Nạn Nhân Thứ Tư - Chương 07 - Phần 2
Thám tử Rizzoli chờ họ bên ngoài phòng làm việc của Catherine. Một nhóm người đã đứng ở hành lang. Trong đó có một nhóm nhân viên an ninh của tòa nhà, hai nhân viên cảnh sát và vài người mặc thường phục. Có lẽ đó là thám tử, Catherine nghĩ vậy.
- Chúng tôi đã tìm kiếm trong văn phòng. - Rizzoli nói. - Hắn đi lâu rồi.
- Vậy chắc chắn hắn đã ở đó? - Moore khẳng định.
- Cả hai máy tính đều bật. Cái tên SavvyDoc vẫn hiện trên màn hình đăng nhập vào mạng của Mỹ.
- Hắn vào bằng cách nào?
- Cánh cửa dường như không bị cạy. Có dịch vụ trông coi phòng được ký kết để dọn dẹp các văn phòng này, vì vậy đã có một số chìa khóa vạn năng được sử dụng quanh đây. Cộng thêm vào đó là các nhân viên làm việc trong phòng này.
- Chúng tôi có nhân viên hóa đơn, lễ tân và hai trợ lý phòng khám. - Catherine nói.
- Cả cô và bác sỹ Falco nữa.
- Đúng.
- Vậy điều đó nghĩa là sáu chìa khóa khác có thể đã bị mất hay bị mượn - phản ứng của Rizzoli rất gay gắt. Catherine không để ý đến người phụ nữ này. Cô không biết cô ta có cảm nhận được điều đó không.
Rizzoli chỉ tay về phía phòng làm việc.
- Được rồi, hãy cùng đưa cô qua một lượt các phòng, bác sỹ Cordell để ý xem có mất mát thứ gì không. Nhưng đừng chạm vào bất cứ vật gì, được chứ? Kể cả cánh cửa hay máy tính. Chúng tôi sẽ phủ bụi để tìm vân tay.
Catherine nhìn Moore, anh đặt tay lên vai cô an ủi. Họ bước vào phòng làm việc của cô.
Cô chỉ thoáng nhìn phòng chờ của bệnh nhân rồi vào khu tiếp đón, nơi làm việc của nhân viên. Máy tính in hóa đơn vẫn bật. Ổ A trống rỗng, kẻ đột nhập không để lại bất cứ đĩa mềm nào lại.
Moore dùng chiếc bút, gõ lên con chuột máy tính để tắt chế độ chờ màn hình. Cửa sổ đăng nhập vào mạng của Mỹ hiện lên. Cái tên SavvyDoc vẫn hiện trong hộp thoại.
- Cô thấy căn phòng này có gì thay đổi không? - Rizzoli hỏi.
Catherine lắc đầu.
- Được rồi. Hãy vào văn phòng của cô!
Tim cô đập nhanh hơn khi cô bước dọc hành lang, qua hai phòng khám. Cô bước vào phòng làm việc của mình. Lập tức cô nhìn ngay lên trần nhà. Cô há hốc miệng, giật mình lùi lại và suýt đâm sầm vào Moore. Anh nắm chặt cánh tay cô để cô bình tĩnh lại.
- Chúng tôi đã tìm thấy nó ở đó. - Rizzoli nói và chỉ ống nghe lơ lửng trên bóng đèn treo trên đầu. - Nó được treo ở chính chỗ đó. Tôi nghĩ cô không đặt nó ở đó.
Catherine lắc đầu. Cô nói, giọng vẫn đầy kinh hãi.
- Trước đó hắn đã ở đây.
Ánh mắt Rizzoli dán chặt vào cô.
- Khi nào?
- Mấy hôm trước. Tôi phát hiện vài thứ bị mất và bị thay đổi vị trí.
- Vật gì?
- Ống nghe, áo khoác phòng thí nghiệm của tôi.
- Hãy nhìn quanh phòng! - Moore nhẹ nhàng khuyên cô nên tiếp tục/ - Có vật gì khác thay đổi không?
Cô nhìn giá sách, bàn và tủ đựng hồ sơ. Đây là không gian riêng của cô và cô đã sắp xếp từng milimet. Cô biết mọi thứ nên và không nên ở đâu.
- Máy tính bật. - Cô nói. - Tôi luôn tắt đi trước khi về vào cuối ngày.
