Hoa thiên cốt (Tập 2) - Chương 11 phần 3
Chờ hồi lâu, bóng áo sắc tím của Hoa Thiên Cốt cũng
bay tới, như thể nổi lên một cơn bão biển khiến chúng tiên, ma rối loạn, rất
nhiều người chưa thấy dáng vẻ sau khi trưởng thành của nàng, tinh thần khó
tránh khỏi bất ổn, vừa kinh ngạc lại vừa sợ hãi.
Hoa Thiên Cốt như một vị thần nhìn xuống chúng tiên,
ma, gương mặt hờ hững, khóe miệng lộ vẻ khinh thường.
Ma Nghiêm, Sênh Tiêu Mặc, Hỏa Tịch, Vũ Thanh La, U
Nhược, Hủ Mộc Thanh Lưu, Khinh Thủy, Hiên Viên Lãng, Lạc Hà Đông… Những người
nàng biết tên, không biết tên, kẻ từng gặp, kẻ chưa thấy, tiên ma Cửu Thiên,
các đại môn phái trên cơ bản đều tới đông đủ.
Những người nàng yêu thương, những người nàng thân
thiết trong quá khứ đều đang đứng trước mặt nàng, ai ai cũng cầm kiếm trong
tay, gương mặt lộ vẻ bi tráng hào hùng không đếm xỉa tới sống chết, hiên ngang
lẫm liệt. Bọn họ là chính, nàng là tà, bọn họ là đúng, nàng là sai. Nàng tự
hỏi, sự thành toàn duy nhất, có phải chỉ một chữ chết không?
Bạch Tử Họa đứng trước mọi người, thân hình mỏng manh,
lại tạo nên một tường thành không gì phá nổi giữa nàng và bọn họ.
Thật ngốc, vừa muốn bảo vệ người phía sau, vừa muốn
bảo vệ người đằng trước, cuối cùng kẻ chết chỉ có thể là hắn. Hoa Thiên Cốt
nhếch miệng, giống như đang cười nhạo sự mù quáng và ngoan cố không chịu thay
đổi của hắn.
Bạch Tử Họa dường như đang nhìn nàng mà trong mắt lại
như không hề có nàng. Vẫn bộ cánh trắng ấy, vầng sáng bọc quanh người, ngăn mưa
bên ngoài, tựa như đang ở một không gian khác, mặc cho bên ngoài có rối ren thế
nào thì ngay cả gió cũng không cảm giác được, góc áo không hề lay động.
Bạch Tử Họa đặt tay phải ra sau lưng, tay trái buông
thõng tự nhiên bên người, chiếc áo rộng thùng thình đã giấu đi chỗ xương lộ khó
coi đêm qua.
Lòng Hoa Thiên Cốt siết lại, bỗng muốn vạch trần hắn
trước mặt thiên hạ. Nàng ra sức kìm nén oán hận và lửa giận, cũng cố gắng lờ
chuyện hắn đã khôi phục tiên thân như kì tích kia. Khôi phục hay không thì sao
nào, chẳng qua chỉ là một con châu chấu trong tay nàng. Bọn họ đã không còn là
thầy trò từ lâu, nàng sẽ không nể mặt nữa.
“Chàng cố ý?”
Dù rằng không tin tất cả mọi chuyện xảy ra đêm qua đều
là giả, nhưng nếu nụ hôn kia thực sự có mục đích, thì nàng thật không biết nói
gì hơn.
Bạch Tử Họa đưa mắt ra chỗ khác không nhìn nàng, từ
đầu tới cuối đều khẽ chau mày, đáy mắt đã đóng băng lại đong đầy đau thương,
giọng nói lại vẫn hờ hững dứt khoát như trước.
“Ngươi có thể nghĩ như vậy.”
Hắn cũng mong tất cả mọi chuyện xảy ra đêm qua đều là
cố ý, hi vọng mình và nàng đều không biết, không hay.
Tiểu Cốt còn nhỏ không biết gì, không phân rõ tình yêu
và tình thân, đó không phải là lỗi của nàng. Nhưng hắn đã sống ba trăm năm,
chẳng lẽ còn không hiểu tình yêu ư? Tất cả sự quan tâm và trân trọng, bênh vực
và bao che, bởi vì một thứ tình cảm khác biệt xuất hiện mà mọi thứ đều trở nên
dơ bẩn đáng xấu hổ.
