Người Hùng Trở Lại - Chương 22
Chương
22
Myron cầm
chiếc điện thoại di động trong tay, chuẩn bị gọi cho Ali để hỏi han tình hình
thì anh nhận thấy một chiếc xe đỗ trước nhà mình. Myron đút điện thoại vào túi
và rẽ vào đường xe đi.
Một gã
đàn ông vạm vỡ ngồi trên lề đường phía trước sân nhà Myron. Lão đứng dậy khi
Myron tiến lại gần. “Myron Bolitar?”
“Vâng.”
“Tôi muốn
nói chuyện với anh.”
Myron gật
đầu. “Sao chúng ta không vào trong nhà nhỉ?”
“Anh biết
tôi là ai chứ?”
“Tôi biết
ông là ai.”
Đó là
Dominick Rochester. Myron nhận ra lão qua bản tin trên tivi. Lão có một bộ mặt
hung tợn với những lỗ chân lông to đến mức đủ làm mắc kẹt cả một bàn chân nhét
vào. Những luồng xạ hương rẻ tiền tỏa ra ngoằn ngoèo từ người lão. Myron nín
thở. Anh tự hỏi làm sao Rochester lại phát hiện ra mối liên hệ giữa Myron và vụ
án, nhưng không sao. Việc này sẽ có ích, Myron đoán thế. Dù sao thì anh cũng đã
muốn nói chuyện với Rochester cơ mà.
Myron
không rõ anh có linh cảm xấu từ khi nào. Có thể là lúc chiếc xe còn lại rẽ. Có
thể là điều gì đó trong dáng đi của Rochester. Myron có thể thấy ngay rằng
Rochester là một tên cặn bã - một kẻ xấu xa mà bạn không muốn dây vào, trái
ngược hẳn với cái hạng màu mè kia, cái thằng Jake Wolf Lớn.
Nhưng một
lần nữa nó lại hơi giống với môn bóng rổ. Có những khỏanh khắc khi Myron thật
sự bị cuốn vào cuộc chơi, nơi anh sẽ bật lên trong pha ném rổ, ngón tay anh tìm
đến đúng những đường rãnh trên quả bóng, bàn tay anh đưa lên trước trán, đôi
mắt anh dán chặt vào vòng rổ, chỉ vòng rổ mà thôi, khi thời gian trôi chậm lại,
cứ như anh có thể dừng lại giữa không trung điều chỉnh cho quen với vị trí đó
và nhìn bao quát toàn bộ sân đấu vậy.
Ở đây có
điều gì đó không ổn.
Myron
dừng lại trước cửa, chìa khóa cầm trong tay. Anh quay lại nhìn Rochester.
Rochester có đôi mắt đen ngòm đó, loại mắt nhìn mọi vật đều vô cảm như nhau -
một con người, một con chó, một cái tủ hồ sơ, một rặng núi. Chúng không bao giờ
thay đổi dù có nhìn thấy gì đi chăng nữa, dù hiển hiện trước chúng là nỗi kinh
hoàng hay niềm vui sướng.
“Tại sao
chúng ta không nói chuyện ngoài này nhỉ?” Myron nói.
Rochester
so vai. “Nếu anh muốn.”
Chiếc xe,
một con Buick Skylard, đi chậm lại.
Myron cảm
thấy điện thoại di động của anh rung lên. Anh nhìn xuống. Cái tên MÔNG NGON của
Win hiện lên. Anh đưa điện thoại lên tai.
Win nói,
“Có hai thằng rất nguy hiểm... ”
Đó là lúc
Myron choáng người vì cú đánh.
Rochester
đã tung ra một quả đấm.
Nắm đấm
sượt qua đỉnh đầu Myron. Bản năng đã bị cùn đi, nhưng Myron vẫn còn có tầm nhìn
bao quát. Anh thấy Rochester tung nắm đấm vào giây cuối cùng. Anh đã kịp cúi
xuống để tránh đường lực chính. Cú đánh rốt cuộc lại trượt qua đỉnh sọ của
Myron. Cũng đau, nhưng mấy đốt xương của Rochester có lẽ còn đau hơn.
Chiếc
điện thoại rơi xuống đất.
