Duyên nợ đào hoa - Chương 06 - Phần 1

Chương 6

Quả nhiên, trên nóc phòng, Mệnh Cách Tinh quân giả mù sa mưa mà hỏi xem
vết thương của bản tiên quân đã khỏi chưa, ta mỉm cười đáp lại: “Bị gậy đánh là
do Tinh quân an bài, vết thương khỏi hay chưa cũng nằm trong tay Tinh quân cả,
cần gì phải hỏi câu này.”

Mệnh Cách Tinh quân cười một tiếng khô khóc, sau đó mới đi vào vấn đề
chính: “Giờ Hợi nửa đêm năm ngày sau, Đan Thành Lăng sẽ tới Đông Quận Vương phủ
cướp Mộ Nhược Ngôn, thay Mộ Nhược Ngôn chắn một kiếm của Lý Tư Minh, sau đó ôm
vết thương đào thoát một mình.”

Hả? Lý Tư Minh ta không phải yêu Mộ Nhược Ngôn lắm sao. Sao nỡ cầm kiếm
mà đâm y chứ? Muốn đâm cũng phải đâm gã họ Đan kia kìa.

Lão già Mệnh Cách vuốt râu nói: “Nguyên quân à, tình của người phàm là
thứ khó dùng lẽ thường mà suy xét nhất. Đủ loại tình cảm, chẳng cái nào giống
cái nào, có loại thì vì tình ngay cả bản thân cũng không màng, cũng có loại cầu
không được mà sinh hận, muốn hủy diệt nó.”

Bản tiên quân hiểu rồi, nhát kiếm này đâm ra, là vì muốn dùng thứ tình ác
độc của bản tiên quân để kéo ra thứ tình cảm động đất trời của Nam Minh Đế
quân. Một kiếm chém xuống, tình của Thiên Xu và Nam Minh càng sâu đậm hơn, còn
hận mà Thiên Xu dành cho ta cũng chồng chất mấy tầng.

Ác độc thì ác độc, hận thì cứ hận đi thôi. Nói cho cùng, những việc bản
tiên quân làm cũng có cái nào tử tế đâu, nên chưa từng hi vọng có thể gặp được
kết cục tốt đẹp gì.

Ngọc Đế cũng tốt thật, cho ta có cơ hội đâm Nam Minh Đế quân một kiếm.
Khi còn ở trên thiên đình, lúc bản tiên quân nổi điên nói hận không thể đâm cho
Nam Minh Đế quân một kiếm nhất định đã bị Ngọc Đế nghe được. Ngọc Đế anh minh!

Ta nghe Mệnh Cách Tinh quân trình bày xong, đang vui vẻ định về phòng,
đột nhiên nhớ ra một chuyện: “Đêm nào trên giường, Thiên Xu cũng ho đến độ ta
không ngủ nổi, lão có thể giúp y chữa bệnh lao phổi được không?”

Sắc mặt Mệnh Cách Tinh quân lộ vẻ khó xử: “Ngọc Đế từng hạ lệnh, chúng
tiên trên thiên đình không được dùng phép tiên để can dự vào thiên mệnh….”

Ta nói: “Nếu có một phương pháp phàm trần trị được bệnh này, vậy có thể
trị giúp y không? Thật sự là giờ ta chỉ cần nghe tiếng ấy vang lên thôi là đã
thấy đau đầu rồi.”

Mệnh Cách vuốt vuốt chòm râu, ngẫm nghĩ trong chốc lát, bản tiên quân lại
tiếp lời: “Ngọc Đế cũng đã từng nói, kiếp này phạt Thiên Xu và Nam Minh nhiều
lần trải qua tình kiếp. Bệnh lao phổi không tính là tình kiếp, có chữa cũng
không ảnh hưởng nhiều đến đại cục.”

Mệnh Cách cuối cùng cũng thở hắt một hơi: “Thôi được rồi, chỉ có điều
Nguyên quân ngàn vạn lần không được dùng tới phép tiên.”

Ta lặng lẽ nói: “Lão xem tình hình hiện tại của ta đi, có muốn dùng phép
tiên cũng bất lực.”

Mệnh Cách bật cười ha hả: “Mấy ngày gần đây đúng là khiến Nguyên quân
chịu uất ức rồi.”

