Vết Bớt Màu Cà Phê Sữa - Chương 36 - 37
36
Hanna đã cảnh báo ông bác sĩ nên ông ta không ngạc nhiên khi gặp Erlendur buổi sáng hôm đó. Ông ta sống trong một ngôi nhà trang nhã giữa một khu phố cổ ở Hafnarfjordur và đón Erlendur ở cửa ra vào. Ông ta là một mẫu người điển hình của sự quý phái và lịch sự, đó là một người đàn ông thấp, đầu hói như một viên billiard và béo tốt trong bộ áo choàng dày. Một người biết cách ăn chơi đây, Erlendur nghĩ, với cặp má hồng hào như của phụ nữ. Nhìn ông ta rất khó đoán tuổi, chắc khoảng tầm sáu mươi.
Ông bác sĩ chào Erlendur với bàn tay khô như giấy và mời ông ngồi xuống đi văng.
Erlendur ngồi trên chiếc đi văng bọc da lớn màu vang đỏ và từ chối lời mời đồ uống. Ông bác sĩ ngồi đối diện ông và chờ ông bắt đầu. Erlendur nhìn quanh, không gian rất rộng và được trang hoàng lộng lẫy với những bức tranh và đồ nghệ thuật, và băn khoăn không biết ông bác sĩ có sống một mình không. Ông hỏi ông ta.
“Luôn luôn sống một mình,” ông bác sĩ trả lời. “Tôi cực kỳ hài lòng với điều đó và từ trước đến nay vẫn thế. Người ta nói rằng những người đàn ông đến tầm tuổi tôi thường hối hận vì không có gia đình và con cái. Đồng nghiệp của tôi đi khắp nơi vẫy những bức ảnh con cháu họ trong các hội thảo trên toàn thế giới, nhưng tôi chưa bao giờ hứng thú với việc gia đình. Chưa bao giờ thích thú với trẻ con cả.”
Ông ta gần gũi, nói nhiều và thân mật như thể Erlendur là một người bạn thân. Nhưng Erlendur không bị gây ấn tượng.
“Tuy nhiên ông lại hứng thú với nội tạng trong các chai lọ nhỉ,” ông nói.
Ông bác sĩ chẳng mất thăng bằng sau câu nói đó.
“Hanna nói với tôi rằng ông đã rất tức giận,” ông ta nói. “Tôi không biết tại sao ông lại tức giận. Tôi chẳng làm gì bất hợp pháp cả. Đúng, tôi có một bộ sưu tập các cơ quan. Hầu hết trong số đó được bảo quản trong phoóc môn trong các bình thủy tinh. Tôi giữ chúng trong nhà này. Chúng sắp bị phá hủy, nhưng tôi đã mang chúng về để bảo quản chúng lâu hơn. Tôi cũng bảo quản một loại mẫu sinh học khác, các mẫu mô. Có lẽ ông đang thắc mắc là tại sao hả?” Ông ta nói tiếp, nhưng Erlendur lắc đầu.
“Ông đã ăn cắp bao nhiêu bộ phận mới là câu tôi thực sự muốn hỏi,” ông nói, “nhưng chúng ta sẽ nói chuyện đó sau.”
“Tôi chẳng ăn cắp bộ phận nào cả,” ông bác sĩ nói, chầm chậm giơ tay xoa cái đầu hói. “Tôi không thể hiểu được sự phản đối này. Ông có phiền nếu tôi dùng một chút rượu không?” Ông ta hỏi và đứng lên. Erlendur chờ trong khi ông ta ra chỗ tủ rượu và tự rót cho mình một cốc. Ông ta mời Erlendur một ly, nhưng ông từ chối, sau đó ông ta nhấp một ngụm rượu với đôi môi dày của mình. Rõ ràng là khuôn mặt bự của ông ta có vẻ đầy thích thú với vị rượu này.
“Người ta thường không băn khoăn về chuyện này,” sau đó ông ta nói, “và cũng chẳng có lý do để làm thế. Mọi thứ đã chết rồi thì chẳng còn ích gì cho thế giới của chúng ta cả, cơ thể chết của một con người cũng thế thôi. Chẳng ai cần phải ủy mị về điều đó. Linh hồn đã ra đi. Chỉ còn lại thể xác, và thể xác thì chẳng là gì cả. Ông cần phải nhìn nhận điều đó theo quan điểm y học. Thể xác chỉ là hư vô, ông có hiểu điều đó không?”
