Vết Bớt Màu Cà Phê Sữa - Chương 12 - 13

12

Buổi
tối hôm đó, khi Erlendur về đến nhà, con gái ông, Eva Lind đã ngồi trước cửa, hình
như đang ngủ gật. Ông gọi và cố đánh thức con dậy nhưng Eva không có phản ứng
gì nên ông xốc vai con bé đưa vào nhà. Ông không biết nó đang ngủ hay là bị say
thuốc. Erlendur đặt con gái lên ghế sofa trong phòng khách. Hơi thở
đều. Mạch có vẻ bình thường, ông nhìn con gái hồi lâu rồi băn khoăn không biết
nên làm gì. Hơn hết ông muốn đưa con vào bồn tắm. Người nó bốc lên thứ mùi hôi
hám, tay bẩn và tóc bết đầy rác rưởi.

“Con đã
ở đâu vậy?” Erlendur thì thầm với chính mình.

Ông
ngồi xuống cái ghế bên cạnh con, vẫn đội mũ và áo khoác, nghĩ về con gái cho
đến khi chìm vào giấc ngủ.

Sáng
hôm sau, khi Eva Lind lắc ông dậy, Erlendur không muốn mở mắt ra, cố
gắng níu giữ lại những giấc mơ khiến ông cảm thấy khó chịu giống như đêm hôm
trước. Erlendur biết rằng những giấc mơ đó giống nhau, nhưng ông không thể sắp
xếp chúng lại trong đầu, không thể nắm bắt được chúng. Tất cả những gì còn lại chỉ
là sự bất ổn kéo dài.

Lúc đó
chưa đến tám giờ sáng và bên ngoài trời vẫn đen như mực. Mưa và gió mùa thu vẫn
chưa dịu bớt. Erlendur kinh ngạc khi ngửi thấy mùi cà phê trong bếp và hơi nước
như thể có ai đó đã ở trong bồn tắm. Ông thấy Eva Lind đang mặc chiếc
sơ mi và quần jean cũ của ông, con bé phải lấy chiếc thắt lưng túm
cái cạp quần lại quanh vòng eo nhỏ. Con bé đi chân trần và trông sạch sẽ.

“Tối qua
trông con hay ho lắm đấy,” ông nói.

“Con đã
quyết định rồi,” Eva Lind nói trong lúc đi vào bếp. “Con sẽ khiến bố
trở thành ông ngoại, ông ngoại Erlendur.”

“Có phải
tối qua là lần cuối con ăn chơi bù khú không? Hay là chuyện gì?”

“Con có
thể ở lại đây một thời gian cho đến khi con tìm được chỗ ở mới không?”

“Bố không
quan tâm chuyện đó.”

Ông ngồi
xuống bàn ăn cùng con và nhấp một ngụm cà phê mà con bé đã rót ra cốc cho ông.

“Vậy con
đã đi đến quyết định này như thế nào?”

“Chỉ
quyết định thôi.”

“Chỉ
quyết định thôi à?”

“Con có
thể ở với bố hay không?”

“Bao lâu
tùy thích. Con biết điều đó mà.”

“Bố có
thể thôi chất vấn con đi có được không? Ngừng cái việc thẩm vấn của bố lại. Cứ
như thể lúc nào bố cũng làm việc vậy.”

“Lúc nào
bố cũng làm việc!”

“Bố đã
tìm thấy cô gái ở Gardabaer chưa?”

“Chưa. Đó
không phải là một trường hợp ưu tiên. Bố đã nói chuyện với chồng cô ta ngày hôm
qua. Anh ta chẳng biết gì cả. Lời nhắn mà cô gái để lại nói rằng ‘Anh ta là một con quỷ. Tôi đã làm
gì thế này?’”

“Chắc hẳn
có ai đó đã lăng mạ cô ta trong tiệc cưới.”

“Lăng mạ
ư?” Erlendur hỏi lại. “Đó có phải là một từ đúng không?”

“Bố có
thể làm gì với một cô dâu trong lễ cưới để khiến cô ta chạy trốn cơ chứ?”

