Người Cô Độc - Chương 11
Siêu
thị vẫn còn mở cửa cho đến nửa đêm. Nó sáng chói rực rỡ một cách lạ kỳ, gọi mời
những kẻ cô độc đến trú ẩn khỏi bóng đêm.
Bạn có
thể dành hàng giờ ở đây, phân vân không biết nên chọn thứ gì để ăn. Có quá
nhiều các nhãn hàng, quá nhiều món ăn đựng trong các hộp kim loại sáng lóa, tất
cả trong số chúng đều hứa hẹn mang lại cho bạn một bữa ăn ngon lành. Mọi thực
phẩm trên giá kêu gào gọi tên bạn, “Hãy chọn tôi, chọn tôi”. Sự tranh đấu giữa
bọn chúng với nhau có thể khiến bạn cảm thấy mình được cần, thậm chí là được
yêu. Hãy cẩn thận, khi về đến căn phòng trống của mình, bạn sẽ nhận ra rằng sự mời
mọc giả dối của những dòng quảng cáo ghi trên nhãn đã làm bạn lóa mắt và giờ đây chúng đã biến mất,
thứ còn lại với bạn chỉ đơn thuần là vỏ hộp, giấy bọc và đồ ăn.
Nơi chói lòa rực rỡ
này không phải là chỗ trú ẩn cho George. Vì tất cả những vỏ chai, vỏ hộp kia
đều gợi lên một nỗi nhớ khủng khiếp về những lần mua sắm, chuẩn bị và ăn uống
cùng Jim. Chúng đâm vào tim ông đau nhói mỗi khi ông đẩy chiếc xe chở đồ của
mình đi qua. Liệu chúng ta có bao giờ thực sự cảm thấy đơn độc nếu chúng ta
không bao giờ ăn tối một mình?
Không, hôm nay ông sẽ
không ăn một mình, chẳng phải vậy là quá nguy hiểm sao? Chẳng phải nó là ngưỡng
cửa bước vào con đường từ dùng bữa ngay tại quầy bán hàng, uống rượu ở quán bar
cho tới uống ở nhà mà không ăn gì, tới cảm giác chán nản, phải dùng thuốc để có
thể chìm vào giấc ngủ, rồi cuối cùng sốc thuốc mà chết? Nhưng tại sao ta phải
can đảm? Có còn ai trông cậy vào ta, còn ai bận tâm đến ta nữa?
Ông đang trở nên ủy
mị hơn từng phút, cố chọn giữa cá bơn halibut, cá mú, thịt thăn bò và bít-tết.
Tất cả bọn chúng đều khiến ông buồn nôn, rồi đột nhiên ông giận dữ. Thức ăn
chết tiệt. Cuộc sống chết tiệt. Ông muốn bỏ mặc xe chở đồ của mình mà bỏ đi,
cho dù nó đã đầy ắp đồ đạc. Nhưng làm vậy sẽ khiến các nhân viên cửa hàng phải
vất vả xếp lại đồ, mà một trong số họ lại rất dễ thương. Ông có thể tự mình bỏ
lại đồ lên kệ, nhưng như vậy thật cực quá. Ông thấy uể oải, chỉ muốn về và nằm
mãi trên giường của mình cho đến khi một căn bệnh nào đó tìm đến ông.
Ông đẩy chiếc xe đến
quầy, trả tiền và ra về. Trên đường ra bãi đỗ xe, ông dừng lại ở bốt điện
thoại, ông quay số.
“A lô?”
“Chào, Charley.”
“Geo!”
“Có trễ quá để anh
thay đổi ý định không? Về tối nay. Hồi sáng khi em gọi, anh tưởng anh có hẹn,
nhưng họ vừa gọi lại cho anh...”
“Dĩ nhiên là không
sao rồi.” Bà thậm chí chẳng buồn nghe lời bào chữa dối trá của ông. Sự phấn
khích của bà ngay lập tức truyền đến ông qua những đường zíc zắc của sóng âm,
nhanh hơn cả lời nói của bà. Trong phúc chốc, Geo và Charley được kết nối với
nhau, tạo thành một cặp may mắn nữa của buổi tối này, giữa những người đang
lang thang cô độc. Nếu có nhân viên cửa hàng nào đang nhìn ông, họ sẽ thấy
khuôn mặt ông sáng ngời lên sau cửa kính, tràn đầy khấn khởi như một người đang
yêu.
“Có cần anh mang gì
đến không? Anh đang ở siêu thị.”
