Người Hùng Trở Lại - Chương 49

Chương
49

Claire
gặp họ khi họ chạy ra. “Chuyện quái gì diễn ra trong đó vậy?”

Erik
không dừng bước. “Về nhà đi, Claire. Phòng khi con bé gọi.”

Claire
liếc nhìn Myron, như thể đang tìm kiếm sự giúp đỡ. Myron không đáp lại. Erik đã
ngồi vào ghế lái, cả theo nghĩa bóng và nghĩa đen. Myron nhanh nhẹn chui vào
ghế hành khách bên cạnh trước khi Erik kịp phóng đi.

“Anh biết
đường tới nhà Wolf không?” Myron hỏi.

“Tôi đã
thả con gái tôi ở đó hàng trăm lần rồi,” anh ta nói.

Anh ta
nhấn ga. Myron quan sát gương mặt anh ta. Bình thường biểu hiện của Erik có gì
đó gần với vẻ khinh khỉnh. Có những nếp nhăn trán và những vết hằn sâu của do
không đồng tình. Giờ đây không còn chút dấu hiệu nào. Gương mặt anh ta thanh
thản và tĩnh tại. Myron gần như chờ đợi anh ta bật radio lên và bắt đầu huýt
sáo theo.

“Anh sẽ
bị bắt giữ đấy,” Myron nói.

“Nghi
lắm.”

“Anh nghĩ
họ sẽ im miệng sao?”

“Có thể.”

“Bệnh
viện sẽ phải báo cáo về vết đạn.”

Erik nhún
vai. “Kể cả họ có nói đi nữa, họ sẽ nói gì đây? Tôi sẽ được xét xử bởi một bồi
thẩm đoàn gồm những người tầm tuổi tôi. Đồng nghĩa với việc sẽ có vài ông bố bà
mẹ có con trong tuổi mới lớn. Tôi tận dụng vị thế đó. Tôi nói về chuyện con gái
tôi đang mất tích ra sao và nạn nhân là một giáo viên đã dụ dỗ một sinh viên và
nhận đút lót để thay đổi lý lịch học tập như thế nào...”

Giọng anh
ta nhỏ dần đi như thể phán quyết đã quá rõ ràng, không còn gì phải bàn. Myron
không chắc phải nói gì. Vì vậy anh ngồi lại.

“Myron?”

“Sao?”

“Tôi là
người có lỗi, phải không? Chuyện tằng tịu của tôi chính là chất xúc tác.”

“Tôi
không nghĩ chuyện lại đơn giản đến thế,” Myron nói. “Aimee khá cứng cỏi. Chuyện
đó có thể góp một phần, nhưng theo một cách kỳ quặc, nó có vẻ có lý. Van Dyne
là một giáo viên dạy nhạc và làm việc trong cửa hàng nhạc yêu thích của con bé.
Có thể có chút gì hấp dẫn ở đó. Có lẽ con bé đã không còn hợp với Randy nữa.
Aimee đã luôn là một đứa trẻ ngoan, phải không?”

“Ngoan
nhất,” anh ta nói nhẹ nhàng.

“Vì vậy
có lẽ con bé chỉ cần nổi loạn thôi. Chuyện đó là bình thường mà, phải không? Và
đã có Van Dyne, sẵn sàng. Ý tôi là, tôi không biết liệu đó có phải cách sự việc
tiến triển không. Nhưng tôi sẽ không đổ hết tội lên đầu anh.”

Anh ta
gật đầu, nhưng anh ta có không có vẻ tin điều đó. Và, chính Myron lại cũng
không chứng minh được một cách chắc chắn. Myron tính gọi cho cảnh sát, nhưng
chính xác anh sẽ nói gì với họ? Và họ sẽ làm gì? Các cảnh sát khu vực có thể
đều nằm trong tay Jake Wolf. Họ sẽ đánh động cho lão biết. Nếu không, họ cũng
phải tôn trọng những quyền của lão. Anh và Erik không cần phải lo lắng về
chuyện đó.

“Vậy anh
đoán tất cả những chuyện này sẽ ra sao?”

“Chúng ta
vẫn còn lại hai kẻ tình nghi,” Myron nói. “Drew Van Dyne và Jake Wolf.”

Erik lắc
đầu. “Là Wolf.”

“Sao anh
dám chắc thế?”

Anh ta
vênh mặt lên. “Anh vẫn không có linh cảm của người làm cha mẹ, phải không,
Myron?”

“Tôi có
một thằng con trai, Erik.”

“Nó đang
ở Iraq, phải không?”

Myron
không nói gì.

“Và anh
sẽ hy sinh cái gì để cứu nó?”

“Anh biết
câu trả lời mà.”

“Tôi
biết. Như tôi thôi. Và như Jake Wolf. Lão đã cho thấy lão sẽ đi xa tới mức
nào.”