“Bố không
biết,” Erlendur nói mà không mấy hứng thú. “Theo bố thì chàng rể đã tán
tỉnh mấy cô phù dâu và cô ta đã thấy. Bố rất vui vì con sắp sinh con. Có thể
chuyện đó sẽ giúp con thoát ra khỏi cái vòng tròn luẩn quẩn này. Đã đến lúc rồi.”

Ông ngừng
lại. “Thật là lạ khi thấy con tươi tỉnh như thế sau tình trạng ngày hôm qua,”
cuối cùng ông nói.

Ông diễn
đạt điều này thận trọng hết sức có thể, nhưng ông cũng biết rằng, trong những
hoàn cảnh bình thường, Eva Lind sẽ chẳng bao giờ rực rỡ như một ngày hè, sạch
sẽ sau khi tắm gội, pha cà phê và cư xử giống như con bé chưa từng làm
điều gì khác ngoài việc chăm sóc bố. Eva Lind nhìn ông và ông thấy con bé đang
cân nhắc các lựa chọn. Erlendur chờ đợi con gái suy nghĩ thật kỹ và thổ lộ cho
ông biết ý nghĩ của mình. Nhưng con bé không nói gì.

“Con đã
mua mấy viên thuốc,” Eva nói thật bình tĩnh. “Việc đó xảy ra không
theo ý muốn. Và không phải là trong chốc lát. Nó xảy ra chậm chạp, trong một
thời gian dài, nhưng đó là cách mà con muốn.”

“Thế còn
đứa bé thì sao?”

“Nó không
bị ảnh hưởng bởi thứ thuốc con dùng đâu. Con không có ý định làm hại nó. Con sẽ
sinh con.”

“Con biết
gì về ảnh hưởng của ma túy đối với thai nhi?”

“Con biết.”

“Hãy giữ
cái thai theo cách của riêng con. Ăn uống gì đó, tự làm mình phấn chấn hoặc bất
cứ điều gì tương tự, ở trong nhà, suy nghĩ tích cực về bản thân. Bố có thể...”

“Không,” Eva Lind nói. “Bố đừng làm gì cả. Bố cứ
sống cuộc sống của mình và thôi kiểm soát con đi. Đừng băn khoăn về những gì
con đang làm nữa. Nếu bố về mà không thấy con thì cũng chẳng sao. Nếu con về
muộn hoặc không về nhà, bố cũng đừng can thiệp. Nếu điều đó xảy ra, con sẽ đi, chắc
chắn là thế.”

“Vậy bố
không liên can.”

“Đó chưa
bao giờ là việc của bố cả,” Eva Lind nói, và nhấp một nhụm cà phê.

Điện
thoại reo và Erlendur đứng lên nghe. Người gọi là Sigurdur Óli, anh ta gọi từ
nhà.

“Tôi
không liên lạc được với ông cả ngày hôm nay,” anh nói.

Erlendur
nhớ lại là mình đã tắt điện thoại khi nói chuyện với Elín ở Keflavík, và
ông vẫn chưa bật nó lên.

“Có tiến
triển gì mới không?” Erlendur hỏi.

“Hôm qua
tôi đã nói chuyện với một người đàn ông tên là Hilmar. Đó là một người lái xe tải thi
thoảng ngủ lại nhà Holberg ở Nordurmýri. Nghỉ giữa chặng hay đại loại thế. Ông ta
nói với tôi rằng Holberg là một người bạn tốt, không có gì phải phàn nàn, và
mọi người trong công ty đều có vẻ quý mến ông ta. Ông ta tốt bụng, thân
thiện, vân vân... Ông ta không tưởng tượng được là Holberg lại có kẻ
thù, nhưng vội bổ sung thêm rằng mình không thực sự hiểu ông ta lắm. Hilmar cũng nói với tôi rằng Holberg
không được bình thường lắm khi ông ta ở nhà ông ấy lần cuối cùng. Rõ
ràng là ông ta cư xử rất lạ.”

“Lạ như
thế nào?”

“Theo Hilmar kể lại thì ông ta có vẻ sợ phải trả lời điện thoại. Hình
như có vài kẻ chó chết nào đó sẽ không để ông ấy được yên, vì khi ông ấy vừa bỏ
máy xuống, chuông điện thoại lại kêu liên tục. Hilmar nói rằng ông ta ở nhà
Holberg tối thứ bảy và ông ta nhờ Hilmar trả lời điện thoại một lần. Hilmar đã làm, nhưng khi người gọi nhận
ra đó không phải là Holberg, hắn bèn ném phịch điện thoại xuống.”

