng tâm tư. Đến tận khi trăng treo
giữa trời, tiếng cười đùa vẫn không ngớt bên tai.

Dưới ánh
trăng, Trần Dung đi về phía trước.

Chỗ hạ trại
lần này là bên một con sông nhỏ trên sườn núi, địa thế trống trải.

Dưới ánh
trăng, nước sông lẳng lặng chảy xuôi phản xạ ánh bạc lấp lánh.

Đang đi, Trần
Dung nghe thấy tiếng đàn.

Tiếng đàn kia
thản nhiên trong trẻo, chính là vừa nghe, Trần Dung liền biết, đó là Vương
Hoằng tấu nên. Bất tri bất giác, Trần Dung đi theo tiếng đàn.

Mới đi vài
chục bước, nàng liền dừng bước chân. Dưới ánh trăng trải dài ngàn dặm kia,
người ôm cầm tấu khúc, cũng không phải là Vương Hoằng. Có điều, phía trước phía
sau hắn, đều là các thiếu nữ mặc hoa phục xinh đẹp.

Nhìn các cô
nương này, Trần Dung lắc lắc đầu, chậm rãi lui ra phía sau.

Vừa mới đi đến
bờ sông, một giọng nói thô dát chói tai, đang lúc vỡ giọng vang lên: “Muội gọi
là Trần Dung?”

Trần Dung gật
gật đầu.

“Tôn Diễn, còn
chưa có danh hào.”

Trần Dung lại
gật đầu, nàng nghiêng đầu, nhìn thiếu niên tuấn tú cao lớn bên cạnh, dưới ánh
trăng, một nửa gương mặt của cậu thật đẹp, đường cong rõ ràng.

Tôn Diễn nhìn
mặt hồ lấp lánh dát bạc lại thô giọng nói: “Vương thị cùng Dũ thị đều thương
hại ta, đều muốn bố thí cho ta. Hừ! Ta đường đường là một nam nhi, cần gì người
khác thương hại.”

Cậu đang giải
thích với Trần Dung, vì sao cậu lại lạnh lùng đối với người Vương gia và Dũ thị
như thế.

Báo cáo nội dung xấu