Oan nghiệt - Chương kết

Phần kết

Ngày Giáng
Sinh

Buổi sáng hôm Giáng sinh, Banks dậy sớm, và sau khi ngồi lặng lẽ trong
nhà bếp một lát để uống trả và thưởng thức cảnh tĩnh mịch ở đây, nơi ông thường
cảm thấy thoải mái, ông vào phòng khách, bật những ngọn đèn trên cây Giáng sinh
lên, chuồi đĩa CD Buena Vista Social Club
vào máy hát rồi trở lại nhà bếp, miệng ư ử hát theo điệu “Chan Chan” khi ông
đứng trước con gà vườn được nuôi tự nhiên nằm chành bành trên cái thớt, bên
cạnh con gà là cuốn sách nấu nướng Giáng sinh của Delia Smith đang mở rộng.

Ông sắp làm món gà nhồi cổ truyền gồm có thịt heo, rau xô thơm và hành
nhồi vào bụng gà, cho nên hôm qua ông đã mua đủ đồ gia vị. Ông kinh ngạc đọc
sách thấy Delia Smith viết rằng phải làm món nhồi này vào đêm trước Giáng sinh,
nhưng ông nghĩ tác giả viết thế là vì bà ta làm nhồi cả một con gà tây khổng lồ
nên phải nấu cả ngày mới chín. Còn ông lo gì. Ông nhìn đồng hồ. Còn khối thì
giờ.

Lưng ông đau nhừ vì phải ngủ ở cái ghế nệm dài nhỏ dưới nhà. Nhưng đây
là cái giá nhỏ phải trả để được có cả hai người con đến ăn Giáng sinh với ông.

Cách đây hai ngày, Brian đã gọi điện thoại báo cho ông biết cậu ta đã
mua được chiếc xe mà cậu hằng mơ ước và hiện cậu được nghỉ ngơi vài ngày. Cậu
đề nghị nếu Banks có đủ phòng cho hai người, thì trên đường về Cratly cậu sẽ
đón Tracy ở Leeds. Banks quá đỗi vui mừng. Dĩ nhiên là ông có phòng. Ông liền
ra phố mua về thêm ít quà: một bộ ba đĩa CD của hang Chân Trời xanh để tặng Brian, và vài thứ trang điểm thật đẹp, đắt
tiền để tặng Tracy, lại thêm một vài thứ linh tinh để tộng vào vớ cho họ.

Cả hai sẽ ở lại chơi cho đến Ngày đầu tiên trong tuần. Sau Giáng sinh
Brian sẽ lái xe đưa Tracy đi Luân Đôn để thăm mẹ và Sean, hai người đang ăn
Giáng sinh ở Dublin. Annie đang ở với bố và thế giới lập dị của ông ta ở
Cornwall, nhưng cô cho thế rất tuyệt. Cô sẽ quay về liền, vì họ đã hẹn gặp nhau
vào Đêm Giao thừa rồi.

Cho nên đây là Lễ Giáng sinh không hoàn hảo với gia đình không hoàn hảo,
nhưng ít ra, ông tự nhắc nhở mình, ông vẫn có một gia đình, mặc dù năm vừa qua
đã gây ra cảnh tổn thất đáng buồn. Rosalind Riddle chỉ còn lại cậu con trai,
cậu con sẽ mãi mãi hỏi bố mình và chị mình đi đâu, và cô con gái mà bà đã bỏ từ
lâu, đang bị buộc tội giết cô em gái cùng mẹ khác cha; nhưng Banks nghĩ chắc có
lẽ Ruth Walker sẽ bị đưa vào bệnh viện tâm thần chứ không bị đưa vào nhà tù.

Trong tuần qua, nhiều lần Banks đã nhớ lại vẻ mặt thất vọng của bà
Rosalind khi bà ngồi giữa những cái thùng đựng đồ đạc và bàn ghế được đậy khăn
vải, bà lắng nghe ông kể toàn bộ câu chuyện về nỗi ám ảnh của cánh cửa khi ông
ra về. Ông quá lo lắng, đến nỗi ông phải ghé vào bà hàng xóm thân cận nhất của
bà Rosalind, bà Charlotte King, khi trên đường về nhà, nhờ bà này để ý canh
chừng bà Rosalind giúp.

