Tôi Như Ánh Dương Rực Rỡ (Tập 1) - Chương 24 - 25
Chương 24
Tôi không biết mọi chuyện xảy ra thế nào,
nhưng tôi bỗng cảm thấy không ghét Lâm Tự Sâm chút nào nữa.
Chớp mắt đã nằm viện đến ngày thứ chín.
Buổi trưa lại bị bác sĩ Phương gọi đi ăn cơm
chung. Trong quán cà phê gần bệnh viện, bọn họ nói chuyện của họ, tôi ăn đồ của
tôi.
Nhưng hôm nay họ không nói về vấn đề chuyên
môn, bác sĩ Viên đang nói đến bộ phim mới ra nhất.
“Trên mạng chấm điểm rất cao, hôm sau là ngày
nghỉ của tôi, định đi xem cho xong.”
Bác sĩ Tần nói: “Phim kinh dị hả? Một mình cô
là phụ nữ mà đi xem phim kinh dị? Cô nên tìm thêm người đi, đừng đến lúc đó
khóc chạy ra khỏi rạp mà chẳng ai an ủi”.
Bác sĩ Viên bất lực nói: “Tôi cũng muốn, nhưng
có tìm được ai đâu, đám phụ nữ mới nghe đến phim kinh dị đã không dám đi chung
với tôi rồi.”
Bác sĩ Tần tiếc nuối: “Tiếc là tôi phải trực,
nếu không sẽ thân ái tháp tùng cô rồi”.
Bác sĩ Tần nói xong thì chẳng ai lên tiếng,
bỗng nhiên im phăng phắc.
Bác sĩ Phương cười ha ha, “Nói đến phim kinh
dị, làm tôi nhớ tới một chuyện cũ không muốn nhắc lại”.
Anh ta tỏ ra đau đớn khổ sở: “Nhớ lại năm đó
tôi khó khăn lắm mới cưa được một em gái Tây, hẹn người ta tới chung cư xem
phim, các bạn hiểu đó mà, kết quả là phim xxx mở ra lại thành phim ma, cuối
cùng tôi ôm người ta run như cầy sấy! Gái kia đẩy tôi ra rồi bỏ đi mất…”
Bác sĩ Tần cười đến suýt phun cơm ra: “Còn có
chuyện đó à, thế mà cậu cũng kể ra được cơ đấy, không sợ mất mặt hay sao”.
“Có gì mà mất mặt!”, bác sĩ Phương cười, “Nam
nhi đại trượng phu, chữ sắc làm mờ lý trí, tình huống khó tránh thì không tính
là mất mặt được!”.
Nói xong anh ta tỏ ra suy nghĩ, “Ha, câu này
quen tai lắm, có phải đã nghe ai nói nhỉ?”.
Lâm Tự Sâm liếc anh ta, “Tôi nói đấy, rồi
sao?”.
Bác sĩ Phương cười khà khà.
Trên bàn ăn lại im lặng một lúc nữa, tôi cảm
thấy mấy ánh mắt như vô tình cố ý quét qua, nghi hoặc ngẩng đầu lên khỏi bát
cơm nhìn ngó, mọi người vẫn đang ăn, không có gì kỳ lạ.
Lâm Tự Sâm nhìn tôi: “Ăn xong cô về sớm nghỉ
ngơi đi”.
“Không sao, mọi người cứ trò chuyện, lát nữa
tôi theo mọi người về, tôi có việc tìm anh.”
Lâm Tự Sâm khựng lại một chút rồi “Ừ”.
Bác sĩ Phương cười tươi rói, bỗng như sực nhớ
điều gì, hỏi Lâm Tự Sâm: “Tự Sâm, chiều nay cậu có việc gì không?”.
“Không.”
“Ồ”, bác sĩ Phương như cảm thán, “Đàn em nhà
tôi, ra tay… phẫu thuật xưa nay đều nhanh, đàn anh đây bái phục…”.
Lâm Tự Sâm uống một hớp cà phê rồi đặt xuống,
khóe môi nhướng lên, “Quá khen”.
Chúng tôi cũng không ăn quá lâu, vì bác sĩ
Phương nhận được điện thoại báo gần đây xảy ra tai nạn xe liên hoàn, bệnh nhân
đang được chuyển tới. Họ vội vàng quay về.