Rizzoli bấm lên con chuột, màn hình đăng nhập vào mạng của Mỹ hiện lên, có tên của Catherine “CCord” trong hộp thoại đăng nhập.
Cô nhìn chăm chăm vào bàn phím. Hắn đã gõ lên những bàn phím này. Hắn đã ngồi lên chiếc ghế này.
Giọng nói của Moore làm cô giật mình.
- Bị mất thứ gì không? - Anh hỏi. - Rất có thể là một vật nhỏ, một vật gì đó rất riêng tư.
- Sao anh biết điều đó?
- Đó là cách thức của hắn.
Vậy là điều đó đã xảy ra với những cô gái khác, cô nghĩ, và các nạn nhân khác.
- Rất có thể là thứ gì đó cô đeo trên người. - Moore nhắc. - Một vật gì đó cô sẽ đeo khi ở một mình. Một món trang sức, một chiếc lược hay một đoạn xích khóa.
- Ôi, lạy Chúa! - Lập tức cô cúi xuống, giật mạnh để mở ngăn bàn trên cùng ra.
- Này. - Rizzoli nói. - Tôi đã bảo không được chạm vào bất cứ vật gì.
Nhưng Catherine vẫn sục tay vào ngăn kéo, điên cuồng lục tung đống bút bi và bút chì.
- Nó không có ở đây.
- Cái gì?
- Tôi giữ một chùm chìa khóa dự trữ trong ngăn bàn.
- Cô treo những chìa khóa nào trên đó?
- Một chìa khóa dự trữ của xe ô tô, một của ngăn khóa trong bệnh viện… - Cô dừng lại. Cổ họng cô chợt khô rát - Hắn đã lục tủ khóa của tôi suốt ngày hôm nay, rồi hắn mò vào cả ví của tôi. - Cô ngước lên nhìn Moore. - Và lấy cả chìa khóa nhà của tôi nữa.
Các nhân viên kỹ thuật hình sự đã phủ bột tìm dấu vân tay khi Moore quay lại phòng y tế.
- Cô ấy đã ngủ chưa? - Rizzoli hỏi.
- Cô ấy sẽ ngủ trong phòng gọi cấp cứu. Tôi không muốn cô ấy về nhà cho đến khi nào ngôi nhà an toàn tuyệt đối.
- Chính anh sẽ thay toàn bộ ổ khóa cho cô ấy?
Anh cau mày, cố hiểu vẻ mặt của cô. Anh không thích những gì anh thấy ở đó.
- Cô có vấn đề gì sao?
- Cô ta là một phụ nữ đẹp.
Mình biết ngay chuyện này sẽ đi đến đâu mà, anh nghĩ và thở dài mệt mỏi.
- Dễ bị tổn thương, dễ bị xâm phạm. - Rizzoli nói. - Tuyệt! Điều đó khiến bọn đàn ông muốn chạy theo sau và bảo vệ cô ấy.
- Đó chẳng phải là công việc của chúng ta sao?
- Nghe hay quá phải không, công việc à?
- Tôi sẽ không nói về chuyện này nữa! - Anh nói rồi ra khỏi phòng khám.
Rizzoli đi theo anh như một con chó bun, cắn chặt lấy gót chân anh.
- Cô ta là trung tâm của vụ này, Moore. Chúng ta không biết cô ấy có nói thật không. Làm ơn đừng nói với tôi là anh đang quan tâm đến cô ta.
- Tôi không quan tâm.
- Còn tôi thì chưa mù.
- Vậy chính xác thì cô thấy gì?
- Tôi thấy cách anh nhìn cô ta. Và tôi thấy cách cô ta nhìn anh. Tôi thấy một cảnh sát đã mất đi tính khách quan. - Cô dừng lại. - Một cảnh sát sẽ bị tổn thương.
Nếu cô đã lên giọng và nói câu đó một cách hung hăng thì anh cũng đã trả lời đích đáng. Nhưng cô đã nói những lời cuối cùng một cách nhẹ nhàng. Anh không có đủ sự tức giận cần thiết để nói lại.
- Tôi sẽ chẳng nói điều này với bất cứ ai. - Rizzoli nói. - Nhưng anh là một trong những người tốt. Nếu anh là Crowe hay một trong những tên khốn nạn khác thì tôi sẽ nói: Chắc chắn rồi! Hãy đi đến nơi tình yêu vẫy gọi! Tôi chẳng thèm quan tâm. Nhưng tôi không muốn điều đó xảy ra với anh.