“Có sự
khác biệt lớn giữa việc trả tiền cho một giáo viên để đánh tráo lý lịch học tập
và...”

“Giết
người chứ gì?” Erik kết lời thay anh. “Có lẽ nó đã không bắt đầu theo kiểu đó.
Anh bắt đầu bằng cách nói chuyện với nó, cố gắng bắt nó nhìn nhận mọi việc theo
cách của anh. Anh cũng giải thích rằng nó có thể dính vào rắc rối như thế nào,
việc nó được nhận vào trường Duke có liên quan ra sao và tất cả. Nhưng con bé
không lùi bước. Và đột nhiên anh hiểu ra: Đấy là một kịch bản ta-hay-chúng cổ
điển. Con bé nắm giữ tương lai của con trai anh trong tay. Đó hoặc là tương lai
của cô ta hoặc của con trai anh. Anh sẽ chọn cái nào?”

“Anh đang
võ đoán đấy,” Myron nói.

“Có lẽ.”

“Anh phải
xốc lại niềm tin chứ.”

“Tại sao
vậy?”

Myron
quay về phía anh ta.

“Nó chết
rồi, Myron. Chúng ta đều biết điều đó.”

“Không,
chúng ta chưa biết.”

“Tối qua,
khi chúng ta nói về cái ngõ cụt kia, anh có nhớ anh đã nói gì không?”

“Tôi đã
nói rất nhiều thứ.”

“Anh nói
anh không nghĩ nó đã ngẫu nhiên bị bắt cóc bởi một kẻ tâm thần.”

“Tôi vẫn
không nghĩ thế. Thì sao?”

“Thì thử
nghĩ xem. Nếu đó là người con bé biết - Wolf, Davis, Van Dyne, anh chọn đi -
tại sao họ phải bắt cóc nó?”

Myron
không nói gì.

“Họ đều
có lý do để bắt nó phải im lặng. Nhưng nghĩ cho kỹ đi. Anh nói đó có thể là Van
Dyne hoặc Wolf. Tôi đặt tiền vào cửa Wolf đấy. Nhưng người nào đi nữa, tất cả
bọn họ đều sợ những điều Aimee có thể tiết lộ, phải không?”

“Phải.”

“Anh
không chỉ bắt cóc một người nếu đó là điều anh đang theo đuổi. Anh giết họ.”

Anh ta
nói tất cả những thứ đó một cách bình tĩnh, hai bàn tay anh ta đặt ở vị trí
mười giờ và hai giờ trên vô lăng. Myron không chắc phải nói gì. Erik đã nói ra
điều đó theo cách khá thuyết phục. Bạn không bắt cóc nếu mục tiêu là làm cho
người đó im miệng. Hành động ấy không ích lợi gì. Nỗi sợ hãi ấy cũng đã gặm
nhấm Myron. Anh đã cố gắng để bưng bít nó, không để cho nó thoát ra, nhưng bây
giờ nó lại sờ sờ đấy, được khai quật bởi chính người đàn ông vẫn muốn vẽ ra bức
tranh lạc quan nhất về điều có thể đã xảy ra.

“Và ngay
bây giờ,” Erik tiếp, “Tôi ổn. Anh thấy không? Tôi đang chiến đấu. Tôi đang
chiến đấu để tìm ra điều gì đã xảy ra. Khi nào chúng ta tìm thấy con bé, nếu nó
đã chết, thế là hết. Tôi, ý tôi là thế. Tôi sẽ xong hẳn. Tôi sẽ đeo một cái mặt
nạ. Tôi sẽ sống tiếp vì những đứa con còn lại của tôi. Đó là lý do duy nhất để
tôi không héo hon đi và chết. Vì những đứa con còn lại của tôi. Nhưng hãy tin
tôi chuyện này: Cuộc đời tôi sẽ chấm hết. Anh cũng có thể chôn tôi cùng với
Aimee. Nó là thế đấy. Tôi đã chết rồi, Myron. Nhưng tôi sẽ không làm một thằng
hèn nữa đâu.”

“Bình
tĩnh lại đi,” Myron nói. “Chúng ta vẫn chưa biết gì mà.”

Rồi Myron
nhớ ra điều gì khác. Aimee đã lên mạng tối nay. Anh định nhắc Erik về chuyện
đó, cho anh ta chút hy vọng, nhưng anh muốn xem xét kỹ chuyện này trong đầu
trước đã. Nó không phải chỉ để thêm vào. Erik đã đưa ra một điểm thú vị. Từ
những gì họ đã phát hiện ra, sẽ không có lý do gì để bắt cóc Aimee - chỉ có lý
do để giết cô bé.

