Chuyện xứ Lang Biang (Tập 4) - Chương 05 - Phần 1

Chương 5
Tấm thẻ
hội viên

Như
bị ai kéo, quai hàm của bọn Kăply trễ xuống khi nghe Bolobala thuật lại những
gì nó vừa chứng kiến. Trừ Kăply, mặt mày đứa nào đứa nấy trông kỳ quái như bị
tọng vô họng một đống cá pha lê.
- Thế
người đàn ông đó là ba chị Mua hả chị Bolobala? – Thằng K’Tub là đứa đầu tiên tìm
lại được tiếng nói, nhưng chỉ để hỏi một câu rất ư là thừa thãi.
- Ừ. – Êmê
máy móc đáp thay bạn, tâm trí nó dường như còn bị kẹt đâu đó trong câu chuyện
Bolobala vừa kể.
- Thế ba
chị Mua không phải là người của trùm Bastu à? – K’Tub lại giương mắt lên nhìn
mọi người.
- Sao em
ngớ ngẩn thế, K’Tub. – Kăply nhăn mặt như vừa bị thằng nhóc xúc phạm ghê gớm. –
Ba chị Mua làm sao là người của phe Hắc Ám được. Ông ấy chỉ bị lợi dụng thôi,
em hiểu không?
- Suỵt! –
Nguyên đưa ngón tay lên miệng. – Bọn họ ra rồi kìa.
Bọn trẻ
lật đật đánh mắt ra phía trước, thấy thám tử Eakar đi trước với cây gậy vung vẩy trên tay, các phù
thủy Cục an ninh đi sau, cả người đàn ông trọc đầu cũng đi lẫn trong đó. Cả đám
đang vội vã bước ra khỏi căn nhà tồi tàn của Mua, đi như chạy.
- Ba của Mua kìa. – Kăply khẽ
rên lên, nghe cái giọng của nó có cảm tưởng như chính nó vừa bị bắt.
Bolobala cắn môi:
- Rốt cuộc bác ấy vẫn bị giải
về Cục.
K’Tub nhấp nhổm:
- Chúng ta vào trong nhà an ủi
chị Mua đi.
- Hay đó, K’Tub. – Êmê nhìn
thằng nhóc bằng ánh mắt trìu mến, càng sung sướng hơn khi nghe Nguyên nhanh
nhẩu tán thành “Đúng rồi. Tụi mình vô đi.”
Mua đang đứng chỗ ngưỡng cửa
nhìn theo ba nó, sửng sốt khi thấy tụi Êmê ập tới. Có vẻ sự xuất hiện của tụi
bạn làm cho tiếng nói đột ngột tuột khỏi môi nó. Nó hả họng ra, chỉ để ú ớ:
- Ơ… ơ…
- Tụi tôi biết hết rồi, Mua. –
Nguyên khẽ hắng giọng, và nó vội vàng nói thêm. – Tụi tôi cũng biết ba của bạn
không phải là người của Bastu.
Kăply chen lên trước, hổn hển
nói, nếu không có tụi bạn đứng quanh đó chắc nó đã cầm lấy tay Mua:
- Mua đừng lo. Những dòng chữ
đó chỉ là quảng cáo thôi. Cùng lắm ba Mua chỉ bị giam giữ vài ngày…
- Người ta không giam giữ ba
tôi. – Mua thì thầm. – Thám tử Eakar đưa ba tôi đi để nhờ các siêu phù thủy
trên Cục an ninh xóa giùm dòng chữ kia.
- Eakar không xóa được sao? –
Păng Ting tròn mắt ngạc nhiên.
- Không. – Mua lúc lắc đầu và
Bolobala mừng rỡ nhận thấy hai bím tóc lúc này đã thức dậy, đang nhảy nhót trên
vai nhỏ bạn. – Những dòng chữ đó đã bị ếm bùa. Một loại bùa ếm cực mạnh.
Nguyên nhìn sâu vào mắt Mua,
ngần ngừ hỏi:
- Có phải Mua biết thế nào hôm
nay Cục an ninh cũng tìm đến nhà vì vậy mà bạn quyết định nghỉ học?