Họ nhìn nhau một lúc. Và Moore cảm thấy ngượng ngùng, bối rối khi anh không thể chấp nhận sự thẳng thắn của Rizzoli. Dù anh khâm phục tư duy nhạy bén và động lực không ngừng vươn đến thành công của cô, nhưng lúc nào anh cũng chỉ chăm chăm nhìn khuôn mặt bình thường và những bộ com lê không ra hình dáng gì của cô. Nói một cách khác, anh cũng chẳng hơn gì Darren Crowe, không hơn gì những kẻ khốn nạn đã cho băng vệ sinh vào chai nước của cô. Anh không xứng được cô quan tâm.
Họ nghe thấy tiếng ai đó hắng giọng. Họ quay lại, thấy nhân viên điều tra hiện trường đứng ở lối đi.
- Không có dấu vân tay. - Anh nói. - Tôi đã phủ bột lên cả máy tính, bàn phím, con chuột, các ổ đĩa. Chúng đã được lau sạch.
Điện thoại của Rizzoli đổ chuông. Cô mở ra, lầm bầm.
- Chúng ta đã nghĩ gì? Chúng ta không đối đầu với một tên khờ.
- Còn những cánh cửa thì sao? - Moore hỏi.
- Có vài vệt đứt quãng. - Nhân viên đó nói. - Nhưng do rất nhiều loại xe ra vào nơi này… kể cả bệnh nhân và nhân viên… thì chúng ta sẽ không thể nhận dạng hay làm những việc tương tự.
- Này, Moore - Rizzoli nói và gập di động. - Đi thôi!
- Đi đâu?
- Về trung tâm. Brody nói anh ấy sẽ cho chúng ta xem điều kỳ diệu của những ảnh điểm.
- Tôi đã cho tệp ảnh đó vào chương trình Photoshop. - Sean Brody nói. - Tệp đó có dung lượng lên tới ba mê-ga-bai. Điều đó nghĩa là nó chứa nhiều chi tiết. Tên sát nhân này không thèm chụp ảnh mờ. Hắn gửi một bức ảnh chất lượng tới ngay trước mắt nạn nhân.
Brody là một phù thủy trong lĩnh vực kỹ thuật của Bộ phận điều tra án mạng. Đó là một thanh niên hai mươi ba tuổi, mặt xanh xao, đang ngồi thõng người trước màn hình máy tính. Bàn tay anh thực sự như bám rễ vào con chuột. Moore, Rizzoli, Frost và Crowe đứng sau và nhìn màn hình qua vai anh. Brody có kiểu cười rất khó chịu, như một con chó hoang. Anh cười nắc nẻ, vui sướng khi nhân hình ảnh thành nhiều bản trên màn hình.
- Đây là một bức ảnh chụp toàn màn hình. - Brody nói. - Nạn nhân bị trói vào giường, còn tỉnh, mắt mở to. Mắt ánh lên màu đỏ xấu xí do đèn nháy. Hãy nhìn băng dính ống nhựa trên miệng cô ấy! Giờ hãy nhìn xuống phần góc trái tấm ảnh. Đây là mép bộ quần áo ngủ. Các bạn có thể thấy một chiếc đồng hồ hẹn giờ trên hai cuốn sách. Hãy phóng to xem mấy giờ.
- Hai giờ hai mươi. - Rizzoli nói.
- Đúng vậy! Giờ lại đặt ra câu hỏi là buổi sáng hay chiều? Hãy nhìn lên phần trên tấm ảnh. Ở đó các bạn có thể thấy góc cửa sổ. Rèm cửa khép lại nhưng các bạn có thể thấy chút khe hở ở đây. Ở đó mép rèm cửa không khít lắm. Không có ánh sáng mặt trời chiếu qua. Nếu thời gian trên đồng hồ chính xác thì bức ảnh này được chụp lúc hai giờ hai mươi phút sáng.
- Đúng, nhưng vào hôm nào? - Rizzoli bực tức. - Đó có thể là đêm qua hay cách đây một năm rồi. Khốn kiếp! Chúng ta còn không rõ có phải Bác sỹ phẫu thuật đã chụp bức ảnh này không.