Lúc về đến bệnh viện, bác sĩ Phương bị một
người phụ nữ hơn năm mươi tuổi chặn lại.
“Bác sĩ Phương, trùng hợp quá, tôi đang định
đi tìm cậu. Tôi là người nhà của Cục trưởng Trương, trước kia có liên lạc với
cậu, đây là Nam Nam con gái tôi, vừa có phim chụp CT kết quả đầu và phổi, muốn
nhờ cậu xem giúp, liệu có vấn đề gì không…”
Bác sĩ Phương tiện tay đưa túi phim CT cho Lâm
Tự Sâm, “Đây là đàm em của cháu, chuyên gia về khoa ngoại thần kinh, cậu ấy sẽ
xem giúp dì, cháu có bệnh nhân phải cấp cứu”.
Sau đó anh cùng bác sĩ Tần, bác sĩ Viên đi
thật nhanh.
Người phụ nữ kia ngờ vực nhìn Lâm Tự Sâm.
Lâm Tự Sâm rút một tấm phim ra, nhìn một cái:
“Phổi và não bị vôi hóa, trước kia có từng bị lao phổi không ạ?”.
Người phụ nữ kia lập tức thay đổi ánh mắt, ra
sức gật đầu: “Có có, Nam Nam lúc nhỏ từng bị lao, nhưng nhờ cậu xem thử phần
não có vấn đề gì không, sau này liệu có… Chúng tôi rất lo lắng, năm nào cũng
phải kiểm tra.”
“Phần não cháu xem qua thì không thấy gì. Lao
phổi sẽ dẫn đến tình trạng này, nhưng vôi hóa thì sẽ không biến chứng thành ung
thư. Trừ phi lao phổi tái phát làm vôi hóa nặng thêm.” Lâm Tự Sâm trả phim lại
cho người phụ nữ kia, ôn hòa nói: “Ngoài ra chụp CT cũng ảnh hưởng đến sức
khỏe, không nên năm nào cũng làm”.
Hai mẹ con vui mừng đi rồi, Lâm Tự Sâm quay
sang nhìn tôi, “Cô nhìn tôi làm gì?”.
“…”
Tôi, có, sao?
Tôi cười “ha ha”, dời mắt đi, “Tôi chỉ bỗng
dưng nhớ ra lần trước anh nói tôi phải chụp CT lại, về sau hình như không chụp
nữa?”.
“Ồ, vậy sao? Rồi thế nào?”
“… Tôi đang hỏi anh mà.”
“Nhưng có vẻ như tôi không phải bác sĩ điều
trị cho cô?”
“…”
Thế chẳng lẽ người nói chụp không phải anh
sao? Ánh mắt tôi tỏ ra vô cùng ngờ vực, nhưng cuối cùng tôi đành bại trận trước
cái nhìn “không liên quan đến tôi” của anh.
Anh cười, “Cô tìm tôi có chuyện gì?”.
“A, đúng rồi”, suýt nữa thì quên việc chính,
“Báo cáo anh bảo tôi làm tôi đã viết xong rồi, lát nữa sẽ đưa anh”.
Anh khựng lại, “… Là chuyện này à?”.
Đương nhiên không phải!
Tôi gật đầu nói: “Đúng thế, là chuyện này, anh
cùng tôi đến phòng bệnh lấy nhé?”.
Tôi hơi vội vàng quay về phòng bệnh, đưa báo
cáo đã làm xong cho anh, rồi tự tâng công mình: “Phó tổng, tôi nằm viện vẫn
không quên công việc, tiền lương mấy hôm nay chắc vẫn phát như thường chứ ạ?”.
Lâm Tự Sâm nhận lấy rồi lật ra xem, trong
giọng nói có vẻ mỉa mai: “Nhiếp tiểu thư làm việc vì công ty nhà mình, mà còn
so đo chuyện này à?”.
“… Nói như thể anh không nhận lương ấy.”
“Tôi làm thuê mà, đương nhiên phải nhận lương
rồi”, anh ung dung nói.
Tôi nghẹn lời.
Nhưng nhớ lại mục đích chính của mình, tôi
nhanh chóng nhảy qua vấn đề này, rút máy chơi game trong ngăn kéo ra, “Thế,
không tính tiền làm thêm cũng được, anh giúp tôi qua màn số năm đi. Sao tôi
không qua được”.