“Chúng ta
có thể tìm ra ai đã gọi điện cho Holberg không?”

“Tôi đang
cho kiểm tra. Còn một điều khác nữa. Tôi đã lấy được bản kê chi tiết các cuộc
gọi của Holberg từ công ty điện thoại, và trong đó có vài điều thú vị.”

“Điều gì
vậy?”

“Ông có
nhớ cái máy tính của ông ta không?”

“Có.”

“Chúng ta
chưa xem xét gì đến nó cả.”

“Không. Các
kỹ thuật viên làm việc đó chứ.”

“Ông có
chú ý không nếu nó được nối vào điện thoại?”

“Không.”

“Tất cả
các cuộc gọi của Holberg, nói đúng hơn là hầu hết chúng, là gọi đến một nhà
cung cấp mạng, ông ta đã dành phần lớn những ngày cuối đời để lướt Net.”

“Điều đó
nói lên cái gì?” Erlendur hỏi, ông đặc biệt mù tịt về máy tính.

“Có thể
chúng ta sẽ biết điều đó nếu chúng ta bật máy tính lên.” Sigurdur Óli đáp.

Họ đến
căn hộ của Holberg ở Nordurmýri cùng một lúc. Dải băng màu vàng đã được dọn đi
và ở đó chẳng còn dấu hiệu nào cho thấy một tội ác đã xảy ra. Không có ánh đèn
nào sáng ở các tầng trên. Có vẻ như những người hàng xóm không ở nhà. Erlendur
có chìa khóa để mở cửa căn hộ. Họ đi thẳng đến cái máy tính và bật nó lên. Cái
máy bắt đầu kêu ro ro.

“Cái máy
này khá tốt đấy,” Sigurdur Óli nói, thoáng băn khoăn không biết có nên giải
thích với Erlendur về kích cỡ và chủng loại máy không, nhưng rồi anh quyết định
thôi.

“Được rồi,”
Sigurdur Óli nói, “tôi sẽ xem xem ông ta lưu những địa chỉ web nào trong danh mục ưa thích. Nhiều
lắm, rất nhiều là đằng khác. Có thể ông ta đã tải về một số tập tin nào đó. Ôi
chà!”

“Cái gì
thế?”

“Ổ cứng
của máy đầy chặt rồi.”

“Thế thì
sao?”

“Phải có
rất nhiều thứ thì mới làm đầy bộ nhớ ổ cứng được. Chắc hẳn là toàn phim ảnh
trong đây. Đây là thứ mà ông ta gọi là avideo3. Chúng ta sẽ xem nó là cái gì
chứ?”

“Chắc
chắn rồi.”

Sigurdur
Óli mở một tập tin và một cửa sổ video hiện ra. Đó là một bộ phim
khiêu dâm.

“Có phải
họ đang giữ một con dê trên người cô ta không?” Erlendur hỏi mà không tin vào
mắt mình.

“Có 312
tập tin avideo,” Sigurdur Óli nói. “Chúng có thể là những đoạn phim ngắn như
vừa rồi, thậm chí là cả một bộ phim.”

“Avideo
ư?” Erlendur hỏi lại.

“Tôi không
biết,” Sidurdur Óli trả lời. “Có thể là animal video - phim con heo ý.
Xem nào, chúng ta có nên xem gvideo88 không? Kích đúp... phóng to cửa sổ ra nào...”

“... đúp?”
Erlendur hỏi, nhưng chợt khựng lại khi thấy bốn người đàn ông lõa lồ đang làm
tình trên cái màn hình 17 inch.

“Gvideo
chắc là gay video - video đồng tính,” Sigudur Óli nói khi
tắt cửa sổ.

“Chắc hẳn
là ông ta đã bị ám ảnh,” Erlendur nói. “Có bao nhiêu phim tất cả?”

“Có hơn
một nghìn tập tin ở đây, nhưng có lẽ còn rất nhiều tập tin lưu ở các vùng khác
trong ổ cứng.”