Lão già Mệnh Cách rất hiểu nhân tình thế thái, đồng ý với bản tiên quân
việc kia, lại nhờ ta chuyển mấy lời hỏi thăm sức khỏe tới Hoành Văn Thanh quân.
Xong rồi cưỡi gió về trời, ai dè mới bay lên, lão đã lại hạ trở xuống, bất
thình lình hét lớn sau lưng bản tiên quân - lúc này đang định trở về phòng:
“Tống Dao Nguyên quân, xin dừng bước!”

Lão thở hồng hộc, lấy một miếng bát quái bằng đồng thau từ trong ống tay
áo ra, đặt vào tay bản tiên quân.

“Vật này gọi là Ly Thần Phù, là bảo bối của Thái Thượng Lão quân, là thứ
đặc biệt chuẩn bị cho Nguyên quân. Chuyển thế của Thiên Xu và Nguyên quân đều ở
trong Đông Quận vương phủ, hiện giờ lại thêm cả Hoành Văn Thanh quân nữa, chỉ
sợ sơn tinh dã quái sẽ làm bậy, vật này có thể giúp chân thân của Nguyên quân thoát
xác phàm, phòng ngừa vạn nhất. Có điều mỗi tháng chỉ dùng được ba lần. Nguyên
quân phải dùng cẩn thận.”

Ta nhét miếng bát quái vào trong người, “Chỉ dùng được có ba lần thôi à,
ít quá.” Mệnh Cách Tinh quân rất không bằng lòng với thái độ được voi đòi tiên
của bản tiên quân. Lão lải nhải thêm vài câu xong mới chịu chỉ cho bản tiên
quân cách sử dụng, sau đó cưỡi gió trở lại thiên đình.

Ta nhập trở về xác của Lý Tư Minh, Mộ Nhược Ngôn giờ này đã ngủ. Trong
đêm tối, ta nghe tiếng hô hấp của y vang lên, yếu ớt lại ngắn ngủi. Lớn lên
không đau không ốm là việc khó, nhưng sống giữa gấm vóc lụa là, thân thể lại
yếu ớt như bộ dạng hiện giờ của y cũng không phải chuyện dễ dàng. Hơn hai mươi
năm qua rốt cuộc y đã sống như thế nào vậy.

Ta nhắm mắt chưa được bao lâu, y lại tỉnh lại một lần vì ho. Bản tiên
quân đỡ Nhược Ngôn dậy, vuốt lưng giúp y thở đều, xuống giường mò mẫm một hồi,
thấy ấm trà trên bàn vẫn còn hơi ấm, liền rót một chén cho y uống. Nhược Ngôn
ngủ cũng thấy an ổn hơn vài phần, ta kéo chăn của y lên cao một chút, nhét kĩ
vào mép gối rồi mới nhắm mắt lại, mãi tới bình minh.

Ngày thứ hai, Đông Quận Vương không có trong vương phủ. Thật vừa khéo,
bản tiên quân liền tranh thủ buổi sáng, chạy đi tìm Hoành Văn. Không thấy hắn
trong phòng, ta liền tìm chung quanh một lượt, từ xa trông thấy Hoành Văn đang
ngồi ở trong mái đình bát giác tại vườn sau, bên người hình như còn có thứ gì
đó đang nhúc nhích. Đến khi lại gần, mới biết hóa ra là Tấn Ninh đang ngồi chồm
hỗm trên chiếc ghế đá bên cạnh Hoành Văn, dán chặt lấy Hoành Văn, hết vặn bên
này lại vẹo bên kia.

Ta còn đang thắc mắc sao mấy ngày qua không thấy nó chui vào trong Hàm
viện, thì ra đang bận quấn lấy Hoành Văn. Tấn Thù thì ngoan ngoãn ngồi yên ở
một bên, nhưng cũng to gan dùng một tay nắm ống tay áo của Hoành Văn. Bản tiên
quân lại gần đình nghỉ chân, nghe thấy Tấn Ninh đang nói với Hoành Văn rằng: “…
Triệu tiên sinh, sau này học văn, nếu có chỗ nào không hiểu thì cháu tới hỏi
tiên sinh được không ạ?” Trong tay Hoành Văn vẫn đang cầm một quyển sách, hẳn
là đang đọc thì bị thằng ranh này chạy tới quấn lấy. Ta lại bước về phía trước
mấy bước, Hoành Văn còn chưa đáp lời, Tấn Ninh đã cười hì hì nói: “Tiên sinh,
cháu mới học được một môn công phu, tiên sinh có muồn xem thử không?”