“Rõ ràng nó có ý nghĩa nào đó với ông. Ông sưu tầm các bộ phận của cơ thể đấy thôi.”
“Ở những nước khác, các bệnh viện của các trường đại học mua nội tạng cho mục đích giảng dạy,” ông bác sĩ nói tiếp. “Nhưng đó không phải là thông lệ ở Iceland, ở đây chúng ta xin phép được phẫu thuật tử thi theo từng trường hợp cụ thể và đôi khi chúng ta đề nghị được cắt bỏ một bộ phận mặc dù chúng ta không cần thiết phải xử lý gì với tử thi. Người ta có thể đồng ý hoặc từ chối. Thông thường thì tử thi của những người già được sử dụng. Chẳng có ai ăn cắp nội tạng cả.”
“Nhưng không phải lúc nào chuyện cũng là như thế,” Erlendur nói.
“Tôi không biết có những chuyện như thế nào trong quá khứ. Tất nhiên, người ta không theo dõi một cách sát sao xem chuyện gì xảy ra sau đó. Đơn giản là tôi không biết. Tôi không hiểu tại sao ông lại tức giận với tôi. Ông có nhớ về một bài báo ở Pháp không? Một nhà máy sản xuất ô tô đã sử dụng cơ thể thật của con người để thử xe, có cả trẻ em nữa. Ông nên cảm thấy sốc vì những chuyện đó thì hơn. Nội tạng được mua và bán trên toàn thế giới. Thậm chí người ta còn bị giết để lấy nội tạng. Bộ sưu tập của tôi không thể gọi là có tội được.”
“Nhưng tại sao?” Erlendur hỏi. “Ông làm gì với chúng?”
“Để nghiên cứu, tất nhiên là như thế rồi,” ông bác sĩ vừa nói vừa nhấp thêm một ngụm rượu. “Nghiên cứu chúng dưới kính hiển vi. Một người sưu tầm sẽ làm gì? Người sưu tầm tem sẽ nhìn vào những dấu bưu điện. Những người sưu tầm sách sẽ nhìn vào năm xuất bản. Các phi hành gia có cả thế giới trước mắt và nhìn vào những kích thước khó tin. Tôi thường xuyên nhìn vào thế giới dưới kính hiển vi của mình.”
“Vậy sở thích của ông là nghiên cứu, ông có các dụng cụ để nghiên cứu các mẫu hoặc các cơ quan mà ông có?”
“Phải.”
“Ở ngay trong nhà này?”
“Phải. Nếu các mẫu được bảo quản tốt, chúng có thể luôn luôn được nghiên cứu. Khi ông nhận được một tin mới về y học hoặc muốn xem xét cái gì đó theo cách đặc biệt, chúng hoàn toàn có thể được sử dụng cho mục đích nghiên cứu. Hoàn toàn.”
Ông bác sĩ ngừng lại.
“Ông đang hỏi về Audur,” sau đó ông ta nói.
“Ông biết cô bé chứ?” Erlendur ngạc nhiên.
“Nếu cô bé không được phẫu thuật tử thi và não cô bé không được lấy ra thì sẽ không bao giờ ông hiểu được nguyên nhân nào đã giết chết cô bé. Ông hiểu điều đó. Cô bé đã bị đặt dưới đất quá lâu. Không thể nào nằm trong lòng đất ba mươi năm trời. Vậy thì, những điều làm ông thấy phẫn nộ thực ra lại giúp ông đấy. Có lẽ ông nhận ra điều đó.”
Ông bác sĩ nghĩ ngợi một lát.
“Ông đã nghe qua về vua Loius XVII chưa? Ông ta là con của Louis XVI và Marie Antoinette, bị bỏ tù trong suốt cuộc Cách mạng Pháp và bị tử hình năm lên mười tuổi. Chuyện đó được đưa lên báo cách đây khoảng một năm. Các nhà khoa học Pháp đã khám phá ra rằng ông ta chết trong tù và không trốn thoát như một số người từng nói. Ông có biết làm cách nào mà người ta phát hiện ra điều đó không?”
“Tôi không nhớ câu chuyện đó,” Erlendur nói.
