Tôi Như Ánh Dương Rực Rỡ (Tập 1) - Chương 37 - 38

Chương 37

“Cô ơi, tới rồi.”

“Cô ơi?! Tới nơi rồi!”

Tài xế taxi lớn tiếng gọi tôi đến lần thứ hai,
tôi mới sực tỉnh, móc ví tiền ra trả rồi xuống xe.

Trước mặt là tiểu khu nhà Lâm Tự Sâm.

Từ chỗ gặp bố ra, tôi không hề do dự ngồi xe
đến thẳng đây, nhưng bước vào tiểu khu, đứng trước cửa nhà anh rồi, nhìn cánh
cửa gỗ đó, tôi lại chần chừ không bấm chuông.

Tôi nhìn đường vân trên cánh cửa, đứng đờ đẫn
đến nửa tiếng.

Tôi đang sợ gì?

Sợ sự thật quá đau lòng?

Không không, tôi tin anh, chuyện này tuyệt đối
sẽ không xảy ra với Lâm Tự Sâm. Cho dù tôi không tin vào nhân phẩm của anh,
cũng nên tin vào trí tuệ của anh.

Nhưng vì sao bố tôi lại tức tối đến thế?

Tôi hít một hơi thật sâu, quyết định không
đứng đó suy nghĩ lung tung nữa, đưa tay lên định bấm chuông thì cửa “lách cách”
mở ra từ bên trong, mấy người cùng đi ra, người cao lớn đi đầu đang nói chuyện.

“Hê, mượn gậy ông đập lưng ông, lần này nhất
định phải cho chúng không nuốt nổi…”

Thấy tôi, giọng anh ta bỗng ngưng bặt. Mọi
người đều nhìn tôi. Lâm Tự Sâm đi cuối cùng, anh hơi sửng sốt, ánh mắt lập tức
xuất hiện nụ cười, bước tới, “Hy Quang? Sao em lại tới đây?”

Ánh mắt tôi dừng trên quần áo anh, “Có chút
chuyện muốn hỏi anh.”

Anh khựng lại vài giây, “Ừ” một tiếng.

Những người khác thấy thế đều chào từ biệt,
Lâm Tự Sâm tiễn họ mấy bước rồi quay trở lại, chăm chú quan sát tôi rồi thở
dài.

“Gặp tổng giám đốc Nhiếp rồi à?”

Tôi không trả lời anh, hỏi thẳng vào vấn đề:
“Lâm Tự Sâm, anh quen Mã Niệm Viên?”

Tôi không hỏi có phải anh “từng theo đuổi” Mã
Niệm Viên hay không, vì thực sự là quá bài xích khả năng này, ngay cả nói ra
cũng không muốn.

Anh cau mày: “Người đó là ai?”

Dây đàn trong lòng tôi chùng xuống, gương mặt
gần như đã có thể nở nụ cười. Nhưng lại thấy có chỗ nào không đúng, bố hà tất
phải nói dối trắng trợn như vậy? Đồng thời, Lâm Tự Sâm cũng không cần phải giấu
giếm đầy sơ hở như vậy.

Thế thì vấn đề ở đâu đây? Tuy nhắc đến mẹ con
họ là thấy buồn nôn, nhưng tôi vẫn nén lại để giải thích cho anh.

“Chuyện của nhà em, chắc anh cũng biết?”

Lâm Tự Sâm gật đầu, “Cùng đã từng nghe qua.”

“Nên, Mã Niệm Viên… xem như là con gái nuôi
của bố em. Bố nói hai người quen nhau trong buổi tiệc của mẹ nuôi em, sau đó cô
ta mời anh đi Vô Tích thưởng mai…”

Sắc mặt anh vụt thay đổi.

Tôi bị vẻ mặt anh làm cho giật mình, không thể
nói hết.

Anh bỗng nắm chặt lấy hai vai tôi: “Em nói
gì?”

Tôi bị anh dọa, nhất thời không nói được, anh
nhìn tôi chằm chằm, cứ như nhả ra từng chữ từng chữ: “Người gọi anh đến Vô Tích
không phải là em?”

Tôi hoàn hồn, “Sao, sao lại là em được. Lúc đó
em không hề quen anh mà!”

Ánh mắt anh di chuyển trên gương mặt tôi như
muốn xác định điều gì đó, sau đó bàn tay nắm vai tôi từ từ buông lỏng, như đã
hiểu ra tất cả nhưng vẫn hỏi tôi với một tia hy vọng: “Hai năm trước, chúng ta
từng gặp nhau trong buổi tiệc của cô Vu, anh và ông ngoại cùng tham dự, em nghĩ
kỹ xem có chút ấn tượng nào không?”