Hoành Văn cười nói: “Cháu còn biết cả công phu nữa ư? Khó tin quá. Biểu
diễn một chiêu cho ta xem thử nào?”

Vẻ mặt Tấn Thù lo lắng, giật tay áo của Hoành Văn liên hồi, móng vuốt bé
của Tấn Ninh đã kịp bò lên trên vai hắn, “Tiên sinh, môn công phu này cháu học
với tiểu thúc thúc đấy, gọi là độ khí. A….” Trong khi gương mặt của nó vẫn đang
nhích về phía trước, bản tiên quân cũng lao người lên, túm lấy tiểu tai họa,
giật phắt lại khi mặt nó chỉ còn cách chóp mũi Hoành Văn một khoảng bằng nửa
phiến lá hẹ nữa thôi. Ta ném nó xuống đất, lớn tiếng nói: “Tiểu thúc thúc có
chuyện cần tìm Triệu tiên sinh. Hai đứa ra chỗ khác chơi đi.”

Đôi môi mềm mại của Hoành Văn, mấy nghìn năm qua bản tiên quân còn chưa
dám đụng lần nào, thế mà suýt chút nữa lại để thằng nhãi con này được lợi rồi.

Tấn Ninh mếu máo chạy đi, Tấn Thù buông ống tay áo của Hoành Văn ra, lưu
luyến không rời, cúi đầu bước từng bước nhỏ, theo sau Tấn Ninh ra khỏi đình. Ta
thở phào một hơi: “May quá.”

Hoành Văn đặt quyển sách xuống, đưa mắt nhìn ta: “Trẻ nhỏ ham chơi, ngươi
so đo với chúng làm gì.”

Ta nhếch miệng cười trừ. Hôm nay tâm tình Hoành Văn có vẻ rất tốt, mỉm
cười hỏi bản tiên quân tới có chuyện gì. Ta nói: “Cũng không có chuyện gì to
tát”, sau đó liền kể lại cho hắn nghe một lượt những lời Mệnh Cách Tinh quân
nói hôm qua. Hoành Văn bảo: “Lúc viết số, Mệnh Cách Tinh quân vẫn thích bớt
việc, từ ngữ không diễn đạt đủ ý, thậm chí còn sinh ra nghĩa khác. Chỉ mong lần
này ông ấy có thể viết rõ ràng một chút, đừng để sinh thêm rắc rối, cành mẹ đẻ
cành con.”

Lời này đúng là đã chọc trúng vào vết thương cũ của bản tiên quân, ta đột
nhiên nói: “Đúng đấy, ai mà biết được lão viết trong sổ thế nào. Đừng có để đến
phút cuối lại thành Nam Minh đâm ta một nhát, vậy thì ta tha hồ lãnh đủ.”

Hoành Văn cười mà như không cười: “Đến lúc đó ngươi máu tươi đầy đất,
trái tim Thiên Xu lại vì thế mà rung động cũng không chừng. Giống như lời ngươi
nói mấy ngày trước ấy, Thiên Xu vốn có tấm lòng thương xót kẻ yếu mà.” Bản tiên
quân nghe thế mà rùng cả mình. Hoành Văn đặt tay lên vai ta nói: “Dọa ngươi
chút thôi. Yên tâm đi, lúc đó có ta, ngươi làm sao bị thương được.”

Ta cười khổ: “Ta cũng không sợ hắn đâm mình bị thương, chỉ sợ Mệnh Cách
Tinh quân nói không được chính xác. Nói là bốn năm ngày sau đấy, nhưng có khi
tối nay đã thấy Nam Minh tới rồi.”

Kết quả buổi tối hôm đó, bản tiên quân ngủ ở trên giường, mắt trợn tròn
như quả chuông đồng, chỉ sợ có chuyện gì bất trắc. Ta trợn mắt tới tận canh ba,
trừ tiếng ho khan của Thiên Xu ra thì chẳng thấy cái gì khác cả, không chịu nổi
liền ngủ thiếp đi.