“Quả tim của ông ta được lấy ra và bảo quản trong phoóc môn. Khi làm xét nghiệm AND và các xét nghiệm khác, người ta phát hiện ra rằng những người tự nhận mình là hoàng thân quốc thích đã nói dối về quan hệ của mình với Hoàng gia Pháp. Họ không liên quan gì đến hoàng tử cả. Ông có biết Louis chết vào năm nào lúc còn bé không?”
“Không.”
“Cách đây hơn 200 năm. Vào năm 1795. Phoóc môn quả là một chất lỏng độc nhất vô nhị.”
Erlendur trở nên trầm ngâm.
“Ông biết gì về Audur?”
“Rất nhiều thứ.”
“Làm thế nào mà các mẫu lại rơi vào tay ông?”
“Thông qua một bên khác. Tôi không nghĩ là mình muốn nói chi tiết về chuyện đó.”
“Từ Jar City phải không?”
“Phải.”
“Họ đưa cả Jar City cho ông à?”
“Một phần thôi. Không cần thiết phải nói với tôi như thể tôi là tội phạm thế đâu.”
“Ông có từng nghiên cứu nguyên nhân cái chết không?”
Ông bác sĩ nhìn Erlendur và nhấp thêm một ngụm rượu nữa.
“Thực ra, tôi đã làm,” ông ta nói. “Tôi luôn luôn chú trọng đến nghiên cứu hơn là chữa bệnh. Với niềm đam mê sưu tầm đồ vật, tôi đã có thể kết hợp hai cái đó lại, mặc dù chỉ là với một mức độ nhỏ.”
“Báo cáo xét nghiệm từ Keflavík chỉ đề cập đến bệnh u não mà không giải thích gì thêm.”
“Tôi biết điều đó. Cái báo cáo chưa hoàn chỉnh, nó mới chỉ là sơ bộ. Như tôi đã nói, tôi đã nghiên cứu chuyện này kỹ càng hơn và tôi nghĩ là mình có câu trả lời cho một số câu hỏi của ông.”
Erlendur dựa ra ghế. “Và?”
“Một bệnh thuộc về di truyền. Nó xảy ra trong một vài gia đình ở Iceland. Đó là một trường hợp cực kỳ phức tạp và thậm chí sau khi nghiên cứu sâu về nó, tôi vẫn không chắc chắn trong một thời gian dài. Cuối cùng tôi nghĩ khối u có khả năng lớn nhất là liên quan đến một bệnh di truyền, u xơ thần kinh. Chắc ông chưa từng nghe qua về nó. Trong một số trường hợp, không thấy các triệu chứng xuất hiện, ở một số trường hợp khác người ta lại chết mà bệnh không xuất hiện. Đây là những người bệnh không có triệu chứng. Tuy nhiên, phổ biến nhất là các triệu chứng thường xuất hiện trong giai đoạn đầu, chủ yếu dưới dạng các vết trên da và dưới dạng khối u.”
Ông bác sĩ lại nhấp một ngụm rượu.
“Các bác sĩ Keflavík không mô tả dạng nào như thế trong báo cáo của mình, nhưng tôi không chắc họ có biết họ đang tìm kiếm điều gì không.”
“Họ nói với người thân cô bé về làn da.”
“Có thật thế không? Chẩn đoán thì không phải lúc nào cũng chắc chắn.”
“Bệnh này truyền từ cha sang con gái phải không?”
“Có thể là như vậy. Nhưng việc chuyển gen không bị giới hạn bởi chuyện đó. Cả hai giới tính đều có thể mang bệnh và nhiễm bệnh. Người ta cho rằng một khuynh hướng của nó từng xuất hiện trong “Người Voi”, ông đã xem bộ phim đó chưa?”
“Chưa,” Erlendur đáp.
“Một số người nhiễm bệnh phát triển xương cực độ - bệnh này gây ra sự biến dạng, như trong trường hợp đặc biệt đó. Cũng có những người nói rằng bệnh u xơ thần kinh không liên quan gì đến Người Voi. Nhưng đó lại là một chuyện khác.”
“Tại sao ông lại nghiên cứu chuyện này?” Erlendur ngắt lời ông bác sĩ.