Ông cũng đến dự lễ chôn cất ông Jimmy Riddle, với đầy đủ lễ nghi của
cảnh sát, khoảng một tuần trước lễ Giáng sinh. Bà Rosalind cùng với Benjamin và
bố mẹ bà đều đi đưa đám, nhưng bà tảng lờ không nhìn ông. Lại thêm một người
nữa bày tỏ tình yêu với ông, như Jenny Fuller, và thái độ tỏ tình quá sống
sượng, nhưng không được đáp lại, đành ân hận quay mặt làm ngơ.

Sau đó, ông nghe họ đã về hết Barnstaple, còn nhà máy xay cổ thì rao
bán. Ông ước sao bà Rosalind được sức khỏe; xin Chúa chứng giám, bà ta đã đau
khổ nhiều.

Banks nhìn vào cuốn sách hướng dẫn nấu ăn. Ông vừa trộn xong vụn bánh
mì, rau xô thơm và hành vào nước sôi, thì điện thoại reo. Ai mà lại gọi điện
thoại vào 9 giờ sáng ngày Giáng sinh nhỉ? Ông phân vân tự hỏi rồi để cái tô
sang một bên và đi vào phòng khách.

- Chúc Giáng sinh vui vẻ, Banks!

Trời đất quỷ thần ơi! Chính Dick “Bẩn” Burgess!

- Chúc Giáng sinh vui vẻ, - Banks
đáp. – Hân hạnh được tặng anh cái gì đây?

- Tặng quà Giáng sinh cho anh.

- Anh làm gì
có quà mà tặng.

- Đúng thế.

- Thôi được rồi. Tôi xin thua. Anh nói cái quái gì đấy?

- Tôi nghĩ tốt hơn là báo tin cho anh biết, còn hơn để anh xem báo hay
là xem truyền hình.

- Tin gì đấy?

- Tin về
Barry Clough.

- Barry Clough à? Hắn ra sao?

- Hắn chết rồi.

- Chết à?

- Đừng nói như con
két thế, Banks. Phải, chết. Chết. Chết ngay đơ.

Banks bóp mạnh ống
nghe và ngồi xuống.

- Nói cho tôi nghe
chuyện xảy ra như thế nào.

Banks nhớ sau khi
ông và Annie đến gặp Starford Oakes tại Viện công tố Hoàng gia cách đây khoảng
một tuần, việc buộc tội Clough đã không được Viện này chấp nhận, nên phải thả
gã ra. Cơ quan này cho rằng việc đối chiếu vết bánh xe không có lý lẽ vững chắc,
việc ra lệnh đi tìm xe của Jamie Gilbert không được họ chấp nhận, và thế là bằng
chứng về các vết bánh xe cũng không được cơ quan này chấp nhận. Đúng là công lý
của nước Anh. Thêm vào những chuyện rắc rối này, nhân chứng đã cho biết có thấy
Jamie Gilbert đi với Charlie Courage, nhưng người ta lại cho biết là bà ấy có
triệu chứng mất trí nhớ.

- Vào lúc sáng sớm
tinh mơ, - Burgess nói, - Clough đi ra từ trong một hộp đêm ở Arenys de Mar,
bãi biển nằm phía trên thành phố Barcelona, và có người đã bắn hắn. Chết tươi.

- Ai bắn?

- Một cô gái tên là
Amanda Khan. Được biết cô ta là ca sĩ nhạc pốp – vì thế chuyện này chắc to chuyện
đây – nhưng tôi chưa dám tuyên bố gì vì tôi chưa biết rõ cô ta. Nghe như cô ta là người Ả Rập.