Hắn lại ôm tình cảm xấu xa ấy với đệ tử mình hằng yêu
quý? Bảo hắn phải chấp nhận thế nào? Đây là nỗi nhục còn lớn hơn cả xuân dược,
khiến tất cả kỉ niệm đẹp trong quá khứ của họ bị phủ lớp phấn bụi trần.
Nàng lại không hiểu, hắn chưa từng thấy tình yêu của
nàng dành cho mình đáng xấu hổ, dù cho đó có là lỗi lầm. Trái tim hắn vì tình
yêu của nàng mà từng hoang mang, từng đấu tranh, từng đau đớn, cũng từng ấm áp.
Đắm mình trong tình yêu toàn tâm toàn ý của nàng, mỗi lần đều vì sự trả giá của
nàng mà kinh hãi cảm động, mỗi lần đều vì nàng bị thương mà đau lòng run rẩy.
Tình yêu nàng dành cho hắn đẹp là thế, thế gian này không gì có thể so sánh
được. Nhưng lí trí chỉ có thể khiến hắn nhẫn tâm ép nàng từ bỏ hết lần này tới
lần khác. Lại không ngờ, ngay cả bản thân cũng đã chìm sâu vào trong đó, không
thể tự giải thoát.
Những gì hắn đã từng làm, là cầm Đoạn Niệm kiếm chém
hết nhát này tới nhát khác lên người nàng, dùng Hoành Sương kiếm đâm nát trái
tim nàng, tất cả những việc đó rốt cuộc là gì? Hắn xem đó là gì?
Nàng không hiểu, điều khiến hắn hổ thẹn không phải là
tình yêu của nàng mà là chính hắn. Hắn có thể bao dung mọi thứ của nàng, kể cả
lỗi lầm của nàng, lại không có cách nào tha thứ cho chính bản thân mình.
Nếu lúc này thừa nhận tình yêu dành cho nàng thì có
nghĩa tất cả những gì đã làm trong quá khứ đều là sai. Nhưng đó không sai, là
tình yêu này sai, là hắn sai.
Mặc dù đã khôi phục tiên thân, sắc mặt Bạch Tử Họa vẫn
trắng tới mức sắp trong suốt, đôi môi mỏng khẽ mím, dường như không biết tới
nước này rồi còn có thể nói gì. Tất cả đã sớm vượt khỏi tầm kiểm soát và dự
đoán của hắn, nếu ông trời thật sự muốn diệt Lục giới, hắn cũng không biết nói
gì hơn, chỉ có thể cố hết sức.
“Đừng chống cự vô ích để rồi tăng thêm thương vong
nữa, theo ta quay về đáy biển Trường Lưu đi.” Bạch Tử Họa khẽ thở dài, Tiên
giới tuy bất mãn, nhưng cũng biết đây là biện pháp tốt nhất hiện giờ, dù cho
tất cả mọi người trong Lục giới đều ở đây, nhưng tới một phần khả năng đánh bại
Yêu Thần cũng không nắm chắc, tuy không thể không mạo hiểm, nhưng có thể tránh
thì là cách hay nhất.
“Chàng có thể đảm bảo không giết ta?” Hoa Thiên Cốt
cười lạnh.
“Phong ấn sức mạnh Yêu Thần của ngươi lại lần nữa, ta
sẽ dùng tính mạng của mình bảo vệ ngươi chu toàn.” Đây là cách duy nhất để nàng
chịu chủ động giao sức mạnh Yêu Thần ra, sau đó bất kể nàng ra sao, hắn đều sẽ
ở bên nàng, dẫu bị giam cả ngàn năm vạn năm, rồi sẽ có một ngày nào đấy bù đắp
hết tội lỗi của nhau.
“Thế có khác gì giết ta đâu?” Nàng đã bị phế dưới kiếm
hắn từ lâu, đều dựa vào yêu lực kéo dài tính mạng, sau khi phong ấn, nàng sẽ
biến về dáng vẻ xấu xí vừa mù lại vừa câm kia ư?
