Võ sư y tá của tôi - Chương 11 - 12
Chương
11: Bênh vực
Cầm bảng kết quả, Hoàng nhe răng ra cười. Điểm tổng kết cả
năm là 5,9, vậy là năm nay Hoàng đủ tiêu chuẩn lên lớp mà không cần nhờ ba nói
bất cứ điều gì với hiệu trưởng. Thực ra Hoàng cũng không phải là đồ ngu dốt, nhất
lại trong cái thời buổi nhà nhà người người ưa bệnh thành tích này thì không dễ
gì mà bị đúp. Chẳng qua thằng nhóc không chịu học, giờ kiểm tra không chịu tới
nên điểm số mới vô cùng lẹt đẹt. Thầy cô không thể cho điểm khi mà học sinh đến
thi còn chẳng thèm đến.
Thời gian gần đây Hoàng bị Nhu cho vào khuôn khổ, sáng
sáng đến trường cả người đều mệt rã rời cả người, sức để mà phá phách với trốn
học cũng chẳng có. Lại còn bị bà chị già ấy dọa “đúp thì biến” nên Hoàng tức. Lần
đầu tiên sau mấy năm bỏ bê học tập, hắn để ý lại bài vở. Có điều đời thực không
phải là manga (truyện tranh), trong vài tháng ngắn ngủi Hoàng tự mình học để
lên lớp được đã là tài chứ đừng nói gì đến đứng số một số hai của lớp hay của
trường.
Mấy thằng bạn nối khố ỉ ôi rủ Hoàng đi phá phách. Dù sao
cũng là buổi tổng kết, Hoàng điện về xin phép Nhu nghỉ một buổi để đi liên hoan
với lớp, thực tế là đi lượn cùng mấy thằng bạn thân. Trước khi làm học viên nội
trú của võ đường Thiên Thu, Hoàng thường xuyên la cà với mấy đứa này. Chúng rất
thích đi cùng Hoàng vì căn bản Hoàng lắm tiền, ăn uống chơi bời toàn một tay nó
trả.
Sáu đứa bọn Hoàng vừa đi ra khỏi trung tâm game thì đụng
mặt ba gã to cao bặm trợn. Hoàng nhận ra ngay đó là ba tên đã đánh nó tới bất tỉnh
ở Hồ Tây. Hôm đó Hoàng nhìn thấy cảnh ba và hai mẹ con nhà kia thì lòng vừa buồn
vừa tức giận. Nên lúc va chạm mấy gã này đã không biết sợ là gì mà nhảy vào gây
chuyện. Rút cuộc bị đánh cho tơi tả, đồ bị lột hết. Chỉ cố sống cố chết giữ lại
được cái điện thoại Iphone.
Hôm nay bên cạnh Hoàng còn năm thằng bạn thân nữa, nó thời
gian này lại rèn luyện võ vẽ cũng không ít. Chả phải cũng được lên đai đó hay
sao? Đai vàng thì cũng là được lên đai mà. Cảm thấy chân tay ngứa ngáy nên thay
bằng tránh mặt đi Hoàng lại hất mặt lên khiêu khích ba tên lưu manh côn đồ kia.
Kết quả thì dễ đoán. Bạn của Hoàng dẫu sao cũng chỉ là mấy
cậu học sinh vừa học xong lớp mười, đánh nhau với bạn bè, bang phái trường lớp
thì còn dám, chứ đánh nhau với lưu manh côn đồ ngoài đường thì cần cân nhắc lại.
Hơn nữa Hoàng vốn chỉ là cái máy rút tiền của mấy đứa nhưng dạo này cái máy này
lại bị kẹt vì Hoàng rất ít khi đi lượn lờ cùng mấy đứa nữa. Đi bên cạnh Hoàng
có thể ăn uống, chơi bời thả cửa, nhưng vì thế mà bị đánh thì không đáng. Thế
nên mắt trước mắt sau ở khu đất trống sau trung tâm game chỉ còn lại mỗi một
mình Hoàng với ba tên côn đồ kia.