“Các bệnh về não là chuyên môn của tôi,” ông ta nói. “Cô bé này là một trong những trường hợp mà tôi quan tâm nhất. Tôi đọc tất cả các báo cáo về cô ấy. Chúng không được chính xác lắm. Ông bác sĩ chăm sóc cho cô bé là một bác sĩ đa khoa hạng xoàng, ông ta uống rượu suốt, tôi được kể vậy. Nhưng có thể là ông ta viết về bệnh nhiễm trùng lao cấp tính trong đầu, đó là thuật ngữ đôi khi được sử dụng khi bệnh bắt đầu xuất hiện. Đó là điểm xuất phát của tôi. Các báo cáo xét nghiệm ở Keflavík cũng không được chính xác, như chúng ta đã nói trước đó. Người ta tìm ra khối u và chỉ dừng lại ở đó.”
Ông bác sĩ đứng lên và đi lại cái giá sách lớn trong phòng khách, ông ta lấy ra một tờ báo và đưa nó cho Erlendur.
“Tôi không chắc là ông hiểu hết những điều này, nhưng tôi đã viết một bài báo khoa học ngắn về nghiên cứu của tôi trong một tờ báo có uy tín ở Mỹ.”
“Ông có bài viết nào về Audur không?” Erlendur hỏi.
“Audur đã giúp chúng tôi trong quá trình tìm hiểu về căn bệnh. Cô bé rất quan trọng đối với cả tôi và ngành y khoa. Tôi mong là mình không làm ông cảm thấy thất vọng.”
“Cha của cô bé có thể là một người mang gen bệnh,” Erlendur nói, vẫn cố gắng hiểu những gì mà ông bác sĩ nói với mình. “Và ông ta truyền bệnh cho con gái. Nếu ông ta có một con trai, liệu người này có thừa hưởng căn bệnh đó không?”
“Không nhất thiết là căn bệnh bộc phát trên anh ta,” ông bác sĩ nói, “nhưng anh ta có thể là một người mang mầm bệnh, giống như bố của mình.”
“Vậy thì sao?”
“Nếu như anh ta có một đứa con, đứa bé đó có thể mắc bệnh.”
Erlendur nghĩ về điều mà ông bác sĩ vừa nói.
“Nhưng ông thật sự nên nói chuyện với các nhà khoa học ở Trung tâm Nghiên cứu Gen,” ông bác sĩ nói. “Họ có câu trả lời cho các câu hỏi liên quan đến gen.”
“Sao cơ?”
“Nói chuyện với Trung tâm Nghiên cứu Gen. Đó là Jar City mới của chúng ta. Tại sao ông lại ngạc nhiên đến thế? Ông biết ai ở đó ư?”
“Không,” Erlendur đáp, “nhưng tôi sẽ đến đó sớm thôi.”
“Ông có muốn gặp Audur không?” Ông bác sĩ hỏi.
Lúc đầu Erlendur không hiểu hàm ý của ông bác sĩ.
“Ý ông là...?”
“Tôi có một phòng thí nghiệm ở dưới đây. Ông có thể xem qua.”
Erlendur lưỡng lự. “Được,” ông trả lời.
Họ đứng lên và Erlendur đi theo ông bác sĩ xuống một cầu thang hẹp. Ông bác sĩ bật đèn và một phòng thí nghiệm sạch sẽ hiện ra, với các kính hiển vi, máy tính, các ống nghiệm và các dụng cụ khác phục vụ cho những mục đích mà Erlendur khó có thể tưởng tượng ra. Ông nhớ đến một nhận xét mà mình tình cờ đọc được về các nhà sưu tầm. Họ tạo ra một thế giới cho riêng mình. Họ tạo ra một thế giới nhỏ bé xung quanh, chọn ra một số các biểu tượng từ thực tế và biến chúng thành những đối tượng chính trong thế giới nhân tạo đó. Holberg cũng là một người sưu tầm. Niềm đam mê của hắn là thu nhập những thứ liên quan đến sự khiêu dâm. Từ những thứ đó hắn đã tạo ra thế giới riêng của mình, cũng giống như ông bác sĩ đây làm với các cơ quan nội tạng.
“Cô bé ở đây,” ông bác sĩ nói.
