Cuộc chiến giành hồng nhan Đại Hán - Chương 041 - 044

Chương 41: Không có lựa chọn thứ ba sao?

Lưu Trọng Thiên đột nhiên rút bội
kiếm ra, gí sát cổ Thất Thất, để cô biết thế nào là hoàng mệnh không thể trái,
đúng là một nữ nhân không biết trời cao đất dày, ánh mắt Thất Thất nhìn thanh
bội kiếm sáng loáng kia, lập tức yên lặng, hơi thở cũng không còn ổn định.

“Vương gia, chém đầu thật à!”

“Cô cho rằng kháng chỉ là chuyện đùa
sao?”

“Thế phải làm sao bây giờ?” Thất Thất
thở dốc. “Không phải lấy chồng thật chứ, sau này tôi làm sao gặp người khác
được đây...”

Vẻ mặt Uy Thất Thất không tình nguyện
khiến Lưu Trọng Thiên có chút khó hiểu, những nữ tử như cô, có thể một bước lên
trời làm Vương phi, bao nhiêu người cầu còn không được, vậy mà thái độ của cô,
giống như phải chịu thiệt thòi.

Lưu Trọng Thiên buông bội kiếm xuống,
ngồi thẳng người, tâm tình cũng sa sút, xem ra không cưới không được.

“Ngày mai thành hôn!” Chàng căm tức
nói.

“Ngày mai?” Thất Thất thiếu chút nữa
ngã nhào, lẽ nào chuyện kết hôn trọng đại như vậy, không cho thời gian cân nhắc
sao? Gấp thật đấy.

Ngô Trung Nghĩa thấy Uy Thất Thất yên
lặng rồi, hắn mới dám ló đầu ra, cười hì hì nói: “Vương gia sáng suốt, Hoàng
thượng cũng có ý này, hơn nữa sai vi thần tới chủ trì đại hôn lần này của Vương
gia!”

Khi Ngô Trung Nghĩa bắt gặp ánh mắt
phẫn nộ của Thất Thất, lập tức rụt đầu lại. “Vương phi hình như không thích tại
hạ!”

Thất Thất phát hiện Ngô Trung Nghĩa
chỉ lo giấu đầu không để ý phía sau, cái mông lộ ra bên ngoài, bèn tháo bội
kiếm bên hông xuống, hung hăng lấy chuôi kiếm đánh vào mông hắn. “Sau này trông
thấy tôi hãy coi chừng đấy, có cơ hội sẽ chấn chỉnh ông!”

Ngô Trung Nghĩa bỗng nhảy dựng lên,
che mông, ôm chặt lấy Trì tướng quân. Trì tướng quân với Lưu Trọng Thiên đều
không nhịn được bật cười thành tiếng.

Ngô Trung Nghĩa có được kết quả vừa
lòng, nhanh chóng lui đi, Trì tướng quân cũng đi mất, chỉ còn lại hai người
Thất Thất và Tam Vương gia Lưu Trọng Thiên.

Uy Thất Thất lặng lẽ tiến đến trước
mặt Lưu Trọng Thiên. “Vương gia, ngài thực sự muốn cưới tôi?”

“Đúng!”

“Tôi rất xấu.”

“Ta biết!”

“Ngài vẫn muốn lấy?”

“Đây là ý chỉ của Hoàng thượng, không
cưới cô, cô sẽ chẳng còn mạng đâu, lẽ nào cô vẫn không nhận ra sao? Chỉ có hai
lựa chọn, hoặc là phải chết, hoặc là gả cho ta!” Lưu Trọng Thiên nghiêm nghị
nói.

“Không có lựa chọn thứ ba sao?” Thất
Thất nhỏ giọng nói.