- Bạn bè cũng thân thiết gớm!
Một trong số chúng lên tiếng. Hoàng thật sự sợ, đòn đau lần
trước nó còn nhớ. Nếu lúc này nó bình tĩnh, vận dụng những gì được Nhu dạy vào
thực tế thì có thể phản công bất ngờ và tìm được đường thoát thân. Nhưng Hoàng
đã hoảng sợ, lại vô cùng thất vọng vì đám bạn vì thế mà ăn đủ trận đòn của ba
tên kia.
Lần trước đánh Hoàng xong, chúng lột được không ít đồ, kiếm
không ít tiền. Nhưng trên người Hoàng hôm nay chỉ có một ít tiền mặt. Điện thoại
iphone hôm trước ném còn hỏng chưa có sửa lại nên hiện tại dùng một con cùi bắp
chỉ nghe với gọi được. Vì lột chỉ được một chút tiền lên bọn chúng lại càng bực,
tay đấm chân đá lên người Hoàng càng nhiều.
Hoàng nằm co ro ở một góc sân sau trung tâm game. Cả người
không có chỗ nào là không đau. Chẳng biết thằng nhóc đã nằm đó bao lâu thì điện
thoại rơi trên nền xi măng kêu. Mấy tên côn đồ kia lột được cái điện thoại này
thì ném trả nói là cầm cái thứ này tổ bẩn tay. Nhưng cái thứ tổ bẩn tay này lại
bị ném trên nền xi măng cũng không hỏng, còn cái iphone của Hoàng ném có một
cái mà sửa mãi vẫn chưa dùng được.
Hoàng đau đến nhe răng khi cố với cái điện thoại. 10 giờ
58 phút, người gọi tới hiện tên: Chị già biến thái. Hoàng bấm nút nghe.
Đầu giây bên kia phun ra một tràng:
- Thằng nhóc kia, sao giờ này còn chưa về? Đang ở đâu lăn
về ngay. Không ăn cơm cũng không báo cắt cơm là sao hả...?
Hốc mắt hoàng chợt thấy cay xè. Khi Hoàng còn ở nhà, hình
như ngoài chị giúp việc cố định sáu giờ tối gọi cho nó hỏi xem tối nay có về
không, muốn ăn gì thì hình như chẳng ai muộn thế này mà còn gọi điện hỏi xem nó
đang ở đâu, đã về chưa. Rõ là đang bị mắng mà sao nó lại thấy giọng bà chị già
biến thái lại ngọt thế không biết.
Thấy đầu giây bên kia im lặng. Nhu dừng cằn nhằn lại mà gọi
một tiếng.
- Hoàng!
- Dạ! - Tiếng đáp rất khẽ, nhưng tiếng hít thở lại rất
sâu và mạnh. Nghe như là đang bị đau. Nhu có chút lo lắng.
- Đang ở đâu thế?
Mấy lần Hoàng bị ném ra đường, người “nhặt” và đem nó về
chẳng phải là bà chị già biến thái này sao. Vậy thì, lần này cũng cứ để bả đến
nhặt nó về thôi.
- Chị già à, chị tới đây nhặt em về đi!
----------
Nửa tiếng sau, một xe ô tô mười hai chỗ dừng lại ở cửa sau trung tâm game. Bước
xuống xe không chỉ có mình Nhu, còn có cả Hưng, Mạnh và Lâm.
Bãi đất tối om, Hoàng đau đến mức không cầm được điện thoại
mà trả lời nữa, nhưng mấy người bọn Nhu nghe theo tiếng chuông điện thoại tìm
được Hoàng.