Brody nhìn cô khó chịu.
- Tôi đã nói xong đâu.
- Được rồi, còn gì nữa?
- Hãy cuộn xuống phần dưới tấm ảnh! Hãy kiểm tra cổ tay bên phải của nạn nhân! Băng dính ống nhựa đã làm mờ nó. Nhưng các bạn thấy vết sưng tấy sẫm màu ở đó không? Các bạn nghĩ đó là gì? - Anh chỉ con trỏ và nhấp vào đó. Chi tiết trong hình to hơn.
- Vẫn không thấy gì. - Crowe thông báo.
- Được rồi, chúng ta sẽ phóng to lần nữa! - Anh nhấp lần nữa. Vệt sẫm màu đã có hình dạng cụ thể.
- Lạy Chúa! - Rizzoli nói. - Trông nó như một con ngựa nhỏ. Đó chính là vòng tay có bùa của Elena Ortiz.
Brody quay lại, toét miệng nhìn cô.
- Tôi giỏi trong việc này chứ?
- Chính hắn! - Rizzoli thốt lên. - Chính là Bác sỹ phẫu thuật!
Moore nói.
- Hãy cuộn lên chỗ bàn đầu giường!
Brody nhấp về dạng toàn màn hình, chuyển con trỏ lên góc trái.
- Anh muốn quan sát gì?
- Đồng hồ cho chúng ta biết lúc đó là hai giờ hai mươi. Và có hai cuốn sách dưới đồng hồ. Hãy nhìn gáy sách! Các bạn thấy bìa sách phản chiếu dưới ánh sáng không?
- Đúng vậy!
- Cuốn sách đó có giấy bọc ni lông trong suốt bảo vệ.
- Được rồi… - Brody nói, rõ ràng không hiểu nổi việc đó có nghĩa gì.
- Hãy phóng to phần gáy sách bên trên. - Moore nói. - Để xem chúng ta đọc được tên sách không.
Brody chỉ vào đó và nhấp chuột.
- Trông như hai từ. - Rizzoli nói. - Tôi thấy từ the.
Brody nhấp lần nữa cho hình to hơn.
- Chữ thứ hai bắt đầu bằng chữ S. - Moore nói. - Và nhìn cái này xem! - Anh chỉ lên màn hình. - Hãy nhìn hình vuông nhỏ ở đây, ở cuối gáy sách!
- Tôi biết anh sắp thấy gì - Giọng Rizzoli đột nhiên rất phấn khởi. - Tên sách. Tiếp nào, chúng ta cần cái tên sách chết tiệt đó!
Brody chỉ vào đó và nhấp chuột lần cuối.
Moore nhìn chăm chăm vào màn hình, nhất là chữ cái thứ hai trên gáy sách. Lập tức anh quay lại, nhấc điện thoại lên.
- Tôi chẳng hiểu gì cả. - Crowe nói.
- Tên sách là Con chim sẻ. - Moore nói, nhấn mạnh vào chữ O. - Và một hình vuông nhỏ trên gáy sách. Tôi cá đó là một số thứ tự.
- Đó là cuốn sách mượn ở thư viện. - Rizzoli nhận định.
Một giọng nói bên kia đầu dây.
- Nhân viên tổng đài xin nghe!
- Tôi là thám tử Thomas Moore, tại Sở cảnh sát Boston. Tôi cần liên lạc gấp với Thư viện công cộng ở Boston.
- Những thầy tu trong không gian. - Frost ngồi ở ghế sau nói. - Đó là nội dung của cuốn sách.
Họ tăng tốc đến khu phố Trung tâm. Moore lái xe, đèn báo động nhấp nháy. Hai xe tuần tiễu dẫn đường.
- Vợ tôi cũng thuộc nhóm độc giả này. - Frost khoe. - Tôi nhớ cô ấy đã kể về cuốn sách có tên Con chim sẻ.
- Vậy đó là tiểu thuyết khoa học viễn tưởng à? - Rizzoli sốt ruột.
- Không, nó chỉ nói về những vấn đề tôn giáo. Bản chất của Chúa là gì? Những thứ đại loại như vậy.
- Vậy thì tôi chẳng cần đọc nó. - Rizzoli nói. - Tôi biết tất cả câu trả lời. Tôi theo đạo Thiên Chúa.