Cô… có sao?

Tiệc của mẹ nuôi lúc nào cũng rất náo nhiệt,
khách đến nườm nượp, rất đông, tôi thật sự không có ấn tượng.

“Ha”, chắc anh đã đoán được đáp án từ vẻ mặt
của tôi, bèn buông tay ra.

Anh siết chặt tay như đang kiềm chế cảm xúc,
cuối cùng lại không nén được mà đấm mạnh vào tường, từ từ thốt ra bốn chứ:

“Thật nhục nhã quá!”

Vẻ lạnh lẽo trong ánh mắt anh thoáng qua, sau
đó mấy lần cố gắng thở sâu, anh lấy điện thoại ra, gọi cho một số.

Tôi không biết anh gọi ai, chỉ có thể nghe
giọng anh nói lạnh lùng đến đáng sợ.

“Cậu đang ở đâu?”

“Tôi sẽ tới ngay.”

Anh cúp máy rồi bước tới, nắm chặt tay tôi.

“Đi theo anh.”

Vẻ mặt và thái độ anh không cho phép tôi từ
chối, lại dứt khoát mạnh mẽ, tôi loạng choạng đi theo, bị anh lôi xềnh xệch lên
xe. Mọi thứ phát triển vượt quá sức tưởng tượng của tôi, xe đã đi một đoạn dài
rồi, tôi mới định thần lại, hỏi anh: “Chúng ta đi đâu?”

“Sắp tới rồi.”

Anh không nói lời nào, tập trung lái xe, không
lâu sau đã vào đường cao tốc. Tôi nhìn bảng tên trên đường mà suy đoán, nơi đến
chắc là Thượng Hải. Hơn tiếng đồng hồ sau, sắc trời đã tối hẳn, chiếc xe dừng
lại trước một căn biệt thự, Lâm Tự Sâm lấy điện thoại ra, lạnh lùng thốt lên
hai chữ: “Ra đây.”

Rất nhanh, một người đang ông trẻ ăn mặc xộc
xệch, vừa chạy ra vừa cài nút áo.

“Vincent, cậu đến mà cũng không thông báo
trước vài ngày nữa, để tôi bảo người dọn dẹp chào đón chứ.”

Tôi cảm thấy người đàn ông này hơi quen, nhìn
kỹ thì hóa ra là Thiệu Gia Kỳ, con trai của mẹ nuôi tôi. Nhưng từ nhỏ anh ta đã
ra nước ngoài, sống ở bên đó, gần đây mới về nên tôi và anh ta không thân nhau
lắm.

“Gia Kỳ?”

“Hy Quang?”, anh ta cũng rất ngạc nhiên, “Sao
cô…”

Anh nhìn tôi rồi lại nhìn Lâm Tự Sâm, tỏ ra ù
ù cạc cạc.

Lâm Tự Sâm cắt ngang chuyện hàn huyên của
chúng tôi: “Thiệu Gia Kỳ, hai năm trước, trước khi tôi bị tai nạn xe, có phải cậu
gọi điện cho tôi, bảo tôi đến Vô Tích?”

Thiệu Gia Kỳ lập tức tỏ vẻ khổ sở: “Haizzz,
sao lại nhắc chuyện đó, tôi có lỗi cả đời với cậu, tôi biết mà.”

“Lời cậu nói với tôi qua điện thoại hôm đó,
lặp lại lần nữa.”

“Trời ạ, người anh em, cậu tha cho tôi đi, tôi
biết lỗi rồi vẫn chưa được à? Nếu tôi biết sớm cô ta là loại người đó thì đã
không dẫn mối cho cô ta rồi, khỉ thật, lão đây đã tuyệt giao với cô ta rồi. Mẹ
nó, tôi nói với cô ta là cậu gặp tai nạn trên đường, mà cô ta cũng chẳng đến
thăm lần nào.”

“Được rồi, cậu chỉ cần lặp lại lần nữa lời cậu
nói, không được sót chữ nào.”

Gia Kỳ khổ sở núm tóc, “Làm sao tôi còn nhớ
chứ.”

Lâm Tự Sâm ánh mắt lạnh lẽo: “Thế thì được,
tôi lặp lại, cậu xác nhận xem tôi nói đúng không nhé.”

“Cậu nói, ‘Người anh em cậu tốt phúc thật, hôm
trước ở party của mẹ tôi, chỗ chúng tôi có một mỹ nữ thích cậu đấy, mời cậu tới
Vô Tích thưởng hoa, thứ Bảy cậu có rảnh không, đến Vô Tích kiếm tôi nhé, tôi
dẫn cậu đi gặp mỹ nữ’.”