- Cô ta lai Pakistan, - Banks đáp. Amanda Khan.
Cô bồ mới của Clough. Người thay chân Emily.

- Nhưng ai thì cũng mặc. Chỉ biết theo chỗ tôi tìm hiểu, thì đây là mối
tình tay ba trứ danh. Nghe nói Clough bỏ rơi cô ca sĩ để theo một cô còn nhỏ
người Mỹ gốc Tây Ban Nha, và cô nàng Amanda đã áp đến quá gần thằng điên này mà
hắn không nhận ra. Chuyện đời muôn thuở vẫn tức cười như thế, phải không?

- Anh cứ mặc sức mà nói, - Banks thường không hút thuốc vào buổi sáng,
nhưng ông vẫn lấy một điếu.

- Chuyện buồn cười hơn nữa, - Burgess nói tiếp – là cô ta dùng súng của
Clough để giết hắn. Chuyện thật mỉa mai. Cô ta đang ở một vila của hắn, hắn đú
đớn với cái cô Doloress ấy ngay trước mặt cô ta, và quyết loại cô ta để ban cho
một gia nhân. Cô ta liền lấy một khẩu súng của Clough rồi đợi hai người ra khỏi
hộp đêm. Đúng là bóng ma của Ruth Ellis.

- Quả vậy. – Ruth Ellis là người phụ nữ cuối cùng bị treo cổ ở Anh; cô
ta bắn chết người yêu bên ngoài quán rượu ở Luân Đôn. – Cô gái có bị thương
không?

- Bị thương ngay ở tay. Một viên đạn trúng ở cánh tay trên. Bị thương ở
thịt thôi. Không có gì trầm trọng. Theo tin của tôi từ Tây Ban Nha gởi về cho
biết cô ta bắn sáu phát. Hai viên trúng Clough: một viên trúng vào mắt và một
viên trúng vào quả tim cực kì khốn nạn của hắn. Kỳ diệu thay là hắn không ngo
ngoe gì được hết, hắn chết ngay trước khi ngã nhào xuống đất. Hai viên trúng
Jamie Gilbert: một viên trúng ngực và một trúng vào háng. Hắn không chết, nhưng
người ta nói chắc hắn không bao giờ bình phục như trước và giọng nó nói không
ra hơi. Một viên trúng cô gái ấy, còn viên cuối cùng trúng một người vô can ở
gần đấy, một cậu vị thành niên. Cậu ta mất hai ngón tay.

- Vậy à, - Banks nói, - cũng đúng với công lý thôi.

- Chúng ta khỏe rồi. Chẳng có việc gì phải làm nữa.

- Xin cám ơn anh đã gọi. Còn cô ta ra sao?

- Amanda Khan hả? Tại sao anh hỏi? Bộ anh cũng biết cô ta sao?

- Không. Tôi chỉ muốn hỏi cho biết thôi.

- Cũng tốt như bất cứ người nào bị giam giữ ở đồn cảnh sát Tây Ban Nha.
Chào nhé, Banks. Chúc giáng sinh vui vẻ.

- Tôi cũng chúc anh như thế.

Banks từ từ gác điện thoại. Clough đã chết. Ông cảm thấy nhẹ người khi
nghe chuyện không hay xảy đến cho thằng khốn nạn ấy. Giai đoạn vừa qua, Clough
đã tránh khỏi mọi chuyện, và hắn đã khinh bỉ mọi người, khinh bỉ ông vì ông
không làm gì được hắn. Không còn chuyện này nữa. Có lẽ việc lấy vui làm mừng
trước cái chết của người khác là không đúng với người theo Thiên Chúa giáo,
nhưng nếu ông không xác nhận mình vui mừng khi nghe tin Clough đã chết, thì quả
ông là người đạo đức giả, vì nếu còn sống, thế nào hắn cũng gieo rắc thêm nhiều
tội ác cho xã hội mà thôi.

