24. Tìm cột neo và làm họ hài lòng
CHƯƠNG 21: Tìm cột neo và làm họ hài lòng
Khi tôi còn là anh
chàng sinh viên giật gấu vá vai để theo đuổi việc học tại trường kinh tế, căn
hộ của tôi chắc chắn không thể xem là một nơi ở sạch sẽ dành cho nhà thiết kế.
Chật, hẹp, vâng. Hơi dơ bẩn, chắc chắn rồi. Tuy nhiên, điều này hoàn toàn không
ngăn cản được tôi thỉnh thoảng vẫn tổ chức những bữa tiệc quậy phá vui vẻ với
bạn bè – và với một vài người lạ nữa.
Chính thời gian này
tôi khám phá ra được sức mạnh của những bữa tiệc tối trong việc tạo nên những
dấu ấn kỉ niệm và thắt chặt tình bạn hữu. Hôm nay tôi hoàn toàn tự tin nói rằng
những mối quan hệ bền chặt nhất đã được củng cố bên bàn tiệc. Hiệu ứng của việc
bẻ chung một ổ bánh mì, hay uống với nhau
vài ly rượu, làm cho mọi người xích gần nhau hơn.
Trong những ngày đó,
căn hộ một phòng ngủ rộng chưa đến 40 m2 nằm đối diện sân bóng, có một cái bàn ăn
không đủ chỗ ngồi cho hai người của tôi vẫn thường xuyên tổ chức những buổi tụ
họp sôi động cho bốn,
sáu hay thậm chí mười lăm khách. Khách mời
xen lẫn nhau là các giáo sư, sinh viên, người dân trong vùng Boston, hay thậm
chí đôi khi là người nào đó tôi gặp lúc tính tiền trong siêu thị. Tôi chẳng
nghĩ ngợi gì nhiều về những bất tiện nho nhỏ mà những ngày xoay xở ấy gây ra,
ví dụ như bắt khách phải vừa cầm dĩa vừa ăn.
Mặc dù những bữa tiệc
tối như vậy rất thú vị và hào hứng, dường như nền văn hóa fast-food đã làm biến
mất niềm tin vào một bữa ăn tối chung trong nhà để an ủi, chia sẻ, kết nối mọi
người. Nhiều người cảm thấy rất khó khăn, tốn thời gian để tổ chức. Hình ảnh
tiệc tối đối với họ bây giờ là những dịp trang hoàng lộng lẫy theo kiểu Martha
Stewart, một người bạn của tôi. Có thể chính những chương trình TV do các nữ
minh tinh dẫn dắt đã tạo thêm lý do cho nam giới quên đi thói quen đứng ra tổ
chức một bữa tiệc gia đình đơn giản. Họ cho rằng nó nữ tính quá. Nhưng các quý
ông ạ, tin tôi đi, quý vị vẫn có thể phục vụ một bữa ăn ngon tại nhà mà vẫn giữ
được nét nam tính, và nếu quý vị còn độc thân, quý vị lại càng sáng giá hơn khi
tìm bạn.
Gần như mỗi tháng một
lần một tập hợp nhiều người từ các thế giới khác nhau lại tụ tập ở nhà tôi tại
Los Angeles, hoặc tại một căn phòng khách sạn ở New York, hoặc nhà một người
bạn tại San Francisco chỉ để đùa vui, bàn công việc, và gặp gỡ thêm người mới.
Nhưng thực tế, tôi đã học được nghệ thuật tổ chức tiệc từ những năm tháng sống
trong căn hộ tồi tàn ở Cambridge.
Trước khi những bữa
tiệc của tôi tạo được dấu ấn riêng, tôi đã phải tuân theo một chiến lược nghiêm
ngặt rằng số khách mời phải đa dạng để tôi mở rộng chân trời giao tiếp xã hội
và tạo được danh tiếng để thu hút khách quay lại lần sau.