Động tác lật báo cáo của anh khựng lại.
“Ừ”, mấy giây sau anh mới nhận lấy máy chơi
game, tiện tay bỏ nó vào trong túi áo khoác ngoài.
“Bây giờ anh không chơi à?”, tôi nhìn anh vẻ
trông mong.
“…”
Động tác anh lại khựng lại, nhưng vẫn đặt báo
cáo xuống, lấy máy ra, chơi mấy lần xong anh ngước lên nhìn tôi.
Anh phát hiện ra rồi sao.
Thực ra rất nhiều game hoàn toàn không cần đến
tay trái, chẳng hạn game mà tôi đưa anh hiện giờ.
Tôi giục: “Chơi nhanh đi, tôi xem thử anh có
qua màn năm này được không?”.
Lâm Tự Sâm cúi đầu, bắt đầu chăm chú qua màn.
Tôi cũng nhận ra rằng tay của bác sĩ ngoại
khoa thật chuẩn xác nhanh nhẹn ổn định làm sao, game biến thái như thế mà cũng
bị phá liên tiếp mấy màn, đúng là như thần thánh vậy.
“Anh lợi hại quá”, tôi giơ ngón cái lên với
anh, rất thành tâm thành ý khen ngợi.
“Nhiếp Hy Quang, cô có nhận ra cô…”
“Gì cơ?”, tôi vẫn đang kích động vì tốc độ qua
màn nhanh như vậy.
Anh không trả lời, ánh mắt dừng ở gương mặt
tôi, trong đôi mắt thoáng một nụ cười.
“Cô có thể ra viện rồi.”
Anh nói.
Chiều hôm sau, tôi đứng trước cổng bệnh viện
gọi điện cho mẹ.
“Mẹ, hôm nay con về, buổi tối muốn ăn canh
sườn!”
Mẹ bực bội: “Có lần nào mày về mà không chọn
món trước được không? Sao chưa cuối tuần đã về rồi?”.
“Ồ, vì con bị thương mà!”
“Cái gì?! Chuyện gì thế? Có nặng không?”,
giọng mẹ trở nên căng thẳng.
Tôi cười hì hì, “Không có gì đâu, lúc xuống
cầu thang chân con bị trẹo thôi”.
Không nghi ngờ gì nữa khi tôi bị mẹ mắng cho
một trận.
Cúp máy rồi mới nhận ra Lâm Tự Sâm đã tới,
đang đứng trước cổng nhìn tôi.
“Trước kia tôi từng điều trị cho một bệnh
nhân, ngã từ nóc xe hàng xuống, đập vào tảng đá, gãy xương trán, tụ máu trong,
thận bị rách, ở ICU[1] một tháng mới thoát khỏi nguy hiểm. Độ
cao cậu ta ngã xuống còn thấp hơn cô”.
[1] Có nghĩa là khoa chăm sóc đặc biệt.
“…”
Sao bỗng dưng anh rơi vào trạng thái bác sĩ
kinh dị thế này.
“Biết có người sẽ lo lắng, thì đừng làm những
chuyện khiến người khác lo.”
Tôi vội giơ tay thề thốt: “Biết rồi mà! Bảo
đảm không có lần sau!”.
Lúc giơ tay lên, tôi mới nhận ra động tác này
thật ngốc nghếch. Nhưng hành vi ngơ ngơ này lại như chọc cười Lâm Tự Sâm, ánh
mắt anh dịu đi nhiều, có vẻ như đã thoát khỏi trạng thái bác sĩ kinh dị.
Tôi hơi bẽn lẽn buông tay xuống. Chắc vì được
ra viện nên hưng phấn quá đà, nói năng hành sự đều không thông qua đại não…
Nhưng, bắt đầu từ bao giờ mà tôi đã nói chuyện với anh thoải mái tự nhiên đến
vậy?
Hình như cũng chỉ trong một, hai ngày gần đây.
Nhưng như thế cũng không có gì xấu. Thậm chí
tôi còn có phần lo lắng, phải chăng bệnh viện là nơi có môi trường đặc thù, rời
khỏi môi trường này rồi, quan hệ giữa chúng tôi có lại trở nên cứng nhắc như
trước không?
Hình như cũng… khá tiếc nuối.
“Cái đó… mấy hôm nay cảm ơn anh, và cả cơm của
dì Trần nữa.”