Hưng lái xe đi còn Mạnh và Lâm giúp Nhu kiểm tra người
Hoàng. Thằng nhóc này sao lại để bị đánh thành ra cái dạng này chứ? Lần này thằng
nhóc cũng bị đánh chỉ có hơn chứ không kém lần trước, có điều lần trước Nhu lại
chỉ đơn giản như giúp bệnh nhân kiểm tra vết thương, trong lòng chẳng có cảm
xúc gì, thậm chí còn thấy có chút phiền phức. Nhưng hơn nửa năm qua ở cùng nhà,
Nhu đã coi thằng nhóc này như em trai, cháu trai của mình. Giờ nhìn nó bị
thương thì vừa tức vừa đau lòng.
Chân, tay, bụng đều chỉ có vết thương phần mềm. Nhưng mà
ngực thì tuy không có điểm đau chói chứng tỏ gãy xương nhưng lại dày đặc các vết
thâm tím ấn đau. Sợ là có thể bỏ sót rạn xương sườn nên Nhu nói phải vào viện.
Hoàng giãy nảy lên nói không muốn vào viện. Hưng quát cho mấy câu. Tưởng bà chị
biến thái sẽ dùng vũ lực để lôi nó đi thì bả lại dịu giọng khuyên bảo.
- Chỉ chụp X-Quang một cái, không có rạn xương thì về nhà
luôn.
Hoàng có chút ngây người vì không nghĩ mình lại được dỗ
nên gật gật đầu. Có điều Hoàng không biết nếu lúc ấy cậu ta lắc đầu thì chắc chắn
sau đó là màn dùng vũ lực lôi đi.
Mỗi bước đi trong viện của Hoàng đều được Mạnh và Lâm
dìu. Nhân viên trong ngành có khác, Nhu liên hệ trực tiếp phòng chụp. Đêm hôm
nào có nhiều đứa dở hơi đi đánh nhau như Hoàng nên phòng chụp X-Quang viện Nhi
chỉ có mỗi nó. May mắn phim chụp không có vấn đề gì nên mấy người lại rồng rắn
kéo nhau về.
---------
Sáng hôm sau, vì còn đau nên Hoàng được miễn tập sáng.
Giáo viên phụ trách là Nhu dĩ nhiên “ăn theo” được nghỉ. Cô nấu cho Hoàng một nồi
cháo. Đang ăn thì Hưng dẫn Mạnh với Lâm vào. Nhu nhíu mày vì giờ này Lâm và Mạnh
đáng ra vẫn phải tập sức bền mới phải. Hưng đưa cho Hoàng điện thoại có tấm ảnh
chụp ba người đàn ông.
- Mấy đứa này đánh em?
Hoàng ngạc nhiên nhìn tấm ảnh chụp ba tên côn đồ đánh cậu
tối qua.
- Sao anh biết bọn chúng?
Hưng cười.
- Lần trước em bị đánh, đồ bị cướp đi chẳng phải có sợi dây
chuyền và cái nhẫn bạch kim mà ông ngoại em cho sao. Mấy thứ đó đều đáng giá,
kiểu gì bọn kia cũng đem đi bán hoặc cầm đồ. Anh có nhờ mấy người bạn làm công
an với cảnh sát điều tra giúp. Mấy hôm trước đã tìm ra ba thằng này, không ngờ
còn chưa tới hỏi tội chúng nó đã lại dám đánh em.
Hoàng kinh ngạc, Hưng chỉ là một võ sư bình thường, làm
sao mà quen biết với cả công an, cảnh sát, lại còn một chuyện nhỏ như thế này
cũng đi điều tra.
Nhu như hiểu Hoàng đang nghĩ gì, cô thủng thẳng đáp.
- Võ đường này sản sinh ra không ít công an, cảnh sát và
bảo vệ đâu. Nên việc Hưng quen vài người trong số họ cũng chẳng lạ.
Ra thế, Hưng gật gật đầu. Đau nhức trên người còn chưa
tan khiến Hoàng muốn gào lên “Anh họ anh nhất định phải tẩn cho bọn chúng một
trận nên thân cho em!”. Nhưng mắt thấy Nhu ngồi bên cạnh đành ngậm miệng lại. Đợi lát lữa có mình
anh họ nói cũng không muộn.