Ông ta bước đến một cái tủ lớn đã cũ làm bằng gỗ, đồ nội thất duy nhất trong căn phòng và nổi bật trong môi trường tiệt trùng, ông mở nó ra và lấy ra một cái bình thủy tinh dày đậy nắp. Ông đặt nó cẩn thận lên bàn và Erlendur có thể nhìn thấy một bộ não nhỏ của trẻ em đang nổi trong dung dịch phoóc môn dưới ánh sáng huỳnh quang chói lòa.
Khi rời nhà ông bác sĩ, Erlendur cầm theo một cái cặp da có chứa di vật còn lại của Audur. Ông nghĩ về Jar City trong khi lái xe về nhà qua những con đường vắng vẻ, hy vọng rằng mình không có bộ phận nào cần phải bảo quản trong các phòng thí nghiệm. Trời vẫn đang mưa khi Erlendur đỗ xe bên ngoài khu chung cư nhà ông. Ông tắt máy, châm một điếu thuốc và nhìn ra ngoài trời đêm.
Erlendur nhìn xuống cái túi đen ở ghế trước, ông sắp sửa đặt Audur quay trở lại đúng nơi cô bé thuộc về.
37
Khoảng 11
giờ đêm hôm đó, hai cảnh sát làm việc trước nhà Katrín quan sát thấy chồng bà ta ra ngoài,
ông ta đóng sầm cửa, lao lên xe và lái đi. Dường như ông ta rất vội vã và họ để
ý thấy ông ta cầm theo cái va li giống như cái ông ta mang lúc về nhà cùng ngày
hôm đó. Hai cảnh sát không thấy có động tĩnh gì khác trong suốt buổi tối và
cũng không có dấu hiệu nào của Katrín. Một xe tuần tra cảnh sát cũng được gọi đến
khu đó và đi theo Albert đến khách sạn Esja - nơi ông ta làm thủ tục thuê phòng cả đêm
đó.
Erlendur
đến trước cửa nhà Katrín vào 8 giờ sáng hôm sau. Elínborg đi cùng ông. Trời vẫn mưa. Mặt
trời đã không xuất hiện trong nhiều ngày liền. Họ nhấn chuông ba lần mới nghe
thấy tiếng sột soạt trong nhà và cánh cửa bật mở. Katrín xuất hiện trên bậc cửa. Elínborg
để ý thấy rõ ràng là bà đã khóc. Khuôn mặt bà ta buồn rầu còn mắt thì đỏ hoe và
sưng húp.
“Xin lỗi,” Katrín nói như thể là rất ngạc nhiên, “Tôi
đã ngủ quên trên ghế. Mấy giờ rồi nhỉ?”
“Chúng
tôi vào nhà được chứ?” Erlendur hỏi lại thay cho câu trả lời.
“Tôi chưa
bao giờ nói cho Albert biết chuyện xảy ra,” Katrín nói và bước vào nhà mà không mời
họ. Erlendur và Elínborg nhìn nhau rồi đi theo bà ta.
“Ông ấy
đã bỏ tôi mà đi đêm hôm qua,” Katrín nói. “Mấy giờ rồi nhỉ? Tôi nghĩ là mình đã
ngủ quên trên ghế. Albert vô cùng tức giận. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy ông ấy tức giận
đến thế.”
“Bà có
thể liên lạc với ai trong nhà không?” Elínborg hỏi. “Một người nào có thể đến ở
cùng bà ấy? Con trai bà chẳng hạn?”
“Không, Albert sẽ quay về và mọi chuyện sẽ ổn
thôi. Tôi không muốn làm phiền các con. Mọi chuyện sẽ ổn thôi. Albert sẽ trở về.”
“Tại sao
ông ấy lại tức giận đến thế?” Erlendur hỏi. Katrínngồi xuống ghế sô pha trong phòng
khách, Erlendur và Elínborg ngồi xuống đối diện với bà y như lần trước.
“Ông ấy
nổi điên lên, Albert ấy. Bình thường ông ấy rất bình tĩnh. Albert là một người đàn ông tốt, rất tốt,
và ông ấy luôn đối tốt với tôi. Hôn nhân của chúng tôi hạnh phúc lắm. Chúng tôi
luôn luôn vui vẻ bên nhau mà.”
“Có thể
bà muốn chúng tôi quay trở lại sau chăng?” Elínborg nói. Erlendur liếc nhìn cô.