Anh nói bằng một giọng lạnh lùng bình tĩnh,
thuật lại câu nói có phần khiêu khích, không khí kỳ quặc bao phủ.

“Tôi nói: ‘Không có hứng, thứ Bảy có một ca mổ
quan trọng.”

“Có phải thế không?”

Thiệu Gia Kỳ gật đầu lia lịa: “Người anh em,
cậu nhớ dai quá, đúng là thế đấy.”

“Không phải tôi nhớ dai, mà sau khi gặp tai nạn
nằm trên giường không thể động đậy, tôi đã nghĩ đến những lời này vô số lần”,
Lâm Tự Sâm nói, “Sau đó cậu bảo: ‘Mỹ nữ thật đấy, con gái của Nhiếp Trình
Viễn’”.

Tôi ngẩng phắt lên, nhìn Thiệu Gia Kỳ, anh ta
nhìn tôi một cái rồi gục đầu ủ rũ nói: “Đúng, lúc đó chẳng phải tôi mới về nước
sao? Cô gái kia giả bộ đáng thương, tôi hiểu lầm, còn tưởng đó là con gái riêng
của chú Nhiếp.”

Nói đến đây, anh ta lại nhìn tôi vẻ hối lỗi,
rồi như sực tỉnh ra, sắc mặt anh ta vụt thay đổi: “Khỉ thật, trời ạ, sao hai
người lại đi cùng nhau, chắc cậu không nghĩ là Hy Quang hẹn cậu đấy chứ?! Khỉ
thật, không phải đâu, chắc cậu không bị shock rồi trả thù người ta đấy chứ!”

Tôi không biết phải nói gì nữa, bất giác nhìn
Lâm Tự Sâm, anh cũng nhìn tôi, trong mắt ngập tràn cay đắng và đau khổ.

Có lẽ bị chúng tôi ảnh hưởng nên Thiệu Gia Kỳ
cũng im bặt, giữa chúng tôi là một không khí im lặng nặng nề.

Mãi sau, Lâm Tự Sâm mới khởi động xe, nói:
“Anh đưa em về.”

Chương 38

Tôi không biết phải nói gì.

Hình như anh cũng thế.

Trong tâm trạng đang hỗn loạn, anh đưa tôi về
ký túc xá công ty, trên đường đi, chúng tôi không nói câu nào, thậm chí lúc tôi
xuống xe, anh cũng chỉ gật đầu.

Tôi nhìn xe anh lướt đi, đến khi biến mất.

Sáng hôm sau, lẽ đương nhiên tôi lại có hai
quầng mắt gấu trúc.

Trước khi tiếng nhạc vào làm vang lên, tôi vô
thức nhìn về văn phòng trống trải của anh mấy lần, thế nhưng đến giờ rồi mà văn
phòng vẫn không một bóng người.

Rất nhanh, tổng giám đốc Trương gọi tôi vào
văn phòng ông, “Tiểu Nhiếp à, phó tổng Lâm có liên lạc với cô không?”

Tôi lắc đầu.

“Tôi gọi điện cho cậu ta nhưng tắt máy”, tổng
giám đốc Trương có vẻ cuống, nhưng nhìn tôi xong ông cũng không hỏi nữa, mà
quay sang nhắc đến bố tôi, nói vài câu khách sáo rồi tiễn tôi ra ngoài.

Cả buổi sáng tôi nhìn điện thoại tới mấy lần,
nhưng rốt cuộc vẫn không gọi điện.

Buổi chiều tổng giám đốc Trương gọi phòng
chúng tôi vào họp khẩn, nói gần đây công việc cứ báo cáo trực tiếp cho ông, phó
tổng Lâm nghỉ phép đi du lịch rồi.

Chỉ là đi du lịch thôi ư…

Tôi thầm thở phào, nhưng bỗng dưng lại thấy
lồng ngực nặng nề.

Tôi gọi điện cho bố, bằng một giọng vô cảm kể
lại toàn bộ câu chuyện, vốn nghĩ sẽ không để bất kỳ cảm xúc cá nhân nào xen
vào, nhưng cuối vẫn không kìm được mỉa mai một câu.

“Bố, vậy có xem là mẹ nào con nấy không?”

Mẹ của Mã Niệm Viên năm đó chê nhà bố tôi
nghèo, nên trèo một “cành cao”, còn Mã Niệm Viên vừa nghe Lâm Tự Sâm bị tai nạn
xe thì ngay cả đi thăm cũng không chịu. Cô ta lại chủ động kể cho bố nghe, có
lẽ cũng muốn giả bộ đáng thương với bố tôi. Thật là, lẽ nào Lâm Tự Sâm còn bám
dính cô ta, đòi cô ta chịu trách nhiệm ư?

