Đóa Lan Rừng Nổi Loạn - Chương 27 - 29

Chương 27

Buổi trưa. Ánh nắng chói chang tràn ngập đồn điền trồng cam
và tòa nhà màu trắng xây trên đỉnh đồi.

George Staum, viên phụ tá cảnh sát trưởng ngồi ở sân trước,
mũ hất sau gáy, điếu thuốc trên môi. Hắn tự nhủ, đây mới thật là cuộc sống! Canh phòng ở một
nơi như thế này!... Với một nữ chủ nhân thật xinh đẹp và thật hiếu khách như
Veda Blandish! Thật
là một niềm vui thật sự! Lạ còn hơn thế nữa: Không có gì phải làm, ngoài việc
ngồi ở một góc, khẩu súng trong tay và tắm nắng. Một cuộc sống thật an nhàn, đế
vương. Staum luôn mơ ước được sống như vậy. Staum phụ trách việc canh gác đề
phòng sự xâm nhập có thể xảy ra của bọn Sullivan nhưng hắn biết chắc không làm
gì có bọn Sullivan cả! Tuy nhiên, Kamp vẫn tin là có bọn chúng nên buộc hắn,
Staum, phải ngồi dưới ánh nắng để quan sát một vùng xung quanh, thế thì cũng
được thôi. Hắn hi vọng Kamp cứ tiếp tục tin vào huyền thoại anh em nhà Sullivan
và như vậy Staum có thể ở đây cho đến hết mùa hè...

Ai có thể tin được một gã trơ trẽn như Magarth lại lao vào
chuyện ba láp như vậy! Staum duỗi dài đôi chân và lắc đầu. Điều đó chứng tỏ
những kẻ quá ranh ma nhiều khi cũng có thể bị nhầm.

Staum không an nhàn nằm dưới ánh nắng như vậy nếu hắn nhìn
thấy bọn Sullivan! Khuất dưới đám cỏ cao cách Staum ít ra là hai trăm mét, bọn
Sullivan có mặt ở đây đã hơn nửa giờ rồi, gương mặt xanh xao, căng thẳng, theo dõi mọi hoạt động
xung quanh ngôi nhà lớn này.

- Tao chắc Larson lẩn trốn trong nhà này, - Max nói. - Nếu
không tại sao ngôi nhà lại phải canh gác?

- Mày định làm gì? - Frank lo ngại hỏi. Ánh nắng chiếu thẳng
vào lưng khiến hắn thấy khát.

- Cứ ở đây, - Max nói. - Tao cần biết chúng có bao nhiêu
người.

Trong ngôi nhà mát mẻ, Magarth mơ màng trên đi văng, tay cầm
ly rượu. Anh vừa ở chỗ đóng gói trái cây về, Veda mỉm cười bước vào.

- A! Anh đến rồi à! Em tưởng trưa nay
không được gặp anh. Anh có đủ những thứ cần thiết chưa?

- Rót thêm cho anh ít nữa. - Magarth nói
và đưa chiếc ly cho cô. - Anh đến xem người bệnh ra sao. Cô y tá cho biết đêm
qua anh ta ngủ yên.

- Anh ta sẽ khá thôi, - Veda đáp và rót
thêm uytxki vào ly rồi đưa cho anh. - Vẫn không có tin gì của cô bé Blandish à?

- Không, cả bọn Sullivan nữa.

- Staum không tin là bọn Sullivan có
thật, - cô vừa nói vừa đến ngồi bên cạnh Magarth.

- Hắn không bao giờ tin cái gì cả...
Nhưng hắn sẽ đổi ý ngay nếu bọn chúng mò tới đây... anh mong điều này sẽ không
bao giờ xảy ra.

Tiếng chuông điện thại bên Magarth reo
nhè nhẹ: cô hầu phòng đã nối liên lạc.

Kamp gọi, Magarth lắng nghe giọng nói to
và trầm, anh gật đầu lia lịa:

- Ok. Tôi sẽ đến ngay. Cám ơn sếp. - Rồi anh cúp máy.

- Chuyện gì thế? - Veda hỏi. - Anh luôn
luôn đi vào lúc một mình anh ở bên em.

