Hoa thiên cốt (Tập 2) - Chương 01 phần 2

Bọn Khinh Thủy, Vân Đoan và mấy người khác hít một hơi
khí lạnh, tất cả đệ tử Trường Lưu quen biết Hoa Thiên Cốt đều quỳ rạp xuống
Trường Lưu điện, thậm chí ngay cả đệ tử của Tam tôn như Thượng Thượng Phiêu,
Lạc Thập Nhất, Hỏa Tịch, Vũ Thanh La cũng quỳ xuống, chỉ có Nghê Mạn Thiên mặt
mày hả hê nhìn Hoa Thiên Cốt gặp họa.

Ma Nghiêm nheo mắt, quát lớn: “Cả lũ các ngươi phản
hết rồi sao?”

Đông Hoa thượng tiên, chưởng môn Lao Sơn và Bắc Hải
Long Vương thấy thế cũng không đành lòng biện hộ cho nàng.

Ma Nghiêm hừ lạnh: “Hoa Thiên Cốt là đệ tử Trường Lưu,
phạm phải sai lầm lớn gây họa cho Lục giới như thế sao có thể dễ dàng tha thứ,
hơn nữa đây là việc riêng của Trường Lưu, nên xử lí thế nào không tới lượt
người ngoài xen vào.”

Vân Ẩn cả giận nói: “Hoa Thiên Cốt cũng là chưởng môn
của bổn phái, nào dễ dàng để Trường Lưu nói giết là giết! Hôm nay dù cả phái
Mao Sơn có phải liều mạng cũng tuyệt đối không giao người cho các ngươi!”

“Vân Ẩn!” Hoa Thiên Cốt khẽ quát, nhìn hắn lắc đầu,
bình tĩnh nói: “Mao Sơn chưởng môn Hoa Thiên Cốt, tội lỗi ngập trời, nay cách
chức chưởng môn, giao cho đệ tử Vân Ẩn đảm nhiệm chức vụ.” Nói xong đưa cung vũ
của chưởng môn ra, truyền ấn tích cách không cho Vân Ẩn.

“Chưởng môn!” Vân Ẩn nhìn ánh mắt khẩn cầu của nàng,
muốn nói lại thôi.

Hoa Thiên Cốt từ từ cúi người xuống đất, chậm rãi nói
từng từ: “Trường Lưu đệ tử Hoa Thiên Cốt, tội ác tày trời, Tam tôn nhân từ, đệ
tử xin đền tội. Chỉ cầu Tam tôn khai ân, đừng trục xuất con ra khỏi sư môn. Dù
có phải hồn phi phách tán, đệ tử cũng không oán hận nửa câu.”

Mọi người lại hoảng sợ, không thể tin, không hiểu lí
do nàng thà hồn phi phách tán chứ không chịu rời khỏi Trường Lưu Sơn. Chỉ có
Nghê Mạn Thiên cười lạnh, không ngờ chấp niệm của Hoa Thiên Cốt đối với Bạch Tử
Họa lại sâu đến nhường này.

Mọi người đều nhìn về phía Bạch Tử Họa, chỉ có hắn từ
nãy tới giờ vẫn chưa mở miệng. Hoa Thiên Cốt dù sao cũng là đồ đệ của hắn, kết
quả xử lí thế nào phải do hắn quyết định.

Mặt Bạch Tử Họa không chút thay đổi, cầm chén trà lên
nhấp một ngụm, xung quanh lặng yên đến mức ngay cả một cây kim rơi xuống sàn
cũng có thể nghe thấy.

Hoa Thiên Cốt không dám ngẩng đầu nhìn, nàng không cần
gì, chỉ cần sư phụ đừng trục xuất nàng ra khỏi sư môn. Nàng là đệ tử của Bạch
Tử Họa, có chết cũng vẫn thế!

“Tại sao phải trộm thần khí thả Yêu Thần xuất thế?”
Tiếng Bạch Tử Họa lạnh lùng vang lên trong đại điện.