“Không có!” Lưu Trọng Thiên nhìn chằm
chằm vào gương mặt xấu xí của Thất Thất, trong lòng càng thêm phiền muộn, cho
dù dung mạo thường thường cũng được, nhưng sao lại xấu như vậy chứ? Nếu không
phải có đôi mắt đẹp và vóc dáng thon thả, thì thực sự nhìn không ra đó là một
nữ nhân.

Lưu Trọng Thiên dời ánh mắt đi. “Cô
nên cảm thấy vui mừng mới phải, nếu không phải Hoàng thượng thích tranh đấu với
ta, thì cô chết chắc rồi!”

“Có ý gì vậy?” Thất Thất nghi hoặc.

“Hoàng thượng không giết cô, ngược
lại còn ban hôn cho ta, là vì muốn ta cưới một xấu nữ làm Vương phi để chế giễu
ta.”

“Chế giễu ngài?” Thất Thất có vẻ
không vui. “Thật chẳng có đạo lí gì cả, đường đường Uy Thất Thất tôi cũng có
ngày hôm nay!”

“Cô hình như rất không vui nhỉ...”

Lưu Trọng Thiên kéo cô, gắng sức lôi
về phía mình. Thất Thất ngã vào trong lòng Lưu Trọng Thiên, Lưu Trọng Thiên
giang hai cánh tay ôm riết lấy cô. “Thật không ngờ Lưu Trọng Thiên ta phải cưới
một nữ nhân xấu thế này, không biết có bao nhiêu nữ nhân xinh đẹp sẽ đau lòng
đây.”

Thất Thất hung hăng đánh vào tay
chàng. “Buông tôi ra, Vương gia thối!”

“Sau này cô chính là phi tử của bổn
vương, không được phép xấc xược như thế.”

“Ngài đừng có mà nghĩ ngợi lung tung,
tôi sẽ không để ngài chạm vào tôi đâu!” Thất Thất cảnh cáo.

Chương 42: Bây giờ không chạy còn đợi đến lúc nào

“Diện mạo này của cô, khiến ta khó
lòng mà có ý nghĩ gì đó đối với cô, cho nên cô cứ việc yên tâm.” Lưu Trọng
Thiên liếc nhìn y phục của Thất Thất. “Sau này phải ăn mặc giống một nữ nhân,
không được mặc kiểu nam nữ bất phân này nữa.”

“Giống một nữ nhân?” Thất Thất châm
biếm. “Ngài cho rằng nếu tôi mặc mấy loại trang phục hoa hòe hoa sói, kết hợp
với khuôn mặt này của tôi, sẽ trở nên xinh đẹp sao? Tôi chỉ sợ hù chết ngài!”

Lưu Trọng Thiên quan sát gương mặt
Thất Thất, tưởng tượng tới việc cô mặc y phục nữ nhân, có lẽ đó là đại họa, vì
thế thở dài, buông cô ra, bước nhanh ra ngoài đại bản doanh.

Lấy chồng, Uy Thất Thất cười lạnh
theo bóng dáng Tam Vương gia, sao có thể chứ, nếu lấy chồng ở Đại Hán, chẳng
phải nhất định sẽ không trở về được ư, cô liếc nhìn chiếc túi xách, lại nhìn
tới quần jean bên cạnh, hừ, bây giờ không chạy còn đợi đến lúc nào đây.

Uy Thất Thất nhanh chóng thay quân
phục ra, mặc quần jean và áo phông của mình vào, mang theo ít nước và lương
thực, lần này cô thề phải rời khỏi doanh trại Đại Hán, vĩnh viễn không trở lại,
chỉ cần có cơ hội, cô tuyệt đối sẽ không bỏ qua bất cứ cơ hội nào được trở về
cuộc sống trước đây.

Uy Thất Thất ra khỏi đại bản doanh,
nhanh chóng đi ra ngoài doanh trại, nhất định phải rời khỏi đây trước khi Lưu
Trọng Thiên phát hiện ra.