- Ờ, – Mua cười như mếu và nhìn
đi chỗ khác. – ngay hôm đầu tiên nhìn thấy dòng chữ đó, tôi và mẹ tôi đã mất
vía, biết sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện. Mẹ tôi năn nỉ ba tôi đừng ra khỏi
nhà, nhưng ba tôi hổng chịu. Ổng nói người ta quy định cho ổng mỗi ngày phải đi
làm việc ngoài đường ít nhất là bốn tiếng đồng hồ…
Kăply dỏng tai nghe, thấy ông
Pirama quả là người kỳ quặc. Tự dưng trong lòng nó dâng lên một cảm xúc gì đó
như là sự xót xa và trong một lúc Kăply nhận ra nó quan tâm đến Mua hơn là nó
tưởng, thậm chí nó thấy mình suýt khóc vì điều đó.
Bữa đó bọn trẻ ở lại chơi với
Mua đến chiều. Lúc đầu Mua có vẻ ngượng ngập về cảnh nhà nghèo hèn nhưng dần
dần sự cười đùa hồn nhiên của lũ bạn giúp nó đỡ mặc cảm hơn. Nép mình vào một
chỗ khuất, Kăply không ngừng kín đáo quan sát Mua và những chuyển biến của Mua
làm nó thiệt là nhẹ nhõm. Đến khi cả bọn thi nhau chọc tay vào những chiếc thau
to đùng, hào hứng dùng cả đống thần chú lôm côm như Bay
lên, Tách ra, Nhảy nhót, Lộn mèo, Té xuống để giúp bà Mên thanh toán mớ quần áo
mũ nón của khách thì Kăply thấy Mua đã bắt đầu cười khoe răng sún.
- Ê, cái gì nè?
Bọn trẻ ngoảnh phắt lại khi
nghe Păng Ting kêu lên. Và tụi nó vừa kịp nhìn thấy điều gì đã khiến nhỏ bạn
ngạc nhiên như vậy: có một vật gì đó vừa rơi ra từ một chiếc áo chùng đang bay
lơ lửng trên không.
Như thường lệ, K’Tub giành là
đứa đầu tiên cúi xuống nhặt vật đó lên. Cả bọn lập tức nhận ra đó là một tấm
thẻ giống như thẻ học sinh. Gì vậy há? Kăply lẩm bẩm và chúi đầu xuống sát hơn
nữa.
Tấm thẻ óng ánh màu bạc, không
biết làm bằng chất liệu gì. Khi nhìn rõ ba dấu hỏi to tướng màu đen với những
nét uốn rất điệu nghệ nằm chính giữa tấm thẻ, ngay bên dưới vắt ngang một dòng
chữ nhỏ “Hãy đổi trí thông minh để lấy những đồng vàng”, đứa nào đứa nấy trợn
ngược mắt lên.
- Chính nó! – Kăply hét lên đầy
phấn khích.
- Có lẽ đây là thẻ hội viên của
tiệm Những Dấu Hỏi.
Nguyên vừa nói vừa run run cầm
lấy tấm thẻ trên tay K’Tub, lật tới lật lui tò mò ngắm nghía, nhưng ngoài những
gì tụi nó đã nhìn thấy, tấm thẻ không có thêm một dòng chữ hay một ký hiệu nào
khác.
Kăply nhìn Nguyên, quét mắt lên
tấm thẻ rồi lại nhìn vô mặt bạn, nín thở hỏi:
- Có gì lạ không hở mày?
Kăply hỏi cho có hỏi, vì chính
nó cũng thấy là tấm thẻ hổng có gì đáng để ý. Nhưng khi nghe Nguyên nói “Không
có gì”, Kăply vẫn thấy bụng mình thót lại:
- Không có gì thật à? Thế thì
tấm thẻ này có giá trị gì mới được chớ?
- Để vô cửa, K’Brêt. – Bolobala
vọt miệng.
- Không đúng. – Lần này người
lên tiếng là Mua. – Hôm trước tôi và K’Brêt đã lọt vào tiệm Những Dấu Hỏi mà
không cần tới tấm thẻ này.
- Ờ, lạ thiệt. – Nguyên nói,
thò tay dứt một sợi tóc, tay kia bỏ tọt tấm thẻ vào túi áo.
Mua nhìn tấm thẻ đang nằm đâu
đó trong túi áo chùng của Nguyên, giọng phân vân:
- Bạm định giữ tấm thẻ này luôn
sao?
- Ờ, tôi nghĩ nếu đưa cho Suku
xem tấm thẻ này có thể thằng nhóc sẽ phát hiện ra điều gì đó. – Nguyên cố nặn
ra một nụ cười vui vẻ. – Khám phá bí mật của cửa tiệm này cũng là điều lý thú
đó chớ, Mua.
- Đúng đó, chị Mua. – K’Tub
nhảy tưng tưng. – Trừ những hội viên có thẻ, hổng ai ở xứ Lang Biang này biết
được tiệm Những Dấu Hỏi hoạt động như thế nào. Tụi mình là người đầu tiên biết
được cũng hay chứ sao.