Bạch Tử Họa nghiêng người nhìn sóng biển ngập trong dữ
dội, trầm giọng nói: “Có, ta sẽ ở bên ngươi.”
Hoa Thiên Cốt cười lạnh: “Để tiếp tục nhiệm vụ canh
giữ à? Cảm ơn, ta không cần. Hôm nay đừng nói là các ngươi, mà tất cả sinh linh
trong Lục giới đứng trước mặt ta ta cũng giết hết, các ngươi có tư cách gì đòi
bàn điều kiện?”
Mắt Bạch Tử Họa ánh lên vẻ xót xa nhìn nàng: “Dựa vào
việc ngươi vốn không thể giết người. Tiểu Cốt, ngươi là thần, dẫu thế nào cũng
không thể làm trái bản năng của mình, như thể mặt trời không thể mọc từ phía
Tây. Giết chóc sẽ chỉ mang tới sự điên cuồng và đau đớn cho ngươi, tự tay giết
Lạc Thập Nhất đã khiến ngươi không thể chịu đựng được, tư cách làm thần của
ngươi sẽ tan vỡ trước cả khi Lục giới bị diệt vong, không thể thừa nhận sức
mạnh Yêu Thần được nữa. Tội gì phải làm tới nước cá chết lưới rách?”
Hoa Thiên Cốt cúi đầu, thì ra hắn cố gắng xoay chuyển,
cũng chưa bao giờ tuyệt vọng buông tay nàng, không phải vì tin vào bản thân
nàng, mà chỉ vì biết nàng là thần, cho dù mang sức mạnh Yêu Thần có tính hủy
diệt nhất nhưng cũng không thể trái bản tính làm ra chuyện giết chóc tàn nhẫn.
Mà quả thật nàng đúng là như thế, dù có hận tới đâu,
không cam lòng tới đâu, nàng cũng không làm gì được. Nàng yêu thế giới này, tuy
nó đã từng phỉ báng nàng, phá hủy nàng, lừa nàng, thương tổn nàng, thì nàng vẫn
yêu nó, không phải vì Bạch Tử Họa hay điều gì khác, chỉ là từ tận đáy lòng nàng
muốn bảo vệ, muốn hiến dâng. Cũng giống như việc Đường Bảo là con của nàng vậy,
sao nàng nỡ hủy diệt thế giới nàng từng dùng máu thịt phục hồi, bảo vệ?
Người tiên giới đánh bạo tới tìm chết là vì điều ấy?
Là bởi Bạch Tử Họa nói cho họ biết, nếu nàng muốn giết bọn họ, thì kẻ chết
trước chính là nàng. Cơ thể của thần tuy là vật chứa sức mạnh Yêu Thần hoàn mĩ
nhất, nhưng cũng là chế ước hữu hiệu nhất.
Nhưng tại sao, tại sao nàng phải hi sinh vì thiên hạ
hết lần này tới lần khác? Đại nghĩa chỉ có thể thực hiện bằng cách hi sinh bản
thân ư? Nàng không sai, nàng chỉ yêu một người mà thôi, nàng sai chỗ nào? Lần
này, dẫu cá chết lưới rách thì có sao?
Mắt Hoa Thiên Cốt đầy vẻ dữ tợn, đất trời cũng rùng
mình, mưa to tới mức dường như muốn xuyên thủng kết giới quanh mỗi người.
“Tất cả mọi chuyện đều là lỗi của tớ, là tớ hại chết
Đường Bảo, người cậu hận nhất hẳn là tớ, muốn giết muốn chém tùy cậu, đừng liên
lụy người vô tội.”
Một bóng người chạy lên, là Khinh Thủy. Dáng người gầy
yếu thiếu sức sống, ánh mắt trống rỗng, hai năm ngắn ngủi mà như già đi chục
tuổi, bên tóc mai có vài sợi bạc, mất hẳn vẻ rực rỡ khi xưa.