“Thất tướng quân, cô đi đâu đó?” Lưu
Duẫn thấy Thất Thất ăn mặc kì lạ, nữ nhân xấu xí này sắp làm Vương phi rồi, sao
còn muốn đi ra ngoài?

“Ờ, Vương gia có nhiệm vụ muốn tôi ra
ngoài hoàn thành, sẽ trở về nhanh thôi!” Thất Thất bèn nói dối.

“Nhiệm vụ, vào lúc này sao?” Lưu Duẫn
có chút nghi hoặc nhìn bóng dáng Uy Thất Thất, sắp sửa thành thân rồi, còn phái
ra ngoài hoàn thành nhiệm vụ, hơn nữa lại một thân một mình?

Uy Thất Thất rời khỏi doanh trại của
Lưu Trọng Thiên, trong lòng thực sự có chút không nỡ, nếu không phải bị bức tới
đường cùng, Thất Thất tuyệt đối sẽ không bí quá hóa liều, dù sao doanh trại
cũng là nơi duy nhất cô có thể tạm thời nương thân, nhưng so với hạnh phúc cả
đời, nhất định phải đưa ra sự lựa chọn.

May mà trước đây trong khóa dã ngoại
sinh tồn, cô có mang theo một chiếc la bàn, bằng không sa mạc rộng lớn như vậy,
cô một thân một mình rất dễ đi lạc, cô lấy la bàn trong túi sách ra, chờ đến
khi thấy kim màu vàng chỉ hướng nào thì mới tiếp tục đi.

Lưu Trọng Thiên đi tuần một vòng
quanh doanh trại, đương định trở về đại bản doanh, Lưu Duẫn suy tư đầy nghi
hoặc, thiếu chút nữa va vào Tam Vương gia.

“Sao ngươi giống như người mất hồn
thế!” Lưu Trọng Thiên nghiêm nghị trách mắng, trong doanh trại phải giữ cho
tinh thần minh mẫn, chàng ghét nhất những người trong trạng thái hồn siêu phách
lạc.

“Vương gia!” Lưu Duẫn lập tức đứng
thẳng người, tư thế nghiêm trang.

“Ngươi lòng đầy tâm tư, đã xảy ra
chuyện gì sao?”

“Vương gia, Lưu Duẫn thấy hơi lạ,
chẳng phải Uy Thất Thất ngày mai sẽ thành thân với Vương gia sao? Sao ngài còn
phái cô ấy ra ngoài doanh trại?”

“Ra ngoài doanh trại? Thất Thất rời
doanh trại? Từ lúc nào?” Lưu Trọng Thiên lập tức nhướn mày.

“Được một lát rồi, cô ấy nói ngài
phái cô ấy ra ngoài hoàn thành một nhiệm vụ.”

“Uy Thất Thất!” Lưu Trọng Thiên nhìn
Lưu Duẫn với vẻ lo âu. “Cô ta đi về hướng nào?”

“Vào sâu trong đất Đại Hán, Vương
gia, có gì không đúng sao…”

“Cô ta muốn chạy
trốn! Ta đi tìm cô ta trước, ngươi dẫn theo vài binh lính, mang thêm nước, đuổi
theo sau, nếu trời tối không tìm thấy chúng ta, hãy lập tức rút về doanh trại.”

“Nhưng, Vương
gia…”

Không đợi Lưu
Duẫn nói xong, Lưu Trọng Thiên nhanh chóng chạy ra ngoài doanh trại, vẻ mặt
chàng đầy tức giận, Uy Thất Thất dám đào hôn. Lưu Trọng Thiên dù sao cũng được
xem là tướng mạo tuấn tú, phong thái lịch lãm, Tam Vương gia Đại Hán được vạn
người chú ý, bao nhiêu nữ nhân ao ước trở thành phi tử của chàng, giờ đây Uy
Thất Thất xấu xí, vì e ngại thành thân với mình, mà chạy trốn? Quả là chuyện
khó tin.