- Lại thêm một phụ nữ điên chạy thoát, -
Magarth nhăn mặt nói. - Ở Kinston không đủ khả năng chữa trị nên bà ta được chuyển về Glenview
chiều tối qua nhưng đã trốn thoát sau khi giết người hộ tống. Người ta đang
lùng bắt. Ông cảnh sát trưởng anh quan tâm tới vụ này. Anh đâu muốn đi nhưng
phải chiều lòng ông ta thôi.

Anh đứng lên và nói tiếp:

- Chiều nay anh sẽ quay lại nếu không có
gì xảy ra. Em hài lòng chứ?

- Chắc thế, - Cô nói và ôm ngang người
anh kéo ra tới sân trước.

Magarth hỏi Staum:

- Ông thấy thích chứ?

Staum mở mắt gật đầu:

- Còn phải nói. Ở đây tốt lắm!

- Này, đừng có mà ngủ nhé! Ông đến đây để canh chừng bọn
Sullivan đấy!

- Dĩ nhiên rồi. - Staum cố nặn ra nụ cười - Tôi vẫn canh
chừng chúng đấy!

Khi Magarth leo lên xe, Veda hỏi:

- Anh tin chúng sẽ đến à?

- Anh không biết, nhưng chúng ta phải
hết sức đề phòng. Anh cho là chúng đã rời khỏi vùng này rồi. Tạm biệt em yêu.
Hẹn chiều gặp lại nhé!

Bọn Sullivan thấy anh phón xe đi.

Qua ống nhòm, Frank nhìn Veda và reo lên:

- Trông ngon mắt quá! Chẳng cần phải dọn
nhà đến đây mới đè được cô ta ra!

Max cầm chai nước chanh lên bật nắp rồi
tu ừng ực.

- Thôi đi! - Gã nói và đưa chai nước còn
lại cho Frank. - Mày lúc nào cũng chỉ nghĩ đến bọn đàn bà thôi.

- Thế thì phải nghĩ chuyện gì? - Frank ủ
ê nói - Mày có định thịt thằng cha đó không?

Max bình thản nói:

- Nếu tìm thấy nó ở đây. Cần phải giết
nó trừ phi mày muốn mọc rêu trong xà lim và nghe bọn chúng dựng giá treo cổ cho
mày dùng.

Mặt mày Frank nhăn nhó, gã nói với giọng
khàn khàn:

- Sau vụ này tốt nhất là mình nên nghỉ
tay thôi. Cho đến bây giờ mình luôn luôn gặp may! Mình đã có khá nhiều tiền
rồi. Nên buông thì hơn.

Max cười mỉm một mình. Trong thời gian
gần đây, gã chờ đợi Frank nói lên lời đó. Gã nói:

- Tao chưa muốn về hưu.

Yên lặng một lát, một lát thật lâu. Max
bình tĩnh nói:

- Chính tao là người chỉ đạo mọi chuyện làm ăn. Chính
tao là người khởi sự thì cũng chính tao là người quyết định thời điểm nào thì
nên dừng.

Frank không dám cãi, gã cúi mặt xuống
nhìn Staum đang nằm thoải mái trên chiếc giường xếp.

Max nói thêm:

- Và thời điểm đó chưa đến đâu.

Magarth huýt sáo nho nhỏ trong khi lái
xe phóng nhanh trên con đường dẫn xuống Mũi Gió Biển. Một ý nghĩ bất chợt đến
với anh, nếu anh nhận làm quản lý đồn điền trồng cam của Veda, anh có thể ở nhà
cô, thường xuyên ở bên cô mà vẫn giữ được tự do. Anh không biết gì về việc sản
xuất nhưng điều này không làm anh lo ngại. Veda biết quá rành về chuyện này và
có thể phụ trách việc đó. Còn anh, anh sẽ cưỡi một con ngựa thật đẹp chạy khắp
đồn điền động viên khích lệ công nhân. Anh tự hỏi Veda có tiếp nhận ý kiến hay
ho này không và chắc cô sẽ đồng ý ngay.

Nếu anh tìm thấy cô bé Blandish và thành
công trong việc cô để anh quản lý quyền sở hữu số tiền của cô, anh sẽ giao kế
hoạch dự định trên cho Veda, nhưng trước hết phải tìm cho ra cô bé Blandish đã.
Cô đã được tự do chín ngày rồi, chỉ còn năm ngày nữa là có quyền đòi hỏi cả tự
do lẫn tiền tài!...
Magarth mỉm cười nghĩ tới Hartman chắc giờ này lão đang mắm môi mắm lợi bực
tức.