Vừa lúc đó thì Hưng gạt màn hình điện thoại cho Hoàng xem
bức ảnh thứ hai. Đó là ảnh ba tên kia nằm “bết xê lết” trên mặt đất, tình cảnh
chỉ có thể là thảm thương hơn Hoàng chứ không kém hơn. Hoàng há miệng cười ha hả, sau đó vì đụng vết thương nên đau tới
nhăn mặt.
Nhu nhìn qua ảnh, liếc nhìn Mạnh và Lâm rồi nhìn Hưng. Thấy
cả hai đứng im, đầu cúi xuống. Nhu hiểu ra vấn đề, nghiêm mặt nói.
- Nội quy võ đường: không được dùng võ thuật ngoài đường.
Hưng cũng chả ngại gì nhìn lại Nhu, lại còn cười khẽ. Nhu
tiếp tục chất vấn.
- Nhị đẳng huyền đai như ông sao phải lôi hai đứa kia đi
cùng?
Hoàng há mồm ngạc nhiên, hai cái người bạn nội trú này lại
đi cùng anh họ đánh mấy thằng côn đồ kia sao? Phải nói kỷ luật ở võ đường rất
nghiêm, nếu vi phạm thì võ đường trưởng sẽ thẳng tay đuổi. Hai người kia ngoài
chỗ này ra còn chỗ nào để đi đâu? Vậy mà vì nó mà hai người kia dám vi phạm nội
quy? Trong lòng Hoàng quả thật rất khó hiểu. Mấy người bạn của nó thì bỏ rơi
nó, còn hai người này tối qua đưa nó đi viện, giúp nó thay đồ, sáng nay còn đi
tính sổ giúp nó bất chấp cả nội quy của võ đường.
Nhưng anh họ Hoàng nghe Nhu chất vấn thì rất không nghĩa
khí nói.
- Hai đứa nó đòi theo, tôi không ép.
Mặt hai thằng nhóc lại càng xanh mét, đầu cúi xuống càng
thấp. Nhu lại gần hai đứa, trầm giọng hỏi.
- Sao hai đứa làm thế? Coi thường nội quy?
Thấy cả hai vẫn im lặng, Nhu quát.
- Nói!
Lâm ít tuổi hơn, sợ quá, lắp bắp.
- Vì… vì… vì… Hoàng là anh em, là bạn bè, nên…
- Không thể để anh em, bạn bè bị ức hiếp được. - Mạnh ngẩng
đầu nói rõ ràng ý tứ của mình.
Hoàng nghe đến đây thì cảm động trào nước mắt, kiên quyết
thề sẽ không bao giờ nói ra cả hai lần bị đánh đều không phải là do nó bị ức hiếp
mà là nó chủ động khiêu khích người ta trước. Nó đang ngồi bàn ăn, vội vàng đứng
dậy, cố giả bộ lê người đi vì còn rất đau để tăng thêm thương cảm của Nhu và
Hưng. Hoàng tiến lại gần đứng dàn hàng cùng Lâm với Mạnh, như thể muốn cùng bọn
chúng xin lỗi.
Nhu nhìn Hưng cũng khẽ cười. Cuối cùng cô xoa đầu Lâm
đang đứng gần mình nhất.
- Các em làm tốt lắm.
Sau đó cô quay sang hỏi Hưng.
- Nói với ba tôi sáng nay hai đứa này nghỉ vì lý do gì?
- Thì nói cho hai đứa nó đi học thực tế một buổi.
Chương 12: Có người theo đuổi
Nhu học võ mười mấy năm, càng học tính cách càng trở nên điềm đạm, ôn nhu vì thế luôn làm người xung quanh
thích tiếp xúc. Nhưng bản thân Nhu dù có những tư tưởng tự sướng đến mấy cũng
biết mình không được đẹp, khen mình đẹp thì ngượng mồm, cô nàng chỉ dám nói
mình không xấu. Thế nên một đứa con gái không đẹp tính cách lại không có gì đặc
biệt thì chơi cùng rất dễ chịu nhưng mà để thu hút ánh nhìn khiến người khác giới
yêu thích thì lại là chuyện khác.