Chương 43: Nam nhi khí thế bại dưới tay
xấu nữ

Lưu Trọng Thiên
đuổi theo hướng về Đại Hán rất lâu, nắng nóng gay gắt, vô cùng khát nước, chàng
tưởng rằng có thể nhanh chóng tìm được Uy Thất Thất trở về, cho nên chẳng chuẩn
bị nước, đã trực tiếp rời doanh trại, xem ra có phần coi thường nữ nhân này
rồi, tìm hì hục cũng không thấy bóng dáng đâu cả.

Không biết binh
lính phía sau mất bao lâu nữa mới đuổi tới, thời tiết nóng nực thế này không có
nước uống, đúng là chuyện phiền toái, không biết còn có thể kiên trì trong bao
lâu? Nhưng bất luận thế nào chàng cũng phải bắt Uy Thất Thất về.

Xấu nữ chết tiệt
này, chạy đâu mất rồi, Lưu Trọng Thiên cáu tiết nhìn sa mạc mênh mông, một xấu
nữ tầm thường mà thôi, sao có thể khiến chàng phiền lòng như thế? Uy Thất Thất
chạy trốn chẳng phải rất tốt sao, Hoàng thượng cũng chẳng thể nào trách tội
chàng được, Vương phi bỏ chạy còn thành thân nỗi gì?

Lưu Trọng Thiên
mặc dù tự an ủi mình như thế, nhưng trong lòng chàng không sao bình tĩnh được,
ánh nắng độc hại như vậy, Uy Thất Thất đơn độc rời khỏi sa mạc sao? Sẽ không
gặp nguy hiểm gì chứ, sa mạc hoang vắng rộng lớn, ngộ nhỡ lạc đường rồi, chẳng
phải sẽ mất mạng ư.

Lưu Trọng Thiên
càng nghĩ càng sốt ruột, chàng tiếp tục tiến về phía trước, do tìm kiếm khắp
nơi nên có chút mất phương hướng, sa mạc mênh mông, đông nam tây bắc gần như
nhau, chỉ cần xoay người một cái, sẽ mất phương hướng ngay.

Bỗng nhiên một
trận cuồng phong ập tới, cát vàng đầy trời phả tới tấp vào mặt, Lưu Trọng Thiên
ôm đầu tránh cát vàng, chờ bão cát qua đi, chàng mới đứng lên, nhìn sa mạc với
vẻ mờ mịt, bị lạc mất phương hướng rồi.

Tam Vương gia
Lưu Trọng Thiên không còn phân biệt được phương hướng, chàng tuyệt vọng nhìn
biển lửa trước mặt, trong thâm tâm không ngừng gào thét, Uy Thất Thất, xấu nữ
chết tiệt này, rốt cuộc đương ở đâu? Lần này đường đường là nam nhi khí thế lại
bại dưới tay một nữ nhân.

Không khí trong
sa mạc nóng hầm hập khiến người ta có cảm giác như bị luộc chín, Lưu Trọng
Thiên biết hiện giờ cấp thiết nhất là nước, chàng cần nước, phải tìm được nước
mới có thể duy trì tiếp.

Uy Thất Thất đi
được một đoạn đường, cảm thấy quá nắng nóng, liền tìm một tòa cồn cát có bóng
râm ngồi nghỉ, lấy nước ra uống một ngụm, cô phóng tầm mắt nhìn, sa mạc phía
trước trải dài miên man bất tận, ánh mặt trời chiếu lên đó, muôn vàn tia sáng
rực rỡ lấp lánh, cồn cát liên tục nhấp nhô tựa như biển khơi cuộn sóng.

Chỉ cần đợi tới
lúc trời tối, mát mẻ hơn, dùng la bàn này, là Thất Thất có thể rời khỏi sa mạc
một cách thuận lợi, cô vuốt lại mái tóc bị bão cát thổi rối tung, tự do tự tại
hoan hỉ hát ca. Lưu Trọng Thiên có khi lúc này cũng đã phát hiện ra cô mất
tích, khôi hài mắc cười biết bao, thành thân? Mơ mộng hão huyền.

