Quán Trọ Hoang Thôn - Chương 26 - 27
NGÀY THỨ HAI MƯƠI SÁU
Sau khi Tiểu Chi bỏ đi,
tôi vẫn cứ ngồi cạnh đống đổ nát cho mãi tới tận nửa đêm mới quay lại tầng hai
quán trọ Hoang thôn ngủ.
Buổi sáng, tôi từ từ
tỉnh lại, vẫn theo thói quen gọi “Tiểu Sảnh,” mãi tới khi cả ngôi nhà đều vang
vọng tiếng của mình, tôi mới nhớ lại tất cả những gì xảy ra đêm qua.
Cô ấy thực sự đi rồi
sao?
Tôi lập tức mở tủ ra,
nhưng bên trong đã không còn thấy bất cứ đồ đạc gì của cô ấy, đến cả một vết
tích cũng đều không lưu lại. Lúc này, tôi mới phát hiện chiếc sáo mang về từ
Hoang thôn cũng không thấy đâu, tôi tìm khắp cả tòa nhà đều không thấy, rõ ràng
đã bị cô ấy đem đi rồi.
Đúng, chính là chiếc
sáo đó, khi tôi thổi lên tiếng sáo, cô ấy bỗng chốc nhớ lại mọi chuyện. Có lẽ,
đây cũng chính là nguyên nhân mà Âu Dương tiên sinh ngày đêm thương nhớ con gái
đã nhờ tôi chuyển chiếc sáo này cho Tiểu Chi. Bởi vì chiếc sáo này đã ẩn chứa
tình cảm của Hoang thôn cổ xưa, chỉ có nó mới có thể khiến Tiểu Chi từ trong
mộng tỉnh dậy… Hồn về cố hương.
Đây chính là thiên
mệnh giao cho tôi.
Nhưng bi đát ở chỗ,
khi tôi đã hoàn thành sứ mệnh của mình, cũng là lúc tôi mãi mãi mất đi Tiểu
Chi. Là tôi tìm thấy Tiểu Chi giữa biển người hoặc có thể nói là Tiểu Chi giữa
biển người đã tìm thấy tôi. Lại là tôi khiến cô ấy từ trong suy nghĩ chủ quan
tìm lại kí ức, từ đó sinh li tử biệt với mình.
Điều này thật quá mâu
thuẫn, cũng thật quá đáng tiếc.
Nhưng, ngay từ đầu đã
định sẵn rồi, Tiểu Chi vốn không thuộc về nhân gian chúng ta, chúng tôi thuộc
về hai thế giới khác nhau, tuyệt đối không thể bên nhau được. Vì vậy chúng tôi
chỉ có thể phân li, không thể có kết cục khác, đây chính là khoảng cách giữa
người và ma, bi thương vạn cổ không thể đổi thay.
Cả một buổi chiều, tôi
chìm đắm mãi trong đau khổ, nhưng không còn bất cứ cách nào có thể cứu vãn
được. Bỗng nhiên, tôi giơ tay trái của mình lên thì phát hiện chiếc nhẫn ngọc
vẫn đeo trên ngón tay mình. Tôi lập tức duỗi tay tháo nó ra, nhưng rút mãi mà
vẫn không được, tôi lại đau khổ ngồi xuống.
Đột nhiên, tôi nhớ ra
mình vẫn còn một thiên mệnh thứ hai, đó chính là đem chiếc nhẫn này trả lại
Hoang thôn. Nó là thánh vật truyền đời của gia tộc Âu Dương, ai xâm phạm tới nó
đều phải chịu sự nguyền rủa. Thế nên, việc duy nhất tôi có thể làm lúc này là
đem trả lại nó, vật về nguyên chủ, trở lại mái nhà xưa.
Bất luận chiếc nhẫn
ngọc có rơi khỏi tay tôi hay không, nhưng tôi nên thử xem, ít nhất là tâm tôi
chân thành. Hơn nữa, những đồ ngọc từ Hoang thôn đem về vẫn đang ở trong chiếc
cặp trên lầu ba, chúng nên trở về với lòng đất Hoang thôn.
