Rừng Răng-Tay - Chương 04

4

Khi tôi
trèo từ trên tháp xuống chân đồi và quay trở về nhà thờ thì chiều đã muộn. Các
xơ đợi sẵn tôi ở đó.

- Thế là
con đã có sự lựa chọn như chúng ta? - Người nhiều tuổi nhất, xơ Tabitha hỏi
tôi. Xơ đứng đối diện tôi, trước bàn thờ, bên cạnh là hai xơ tuổi trung niên
khác.

- Con
không còn sự lựa chọn nào khác. - Tôi bảo xơ, bởi vì đấy là sự thật.

Xơ nuốt
khan rất nhanh và tôi có thể nhìn thấy môi xơ mím chặt lại thành một đường
mảnh. Xơ quay ngoắt đi và bước qua cánh cửa khuất sau chiếc rèm gần bục giảng
kinh.

- Đi theo
ta. - Xơ ra lệnh, không hỏi han. Tôi làm theo, hai xơ còn lại cũng đi theo
chúng tôi.

Chúng tôi
đi theo một hành lang gấp khúc sâu khuất trong nhà thờ mà tôi chưa bao giờ đến.
Sau đó chúng tôi tới một cánh cửa gỗ lớn viền sắt. Xơ Tabitha kéo mạnh cánh
cửa, nhấc một cây nến từ chiếc bàn kê trong phòng và dẫn chúng tôi xuống những
bậc thang xoáy trôn ốc bằng đá rất dốc. Không khí bắt đầu lạnh hơn, ẩm thấp
hơn, và khi xuống đến tận cùng, tôi thấy đó là một căn phòng như hang động với
hàng hàng lớp lớp những cái giá trống rỗng.

Nhưng họ
vẫn chưa dừng lại. Chúng tôi đi qua căn phòng và dừng lại ở một góc tối tăm.
Tôi tự bảo mình rằng tôi chẳng việc gì phải sợ cái nơi xa lạ này, rằng các xơ
luôn bảo vệ mọi người trong làng và rằng tôi không thể nào cấm cái lạnh lẽo
thâm nhập vào cơ thể tôi đến tận xương tủy.


Tabitha kéo chiếc rèm sang một bên, để lộ một cánh cửa có khóa. Bà rút một
chiếc chìa từ chùm chìa khóa đeo tròng quanh cổ, mở cánh cửa và ra hiệu cho tôi
đi theo. Tôi lại theo bà xuống một hành lang khác, chỗ này giống một đường hầm
thì đúng hơn, với những bức tường đá, sàn thì ẩm ướt và trần trụ lên bằng những
thanh xà rầm gỗ dày. Có thêm nhiều chiếc giá khác dựng dọc bức tường và tôi
nhìn thấy một cái chai bẩn thỉu ở trên giá.

- Con có
biết là cách đây lâu lắm rồi, nhiều thế kỷ trước Thời tái sinh, tòa nhà này đã
từng thuộc về một đồn điền không? Con có biết nó từng là một nơi sản xuất rượu
vang không? - Xơ Tabitha nói khi chúng tôi vẫn đang bước, tiếng chân vang lên
trong dãy hành lang. Ánh sáng trên cây nến của xơ lập lòe và xơ im lặng chờ đợi
câu trả lời của tôi, trong khi biết rằng chúng tôi chẳng bao giờ được học những
điều như thế ở trường. - Điều gì sẽ xảy ra nếu bây giờ những cánh rừng bao
quanh làng chúng ta là những cánh đồng trồng đầy nho. Đã từng là như thế. Những
Người bảo vệ nói với chúng ta rằng thỉnh thoảng họ vẫn bắt gặp những dấu vết
của các ruộng nho, rằng đôi khi họ vẫn tìm thấy những cây nho mọc quanh hàng
rào.

