Quỷ Luyến Hiệp Tình - Hồi 06 phần 1

Hồi 6: Hoang sơn chứng thực

Tiểu Hỏa Thần điểm nụ cười:

- Chúng đệ tử nghe danh hương soái đã lâu, không ngờ hôm nay được hạnh ngộ
cùng hương soái, thực vui mừng biết bao.

Vết thương Sở Lưu Hương đã được băng bó, lúc này chàng ngồi tựa bàn thờ, đang
thưởng thức món thịt chó. Nghe xong chàng mỉm cười:

- Bây giờ các vị tỏ ý thích, chỉ e về sau muốn ghét cũng không kịp.

Chàng húp một miếng canh thịt chó, cười nói tiếp:

- Bởi vì các vị mời tại hạ ăn thịt, mà tại hạ thì lại đến làm phiền mọi
người.

Tiểu Hỏa Thần ngẩn người, vội nói:

- Chẳng lẽ huynh đệ chúng tôi đã làm gì đắc tội với hương soái.

Sở Lưu Hương cười nói:

- Họ nào có làm gì đắc tội, chỉ là tại hạ muốn nhờ các vị làm vài chuyện.

Tiểu Hỏa Thần thở phào, tươi nét mặt:

- Hương soái đối với Cái Bang ân trọng như núi, đừng nói bọn huynh đệ rất
hãnh diện được hương soái nhờ hành sự, nếu bắt nhảy sông cũng chẳng từ nan.

Môn hạ Cái Bang tuy đông, nhưng họ đều là các nam tử nhiệt huyết cuộn trào,
Sở Lưu Hương biết rằng nếu làm bộ khách sáo với họ thì mình trở thành ngụy quân
tử, do đó chàng chính sắc nói:

- Việc thứ nhất, tại hạ nhờ chư huynh đệ nghe ngóng tin tức một người, y
tên là Diệp Thịnh Lan, nghe nói y là một lãng tử chốn kinh thành, nhưng tại hạ
nghĩ rằng mấy hôm nay y chắc chắn đã đến vùng này, hy vọng chư huynh đệ có thể
dò ra tung tích y, đang làm gì, và có ai đồng cư với y chăng?

Tiểu Hỏa Thần cười nói:

- Hương soái an tâm, nghe ngóng là nghề của huynh đệ chúng tôi, chỉ cần
trên đời này có kẻ tên Diệp Thịnh Lan, thì bọn huynh đệ sẽ truy nguyên gốc gác
của kẻ ấy.

Sở Lưu Hương nói:

- Việc thứ hai, nhờ vài huynh đệ bám theo Tiết gia trang nhị công tử, tức
Tiết Vũ, và một lão nhũ mẫu của Thi gia trang tên là má Lương. Bất luận họ đi
đâu cũng phải bám theo quan sát.

Tiểu Hỏa Thần nói:

- Việc này làm được.

- Việc thứ ba, tại hạ hy vọng tiểu ca nghĩ ra được cách dụ “Đinh thị Song
Kiếm” Đinh lão nhị trở về nhà, y đã đến Trịch Bôi Sơn Trang cách đây một, hai
ngày.

Tiểu Hỏa Thần suy nghĩ giây lát, và nói:

- Việc này bọn huynh đệ cũng làm giùm hương soái được.

Sở Lưu Hương thở ra một hơi dài:

- Việc thứ tư hơi khó một chút.

Tiểu Hỏa Thần cười nói:

- Hương soái đã nhờ thì khó cách mấy chúng huynh đệ cũng hoàn thành.

- Được, khuya hôm nay tại hạ cần vài người cùng đi đào mộ.

Tiểu Hỏa Thần chưng hửng, không lý “đạo soái” tính động đến người chết sao?
Tiểu Hỏa Thần mở mắt trân trân, như dở khóc dở cười.

Nhóc trọc đầu bỗng lên tiếng:

- Đại ca không dám đi thì để đệ đi.

Sở Lưu Hương cười nói:

- Tiểu huynh đệ dám đi chăng?

Nhóc trọc đầu nói:

- Nếu kẻ khác bảo tôi đi đào mộ, tôi sẽ cho hắn mười mấy cái bạt tai, nhưng
nếu hương soái bảo tôi đi đào mộ, thì tôi làm y lời.

- Tại sao?

Nhóc trọc đầu chớp chớp mắt:

- Vì tôi biết hương soái quyết không bảo bọn tôi làm bậy.