Biết đâu… Tôi vẫn có
thể gặp lại Tiểu Chi?
Đúng lúc tôi đang trầm
tư thì đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân rầm rập dưới lầu vọng lên, tôi vội
vàng chạy xuống. Trong phòng khách, tôi nhìn thấy hai công nhân đang đội mũ bảo
hộ lao động, hóa ra họ là công nhân thi công tháo dỡ, họ nói ngôi nhà này ngày
mai đập đi rồi nên bảo tôi nhanh chóng dọn khỏi đây.
Đợi những người công
nhân bỏ đi, trong lòng tôi càng trở nên trĩu nặng, tôi ngẩng đầu nhìn lên trần
nhà, hình như nghe thấy tiếng thở sâu nào đó. Đúng rồi, kiến trúc của ngôi nhà
này được xây dựng từ những năm ba mươi, ngày mai nó bị san bằng rồi, những
người đã từng sống trong ngôi nhà này, linh hồn của họ dưới đất sâu sẽ không
được an nghỉ.
Tôi chán nản lắc lắc
đầu, chạy lên lầu hai sắp xếp đồ đạc. Sau đó lại lên lầu ba trèo lên gác xép trên
trần nhà, lấy chiếc cặp da đựng đồ ngọc xuống, còn cả ảnh và sách mà Nhược Vân
năm đó để lại, chúng không đáng bị hủy diệt.
Bận rộn mãi tới ba giờ
chiều, tôi rốt cuộc cũng đóng gói xong tất cả đồ đạc. Tôi lấy điện thoại gọi
một chiếc xe tắc xi chở hàng, đem tất cả những đồ này về nhà mình.
Lúc tôi rời khỏi quán
trọ Hoang thôn, trời bỗng lất phất mưa. Tôi chăm chú nhìn ngôi nhà màu xanh lục
này, nó giống như một ông lão sắp vào với quan tài, cô độc giãy giụa trong mưa
gió thê lương. Lá Chi trinh đằng run rẩy trên tường, không biết chúng có biết
số phận ngày mai của mình không nữa?
Vĩnh biệt nhé, quán
trọ Hoang thôn.
NGÀY THỨ HAI MƯƠI BẢY
Hôm qua, tôi trở về
nhà mình, chiếc nhẫn ngọc vẫn thắt chặt trên ngón tay, tâm trí tôi vẫn chưa đi
khỏi quán trọ Hoang thôn, thậm chí vẫn giữ thói quen bật đèn buổi tối.
Sáng sớm tỉnh dậy, tôi
đã không bao giờ còn ngửi thấy mùi Chi trinh đằng nữa rồi. Tôi bỗng có chút
hoài niệm cái mùi nồng nặc trong không khí đó, có lẽ chúng đã hóa thành cát
bụi.
Buổi chiều, tôi tới ga
tàu điện ngầm, từ từ xuyên qua những đám người bận rộn, đảo mắt trên vô số
những khuôn mặt xa lạ, hi vọng có thể xuất hiện kì tích. Đúng vậy, trên từng
góc sân ga và toa tàu điện ngầm đều đã từng lưu lại dấu chân của cô ấy, từng
giá sách trong hiệu sách dưới hầm cũng đều đã từng lưu lại bóng dáng cô ấy. Vậy
mà, lang thang hai tiếng đồng hồ tôi cũng chẳng phát hiện được gì, ngược lại
còn thu hút sự chú ý và cảnh giác của bảo vệ nhà ga.
Tôi đành phải rời khỏi
ga tàu điện ngầm, đi bộ trên đường Thiển Tây Nam thì chợt nhìn thấy cửa hàng
kem đó. Đúng, tôi đã từng đứng ở chỗ này, cách một con đường xe chạy như nước
chảy nhìn cô ấy chăm chú trong cửa hàng kem. Tôi lập tức chạy qua đường, lao
tới trước hàng kem thì thấy một cô gái cao ráo trong quầy.