Myron
khuỵu một bên gối xuống. Anh túm lấy cái cổ tay đang giơ ra của Rochester. Anh
co những ngón tay bên phía tay còn tự do của mình lại. Đa số mọi người đều đánh
bằng nắm đấm. Nó cần thiết trong nhiều trường hợp, nhưng thực tế bạn nên tránh
làm thế. Bạn đánh vật gì cứng bằng nắm đấm, bạn sẽ làm gẫy tay mình.
Cú đánh
bằng lòng bàn tay, nhất là đối với những vùng dễ bị tổn thương, thường hiệu quả
hơn. Với một cú đấm, bạn cần phải đánh nhẹ hoặc thoi thật mạnh. Bạn không thể
phóng ra trực tiếp được, vì những mảnh xương nhỏ ở bàn tay không thể chịu được
lực ép. Nhưng nếu cú đánh bằng lòng bàn tay được nhắm đúng, các ngón tay co lại
và bảo vệ, cổ tay ngửa về phía sau, cú đánh rơi vào phần thịt dày cuối lòng bàn
tay, bạn dồn áp lực vào xương quay, xương khuỷu tay, xương cánh tay - tóm lại
là những đoạn xương lớn trên cánh tay.
Đó là
điều Myron làm. Chỗ hiển nhiên phải nhắm vào ngay lúc này là háng, nhưng Myron
đoán rằng Rochester đã từng rơi vào tình trạng khó xử rất nhiều lần trước đó.
Lão sẽ chờ đợi chuyện đó.
Và đúng.
Rochester giơ gối lên để bảo vệ.
Thay vào
đó Myron nhắm vào cơ hoành. Khi cú đánh hạ xuống ngay phía dưới xương ức, gã
đàn ông to lớn hự một tiếng. Myron kéo cánh tay Rochester và ném lão trong một
thế giống như một cú ném judo vụng về. Thật ra là, trong các vụ ẩu đả thực sự,
tất cả các cú ném đều trông khá vụng về.
Chiến
địa. Giờ thì anh đã ở trong đó. Mọi thứ đều chậm lại.
Khi
Rochester vẫn còn đang lơ lửng trong không trung thì Myron thấy chiếc xe dừng
lại. Hai gã đàn ông bước ra. Rochester rơi xuống như một bao đá. Myron đứng
dậy. Hai gã đàn ông đang tiến về phía anh.
Cả hai
cùng mỉm cười.
Rochester
bị ném lăn quay. Lão sẽ đứng dậy ngay. Sau đó bọn chúng sẽ có ba người. Hai gã
trong chiếc xe không tiến lại chậm rãi. Trông chúng không có vẻ cảnh giác hay
lo lắng. Chúng xông về phía Myron với phong thái vô tư của bọn trẻ con lúc đang
chơi một trò chơi.
Hai
thằng rất nguy hiểm...
Một giây
nữa trôi qua.
Gã đã
ngồi ở ghế hành khách buộc tóc đuôi ngựa và trông giống một tay giáo viên dạy
nghệ thuật tân thời ở trường cấp hai, kẻ luôn bốc mùi như một cái tẩu hút lá
gai dầu. Myron điểm qua những lựa chọn của mình. Anh làm chuyện này trong vòng
một phần mười giây. Nó là vậy. Khi bạn gặp nguy hiểm, hoặc thời gian trôi chậm
lại hoặc suy nghĩ chạy hết tốc lực. Khó mà nói được cái nào đúng.
Myron
nghĩ đến lão Rochester đang nằm trên đất, đến hai gã đàn ông đang lao tới, đến
lời cảnh báo của Win, đến việc sau đấy Rochester có thể trở thành cái gì, đến
lý do tại sao lão lại có thể tấn công vô cớ, đến điều Cingle đã nói rằng
Rochester là một kẻ điên cuồng.
Câu trả
lời thật hiển nhiên: Dominick Rochester nghĩ rằng Myron có liên quan đến vụ mất
tích của con gái lão.
Có thể
Rochester biết rằng Myron đã bị cảnh sát thẩm vấn, và rằng cuộc thẩm vấn không
có kết quả gì. Một kẻ như Rochester sẽ không chấp nhận điều đó. Vì vậy lão đã
gắng hết sức mình, quá sức mình, để xem xem liệu lão có thể lay chuyển được gì
chăng.
