Rừng Răng-Tay - Chương 26

26

Tôi đẩy
Travis lên cầu thang. Đám sinh vật Vùng vô định vẫn bâu nhâu ở bên dưới. Những
tấm ván gỗ chèn cửa sổ giờ gãy vụn đến một nửa. Và lũ sinh vật từ những cái lỗ
đó ào vào như máu đang túa ra từ vết thương.

Hàng ngàn
ý nghĩ chạy qua đầu tôi. Làm thế nào để ngăn chúng lại. Làm thế nào để đánh lại
chúng. Đi đâu bây giờ. Làm sao trốn thoát được đây. Làm sao có thể sống sót.
Hình ảnh cái chân Travis, con Argos, cầu thang và tầng áp mái ào lên một lúc.

Travis bị
vấp ngã ở hành lang. Dáng đi của anh khó nhọc vì cứ phải kéo lê cái chân đau.

- Khăn
trải giường! - Tôi bảo anh. - Lấy mấy cái khăn trải giường đi!

Anh đi
vào buồng ngủ mà không cần phải hỏi lại. Tôi cũng đi vào một buồng khác và lấy
hết chăn trên giường. Chúng nặng nề đồ sộ nên tôi phải mất thời gian để lôi
được ra ngoài cửa. Sau đó tôi quay lại hành lang và chất đống nó ở cầu thang để
tạo thành chướng ngại vật cản đường bọn kia.

Tuy nhiên
rồi chúng cũng sẽ tìm cách qua được. Chúng sẽ dùng sức mạnh ủi đổ đống chăn này
để lên được gác.

Tôi chạy
lại tìm Travis để lấy đống khăn trải giường của anh. Tôi quấn một chiếc quanh
người Argos. Nó vẫn đang gầm gừ, rên rỉ và run lẩy bẩy. Không buồn vỗ về nó,
tôi chỉ lẳng lặng quấn chặt chiếc khăn lại rồi thắt nút hai đầu cho đến khi
Argos thành một bó tròn.

Nó nhe
răng xòa móng vặn vẹo trong cái đám lùng nhùng đó.

Tôi vác
con chó đã được “đóng gói” lên vai rồi leo lên tầng áp mái. Tôi thả nó xuống
sàn. Nó loay hoay cuống cuồng lủi vào một góc, lông dựng đứng lên và đôi mắt mở
to.

Tôi nhìn
thấy Travis đang đứng ở bậc thang thứ nhất.

Dường như
thời gian ngưng lại ở khoảnh khắc này và chỉ có những nhịp đập trong lồng ngực
tôi là nhắc nhở thời gian vẫn đang trôi đi. Tôi có thể nghe thấy tiếng xô đổ
những tấm nệm, tiếng bước chân nện xuống hành làng. Và chúng đang từ từ tiến về
phía Travis, về phía chiếc thang.

Một tay
anh bấu lấy bậc thang, còn mắt đang ngoái lại sau nhìn lũ sinh vật Vùng vô định
đang tiến gần về phía mình.

Tôi thõng
chân xuống dưới để giúp anh lên nhưng anh lắc đầu dứt khoát. Không biết làm gì
khác, tôi đành nhào đến chỗ để vũ khí và chộp lấy một chiếc rìu cán dài có hai
lưỡi sắc. Tôi kéo nó ra chỗ cửa sập và hạ xuống cho Travis.

Anh ngước
nhìn tôi, tay đã thả khỏi bậc cầu thang. Tôi đã quên mất là mắt anh xanh đến
thế và con ngươi lại ánh lên màu nâu nhạt. Dưới hàng lông mày bên trái còn có
một vết sẹo.

Trước khi
anh kịp ngăn lại thì tôi đã tụt xuống khỏi cửa sập mà không thèm sử dụng những
bậc thang nữa. Tôi nhảy xuống sát cạnh anh, một bên gối ngã khuỵu xuống đất sau
cú nhảy.

Tôi giằng
lấy cây rìu từ tay Travis và đối mặt với lũ sinh vật Vùng vô định. Tôi hét lên
với Travis.