Hiên Viên Lãng định tiến lên, cuối cùng vẫn thu bước,
nắm chặt tay, không nói một câu nhưng ánh mắt lại đau đớn đấu tranh nhìn hai
người. Hắn cũng thay đổi rất nhiều nhưng vẫn uy vũ bất phàm như trước, mặc dù ở
trong loạn thế ngàn năm có một, thù trong giặc ngoài, yêu ma hoành hành, nhưng
vẫn chăm lo việc nước. Mấy năm nay hắn trừ yêu ma, bình nội loạn, cứu vạn dân
khỏi cảnh thiên tai bão lửa, là minh quân khó thấy, nhưng chưa hề nạp một phi
tần nào.
Lời hứa lúc nhỏ, cố chấp giữ đó. Nhìn như đẹp đẽ, cũng
là vô tình.
Khinh Thủy không hề giấu giếm kể tất cả cho hắn nghe,
hắn hoàn toàn không thể tưởng tượng, nguyên nhân trực tiếp khiến Hoa Thiên Cốt
trở thành Yêu Thần lại từ mình mà ra. Hổ thẹn, đau đớn, cho tới bây giờ hắn đều
không ở bên nàng, không có cơ hội vượt núi đao biển lửa vì nàng. Sau khi thấy
cảnh Sát Thiên Mạch và Đông Phương Úc Khanh ở tiệc Dao Trì, hắn biết ngay cả tư
cách để yêu nàng mình cũng không có. Thêm cái chết của Đường Bảo, thậm chí hắn
không còn mặt mũi nào gặp nàng, cũng không có cách đối mặt với Khinh Thủy.
Nhưng chung quy vẫn không thể nén giận. Người yêu hắn hại người hắn yêu chỉ vì
yêu hắn. Như vậy người không thể tha thứ nhất, thật ra là chính hắn.
Hoa Thiên Cốt hừ lạnh nhìn Khinh Thủy, không nói gì.
Trúc Nhiễm tiến lên hai bước: “Thần tôn, cho phép thần
chấm dứt việc riêng trước được không?”
Hoa Thiên Cốt gật đầu, ánh mắt lạnh lùng lướt qua Ma
Nghiêm, nhưng từ đầu tới cuối ông ta chỉ nhìn Trúc Nhiễm, ánh mắt phức tạp.
Trúc Nhiễm tiến lên vài bước, từ từ rút dao găm ra.
Lúc ở man hoang Hoa Thiên Cốt thường thấy nó, nhưng từ khi về lại không thấy gã
rút ra lần nào.
Không ai nói gì, Ma Nghiêm bay ra, Sênh Tiêu Mặc giữ
chặt ông ta, ông ta lại quay đầu lại phẩy tay áo.
Hai người đứng đó nhìn nhau, Trúc Nhiễm đã không còn
nho nhã như ngày xưa, con ngươi sáng bừng đốt người, đỏ thẫm như dã thú, tôn
thêm vẻ đáng sợ của khuôn mặt phủ đầy những vết sẹo màu xanh. Bàn tay nắm dao
vì hưng phấn mà run run, ánh sáng trên người không ngừng nhấp nhô, ngay cả
giọng nói cũng vì kích động mà hơi khàn.
“Ma Nghiêm, một trăm năm, suốt một trăm năm, ông có mơ
cũng không ngờ, không ngờ ta còn sống quay về gặp ông đúng không?! Ta đã nói
rồi, ta sẽ trở lại báo thù, mỗi lần muốn chết ta đều tự cứa một nhát lên người
để tự nói với bản thân rằng ta chưa thể chết, ta không thể chết! Ha ha ha, bây
giờ ông nghĩ là mình có thể thoát được như trước ư?”
Ma Nghiêm nhìn vẻ dữ tợn của Trúc Nhiễm, khuôn mặt
luôn lạnh lùng nghiêm nghị ánh lên chút đau lòng cùng áy náy. Vết sẹo vì mắc
mưu mà bị Trúc Nhiễm chém trúng trên má dường như nhói lên.
“Trước kia ngươi giết nhiều người như thế, trộm thần
khí, không từ thủ đoạn mưu toan chức chưởng môn Trường Lưu, bị đày tới man
hoang là lẽ tất nhiên. Nếu ngươi vẫn không cam lòng mà oán giận, hay vì chuyện
Lưu Hạ bị xử tử mà hận ta, ta cũng không biết nói gì hơn.”