Thật vừa tức vừa nực cười, đáng hận vô cùng.

Mấy hôm sau nữa, Lâm Tự Sâm vẫn không xuất
hiện, tôi bắt đầu suy nghĩ xem liệu anh đã đi đâu? Đi một mình, hay cùng bạn?

Liệu anh có đi quá xa, để không còn nhớ tới
tôi?

Không đúng không đúng… tôi đang nghĩ gì thế
này.

Nhưng tôi vẫn không thể kìm được, bắt đầu lên
mạng xem một số thông tin về du lịch.

Chớp mắt đã tới thứ Sáu, buổi trưa tôi và bọn
Ân Khiết cùng đến nhà ăn dùng cơm, lúc sắp ra khỏi văn phòng thì bị cô tiếp tân
gọi lại.

“Nhiếp Hy Quang, có thư của cô.”

Từ khi email phổ biến, tôi không còn nhận được
thư tay nữa. Một phong bì thư dày cộp cầm trong tay, có cảm giác thật kỳ lạ.

Ân Khiết tò mò chồm lại: “Thư gì thế, thư tình
à?”

Tôi vô thức nhét vào trong túi, nói bừa: “Hóa
đơn đối chiếu của ngân hàng.”

Ân Khiết lập tức mất hứng, đoán mò xem hôn nay
nhà ăn nấu món gì. Tôi vừa lơ đãng đáp lời, tay vừa nắm chặt phong thư trong
túi.

Lúc xếp hàng ở nhà ăn, tôi len lén lôi một góc
phong thư ra…

Hàng chữ lưu loát rắn rỏi.

Là chữ của Lâm Tự Sâm.

Tôi cố gắng kìm nén đến tận lúc tan sở mà chưa
xem.

Hôm nay cuối tuần, tôi đã hẹn với mẹ sẽ về
nhà, thế là tan sở xong mang theo đồ, ra thẳng bến xe.

Tôi bắt xe khách về nhà.

Trên đường cao tốc từ Tô Châu đến Vô Tích, tôi
nhìn con đường dài dằng dặc bên ngoài cửa sổ, thầm nghĩ, có phải Lâm Tự Sâm đã
xảy ra chuyện trên con đường cao tốc này? Thế thì lần trước anh lái xe đưa tôi
về, lúc đi qua đây trong lòng anh sẽ nghĩ gì?

Lúc đó anh ngỡ người đang ngồi cạnh anh, là kẻ
mời anh tới, rồi lại bỏ mặc không ngó ngàng gì đến anh, hại anh không thể nào
cầm dao mổ được nữa.

Nghĩ đến đó, tôi không chịu nổi nữa, lôi phong
thư đã sờ mấy lần trong túi ra, cẩn thận mở xem.

Thư rất dày, nhưng đa phần là bưu ảnh, thư chỉ
có một tờ.

Hy Quang, lần đầu anh nhìn thấy em, là ở trong
buổi tiệc của cô Vu. Đó là một buổi tiệc anh không hề muốn tham gia, tất cả đều
chán ngắt vô vị, còn kém xa việc ở nhà một mình đọc tạp chí ý học. Đến khi phát
hiện ra em.

Lúc đó em đang nổi giận với một cô gái, mọi
người ở đó đều bị thu hút. Anh vốn nên thương hại cô gái bị em chỉ trích đến
mức phát khóc như những người xung quanh, nhưng anh lại hoàn toàn bị em thu
hút, chỉ cảm thấy dáng vẻ em lúc đó thật tuyệt vời, rực rỡ.

Tôi cũng có lúc ngang ngược ghê gớm thế ứ?
Chắc vì quá nổi giận nên mới bùng nổ như vậy? Lần ấy thấy bố dẫn Mã Niệm Viên
đến tiệc sinh nhật của mẹ nuôi, tôi thật sự giận điên lên. Dẫn đứa con gái của
người đàn bà kia đến tiệc sinh nhật của bạn thân, mẹ tôi làm sao chịu đựng nổi.
Đặc biệt cô ả kia còn thích tỏ ra đáng thương, tôi chưa nói gì mà đã giả bộ bị
bắt nạt, nên tôi thà nổi giận còn hơn.