Anh gật đầu, “Dì Trần nói cô đã tặng quà cho
dì ấy, dì ấy rất vui”.
“Ồ, tôi nhờ Ân Khiết mua giúp tôi, dì ấy vui
là tốt rồi.”
“Nhiếp Hy Quang, tôi phát hiện ra cô không mấy
biết phán đoán mâu thuẫn chủ yếu.”
“Hả? Gì ạ?”
Anh tỏ ra không mấy hứng thú giải đáp thắc mắc
cho tôi, ném cái túi trong tay cho rồi rồi đi về phía bãi đậu xe. “Đi thôi, tôi
lái xe đưa cô về.”
Tôi mở túi ra xem, bỗng thấy đầu to ra, trong
túi ngoài thẻ tín dụng tôi đưa anh để thanh toán ra, còn có bệnh án… Những thứ
này không thể nào mang về cho mẹ thấy được. Tôi vội đuổi theo: “Phó tổng, có
thể phiền anh giúp tôi tiêu hủy đám này được không?”.
Lên xe chưa được bao lâu trời đã đổ mưa.
Tôi khổ sở nhìn ra ngoài: “Sao vừa đúng lúc ra
viện thì mưa vậy nhỉ?”.
Nếu buổi sáng ra viện thì tốt rồi, lúc đó thời
tiết rất đẹp, thế mà bác sĩ Phương lại có việc, đành phải trì hoãn đến chiều.
Dự báo thời tiết nói hôm nay sẽ mưa, quả đúng.
Í, khoan đã…
Nhìn trạm thu phí trước mặt, tôi ngờ nghệch
nhận ra là chiếc xe đã đi vào đường cao tốc.
Tôi sửng sốt nhìn Lâm Tự Sâm.
Lâm Tự Sâm thản nhiên nói: “Mưa nên tôi đưa cô
về thẳng Vô Tích”.
“… Thực ra tôi đến ga tàu tự đi là được mà.”
“Nhà cô ở đâu? Ghi vào điện thoại đây”, anh
ném điện thoại cho tôi, hoàn toàn phớt lờ câu nói của tôi.
“…”, tôi lặng lẽ nhận lấy điện thoại của anh.
“Có mật mã.”
“Đợi chút”, nhân lúc dừng xe lấy thẻ ở trạm
thu phí, anh chồm người sang, bấm mật mã trên điện thoại. Hơi thở nóng ấm phảng
phất ngay đây, tôi ngẩn người, cúi đầu, nhấn cài đặt nơi đến trên điện thoại.
“Xong rồi”, tôi trả lại cho anh.
Anh nhận lại nhìn qua, sau đó lấy ra một cái
mắt kính ở trong hộp đựng phía trên kính chắn gió.
Tôi hơi thắc mắc: “Lúc anh lái xe còn đeo kính
à?”.
“Sau tai nạn mắt tôi bị ảnh hưởng, trời mưa
ảnh hưởng đến tầm nhìn.”
Tôi vô thức nói: “Vậy lần tai nạn đó của anh
nặng quá nhỉ”.
Vừa dứt lời tôi đã hối hận, chỉ muốn nuốt câu
đó lại. Tôi đúng là heo, sao đạp lên vết thương của người ta làm gì, cũng may
anh chỉ “Ừ” một tiếng, thái độ không có gì khác lạ.
Tôi quyết định níu kéo lại, “Thực ra, anh thật
sự rất lợi hại.”
“Hử? Là sao?”
“Sau khi anh đến, thành tích công ty tăng rõ
rệt, anh giỏi về sản xuất mà”, tôi nhấn mạnh, “Nên thực sự là anh làm gì cũng
rất lợi hại”.
Anh nhìn thẳng phía trước, cười.
“… Anh cười cái gì thế?”, lẽ nào tôi nịnh nọt
quá trắng trợn?
“Nhận được lời khen của sếp… tương lai, lẽ nào
tôi không được cười?”
“… Tôi thèm vào làm sếp tương lai của anh.”
Từ Tô Châu đến Vô Tích chỉ một thoáng là tới,
Lâm Tự Sâm đưa tôi đến thẳng dưới lầu, tôi xuống xe, híp mắt nói “Cảm ơn” với
anh, đang ngồi trong xe.