Mua cắn môi:
- Nhưng…
- Bạn đừng lo. – Nguyên chép
miệng, nhìn thái độ của Mua nó biết ngay nhỏ bạn đang nghĩ gì. – Chủ nhân của
tấm thẻ này sẽ không nhớ ra mình đánh rớt nó ở chỗ nào đâu.
Bolobala nhìn về phía cánh cửa
dẫn xuống nhà bếp:
- Mẹ bạn không lên à?
- Mẹ tôi đang buồn. – Mua cụp
mắt xuống, có vẻ như nỗi muộn phiền đang sắp sửa quay lại với nó. – Mấy bạn về
đi, không cần phải chào hỏi đâu.
Bọn Kăply chưa định về nhưng
câu nói của Mua, nhất là nét mặt dàu dàu của Mua khiến tụi nó cảm thấy nếu có
hành động nào được coi là tốt nhất trong lúc này thì đó là nên làm theo lời nhỏ
bạn. Ngay cả Kăply, dù rất muốn, cũng không nghĩ ra được điều gì hay hơn.
Khác với ông K’Tul, bà Êmô
không phải là người giỏi đóng kịch. Nhưng trong bữa ăn chiều hôm đó, bà vẫn làm
được một chuyện siêu đẳng là giữ cho nét mặt mình không bị co giật, nhất là mỗi
khi lướt mắt qua những đứa trẻ đang ngồi trước mặt bà lại nhớ ngay đến những gì
giáo chủ Ama Êban đã nói với bà. Rồi cái cảnh bọn trẻ lẵng nhẵng bám theo người
đàn ông đầu trọc và đám phù thủy Cục an ninh nữa, hình ảnh đó đến giờ vẫn đang
ghim chặt trong tâm trí bà như những chiếc móc sắt. Hồi chiều, thiệt tình là
tụi nó đã làm bà hồi hộp và lo lắng đến phát điên, may mà cuối cùng hổng xảy ra
chuyện gì đáng tiếc. Như vậy những gì Tứ bất tử nói nếu không hoàn toàn là sự
thật thì cũng chẳng xê xích là bao! Bà Êmô hoang mang nghĩ bụng và đẩy tô canh
đến trước mặt bọn trẻ, một động tác mà bà không bao giờ làm nếu không bối rối
quá mức, vì vậy trông bà rất không tự nhiên.
- Ăn đi tụi con. Ta nghĩ tụi
con nên…. – Bà nói và khi phát hiện giọng mình bỗng dưng nghèn nghẹt bà liền
ngưng ngang.
- Mẹ ốm hả mẹ? – Êmê lo lắng
nhìn mẹ và khi thấy bà đang luống cuống mò mẫm trong túi áo, nó biết ngay là bà
chuẩn bị rút khăn tay để xì mũi.
- Ờ không…
Bà Êmô lôi cái khăn ra khỏi
túi, hấp tấp đáp lời con gái, bụng tức điên vì không thể nói thẳng ra là ta
nhức đầu vì phải phơi mình ra ngoài nắng cả buổi để âm thầm theo dõi và bảo vệ
tụi bay. Nếu giáo chủ Ama Êban không dặn bà phải vờ vịt như hổng biết cái con
khỉ gì hết thì bà tin chắc bà đã phun tung tóe cơn phẫn nộ ngay giữa bàn ăn
rồi.
- Con hổng khoái ăn canh. –
Thằng K’Tub bô bô và kéo cái rẹt đĩa thịt khoanh sinh vật nguyên thủy vô sát
người như sợ có ai giành mất.
- Con cũng không khoái canh. –
Kăply hùa theo và chúi đầu vô đĩa xà lách trộn, không buồn tự hỏi sao nó ăn
hoài thứ này mà hổng thấy ngán.
Ở bên cạnh, Nguyên cũng bắt đầu
chộp lấy chiếc nĩa, dĩ nhiên để tọng vô họng một thứ không phải là canh. Chỉ có
Êmê là nghe lời bà Êmô, nó ngoan ngoãn vục chiếc muỗng vào tô canh bà vừa đẩy
tới, mặc dù xưa nay theo như Kăply nhìn thấy thì thiệt sự chỉ có ông K’Tul là
người khoái ăn canh nhứt hạng, một phần vì đó là món hợp khẩu vị với ông, phần
khác (phần này có lẽ quan trọng hơn) là để lúc nào tức giận ông có thể điên
tiết phóng chiếc muỗng trên tay vô tô canh làm cho nước văng tá lả, sung sướng
tưởng tượng mình là chiếc máy bay ném bom hạng nặng dù Kăply tin chắc là ông
K’Tul chưa hề thấy máy bay lần nào.