Vậy mà một đứa như cô lại được tặng hoa. Ừ nếu là hoa người
nhà bệnh nhân tặng sau khi đưa con ra viện thì cũng không phải không có, nhưng
những bó hoa ấy thường là hoa lan hoặc hoa ly. Cùng lắm có lần bị người nhà bệnh
nhân ghét tặng hoa huệ với hoa cúc chứ chưa bao giờ có ai tặng hoa hồng nhung
cho Nhu cả, lại còn một bó chín mươi chín bông nữa chứ.
Nhu lếch thếch vác bó hoa ra nhà để xe mà trong lòng đầy
nghi hoặc. Nhu lấy dây chun buộc bó hoa đằng sau xe y như kiểu người ta chằng
rau ra chợ bán. Biết làm thế nào được, cô đi làm hai năm nhưng vẫn chưa đủ tiền
mua xe ga, vẫn đi xe số đây này thì lấy đâu ra sàn xe mà đặt hoa?
Học võ nên giác quan của Nhu rất nhạy bén, Nhu liếc thấy
có người khẽ nhăn mặt khi nhìn cái màn buộc hoa của Nhu. Cô lên xe đi về nhà. Vừa
cho xe vào chỗ để xe, thì người lẽo đẽo theo phía sau cũng xuất hiện. Anh ta
nhìn Nhu rồi lại nhìn nhìn cái biển hiệu Võ đường Thiên Thu. Mãi mới hỏi được một
câu.
- Cô Nhu tập karate à?
Người vừa lên tiếng là ba bé Phương Anh, ba tuổi, một bệnh
nhân do Nhu phụ trách. Anh ta góa vợ, hơn Nhu mười tuổi, tặng hoa, lại bám theo
về tận nhà như thế này thì cái đầu hay tưởng bở của Nhu cũng phải nghĩ đúng được
một lần. Nhu sờ sờ má, cô mới hai tư, có xuống giá đến mức phải làm mẹ kế mới
kiếm được chồng không?
Còn chưa kịp trả lời thì Hoàng nhìn thấy Nhu liền chạy tới.
- Cô Nhu, anh Mạnh đang tập đối kháng nhưng thầy Kim có
việc phải ra ngoài, cô thay có được không?
Nhu quay sang người đàn ông bên cạnh cười.
- Ba Phương Anh, nếu rảnh thì vào thăm quan võ đường một
chút, sau này Phương Anh lớn có thể cho cháu nó tới tập để rèn luyện sức khỏe.
Ba Phương Anh do dự một chút, có vẻ hoàn cảnh này anh ta
không dự liệu được. Phương Anh thường xuyên nhập viện, vì thế trở thành bệnh
nhân quen thuộc của Nhu. Thỉnh thoảng nếu chỉ tiêm truyền, thay băng thông thường
thì Nhu còn đến tận nhà làm cho bé. Đương nhiên lý do không phải vì Nhu để ý ba
Phương Anh mà vì tiền công làm ngoài giờ tương đối cao.
Nhu không biết ba Phương Anh để ý cô từ lâu, thấy cô
nhanh nhẹn, hoạt bát, công việc ổn định mà Phương Anh đặc biệt quý mến Nhu nên
trong lòng đã có tính toán. Có lẽ anh ta cho rằng, một người có điều kiện kinh
tế tốt như anh ta, để ý một cô y tá nhỏ nhắn, chẳng xinh đẹp gì như Nhu. Chỉ cần
anh ta tấn công mạnh mẽ một chút là có thể kiếm được mẹ cho con gái. Anh ta thực
không ngờ đi theo Nhu về nhà thì nhà cô lại là một võ đường, cô còn là một võ
sư.