Bạn, tôi, hay bất cứ
ai, chúng ta đều có một nhóm bạn đồng môn cố định. Nhưng nếu bạn chỉ tổ chức
tiệc cho cùng một nhóm người, cộng đồng các mối quan hệ của bạn sẽ không thể
nào phát triển. Tuy nhiên, chúng ta cũng gặp một số rào cản. Nếu chúng ta mời
ngẫu nhiên một người lạ, nhất là khi người đó có uy tín và kinh nghiệm cao hơn
hẳn nhóm bạn của mình thì cũng hiếm khi đạt hiệu quả. Người ta thường có khuynh
hướng chơi chung với những người có cùng trình độ, kinh nghiệm hay vị thế trong
xã hội.
Cha mẹ thường không
xuất hiện trong những bữa tiệc của con cái trừ khi các bậc phụ huynh khác cũng
đến tham dự. Tại đại học, sinh viên năm ba, năm tư thường tránh những bữa tiệc
tổ chức bởi bọn sinh viên năm nhất, năm hai. Trong thế giới người lớn, quy luật
cũng không khác. Bạn hãy thử đến nhà ăn của bất cứ tập đoàn lớn nào trong nước
thử xem. Bạn sẽ thấy từng nhóm cấp bậc trong tổ chức – từ nhóm nhân viên hành
chính đến nhóm lãnh đạo cấp cao – tụ tập riêng theo từng khu để ăn trưa.
Để vượt qua tâm lý đám
đông và thu hút nhiều loại người đến với những bữa tiệc của tôi, tôi phát minh
ra một sáng kiến nhỏ gọi là “cột neo”.
Mỗi một người trong một
nhóm nào đó là chiếc cầu nối với một người khác không thuộc nhóm của mình. Tất
cả chúng ta đều có quan hệ ở một mức độ nhất định với những người lớn tuổi hơn,
thông thái hơn, nhiều kinh nghiệm hơn; họ có thể là người đỡ đầu, bạn của cha
mẹ mình, các thầy cô, các linh mục nhà thờ, hay cấp trên.
Tôi gọi những người này
là cột neo; giá trị của họ nằm ở chỗ, nếu so với những người khác trong nhóm,
họ có điểm khác biệt. Họ biết thêm nhiều người khác, họ đã trải qua những kinh
nghiệm khác, và có nhiều điều để chia sẻ.
Để tìm ra và mời được
một cột neo đến tham gia tiệc với bạn cũng không quá khó. Thế nào bạn cũng quen
biết ai đó thân thiết và có tầm ảnh hưởng để nhờ gửi thư mời đến cho họ. Bạn có
thể tìm ra được người đó là ai bằng cách chú ý lắng nghe những câu chuyện của bạn
bè và lưu ý một hai cái tên thường hay được nhắc đến. Họ là những người có ảnh
hưởng tích cực đến cuộc sống của các bạn bè của bạn. Và vì vậy có căn cứ để tin
rằng họ cũng có thể ảnh hưởng tích cực đến chính bạn.
Sau khi bạn đã xác định
được người nằm ngoài cộng đồng xã hội của mình và đã mời được họ đến tham gia
buổi tiệc, hãy tận dụng hết cơ hội để mang đến hiệu quả. Cố gắng tìm cho được
một người làm cột neo không phải vì mục đích làm vui lòng những người khách
quen. Họ sẽ đến với bạn cho dù bạn có cột neo hay không. Nhưng cột neo là người
giúp bạn làm cầu nối ra bên ngoài nhóm bạn thông thường trong những lần sau
bằng cách kéo theo những người bình thường sẽ không biết đến bạn mà tham dự.
Nói theo kiểu hình tượng nhà ăn tập thể thì giờ đây bạn nhìn thấy CEO ăn trưa
tại bàn của nhà quản lý, và những nhà lãnh đạo khác đều trông chờ cơ hội được
ngồi tại bàn này.
Thật lòng mà nói, bất
cứ ai bắt được dòng điện cho buổi tiệc đều là người cột neo. Theo kinh nghiệm
của tôi thì nhà báo là những cột neo tuyệt vời nhất. Họ không có mức lương ngất
ngưởng (do đó trân trọng những bữa tiệc miễn phí), nghề nghiệp của họ mang tính
bí ẩn, họ lúc nào cũng tìm kiếm những đầu mối thông tin hấp dẫn và xem những
bữa tiệc tối này là một địa điểm truy tìm ý kiến mới lạ, họ là những người khéo
nói chuyện, và trong số khán giả có nhiều người thích được có cơ hội nói chuyện
với nhà báo hi vọng một ngày nào đó những gì mình phát biểu hôm nay sẽ được
đăng rộng rãi cho nhiều độc giả khác. Các nghệ sĩ và diễn viên, dù nổi tiếng
hay chưa, cũng nằm trong những nhóm này. Những lúc bạn không tìm ra được con cá
nào to để mồi chài, bạn có thể tìm đến một người có nấc quyền lực kế tiếp: một
nhà tư vấn chính trị cho một chính trị gia nổi tiếng, giám đốc điều hành hoạt
động (COO) một công ty có một CEO nổi tiếng, ví dụ vậy. Những trường hợp này
gọi là xác nhận thương hiệu.