Đường hầm
hơi rẽ sang bên trái một chút. Chúng tôi đi ngang qua hết cánh cửa này đến cánh
cửa khác. Chúng được đóng chìm vào trong đá. Lớp gỗ xù xì và thô nhám bề mặt
với những con chốt được đóng sâu vào tường. Tôi dừng lại bên một cánh cửa, rất
muốn hỏi thứ gì đang nằm bên trong kia, nhưng tôi buộc phải đi theo với hai xơ
hộ tống đằng sau. Tôi tự hỏi tại sao toàn bộ câu chuyện này, cái ruộng nho và
những đường hầm ấy, lại phải bí mật và tại sao xơ Tabitha lại muốn nói điều đó
với tôi vào lúc này.

- Người
ta đã từng ủ men rượu nho ở bên dưới nhà thờ này, nhưng không phải chỗ này. -
Xơ Tabitha nói tiếp. Cuối cùng chúng tôi cũng đến tận cùng đường hầm. Những bậc
thang bẩn thỉu hướng lên phía trên. Xơ Tabitha dừng lại và quay sang tôi. Tôi
nhìn lên cánh cửa gỗ trên trần chỗ cuối bậc cầu thang. - Người ta làm rượu ở
nơi khác. Họ phải giậm chân lên nho cho nó nát nhừ ra để thu hút côn trùng. Vì
thế họ chọn một vị trí tốt khác để làm việc đó. Họ đã sử dụng đường hầm này để
vận chuyển và cất giữ đồ dự trữ. Cuối cùng, có một ngày đất bị sạt lở và nơi
này bị bỏ hoang. Cái ngôi nhà cũ bằng gỗ kia cũng bị sập theo. Nhưng chính khu
sản xuất rượu nho, khu vực nhà thờ của chúng ta thì vẫn còn đứng vững vì được
xây bằng đá.


Tabitha chậm chạp trèo lên những bậc thang. Xơ khom người xuống khi tiến gần
đến cánh cửa sát trần. Xơ dùng tới ba chiếc chìa khóa để mở cửa, sau đó lại
quay xuống trong khi cánh cửa vẫn khép kín.

- Đây là
nơi tốt nhất ở xưởng chế biến rượu thời bấy giờ. - Bà nói vậy rồi đẩy tôi lên
bậc thang đến nỗi tôi suýt ngã.

Tôi cũng
khom mình, lưng chạm cánh cửa gỗ gồ ghề phía trên, cái viền sắt của nó cứa vào
da tôi. Trước giờ tôi vẫn biết các xơ vốn nghiêm khắc, sẽ dùng những hình phạt
thể xác rất nặng nếu đó là điều cần thiết trong bài học. Nhưng tôi chưa bao giờ
nghĩ tới điều này, sự trải nghiệm ở một nơi xa lạ, kinh khủng và gian khổ.

- Mở nó
ra, Mary. - Xơ Tabitha nói. Bà hạ giọng một cách sợ hãi như thể có một điều gở
sắp xảy ra.

Tôi nhận
ra rằng mình không còn sự lựa chọn nào khác. Tôi lấy sức mình nâng cánh cửa gỗ
nặng nề cho tới khi nó bật mở và tung thẳng ra nền đất phía trên kia tạo thành
những tiếng rầm rầm bủa vây chúng tôi.

Từ phía
sau, tôi cảm thấy xơ Tabitha đang đẩy mạnh vào chân khiến tôi sẽ bị mất thăng
bằng trừ phi tôi trèo qua ô cửa mở kia, ra khỏi cái đường hầm bé xíu này. Tôi
đứng thẳng lên, dường như sắp chạm vào nền đất và rồi tôi lại cảm thấy một cú
xô mạnh từ phía sau. Bất thần tôi thấy chân tay mình đang ở trong không khí.
Những cành lá thông cắm thẳng vào lòng bàn tay tôi. Tôi nghe thấy tiếng chim
hót, tôi cảm thấy cỏ khô ở dưới những ngón chân trần và tôi hoàn toàn bị mất
định hướng, lúng túng cho đến khi nghe thấy một tiếng rên rỉ. Những âm thanh
như ụp xuống và cắm vào cơ thể tôi, ở rất gần, rất rõ, và gần đến mức tôi cảm
nhận được sự nguy hiểm đang tới gần.