Đứng thẳng dậy định đi, tôi bỗng nhớ tới “tiền
sự” bị tai nạn hai lần của anh, không kìm được lại ghé bên cửa sổ, “Anh lái xe
về cẩn thận nhé”.
Anh bất ngờ nhìn tôi, có lẽ là do khúc xạ ánh
đèn trên cặp kính, mà tôi cảm thấy ánh mắt anh có nét dịu dàng thoáng qua trong
tích tắc, dịu dàng như muốn làm tan chảy cả tuyết.
Chương 25
Ở nhà ăn canh sườn như ý nguyện mấy ngày liền,
tôi với da dẻ hồng nhuận quay về công ty. Ân Khiết và Vũ Hoa mỗi người một tay
túm lấy tôi, nhéo thịt trên người tôi.
“Mập rồi, phải đến năm cân là ít.”
“… Các cậu là đồ ghen tỵ.”
Ân Khiết thì như phát điên lên: “Tớ không ghen
tỵ mà được à? Cậu thì ngày ngày ăn uống no đủ, bà đây thì bị việc dồn gấp đôi
đó!”.
Tôi chìa tay ra: “Đấy thấy không, bình thường
tớ làm thay cậu bao nhiêu là việc, biết tớ quan trọng đến thế nào chưa!”.
Ân Khiết nũng nịu: “Biết rồi đại gia, sau này
tớ không bao giờ dám quên mang chìa khóa nữa, cậu có biết không bây giờ chuyện
tớ không mang chìa khóa đã nổi tiếng khắp công ty? Thứ Sáu tuần trước tớ mang
văn kiện đến cho phó tổng Lâm, trước khi đi anh ấy còn tỏ ra nghiêm túc nhắc tớ
‘Sau này đừng quên mang chìa khóa nữa nhé’… Khiến tớ muốn chết quá!”.
“Ha ha ha, cô còn mặt mũi nào than vãn nữa,
Tiểu Nhiếp bị cái tật bừa bãi của cô hại thảm rồi!”, Vương Tề bước tới chọc cô
nàng một câu, lại nói với tôi, “Tiểu Nhiếp giờ cô đã khỏe hẳn chưa? Phòng chúng
ta vốn định đi thăm cô, nhưng phó tổng Lâm nói bệnh của cô cần tĩnh dưỡng, đông
người quá thì không thích hợp nên chúng tôi không đi, cô đừng trách nhé”.
“A, không sao.”
Lâm Tự Sâm… nghe họ nhắc đến anh, tôi có chút
bần thần, không biết về lại công ty thì sẽ như thế nào…
Rất nhanh, sáng thứ Hai tôi gặp Lâm Tự Sâm.
Buổi sáng không có chuyện gì gấp, theo phong
cách của anh, mấy câu dặn dò công việc là kết thúc, có lúc không tới năm phút.
Nhưng lần này trước khi kết thúc, anh bỗng nói: “Gần đây tôi nghe người ta nói,
phong thủy của phòng chúng ta có vấn đề”.
Mọi người nhìn nhau, Ân Khiết nói nhỏ: “Sao em
không nghe thấy nhỉ? Ai nói lung tung thế, truyền đến cả tai phó tổng Lâm. Đợi
mà gặp xui xẻo đi!”.
Những người khác cũng tỏ ra tức tối.
Thế nhưng Lâm Tự Sâm không có ý truy cứu, đột
ngột chuyển hướng: “Có điều tháng trước tôi gặp tai nạn xe, tháng này lại có
đồng nghiệm, ừm, nhảy lầu, người ta có suy nghĩ đó cũng khó tránh khỏi.”
Nhảy lầu… Tôi đang cầm ly nước lên uống, suýt
thì phun trà ra.
“Nên tôi định tuần này phòng chúng ta sẽ ra
ngoài tụ tập ăn uống, cũng để đổi vận.”
Tụ tập có khả năng đổi vận? Tôi thấy chấn
động, còn chưa kịp tỏ ra bàng hoàng thì đã nghe anh nói tiếp, “Lần này đương
nhiên không thể tính vào chi phí công, nên sẽ do tôi và Nhiếp Hy Quang cùng
nhau trả”.
…
Sửng sốt – là vẻ mặt mọi người nhìn tôi.
Sửng sốt – là vẻ mặt tôi nhìn Lâm Tự Sâm.