Giờ hai
gã kia có lẽ chỉ còn cách ba bước chân.
Một điểm
khác: Chúng sẵn sàng tấn công anh ngay tại đây, trên đường phố, nơi bất kỳ ai
cũng có thể trông thấy. Điều đó hàm ý một mức độ tuyệt vọng và liều lĩnh và,
phải, tự tin nhất định - một mức độ mà Myron không muốn một chút nào.
Vì vậy
Myron quyết định chọn một cách: Anh bỏ chạy.
Hai gã
đàn ông có ưu thế hơn. Chúng đã tăng tốc từ trước. Myron lại đang xuất phát từ
tư thế đứng.
Đây là
lúc phẩm chất vận động viên thuần túy phát huy tác dụng.
Chấn
thương đầu gối của Myron đã không thực sự ảnh hưởng đến tốc độ của anh nhiều
lắm. Vấn đề là phải chuyển hướng đã. Vì vậy Myron giả làm động tác bước sang
bên phải, chỉ để khiến chúng phải nghiêng người. Chúng đã làm thế. Sau đó anh
bất thần quay sang trái hướng về phía đường xe đi vào nhà. Một trong hai gã -
gã còn lại, không phải gã Giáo viên Nghệ thuật hippy - mất thăng bằng nhưng chỉ
trong một phần giây. Hắn bị tụt lại. Cả Dominick Rochester cũng vậy.
Nhưng
chính thằng Giáo viên Nghệ thuật hippy mới là kẻ gây phiền toái nhiều nhất. Hắn
rất nhanh. Hắn đã tiến hầu như đủ gần để có thể thực hiện một cú nhoài người
cản.
Myron
tính đối đầu với hắn.
Nhưng
không. Win đã gọi đến cảnh báo. Tới mức đó, thì đây có lẽ thực sự là một thằng
rất nguy hiểm. Hắn sẽ không gục sau một đòn. Và kể cả có thế đi nữa, khỏang
thời gian trì hõa n sẽ cho hai thằng còn lại cơ hội bắt kịp. Không có cách nào
để có thể loại bỏ thằng Giáo viên Nghệ thuật mà vẫn tiếp tục di chuyển được.
Myron cố
gắng tăng tốc. Anh muốn có đủ khỏang cách để có thể liên lạc với Win trên điện
thoại di động và bảo anh ta...
Chiếc
điện thoại di động. Chết tiệt, anh không cầm nó. Anh đã đánh rơi lúc Rochester
đánh anh.
Bọn chúng
vẫn tiếp tục bám đuổi anh. Họ ở đây, trên một con phố ngoại ô tĩnh lặng, bốn
người lớn chạy bán sống bán chết. Có ai đang nhìn theo không nhỉ? Họ sẽ nghĩ gì
đây?
Myron có
một lợi thế khác nữa: Anh biết khu lân cận.
Anh không
quay lại nhìn, nhưng anh có thể nghe thấy thằng Giáo viên Nghệ thuật thở hổn
hển phía sau anh. Bạn không trở thành một vận động viên nhà nghề - và dù sự
nghiệp vô cùng ngắn ngủi, nhưng anh cũng đã chơi bóng nhà nghề - mà không có cả
triệu yếu tố cần thiết cả khách quan và chủ quan đi kèm. Myron đã lớn lên ở
Livingston. Một khóa ở trường trung học của anh có tới sáu trăm người. Đã từng
có vô số vận động viên vĩ đại bước qua những khung cửa ấy. Không ai trong số đó
trở thành vận động viên nhà nghề cả. Hai hay ba người đã từng chơi các giải
bóng chày nhỏ. Một, có lẽ là hai người, đã được tuyển chọn cho môn thể thao nào
đó. Nó là thế. Mọi đứa trẻ đều mơ về nó, nhưng sự thật là, không có đứa nào làm
được. Không một đứa nào. Bạn nghĩ con bạn khác. Nó chẳng khác gì cả. Nó sẽ
chẳng với tới được NBA[47] hay
NFL[48] hay
MLB[49] đâu.
Sẽ không xảy ra.
[47] National Basketball Association: Hiệp hội bóng rổ nhà nghề Mỹ.