Điện
thoại của Erlendur reo lên trong túi áo khoác. Đó là Elínborg. Cô đã cố gắng
theo dấu hai gã đàn ông đã đi cùng Holberg đến vũ trường ở Keflavík vào cái đêm Kolbrún bị tấn công. Elínborg
nói với Erlendur rằng một gã trong số họ tên là Grétar và ông ta đã biến mất
nhiều năm trước đây.

“Biến mất
ư?” Erlendur hỏi.

“Phải. Một
trong số những nạn nhân bị mất tích của chúng ta.”

“Còn gã
thứ hai thì sao?”

“Gã kia
đang ở trong tù,” Elínborg nói. “Luôn luôn gây rắc rối. Hắn ta còn một năm nữa
trong án tù bốn năm.”

“Vì tội
gì?”

“Ông thử
tìm hiểu xem.”

13

Erlendur
nhắc nhở đội pháp y về cái máy tính. Cũng phải mất một thời gian
người ta mới xem xét được hết mọi thứ trong đó. Ông yêu cầu họ phải xem xét
từng file nhỏ một, liệt kê và phân loại, tường thuật lại một cách cụ
thể nội dung của chúng. Sau đó ông và Sigurdur Óli lên đường đi nhà tù Litla -
Hraun ở phía đông thành phố. Họ mất một tiếng đồng hồ để đến đó. Tầm nhìn hạn
chế, đường đã đóng băng trong khi chiếc xe vẫn lắp những chiếc lốp dành cho mùa
hè, do vậy họ phải rất cẩn thận.

Thời
tiết ấm dần lên khi họ đi qua đèo Threngslin. Hai người qua sông Olfusá và ngay lúc đó, từ bờ sông rải
sỏi họ đã nhìn thấy hai nóc nhà tù vươn lên từ khoảng xa mờ mịt. Tòa nhà cũ hơn
cao ba tầng, mái có đầu hồi. Nhiều năm trước, tòa nhà có mái tôn màu đỏ, và từ
xa trông nó như một nhà xưởng cũ khổng lồ. Ngày nay, mái nhà đã được sơn màu
xám cho hợp với tòa nhà mới bên cạnh. Đó là một tòa nhà bọc thép, có màu xanh
xám với một tháp đồng hồ, hiện đại và vững chãi, không khác nào một cơ quan tài
chính ở Reykjavík.

“Thời
gian làm thay đổi nhiều thứ quá,” Erlendur thầm nghĩ.

Elínborg
đã thông báo cho ban
quản lý nhà tù về việc hai thám tử đến và tên tù nhân hai người muốn nói chuyện.
Người quản lý trại giam đón hai người vào văn phòng, ông ta muốn hai thám tử
biết một số thông tin về tù nhân trước khi gặp hắn. Họ đã đến đúng vào thời
điểm tồi tệ nhất. Tên tù đó đang bị biệt giam sau khi hắn và hai tên khác tấn
công một kẻ hiếp dâm trẻ em rồi để mặc kẻ đó đến chết, ông ta nói rằng không
muốn kể chi tiết, nhưng vẫn muốn thông báo cho cảnh sát để nói rõ ràng cuộc
viếng thăm của họ phá vỡ án biệt giam của hắn và tên tù nhân chắc chắn đang
trong trạng thái không ổn định. Sau cuộc gặp, hai thám tử được hộ tống đến
phòng gặp. Họ ngồi xuống và chờ đợi tên tù.

Tên hắn
là Ellidi, năm mươi sáu tuổi, là một tên tội phạm đầy ắp tiền án tiền sự. Erlendur
biết hắn ta, thực ra có lần ông đã áp giải hắn đến Litla-Hraun. Ellidi đã làm
nhiều loại công việc trong suốt cuộc đời khốn khổ của mình, hắn từng làm
việc trong các thuyền cá và tàu buôn, rồi buôn lậu rượu và thuốc phiện tại đó, và
cuối cùng hắn đã bị bắt vì tội danh đó. Hắn còn gian lận bảo hiểm bằng cách
phóng hỏa trên một con thuyền nặng hai mươi tấn ngoài bờ biển Tây Nam và đánh
chìm nó. Ba người trong số chúng “sống sót”. Thành viên thứ tư trong nhóm vô
tình bị bỏ quên lại, bị khóa ở phòng máy và chìm cùng con tàu. Tội ác đó bị
phát hiện khi những người thợ lặn xuống chỗ con tàu chìm và phát hiện ra rằng
lửa bốc ra ở ba chỗ cùng một lúc. Ellidi phải vào Litla-Hraun bốn năm vì tội
gian lận bảo hiểm, ngộ sát và thêm hai năm rưỡi nữa vì một số tội nhỏ tích lũy
ở Viện kiểm soát Nhà nước mà hắn bị truy tố cùng một lúc.