Bất chợt anh phanh gấp dừng xe ngay
trước miệng hố.

Anh đứng sững như không tin vào mắt mình
nữa. Anh reo lên một tiếng rồi mở cửa xe chạy đến trước mặt Carol đang chuệnh
choạng lê bước về phía anh, đầu tóc rối bù, gương mặt mệt mỏi, áo rách tả tơi.

Magarth ôm lấy cô sắp sửa ngất. Anh nói
và đỡ cô lên:

- Tốt rồi, cô bé! Đừng nói gì nữa. Bây
giờ cô thoát rồi. Bình tĩnh lại đi.

Cô thì thầm:

- Steve! Steve! Anh ấy ở đâu? Sức khỏe ra sao? Xin ông cho
tôi biết?

Magarth dìu cô vào xe và nói:

- Anh ấy đã khá rồi, tuy vẫn còn phải chăm sóc nhưng thoát
cơn nguy rồi. Tôi dẫn cô đến gặp anh ấy ngay.

Carol tấm tức khóc, đầu tựa vào đệm ghế:

- Tôi không hi vọng được gặp anh ấy. Thật khủng khiếp biết bao... Tôi nghĩ là
không thể tìm thấy anh ấy nữa...

Magarth quay xe lại phóng hết tốc lực về Grass Hill.

Chương 28

Vào lúc một giờ trưa, Hatty Summers vừa bước ra khỏi quán
rượu ở giáp giới Mũi Gió Biển thì bị bắt.

Bà khoái uống rượu rum nguyên chất và đã uống thỏa thích với
số tiền tìm thấy ở người Sam Garldand.

Bà còn cố tỏ ra dễ thương và vô hại khi mọi người vây quanh.
Bà chỉ cho họ xem hòn đá dính đầy máu đã nện nát đầu gã lái xe khốn khổ và vui
sướng khi thấy hòn đá đã gây sự chú ý đối với mọi người; bà đi diễu giữa đám
đông đầy kinh hoàng.

Bác sĩ Travers với hai y tá mặc blu trắng chộp lấy bà nhanh
chóng và đẩy vào chiếc xe cứu thương đang chờ sẵn, đóng chặt cửa và mặc ngay
cho bà chiéc áo bó chặt lấy người.

Cảnh sát trưởng, ông Kamp lúc này đang kiếm hoài Magarth. Ông
phàn nàn với một trong những người phụ tá:

- Thằng cha này không bao giờ có mặt khi người ta cần hắn.
Tôi muốn hắn chụp cho tôi bức hình trong khi bắt giữ con mụ quái vật này. Thằng
cha quỉ quái ở đâu nhỉ?

Bác sĩ Travers hấp tấp bước ra khỏi xe và chạy đến gặp viên
Cảnh sát trưởng.

- Bệnh nhân vừa cho biết Garland đã nhặt được cô Carol
Blandish ở cách Mũi Gió Biển vài dặm, bà ta giết Garland xấu số là để giúp
Carol chạy thoát.

Kamp nhấp nháy đôi mi:

- Bà ta có nhớ mình nói gì không?

- Thì bà ta tả Carol chính xác mà. Hình như cô gái này tìm
cách quay trở lại Mũi Gió Biển.

Kamp đẩy chiếc mũ cáu bẩn ra sau gáy, gãi đầu:

- Tôi sẽ lo chuyện này ngay lập tức.

Đúng lúc ông ta định đi thì Simon Hartman xích tới trên chiếc
Cadillac bóng loáng.

Gương mặt xầu lại, Travers nói:

- Ông Hartman kìa! Ông có biết ông này không?

- Biết ông ta quá mà, - Kamp làu bàu trong khi hai người nhìn
Hartman đi tới.

Hartman nói không cần chào hỏi:

- Hình như người ta bắt lại được một phụ nữ điên? Có phải
Carol không?

Ông bác sĩ trả lời:

- Không, thưa ông Hartman! Đó là người bệnh khác của tôi.

