12. Đi qua - Mười năm - Mầm nắng
Đi qua
Ta đi qua một
lần sen úa
Mới biết mình
chưa hiểu một làn hương.
Ta đi qua một
lần người
Mới biết mình
chưa hiểu một niềm đau.
Ta đi qua một
lời không ngỏ
Mới biết mình
chưa hiểu mình đâu!
Ta đi qua một
ngày thật lặng
Chợt giật mình,
chưa hiểu về nhau.
Mười năm
Trong lời em ca
Có một cánh chim bay ngược mùa đông
Cánh chim chết giữa trời hoa tuyết…
… và khi tuyết
tan, nơi ngực con chim
Trái tim hồng
như ngọc giữa bài ca.
Mười năm bên
người
Em hát một mình
trong tóc
bài ca về loài
chim biết chết.
Tóc, một ngày em
cắt… mười năm.
Những miền không
tên trôi qua đời anh
Ngã ba nắng bỗng
thành em một đóa
Lời cũ từ môi em
bỗng lạ
Em tóc ngắn rồi!
Thôi anh… mười năm…
Tóc dẫu ngắn vẫn
còn em dễ khóc
Vai nghe đau hơi
thở em mềm
Đôi mắt khép sau
chùm hoa lỗi hẹn.
Anh của chiều,
em một nét mưa.
Anh ôm em, mà em
xa xôi thế!
Lông ngỗng vốn bay trong thân phận câu thề.
Và anh biết… ngoài em, riêng anh biết
Có một căn phòng khép chặt,
giữa lòng em.
Mầm nắng
Cho Bũm[1]
Khi ba cầm tờ kết quả siêu âm
bác sĩ ghi: “Có tiếng tim thai.”
Trong bụng mẹ, con chỉ mới bằng hạt đỗ.
Ba đi áp tai tìm tiếng tim con
dù biết, chẳng thể nào nghe được.
Thì có sao con nhỉ,
Ba sẽ nghe tim con trong nhịp trái tim mình!
Có một thời
Khi ba viết bài thơ
về
những nắng lò cò
những nắng ú tim
nắng nghịch, nắng ngoan
nắng bàng hoa
nắng sấu...
Nắng của tuổi thơ chẳng bao giờ biết lớn.
Thế rồi ba lớn
Một ngày, ba quên!
Bụng mẹ kết thành đêm
Ủ hạt mầm nắng ngủ
Nơi bầu đêm con thở
Nắng của đời ba xanh…
[1] Hồi biết tin có
Bũm, ba Nguyên có vài câu thơ lưu trong điện thoại. Vì cứ nghĩ được câu nào thì
ghi vào máy câu ấy, nên nó lộn xộn, chẳng có đầu có đuôi. Giờ Bũm đã tám tháng,
ba lục những câu thơ hồi ấy, sắp xếp lại thành bài, giữ cho cả ba và Bũm.