[48] National Football League: Giải bóng bầu dục nhà nghề Mỹ.
[49] Major League Baseball: Giải bóng chày nhà nghề Mỹ.
Cố thêm
cũng chỉ đến vậy.
Vấn đề ở
đây, khi Myron bắt đầu bứt lên dần, là, phải, anh đã tập luyện chăm chỉ, ném rổ
một mình trong bốn đến năm tiếng một ngày, đã ganh đua một cách đáng sợ, đã có
ý thức đúng đắn, có và thực hiện tất cả những điều đó, nhưng không gì trong số
đó có thể giúp anh với tới cái ngưỡng anh đã đạt được nếu như anh không được
ban cho những đặc điểm thể chất trời phú phi thường.
Một trong
những đặc điểm thiên phú ấy là tốc độ.
Tiếng thở
hổn hển đã tụt lại phía sau anh.
Một tên,
có lẽ là Rochester, gào lên: “Bắn vào chân hắn đi!”
Myron
tiếp tục tăng tốc. Anh đã có một cái đích trong đầu. Sự thông thuộc của anh về
khu vực quanh đây sẽ có ích lúc này. Anh chạy đến ngọn đồi đi lên khu
Coddington. Khi anh lên tới đỉnh, anh chuẩn bị sẵn. Anh biết rằng nếu anh đến
đó trước chúng, sẽ có một điểm khuất tầm mắt trên con đường vòng xuống.
Khi anh
đến con đường vòng đó, anh không nhìn lại. Có một lối đi hơi khuất giữa hai
ngôi nhà phía bên trái. Myron đã đi lối này để tới trường tiểu học Burnet Hill.
Mọi đứa trẻ đều làm thế. Đó là thứ lạ lùng nhất - một lối đi lát gạch giữa hai
căn nhà - nhưng anh biết nó vẫn còn đó.
Hai thằng
rất nguy hiểm kia thì không.
Cái lối
đi lát gạch tương đối lộ liễu, nhưng Myron đã có ý tưởng khác. Gia đình
Horowitz từng sống trong căn nhà bên tay trái. Myron đã xây một pháo đài giữa
rừng cây ở đó với một người nhà họ từ hồi xưa. Bà Horowitz đã rất điên tiết vì
vụ này. Giờ anh đổi hướng sang khu vực đó. Đã từng có một lối đi luồn dưới
những bụi cây, lối này dẫn từ sân sau của nhà Horowitz trên Khu Coddington đến
ngôi nhà của gia đình Seiden trên Đường Ridge.
Myron gạt
bụi cây đầu tiên sang một bên. Nó vẫn còn đó. Anh sụp xuống đi bằng hai tay và
hai đầu gối rồi bò qua lỗ hổng. Những cành cây màu nâu quất vào mặt anh. Nó
không làm anh đau nhiều bằng việc gợi anh nhớ lại cái thời còn thơ ngây.
Khi anh
chui ra ở đầu bên kia, trong cái sân sau cũ của gia đình Seiden, anh tự hỏi
không biết gia đình Seiden có còn sống ở đây không. Câu trả lời nhanh chóng đến
với anh.
Bà Seiden
đang ở sân sau. Bà đội một cái khăn và đi găng tay làm vườn.
“Myron
à?” Không có chút bối rối hay thậm chí ngạc nhiên trong giọng nói của bà.
“Myron Bolitar, là cháu hả?”
Anh đã
học cùng trường với con trai bà, Doug, mặc dù anh đã không bò qua lối này hay
thậm chí đứng trong cái sân sau này kể từ lúc anh tầm mười tuổi. Nhưng chuyện
đó không quan trọng trong những thị trấn như thế này. Nếu các bạn từng học
chung ở trường tiểu học, thì luôn luôn có mối liên hệ nào đó.
Bà Seiden
thổi những lọn tóc khỏi khuôn mặt mình. Bà bắt đầu tiến về phía Myron. Chết
tiệt. Anh đã không muốn lôi kéo thêm bất cứ ai vào. Bà mở miệng ra để nói gì
đó, nhưng Myron đưa ngón tay lên môi ra hiệu cho bà im lặng.