May mà lúc này trước
quầy kem không có người, tôi vội vàng nói: “Xin lỗi, ở đây có phải có một cô
gái tên là Nhiếp Tiểu Sảnh không?”
Cô ấy ngây ra một lúc
nói: “Tôi chưa từng nghe thấy người này.”
“Có lẽ cô không biết
tên cô ấy.” Sau đó, tôi miêu tả tường tận lại cho cô ấy nghe về diện mạo và đặc
điểm của Tiểu Chi (Tiểu Sảnh).
Cô gái cao ráo vẫn lắc
đầu: “Chúng tôi ở đây không có ai như thế.”
Lúc này, trong tiệm
kem lại đi ra một cô gái tóc nhuộm đỏ, tôi lại hỏi cô ấy câu hỏi giống như vậy.
Cô gái tóc đỏ nhún
nhún vai trả lời: “Cửa hàng chúng tôi mới khai trương được một tháng, chỉ có
hai chúng tôi bán thuê ở đây, không có người thứ ba nào cả đâu.”
Sao lại như vậy được?
Lẽ nào tôi đã nhận sai cửa hàng rồi, tôi lùi lại mấy bước xem tên cửa hàng, rồi
lại nhìn những cửa hàng xung quanh. Không sai, nhất định là cửa hàng này, tôi
còn nhớ tôi đã từng mua kem trước quầy này, lúc đó chính Tiểu Chi (Tiểu Sảnh)
đứng ở đây mà.
Tôi lại tiếp tục nói
ra thắc mắc của mình, nhưng cả hai cô gái trong quầy kem đều liên tục lắc đầu,
họ nói tuyệt đối không có người thứ ba bán thuê ở đây, còn Tiểu Chi (Tiểu Sảnh)
mà tôi nói họ cũng chưa từng nhìn thấy. Cuối cùng, họ nói tôi đã làm ảnh hưởng
tới việc kinh doanh của cửa hàng, nếu như không chịu đi thì họ sẽ gọi 110.
Chán nản, tuyệt vọng,
tôi chỉ còn cách rời khỏi cửa hàng kem. Cô độc đi giữa dòng người như đang
giăng mắc trên đường, lòng dạ rối bời, hai cô gái ban nãy, thực sự không giống
như đang nói dối. Nhưng Tiểu Chi (Tiểu Sảnh) bán hàng trong quầy kem, cảnh
tượng này là chính mắt tôi nhìn thấy… Lẽ nào, những gì tôi nhìn thấy không phải
là thật, mà đó chỉ là hình ảnh hư ảo giống trên phim?
Không, tôi nhất định
phải làm cho rõ ràng, ít nhất còn có một người từng nhìn thấy Tiểu Chi (Tiểu
Sảnh), anh ấy chính là anh họ Diệp Tiêu của tôi.
Buổi tối, tôi vội vàng
tìm tới nhà Diệp Tiêu. Tôi toàn đột ngột ghé thăm, còn anh ấy cũng ngại thái độ
với tôi nên đành phải quan tâm nói: “Em dọn khỏi cái chỗ quái quỷ đó rồi à?”
“Vâng, bởi ngôi nhà đó
hôm nay tháo dỡ rồi, có lẽ bây giờ đã thành đống hoang phế rồi cũng nên.”
Diệp Tiêu rốt cuộc đã
mỉm cười: “Tốt nhất nên đập sớm đi, sao rồi? Cảm giác ổn hơn rồi chứ?”
“Không, em thấy còn
tồi tệ hơn.”
“Lại xảy ra chuyện gì
nữa?”
Tôi nghĩ đã đến lúc
nói ra rồi: “Tiểu Sảnh rời xa em rồi.”
“Tiểu Sảnh?” Diệp Tiêu
chau mày, hình như đang cố gắng nhớ lại. “Em hình như có nói qua, có một người
tự xưng là Nhiếp Tiểu Sảnh thường quấy rối em, nhưng anh từ trước tới nay chưa
từng gặp cô ấy.”
“Anh quên rồi sao? Anh
đã từng gặp cô ấy, lần trước trong ga tàu điện ngầm, em nhờ anh giúp em tóm cái
người đã đeo bám em.”