“Ồ không, không cần
đâu, cảm ơn anh, Geo. Em có cả đống đồ ăn ở đây rồi. Dạo gần đây em lúc nào
cũng trữ quá nhiều. Em nghĩ có lẽ vì...”
“Anh sẽ ghé qua sau
một chốc nữa. Phải tạt qua nhà một chút trước đã. Hẹn gặp lại em.”
“Ôi Geo, thật tuyệt
quá đi! Au revoir![27]”
[27] Au
revoir (tiếng Pháp): Hẹn gặp lại!
Tâm trạng của ông lại
thay đổi một lần nữa trước cả khi ông kịp tống hết đồ vào trong xe. “Ta có thực
sự muốn gặp cô ấy?” ông tự hỏi chính mình. “Điều khỉ gió gì khiến ta muốn làm
như vậy?” Ông hình dung ra buổi tối mà đáng lẽ ông sẽ trải qua ở nhà một mình,
tự chuẩn bị đồ ăn từ những thứ ông đã mua, rồi nằm trên ghế sô pha gần giá sách
mà đọc cho đến khi chìm vào giấc ngủ. Mới đầu, đây trông có vẻ thực sự là một
viễn cảnh hấp dẫn, hợp lý. Nhưng chỉ sau vài giây, George nhận ra sự thiếu vắng
làm cho nó trở nên ý nghĩa và mãn nguyện hơn. Trong viễn cảnh đó, không còn có
Jim ngồi đối diện với ông phía bên kia của chiếc ghế sô pha, cũng cầm một cuốn
sách khác trên tay; hai người bọn họ chăm chú vào cuốn sách của mình nhưng vẫn
hoàn toàn ý thức được sự hiện diện của người kia.
Về tới nhà, ông cởi
bộ vét ra và khoác lên mình chiếc áo ka ki, quần vải din màu xanh nhạt, giầy da
và áo len cổ chui (Đôi lúc ông nghi ngờ gu ăn mặc này của mình, chẳng phải nó
mang lại cảm giác ông đang cố mặc như thanh niên sao? Nhưng Jim thường nói, ông
trông rất đẹp khi mặc như vậy, rằng ông trông giống như Rommel trong thường
phục. George thích như vậy).
Khi ông sẵn sàng để
ra khỏi nhà thì có tiếng chuông cửa. Có thể là ai vào giờ này? Bà Strunk!
(Mình đã làm gì để bà
ta phải ghé qua than phiền đây?)
“Ồ, chào buổi tối.”
(Rõ ràng là bà ta đang hồi hộp và ngượng ngùng, bà nhận thức rất rõ về việc
vượt qua cây cầu để bước vào sào huyệt của kẻ thù.) “Tôi biết hơi gấp, nhưng
tôi... ừm, chúng tôi... định hỏi ông nhiều lần rồi. Ừm... Tôi biết ông rất bận,
nhưng cũng lâu rồi chúng ta không ngồi cùng nhau. Nên chúng tôi tự hỏi, không
biết ông có thời gian để ghé qua làm vài ly với mọi người?”
“Ý bà là, ngay bây
giờ?”
“Đúng vậy. Chỉ có hai
vợ chồng chúng tôi ở nhà.”
“Tôi thực sự rất lấy
làm tiếc, nhưng tôi phải ra ngoài bây giờ.”
“Ồ. Tôi cũng đã sợ
rằng ông sẽ không có thời gian. Nhưng...”
“Không không, nghe
này,” George nói, “Tôi rất muốn ghé qua chơi. Thực sự rất muốn. Nhưng tôi có
việc phải đi.” Và ông thực sự đã nói thật, ông cực kỳ bất ngờ, vui thú và cảm
động.
“Ồ phải. Dĩ nhiên
rồi. Không sao.” Bà Strunk không tin ông. Bà mỉm cười buồn bã. Bỗng nhiên nó
trở nên thật quan trọng rằng George phải thuyết phục được bà.
“Tôi rất muốn ghé nhà
ông bà chơi. Mai được không?”
Mặt bà dài ra. “Ngày
mai thì... tôi e là mai không được tiện lắm. Mai chúng tôi có vài người bạn từ
Thung lũng ghé thăm, và...”
Và họ có thể nhận ra
tôi là một người đồng tính, và ông bà sẽ thấy xấu hổ, George nghĩ thầm. Được
thôi.
“Tôi hiểu rồi,” ông
nói. “Vậy hẹn ông bà dịp khác, sớm nhé?”
“Dĩ nhiên rồi,” bà
nồng nhiệt tán thành, “sớm...”