Sau khi bạn đã tìm được
một người cột neo, vấn đề quan trọng tiếp theo là chọn lựa khách mời cho hợp
lý. Đối với tôi, danh sách khách mời phải pha trộn giữa những người chuyên
nghiệp mà tôi giao dịch trong công việc hàng ngày, cộng với những người tôi gọi
là “nam châm nhẹ” - những người khách lém lỉnh, năng động, thú vị, và sẵn sàng
nói lên chính kiến của mình. Dĩ nhiên, nếu có thêm được một hay hai người nổi
tiếng thì cũng được đấy. Và không cần phải nói thì bạn cũng biết rằng nên mời
thêm cả bạn bè và gia đình nữa.
Arianna Huffington, nhà
báo phụ trách mục chính trị, là một trong những vị khách mời tôi đặc biệt ưu
ái. Bà ấy thật là rộng lượng, vui vẻ, và ồn ào thẳng tính. Tôi đã làm thế nào
để tìm được bà? Thông qua lời giới thiệu của một người bạn là Elanna Weiss, có
quen với một người làm việc trong văn phòng của Arianna, tôi bèn gửi cho bà một
email. Tôi kể rằng tôi là một người hâm mộ vĩ đại và rằng tôi hay tổ chức những
bữa tiệc tối vui nhộn tại Los Angeles và rằng nếu có bà cuộc vui càng vui hơn.
Đầu tiên bà chỉ đến bữa tiệc nhẹ, thấy vui vẻ, và từ đó trở thành khách mời
quen thuộc và là một người bạn thân thiết.
Mặc dù những bữa tiệc
dạng này thường rất dễ dẫn đến các thương vụ làm ăn, nhưng cẩn thận không nên
mời quá nhiều cộng sự kinh doanh hay đưa quá nhiều đề tài làm ăn vào bàn bạc.
Suốt cả buổi tối mà chỉ nói về ngân sách hay những thuật ngữ lạ tai khác trong
quản trị thì thật là chán. Nên nhớ bữa tiệc này bày ra là để xây dựng mối quan
hệ.
Tôi đã khám phá từ kinh
nghiệm của mình rằng chỉ nên mời từ sáu đến mười khách là vừa vặn nhất. Hiện
nay tôi thường mời đến con số mười
bốn, nhưng làm được như vậy bạn cần phải là người chuyên nghiệp. Tôi
cũng thường mời thêm khoảng sáu
người nữa đến trước hoặc sau bữa tiệc chính để dùng trà bánh. Nhóm này thường
phải là bạn thân, không cảm thấy xúc phạm khi mình không được mời vào tiệc
chính, nhưng vẫn muốn được tham gia trò chuyện trong nhóm. Thông thường, khi
bạn mời khách, bạn sẽ chỉ đạt được tỉ lệ chừng 20 % - 30 % là nhận lời vì thời
gian không cho phép. Khi ai đó từ chối vì họ phải tham gia một bữa tiệc hay
cuộc họp khác, tôi thường đề nghị họ đến sớm cùng ăn nhẹ, uống chút nước, hoặc
đến sau đó, ăn bánh uống nước.
Những vị khách “tặng
kèm” này sẽ đến sớm hơn một chút trước khi bữa tiệc tối chấm dứt. Tôi chuẩn bị
sẵn những chiếc ghế xếp để họ có thể mang đến ngồi cạnh bàn ăn, cùng dùng chung
bánh tráng miệng, và trò chuyện với khách. Đa số những bữa tiệc tối lúc gần
xong không khí thường chìm xuống và người ta bắt đầu nhìn đồng hồ tìm cơ hội
đứng lên ra về, nhóm người mới đến này sẽ mang theo một nguồn năng lượng sinh
động. Thế là tự nhiên bữa tối lại trở nên rôm rả.