- Anh
phải tìm cách trèo lên. Nhanh lên!

Ngay khi
nhận ra sự đồng tình của anh, tôi quay lại hành lang, cầm cây rìu bằng cả hai
tay.

Trong đời
tôi chưa bao giờ giết người. Mới chỉ có một lần tôi ngồi trên ban công và bắn
tên vào lũ sinh vật bên dưới. Nhưng cảm giác phải cắt một vật sắc vào da thịt
thì lại hoàn toàn khác. Cho dù vẫn ý thức được rằng lũ sinh vật này không phải
là con người, nhưng một phần nào đó trong đầu tôi vẫn phủ nhận sự thật này. Cái
sự thật rằng những người đàn ông, những người đàn bà và những đứa trẻ đang tiến
về phía tôi thực ra chỉ trông giống con người mà thôi.

Đặc biệt
là đối với những sinh vật vừa mới Tái sinh. Chúng vẫn còn nguyên chân tay và da
thịt. Những ngón tay vẫn chưa bị gãy vì cố thò qua hàng rào và những cánh cửa.
Có cả một phụ nữ đang mang thai, thân hình đẫy đà phình nở, đôi mắt còn sáng
đang bước lại gần. Nhưng rõ ràng là cô ta đã chết và cần phải giết cô ta thêm
lần nữa. Những ý niệm này vô cùng mơ hồ. Song tôi vẫn vung cánh tay lên bằng
tất cả sức lực. Lưỡi rìu lia ngang hành lang và vài cái đầu đã lìa khỏi cổ, kết
thúc cuộc sống dai dẳng tuyệt vọng. Thậm chí tôi còn không nhận ra rằng mình
đang la hét cho đến khi cảm thấy bị ngộp thở. Cây rìu bị cắm phập vào mặt gỗ.
Tôi rút nó ra và lại vung lên, máu tóe ra từ lưỡi rìu. Tôi vung rìu lên liên
tiếp, những chiếc đầu của lũ sinh vật Vùng vô định lấp đầy hành lang.

Nhưng đột
nhiên tôi bị mất tập trung. Một cô gái trạc tuổi tôi đã trèo lên bậc thang cuối
cùng. Cô ta mặc một chiếc áo khoác đỏ giống như Gabrielle. Tay tôi chùng đi.
Tôi bị phân tán tư tưởng và hơi mất đà.

Tôi lưỡng
lự đôi chút.

Rồi có
thứ gì đó chộp lấy bàn chân tôi. Tôi vùng lại đá mạnh. Chiếc rìu rơi ra khỏi
tay. Tôi chới với mất trọng lượng và ngã nhào xuống.

Bàn tay
kia vẫn túm chặt lấy mắt cá chân.

Tôi vừa
la hét, vừa đá, vừa gạt để lùi lại được ra sau. Thêm nhiều bàn tay túm lấy cổ
chân. Chúng kéo giật một cách tàn nhẫn. Lũ sinh vật Vùng vô định tiếp tục túa
lên gác và nhào về phía tôi. Tôi bước qua những xác chết. Giờ thì chúng đã chết
thực sự, tuy nhiên vẫn cứ cố túm lấy tôi.

Tôi chỉ
còn nhìn thấy một làn sóng đang nhào lên thang và cảm thấy mình bất lực. Tôi đã
sẵn sàng để chết. Trong khoảnh khắc tôi tự hỏi liệu có đau không? Và sau khi
Tái sinh, cơn khát thèm thịt người có giống như cảm giác khát thèm đại dương
trong lòng tôi hay không?

Tôi muốn
nhắm mắt lại và buông xuôi, để yên cho mọi sự kết thúc, cuốn trôi và nhấn chìm
tôi vào Vùng vô định. Nhưng rồi khi bắp chân tôi tấy lên như có hàng ngàn con
ong đang châm chích, tôi lại nghe thấy có người gọi tên mình. Tôi không muốn
nhìn xem cơn đau ấy đến từ đâu, không muốn trông thấy hàm răng của lũ sinh vật
kia đang cắm phập vào da thịt để khắp cơ thể tôi lan truyền sự lây nhiễm. Tôi
chỉ ngước mắt lên nhìn Travis đang ở trên cầu thang, miệng anh hét lên còn đôi
mắt mở to.