Tim Hoa Thiên Cốt rơi lộp bộp, xong rồi.

Môi lưỡi nàng bắt đầu rung lên liên tục, nàng cắn chặt
răng, không nói lời nào, mặt càng lúc càng xanh mét.

“Vì… vì…”

Không được! Không được! Chết cũng không thể nói, chết
cũng không thể nói! Nàng ra sức lắc đầu, môi bị cắn nát, chảy cả máu.

Mọi người xung quanh đều khó hiểu nhìn, không hiểu
nàng đang giằng co điều gì.

Có điều bùa chú không phải loại tầm thường dễ giải,
Hoa Thiên Cốt nghe thấy giọng mình chọc thủng họng mà ra. Nàng hạ ác tâm, cắn
đứt lưỡi mình, máu chảy ra, nàng đau tới mức suýt ngất.

“Vị… giả đột… có… chư vụ…”[1] Những chữ méo mó không trọn vẹn phát
ra từ miệng nàng. Mọi người xung quanh đều không hiểu ra sao, hoàn toàn không
biết nàng vừa nói gì.

[1] Vì giải độc cho sư
phụ.

Bạch Tử Họa nhíu mày, xem ra nàng bị trúng bùa chú của
Dị Hủ các, nhưng đó là chuyện gì mà khiến nàng thà cắn nát lưỡi mình cũng không
chịu nói? Lửa giận không khỏi bốc lên, nàng nhận tất cả tội lỗi thì bảo hắn lấy
lí do đâu gỡ tội cho nàng? Nàng thật sự muốn chết như thế sao?!

“Thuận theo ý của nàng, không trục xuất khỏi sư môn.”

“Tôn thượng?!” Giới Luật các và Ma Nghiêm đều kinh
ngạc, Trường Lưu Sơn sao có thể giữ một đệ tử như vậy, dù có chết cũng ô danh
rước nhục.

“Đệ tử của ta, ta nói không trục là không trục.” Bạch
Tử Họa lạnh lùng, mọi người xung quanh không nói gì nữa. Người rất ít khi quyết
định, nhưng chỉ cần nói ra thì không thể nào thay đổi được nữa, trước giờ không
ai dám phản bác, không biết nên nói người độ lượng hay là kiên định nữa.

“Vậy còn đinh Tiêu Hồn trên trụ Tru Tiên?” Thủ tọa của
Giới Luật các cẩn thận hỏi.

Bạch Tử Họa đứng dậy, phất ống tay áo một cái, đi vào
hậu đường: “Lập tức chấp hành.”

Bốn chữ vừa ra, lập tức cả đại sảnh trở nên hỗn loạn.
Khinh Thủy và Lạc Thập Nhất vốn vẫn ôm một tia hi vọng, chỉ cần Tôn thượng niệm
tình thầy trò, có lẽ vẫn cứu được nàng. Mọi người phía dưới đều bối rối, hết
bái lại dập đầu, tiếng cầu xin vang lên liên tiếp.

Ma Nghiêm thầm thở phào, Bạch Tử Họa quả nhiên vẫn là
Bạch Tử Họa hắn biết ngày nào.

Hoa Thiên Cốt xụi lơ trên mặt đất, lòng trống rỗng,
không nghe được tiếng mọi người xung quanh. Nàng lau vết máu ở khóe miệng, lưỡi
rất đau, lòng còn đau hơn, nhưng đồng thời cũng rất vui. Tuy rằng phạm phải sai
lầm lớn, nhưng ít nhất sư phụ, người vẫn coi nàng là đệ tử của mình, nàng có
thành quỷ cũng yên lòng…

Khi bị áp giải tới trụ Tru Tiên cao cao trên vách phía
sau núi, bước chân của nàng có chút loạng choạng.

Khinh Thủy gạt lệ, cưỡi gió bay qua bức vách của
Trường Lưu Sơn. Không thể để cho Thiên Cốt chết, tuyệt đối không thể!