Cũng vào khoảng thời
gian này, nhạc nền vốn phát ra từ dàn âm thanh sẽ nhường chỗ cho một nghệ sĩ
piano đích thực. Tôi không cần phải tuyên bố gì cả. Từ chỗ ngồi của mình tại
bàn ăn trong phòng hay ngoài trời, khách sẽ dần dần nhận ra sự thay đổi nhạc
nền. Đôi khi không chỉ là tiếng đàn piano. Tôi có thể thuê một ca sĩ, mời một
nhóm nhạc mới đến để tự giới thiệu, hay tìm hiểu thử xem có ai trong nhóm khách
mời đã từng tham gia vào một nhóm hát rất nổi tiếng của Yale, nhóm
Whiffenpoofs. Chỉ cần bỏ ra một ít chi phí, những anh chàng này sẵn sàng chiều
khách và hát những bài xưa cho người cũ.
Khi dọn món tráng miệng
cũng là lúc nhóm Poofs bắt đầu cất giọng. Khách mời đợt hai đã đến, và buổi tối
lại náo nhiệt. Vài người ngồi tại bàn, vài người đi vào phòng khách để nghe hay
tham gia hát. Sau đó tôi chỉ còn biết là phải đến một hai giờ sáng tôi mới có
thể đóng cửa, tự hào vì đã hoàn thành sự kiện một cách tốt đẹp.
Nếu bạn thích ăn uống
và thích được chia vui cùng mọi người, bạn có thể tổ chức bữa tiệc tối theo
cách của mình mà vẫn thành công, bất kể địa điểm.
Anh bạn Jim Brehm của
tôi là một trong những nhà thiết kế lịch lãm nhất New York. Anh ta có một căn
hộ nhỏ rất đẹp nằm trong thành phố mà anh ta vẫn thường sử dụng để tổ chức tiệc
mỗi tối thứ năm. Nhân đây tôi cũng nói luôn, thứ năm là một ngày tuyệt vời để
tổ chức tiệc. Ngày này không đụng vào những dự định cuối tuần của khách, và
người ta vẫn sẵn lòng ở đến muộn một chút vì chỉ còn ngày hôm sau nữa là hết
tuần làm việc.
Tôi thật sự ngưỡng mộ
Jim có thể biến sự đơn giản thành tinh tế. Cách thiết kế, kiến trúc của Jim
cũng vậy. Căn hộ của anh ta có một chiếc ghế dài bọc nhưng để dọc một bên tường
và vài chiếc ghế con bọc da đen để cho khách ngồi. Chúng tôi sẽ được mời uống
sâm banh. Nhạc nền là tiếng Jazz dìu dịu. Nhóm khách là sự pha trộn tuyệt vời
những nghệ sĩ, nhà văn, nhạc sĩ.
Để lấy thức ăn, chúng
tôi đi khoảng năm bước đến một chiếc bàn gỗ đơn giản, không cần khăn trải bàn,
và được trang trí bằng hai chân nến bạc. Ghế có thể xếp lại được. Mỗi người
được chuẩn bị sẵn món thịt bằm sốt sa tế làm tại nhà và một mẩu bánh mì nóng
được bẻ tay. Để tráng miệng, anh ta phục vụ kem và lại làm thêm sâm banh. Thật
là đơn giản, thật là hoàn hảo.
Ai cũng có thể tổ chức
tiệc. Để tôi lấy ví dụ một nhà tư vấn cho tôi ngày trước, Mark Ramsay. Tôi gặp
Mark lần đầu khi anh ta còn làm kế toán cho một nhà tư vấn khác chuyên phục vụ
các khách hàng trong ngành công nghệ giải trí. Anh ta lúc đó rất không hài lòng
và muốn được ra làm riêng. Sau khi gom đủ dũng khí, anh ta mở công ty dịch vụ
riêng của mình, khi đó anh ta mới hai mươi lăm tuổi. Tôi trở thành khách hàng đầu tiên của anh.