Ellidi
khét tiếng với những vụ tấn công bạo lực, trong đó vụ khủng khiếp nhất là khiến
nạn nhân bị thương nghiêm trọng đến mức dần dần trở thành tàn tật. Erlendur đặc
biệt nhớ một vụ và mô tả nó cho Sigurdur Óli khi họ đi qua một bãi hoang. Ellidi
đã ở với một người thanh niên trong một ngôi nhà tại Snorrabraut. Khi cảnh sát
đến hiện trường, hắn đã đánh người thanh niên kia đến mức anh ta phải được chăm
sóc đặc biệt trong bốn ngày. Sau khi đã trói người thanh niên vào một cái ghế, hắn
dọa dẫm bằng cách lấy một cái chai vỡ
cắt vào mặt anh ta. Trước khi cảnh sát chế ngự được Ellidi, y đã đốn ngã
một cảnh sát và bẻ gãy một cánh tay của người này. Thế nhưng các vị thẩm phán ở
Iceland vốn lừng danh là nhân hậu. Hắn chỉ bị tù hai năm vì vụ đó và một vài
tội danh nhỏ nhặt khác như lần trước. Khi bản án được đọc lên, y cười nhạo
nó.

Cửa mở ra
và Ellidi được hai lính canh đưa vào phòng. Hắn trông vẫn còn cường tráng mặc
dù tuổi đã cao. Da đen, đầu cạo nhẵn thín. Dái tai hắn nhỏ xíu, tuy nhiên hắn
vẫn cố chọc được một cái lỗ và treo lủng lẳng một cái khuyên hình chữ Vạn nào
đó. Hàm răng giả của hắn rít lên mỗi khi hắn nói. Hắn mặc một chiếc quần
bò rách rưới và một cái áo phông đen để lộ ra hai bắp tay cuồn cuộn với những
hình xăm ở cả hai cánh tay. Ellidi cao gần mét chín. Hai thám tử để ý thấy hắn
bị còng tay. Một mắt hắn đỏ ngầu, mặt bị cào xước và môi trên sưng phồng.

Một kẻ
tâm thần tàn bạo, Erlendur tự nhủ.

Hai người
lính canh ra đứng ở cửa và Ellidi đi đến cái bàn, ngồi đối diện với Erlendur và
Sigurdur Óli. Hắn nhìn họ với đôi mắt xám vô hồn, hoàn toàn không quan tâm.

“Ông có
biết người nào tên là Holberg không?” Erlendur hỏi.

Ellidi
không trả lời. Hắn giả vờ như không nghe thấy câu hỏi. Hắn nhìn Erlendur và
Sigurdur Óli với con mắt đờ đẫn như nhau. Những người lính canh nói chuyện thầm
với nhau ngoài cửa. Đâu đó trong tòa nhà vẳng lên tiếng quát tháo. Một cánh cửa
đóng sầm lại. Erlendur nhắc lại câu hỏi, tiếng ông vọng trong căn phòng trống. “Holberg!
Ông có nhớ ông ta không?”

Tuy nhiên
ông vẫn không nhận được câu trả lời của Ellidi, lúc này hắn đang nhìn vô định
quanh căn phòng, như thể là họ không ở đó. Một khoảng thời gian trôi qua trong
yên lặng. Erlendur và Sigurdur Óli nhìn nhau và Erlendur hỏi lại lần thứ ba. Hắn
có biết Holberg không? Mối quan hệ của họ là gì? Holberg đã chết. Nghi là bị
giết.

Ellidi
trở nên quan tâm khi hắn nghe thấy những từ cuối cùng. Hắn đặt cánh tay lực
lưỡng lên mặt bàn, rung chiếc còng lách cách, không giấu nổi vẻ ngạc nhiên. Hắn
nhìn chòng chọc vào Erlendur.