Có thực
là Aimee đã lên mạng không? Có phải cô bé đã gửi cho Erin một lời cảnh báo
không?

Họ quành
vào Tuyến đường 280 với vận tốc khiến chiếc xe chỉ còn đi trên hai bánh. Erik
phanh lại khi họ đi tới phố nhà Wolf. Chiếc xe leo lên đồi, dừng lại cách nhà
Wolf hai nhà.

“Ta làm
gì tiếp đây?” Erik hỏi.

“Chúng ta
gõ cửa. Chúng ta xem xem liệu lão ta có ở nhà không.”

Họ đều ra
khỏi xe và bắt đầu cuộc săn đuổi. Myron dẫn trước. Erik để mặc anh làm thế. Anh
nhấn chuông cửa nhà Wolf. Âm thanh lặp đi lặp lại, khoe khoang và rề rà quá
lâu. Erik đứng lùi lại vài bước, trong bóng đêm. Myron biết rằng Erik đang cầm
khẩu súng. Anh phân vân không biết phải xử lý chuyện đó ra sao. Tối nay Erik đã
bắn một người. Anh ta xem ra không ngán làm việc đó thêm lần nữa.

Tiếng của
Lorraine Wolf phát ra từ chiếc loa. “Ai đấy?”

“Là Myron
Bolitar đây, bà Wolf.”

“Muộn lắm
rồi. Ông muốn gì?”

Myron vẫn
nhớ bộ váy tennis ngắn màu trắng và giọng nói lấp lửng. Giờ không còn cái giọng
lấp lửng ấy nữa. Giọng nói đầy căng thẳng.

“Tôi cần
nói chuyện với chồng bà.”

“Ông ấy
không có nhà.”

“Bà Wolf,
bà có thể làm ơn mở cửa ra được không?”

“Tôi muốn
ông về đi.”

Myron
phân vân không biết phải xử lý việc này ra sao. “Tối nay tôi đã nói chuyện với
Randy.”

Im lặng.

“Cậu ấy ở
một bữa tiệc. Chúng tôi đã nói chuyện về Aimee. Sau đó tôi nói chuyện với Harry
Davis. Tôi biết tất cả rồi, bà Wolf.”

“Tôi
không biết ông đang nói về chuyện gì.”

“Hoặc bà
mở cánh cửa này ra hoặc là tôi sẽ đến cảnh sát.”

Im lặng
tiếp. Myron quay lại và nhìn Erik. Anh ta vẫn bình thản. Myron không thích kiểu
đó.

“Bà
Wolf?”

“Chồng
tôi sẽ quay về sau một tiếng nữa. Lúc đó ông hãy quay lại.”

Erik Biel
chộp lấy câu đó. “Tôi không nghĩ thế.”

Anh ta
rút khẩu súng ra, chĩa vào ổ khóa, và bóp cò. Cánh cửa bật tung ra. Erik ập
vào, tay lăm lăm khẩu súng. Myron cũng vậy.

Lorraine
Wolf thét lên.

Erik và
Myron vòng về phía tiếng động. Khi họ chạy tới căn phòng gia đình, cả hai cùng
khựng lại.

Lorraine
Wolf chỉ có một mình.

Trong
phút chốc, không ai nhúc nhích. Myron chỉ xem xét tình hình. Lorraine Wolf đứng
ở giữa căn phòng. Cô ta đi một đôi găng cao su. Đó là thứ đầu tiên anh để ý.
Găng tay cao su màu vàng tươi. Sau đó anh nhìn những bàn tay kỹ hơn. Trên một
tay, tay phải của cô ta, cô ta cầm một miếng bọt xốp. Trên tay kia - tay trái,
tất nhiên - cô ta xách một cái xô màu vàng hợp với đôi găng tay.

Có một
mảng ướt trên tấm thảm ở nơi cô ta vừa lau rửa.

Erik và
Myron cùng bước một bước về phía trước. Bấy giờ họ có thể thấy rằng có nước
trong xô. Xô nước có một màu hồng lợt đáng sợ.

Erik nói,
“Ôi không...”

Myron
quay lại để túm lấy anh ta, nhưng đã quá muộn. Có thứ gì đó sau đôi mắt của
Erik bùng nổ. Anh ta rú lên và nhảy về phía người đàn bà. Lorraine Wolf hét
lên. Cái xô rơi xuống thảm. Chất lỏng màu hồng chảy tràn ra.

Erik túm
lấy cô ta. Họ cùng đi ra sau ghế sofa. Myron ở ngay phía sau, không chắc phải
xử lý thế nào. Nếu anh manh động, Erik có thể sẽ bóp cò. Nhưng nếu anh không
làm gì...

Giờ Erik
đã tóm được Lorraine Wolf. Anh ta gí khẩu súng vào thái dương cô ta. Cô ta gào
thét, dùng tay cào cấu tay anh ta. Erik không nhúc nhích.