Mark trở thành một
khách mời quen thuộc tại các bữa tiệc tối của tôi ở New York. Do tôi vừa là
khách hàng vừa là bạn, nên Mark thường trả ơn bằng cách mời tôi đi ăn tối hay
xem trình diễn nghệ thuật. Tuy nhiên, sau vài năm, tôi hỏi Mark: “Sao anh không
mời tôi đến nhà ăn tối?” Đối với tôi, được ăn tối tại nhà ai đó là một niềm
vinh hạnh lớn.
Câu trả lời của anh ta
nghe thật quá quen, nhất là trong nhóm những người trẻ tuổi mà tôi đỡ đầu. Anh
ta nói: “Tôi chẳng bao giờ tổ chức được những bữa tiệc như anh. Tôi không có
tiền và căn phòng của tôi thì tồi tàn. Nhà tôi thậm chí còn không có cái bàn
ăn.”
“Bàn ăn? Nhưng mà cần
bàn ăn để làm gì?” tôi hỏi.
Thế là tôi thuyết phục
Mark thử một lần xem sao. Tôi hứa với anh ta là mình sẽ là người neo cột và đề
nghị anh ta mời thêm chừng bốn người khách khác. Tôi bảo anh ta mua rượu loại
rẻ tiền nhưng mua nhiều vào. Khai vị anh ta chỉ cần dọn ra khoai tây chiên lát
và sốt ớt, hoặc là rau củ chấm sốt. Mua thêm một cái bàn hình tròn có thể gấp
lại được, loại thường thấy bán trong siêu thị, rồi đặt lên trên cái bàn để ly
tách. Vậy là xong, bạn đã có một chiếc bàn ăn thật sang trọng.
Thức ăn thì tôi bảo anh
ta bỏ qua việc nấu nướng đi. Mua ít xà lách với gà quay trong siêu thị là được
rồi. Ăn tráng miệng thì cần có ít bánh ngọt và kem, cộng thêm món rượu được rót
liên tục.
Bữa tiệc thành công
ngoài sức tưởng tượng. Mark mời một khách hàng tiềm năng, và tôi rủ thêm một
người bạn. Tất cả chúng tôi bây giờ đều là khách hàng của Mark.
Bạn thấy đấy, chỉ có
một lý do duy nhất vì sao chúng ta phải tụ tập lại: Để vui chơi. Nhưng thật
tình thì cũng còn có vài quy tắc khác mà bạn có thể tham khảo. Sau đây là một
số quy tắc tiêu biểu:
1. Đặt ra một chủ đề
Chẳng có lý do gì để
ngăn cản một buổi tiệc nhỏ không được có chủ đề riêng. Một ý tưởng đơn giản có
thể giúp bạn chuẩn bị thức ăn và tạo không khí phù hợp. Bạn có thể đặt chủ đề
của mình là bất cứ cái gì, thật đấy. Bạn có thể chọn chủ đề là công thức nấu ăn
của mẹ, một kỳ nghỉ, một sự kiện sang trang trọng (Cái này ít thôi vì chúng ta
muốn khách khứa được thoải mái), món chay, một loại nhạc – bất cứ cái gì bạn
thích. Người ta sẽ cảm thấy phấn khích khi phát hiện bạn đầy sáng tạo.
Tôi nhớ một ví dụ về
một đề tài được kể lại trong một bài báo trên tờ Washington Post cách đây vài năm, về
một phụ nữ tên là Perdita Huston. Khi tổng thống Carter bổ nhiệm Huston làm
giám đốc vùng của Quân đoàn Hòa Bình (Peace Corps) tại Bắc Phi, Cận Đông, Châu
Á, và biển Thái Bình Dương năm 1978, bà bắt đầu tổ chức những bữa tiệc tối dành
riêng cho phụ nữ hàng tuần.
Những bữa tiệc này giúp
Huston lấp được chỗ trống trong lòng mình, theo như lời giải thích của bà. “Do
tôi phải quản lý một khu vực quá rộng trong Quân đoàn Hòa Bình, tôi phải di
chuyển rất thường xuyên.