Trúc Nhiễm ngửa mặt lên trời cười vang: “Ông không
biết nói gì hơn? Ông dám nói mình không thẹn với lòng? Vậy trước mặt thiên hạ
ông hãy nói xem, ta là gì của ông?”
Mặt Ma Nghiêm xanh mét: “Thì ra ngươi đã biết từ lâu?”
Vậy nên, vậy nên nó mới thành ra thế này?
“Biết, sao mà không biết, thì ra mẹ ta bị chính tay
cha ta giết chết!” Trúc Nhiễm gượng cười.
Môi Ma Nghiêm giật giật: “Không phải… Ngay từ đầu yêu
nữ kia đã cố ý hại ta… mới có ngươi, ả cứ quấn lấy ta, còn lấy ngươi uy hiếp
ta, ta nhất thời lỡ tay mới…”
“Không cần giải thích, đi theo ông bao nhiêu năm như
thế ta còn không hiểu sao? Ông giết bà ấy chẳng qua chỉ vì muốn giữ ngôi vị Tam
tôn của mình thôi. Ha ha, đúng là một người phụ nữ đáng thương, từ bỏ tất cả
chỉ vì hi vọng ông có thể quay đầu nhìn mình một cái. Ông có biết sau khi bị
phế, trục khỏi Yêu giới, đơn độc mang theo một đứa trẻ chưa đến năm tuổi phiêu
dạt khắp nơi thảm thương đến nhường nào không? Đường đường là một trong Ngũ
Yêu, vậy mà phải chịu bao nhiêu sỉ nhục, thật sự không cầm cự nổi nữa mới tới
tìm ông, ông lại giết bà ấy vì sợ bị liên lụy. Ông tưởng rằng xóa hết trí nhớ
của ta rồi nhận ta làm đệ tử là có thể coi như tất cả chưa từng xảy ra sao?”
Ma Nghiêm từ từ nhắm mắt lại: “Ta vẫn luôn coi ngươi
là con mình.”
“Đúng thế, mặc dù ông nghiêm khắc, nhưng vẫn quan tâm
che chở cho ta. Ta từng nghĩ mình thật may mắn, có thể vào Trường Lưu, có một
sư phụ tuyệt vời như thế, còn trẻ đã vang danh Tiên giới, Tam tôn lục các đều
có ý bồi dưỡng ta thành chưởng môn đời sau, ta còn gặp được Lưu Hạ, tất cả đẹp
như mơ. Giấc mơ này là ông cho ta, rồi lại nhẫn tâm đập nát nó!”
Ma Nghiêm lắc đầu: “Lưu Hạ có mục đích nên mới lẻn vào
Trường Lưu nghĩ cách tiếp cận ngươi, quyến rũ ngươi, nó vốn không xứng với
ngươi! Khi đó ngươi quá yêu nó, không chịu nghe lời người khác, ta đành phải ra
hạ sách ấy.”
Hai tay Trúc Nhiễm run run, nhớ tới lúc sau khi tình
cờ biết sư phụ mình kính trọng nhất thật ra lại chính là cha đẻ của mình, lại
biết tình yêu mình toàn tâm toàn ý hóa ra đều là giả, Lưu Hạ luôn lừa mình. Bản
thân còn bị Ma Nghiêm đặt bẫy, hiểu lầm nàng có tư tình với Sát Thiên Mạch. Lúc
ấy cả thế giới đều sụp đổ, lòng gã chỉ còn hận. Kiêu ngạo như gã, sao có thể
chịu đựng sự phản bội của hai người mình yêu thương nhất. Gã vốn bụng dạ nham
hiểm, cho nên không hề do dự lợi dụng lại Lưu Hạ rồi đẩy nàng vào chỗ chết, sau
đó lại ngầm bày mưu giết Ma Nghiêm. Nhưng tới giây phút cuối cùng, gã mới biết
người Lưu Hạ thực sự yêu chính là mình, nàng không hề sợ hãi dùng cái chết để
chứng minh tất cả.
Nhớ khi gã nói những lời tàn nhẫn với Lưu Hạ, Lưu Hạ
khóc nói không tin, gã bèn dội nước ao Tuyệt Tình lên người mình cho nàng xem,
đạp nát mọi hi vọng nhớ mong của nàng.