Hiên Viên Lãng chỉ thấy khắp núi hỗn loạn, nhưng lại
không phá được bức vách, chỉ chốc lát sau Sát Thiên Mạch cũng tới, hai người
cùng lo lắng chờ kết quả hội thẩm.

“Khinh Thủy?” Hiên Viên Lãng nhìn cô gái bình thường
luôn tươi cười ngó nghiêng xung quanh giờ phút này đầy nước mắt, khóc như mưa
bay thẳng đến.

“Hiên Viên bệ hạ… xin người hãy cứu Thiên Cốt!” Nàng
ghé sát vào bức vách nói kết quả hội thẩm cho hắn biết.

“Tám mươi mốt cây đinh Tiêu Hồn?” Mặt Hiên Viên Lãng
lập tức tái mét.

Sát Thiên Mạch lùi hai bước, nhắm mắt lại, đinh Tiêu
Hồn? Lại là đinh Tiêu Hồn! Bạch Tử Họa… ngươi thật nhẫn tâm!

Hoa Thiên Cốt đi từng bước lên thềm bạch ngọc, trụ Tru
Tiên cao sừng sững trước mặt, nàng ngẩng đầu nhìn mà hơi choáng váng. Trên cột
đầy hoa văn Dương Khắc, chữ khắc và chú ngữ, thân cột trắng tinh trong suốt lấp
lánh, chỗ chạm rỗng và khe hở đầy vết máu đen, Hoa Thiên Cốt biết đó là máu khô
của vô số tiên nhân đã phải chết nơi này.

Thủ tọa của Giới Luật các thuật lại tội trạng của nàng
một lần nữa, sau đó tuyên bố bắt đầu hành hình.

Hoa Thiên Cốt bị trói chặt trên trụ Tru Tiên, vẻ mặt
vẫn bình tĩnh như trước. Chắc sẽ đau lắm, nhưng đau, đau đến tận cùng sẽ không
còn cảm giác gì nữa.

Tam tôn vẫn ngồi trên cao như trước, bỗng có người bay
vụt vào cấp báo, quân đội của Nhân giới và Ma giới đang tấn công dữ dội vào
Trường Lưu.

“Lệnh các đệ tử bảo vệ chặt chẽ lớp phòng vệ, một con
ruồi cũng không được cho vào.” Bạch Tử Họa sớm đã đoán trước cho nên mới không
để Hiên Viên Lãng vào núi. Đệ tử Trường Lưu dù có ý kiến với kết quả thẩm vấn
cũng không dám làm gì, còn hắn và Sát Thiên Mạch lại khác. Bạch Tử Họa nhìn
Sênh Tiêu Mặc, Sênh Tiêu Mặc hiểu ý, xoay người rời khỏi.

Hoa Thiên Cốt ngẩng đầu, hững hờ nhìn mây đen cuồn
cuộn, sấm chớp rền vang, cuồng phong gào thét.

Đông Phương Úc Khanh vẫn ở trong thiên lao cùng Nam Vô
Nguyệt, cũng không cho Đường Bảo ra ngoài. Không cần đích thân tới, những
chuyện xảy ra bên ngoài hắn đều nắm rõ như lòng bàn tay, nhưng vẫn không kiềm
chế được mà hãi hùng. Không ai có thể cứu người dưới tay Bạch Tử Họa, nếu Bạch
Tử Họa muốn nàng chết, nàng chắc chắn chạy không thoát.

“Ta hỏi lại một lần nữa, vì sao ngươi lại trộm thần
khí, thả Yêu Thần xuất thế?” Bạch Tử Họa chăm chú hỏi.

Hoa Thiên Cốt ra sức lắc đầu, vẫn nói những lời không
rõ nghĩa. Mắt nàng nhìn hắn, vô vàn lời nói, vô vàn suy nghĩ chỉ đổi lại một nụ
cười khổ sở.

Chưa kịp chuẩn bị sẵn sàng, chiếc đinh Tiêu Hồn đầu
tiên đã đâm vào cổ tay trái, Hoa Thiên Cốt không đề phòng, nhịn không nổi thét
lên một tiếng thảm thiết, mọi người nghe thấy đều sợ hãi.