Suốt hai ngày liền, bản tiên quân ban ngày thì chạy khắp nơi dò hỏi danh
y trị bệnh cho Thiên Xu, buổi tối lại nơm nớp lo sợ, chỉ sợ Đan Thành Lăng đến
chém giết không đúng thời hạn, đúng là hao tổn nguyên khí. Nửa đêm không dám
ngủ, lại tiện cho ta giúp Mộ Nhược Ngôn vuốt lưng, bưng nước. Dạo gần đây, ngày
nào ta cũng mang thuốc bổ đến chăm sóc Thiên Xu, buổi tối y cũng ho ít hơn một
chút. Tay Mộ Nhược Ngôn cũng ấm áp thêm được vài phần. Có một đêm, bản tiên
quân bưng nước tới cho y uống, sau đó lên giường, Nhược Ngôn dựa đầu lên gối,
khẽ nói một câu “Đa tạ”, ta nghe mà mắt cay cay đến lạ, lệ chỉ chực tuôn trào.

Buổi tối ngày thứ ba sau khi Mệnh Cách Tinh quân tới báo tin, vào lúc
canh ba, mây đen che lấp mặt trăng, gió lạnh nổi lên. Bản tiên quân nghe thấy
ngoài song cửa vang lên mấy tiếng lạch cà lạch cạch, có chút không bình thường.

Chẳng lẽ bản tiên quân nói không oan cho lão già Mệnh Cách, Đan Thành
Lăng không chờ tới đúng ngày đã xông vào vương phủ?

Ta lấy miếng bát quái bằng đồng trước ngực ra, kẹp giữa hai tay, lẩm nhẩm
đọc thần chú. Trong chớp mắt, chân thân của bản tiên quân đã thoát ra được
không trung, lẳng lặng lẻn ra ngoài.

Ngoài cửa gió tanh kéo đến liên hồi, trong viện, một hình người mờ mờ ảo
ảo phiêu đãng giữa bụi hoa, thỉnh thoảng vang lên vài tiếng cười quyến rũ, tựa
như tiếng gió thê lương, bi ai thảm thiết, là giọng của phái nữ.

Thì ra bản tiên quân đã đoán sai, lão già Mệnh Cách đúng là miệng quạ
đen.

Đan Thành Lăng không tới, mà là yêu quái tới.

Ngửi thứ mùi tanh tưởi này, chắc chắn là hồ yêu rồi.

Hướng mà con hồ nữ kia đi chính là phòng ngủ của Hoành Văn, thứ nhãi nhép
chưa tu hành nổi ngàn năm mà đã dám lao vào tay của thượng tiên. Bản tiên quân
lười bỏ sức đuổi theo ả, dịch chuyển tức thời thẳng tới trước cửa phòng Hoành
Văn, đợi ả tự tới. Hồ nữ cũng lanh lợi, liếc mắt đã trông thấy bản tiên quân,
liền nở một nụ cười duyên dáng: “Ai da, trong viện này cũng thật lắm tiên gia.”

Theo phép tắc của thiên đình, gặp phải yêu quái cấp thấp thế này, không
thể giết ngay, mà phải giảng giải đạo lý trước đã.

Vì thế bản tiên quân liền trầm giọng nói: “Yêu nghiệt, bản tiên quân niệm
tình ngươi cũng có lòng hướng đạo, không nhẫn tâm đánh ngươi trở lại nguyên
hình, nếu ngươi có thể bỏ con đường tà đạo, tu theo chính pháp, sau khi trải
qua số kiếp có lẽ sẽ tu thành tiên quả, được lên thiên đình.”

Hồ nữ nói: “Ai da, thiếp cứ tưởng chỉ có đạo sĩ già lắm lời, không ngờ
ngay cả tiểu thần tiên mới tí tuổi như ngài cũng dài dòng đến vậy. Thiếp đây
chỉ muốn cùng vị tiên quân trong phòng kia làm uyên ương một tối, hưởng chút
sương tiên mà thôi. Được rồi, dù gì cũng đã có kẻ tới trước, thiếp đây cũng
không dài dòng với ngài nữa, sau này không hẹn gặp.” Nói rồi ả ta vặn lưng, một
đạo ánh sáng đen lao thẳng về hướng nam. Ta búng ngón tay, chỉ thấy tiếng kêu
thảm thiết vọng ra từ bên trong đạo ánh sáng đen kia. Bản tiên quân đã nương
tay rồi, có thể kéo dài được hơi tàn hay không còn phải xem vận may của ả thế
nào.