Rõ ràng bà Êmô có vẻ cảm động trước
hành động hiếm có của cô con gái, bà khụt khịt mũi liên tục đằng sau tấm khăn;
điều đó có cái hay là giúp bà bớt bực tức được chút xíu về những gì mà bọn trẻ
đã lừa dối bà trong mấy ngày qua.
Nhốt mình một cách lặng lẽ
trong chiếc ghế quen thuộc ở đầu bàn ăn, ông K’Tul cố tình cho mọi người thấy
là ông cóc thèm quan tâm đến chuyện canh kiếc lăng nhăng. Bằng cách rúc người
đằng sau tờ Tin nhanh N, S & D, có vẻ như ông muốn tỏ ra ông đang ở một thế
giới khác sang trọng hơn thế giời ăn uống nhiều.
K’Tub vừa nhét khoanh thịt tổ
bố vô họng vừa liếc tờ báo trên tay ba nó, ngạc nhiên thấy bữa nay ba nó không
bô bô như mọi bữa, mặc dù nãy giờ nó đang vểnh tai chờ ba nó tiếp tục chương
trình phát thanh ca ngợi Eakar và rủa xả thầy N’Trang Long như một món khai vị
ưa thích.
- Bữa nay lão Eakar không ợ ra
mẩu tin nhảm nhí nào hả ba? – Cố nuốt vội miếng thịt khoanh, nó tò mò hỏi,
khiêu khích một cách không chủ định.
- Câm mồm đi, K’Tub. – Ông
K’Tul hạ thấp tờ báo xuống và ngầu mắt nhìn thằng con qua mép trên tờ báo. –
Càng ngày ta càng thấy mày đi quá xa rồi đó.
Mặt K’Tub thoắt đỏ bầm, nhưng
nó chưa kịp xả ra một mớ lời lẽ bá láp nào đã thấy một khoanh thịt tổ chảng
tống vô miệng nó và cái bàn tay cầm nĩa đích thị là tay của Kăply. Cùng lúc đó,
bàn chân trái của nó như muốn rụng ra khỏi người khi lãnh một cú đạp đau điếng
của đứa nào đó, mà căn cứ vào vị trí trong bàn ăn thì mười phần hết chín đó
chính là thằng Nguyên.
- Ăn đi, K’Tub. – Kăply nói như
đóng vào tai K’Tub trước khi thằng nhóc kịp chửi vung lên. – Đừng gây gổ với ba
em nữa nếu không muốn chiều nay thằng Suku bị tống ra khỏi cổng trước khi nó
kịp gặp tụi mình.
Lời nhắc nhở của Kăply như một
hồi chuông cảnh tỉnh, K’Tub sực nhớ đến tấm thẻ hội viên của tiệm Những Dấu Hỏi
và bắt đầu nhận ra nó là đứa đại ngu nếu cứ gân cổ lên quát nhau với ba nó.
Cũng như Kăply, trong lúc quá căng thẳng K’Tub quên bẵng một điều: bằng chiếc
ống Siêu cảm ứng thằng Suku có thể vào thẳng bên trong lâu đài K’Rahlan mà
không gặp bất cứ trở ngại gì.
Chòm ria mép rung rung đằng sau
tô canh quen thuộc, ông K’Tul đang có vẻ vô cùng khoái chí vì cuối cùng thằng
con bướng bỉnh của ông cũng đã tỏ ra thích sử dụng cái miệng vào việc ngốn ngấu
thức ăn hơn là dùng nó để cãi cọ triền miên với ông.
- Nói thiệt là tụi con rất ngu.
– Ông K’Tul hào hứng nói, ông nhìn bọn trẻ bằng cặp mắt như thể tụi nó ngu
thiệt và khi hùng hồn nhận xét như vậy, khuôn mặt dài ngoằng của ông dãn ra
giống như là ông vô cùng hạnh phúc khi ai cũng ngu hết. – Thám tử Eakar không
nhất thiết ngày nào cũng phải nói một câu vàng ngọc gì đó trên tờ báo Tin
nhanh.
Nếu không nhanh tay dộng thêm
một khoanh thịt thứ ba vô họng khi hai chữ “vàng ngọc” vừa đập vô tai, chắc
chắn K’Tub sẽ không ngăn được mình phun ra một câu gì đó đại loại như là “Cục
phân heo!”.