“Holberg
bị giết tại nhà cuối tuần trước,” Erlendur nói. “Chúng tôi đang thẩm vấn những
người biết ông ta vào các thời điểm khác nhau, và có vẻ như ông có quen ông ta.”

Ellidi
bắt đầu nhìn Sigurdur Óli chằm chằm, lúc này anh cũng đang nhìn lại. Hắn không
trả lời Erlendur.

“Thủ tục
là...”

“Tôi
không nói chuyện với các ông khi tay tôi bị còng,” Ellidi đột nhiên nói, không
rời mắt khỏi Sigurdur Óli. Giọng hắn khàn khàn và khiêu khích. Erlendur cân
nhắc một lát, sau đó đứng dậy và tiến về phía hai lính canh. Ông trình bày yêu
cần của Ellidi và hỏi xem liệu có thể tháo còng tay của hắn ra không. Họ
lưỡng lự, nhưng sau đó cũng đi về phía hắn, tháo cái còng và quay trở
về bên cánh cửa.

“Ông có
thể cho chúng tôi biết về Holberg được không?” Erlendur hỏi.

“Hãy bảo
họ đi trước đã,” Ellidi nói, hất đầu về phía hai lính canh.

“Không
thể được.” Erlendur đáp.

“Mày là
một thằng đồng tính khốn kiếp phải không?” Ellidi hỏi, tia nhìn của hắn vẫn
chiếu vào Sigurdur Óli.

“Đừng có
nói với chúng tôi những chuyện vô bổ như thế,” Erlendur nói.

Sigurdur
Óli không trả lời hắn. Anh và hắn chỉ nhìn nhau.

“Chẳng có
gì là không thể được cả,” Ellidi nói. “Đừng có nói với tôi bất
cứ điều gì không liên quan đến câu hỏi.”

“Họ sẽ
không đi đâu cả,” Erlendur nói.

“Mày có
phải là một thằng đồng tính không?” Ellidi hỏi lại trong khi mắt vẫn không rời
Sigurdur Óli, và anh vẫn không có phản ứng gì.

Trong một
lúc họ chỉ lặng thinh nhìn nhau. Cuối cùng Erlendur đứng lên, đi về phía hai
lính canh, nhắc lại yêu cầu của Ellidi và hỏi xem liệu họ có thể ở với hắn ta
một mình không. Những người lính trả lời rằng điều đó là không thể, họ được lệnh
là không được rời hắn nửa bước. Sau khi tranh luận một hồi, họ để Erlendur nói
chuyện với người quản lý trại giam qua bộ đàm. Erlendur nói rằng việc các lính
canh đứng ở bên trong hay bên ngoài cánh cửa cũng không khác nhau nhiều lắm, Erlendur
và Sigurdur Óli đã phải đi cả một quãng đường dài từ Reykjavík đến
đây và tên tù nhân đồng ý hợp tác ở một mức độ nhất định nếu vài điều kiện hắn
đưa ra được thỏa mãn. Viên quản lý nói với người của ông ta rằng mình sẽ tự
chịu trách nhiệm về sự an toàn của hai thám tử. Những người lính canh bèn bước
ra ngoài còn Erlendur quay trở về bàn và ngồi xuống.

“Ông có
thể nói với chúng tôi được rồi chứ?” ông hỏi.

“Tôi
không biết rằng Holberg đã bị giết,” Ellidi nói. “Những tên phát xít đó đã tống
tôi vào biệt giam vì những chuyện cứt mà tôi đếch làm. Thế hắn bị giết như thế
nào?” Ellidi vẫn nhìn trừng trừng vào Sigurdur Óli.

“Đó không
phải là việc của ông,” Erlendur nói.

“Bố tôi
nói rằng tôi là một thằng con hoang tò mò nhất trên thế giới, ông ta luôn luôn
nói điều đó. Không phải việc của mày. Không phải việc của mày! Vậy là hắn đã
chết. Hắn bị đâm có phải không? Holberg bị đâm phải không?”

“Đó không
phải là việc của ông.”

“Không
phải việc của tôi!” Ellidi nhắc lại và nhìn Erlendur. “Thế thì cút đi!”