“Không,” Katrín đáp, “Mọi chuyện ổn thôi. Nó sẽ ổn
thôi. Albert sẽ quay
về. Ông ấy chỉ cần vượt qua chuyện đó. Lạy Chúa tôi, việc đó thật khó khăn. Đáng
lý ra tôi phải nói với ông ấy về chuyện đó ngay, ông ấy nói thế. Ông ấy không
thể hiểu nổi làm thế nào tôi có thể giữ yên lặng về chuyện đó trong ngần ấy năm.
Ông ấy đã quát mắng tôi.”
Katrín nhìn họ. “Trước đây ông ấy chưa bao giờ quát tôi cả.”
“Tôi có
thể giúp gì cho bà không? Tôi gọi bác sĩ cho bà nhé?” Elínborg nói và đứng lên.
Erlendur nhìn cô bối rối.
“Không, tôi
ổn mà,” Katrín nói. “Không cần thiết đâu. Tôi chỉ buồn ngủ một chút thôi. Mọi
chuyện sẽ ổn thôi. Cô cứ ngồi xuống đi. Mọi chuyện sẽ ổn thôi.”
“Bà đã
nói với chồng mình điều gì?” Erlendur hỏi. “Bà nói với ông ấy về vụ hiếp dâm
phải không?”
“Tôi đã
muốn làm điều đó suốt bao nhiêu năm nay, nhưng chưa bao giờ có can đảm để làm
chuyện đó. Tôi chưa bao giờ nói với ai về vụ việc xảy ra. Việc ấy rất khó khăn,
nhưng không hiểu tại sao tôi đã làm được. Các ông đến và tôi thấy tự mình có
thể nói ra với hai người mọi chuyện. Tôi cảm thấy tốt hơn một chút. Như thể hai
người đã giải thoát cho tôi một gánh nặng ấy. Tôi biết rằng cuối cùng mình cũng
có thể nói chuyện một cách cởi mở và rằng đó là điều đúng đắn nhất nên làm. Thậm
chí là sau từng ấy thời gian.”
Katrín dừng lại.
“Ông ấy
tức giận với bà vì bà đã giấu ông ấy về vụ hiếp dâm sao?” Erlendur nói.
“Phải.”
“Ông ấy
không hiểu quan điểm của bà à?” Elínborg hỏi.
“Chồng
tôi nói rằng đáng lẽ ra tôi đã phải nói ngay với ông ấy. Chuyện đó thật không
thể hiểu được, tất nhiên. Chồng tôi nói rằng ông ấy luôn trung thực với tôi và
ông ấy không đáng bị như thế.”
“Nhưng
tôi không hiểu lắm,” Erlendur nói. “Albert có vẻ như là một người tốt hơn thế. Tôi đã
nghĩ rằng ông ấy sẽ cố gắng an ủi bà và ở bên bà chứ không phải lao ra khỏi nhà như thế.”
“Tôi biết,” Katrín nói. “Có thể cái cách tôi kể cho
ông ấy nghe chuyện đó không đúng.”
“Cách
đúng,” Elínborg thốt lên, thậm chí không buồn che giấu sự hoài nghi của mình. “Bà
có thể kể chuyện đó với ai theo cách đúng được cơ chứ?”
Katrín lắc đầu.
“Tôi
không biết. Tôi thề, tôi không biết.”
“Bà có
nói với ông ấy toàn bộ sự thật không?” Erlendur hỏi.
“Tôi kể
với ông ấy những gì mà tôi nói với hai người.”
“Và không
có gì khác nữa chứ?”
“Không,” Katrín đáp.
“Chỉ nói
về vụ hiếp dâm thôi sao?”
“Chỉ thế
thôi,” Katrín lặp lại. “Chỉ thế thôi! Hay thế vẫn là chưa đủ? Hay việc ông
ấy nghe rằng tôi đã bị cưỡng hiếp và chưa bao giờ nói với ông ấy về chuyện đó
vẫn là chưa đủ? Thế mà còn chưa đủ hay sao?”
Tất cả
mọi người cùng im lặng.
“Bà không
nói với ông ấy về chuyện người con út sao?” Cuối cùng Erlendur hỏi.
Katrín đột ngột nhìn ông trừng trừng.
“Con út
của tôi làm sao?” Bà nói, thốt ra từng từ một.