Nàng run rẩy nhắm mắt lại, cơn đau như thế đời này
nàng chưa từng trải qua, từ tay lan đến tứ chi, đau đến mức da đầu cũng run
rẩy. Máu tươi chảy xuống, thấm vào trong cột.

“Thiên Cốt…” Khinh Thủy khóc thét lên, giãy giụa muốn
tiến đến lại bị Hủ Mộc Thanh Lưu giữ chặt, kéo về.

Ngay sau đó là cây đinh thứ hai găm vào bên cổ tay
phải, Hoa Thiên Cốt không thét lên sợ hãi nữa, nhưng vẫn đau đến cắn nát môi
dưới.

Kế tiếp là mắt cá hai bên chân, đầu gối, xương đùi,
cánh tay, xương quai xanh, liên tiếp mười hai chiếc đinh, đinh nào đóng vào
cũng có thể nghe thấy tiếng xuyên qua xương và máu thịt của nàng, cùng với từng
tiếng thét đau đớn của Hoa Thiên Cốt là tiếng hít khí lạnh ở phía dưới. Khinh
Thủy ngất xỉu, Lạc Thập Nhất, Hủ Mộc, Hỏa Tịch, Vũ Thanh La mắt rưng rưng.

Đã bao lâu nay Nghê Mạn Thiên chưa từng thấy hả lòng hả
dạ như thế này, mỗi một đinh đóng vào, lòng nàng ta lại tuôn ra một nỗi hưng
phấn và sung sướng dạt dào. Nàng ta chỉ hận mình không thể nói chuyện Hoa Thiên
Cốt thầm thích Tôn thượng ra, nếu không đảm bảo Hoa Thiên Cốt sẽ chết càng khó
coi hơn.

Trời và đất đều rung chuyển dữ dội, Sát Thiên Mạch và
Hiên Viên Lãng tấn công Trường Lưu mãi không được sắp phát điên rồi.

Thanh lợi kiếm của Hiên Viên Lãng sừng sững giữa trời
tựa như chiến thần, hai mắt bốc lên sát khí ngùn ngụt nóng cháy như liệt hỏa,
mão rơi đâu đấy, mái tóc dài tung bay trong cuồng phong. Chân khí trong cơ thể
như bị thiêu đốt, luồn ra khỏi kinh mạch của hắn, hóa thành một nguồn năng
lượng không ngừng chạy trên thân kiếm.

Còn Sát Thiên Mạch sớm đã đỏ cả mắt, kiếm vung không
chút lưu tình, đệ tử Trường Lưu xông lên ngăn cản không ngừng nổ tung dưới kiếm
của hắn. Máu, óc, tay chân bị gãy, ruột văng tung tóe khắp nơi.

Trên bầu trời đâu đâu cũng thấy đủ loại ánh sáng
chuyển động tán loạn, gió thét sấm rền, mây bay như mưa, kiếm khí nộ vũ. Người
trong mấy giới, kẻ trước hi sinh người sau tiếp bước, tử thương vô số.

Sát Thiên Mạch và Hiên Viên Lãng thấy sắp phá được rồi
thì đột nhiên bị một ánh sáng màu xanh đẩy về. Không ngờ lại là Nho tôn Sênh
Tiêu Mặc.

Sênh Tiêu Mặc giương trường tiêu lên, ý cười trên mặt
vẫn không thay đổi: “Ta phụng lệnh Tôn thượng, tới ngăn cản các ngươi. Trước
khi hình phạt chấm dứt, đừng mơ bước vào Trường Lưu một bước.”

Mười bốn chiếc đinh Tiêu Hồn đóng xuống, Hoa Thiên Cốt
hấp hối, tiên thân của nàng đã mất một nửa, hồn phách cũng tan một phần mười.
Nàng đau đến mấy lần chết đi sống lại, nhưng lần nào cũng bị cưỡng chế đến khi
tỉnh dậy.