- Vì thiệt sự thì cho đến thời
điểm này, Eakar tài ba chẳng còn gì để mà nói nữa. – Kăply nhận thấy ông K’Tul
vẫn còn rất phấn khích khi ông tí tởn giơ tờ báo lòe loẹt trên tay lên khỏi
đầu, hả hê nói tiếp. – Sáng ngày kia, tức là đúng vào ngày đầu tuần, theo như
tờ báo uy tín này cho biết, sẽ có một cuộc đối chất ra trò giữa Cục an ninh và
N’Trang Long quanh những cáo buộc chắc nụi gần đây của thám tử Eakar. Lần này
nghe nói có cả Cục trưởng Cục an ninh Ama Moto và Bộ trưởng Bộ giáo dục Kan
Kuru tham dự. Hà, không cần phải thông minh xuất chúng mới biết được giờ tàn
của lão N’Trang Long đã điểm.
- Anh nghĩ như thế thiệt hả,
anh K’Tul?
Bà Êmô nhìn ông K’Tul bằng ánh
mắt không thể biết chính xác là trách cứ hay đồng tình nhưng dù thế nào đi nữa
thằng K’Tub cũng cảm thấy biết ơn bà không để đâu cho hết khi bà đã hỏi chính
cái câu mà nó cố lèn chặt trong bụng đến mức chiếc áo nó đang mặc bỗng trở nên
chật cứng.
- Dì tin tôi đi, dì Êmô. – Vẫn
không chịu hạ tờ báo xuống như lẽ ra phải làm, ông K’Tul nhe răng cười và đáp
bằng giọng đắc thắng như thể chính mắt ông vừa đọc thấy số phận te tua của thầy
N’Trang Long trong chiếc lá tiên tri. – Xưa nay, thám tử Eakar và lão N’Trang
Long đã đụng độ nhiều vụ, nhưng phải nói là chưa lần nào đích thân Ama Moto
phải trực tiếp giải quyết. Lại có cả Kan Kuru ở trên Bộ nhà xuống nữa chớ. Sự
việc như vậy là nghiêm trọng quá mức rồi, dì Êmô à.
- Nếu đúng như vậy thì con thấy
cũng chưa có gì rõ ràng hết, bố à. – Dù không muốn cướp lời bà Êmô, Kăply vẫn
không thể bắt mình ngậm miệng, mặc dù trông nó vô cùng khổ sở khi cố uốn giọng
nói của mình sao cho thiệt dịu dàng lễ phép. – Con nghĩ điều quan trọng nằm ở
chỗ kết luận. Mà khi cuộc đối chất chưa diễn ra thì chúng ta không thể biết câu
chuyện sẽ đi về hướng nào.
- K’Brêt! – Ông K’Tul nhếch
mép, không giấu vẻ khinh khỉnh. – Khi ta nói tụi con là một lũ ngu thì ta không
hề có ý coi con là một ngoại lệ đâu.
Lần này thì ông K’Tul buông tờ
báo xuống để có thể đập hai tay lên bàn cùng một lúc. Không thèm nhìn các loại
tô đĩa đang khiêu vũ điên cuồng trên bàn sau cú dộng, ông nheo mắt nhìn Kăply:
- Con hãy kiếm cái gì đó chống
hai tai lên để nghe cho rõ nè: Sự hiện diện bất thường của Cục trưởng Cục an
ninh và Bộ trưởng Bộ giáo dục tại buổi đối chất sáng ngày kia tại trường Đămri
chính là một sự kết luận, cái đầu cục gạch của con đã vỡ ra miếng nào chưa hả?
– Chỗ này, Kăply bất giác đưa tay lên sờ đầu và nếu có thì giờ liếc qua bên
cạnh nó sẽ thấy Nguyên đang tủm tỉm cười. – Ama Moto không cần thiết có mặt ở
đó nếu sau khi cuộc đối chất kết thúc, ông không có ý ký lệnh tống giam lão
N’Trang Long. Còn Kan Kuru đâm bổ tới đó làm gì? Hừm, câu trả lời không thể nào
sáng sủa hơn: Hiển nhiên là ông cũng nhân tiện ký quyết định sa thải lão hiệu
trưởng cà chớn đó luôn.
- Bố phân tích rất là hợp lý
đó, bố. Con no rồi. – Nguyên nói nhanh, câu trước câu sau không ăn nhập gì với
nhau và nó hấp tấp nhấc mình lên khỏi ghế.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3