Theo bản
năng, tôi nhảy dựng lên và chúi người xuống, hai bàn tay tôi khua lên trước.
Tôi đang trong tư thế tự bảo vệ. Tôi quay phải quay trái, xung quanh tôi mờ mờ
ảo ảo. Tôi điên cuồng quay lại cái hố mà đã chui lên từ đó, ở đấy có cái đường
hầm rất an toàn, nhưng xơ Tabitha đã chặn đường tôi.

- Bà đang
làm gì với tôi vậy? - Tôi hét lên. Giọng tôi gay gắt nhưng run rẩy vì sợ hãi.
Tôi thốt lên khó khăn như thể không khí đã chặn đứng cổ họng.

Tôi dò
dẫm trên nền đất, mười đầu ngón tay bới tìm một cây gậy hay bất kỳ thứ vũ khí
nào vì tiếng rên rỉ kia ngày càng rõ hơn. Ngay sau đó, tôi nghe thấy một tiếng
lách cách quen thuộc. Đó là những âm thanh mà các sinh vật đến từ Vùng vô định
gây ra khi chúng kéo hàng rào.

Nhìn ra
xung quanh, tôi nhận ra rằng mình đang ở trên bãi đất hoang cách rất xa ngôi
làng và chỗ này được bảo vệ bởi một vòng hàng rào cao gấp đôi người tôi. Những
sinh vật của Vùng vô định bắt đầu tụ lại xung quanh tôi. Chỉ cần tiến thêm hai
bước ra bất kỳ hướng nào là chúng có thể với được tôi qua khe hàng rào. Những
mạch máu trong người tôi căng phồng, nỗi kinh hoàng khiến tôi mờ cả mắt, khiến
hai tay tôi run lên và trống ngực thì đập thình thịch.

Tôi cố
gắng bao quát tứ phía cùng một lúc. Liền sau đó xơ Tabitha giơ tay lên, một
ngón tay thò ra khỏi chiếc áo chẽn màu đen và chỉ về phía những thân cây. Lúc
đầu tôi chưa nhìn thấy cánh cổng nhưng giờ rõ ràng là nó ở đó. Những cánh cổng
phức tạp này được sử dụng cho những người nào bị phạt phải đi vào rừng. Tất cả những
gì xơ Tabitha phải làm lúc này chỉ là kéo một sợi dây đang nằm trên nền đất.
Cánh cổng sẽ mở ra, bà ta và hai người kia sẽ lẩn vào con đường hầm bí mật của
họ và tôi một mình đối mặt với những sinh vật của Vùng vô định.

- Bà làm
cái gì thế? - Tôi cố gắng hét lên nhưng giọng nói yếu đến nỗi chỉ còn là hơi
thở. - Tại sao bà lại làm điều này đối với tôi?

Tôi nấc
lên khi cố gắng hít không khí vào họng. Những sinh vật kia đang ở rất gần. Tôi
quay ra phía nào cũng rất đáng tuyệt vọng, những nỗi đau đớn đang ở ngay hàng
rào kia. Những giọt lệ lăn ra khỏi mắt tôi, chảy xuống tận cằm.

- Xin các
xơ. - Tôi thì thầm, chống tay và gối lùi ra sau, tôi bò về phía xơ Tabitha, túm
lấy chiếc áo đen của bà ta. - Xin đừng bỏ tôi ở đây.

Tôi giống
như đứa trẻ đang cầu xin mẹ.

- Luôn có
một sự lựa chọn, Mary. - Xơ Tabitha nói với tôi, chân bà chắn ngang bậc lối đi,
cả nửa thân trên của bà vẫn khuất ở bên dưới. - Đó là những gì làm cho chúng ta
là người, là những gì phân biệt chúng ta với chúng.

Tôi nhìn
vào khuôn mặt xơ, cố tìm ra cách để thoát khỏi chuyện hày. Đôi má bà ta đỏ lên
vì khí trời khô hanh và vì huyết nhiệt của chính mình nữa. Ở khóe mắt bà có
những nếp nhăn như chứng tích rằng đã lâu lắm rồi bà không biết cách cười như
thế nào.