Đau quá, không thể để nàng chết luôn được ư? Không
phải tiếp tục chịu tra tấn như thế này nữa? Nàng vận công định tự sát, không
ngờ lại phát hiện ra mình như bị phong ấn, không thể dùng chút nội lực nào.

Nhanh chết đi, nhanh chết đi… Nàng liên tục gào thét
trong lòng, chỉ mong tất cả chấm dứt mau hơn.

Không khí xung quanh ngập mùi máu tanh, có điều trong
máu lại có một mùi thơm khó tả. Bạch Tử Họa ngửi thấy mùi máu quen thuộc kia,
nhớ tới cảnh mỗi lần nàng đút máu cho hắn uống.

“Tôn thượng…” Đám Lạc Thập Nhất không ngừng dập đầu
cầu xin.

Bạch Tử Họa vẫn bình tĩnh, chỉ có chút khó hiểu cúi
đầu nhìn ngón tay của mình, phát hiện tay đang khẽ run.

“Dừng lại!” Đột nhiên hắn mở miệng, chiếc đinh Tiêu
Hồn thứ mười tám sắp găm vào ngực Hoa Thiên Cốt dừng lại giữa không trung.

“Sư đệ!” Ma Nghiêm kinh hãi.

Bạch Tử Họa chầm chậm đứng dậy, từ từ bước xuống dưới.
Hoa Thiên Cốt mất quá nhiều máu, mặt mũi tái nhợt, cố sức mở to mắt nhìn hắn.

Bạch Tử Họa giơ tay lên, tiên tác tùng lạc, mười bảy
chiếc đinh Tiêu Hồn thoát ra từ người nàng. Hoa Thiên Cốt ngã dập xuống đất,
máu từ mười bảy vết thương tuôn ra như mưa.

Mọi người đều thắc mắc nhưng không dám nhiều lời. Bọn
Lạc Thập Nhất lại mừng như điên, biết lần này Hoa Thiên Cốt được cứu rồi.

“Hoa Thiên Cốt là tội nhân của Trường Lưu, thậm chí
của cả thiên hạ, nhưng rốt cuộc vẫn là đệ tử của Bạch Tử Họa ta. Là ta quản
giáo không nghiêm, gây họa cho muôn dân, hình phạt kế tiếp, để tự ta chấp
hành.”

Khắp nơi bắt đầu ồn ào, bọn Lạc Thập Nhất chết sững,
Hoa Thiên Cốt kinh hoàng mặt cắt không còn giọt máu, môi run rẩy, lắc đầu liên
tục: “Sư phụ, đừng…”

Nàng không muốn! Nàng không muốn! Bất kể đau thế nào
nàng cũng chịu được, nhưng nếu sư phụ ra tay bảo nàng chịu sao nổi đây?

Hoa Thiên Cốt liều mạng lùi về phía sau, kéo lê một
vệt máu dài kinh người.

Nhưng nàng trốn không xong, sao có thể thoát được?
Nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn Bạch Tử Họa đi từng bước, từng bước về phía mình.

“Con sai rồi, đồ nhi biết sai rồi, sư phụ…” Hoa Thiên
Cốt luống cuống òa khóc như một đứa trẻ, nhưng vẫn không có nước mắt, có điều
còn sợ hãi hơn tất cả mọi thời điểm trước kia.

Mặt Bạch Tử Họa vẫn không hề thay đổi, cúi người
xuống, rút Đoạn Niệm kiếm trên người nàng ra.

Hoa Thiên Cốt ngây người, không… không ngờ sư phụ lại
muốn dùng Đoạn Niệm. Đó là thanh kiếm người tự tay tặng cho nàng! Trong đó chứa
đựng bao kí ức vui vẻ hạnh phúc, chưa một giây rời khỏi người nàng. Nhưng,
nhưng người lại tàn nhẫn tới mức dùng Đoạn Niệm xử phạt?

