Bị thiêu sống - Chương 01

HỎA HÌNH ĐÃ NHẮM VÀO TÔI

Tôi
là một đứa con gái và là con gái thì phải bước nhanh, đầu lúc nào cũng phải cúi
xuống đất như thể đang đếm bước. Mắt không được nhìn lên, không được liếc sang
phải hay sang trái trên đường đi. Vì nếu lỡ để ánh mắt mình bắt gặp ánh mắt của
một người đàn ông thì sẽ bị cả làng gọi là “charmuta[1]”.

[1] Charmuta (Tiếng Ả Rập): Đồ lăng loàn, con đĩ.

Nếu
để một chị hàng xóm đã có chồng, một cụ già hoặc bất cứ một người nào khác bắt
gặp cô gái đi một mình trong hẻm nhỏ, không có mẹ hay chị đi kèm, không dắt cừu,
không đội bó rơm hay sọt đựng quả vả thì cũng bị gọi là “charmuta”.

Con
gái phải có chồng mới được phép nhìn thẳng về phía trước, mới được phép bước
vào hàng quán, mới được phép tự nhổ lông và đeo nữ trang.

Khi
bước sang tuổi mười bốn mà chưa có chồng như mẹ tôi thì người con gái bắt đầu
bị cả làng chế nhạo. Nhưng muốn được lấy chồng thì phải đợi đến lượt mình. Chị
cả trong nhà lấy trước, sau đó mới tuần tự đến các cô em.

[Chúc
bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com -
gác nhỏ cho người yêu sách.]

Trong
nhà bố tôi có quá nhiều con gái, bốn đứa lớn đều đến tuổi lấy chồng. Ngoài ra
còn có hai đứa em gái cùng cha khác mẹ do bà vợ hai của cha tôi sinh ra. Chúng
vẫn còn nhỏ. Đứa con trai duy nhất trong gia đình mà ai cũng yêu quý là thằng
Assad đã chào đời trong vinh quang giữa bấy nhiêu đứa con gái, nó là đứa thứ tư
trong nhà. Tôi là đứa thứ ba.

Cha
tôi (ông tên là Adnan) vẫn tỏ ý không bằng lòng với mẹ tôi (bà tên Leila) bởi
bà đã sinh cho ông quá nhiều con gái. Ông cũng không ưa bà vợ hai Aicha, vì bà
này đẻ toàn con gái.

Noura,
chị cả tôi lấy chồng muộn, lúc tôi khoảng mười lăm tuổi. Chị thứ Kaênat thì
chẳng được người đàn ông nào hỏi đến. Tôi có nghe nói có người gặp cha tôi để
dạm hỏi tôi nhưng tôi còn phải đợi chị Kaênat đi lấy chồng thì mới dám nghĩ đến
chuyện cưới xin của mình. Nhưng chị Kaênat có lẽ không có nhan sắc mấy hoặc giả
chị làm việc gì cũng chậm chạp... Tôi không rõ tại sao chị không được ai hỏi
đến nhưng nếu chị ế chồng và trở thành gái già thì chị sẽ bị cả làng chế giễu
và tôi cũng sẽ bị như vậy.

Từ
ngày đầu óc tôi ghi nhớ được sự việc, tôi nhận ra mình chưa một lần được sung
sướng, được chơi đùa. Sinh ra là con gái trong làng tôi là một điều bất hạnh.
Niềm mơ ước tự do duy nhất là lấy chồng. Rời nhà cha mẹ đẻ để về nhà chồng và
không bao giờ được phép quay lại dù có bị chồng đánh đập. Con gái có chồng mà
trở về nhà cha mẹ là một điều sỉ nhục. Cũng không được phép xin một nhà nào
khác che chở. Gia đình người con gái có nghĩa vụ đưa con gái trở lại nhà chồng.

Chị
cả tôi bị chồng đánh đập dám quay về thở than khóc lóc khiến cả nhà tôi mang
nhục.