Vai tôi
rũ xuống. Tôi quỳ gối trước xơ Tabitha, đầu tôi gục xuống ngực một cách tuyệt
vọng. Tôi chẳng thể làm được gì nữa.

Bà ta đặt
hai tay lên đầu tôi.

- Quan
trọng là con cần phải biết điều này, Mary. Con phải hiểu tầm quan trọng của sự
lựa chọn khi con quyết định trở thành một người như chúng ta. Thế giới tu sĩ
không phải là sự dễ dàng đâu.

Mắt tôi
dán lên nền đất, dán vào những chiếc lá rụng mùa thu đã ngả màu khi tôi gật
đầu. Người tôi run lên và tôi không thể kìm chế những múi cơ đang co giật.
Những sinh vật của Vùng vô định đang cào vuốt một cách vô vọng lên hàng rào bao
quanh tôi. Chúng đã đánh hơi thấy tôi ở đây rồi.

- Ta phải
nghe thấy con nói đã, Mary. - Đôi tay bà trượt khỏi tóc tôi và tất cả những gì
tôi có thể nghĩ được lúc này là mẹ và sự lựa chọn của mẹ.

- Con
muốn được thành như các xơ. - Tôi đáp lời bà, cố gắng một cách tuyệt vọng để
thoát khỏi bãi đất hoang này.

- Tốt. -
Xơ Tabitha nói trong khi dịch chuyển đôi bàn tay từ trên đầu tôi xuống dưới
cằm. Bà nắm chặt đến phát đau. Bà kéo mạnh tôi lại gần nên tôi có thể nhìn
thẳng vào mắt bà, đôi mắt có màu xanh xám sẫm tối của bầu trời ngày bão. - Rồi
tới đây, điều duy nhất con mở miệng để nói là ngợi ca Đức Chúa của chúng ta.

Phải mất
một lúc tôi mới hiểu được ý bà, rằng tôi đã an toàn. Tôi gật đầu một cách điên
cuồng, những âm thanh đến từ Vùng vô định khiến tôi nổi da gà. Bà bước tránh
sang một bên và giúp tôi xuống cầu thang. Câm lặng, tôi đi theo bà xuống đường
hầm để quay trở lại căn phòng như hang động, và khi chúng tôi leo lên những bậc
thang trở về nhà thờ, tôi vô cùng băn khoăn về sự lạnh lẽo mình vừa nhìn thấy
trong ánh mắt xơ Tabitha. Ánh mắt của xơ như đốt cháy tâm hồn tôi, sự lạnh lẽo
của bà thậm chí còn xuyên thấu sang tôi, trong khi từ trước tới giờ tôi chỉ
biết đến sự ấm áp của các xơ.

Chúng tôi
quay trở lại nơi tôn nghiêm trong nhà thờ và các xơ dẫn tôi đi xuống hành lang
dẫn về căn phòng mà chỉ mới sáng nay thôi tôi vẫn còn ở đó, căn phòng trông ra
khu rừng và Vùng vô định. Giờ còn có thêm một chiếc bàn kê dưới cửa sổ và một
tủ đựng quần áo dựng trong góc với hai chiếc áo chẽn màu đen treo bên trong.
Lửa được nhóm lên trong cái lò sưởi nhỏ làm bằng đá giúp xua tan cái giá lạnh
của mùa đông đang đến gần, nhưng tôi chẳng thấy ấm áp lên được tẹo nào.

Trước khi
quay ra, xơ Tabitha ấn quyển Kinh thánh vào tay tôi.

- Nếu con
đọc năm lần, có thể con sẽ được ban đặc ân. - Xơ nói.

Và sau đó
tôi bị bỏ lại một mình để thưởng lãm cái sự lựa chọn của mình.