“Mày đã
làm gì con gái tao?”

“Tôi
không làm gì cả!”

Myron
nói, “Erik, đừng.”

Nhưng
Erik không nghe, Myron giơ khẩu súng của anh lên. Anh chĩa nó vào Erik, Erik
thấy vậy, nhưng hiển nhiên là anh ta không bận tâm.

“Nếu anh
giết cô ta...” Myron bắt đầu.

“Sao?”
Erik hét lên. “Chúng ta mất gì đây, Myron? Nhìn chỗ này đi. Aimee đã chết rồi.”

Lorraine
Wolf hét lên, “Không!”

“Vậy thì
con bé đâu, Lorraine?” Myron hỏi.

Cô ta mím
chặt môi.

“Lorraine,
Aimee đâu?”

“Tôi
không biết.”

Erik giơ
khẩu súng lên. Anh ta sắp sửa dùng báng súng đánh cô ta.

“Erik,
đừng.”

Anh ta do
dự. Lorraine Wolf nhìn lên, bắt gặp ánh mắt Erik. Cô ta đang sợ hãi, nhưng
Myron có thể thấy cô ta đang chuẩn bị tư thế, sẵn sàng hứng phát đạn.

“Đừng,”
Myron lại nói. Anh bước một bước lại gần hơn.

“Cô ta
biết điều gì đó.”

“Và chúng
ta sẽ tìm ra hiểu, được chứ?”

Erik nhìn
anh. “Anh sẽ làm gì? Nếu đó là một người anh yêu?”

Myron
nhích lại gần hơn. “Tôi có yêu Aimee.”

“Không
giống một người cha.”

“Không,
không giống như thế. Nhưng tôi đã từng làm thế. Tôi đã bức ép quá gay gắt. Nó
không có tác dụng.”

“Nó đã có
tác dụng với Harry Davis.”

“Tôi
biết, nhưng...”

“Cô ta là
một phụ nữ. Đấy là điểm khác biệt duy nhất. Tôi đã bắn vào chân ông ta và anh
hỏi ông ta nhiều câu và để mặc ông ta chảy máu. Giờ chúng ta đang mặt-đối-mặt
với một kẻ đang chùi rửa vết máu và đột nhiên anh thấy đắn đo sao?”

Ngay cả
trong nỗi hoang mang này, ngay cả trong cơn điên dại này, Myron thậm chí vẫn có
thể hiểu được ý anh ta. Đó lại là vấn đề con trai-con gái. Nếu như Aimee là một
cậu bé. Nếu như Harry Davis là một phụ nữ xinh đẹp, lẳng lơ.

Erik lại
gí súng vào thái dương cô ta. “Con gái tao đâu?”

“Tôi
không biết,” cô ta nói.

“Cô đang
chùi rửa máu của ai đây?”

Erik chĩa
khẩu súng vào bàn chân cô ta. Nhưng sự tự chủ đã không còn nữa. Myron có thể
thấy điều đó. Những giọt nước mắt bắt đầu chảy đầm đìa trên gương mặt Erik. Tay
anh ta run lên.

“Nếu anh
bắn cô ta,” Myron nói. “Nó sẽ làm hỏng chứng cứ. Máu sẽ bị trộn lẫn. Họ sẽ
không bao giờ lắp ghép lại được những gì đã xảy ra ở đây. Người duy nhất sẽ
phải ngồi tù là anh.”

Lý lẽ đó
không hoàn toàn hợp lý, nhưng nó cũng đủ để làm Erik chùn tay. Gương mặt anh ta
giờ méo mó đi. Anh ta đang khóc. Nhưng anh ta vẫn giữ chặt khẩu súng. Anh ta để
nó chĩa thẳng vào bàn chân cô ta.

“Hít thở
đi nào,” Myron nói.

Erik lắc
đầu. “Không!”

Không
gian tĩnh lặng. Mọi thứ đã ngừng lại. Erik nhìn xuống Lorraine Wolf. Cô ta nhìn
lên không chút nao núng. Myron có thể thấy ngón tay Erik đang đặt trên cò súng.

Bây giờ
không có sự lựa chọn nào cả.

Myron cần
phải hành động.

Và rồi
điện thoại di động của Myron khẽ reo lên.

Nó làm
cho mọi người ngừng lại. Erik rút ngón tay ra khỏi cò súng và đưa tay áo lên lau
mặt. “Nghe đi,” anh ta nói.

Myron
liếc nhanh số người gọi. Là Win. Anh nhấn nút trả lời và đặt nó lên tai.

“Gì vậy?”

“Xe của
Drew Van Dyne vừa mới rẽ vào đường xe đi vào nhà hắn,” Win nói.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.