Anh nghĩ anh nhất định sẽ nghĩ ra cách làm
quen với cô gái đó, đúng lúc ấy Gia Kỳ muốn giới thiệu anh cho bạn bè của cậu
ta, trong đó cũng có em. Hiện giờ anh đã chắc chắn một điều rằng, lúc đó em
không hề chú ý đến anh, đến nỗi không có chút ấn tượng nào về anh. Anh định
lặng lẽ tiếp cận em, nhưng em lại nhanh chóng biến mất khỏi bữa tiệc. Anh nghĩ
có lẽ cũng không cần gấp như vậy, anh có thể thực hiện một cách hoàn thiện hơn.

Nên mấy hôm sau, khi anh nhận được lời mời
thưởng mai của em, anh đã vui sướng điên cuồng.

Hôm đó anh đã thực hiện ca mổ cực kỳ thành
công, sau khi rời bàn mổ, anh bắt đầu đi Vô Tích. Anh tuyệt không nghĩ ra, đó
là lần cuối cùng anh có thể cầm dao mổ.

Trên đường cao tốc, anh đã gặp tai nạn xe.

Anh không bị nguy hiểm đến tính mạng, nhưng
lại không bao giờ trở thành một bác sĩ khoa ngoại giỏi nhất được nữa. Vì ngoài
tay ra, còn có đôi mắt, quãng thời gian đó anh phải băng mắt nằm trên giường,
thầm nghĩ đây phải chăng chính là cái giá anh phải trả vì muốn gặp được cô gái
đó? Anh không hận cô ấy không oán cô ấy, thậm chí anh không muốn nói cho bất cứ
ai biết anh vì đi gặp cô ấy mới xảy ra chuyện, nhưng tại sao cô ấy không đến
thăm anh?

Trong quãng thời gian tối tăm đó, em đã trở
thành lời nguyền của anh.

Chưa bao giờ được giải trừ.

Nên khi nghe người ta nói và biết em đang thực
tập ở công ty này, anh đã rời tổng bộ Thịnh Viễn đến tới Tô Châu. Không ngờ em
lại hoàn toàn không biết anh.

Phải rồi, sao em lại quen anh được, người mời
anh đi Vô Tích vốn không phải em.

Nhưng Hy Quang, trước nay anh đều vì em mà
đến.

---Em đã trở thành lời nguyền của anh.

Tôi thẫn thờ nhìn bức thư.

Thực ra từ đầu tới cuối, người hại anh thê
thảm như vậy là Mã Niệm Viên, thế thì lời nguyền của anh chẳng phải là Mã Niệm
Viên hay sao.

Không không không, suy nghĩ này mới xuất hiện,
tôi đã lập tức xóa sạch.

Làm sao lại là người khác chứ, trong lòng và
trong đôi mắt Lâm Tự Sâm, người anh nhớ xưa nay…

Là tôi!

“Trước nay anh đều vì em mà đến.”

Rõ ràng là một câu trên giấy, trong đầu tôi đã
tự tưởng tượng ra dáng vẻ và giọng nói của Lâm Tự Sâm, giọng nói dịu dàng và
trầm ấm ấy…

Tôi bất giác áp mặt lên cửa kính xe lạnh ngắt,
một cảm xúc kỳ quặc chưa từng có dâng lên trong lòng, không nói rõ được là vui
sướng, phẫn nộ, tim đập mạnh, hay là gì khác.

Bỗng, tôi bỗng “lên cơn” manh động, lấy điện
thoại ra, lật đến số anh, khi chưa kịp suy nghĩ xong thì ngón tay đã bấm xuống
rồi. Bên kia cũng không cho tôi cơ hội hối hận, rất nhanh đã nghe máy.

Nhưng chúng tôi đều không nói gì, vẫn là tôi
lên tiếng.

“Lâm Tự Sâm.”

Dường như lúc này anh mới chắc chắn là tôi gọi
vậy, “Hy Quang.”

“Em nhận được thư của anh rồi.”

“Ừ.”

“Bưu thiếp rất đẹp.”

“Em thích thì tốt rồi.”

“Anh vẫn đang đi du lịch sao… Khoảng bao giờ
thì về?”

Bên kia khựng lại: “Bây giờ anh đã ở ga tàu,
sáng mai tới Tô Châu.”

“Ưm… Về Tô Châu, thông thường sẽ đi ngang Vô
Tích phải không… Hay là, anh xuống tàu ở Vô Tích nhé.”

Tôi không biết vì sao lại nói câu đó, nhưng
lúc nói ra, tôi im lặng, bên kia cũng im lặng. Mãi sau mới nghe thấy anh khẽ
nói: “Hy Quang, em chắc chứ?”

“… Vâng, khoảng mấy giờ anh tới Vô Tích, em sẽ
đi đón anh.”

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3