“Sư phụ, xin người, đừng… Ít nhất đừng dùng Đoạn
Niệm…” Một tay nàng ôm lấy chân Bạch Tử Họa trước mặt, một tay ra sức nắm lấy
chuôi kiếm, hoảng sợ thì thào cầu xin, máu tươi nhiễm những vệt dài trên áo
choàng trắng của người.

Mày Bạch Tử Họa nhíu chặt: “Trước kia ta tặng ngươi
kiếm vì cái gì? Ngươi thật khiến vi sư thất vọng…”

Nói xong hắn muốn giơ kiếm lên, lại kinh ngạc nhận ra
Đoạn Niệm ngưng tụ trên không trung, rung động dữ dội, không chịu dịch chuyển
phân nào. Nó đi theo Hoa Thiên Cốt đã lâu, mặc dù chưa đạt tới cảnh giới người
kiếm hợp nhất nhưng cũng đã hoàn toàn thần phục, mặt khác lại có linh tính, thế
nên nào chịu xuất kiếm hại nàng.

Bạch Tử Họa bất đắc dĩ lắc đầu. Hay cho một Đoạn Niệm,
rõ ràng là bội kiếm của hắn, mới được vài năm mà ngay cả hắn cũng không sai bảo
được!

“Hôm nay không dùng ngươi không được!” Bạch Tử Họa nổi
giận, ngón tay bắn mạnh lên, lập tức chân khí tràn đầy thân kiếm.

“Đừng mà! Sư phụ! Con xin người! Con cầu xin người!”
Hoa Thiên Cốt khóc lóc hô lên, ra sức vươn tay qua, lại chỉ bắt được chuỗi cung
linh làm tua đeo kiếm.

Bạch Tử Họa nâng kiếm lên, không chút do dự phá nát
tất cả khí đạo và huyết đạo to nhỏ trên người Hoa Thiên Cốt, chân khí và nội
lực ào ào tuôn ra, kinh mạch toàn thân không có chỗ nào không đứt.

Hoa Thiên Cốt ngã xuống đất như xác chết, khẽ run rẩy,
mắt trống rỗng, mặt dại ra, không thể cử động được nữa. Cùng với những vết
thủng đinh Tiêu Hồn để lại, máu nàng dường như đã chảy cạn.

Không chỉ mất đi tiên thân, còn mất đi tất cả pháp
lực, nàng giờ chỉ là một phế nhân, đừng nói cử động, cho dù đứng thẳng lưng hay
quay đầu cũng không làm được.

Bạch Tử Họa từ trên cao nhìn xuống nàng, tiện tay vứt
Đoạn Niệm ra chỗ khác. Dính máu của Hoa Thiên Cốt, Đoạn Niệm giờ còn chẳng bằng
sắt vụn.

Tuyệt tình đoạn niệm, tuyệt tình cắt đi nỗi nhớ
thương, người vĩnh viễn sẽ không biết tình cảm nàng dành cho người, lại càng
không hiểu Đoạn Niệm có ý nghĩa thế nào với nàng.

“Kéo nàng vào tầng tiên lao cuối cùng, không có sự cho
phép của ta, dù là ai cũng không được tới thăm nàng hay đưa thuốc!”

Hoa Thiên Cốt như chết rồi, đôi mắt mở to mà trống
rỗng, không chút phản ứng khi bị người khác kéo xuống. Máu nàng rải một đường
đi, nhưng tay vẫn nắm chặt hai quả chuông nho nhỏ.

Xung quanh lặng ngắt như tờ, mọi người đều sửng sốt,
không khí tiêu điều đượm mùi tanh của máu.

Đám Lạc Thập Nhất đều buồn, dẫu Thiên Cốt có giữ được
mạng, nhưng từ giờ chỉ là một phế nhân. Sống dở chết dở như thế không bằng chết
ngay cho thoải mái.

Ma Nghiêm nổi trận lôi đình: “Sư đệ, đệ có ý gì? Trước
mặt chúng tiên đây, đệ làm thế chẳng phải quá dung túng rồi ư? Người không biết
còn tưởng Trường Lưu chúng ta cố ý thiên vị.”