Uy Thất Thất ca
hát một hồi, bỗng phát hiện xa xa có mấy bóng người, bước đi hơi loạng choạng,
tìm kiếm gì đó trong sa mạc. Thất Thất vội đứng dậy, quan sát tỉ mỉ, mấy người
đó chính là binh lính Đại Hán, sao bọn họ lại chạy tới đây, không lẽ đi tìm cô?

Thất Thất nổi
nóng, sa mạc lớn thế này, bọn họ đi tìm ngộ nhỡ lạc mất phương hướng, chẳng
phải rất nguy hiểm ư, không được, những binh lính này dù sao cũng đã từng kề
vai chiến đấu cùng cô, không thể để họ hi sinh vô cớ vì cô.

Uy Thất Thất
nghiêng mình ra khỏi cồn cát, bực tức nhìn binh lính Đại Hán phía xa xa, lớn
tiếng hô.

“Ê! Mau mau quay
về! Nơi này nguy hiểm lắm!”

“Thất tướng
quân!” Lưu Duẫn nghe thấy giọng Thất Thất, lần theo tiếng, trông thấy bóng dáng
mảnh mai của Uy Thất Thất giữa sa mạc, bèn phấn khởi dẫn đám binh lính chạy qua
đó.

Uy Thất Thất lớn
tiếng trách mắng: “Tôi lấy thân phận Thất tướng quân, ra lệnh cho các anh mau
chóng trở về!”

“Nhưng mà, Thất
tướng quân cũng phải về cùng bọn thuộc hạ, bằng không chúng thần không sao trở
về bẩm báo được!” Lưu Duẫn tuyệt nhiên không chịu đi.

“Tôi sẽ không
quay về cùng các anh đâu, tôi vốn không thuộc về Đại Hán, tôi muốn về nhà!”

Lưu Duẫn vỗ vai
Thất Thất. “Sắp trở thành Vương phi rồi, mà còn như vậy, cô quả là có phúc,
Vương gia chúng thần chính là Vương gia anh tuấn nổi tiếng Đại Hán!”

“Tôi không quan
tâm, tôi không muốn làm Vương phi!”

Chương 44: Một tia cảm động trong lòng

“Thất tướng quân
của ta, nữ nhân sớm muộn gì cũng phải xuất giá, Vương gia có thể tiếp nhận cô,
đừng nên cố chấp!”

Lưu Duẫn liếc
nhìn phía sau Thất Thất, vò đầu bứt tai, bất giác nhíu mày.

“Vương gia đâu?”

“Vương gia tất
nhiên ở doanh trại rồi.” Thất Thất tức giận nói. “Mau mau về đi, bằng không hãy
cùng tôi rời khỏi sa mạc!”

Thất Thất nói
xong lại trở về chỗ cồn cát có bóng râm, ngồi xuống, Lưu Duẫn không thấy Vương
gia đâu, có hơi sốt ruột, bước tới kể với Thất Thất: “Thất tướng quân, cô biết
không? Tam Vương gia đích thân ra ngoài tìm cô đấy, hơn nữa ngài ấy đi quá gấp,
trên người không mang theo nước.”

Uy Thất Thất
nghe xong, lập tức giật mình, sững sờ nhìn Lưu Duẫn, hồi lâu không có phản ứng
gì, chẳng lẽ Lưu Trọng Thiên điên rồi sao? Không mang theo nước tiến vào sa mạc
tìm cô, vậy chẳng khác nào tự tìm đường chết sao? Vì thế lo lắng hỏi: “Vương
gia đi bao lâu rồi?”