“Lúc nào tôi không phải
đi công tác, tôi nghĩ mình cần phải ở nhà với con trai Pierre lúc đó mới được
bảy tuổi. Mà cũng vì phải đi công tác nhiều, nên tôi trở nên cách biệt khỏi bạn
bè, nhưng thay vì phải tìm gặp từng người một để hẹn hò ăn tối, tôi thiết kế ra
chương trình tiệc tối hàng tuần theo kiểu này.
“Đồng thời lúc đó tôi
cũng nhận thấy có rất nhiều phụ nữ ở trong tình trạng tương tự như tôi: phụ nữ
độc thân nắm giữ những chức vụ cao và quan trọng, đời sống sự nghiệp cũng có
một số vấn đề nhưng thật sự khó khăn trong đời sống riêng tư. Nói cho đúng, phụ
nữ trong thời đại Carter là những người tiên phong cần được hỗ trợ để xây dựng
mạng lưới, vì vậy tôi quyết định chỉ giới hạn cho phụ nữ mà thôi.
“Vai trò của tôi cũng
đơn giản thôi, chủ nhật tôi nấu ăn và chuẩn bị cho bữa ăn tối thứ hai dành cho
khoảng mười hai người.
Tôi thường làm món mì thịt bằm hay súp hầm thịt cừu, món ăn phổ biến của người
Algeria trong tháng chay Ramadan khi kết thúc giờ tiết chế lúc mặt trời lặn.
Món này được gọi là chorba, nghĩa là súp; chính xác hơn, món này được gọi là
“Súp” (với chữ S viết hoa). Món này rất cay và dinh dưỡng bằng cả bữa ăn hoàn
chỉnh. Thường tôi chỉ cần chuẩn bị một liễn thật to món Súp này, cộng với bánh
mì nóng và nhiều xà
lách. Tráng miệng chỉ cần trái cây và pho mát.
“Sự đáp ứng dành cho
những bữa tiệc Dành riêng cho Quý bà này thật là khủng khiếp,” bà kể tiếp. “Tôi
luôn dọn bàn ăn bằng những món đồ sứ đẹp nhất, thủy tinh sang trọng nhất và
những chân nến bạc. Nói cách khác, tôi trân trọng những dịp này không khác gì những
lúc tôi phải tiếp đón khách nam/nữ như bình thường.
“Những chủ đề trò
chuyện của chúng tôi tại
bàn ăn rất thẳng thắn. Chúng tôi nói chuyện, chúng tôi tranh cãi về chính sách
đối ngoại của Mỹ và thảo luận những vấn đề thường gặp khi phụ nữ nắm quyền, ví
dụ như làm thế nào để chiến đấu với những định kiến hay nạn phân biệt giới tính
tại nơi làm việc.
“Chúng tôi được nghe
những lời động viên nhận xét cho nhau, và do chúng tôi có nhiều kinh nghiệm, có
thể gợi ý cho nhau nên gặp ai, liên hệ với tổ chức nào, hay theo đuổi chiến
lược như thế nào. Chính vì không khí hỗ trợ lẫn nhau này mà những bữa tiệc tối
đã trở thành một sự kiện quan trọng đối với nhiều người trong chúng tôi.”
Những bữa tiệc hàng
tuần của Huston trở thành một khuôn mẫu tại Washington D.C, nơi bà đang sinh
sống. Đây là cơ hội tạo sự gắn kết giữa những người phụ nữ cùng chí hướng để hỗ
trợ và giúp đỡ lẫn nhau vượt qua những khó khăn khổ ải mà mỗi người gặp phải.
Bạn cũng hoàn toàn có thể làm tương tự. Tạo ra một chủ đề chung – có thể là
chủng tộc, tôn giáo, giới tính, nghề nghiệp... – để giúp cho những buổi tụ tập
của bạn có thêm ý nghĩa, và giúp bạn thu hút được người khác đến tham gia.
2. Sử dụng thiệp mời
Mặc dù tôi ủng hộ những
bữa tiệc ngẫu hứng bất ngờ, nhưng muốn thành công bạn phải đầu tư thời gian và
công sức. Thiệp mời có thể thông qua điện thoại, email, hay thư tay. Nhưng cho
dù bằng hình thức nào, nên nhớ phải mời sớm, ít nhất là trước một tháng, để
người ta có thời gian sắp xếp, và bạn cũng biết rõ là ai đến được, ai không đến
được.