Hoàng đem đệm ngồi cho khách thăm quan và trà nước tới
cho ba Phương Anh ngồi xem tập. Mặc dù ba Hoàng đã trả tiền học phí và ăn ở,
Hoàng không cần làm việc vặt của học viên nội trú, nhưng thằng bé cứ cố chấp
làm, Nhu cũng chẳng cản. Có vẻ như thằng nhóc muốn chia sẻ việc với Mạnh và
Lâm.
Lúc đó Nhu vừa thay võ phục đi ra. Ba Phương Anh nhìn đai
đen ba vạch Nhu đeo trên người thì có chút tái mặt. Hẳn người này cũng biết
chút ít về karate đây.
Mạnh chuẩn bị thi đấu giải quốc tế đầu tiên, nên rất cần
người giúp tập đối kháng để có thêm kinh nghiệm thực chiến. Mạnh năm nay học lớp
mười hai rồi, kết quả giải đấu này ảnh hưởng rất lớn tới việc được tuyển thẳng
lên đại học thể dục thể thao cũng như học bổng đại học của Mạnh. Vì thế mà tất cả
mọi người đều tập trung tinh lực luyện tập cho câu ta. Dù rằng ngoài Mạnh ra
còn có Kim oppa và Hưng cũng tham gia giải đấu này.
Nhu vào trận thì tập trung hết sức, không để ý đến người
khách đang nhìn mình. Sau khi nện cho Mạnh một trận bầm dập quay lại thì chỉ
còn nhìn thấy miếng đệm ngồi với cốc nước bên cạnh. Nhu cười cười lắc lắc đầu,
từ đầu đến cuối cô mới nói được với anh ta có một câu.
Hoàng từ ngoài đi vào, có vẻ là vừa tiễn khách về. Trên
tay nó là bó hoa hồng chín mươi chín bông thiên trường địa cửu mà Nhu buộc sau
xe, lúc về quên lấy ra. Ba Phương Anh còn đi nhanh hơn cô tưởng, anh ta giờ hẳn
là không muốn thừa nhận mình là người tặng hoa đâu. Hoàng bỏ bó hoa vào cái bàn
bên ngoài, nó tiến lại gần Nhu, quan sát cô cẩn thận. Nhu thấy buồn cười bèn hỏi.
- Có chuyện gì?
Nó cúi đầu, nói nhỏ.
- Cô đừng buồn, có thể có người không thích nhưng em tuyệt
đối không ghét con gái bạo lực.
À, trẻ con giờ nhạy cảm ghê. Không nói gì mà nó cũng hiểu.
Ừm mà nhìn thái độ chạy trối chết, lời tạm biệt cũng không nói thì ai chả đoán
ra cái gã khách vừa rồi vì nhìn thấy cô bạo lực quá mà chạy mất. Bất quá, cô
cũng chẳng thích người này nên có gì đâu mà buồn. Nhưng mà thằng nhóc nói: “Em
tuyệt đối không ghét con gái bạo lực.”
- Hoàng, em bao nhiêu tuổi rồi?
- Mười sáu, em tưởng cô biết rồi? - Hoàng ngạc nhiên hỏi
lại.
Nhu kéo áo Hoàng làm thằng bé phải khom người xuống để cô
xoa đầu nó một cái.
Năm cô mười sáu tuổi, người đó cũng mười sáu tuổi, nếu anh không nói: “Tớ ghét
nhất là con gái bạo lực.” thì liệu hai người bây giờ sẽ thế nào? Người đó có biết vì
người đó mà năm mười sáu tuổi Nhu đã ngừng thi đấu, ngừng thi lên đai, thậm chí
có lúc còn muốn ngừng cả luyện tập? Nhu nhìn về phía góc phòng tập, nơi có người
đang chỉnh lại tư thế tập cho một học viên đai vàng.
Nhu rời đi mà không biết có người đã tiến tới cái bàn mà
Hoàng đặt bó hoa hồng lên. Bó hoa đáng thương ngay sau đó kết thúc số phận bằng
việc bị ném thẳng vào thùng rác không thương tiếc.