“Bà đã
đặt tên cho cậu ta là Einar,” Erlendur nói, hôm trước ông đã xem hết những
thông tin Elínborg thu thập được về gia đình bà.
“Einar
làm sao?”
Erlendur
nhìn bà.
“Einar
làm sao?” Bà nhắc lại.
“Cậu ấy
là con bà,” Erlendur nói, “nhưng không phải là con trai ông ấy.”
“Ông đang
nói đến chuyện gì vậy? Không phải là con trai của bố nó ư? Tất nhiên nó là con
của bố nó rồi! Ai không phải là con trai của bố nó chứ?”
“Xin lỗi,
tôi nói không chính xác lắm. Anh ta không phải là con của người mà anh ta vẫn
nghĩ là bố mình,” Erlendur nói chậm rãi. “Anh ta là con trai của người đàn ông
đã cưỡng hiếp bà. Con trai của Holberg. Bà có nói với chồng mình điều đó không?
Đó là lý do ông ấy ra đi phải không?”
Katrín yên lặng.
“Bà có
nói với ông ấy toàn bộ sự thật không?”
Katrín nhìn Erlendur. Ông cảm thấy bà đang chuẩn bị phản kháng. Một
thoáng trôi qua và dường như bà đã phần nào nhượng bộ. Vai bà chùng xuống, mắt
nhắm lại, bà sụp nửa người xuống ghế và òa khóc. Elínborg liếc nhìn Erlendur
nhưng ông chỉ lặng lẽ quan sát Katrín trên ghế và để cho bà có thời gian bình
tĩnh lại.
“Bà có
nói với ông ấy về Einar không?” Ông hỏi lại khi thấy bà đã lấy lại bình tĩnh.
“Ông ấy
không tin chuyện đó,” bà nói.
“Rằng
Einar không phải là con trai ông ấy?” Erlendur hỏi.
“Hai bố
con họ đặc biệt gần gũi nhau, Einar và Albert ấy, họ luôn luôn như thế. Ngay
từ khi Einar chào đời. Albert cũng yêu quý hai đứa còn lại, tất nhiên là như thế, nhưng quý
nhất vẫn là Einar. Nó là con út và Albert rất nuông chiều nó.” Katrín dừng lại.
“Có thể
đó là lý do tại sao tôi không bao giờ nói ra chuyện đó. Tôi biết Albert sẽ không thể chịu đựng được điều
này. Nhiều năm trôi qua và tôi giả vờ như không có chuyện gì sai trái. Chưa bao
giờ nói ra điều gì cả. Và điều đó đã có hiệu quả. Holberg đã để lại một vết
thương, vậy thì tại sao không để nó lành lại trong yên bình? Tại sao ông ta có
thể phá hủy tương lai của chúng tôi? Quên nó đi là cách giải quyết của tôi đối
với sự kinh hoàng đó.”
“Bà có
biết ngay rằng Einar là con của Holberg không?” Elínborg hỏi.
“Có thể
nó cũng là con của Albert.” Katrín lại yên lặng.
“Nhưng bà
thấy điều đó hiện lên trên mặt anh ta,” Erlendur nói.
“Sao ông
lại biết tất cả những chuyện này?”
“Anh ta
trông giống Holberg phải không?” Erlendur hỏi. “Holberg khi còn trẻ ấy? Một người phụ nữ đã nhìn thấy anh ta ở
Keflavík và nghĩ rằng đó là Holberg.”
“Có một
sự giống nhau nhất định giữa họ.”
“Nếu bà
chưa từng nói điều gì cho con trai mình biết và chồng bà không biết chuyện của
Einar, tại sao lại có mẫu thuẫn giữa bà và Albert vào lúc này? Chuyện gì đã khơi mào
mối mâu thuẫn ấy?”
“Người
phụ nữ ở Keflavík là ai vậy?” Katrín hỏi lại. “Người phụ nữ nào ở Keflavík lại biết Holberg vậy? Ông ta sống cùng
một người phụ nữ ở đó à?”