Bạch Tử Họa lạnh lùng đáp: “Đồ đệ của Bạch Tử Họa ta,
ta muốn phạt thế nào thì phạt thế đó, ai phản đối?”

Tất cả chúng tiên đều không lên tiếng, đây là lần đầu
tiên bọn họ thấy một Bạch Tử Họa ngạo mạn đáng sợ, hàn khí thấu xương như thế,
nào ai dám hé răng.

Ma Nghiêm biết tính Bạch Tử Họa vốn chín chắn nội tâm,
trăm năm qua, đây là lần đầu tiên thấy con người ấy khác thường, vậy nên trong
lòng hắn như bị mây đen phủ kín, mày rậm nhíu chặt, nhưng không nói gì nữa.

Bạch Tử Họa đứng trong vũng máu, nhận ra mình đã quá
thất lễ, chậm rãi nhắm mắt lại, nhưng vẫn chỉ thấy một mảnh đỏ khiến hắn choáng
váng. Cố hết sức lơ đi cơn sóng cuộn trào dữ dội và cảm giác kì lạ trong lòng,
hắn thở dài.

“Nghiệt đồ Hoa Thiên Cốt, dù phạm phải tội ác tày
trời, song may mắn cứu vãn đúng lúc, không để Yêu Thần xuất thế làm hại muôn
dân. Mười bảy cây đinh Tiêu Hồn kia, là Trường Lưu thay thiên hạ trừng phạt
nàng. Còn một trăm lẻ một kiếm phế nàng này, chính là quản giáo của kẻ làm sư
phụ ta với nàng. Mặc dù không thể bù đắp cũng như trả hết những lỗi lầm nàng đã
phạm phải, cũng có thể khiến nàng suy nghĩ lại cẩn thận. Chúng tiên khoan dung,
dù là yêu ma, nếu buông đao xuống cũng có thể cho một cơ hội hướng thiện. Thiên
Cốt còn quá nhỏ, vẫn chưa phân rõ đúng sai phải trái, là ta không biết cách dạy
mới khiến nàng sơ sẩy lỡ bước. Trước kia ở Đại hội bái sư, ta đã lập lời trọng
thề trước mặt chúng tiên Trường Lưu, dạy dỗ nàng thật tốt, không ngờ giờ lại
xảy ra chuyện này. Nuôi không dạy là lỗi của cha, dạy không nghiêm là lỗi của
thầy. Ta có lỗi với chúng tiên Trường Lưu, càng có lỗi với chúng tiên Lục giới,
lí ra phải chịu phạt cùng nàng.”

“Sư đệ!” Ma Nghiêm biến sắc, lập tức hiểu hắn muốn nói
gì, đang định ngăn lại thì Bạch Tử Họa đã trầm tĩnh mở miệng.

“Trường Lưu đệ tử nghe lệnh, cách chức Trường Lưu
chưởng môn của thượng tiên Bạch Tử Họa, Thế tôn Ma Nghiêm tạm thời thay thế.
Sáu mươi tư cây đinh Tiêu Hồn còn lại, bản tôn thay nghiệt đồ gánh chịu, lập
tức chấp hành!”

“Tôn thượng!” Mọi người đều hoảng sợ, lục tục quỳ
xuống.

“Tôn thượng, đâu cần phải làm thế, hình phạt cho Thiên
Cốt đã đủ rồi, nếu ngay cả người cũng…” Đám Lạc Thập Nhất vô cùng lúng túng
nhìn Bạch Tử Họa lo lắng.

“Sai chính là sai, tất phải cho thiên hạ một câu trả
lời. Môn quy Trường Lưu nào phải trò đùa, đã nói tám mươi mốt cây đinh Tiêu
Hồn, thì một cây cũng không thể thiếu.” Bạch Tử Họa bình tĩnh lạ thường, tựa
như đang nói một chuyện đơn giản, sau đó lấy cung vũ chưởng môn đưa cho Ma
Nghiêm.

Báo cáo nội dung xấu