“Hơn ba canh giờ
rồi, thời tiết nóng nực thế này… Nếu Vương gia xảy ra chuyện gì, cô sẽ trở
thành tội nhân của Đại Hán…” Lưu Duẫn nói không nổi nữa, sắc mặt vô cùng khó
coi.

Khoảnh khắc khi
Uy Thất Thất nghe nói Lưu Trọng Thiên đích thân tiến vào sa mạc kiếm tìm cô,
trong lòng bỗng có một tia cảm động không sao kể xiết. Cuộc sống ở Đại Hán này
cô không có người thân, vậy mà còn có người quan tâm cô như thế, bất kể Lưu
Trọng Thiên xuất phát từ mục đích gì, Thất Thất cũng cảm kích chàng tận đáy
lòng.

Uy Thất Thất
nhìn sa mạc mênh mông với vẻ âu lo, cái tên kia, sao không mang theo nước đã ra
ngoài chứ? Chẳng có đầu óc gì cả, chàng ta cho rằng trong sa mạc có thể tìm
được nước dễ dàng sao? Nhiệm vụ cấp bách hiện nay, là phải tìm được Vương gia.
Nếu chàng ta chẳng may chết trong sa mạc, Uy Thất Thất dù có quay về xã hội
hiện đại văn minh, cũng không sao khuây khỏa được, vì thế, cô hạ quyết tâm, xoay
người lại.

“Chúng ta chia
nhau ra tìm!”

“Vâng, Thất
tướng quân, cô mang theo hai binh lính!” Lưu Duẫn không muốn tìm được người này
rồi, lại thất lạc mất người kia.

“Khỏi cần, trước
khi trời tối nếu không tìm thấy, các anh hãy nghỉ ngơi tại chỗ, không cần lo
cho tôi, tôi có la bàn sẽ không bị lạc đâu.”

“Thất tướng
quân…” Lưu Duẫn bất đắc dĩ lắc lắc đầu, dẫn binh lính trở về, hi vọng trên
đường trở về có thể tìm được Tam Vương gia của bọn họ.

Uy Thất Thất bất
chấp cái nắng chói chang, bước từng bước khó nhọc trên lớp cát vàng dày, dưới
chân có cảm giác như lửa đốt. Thất Thất càng ngày càng lo lắng cho Tam Vương
gia, chàng không có nước, thời tiết lại oi bức thế này, nếu trong vòng ba ngày
không tìm ra chàng, chắc chắn sẽ phải bỏ mạng.

Tam Vương gia
chết tiệt, tại sao lại đi tìm cô, một nữ nhân xấu xí chạy trốn chẳng phải rất
tốt sao? Lẽ nào chàng bằng lòng cưới xấu nữ làm Vương phi?

Thất Thất nhìn
ánh mặt trời rực lửa, bỗng mếu máo sụt sùi, nếu tìm không ra cái tên kia, chàng
sẽ chẳng còn mạng, ngàn vạn lần đừng chết nha, Lưu Trọng Thiên, Thất Thất càng
lo lắng lại càng khó chịu, cuối cùng không kìm được òa khóc.

Nếu không tìm
thấy Tam Vương gia, Uy Thất Thất cũng không định rời khỏi sa mạc này, Lưu Trọng
Thiên đã vì cô, chẳng màng nguy hiểm xông vào sa mạc, Thất Thất không có lí gì
bỏ mặc chàng, tấm chân tình mà Tam Vương gia dành cho cô, cô có chết cũng đáng,
dù cho còn sống ở lại Đại Hán, cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Sắc trời ngày
một tối dần, Uy Thất Thất có chút tuyệt vọng, bôn ba ngược xuôi hồi lâu, khiến
cô gần như bước không nổi nữa. Cô liếc nhìn túi nước đeo bên hông, cố nén cơn
khát, không thể uống nữa, cô phải cố sức hạn chế lượng tiêu hao nước, nếu không
khi tìm được Tam Vương gia, sẽ hết sạch nước, vô phương cứu chữa.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.