Hartman nói rít lên, khuôn mặt cau có vì tức giận và thất
vọng:

- Hình như lĩnh vực chuyên môn của ông là chuyên để lạc bệnh
nhân. Đến khi nào thì ông mới tìm lại được cô gái bảo hộ của tôi?

Travers nói:

- Chúng tôi vừa được biết cô ta đã quay về Mũi Gió Biển. Ông
Cảnh sát trưởng đang tổ chức một cuộc tìm kiếm khắp nơi.

Hartman khinh bỉ nhìn Kamp:

- Những vụ truy tìm của ông cho đến nay có vẻ lãng mạn kỳ lạ!

Rồi lão đổi đề tài, hỏi:

- Gã Steve ấy?.. Hắn ở đâu?

Kamp tỏ vẻ hững hờ:

- Có lẽ ở bệnh viện Waltonville. Ông hỏi làm gì?

- Theo tôi hiểu qua lời bà Fleming thì Carol yêu say đắm gã
này. Có thể cô ta muốn tìm lại gã. Ông có thể cử người chờ ở bệnh viện phòng xa
cô ấy đến đó.

Kamp vuốt râu mép nói:

- Ờ, để tôi làm.

- Vậy thì làm ngay đi, - Hartman sủa lên. - Đáng lẽ phải tìm
ra con nhỏ nhiều ngày nay rồi. Cho người của ông bắt tay vào việc đi! Nhất định
là trước cuối tuần này phải tìm cho ra, nếu không tôi sẽ tìm cách để ông không
còn dịp phá bĩnh công việc nữa đấy, - Lão quay sang Travers: - Ông bác sĩ, tôi
có chuyện muốn nói với ông.

Kamp nhìn theo hai người, bỏ mũ nháy mắt với viên phụ tá và
trầm ngâm nói:

- Lão ta bắt đầu bị lửa đốt đít rồi. Có lẽ tôi nên báo cho
Magarth biết thì hơn!

Viên phụ tá hỏi:

- Tôi có phải đến bệnh viện Waltonville không?

Kamp lắc đầu:

- Không. Tôi chắc Larson không nằm ở đấy. - Ông nói, nháy mắt
lần nữa và sải bước chân đi về phía văn phòng.

Chương 29

Magarth ngồi trầm ngâm trong phòng khách nhỏ, thấy Veda bước
vào. Cô hỏi:

- Cô ta thật tuyệt vời! Cô ta vừa vào thăm Steve, nhìn anh ấy
nằm ngủ với đôi mắt chan chứa tình thương yêu!... Khi nào anh ốm, không biết em
có nhìn anh với ánh mắt như vậy được không!

Magarth nói:

- Anh cũng vậy, và anh mong sẽ không ốm nặng đến nỗi không
thể cảm nhận được một niềm yêu thương như thế. Sức khỏe cô ta ra sao?

- Cô ta đã trải qua nhiều nỗi gian truân nhưng nếu nghỉ ngơi
chắc sẽ lại sức thôi. - Veda đáp và ngồi lên tay ghế. - Anh yêu, cho em uống
thứ gì đi. Chuyện này làm em thấy bàng hoàng.

Magarth rót một ly Martini không pha:

- Cô ta đang làm gì?

- Đang tắm. Có nên mời bác sĩ khám cho
cô ta không? Có thể bác sĩ sẽ cho cô ta uống thuốc gì đó để an thần.

Magarth đưa ly rượu cho Veda và nói:

- Không cần uống thuốc đâu! Không nên để
bất cứ một bác sĩ hay y tá quanh quẩn bên mình cô ta. Họ có thể làm cô ta hoảng
hốt và bệnh cũ lại tái phát.

- Em cũng nghĩ cô ta không có bệnh gì
hết. Sau khi nói chuyện với cô, em thấy anh nói đúng. Cô ta cư xử bình thường
cũng như anh hay em thôi. Một cô gái thật khả ái!

Magarth càu nhàu:

- Tốt nhất em nên thường xuyên để ý đến
cô ta thì hơn. Nhưng anh cũng đồng ý với em: cô ta không có chút gì nguy hiểm
cả.

Ánh mắt Veda nhìn Magarth qua ly rượu:

- Anh suy nghĩ gì thế? Chắc lại có chuyện
gì?