Nhóc mặt rỗ lập tức lên tiếng:

- Chắc chắn là không, tôi cũng đi.

Tiểu Hỏa Thần thở dài, cười gượng:

- Xem ra hai tiểu quỷ này biết chuyện hơn tiểu đệ... hương soái muốn huynh
đệ chúng tôi mấy giờ đi đào mộ, chúng tôi xin tuân lời.

Sở Lưu Hương đáp:

- Canh ba đêm nay!

Chàng cầm tay hai nhóc, cười nói:

- Cả hai tiểu huynh đệ đều là hảo bằng hữu của ta, nhưng có lúc ta cũng sẽ
dẫn các tiểu huynh đệ đi làm chuyện bậy, chờ vài năm sau lớn thêm chút nữa, nhất
định ta sẽ đến tìm hai tiểu huynh đệ đi uống vài chén rượu, kêu thêm hai mỹ
nhân đến hầu rượu cho sảng khoái.

Được gọi là bằng hữu của Sở Lưu Hương, hai nhóc vô cùng cao hứng.

Sở Lưu Hương chợt hỏi:

- Hôm nay hai ngươi tính đến căn nhà nhỏ kia phải chăng?

Nhóc mặt rỗ nói:

- Gã trọc kể là tại căn nhà ấy có hai người rất rộng rãi, lần đầu tiên hắn
gặp họ, được cho hơn một lượng bạc, lần thứ hai được bảy, tám đồng.

Nhóc trọc đầu nói:

- Nhưng không phải tiểu điệt cố ý đi vòi tiền, lần đầu là tình cờ tiểu điệt
đi qua, gặp họ vừa từ trong căn nhà nhỏ bước ra, họ đòi cho tiền nên điệt nhi
đành nhận thôi.

Nhóc mặt rỗ nói:

- Lần thứ hai thì sao? Chẳng phải là hối lộ ngươi sao?

Nhóc trọc đầu ngó gã một cái, rồi cười nói:

- Sau đó bất quá ta chỉ lòng vòng ngang đó thôi, chưa bao giờ ta đến gõ cửa,
mà đâu phải ngày nào cũng gặp họ.

Nhóc mặt rỗ trề môi:

- Vậy mà ngươi còn nói có phúc cùng hưởng, gặp nạn cùng mang, một mình đi
đã bảy, tám lần rồi mới rủ ta đi theo.

Nhóc trọc đầu cười nói:

- Ta sợ ngươi nhìn xấu quá, làm người ta sợ bỏ chạy mất.

Nhóc mặt rỗ kêu lên:

- Ta xấu, còn ngươi đẹp lắm à? Đồ đầu trọc, bụng ỏng.

Sở Lưu Hương bật cười, hai mắt sáng ngời:

- Hai người ấy có phải là một nam một nữ chăng?

Nhóc trọc đầu đáp:

- Phải, cả hai khá trẻ, y phục rất đẹp, vừa nhìn là biết thuộc hàng tiểu
thư, thiếu gia con nhà giàu, song cách xử sự rất hiền hòa.

- Diện mạo của họ thế nào?

Nhóc trọc đầu ngẫm nghĩ một lúc:

- Hai người không có điểm nào đặc biệt, bề ngoài trông không xấu, nhất là
vị cô nương, khi cười hiện ra hai lúm đồng tiền, khả ái lắm.

- Lần sau nếu gặp lại, ngươi có còn nhận ra họ chăng?

- Dĩ nhiên nhận ra, ai đối xử tốt với điệt nhi, thì điệt nhi cả đời cũng
không quên.

Sở Lưu Hương vỗ vai gã, cả cười:

- Tốt, tốt lắm...

***

Thạch Tú Vân đứng chờ đã lâu. Cô không biết vì sao Sở Lưu Hương hẹn cô ra
đây gặp mặt, càng không tưởng tượng được chính mình có thể cùng một nam tử xa
lạ ước hẹn trước mộ phần của đại thư.

Nhưng cô đã đến. Chưa ăn tối mà trái tim cô đã bay đến đây, cầm đũa lên mà
ước sao mình đã ăn xong ngay. Sau đó cô lại chờ, chờ thời gian trôi qua, sau mà
chậm thế?

Cũng may nơi đây hoang vắng, cả ngày cũng không một bóng người, thế nên một
mình cô đứng ngơ ngẩn đợi, đợi lâu cách mấy cũng không bị ai trông thấy.