Bà nhận
thấy vẻ mặt anh và dừng lại. Anh ra dấu bảo bà vào nhà. Bà khẽ gật đầu và đi về
phía ngôi nhà. Bà mở cánh cửa sau ra.
Một tên
gào lên, “Hắn biến đi đằng quái nào rồi?”
Myron chờ
bà Seiden đi khuất tầm mắt. Nhưng bà không vào trong.
Mắt họ
gặp nhau. Giờ đến lượt bà Seiden ra dấu. Bà ra hiệu cho Myron cùng vào trong.
Anh lắc đầu. Quá nguy hiểm.
Bà Seiden
đứng đó, lưng cứng đờ.
Bà sẽ
không nhúc nhích.
Một tiếng
động phát ra từ bụi cây. Myron quay phắt đầu về hướng đó. Nó dừng lại. Có thể
là một con sóc. Không thể có chuyện bọn chúng đã tìm thấy anh được. Nhưng Win
đã gọi chúng là “rất nguy hiểm” nghĩa là, tất nhiên, rất giỏi trong những việc
chúng làm. Win không bao giờ là loại người thích quá lời. Nếu anh ta nói những
gã này là rất nguy hiểm...
Myron
lắng nghe. Giờ không có tiếng động nào cả. Điều đó còn khiến anh sợ hãi hơn là
tiếng ồn.
Anh không
muốn đẩy bà Seiden vào tình trạng nguy hiểm hơn nữa. Anh lắc đầu một lần nữa.
Bà chỉ đứng đó, giữ cánh cửa để ngỏ.
Tranh cãi
cũng chẳng ích gì. Hiếm có loài sinh vật nào mà lại ngoan cố hơn các bà mẹ
Livingston.
Người cúi
lom khom, anh chạy ào qua sân và qua khung cửa để ngỏ, kéo bà vào cùng mình.
Bà đóng
cửa lại.
“Cúi
xuống.”
“Điện
thoại,” bà Seiden nói, “ở đằng kia.”
Đó là một
cái điện thoại treo trên tường bếp. Anh nhấn số của Win.
“Tớ đang
cách nhà cậu tám dặm,” Win nói.
“Tớ không
ở đó,” Myron nói. “Tớ đang ở trên Đường Ridge.” Anh quay lại nhìn bà Seiden để
biết thêm thông tin.
“Bảy mươi
tám,” bà nói. “Và nó là Lộ Ridge, không phải Đường.”
Myron
nhắc lại những gì bà vừa nói. Anh nói với Win bọn chúng có ba người, bao gồm cả
Dominick Rochester.
“Cậu có
vũ khí không đấy?” Win hỏi.
“Không.”
Win không
trách mắng gì anh, nhưng Myron biết rằng anh ta muốn làm thế. “Hai thằng còn
lại rất khá và tàn bạo,” Win nói, “Cứ trốn cho đến khi tớ tới nơi nhé.”
“Bọn tớ
sẽ không nhúc nhích đâu,” Myron nói.
Và đó là
lúc cánh cửa sau bật mở.
Myron kịp
quay lại để nhìn thấy Giáo viên Nghệ thuật Hippy bay người qua.
“Chạy
đi!” Myron hét lên với bà Seiden. Nhưng anh không đợi xem bà có nghe lời không.
Thằng Giáo viên Nghệ thuật vẫn chưa lấy lại được thăng bằng. Myron nhảy bổ về
phía hắn.
Nhưng
Giáo viên Nghệ thuật rất nhanh.
Hắn bước
qua một bên tránh mũi tấn công của Myron. Myron thấy rằng mình sắp nhắm trượt.
Anh giơ cánh tay trái ra, kiểu dây phơi quần áo, hy vọng táng được vào phía
dưới cằm của Nghệ Thuật. Cú đánh rơi xuống gáy Nghệ Thuật, bị cái đuôi tóc cản
bớt lực. Nghệ Thuật loạng choạng. Hắn quay lại và thoi một nhát vào mạng sườn
Myron.
Hắn rất
nhanh.
Một lần
nữa mọi thứ chậm lại. Từ đằng xa, Myron có thể nghe thấy tiếng bước chân. Bà
Seiden chạy trốn. Giáo viên Nghệ thuật cười với Myron, thở phì phò. Tốc độ của
cú đấm cho Myron biết rằng có lẽ anh không nên đứng và đánh trả. Myron có lợi
thế về tầm vóc. Và điều đó có nghĩa là anh dễ đo ván.