Erlendur
suy nghĩ một lát. Không ai ngoài Cục điều tra tội phạm được biết chi tiết vụ án.
Ông đã chán với việc luôn phải nhường bước trước nhân vật này.

“Ông ta
bị đánh vào đầu. Sọ bị vỡ. Gần như chết ngay lập tức.”

“Là cái
búa à?”

“Một cái
gạt tàn.”

Ellidi
dần dần chuyển tia nhìn từ Erlendur trở lại Sigurdur Óli.

“Loại
người ngu độn nào lại dùng một cái gạt tàn nhỉ?” Hắn nói. Erlendur để ý thấy mồ
hôi lấm tám trên trán Sigurdur Óli.

“Đó là
điều mà chúng tôi đang muốn tìm ra,” Erlendur nói. “Ông có liên lạc với Holberg
không?”

“Hắn có
đau đớn không?”

“Không.”

“Như một
cái giật mình.”

“Ông có
nhớ Grétar không?” Erlendur hỏi. “Ông ta đã cùng đi với ông và Holberg ở Keflavík.”

“Grétar
ư?”

“Ông có
nhớ ông ta không?”

“Các ông
hỏi về hắn làm gì?” Ellidi nói. “Hắn ta làm sao?”

“Ông ta
đã mất tích nhiều năm trước đây,” Erlendur nói. “Ông có biết gì về việc ông ta
biến mất không?”

“Tôi nên
biết điều gì về chuyện đó nhỉ?” Ellidi hỏi. “Điều gì khiến ông nghĩ rằng tôi
biết chuyện đó?”

“Ba người
các ông - ông, Grétar và Holberg - đã làm gì ở Keflavík...”

“Grétar
chỉ là một tên dở hơi,” Ellidi nói, cắt ngang lời của Erlendur.

“Các ông
đã làm gì ở Keflavík khi...”

“... hắn
cưỡng hiếp con mụ đó?” Ellidi xen vào.

“Ông vừa
nói gì?”

“Các ông
đến đây là vì thế à? Để hỏi về con mèo hen ở Keflavík à?”

“Vậy ông
nhớ chuyện đó chứ?”

“Chuyện
đấy thì có liên quan gì?”

“Tôi chưa
bao giờ nói rằng...”

“Holberg
thích nói về chuyện đó, khoe khoang thì đúng hơn. Hắn trốn tránh trách nhiệm, hiếp
cô ta hai lần, các ông biết điều ấy chứ?” Ellidi nói thẳng thừng và lần lượt
nhìn hai thám tử.

“Ông đang
nói về vụ hiếp dâm ở Keflavík đấy à?”

“Em đang
mặc đồ lót màu gì vậy, em yêu?” Ellidi chuyển sang Sigurdur Óli và lại nhìn
chòng chọc vào anh. Erlendur quay sang đồng nghiệp, lúc này mắt anh đang nhìn
xoáy vào Ellidi.

“Cẩn thận
cái mồm chết tiệt của ông đấy,” Erlendur nói.

“Hắn hỏi
cô ta thế. Holberg ấy. Hỏi về đồ lót của cô ta. Thậm chí hắn còn điên rồ hơn cả
tôi nữa.” Ellidi cười rinh rích. “Và người ta tống tôi vào tù!”

“Ông ta
hỏi ai về cái quần lót cơ?”

“Con gà
ở Keflavík chứ ai.”

“Ông ta
nói với ông về chuyện đó à?”

“Tất cả
mọi chi tiết,” Ellidi trả lời. “Hắn luôn luôn nói về chuyện đó. Dù sao đi nữa, ông
hỏi về Keflavík để làm gì? Keflavík thì có liên quan gì đến chuyện đó?
Và tại sao ông lại hỏi về Grétar? Tôi không hiểu.”

“Chỉ là
công việc tẻ nhạt hàng ngày của chúng tôi thôi,” Erlendur nói.

“Ông đã
có mọi thứ ông muốn. Chúng tôi đang ngồi đây một mình với ông và còng tay của
ông đã được tháo ra. Chúng tôi phải nghe những lời bẩn thỉu của ông. Chúng tôi
không thể làm được gì cho ông nữa. Hoặc là ông trả lời câu hỏi của chúng tôi, hoặc
chúng tôi đi.”