Moore nhìn sang bên kia đường và nói.
- Chúng ta sắp đến.
Địa chỉ họ tìm nằm ở phố Jamaica Plain, khu vực phía đông Boston, nằm giữa công viên Franklin và viền ngoài của thành phố Brooklin. Tên cô gái đó là Nina Peyton. Tuần trước, cô có mượn bản sao của cuốn sách Con chim sẻ tại thư viện nhánh ở Jamaica Plain. Trong số tất cả những người sống quanh Boston và đã kiểm tra bản sao của cuốn sách thì Nina Peyton là người duy nhất không trả lời điện thoại lúc hai giờ sáng.
- Đây rồi! - Moore thông báo. Hai chiếc xe đi tuần ngay trước vừa ngoặt vào phố Eliot. Anh đi ngay theo sau, qua một tòa nhà và dừng lại ngay sau xe tuần tra.
Đèn pha của một xe đi tuần chiếu một luồng sáng xanh vào màn đêm khi Moore, Rizzoli và Frost bước qua cánh cổng, tiến lại gần ngôi nhà. Bên trong có ánh đèn yếu ớt.
Moore nhìn Frost. Frost lập tức gật đầu và vòng về phía sau tòa nhà.
Rizzoli gõ cửa trước, hét lớn.
- Cảnh sát đây!
Họ chờ vài giây.
Rizzoli gõ cửa lần nữa, lần này mạnh hơn.
- Cô Peyton, cảnh sát đây! Mở cửa!
Cô dừng lại khoảng ba giây. Đột nhiên, Frost nói trên điện đàm.
- Có một màn hình quan sát ở cửa sổ phía sau!
Moore và Rizzoli nhìn nhau. Họ đã quyết định mà không cần lên tiếng.
Moore dùng đuôi đèn pin, đập cửa kính gần cửa trước, cho tay vào trong, mở cánh cửa.
Rizzoli vào nhà trước, đi cúi người. Súng của cô quét thành hình vòng cung. Moore đi ngay sau cô. Chất kích thích adrenaline tăng mạnh khi anh nhận ra một chuỗi hình ảnh nối tiếp nhau: sàn gỗ, một căn phòng mở cửa, nhà bếp ngay phía trước, phòng khách bên tay phải, một bóng đèn duy nhất sáng ở cuối bàn.
- Phòng ngủ - Rizzoli nói.
- Đi!
Họ nhìn lối đi. Rizzoli đi trước. Đầu cô ngó nghiêng hết bên phải sang bên trái khi họ đi qua phòng tắm, phòng ngủ dự trữ. Cả hai đều trống trơn. Cánh cửa cuối hành lang hơi mở, họ không nhìn qua cánh cửa, không thể thấy phòng ngủ tối om bên trong.
Moore đặt tay lên súng, tim đập mạnh, đi lần theo mép cửa. Anh dùng chân đá cánh cửa mở ra.
Mùi máu, hơi nóng và mùi hôi hám xộc lên mũi anh. Anh tìm công tắc bóng điện rồi bật lên. Trước khi cảnh tượng đó đập vào mắt, anh đã biết trước mình sẽ thấy gì. Nhưng anh vẫn chưa hoàn toàn chuẩn bị tâm lý cho cảnh tượng hãi hùng đó.
Bụng cô gái bị mổ phanh. Các đoạn ruột xổ ra khỏi vết mổ. Chúng lủng lẳng như những đoạn giấy màu khủng khiếp ở cạnh giường. Máu rỉ ra trên vết thương ở cổ và đọng lại thành một vũng lớn trên sàn nhà.
Moore phải cố lắm mới hiểu được những gì anh đang thấy. Chỉ khi đó, anh mới ghi nhận được đầy đủ các chi tiết và hiểu chúng nói lên điều gì. Máu vẫn còn mới, vẫn đang nhỏ giọt. Thành động không bị vỡ và một vũng máu gần như đã chuyển sang màu đen ngày càng lan rộng ra.
Lập tức, anh lại gần thi thể cô gái. Giày anh không giẫm lên vết máu.
- Này! - Rizzoli hét lên - Anh đang làm hỏng hiện trường!
Anh ấn ngón tay lên bên cổ còn nguyên của nạn nhân.
Cái xác mở trừng mắt.
Lạy Chúa! Cô ấy còn sống.