Tôi yếu ớt hỏi: “Tại sao tôi cũng phải chia
tiền?”.
Những phòng khác đều do lão đại mời mà!
Lâm Tự Sâm tỏ ra liêm khiết: “Lẽ nào không
phải do chúng ta liên tiếp xảy ra chuyện mới có lời đồn đại?”.
… Thế mà cũng được? Hơn nữa anh đừng có nói
như thể chúng ta gây ra scandal được không…
Cuối cùng tôi chỉ có thể hỏi: “Đắt không?”.
Lâm Tự Sâm cười tủm tỉm với tôi.
Tôi đã trải qua một ngày trong đủ ánh mắt kỳ
quái của các đồng nghiệp…
Ân Khiết nói với vẻ lo lâu: “Ôi chà, chỗ mà
phó tổng Lâm chọn liệu có đắt quá không? Theo như ban đêm tớ quan sát chòm sao
chiếu mệnh thì chắc chắn cậu thuộc ‘Tộc ánh trăng[1]’, có cần tớ cho
cậu mượn một ít không!”.
[1] Từ lóng trong tiếng Trung Quốc ý chỉ những
người mỗi tháng kiếm được bao nhiêu tiêu hết bấy nhiêu.
Tôi thực sự cảm thấy đúng là một tai họa từ
trên trời rơi xuống, mời thì không vấn đề, còn mời khách để đổi vận thì… có
chút phá vỡ IQ của tôi rồi.
“Vậy cậu quan sát chòm sao chiếu mệnh của tớ
xem, tớ không mang theo ví tiền để phó tổng Lâm trả một mình thì sao?”
Ân Khiết nhìn tôi kỳ thị: “Cái này không cần
quan sát chòm sao, tớ đoán bằng đầu gối cũng biết là hôm sau cậu sẽ làm thêm,
mà còn rất thê thảm”.
“Cậu đừng lo, với phong độ và nhân phẩm của
phó tổng Lâm của chúng ta, thì cũng chỉ là nói vậy thôi, sẽ không bắt cậu trả
tiền thật đâu, làm ơn đi, cho dù bắt cậu trả tiền cũng sẽ không đắt lắm đâu.”
Thế là tôi chỉ có thể ngoan ngoãn xách theo ví
tiền, đợi phó tổng Lâm gọi. Kết quả là Ân Khiết đã đánh giá quá cao nhân phẩm
của Lâm Tự Sâm…
Cho dù đắt thì mọi người cũng rất kinh ngạc
mừng rỡ vì được ăn hoành tráng thế này, tôi lại không phải xót tiền thực sự,
chẳng qua là nhờ vả Ân Khiết là được. Vấn đề là…
Mọi người ăn xong, Lâm Tự Sâm đứng lên thanh
toán, Ân Khiết kéo ống tay áo tôi, tỏ vẻ: Xem kìa, tớ nói không sai chứ, phó
tổng Lâm quả nhiên đi tính tiền một mình.
Tôi giơ ngón cái lên khen ngợi cô nàng.
Sau đó tôi nhận được tin nhắn của Lâm Tự
Sâm: Đến quầy tính tiền.
Tôi ngơ ngác đứng lên ra đó, mọi người tưởng
tôi đi vệ sinh nên không chú ý. Đến quầy, phó tổng Lâm khẽ tựa vào quầy, hơi
mỉm cười, nói với tôi không chút ngượng ngập: “Nhiếp Hy Quang, tôi quên mang
tiền rồi.”
“…”
Ngàn vạn cảm xúc chạy vọt qua, các bạn sẽ
không hiểu đâu.
Tôi lặng lẽ lấy card ra quẹt, Lâm Tự Sâm đứng
cạnh nhìn, tôi cứ cảm thấy ánh mắt anh đặc biệt sáng, giống như là đùa cợt được
tôi làm anh rất đắc ý vậy.
Hừm, đó là ảo giác chăng? Phó tổng của chúng
ta không thể vô lại như thế được.
Tôi lặng lẽ lấy lại thẻ, nhìn anh đầy kỳ thị,
nhưng trong lòng thực ra không hề tức giận. Ăn bao nhiêu bữa cơm của anh rồi,
mời anh ăn là điều hiển nhiên.