Ông không
thể kìm mình lại nữa. Vươn tay qua bàn, ông chộp lấy khuôn mặt của Ellidi và
quay nó về phía mình.

“Bố mày
không dạy mày rằng thật là thô lỗ khi nhìn chăm chăm vào mặt người khác như thế
à?” Ông gằn giọng. Sigurdur Óli nhìn Erlendur. “Tôi có thể kiểm soát hắn được
mà. Không sao đâu.”

Erlendur
buông tay khỏi mặt của Ellidi.

“Ông biết
Holberg như thế nào?” Ông hỏi. Ellidi xoa xoa quai hàm. Hắn biết rằng mình đã
có được một thành công nhỏ. Và hắn không dừng lại ở đó.

“Đừng
nghĩ rằng tôi không nhớ ông,” hắn nói với Erlendur. “Đừng nghĩ rằng tôi không
biết ông là ai. Đừng nghĩ rằng tôi không biết Eva!”

Erlendur
nhìn chăm chăm vào tên tù nhân, choáng váng. Đây không phải là lần đầu tiên ông
nghe được những lời như thế này từ bọn tội phạm, nhưng chưa bao giờ ông lại
thiếu chuẩn bị đến thế. Ông không biết chính xác Eva Lind đã giao du với những ai, nhưng một
vài kẻ trong số đó là tù nhân, kẻ buôn ma túy, trộm cắp, gái điếm, đồ tể. Danh
sách đó khá dài.

Bản thân
con bé cũng đã dính dáng đến pháp luật. Một lần con bé đã bị bắt khi một phụ
huynh tố cáo vì tội bán ma túy trong trường. Con bé có thể dễ dành quen một kẻ
như Ellidi. Một kẻ như Ellidi cũng dễ dàng quen con bé.

“Ông biết
Holberg như thế nào?” Erlendur nhắc lại.

“Eva rồi sẽ ổn thôi,” Ellidi nói. Erlendur có thể đọc được vô vàn
ý nghĩa trong từ ngữ của hắn ta.

“Nếu ông
mà còn nhắc đến con bé một lần nữa, chúng tôi sẽ đi,” ông nói. “Và sau đó ông
không còn ai để mà đùa giỡn nữa đâu.”

“Thuốc lá,
tivi trong phòng giam, không lao động khổ sai, không biệt giam. Đó có phải là
đòi hỏi quá nhiều không? Hai siêu cớm mà không làm được những điều đó à? Và nếu
được thì có thêm cả gái điếm ở đây mỗi tháng một lần nữa nhé. Con gà của hắn ta
chẳng hạn,” hắn nói và chỉ vào Sigurdur Óli.

Erlendur
đứng lên và Sigurdur Óli từ từ đứng lên. Ellidi bắt đầu cười phá lên. Tiếng
cười khùng khục trong cổ họng hắn dần chuyển thành tiếng òng ọc, sau đó hắn ho
khù khụ và khạc ra mấy cục đờm vàng khè trên sàn nhà. Hai thám tử quay người và
đi ra phía cửa.

“Hắn kể
cho tao nghe rất nhiều về vụ hiếp dâm đó ở Keflavík!” Hắn hét lên. “Kể cho tao tất cả
mọi thứ về ả. Cái cách mà con mèo hen ấy ré lên như một con lợn bị chọc tiết và
những điều mà hắn thì thầm vào tai cô ả khi hắn chờ để làm thêm một lần
nữa. Chúng mày có muốn nghe điều đó không?! Mẹ kiếp những thằng ngu! Chúng mày
có muốn nghe chuyện đó không?”

Erlendur
và Sigurdur Óli dừng lại. Họ quay lại và thấy Ellidi lắc đầu nguầy nguậy về
phía họ, sùi cả bọt mép, la hét và nguyền rủa. Hắn đã đứng dậy, tay chống lên
bàn, tì người lên đó, vươn cái đầu to lớn về phía họ và rống lên như một con bò
điên.

Cánh cửa
bật mở và hai người lính canh bước vào.

“Hắn còn
nói với ả ta về một con đĩ khác,” Ellidi hét lên. “Hắn nói với ả về những gì

đã làm
với con mèo chết tiệt khác mà hắn đã hiếp!”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.