Nhưng sau đó, trên người vẫn có vết sẹo màu đỏ, không
muốn để ai nhìn thấy, gã không hề do dự nhảy xuống ao Tham Lam, dùng vết sẹo
màu xanh che dấu tất cả, bao gồm tình yêu và lòng tin. Kể từ đó, Trúc Nhiễm đã
không còn là Trúc Nhiễm trước kia, gã chỉ còn lại dã tâm và tham vọng, gã phải
trở thành vua của Lục giới, phải có một ngày giẫm nát mọi người dưới chân. Về
sau Lưu Hạ chết, mọi hối tiếc và oán hận chuyển hết lên người Ma Nghiêm, năm
này qua năm khác, đó là động lực giúp hắn sống sót ở man hoang.
“Rút kiếm đi Ma Nghiêm, trước kia ông dùng con dao này
để giết mẹ ta, hôm nay, ta cũng sẽ dùng nó để giết ông.” Tuy pháp lực không cao
bằng ông ta, nhưng mấy năm nay gã luôn chờ, luôn cố gắng, bây giờ có rất nhiều
cách đẩy ông ta vào chỗ chết.
Ma Nghiêm suy sụp: “Con làm bao việc, hại cả muôn dân
Lục giới chỉ vì hận ta sao?”
Trúc Nhiễm không đáp, từ lâu gã đã không còn gì, những
ngày ở man hoang, nếu ngay cả hận cũng không có thì không thể cầm cự được lâu
như vậy.
“Rút kiếm!”
Ma Nghiêm lắc đầu: “Ta đã lỡ tay giết mẹ con, không
thể làm chuyện cha con tương tàn được. Ta không hề nghĩ mình đã sai, nhưng cuối
cùng vẫn nợ hai mẹ con con. Nếu con thực sự hận ta đến vậy thì hãy giết ta đi,
Trường Lưu đệ tử nghe lệnh, đây là ân oán cá nhân giữa ta và Trúc Nhiễm, sau
này không ai được trả thù.”
Trúc Nhiễm cười: “Đừng chơi trò khổ nhục kế trước mặt
ta, ta cũng không phải người lương thiện, càng không biết đạo nghĩa gì đâu, ông
không đánh trả, ta vẫn sẽ giết ông.”
Còn chưa dứt lời, con dao đã xoay tròn phóng qua, cắm
thẳng vào phổi Ma Nghiêm. Chưa kịp hoàn hồn, tơ khí bị khống chế đã xuyên thẳng
qua tim, đúng là một đao đoạt mạng. Ma Nghiêm không hề kháng cự, máu tuôn theo
mưa, dường như không thể đứng thẳng.
“Sư phụ…” Đám Thượng Thượng Phiêu, Hồ Thanh Khâu hoảng
sợ, lại không dám mạo muội tiến lên.
Trúc Nhiễm cười lạnh nhìn bọn họ, Bạch Tử Họa có thể
hứa với Hoa Thiên Cốt chỉ nhận một đồ đệ, ông ta lại nhận hết người này tới
người khác. Gã quý ông ta, kính nể ông ta, tôn trọng ông ta, khi đó ông ta
chính là bầu trời của gã, là cả thế giới của gã, còn ông ta lại chỉ coi gã là
một con rối lúc nào cũng có thể khống chế và xóa bỏ trí nhớ mà thôi. Lừa gã hết
lần này tới lần khác, còn khiến gã tự tay giết người con gái mình yêu nhất.
Con dao lại xoáy một đường, cắm xuyên vào đỉnh đầu Ma
Nghiêm.
Ý thức được nguy hiểm, thủy ngân trong tay Ma Nghiêm
muốn giãy ra lại bị ông ta nắm chặt hai đấm dồn sức áp chế, đau đớn nói không
nên lời: “Con thực sự hận ta đến thế?”
Trúc Nhiễm không lộ vẻ gì cũng không nói gì, vẫn nổi
giận đùng đùng đánh ra một chiêu trí mạng. Khi con dao sắp tới đỉnh đầu ông ta
lại bị một cánh hoa hất văng ra.
“Đủ rồi.”