Đứng nhìn mộ phần của thư thư, Thạch Tú Vân vốn phải cảm thấy chua xót, buồn
rầu mới đúng, nhưng bây giờ chỉ cần nghĩ đến Sở Lưu Hương, trong tâm cô lại có
cảm giác ngọt ngào, những chuyện khác đều quên cả.

Bàn chân cô còn hơi đau. Cô đã cất kỹ trong lòng mảnh lụa mà Sở Lưu Hương
dùng để quấn vết thương cho cô, và len lén thay vào một đôi hài thêu mới.

Thư thư mới chết chưa được mấy ngày, cô đã mang hài thêu mới, dù biết mình
không nên làm như vậy, nhưng cô không dằn được. Cô đã cởi hài ra, lại mang vào
đến mấy bận, cuối cùng cô vẫn mang lại, bởi cô cứ có cảm giác đôi mắt Sở Lưu
Hương đang nhìn đôi chân của mình. Cô cảm thấy như chân mình trở nên đặc biệt
xinh hơn khi mang đôi hài mới.

Trời mỗi lúc một tối thêm, gió càng lúc càng lạnh, nhưng riêng cô vẫn cảm
thấy người đang nóng, nóng vô cùng.

- Tại sao chàng chưa đến? Hay là chàng không đến?

Thạch Tú Vân cắn môi, đưa mắt nhìn vầng trăng mới lên.

- Trăng lên đến ngọn cây cao kia mà chàng chưa đến, thì ta không chờ nữa.

Trăng dần dà cũng lên quá ngọn cây, nhưng cô vẫn cứ đợi. Vừa chờ vừa giận.

- Chàng có đến ta cũng không thèm ngó ngàng nữa.

Thế nhưng vừa nhìn thấy bóng dáng Sở Lưu Hương, Thạch Tú Vân lại quên cả, cô
phóng như bay về phía ấy.

Rốt cuộc Sở Lưu Hương cũng đến, còn đem theo một số người.

Thạch Tú Vân vừa chạy được vài bước thì dừng lại.

Sở Lưu Hương đang nhìn cô cười, nụ cười rất ngọt dịu.

- Sao công tử dẫn theo nhiều người thế?

Thạch Tú Vân cắn răng, quay mặt bỏ đi.

Cô mong Sở Lưu Hương sẽ đuổi theo, nhưng cô không nghe được tiếng chân gì
cả. Không dằn được, cô bước chậm lại, muốn quay đầu lại nhìn nhưng lại sợ bị kẻ
khác cười chế nhạo.

Thạch Tú Vân vừa giận vừa tức, nửa hối hận, đang không biết làm, bất chợt
ngay bên cạnh có tiếng cười, Sở Lưu Hương không biết từ lúc nào đã đuổi kịp cô,
trên môi điểm nụ cười vừa khả ái, vừa đáng ghét, như thể chàng thấu rõ tâm tình
của cô.

Thạch Tú Vân đỏ mặt. Cô cúi đầu bước mau hơn để vượt qua Sở Lưu Hương.
Nhưng chàng giữ cô lại, dịu giọng:

- Cô đi đâu thế?

Thạch Tú Vân cắn môi, giậm chân nói:

- Buông tôi ra, để tôi đi, công tử không muốn gặp tôi, thì níu kéo làm gì?

- Ai nói ta không muốn gặp cô?

- Vậy thì xem như tôi không muốn gặp công tử vậy, hãy để tôi đi.

- Cô không muốn gặp ta, sao lại ra đây chờ?

Thạch Tú Vân càng thêm đỏ mặt, mắt cũng đỏ lên:

- Phải đấy, tôi muốn gặp công tử, công tử biết tôi nhất định sẽ chờ ở đây, nên
cố tình dẫn theo nhiều người đến chứng kiến, để xem công tử bản lãnh giỏi ghê, đi
đâu cũng có nữ nhi chờ đợi.

Sở Lưu Hương tủm tỉm cười:

- Thực ra ta cũng không muốn dẫn họ đến đây, nhưng ta có việc phải nhờ họ
giúp giùm.

- Chuyện gì?

- Ta muốn nhờ họ đào ngôi mộ này lên để xem thử.

Thạch Tú Vân kêu lên:

- ... Công tử điên rồi, tại sao lại đào mộ thư thư tôi?