“Không,”
Erlendur nói, băn khoăn không biết có nên kể với bà về Kolbrún và Audur hay
không. Sớm hay muộn bà cũng sẽ nghe được chuyện về họ, và Erlendur thấy
không có lý do gì mà bà lại không được biết sự thật lúc này. Ông đã kể cho bà
nghe về vụ cưỡng hiếp ở Keflavík, nhưng giờ ông mới nói về tên nạn nhân
của Holberg và kể cho bà biết về Audur, cô bé chết khi mới lên bốn tuổi sau khi
mắc một chứng bệnh hiểm nghèo, ông kể cho bà nghe về chuyện họ tìm được
bức ảnh chụp ngôi mộ trong bàn của Holberg và cái cách nó đã dẫn dắt họ đến nhà
Elín ở Keflavík, ông cũng kể cho bà nghe về việc Kolbrún bị đối xử thế nào khi
cô ấy cố gắng đi kiện hắn.
Katrín đã hiểu toàn bộ câu chuyện. Nước mắt bà trào ra khi Erlendur
kể về cái chết của Audur. Ông cũng kể cho bà nghe về Grétar, gã đàn ông có
chiếc máy ảnh, người mà bà thấy đi cùng Holberg, và cái cách mà gã biết mất
không dấu vết nhưng lại được tìm thấy dưới sàn bê tông của căn hộ dưới tầng hầm
của Holberg.
“Đó là
toàn bộ chuyện ầm ĩ ở Nordurmýri mà người ta phát trên bản tin đấy ư?” Katrín nói.
Erlendur gật
đầu.
“Tôi
không biết Holberg có hiếp người phụ nữ nào nữa không. Tôi nghĩ mình là nạn
nhân duy nhất.”
“Chúng
tôi chỉ biết về hai người thôi,” Erlendur nói.
“Có thể
còn có những người khác nữa. Chúng tôi vẫn chưa thể chắc chắn được.”
“Vậy ra
Audur là em gái cùng cha khác mẹ của Einar,” Katrín nói, trầm ngâm suy nghĩ. “Tội
nghiệp con bé.”
“Bà có
chắc là bà không biết chuyện này không?” Erlendur hỏi.
“Tất
nhiên là chắc chắn rồi,” bà nói. “Tôi không biết một chút gì về nó cả.”
“Einar
lại biết cô bé đấy,” Erlendur nói. “Anh ta đã theo dõi Elín ở Keflavík.”
Katrín không trả lời. Ông quyết định thử một câu hỏi khác.
“Nếu con
trai bà không biết và bà không bao giờ kể cho chồng mình nghe về vụ cưỡng hiếp,
làm thế nào mà Einar lại bất ngờ khám phá ra sự thật lúc này?”
“Tôi
không biết,” Katrín nói. “Nói cho tôi biết xem, cô bé tội nghiệp đó chết như thế
nào?”
“Con trai
bà đang bị tình nghi là kẻ đã giết Holberg,” Erlendur nói mà không trả lời. Ông
cố gắng diễn đạt những điều cần nói một cách cẩn thận hết sức. Katrín trở nên bình tĩnh đáng kinh ngạc, như
thể việc con trai bà bị tình nghi giết người không làm bà mảy may ngạc nhiên.
“Con trai
tôi không phải là kẻ giết người,” bà nói nhỏ. “Nó không bao giờ có thể giết ai
cả.”
“Có một
khả năng rất lớn là anh ta đã đánh vào đầu Holberg. Có thể anh ta không chủ ý
giết người. Có thể anh ta làm thế trong một cơn thịnh nộ. Anh ta để lại một lời
nhắn cho chúng tôi. Nó nói rằng: Tôi là ông ta. Bà có hiểu điều đó nghĩa là gì
không?”
Katrín không nói gì.
“Anh ta
có biết Holberg là bố mình không? Anh ta có biết chuyện Holberg đã làm với bà
không? Anh ta có biết Audur và Elín không? Và bằng cách nào?”
Katrín nhìn chằm chằm vào vạt váy.
“Bây giờ
con trai bà ở đâu?” Elínborg hỏi.
“Tôi
không biết,” Katrín nói lặng lẽ. “Mấy hôm rồi không nghe tin tức gì về nó.”
Bà nhìn
Erlendur.
“Một ngày
bỗng Einar phát hiện ra chuyện của Holberg. Nó biết rằng có điều gì đó không
đúng. Nó đã tìm ra sự thật trong khi làm việc. Einar nói rằng trong thời đại
ngày nay chẳng bí mật nào có thể giấu kín nữa cả. Tất cả đều được lưu trong cơ
sở dữ liệu.”