- Carol cho anh biết bọn Sullivan đã đến
Mũi Gió Biển từ tối qua. Làm thế nào chúng lén lút vượt qua các trạm gác của
Kamp được nhỉ? Mọi con đường đi đến thành phố đều được canh gác cẩn mật cơ mà?

Veda băn khoăn hỏi:

- Liệu chúng có biết Steve ở đây không
nhỉ? Có phải đó là điều làm anh bận tâm suy nghĩ không?

- Đúng đấy. Chính điều đó làm anh lo
ngại mặc dù anh vẫn không tin chúng đến tận đây, - Magarth vừa nói vừa rót cho
mình thêm ly uytxki nữa. - Ta không nên đánh giá thấp hai con quạ đó (Anh uống
một hơi và đặt ly lên bàn). - Anh lây bệnh thần kinh căng thẳng của em rồi đó. Để anh nhắc nhở
Staum vài điều, nhồi vào đầu hắn và những người gác rằng chuyện này thật quan trọng nên phải căng mắt ra
mà canh phòng.

Chuông điện thoại reo.

- Chắc gọi anh. - Veda nói - Mọi người
đều biết anh ở đây...

- Và anh cá rằng họ xanh xám mặt mày vì
ghen tức, - Magarth cười với Veda trước khi nhấc máy.

Ông Cảnh sát trưởng nói chuyện với anh:

- Tại sao tôi mời mà anh không đến, -
Kamp nói với giọng trách móc, - Đáng lẽ tôi có được một bức ảnh ngon rồi!

- Tôi còn nhiều việc quan trọng phải làm
hơn là chụp cái mặt xấu xí của ông. Có tin gì mới lạ không?

- Có tin về con nhỏ Blandish đấy. Hình
như cô ta quay trở về thành phố, - Kamp nói tiếp và ông ta kể lại lời của Hatty
Summers nói với bác sĩ Travers - lão Hartman nghĩ cô ta cố đi tìm Steve.

- Thế ông định làm gì?

- Chúng tôi vẫn tiếp tục lùng sục khắp
vùng này. Tôi báo cho anh
biết phòng khi cô ta tìm đến chỗ anh.

- Tôi biết phải làm gì rồi.

- Anh vẫn luôn cần đến người của tôi
chứ?

- Sao lại không? Tôi cần họ cho tới khi
Steve có thể ra làm nhân chứng.

- O.K. - Kamp nói. - Vụ này gây khó cho tôi nhưng
chẳng có ai quan tâm đến chuyện của lão già này cả!

- Tôi là người đầu tiên đấy. - Magarth
nói rồi cúp máy.

- Ông ta còn muốn gì nữa đấý? - Veda
hỏi. - Không có tin gì xấu chứ?

- Không. Chắc ông ta khoái nghe giọng
nói của anh thôi. - Magarth đứng lên nói. - Em nên ở cạnh Carol phòng có chuyện
gì xảy ra. Anh đến gặp Staum một lát.

Từ chỗ núp, bọn Sullivan nhìn thấy
Magarth đến ngồi bên cạnh viên phụ tá.

Max tin chắc Steve trốn trong tòa nhà này. Gã biết được cả
Steve nằm phòng nào vì nhiều lần thấy cô y tá đi qua lại trước cửa sổ ở lầu
một.

Mặc dù dò xét gắt gao, chúng vẫn không nhìn thấy Magarth đưa
Carol về nhà. Để tránh Staum và hai người gác của hắn biết sự có mặt của Carol
trong ngôi nhà này, Magarth đã đưa cô đi vòng vèo trong đồn điền và theo một
lối nhỏ ít người qua lại để vào nhà.

Nằm dài trên bãi cỏ, Max nói:

- Ngay khi trời tối, ta chuyển sang hành động. Bọn gác hạ dễ
dàng thôi.

- Thế mày định giết chút à? - Frank hỏi.

- Cái đó còn tùy. Trong vụ này cần phải dứt khoát. Nếu không
chỉ cần một chút sơ hở cũng đủ làm cho cuộc phiêu lưu này trở thành lần cuối
cùng.

Frank nói:

- Kiếm chỗ nào đớp thôi! Tao chán ngấy dò xét cái nhà này
rồi.

Báo cáo nội dung xấu