Cuốn Kinh
thánh
là một quyển sách dày hơn chiều rộng của bàn tay. Bìa và gáy
sách đã sờn rách. Các trang bên trong mỏng đến nỗi nhìn được xuyên thấu với
những con chữ kín đặc. Khi có ánh mặt trời, tôi ngồi đọc bên chiếc bàn kê sát
cửa sổ, còn khi lặn mặt trời, tôi lại nhìn dán mắt vào đống lửa và nhớ tới mẹ.
Tôi cố gắng liên tưởng những điều tôi đã đọc trong Kinh thánh với
những gì tôi biết về cuộc sống ở đây và cuối cũng nhận ra rằng chẳng có câu trả
lời nào hết.

Thế giới
của tôi giờ quá bé nhỏ. Bốn bức tường trong căn phòng là nơi duy nhất mà tôi
không bị chú ý tới. Tôi nhớ cảm giác được đứng trên đỉnh đồi, gió lướt qua
mình, ngắm nhìn đường chân trời mà tự hỏi rằng cái gì, liệu điều gì xảy ra ở
phía bên kia khu rừng. Nhiều đêm, khi chìm vào trong giấc ngủ, tâm trí tôi lại
lang thang dọc dãy hàng rào, đến cánh cổng ngăn cách lối mòn bị cấm. Nhưng thậm
chí ngay cả trong giấc mơ tôi cũng không dám bước qua nó.

Nhiều
tuần trôi qua. Khi mùa đông đến và ngày trở nên ngắn, tôi bắt đầu ít đọc mà
nghĩ ngợi nhiều hơn. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm những vì sao đêm và tự hỏi
liệu các sinh vật của Vùng vô định có cảm thấy sự thay đổi của nhiệt độ hay
không. Tôi không biết mẹ ở trong rừng có bị lạnh không.

Giữa mùa
đông, việc học tập của tôi bị gián đoạn vào một buổi chiều đầy tuyết khi những
tiếng la hét đồng loạt vang lên ở dãy hành lang ngay ngoài cửa phòng tôi. Tôi
chạy ra cửa sổ và nhìn ra ngoài, băn khoăn không biết có phải cuối cùng thì
Vùng vô định đã phá được hàng rào và chiếm làng rồi không. Nhưng mọi thứ trải
dài trước mắt tôi vẫn thanh bình và tiếng còi báo động im ắng. Tôi đi ra cửa và
áp tai vào đó, lòng đầy sợ hãi. Nếu có chuyện gì xảy ra trong tòa nhà thì tôi
sẽ an toàn hơn khi cứ ở yên trong căn phòng bé nhỏ này. Sau đó tôi chợt nhớ ra
rằng nhà thờ đồng thời cũng là trạm xá của làng. Chính các xơ là người nắm giữ
các phương thức chữa bệnh.

Tiếng la
hét dần chuyển thành những giọng nói gấp gáp, nhưng như bị bóp nghẹt lại khiến
tôi không thể nghe rõ từng từ. Một người nào đó tiếp tục hét lên như thể đang
trong cơn đau đớn vậy. Tôi dựa lưng vào cửa và cứ từ từ trượt xuống cho tới khi
ngồi hẳn trên nền đất.

Tôi bịt
chặt hai tai nhưng vẫn nghe rõ mồn một cái nỗi đau ấy, nghe rõ những giọng nói
và nỗi kinh hoàng. Sau đó không gian trở lại im lặng, một sự im lặng nặng nề
đến độ tôi gần như chết chìm trong đó.

Đêm nay
tôi không ngủ, mà cứ nằm trong chăn lắng nghe tiếng rên rỉ và kẽo kẹt của khu
rừng, tiếng tuyết rơi khắp ngôi làng và tiếng bước chân các xơ qua lại bên
ngoài để cứu chữa cho bệnh nhân mới nhất của họ.

Tôi nghĩ
tới việc tại sao chúng tôi lại cứ quá quan tâm đến sự nguy hiểm của khu rừng mà
quên mất rằng cuộc sống của chúng tôi trong này cũng nguy hiểm như thế. Tôi
nghĩ đến cuộc sống của chúng tôi mới mong manh làm sao, giống hệt những con cá
trong bát thủy tinh cứ mù quáng húc đầu sang tứ phía.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3