Hoa Thiên Cốt lạnh lùng nói, thế gian này không ai
hiểu Trúc Nhiễm hơn nàng, nói gã muốn báo thù không bằng nói là xả giận. Bởi
bao nhiêu năm qua, sở dĩ kiên trì như thế, có lẽ chỉ vì hi vọng Ma Nghiêm thừa
nhận gã là con mình trước cả thiên hạ. Gã muốn nhìn thấy vẻ áy náy và hối hận
của ông ta, muốn chứng minh tất cả những gì mình làm trong mấy năm nay đều xứng
đáng.
Trúc Nhiễm không đáp, thu dao lại, chỉ im lặng nhìn
máu phía trên, cảm giác sung sướng lúc mới bắt đầu kia cuối cùng chỉ còn lại
một nỗi hoang mang tự đáy lòng, thế gian bỗng trở nên buồn tẻ, không còn điều
gì quan trọng. Gã bỗng nhớ tới dáng vẻ Lưu Hạ mặc bộ váy nghê thường rực rỡ
nhảy múa dưới ráng chiều trên biển Trường Lưu, nhớ tới lúc họ nắm tay dạo dưới
đáy biển, nhớ tới lúc nàng cười nói, nàng mang thai con gã rồi…
Gã lại cho rằng đứa bé đó là của Sát Thiên Mạch, mặc cho
nàng bị sảy giữa lúc tranh đấu, cuối cùng trơ mắt nhìn nàng bị đinh Tiêu Hồn
đóng chết, không ai biết, thật ra gã còn tàn nhẫn hơn cả Ma Nghiêm…
Vậy nên, cho tới nay, gã mới hối, mới hận như thế…
Đám Sênh Tiêu Mặc đang giúp ma Nghiêm chữa thương,
thanh dao găm đó là thần vật, vết thương quá nặng, mặc dù không nguy hiểm tới
tính mạng nhưng trong một khoảng thời gian dài cũng khó khỏi hẳn. Tim Ma Nghiêm
như bị dao cắt, Trúc Nhiễm cuối cùng vẫn không chịu tha thứ cho hắn.
Xuân Thu Bất Bại nhìn trò hề con báo thù cha đã hết
kiên nhẫn từ lâu, nhảy phốc lên trước, tới thẳng phía Hoa Thiên Cốt, lớn tiếng
quát: “Ma quân bệ hạ ở đâu?”
Hoa Thiên Cốt lạnh lùng nhìn Xuân Thu Bất Bại: “Không
ngờ ngươi lại đi tìm đường chết cùng Tiên giới.”
Tay Xuân Thu Bất Bại nắm thành quyền: “Ta nói rồi, chỉ
cần ngươi để Ma quân bệ hạ tỉnh lại.” Ít nhất phải để y trông thấy người, biết
người vẫn còn đó. Nhưng nàng lại không chịu, rõ ràng ma quân vì nàng mới thành
ra thế này, nàng lại thấy chết mà không cứu, chẳng lẽ chỉ vì lo lắng sau khi
người tỉnh dậy sẽ tranh đoạt vị trí đứng đầu Lục giới với nàng sao?
Y không thể tiếp tục ngồi chờ mà không biết người sống
chết thế nào nữa, nàng không chịu cứu, y sẽ cứu!
Hoa Thiên Cốt nâng mắt lên nhìn, người giữa biển trời
hơn phân nửa là yêu ma. Số lượng nhiều gấp ba Tiên giới, cho nên một khi phản
chiến, tình hình lập tức nghịch chuyển.
“Ta cũng rất tò mò, ngươi làm thế nào mà khiến hai
giới yêu ma cùng chịu chết với ngươi?”
“Thủ hạ của ta, ta tất có cách điều khiển. Chết trận
hay chết vì tra tấn, bọn chúng có thể chọn thoải mái.”
“Không ngờ hai giới yêu ma cũng có lúc bắt tay với
Tiên giới.”
“Chúng ta không bắt tay, chỉ tạm thời ngừng đối địch.
Nếu mục đích giống nhau thì tự lấy cái mình cần thôi. Ngươi chỉ cần giao Ma
quân ra, chúng ta lập tức lui binh.”