được một tấm chồng là cái may của chị. Tôi vẫn mơ ước được như thế.

Từ
hôm nghe có người đến gặp cha tôi xin cưới tôi, tôi đâm ra vừa tò mò vừa bồn
chồn. Tôi biết anh ấy chỉ cách nhà tôi ba bốn bước chân. Thỉnh thoảng khi lên
sân thượng phơi quần áo tôi vẫn thoáng thấy anh. Tôi biết anh có một chiếc ôtô,
mặc âu phục, tay lúc nào cũng xách cái cặp nhỏ đựng giấy tờ và anh làm việc
ngoài thành phố, một công việc khá tốt vì anh không bao giờ ăn mặc như công
nhân mà luôn luôn chỉnh tề, sang trọng. Tôi rất muốn được nhìn mặt anh rõ hơn
nhưng lại sợ bị gia đình bắt gặp tôi đang ngóng anh. Vì thế, khi đi lấy rơm cho
một con cừu ốm ở ngoài chuồng, tôi bước thật nhanh trên đường với hy vọng nhìn
thấy anh gần hơn. Nhưng anh lại đỗ xe xa quá. Nhờ quan sát, tôi đại khái biết
được mấy giờ anh đi làm. Bảy giờ sáng, tôi giả vờ lên sân thượng thu quần áo
hay nhặt một quả vả chín hoặc giũ tấm chăn để được, trong một thoáng chốc không
đầy một phút, nhìn thấy anh bước lên ôtô đi làm. Tôi phải thật nhanh để không
ai chú ý.

Tôi
lên cầu thang, băng qua mấy gian phòng để ra tới sân thượng, vừa cầm một tấm
thảm giũ mạnh vừa đưa mắt nhìn qua bức tường xi măng, liếc nhẹ sang phải. Từ xa
nếu có ai trông thấy cũng không thể ngờ là tôi đang ngó xuống đường.

Thỉnh
thoảng tôi cũng có đủ thời gian nhìn thấy anh. Tôi đâm ra phải lòng anh cùng
chiếc ôtô của anh! Đứng trên sân thượng, tôi tưởng tượng ra khối chuyện: tôi
kết hôn với anh và như hôm nay, tôi nhìn theo chiếc ôtô cho đến khi khuất bóng
nhưng đến chiều, khi mặt trời lặn, anh sẽ trở về từ nơi làm việc. Tôi sẽ cởi
giày cho anh và tôi sẽ quỳ xuống lau chân cho anh như mẹ tôi vẫn thường làm cho
cha tôi. Tôi sẽ pha trà mời anh, sẽ nhìn anh ngồi oai vệ như một ông vua phì
phà chiếc tẩu dài ngay trước cửa nhà. Tôi sẽ là một phụ nữ có chồng!


thậm chí tôi có thể trang điểm, dạo phố mua hàng, cùng chồng ngồi vào xe và lên
thành phố. Tôi sẵn sàng chịu đựng mọi điều tệ hại nhất, miễn là khi nào thấy
muốn, tôi được tự do một mình bước qua cánh cửa kia để đi mua bánh mì!

Nhưng
tôi sẽ không bao giờ là một “charmuta”. Tôi sẽ không nhìn những người
đàn ông khác, tôi sẽ tiếp tục bước nhanh, giữ người thẳng, vẻ kiêu hãnh, nhưng
không đếm bước, mắt vẫn nhìn xuống và cả làng không ai còn có thể nói xấu tôi
bởi lẽ tôi đã có chồng.

Câu
chuyện kinh khủng của tôi bắt đầu ngay trên cái sân thượng ấy. Tôi đã nhiều
tuổi hơn chị cả tôi nếu so với ngày chị ấy lấy chồng, và tôi đã hy vọng để rồi
thất vọng.

Dạo
ấy tôi khoảng mưới tám tuổi hay hơn. Tôi cũng không biết nữa.


ức tôi đã tan thành mây khói ngay hôm hỏa hình ập xuống đầu tôi.

Báo cáo nội dung xấu