Anh chìa
tay ra cho tôi và tôi vươn người về phía anh, cố gắng một cách tuyệt vọng để
chạm được vào những ngón tay anh. Đúng lúc ấy tôi nhìn thấy một vật di chuyển
trên tầng áp mái. Trước khi kịp hiểu chuyện gì xảy ra, thì tôi thấy những chiếc
răng đang nhe ra điên cuồng. Tôi nghe tiếng móng vuốt cà trên mặt gỗ và sau đó
là những tiếng gầm gừ hung dữ dội lại hành lang khi Argos tấn công các sinh vật
Vùng vô định đang nằm dưới chân tôi.

Nó cắn xé
da thịt bằng những chiếc răng nanh. Ngay khi được tự do, tôi nhào đến chỗ cầu
thang. Bàn tay tôi đã nắm lấy tay Travis. Anh mới lên được một nửa cầu thang và
tôi vội vàng trèo hai bậc một cho tới khi ở ngay dưới anh. Rồi bằng sức mạnh
sinh tồn, tôi dồn toàn bộ sinh lực để đẩy vọt anh lên tầng áp mái.

Ở bên
dưới, Argos vẫn đang chiến đấu với lũ sinh vật Vùng vô định. Những âm thanh rên
rỉ ngày càng tăng khi quân số của chúng nhân lên gấp bội. Tôi nghe tiếng kêu
ăng ẳng và nhìn xuống thì thấy con Argos đang quay lại chỗ tôi. Không suy nghĩ,
tôi tụt xuống cầu thang và chộp lấy gáy nó. Ngay tức khắc người nó mềm đi, cứ
như thể biết rằng cuộc đụng độ này có thể làm cho tôi lạc mất nó vậy. Rồi chúng
tôi đã ở trên tầng áp mái cùng nhau.

Travis
đóng sập cánh cửa lại và cài thêm cái chốt to tướng. Argos người đầy máu giờ
đang run lẩy bẩy. Nó cứ liếm chân tôi và Travis phải đẩy nó ra để được ngồi
cạnh tôi. Tôi ngồi co gối, toàn bộ trọng lượng dồn lên hai bàn tay. Tôi sợ bắt
gặp ánh mắt anh. Vì thế cả hai chúng tôi cứ nhìn mãi xuống chân. Đôi chân tôi
lấm lem đầy máu và váy thì đã rách nát.

- Em bị
cắn à? - Giọng anh nghẹn lại. Những ngón tay anh cuống cuồng lần trên da thịt
tôi, cố tìm ra vết thương.

- Em
không biết.

- Em có
bị cắn không? - Anh hét lên và tôi cũng hét lại.

- Em
không biết.

Anh dừng
lại, mắt vẫn dán vào những vết máu, một vài giọt đang nhỏ xuống sàn nhà.

Anh ôm
vòng lấy chân tôi. Mắt anh nhắm lại giống như cảm thấy sự lây nhiễm của Vùng vô
định đang ăn mòn qua khắp thân thể tôi, đang giết tôi chết dần chết mòn.

- Anh yêu
em, Mary! - Anh nói và tôi rơi lệ.

Tôi run
lên thổn thức vì sợ hãi và đau đớn, rồi không thể làm gì khác, tôi bíu lấy
Travis như một cái neo. Anh kéo tôi lại và tôi ngồi cuộn tròn trong lòng anh mà
khóc. Mắt tôi chìm vào bóng tối khi những ngón tay anh luồn qua tóc. Má tôi ướt
đẫm và người thì vẫn run lên cầm cập.

Trong
những giấc mơ, tôi vẫn cảm thấy các bàn tay lôi kéo từ mọi hướng, xé rách da
thịt tôi đến tận xương và bất kỳ ở chỗ nào tôi cũng nhìn thấy những móng sắc
của mẹ đang cào xé tôi.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3