Diệp Tiêu trầm ngâm
hồi lâu: “Đương nhiên anh không quên, lần đó cậu nói có người theo dõi cậu
trong ga tàu điện ngầm, bởi vậy anh giúp cậu đi tóm người đó. Hôm đó anh thực
sự đến ga tàu điện ngầm, canh chừng hơn một tiếng đồng hồ nhưng chẳng phát hiện
ra bất cứ đối tượng khả nghi nào. Lúc đó anh vẫn còn chút việc cơ quan nên chào
cậu ra về trước và không phát hiện ra bất cứ kẻ đeo bám nào.”
“Cái gì?” Ngôn từ của
tôi cũng có chút biến dạng rồi, miệng há hốc, lưỡi cứng đơ. “Không thể, tuyệt
đối không thể. Lúc đó, không phải anh rất nhanh đã phát hiện ra có một cô gái
trẻ nhìn em chằm chằm sao? Khi cô ấy đi theo em lên sảnh ga, anh liền xong tới
tóm chặt cô ấy, còn cô ấy thì ra sức chạy về phía trước, kết quả là bị em tóm
lại.”
“Em điên rồi sao? Anh
đâu có nhớ là đã xảy ra những chuyện này.” Diệp Tiêu cũng rất ngạc nhiên, anh
ấy vỗ vỗ vào vai tôi nói. “Có phải mấy hôm nay căng thẳng quá không, đến nỗi
xuất hiện trí nhớ ảo?”
“Trí nhớ ảo?”
Tôi bỗng nhiên bụm
miệng lại, không dám nghĩ tiếp nữa.
“Trí nhớ ảo là cho
rằng mình nhìn thấy người đặc biệt nào đó, hoặc là trải qua việc đặc biệt nào
đó, nhưng trên thực tế những người và những việc này đều không tồn tại, chỉ là
suy nghĩ chủ quan của mình mà thôi.”
Tôi đột nhiên giơ tay
trái của mình lên, lẽ nào là do chiếc nhẫn ngọc? Không thể thế được, bởi vì lúc
đó tôi vẫn chưa đeo nó lên mà. Lẽ nào trí nhớ của tôi có vấn đề, hay là Tiểu
Chi vốn chỉ là một ảo ảnh?
Tức khắc, bên tai tôi
dường như vang lên lời của Tiểu Chi.
"Chỉ cần lòng anh
nhớ em, thì anh sẽ có thể nhìn thấy em.”
Đúng vậy, trước khi
tôi tận mắt nhìn thấy Tiểu Chi, tôi đã giao lưu với cô ấy qua email và điện
thoại, khiến cái người “Nhiếp Tiểu Sảnh” này khắc sâu vào trí não mình. Bởi
vậy, khi cô ấy xuất hiện với thân phận “Nhiếp Tiểu Sảnh”
thì tôi sẽ có thể nhìn thấy cô ấy do trong lòng tôi nhớ cô ấy. Đồng thời, cũng
chỉ có mình tôi nhìn thấy cô ấy, còn với những người khác thì cô ấy chỉ là một
làn sương khói không hề tồn tại.
Bây giờ, tôi đã hiểu
ra mọi chuyện rồi: “Tiểu Chi, chỉ cần lòng anh nhớ em là anh sẽ có thể nhìn
thấy em.”
Diệp Tiêu không hiểu ý
của tôi: “Em đang nói gì vậy?”
Tôi cảm thấy mình giống
như bủn rủn chạm tay, lắc lắc đầu nói: “Không có gì, cảm ơn anh, Diệp Tiêu.”
Sau khi cáo từ Diệp
Tiêu, tôi tức tốc trở về nhà, thu dọn chỉnh đốn hành lí.
Tức khắc, tôi sờ lên
chiếc nhẫn ngọc lạnh toát, hạ quyết tâm… sáng sớm ngày mai sẽ khởi hành đến
Hoang thôn, bất luận có gì đó nguy hiểm nhưng cũng phải hoàn thành sứ mệnh của
mình.