Ông nghĩ chắc Amanda Khan đã quá đau đớn, quá bức xúc, cho nên cô ta mới
hành động một cách cực kỳ ác liệt như thế, vì sáu viên đạn này sẽ phá tan cuộc
đời cô: tương lai cô, sự nghiệp cô. Nhưng nếu có kẻ nào chết mà khiến cho người
giết hắn được mọi người khen ngợi, thì kẻ đó là Clough.

Banks dụi tắt nửa điếu thuốc còn lại và trở vào nhà bếp, rửa tay và bắt
đầu nhồi thịt với hỗn hợp rau xô thơm với hành. Ông nhìn con gà, không biết bao
giờ mới xong.

Tiếng đàn dương cầm chơi nhạc của Ruben González du dương êm dịu từ
phòng khách vang ra. Ánh mặt trời yếu ớt chiếu từ ngọn thác Hạ có hình cái đe
dài lọt vào nhà bếp, sáng long lánh trên những cái đáy soong bằng đồng móc trên
tường. Banks nghe có tiếng kêu cót két trên cầu thang lầu, ván lát cầu thang cũ
kĩ phát ra tiếng kêu. Có lẽ đấy là Tracy. Vì Brian thích ngủ suốt buổi sáng.

Banks nhớ khi hai con ông còn nhỏ, chúng dậy thật sớm trước bình minh,
để mở quà ra xem. Có một lần, khi ông bò quanh phòng ngủ của chúng vào lúc một
giờ sáng để tộng quà vào áo gối của chúng, ông có cảm giác như Brian mở mắt nhìn
ông, cậu ta thức để xem ông già Nôen có đến không. Không có đứa nào đề cập đến
chuyện ấy, và Brian cứ mỗi lần mở quà Giáng sinh ra là cậu ta vẫn có thái độ hí
hửng như trước, nhưng Banks nghi rằng từ ngày Giáng sinh năm ấy về sau, con
trai ông đã mất đi một ít tính thơ ngây non dại rồi.

Đương nhiên tính ngây thơ thế nào cũng mất đi, Banks nghĩ – trải qua bao
năm tháng thế nào người ta cũng mất đi tính thơ ngây, chỉ có điều không mất đi
liền mà thôi. Nhưng cũng có những trường hợp làm cho tính thơ ngây mất đi liền,
như người ta bắt gặp có sự xuất hiện huyền bí nào đấy, thì khi ấy sẽ có sự đột
biến ngay tức khắc.

Banks nhớ
cái ngày ông đứng trên bờ song hôm ấy, mưa lỗ chỗ trên mặt nước, ông cười như
thằng ngốc, vẻ lễ phép, hai tay ôm viên đá vào ngực không dám ném xuống song,
sợ nước bắn lên người cái ông đi qua. Rồi ông nhớ cuộc vật lộn, nhớ hơi thở bốc
mùi kia, nhớ hai gót chân mình trì trên bờ song bùn lầy, nhớ nỗi kinh hoàng, và
nhớ cú đấm. Thế giới đã thay đổi đối với ông kể từ ngày hôm đó, và thậm chí đến
bây giờ khi ông tự người trên quầy bếp, ông vẫn còn cảm thấy mùi vị hôi hám của
cánh tay áo đầy mồ hôi dơ bẩn của gã đàn ông ấy.

Ông nghĩ đến
Emily Riddle, đến Rosalind, đến Ruth Walker và Amanda Khan. Khi ông nghe tiếng
chân của Tracy bước trên cầu thang lầu, bỗng thấy lại hình ảnh con dao mở của
bác sĩ Glendenning khi ông ta rạch lưỡi dao vào hình xăm con nhện ở giữa bụng
của Emily, ông bàng hoàng nhận ra rằng không bao giờ người ta hết mất tính thơ
ngây, ông nhận thấy ngay bây giờ ông cũng đang để mất tính thơ ngây, tính này
như một vết thương không bao giờ lành, và có lẽ ông còn tiếp tục đánh mất nó
đi, từng tí từng tí cho đến ngày ông chết.

Hết

Báo cáo nội dung xấu