Giáo viên
Nghệ thuật tăng tốc để tung ra một cú đấm nữa. Myron thu người lại. Để đánh
mạnh một người, nhất là một người cao lớn hơn, trong khi bạn đang thu người
lại, thì còn khó khăn hơn. Myron túm lấy vai áo Giáo viên Nghệ thuật. Anh xoay
mình để ấn hắn xuống, đồng thời giơ cẳng tay lên.
Myron hy
vọng có thể dùng cẳng tay giã lên mũi hắn. Myron nặng chín mươi bảy cân. Với
trọng lượng như vậy, bạn dồn toàn lực vào cẳng tay đánh xuống mũi của ai đó,
chiếc mũi sẽ vỡ vụn ra như một cái tổ chim khô nỏ.
Nhưng một
lần nữa Giáo viên Nghệ thuật đã rất khá. Hắn thấy được điều Myron định làm. Hắn
chỉ hơi cúi mình xuống. Cẳng tay giờ lại hạ xuống cặp kính nhuộm hồng. Giáo
viên Nghệ thuật nhắm mắt lại và kéo cả hai bên xuống mạnh hơn nữa. Hắn cũng giơ
gối lên nhằm vào khỏang giữa người Myron. Myron phải co bụng lại để tự bảo vệ
mình. Động tác đó làm giảm mất một phần lớn sức mạnh của cú đánh cẳng tay.
Khi cả
hai ngã xuống, cặp kính gọng kim loại méo đi, nhưng không có tác động nào đáng
kể phía dưới cú đánh. Giờ Giáo viên Nghệ thuật đang được đà. Hắn chuyển trọng
tâm của mình. Đầu gối của hắn cũng không giáng mạnh lắm do cách Myron uốn lưng
lại. Nhưng cái đầu gối thì vẫn ở đó. Và cái đà.
Hắn ném
Myron qua đầu. Myron lộn một vòng. Chưa đến một giây sau cả hai đã đứng vững.
Hai người
đàn ông đối mặt nhau.
Đây là
điều người ta không nói với bạn về chuyện đánh đấm: Bạn luôn luôn cảm thấy sợ
hãi đến tê dại, đờ đẫn. Trong những lần đầu hiếm hoi, khi Myron nhận thấy cơn
râm ran vì căng thẳng dưới chân mình, loại cảm giác tồi tệ đến mức bạn hoang
mang không biết mình có đứng vững nổi không, anh thấy mình giống như một thằng
hèn bậc nhất. Những người chỉ mới dính vào một hay hai vụ lộn xộn, những người
cũng có cảm giác râm ran ở chân như thế khi họ cãi vã với một thằng cha thô lỗ
đang xỉn ở một quán bar, cảm thấy hổ thẹn không để đâu cho hết. Họ không nên
thế. Đấy không phải là sự hèn nhát. Đấy là phản ứng sinh lý bình thường. Mọi
người đều cảm thấy thế cả.
Vấn đề
là, bạn xử lý điều đó thế nào? Điều bạn học được từ kinh nghiệm là nó có thể bị
khống chế, thậm chí tận dụng. Bạn cần phải hít thở. Bạn cần phải thư giãn. Nếu
bạn bị trúng đòn trong khi bạn đang căng thẳng, nó sẽ gây ra nhiều thương tổn
hơn.
Hắn ném
bỏ cặp kính cong veo của mình đi. Hắn bắt gặp ánh mắt của Myron. Đây là một
phần của cuộc chơi. Nhìn chằm chằm. Thằng cha rất khá. Win đã nói thế.
Nhưng
Myron cũng vậy.
Bà Seiden
hét lên.
Để xứng
với danh tiếng của cả hai, không ai trong số hai người quay về phía tiếng hét.
Nhưng Myron biết rằng anh phải chạy đến chỗ bà. Anh giả động tác tấn công, chỉ
vừa đủ để Nghệ thuật lùi lại, và rồi anh lao về phía trước nhà, nơi tiếng hét
phát ra.