Trong phòng Hoành Văn yêu khí nồng nặc, ta đang định phá cửa xông vào,
đột nhiên nhớ tới Thiên Xu vẫn còn đang ở trong phòng. Y là Tinh quân chuyển
thế, nhất định sẽ khiến yêu nghiệt dòm ngó. Phép tiên của Hoành Văn cao hơn ta
rất nhiều, trong phòng cũng không có động tĩnh gì quá lớn, ta đoán chắc hắn vẫn
bình an. Bản tiên quân ghé vào khe cửa nói: “Hoành Văn, ngươi tự đối phó trước
nhé, ta đi xem Thiên Xu thế nào rồi lại tới giúp ngươi.”

Ta lập tức trở về phòng ngủ trong Hàm viện, Mộ Nhược Ngôn đang nặng nề
ngủ trên giường, không có việc gì cả. Bản tiên quân vẽ một chăn tiên phủ kín
lấy y xong, mới lao về phía phòng của Hoành Văn.

Gió tanh càng đặc hơn, trước phòng Hoành Văn yêu khí nồng nặc, trong
phòng lại lặng ngắt như tờ, ta cảm giác không ổn, giấu hơi thở lẻn vào phòng.

Giữa quầng ánh sáng đỏ lấp lánh, có một bóng người đang ôm Hoành Văn mà
đứng. Kẻ ấy thấp giọng nói: “Từ sau khi nhìn thấy tiên quân, ta ngày nhớ đêm
mong, không tài nào kiềm chế được. Ta biết một yêu tinh như ta gặp phải tiên
quân thì chỉ có một con đường chết, hôm nay tới đây cũng không ôm hi vọng giữ
được mạng này. Chỉ mong….” Đầu lưỡi tên ấy khẽ khàng lướt qua vành tai của
Hoành Văn, “Chỉ mong tiên quân có thể cho ta được một đêm như nguyện. Tiên quân
có biết, chuyện tuyệt vời nhất trên thế gian này, rốt cuộc là thứ gì không….”

Bản tiên quân nghe nhiều thế này rồi mà vẫn chưa nhúc nhích.

Bởi vì ta đang tạm thời hóa đá.

Mái tóc dài trắng bạc như tuyết, đôi mắt yêu mị xếch lên, là Bạch hồ ly
tinh.

Tấm áo trắng trên thân hồ ly mở rộng phần trước ngực, lộ ra cơ ngực căng
tràn, rất là nguy hiểm.

Mà chuyện nguy hiểm hơn vẫn còn ở đằng sau: Nó là hồ ly đực.

Bản tiên quân vừa sửng sốt vừa hiện thân: “Cục Lông, ngươi đang làm cái
gì thế?”

Hồ ly cũng thuộc dạng đắm đuối vì tình. Nó ôm chặt lấy Hoành Văn, xem bản
tiên quân như không khí. Móng vuốt của hồ ly sờ soạng khắp người Hoành Văn, rõ
là sờ cho bản tiên quân xem đây mà.

Hoành Văn, Hoành Văn thì thần trí tỉnh táo, hơn nữa lại không bị khống
chế, đáng lý ra phải biết từ khoảnh khắc ta lẻn vào trong phòng mới đúng, thế
mà mãi tới khi ta hiện thân, hai mắt hắn chỉ nhìn con hồ ly đó, mặc nó động mồm
động luôn cả móng vuốt cho ta xem.

Chẳng lẽ Hoành Văn đã phải lòng Cục Lông đó rồi?

Đến mức đó sao? Hồ ly tinh tuy rằng bộ dạng không tồi, nhưng làm sao mà
bì được phong thái hào sảng của bản tiên quân.

Dù cho có là đôi mắt phượng, cũng vì nam nữ khác nhau mà có đủ loại bất
đồng. Nếu hiện trên khuôn mặt của nữ nhân, thì ấy gọi là đôi mắt phượng câu hồn
đoạt phách, quốc sắc thiên hương, được người ta đem và trong thơ họa; nếu sinh
ra trên mặt nam nhân, thế thì rõ ràng mắt phượng trợn trừng oai phong bệ vệ,
giống hệt Quan Nhị gia đỏ mặt phừng phừng.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.