- Đây không phải phần mộ của thư thư cô, nếu ta đoán không lầm, đây là một
ngôi mộ trống.

Thạch Tú Vân nghẹn giọng:

- Ai nói? Rõ ràng tôi nhìn thấy họ hạ quan tài xuống đấy...

- Tuy họ có chôn một cỗ quan tài, nhưng trong ấy không có người.

Sở Lưu Hương cầm tay Thạch Tú Vân vuốt nhẹ, nhỏ giọng:

- Ta không gạt cô đâu, cô chờ một lát sẽ biết lời ta nói là thực.

***

Trong quan tài quả nhiên không có người, chỉ có mấy tảng đá.

Đêm vắng, bãi tha ma hoang lạnh, gió thu hiu hắt, ánh sao le lói chiếu
xuống ngôi mộ mới vừa bị khai quật, một cỗ quan tài đạm bạc, bên trong chỉ có
mấy tảng đá...

Người chết đi đâu? Không lý đã sống lại?

Thạch Tú Vân toàn thân run rẩy, cuối cùng không nhịn được cô kêu lớn:

- Thư thư tôi đi đâu rồi? Tại sao... chỉ có mấy tảng đá?

Tiếng kêu thê lương vang dội khắp nơi, âm vang như quỷ khóc quỷ cười, oan
hồn từ mộ hoang tứ bề cơ hồ đồng loạt hồi âm, như chế nhạo cô.

Ngay cả các đệ tử Cái Bang lăn lóc giang hồ đã lâu cũng cảm thấy hơi lạnh
gáy.

Sở Lưu Hương khẽ ôm vai Thạch Tú Vân:

- Cô có tận mắt nhìn thấy thi hài thư thư cô được đưa vào quan tài chăng?

Thạch Tú Vân vội đáp:

- Tôi tận mắt thấy rõ mà.

- Lúc đóng quan tài thì sao?

Thạch Tú Vân ngẫm nghĩ rồi đáp:

- Lúc đậy nắp quan tài thì tôi không có mặt... đúng ra tôi không muốn bỏ đi,
nhưng nhị thẩm sợ tôi bi thương quá độ, nên một mực bảo tôi đi về.

- Quan tài do nhị thúc cô đóng đinh?

- Phải.

- Bây giờ y ở đâu?

- Thư thư tôi nhập huyệt xong, qua ngày thứ hai nhị thúc bèn đi lên tỉnh.

- Đi làm gì?

- Đi mua hàng cuối năm cho Tiết gia.

Sở Lưu Hương mắt sáng lên, vội hỏi dồn:

- Năm nào nhị thúc cô cũng đi mua hàng cuối năm cho Tiết gia trang phải
chăng?

- Mấy năm trước thì không phải.

Sở Lưu Hương nhếch môi cười khó hiểu, miệng lẩm bẩm:

- Mấy năm trước đều không phải do y làm, năm nay việc lại vào tay y... Lạ
nhỉ, việc này quả là lạ.

Đột nhiên chàng lại hỏi:

- Lần này có phải Tiết nhị công tử giao việc cho nhị thúc cô?

- Đúng thế, bởi vậy tôi càng nghi rằng thư thư bị hắn hại chết, để chuộc
tội hắn mới giao công việc cho nhị thúc tôi.

Sở Lưu Hương than:

- Chỉ e hắn chẳng phải bồi tội, mà là...

Thạch Tú Vân hỏi:

- Là gì?

- Việc này phức tạp lắm, bây giờ ta có nói cho cô nghe, cô cũng không hiểu
hết đâu.

Thạch Tú Vân rơm rớm nước mắt:

- Tôi cũng không cần biết rõ, tôi chỉ muốn biết thi thể của thư thư biến đi
đâu?

Sở Lưu Hương trầm ngâm:

- Nếu ta đoán không lầm, không quá ba ngày ta có thể đem thi thể thư thư cô
trao lại.

Thạch Tú Vân kinh ngạc hỏi:

- Công... công tử biết chỗ đặt thi thể của thư thư sao?

- Trước mắt thì ta còn phỏng đoán nên chưa dám chắc.

- Thi thể của thư thư chẳng lẽ bị người trộm đi?

- Phải.

- Ai đã đánh cắp thi thể của thư thư? Tại sao cơ chứ? Thư thư nào có vật quý
giá chôn theo, kẻ ấy lấy xác thư thư đi làm gì?

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3