Cánh cửa
trước mở toang. Bà Seiden đang đứng đó. Và đứng bên cạnh bà, với những ngón tay
siết chặt bắp tay của bà, là thằng còn lại đã dùng xe đuổi theo anh. Thằng cha
này nhiều hơn thằng Giáo viên Nghệ thuật vài tuổi và đeo một cái cà vạt to bản.
Một cái cà vạt to bản, trời ạ. Trông hắn y như Roger Healey trong show trình
diễn I Dream of Jeanie hồi xưa.
Không còn
thời gian.
Giáo viên
Nghệ thuật đã ở sau lưng anh. Myron né sang một bên và tung ra một cú đấm tay
phải cực mạnh. Giáo viên Nghệ thuật tránh cú đấm, nhưng Myron đã sẵn sàng. Anh
dừng cú đấm lại giữa chừng và vòng tay quanh cổ hắn.
Myron đã
khóa đầu hắn.
Nhưng lúc
này, với một tiếng thét nổi loạn kỳ dị, Cà Vạt nhảy về phía Myron.
Vòng tay
siết chặt hơn trên cái cổ, Myron tung ra một cú đá hậu. Cà Vạt để nó nhằm vào
ngực mình. Hắn thả lỏng người và cuộn mình theo cú đá, túm chặt lấy chân Myron.
Myron mất
thăng bằng.
Giáo viên
Nghệ thuật xoay xở để thoát được ra ngay sau đó. Hắn phóng bàn tay chụm lại như
hình lưỡi dao, chém vào họng Myron. Myron cúi xuống để cú đánh trúng vào cằm
mình. Nó khiến răng của anh khua lạo xạo.
Cà Vạt
giữ chặt chân Myron. Myron cố để đá bật hắn đi. Giờ thì Giáo viên Nghệ thuật
đang cười hô hố. Cánh cửa trước lại bật mở. Myron cầu mong đó là Win.
Không
phải.
Dominick
Rochester chạy đến. Lão thở không ra hơi..
Myron
muốn kêu lên để nhắc bà Seiden đề phòng, nhưng đó là lúc một cơn đau không
giống như bất cứ thứ gì anh đã từng cảm thấy xé toạc người anh. Myron rú lên
một tiếng khủng khiếp đủ để khiến máu đông lại. Anh nhìn xuống chân mình. Cà
Vạt đã cúi đầu thấp xuống.
Hắn đang
cắn chân Myron.
Myron lại
thét lên, âm thanh ấy trộn lẫn với tiếng cười và tiếng hoan hô của thằng Giáo
viên Nghệ thuật.
“Nữa đi,
Jeb! Ô hô!”
Myron đá
không ngừng, nhưng Cà Vạt nghiến sâu hơn, giữ thật chặt, gầm gừ như một con chó
ngao.
Cơn đau
thật khủng khiếp, khắp toàn thân.
Nỗi kinh
hoàng tràn ngập Myron. Anh đạp xuống bằng cái chân còn tự do. Răng Cà Vạt vẫn
cắn chặt. Myron đá mạnh hơn nữa, cuối cùng cũng đá trúng đỉnh đầu hắn. Anh đẩy
thật mạnh. Thịt của anh rách toạc khi anh thoát được. Cà vạt ngồi dậy và nhổ
thứ gì đó ra. Myron kinh hãi nhận ra đó là một miếng thịt dưới chân.
Sau đó
chúng xông vào anh. Cả ba thằng. Một đống luôn.
Myron cúi
đầu xuống và bắt đầu nhún nhảy. Anh táng phải cằm của thằng nào đó. Có một
tiếng làu bàu và tiếng rủa. Nhưng một thằng khác đánh trúng bụng anh.
Anh lại
cảm thấy những cái răng cắm lên chân mình, vẫn chỗ cũ, xoi vết thương rộng
thêm.
Win. Win
đang ở chỗ quái nào thế...?
Anh oằn
người lên trong đau đớn, không biết phải làm gì tiếp theo, khi anh nghe thấy
một giọng thánh thót nói, “Ôi, ngài Bolitar...?”
Myron
nhìn. Đó là Giáo viên Nghệ thuật. Một tay hắn cầm súng. Tay kia, hắn đang túm
tóc bà Seiden.