“Tôi nhớ ra rồi, tiền nằm viện lần trước vẫn
chưa trả anh.”
“…”
Tôi lắc lắc tấm thẻ ngân hàng, “Hết nợ nhau
nhé?”.
Anh cười, “Ừ, hết nợ rồi”.
Lúc về, đa số đều bắt taxi, bởi Ân Khiết khá
là vô sỉ, nên ngay lúc đầu tôi đã bị cô nàng kéo lên xe của Lâm Tự Sâm… Đương
nhiên tôi cũng phối hợp…
Ngồi cùng xe còn có hai đồng nghiệp khác.
Đồng nghiệp nam ngồi ở ghế phụ cứ cảm kích Lâm
Tự Sâm: “Thật không ngờ phó tổng lại mời chúng em ăn bữa thịnh soạn như thế!”.
“Đừng khách sáo.”
Giọng Lâm Tự Sâm thản nhiên đến không thể thản
nhiên hơn.
“Bữa này chắc là rất đắt ạ?”
“Ừ, cũng tạm.”
…
Tôi chỉ có thể lặng lẽ gục đầu lên người Ân
Khiết.
Ân Khiết giật mình, lắc lắc tôi, “Hy Quang cậu
sao thế? Say xe hả?”.
“Không… ăn no quá thôi.”
Ân Khiết: “…”
Tôi nghe thấy rất rõ ràng tiếng cười khẽ vẳng
đến từ phía trước.
Thoáng chốc đã đến công ty, chúng tôi xuống
xe, vẫy tay chào từ biệt Lâm Tự Sâm. Đi được một đoạn ngắn, tôi quay đầu lại.
Tôi bỗng thấy có phần bất an.
Mọi thứ sao không chân thực thế này.
Trước kia còn như kẻ thù, thật sự có thể
thoáng chốc đã như bạn bè được sao? Trêu đùa nhau chọc ghẹo nhau…
Có thể thay đổi nhanh thế ư?
“Đợi tớ một chút”, tôi nói với Ân Khiết, rồi
chạy ngược lại.
Xe Lâm Tự Sâm chưa đi, chắc thấy tôi chạy lại
nên anh xuống xe.
“Để quên đồ trên xe à?”
“Không”, tôi lắc đầu, thở hổn hển, đứng trước
mặt anh, ngẩng lên nghiêm túc hỏi anh: “Lâm Tự Sâm, chúng ta thật sự hòa giải
rồi sao?”.
Anh nhìn tôi chăm chú, nói chắc nịch như đinh
đóng cột, “Ừ”.
Tôi bỗng cảm thấy tâm trạng thật tốt, sau đó
lại nhớ ra, hỏi anh: “Vậy trước kia rốt cuộc là vì sao anh ghét tôi thế?”.
Đêm đầu đông, ánh đèn đường hiu hắt.
Xung quanh vắng lặng tịch mịch.
Tôi tưởng sẽ không có được câu trả lời, nhưng
lại nghe giọng nói trầm trầm dịu dàng của anh.
“Vì cô vô tư quá.”
“… Gì cơ?’, tôi nghi ngờ mình nghe nhầm.
“Vì cô vô tư quá”, anh nói, ngừng một chút rồi
bổ sung, “Lại quá đãng trí”.
Cái gì thế này…
Tôi vốn định hỏi tiếp nhưng anh đã không cho
tôi cơ hội: “Được rồi, cô nên về đi, họ đang nhìn chúng ta đấy”.
Tôi quay lại, quả nhiên Ân Khiết và mọi người
đang nhìn chúng tôi bằng ánh mắt “đắm đuối”…
Tôi đành mây đen đầy đầu chào tạm biệt anh.
Trên đường về, tôi vắt cạn não ra cuối cùng
cũng hiểu được ý của Lâm Tự Sâm, vô tư, đãng trí, tức là nói tôi ngờ nghệch khờ
khạo chứ gì.
Ân Khiết tò mò hỏi tôi, “Lúc nãy cậu và phó
tổng Lâm nói gì đó?”.
“Tớ hỏi phó tổng Lâm trước kia vì sao ghét
tớ.”
Ân Khiết thắc mắc, “Anh ấy nói sao?”.
“Ờ”, tôi gật đầu, u sầu giải thích cho cô nàng
nghe, “Anh ấy nói tớ quá khờ khạo”.