3. Đừng biến mình thành tên đầy tớ trong nhà bếp
Chẳng có lý do gì mà
phải tổ chức tiệc tùng khi bạn bận túi bụi trong bếp. Bạn nên thuê người đến
nấu, nếu không thì phải chuẩn bị thức ăn từ trước hoặc đặt thức ăn mang đến.
Chỉ cần thức ăn ngon, cách trình bày đẹp là khách của bạn sẽ cảm thấy rất ấn
tượng.
Hiện nay tôi thường
chọn dịch vụ cung cấp thức ăn. Nhưng bạn hoàn toàn có thể tổ chức một bữa tiệc
cũng ngon không kém nếu bạn chịu khó sáng tạo và dành chút thời gian chuẩn bị
chu đáo. Điều cốt lõi để có được một bữa tiệc ít tốn kém là giữ cho mọi thứ đơn
giản. Chuẩn bị một món chính thật nhiều, như thịt hầm hay bò xay tiêu, bạn có
thể chuẩn bị trước một hay hai ngày. Dọn món này chung với bánh mì nóng và xà lách. Thế là
đủ rồi.
Có thể vẫn còn chưa
hoàn toàn đầy đủ. Một chi phí khác tôi không tiếc là thức uống có cồn. Tôi yêu
– tôi thích – tôi đam mê – rượu ngon. Mà thật thế, liệu có ai còn có thể tạo ra
một chất bôi trơn nào tuyệt vời hơn rượu? Có đủ loại rượu dành cho mọi mùi vị
bạn thích. Nhưng, một lần nữa tôi nhắc lại, mỗi người có sở thích riêng, và tôi
tin chắc rằng bạn có thể tổ chức một bữa tiệc độc đáo mà chỉ cho uống soda
thôi.
4. Tạo không khí
Nên luôn nhớ dành một
hai giờ để làm đẹp cho ngôi nhà của bạn. Không cần phải đắt tiền hay bất thường
lắm đâu, bạn đừng lo. Nến, hoa, ánh sáng dìu dịu, âm nhạc hay để tạo không khí.
Thêm một vật lộng lẫy ở trung tâm bàn ăn. Nhờ người thân trong nhà đi vòng
quanh để phục vụ thức uống nếu bạn không có người chạy bàn. Mục đích ở đây là
tạo cho khách khứa cảm giác thoải mái và thư giãn để thưởng thức.
5. Quên sự nghiêm trang đi
Hầu hết những bữa tiệc
tối không cần phải thật cầu kỳ. Ghi nhớ nguyên tắc KISS (Keep It Simple, Silly
– Đơn giản thôi, ngốc ạ). Thức ăn ngon. Khách thân tình. Rượu chảy tràn ly.
Chuyện trò hào hứng. Đó là tất cả những yếu tố của một buổi tiệc thành công.
Tôi luôn luôn ăn mặc hơi thoải mái để mọi người không cảm thấy quá nghiêm
trọng. Jean và áo khoác là trang phục lựa chọn của tôi nhưng bạn cứ tùy nghi
lựa chọn cho phù hợp ý mình.
6. Đừng sắp chỗ cho vợ chồng ngồi chung
Cốt lõi của một bữa
tiệc là cách xếp chỗ ngồi cho phù hợp. Nếu bạn sắp xếp cho các cặp vợ chồng
ngồi gần nhau thì chán lắm. Hãy xáo trộn lên, sắp những người không quen biết
nhau nhưng cùng chia sẻ chung những điều quan tâm ngồi ngần nhau. Tôi thu xếp
làm những bảng tên để dễ dàng hình dung. Nếu có thời gian, tôi thích in vài câu
hỏi hay câu bông đùa thú vị ở mặt sau để các vị khách dùng mở đầu câu chuyện.
Hay bạn có thể vào nhà sách và chọn mua những tấm thiệp vui vui làm cho không
khí được thoải mái.
7. Thoải mái
Khách thường nhìn vào
chủ nhà để điều chỉnh thái độ - nếu bạn thể hiện sự vui vẻ thoái mái, thì tôi
dám chắc họ cũng vậy. Vào đêm tổ chức tiệc, nhiệm vụ của bạn là phải tận hưởng
kỳ công của mình. Mệnh lệnh đấy nhé.

