Người Hùng Trở Lại - Chương 20

Chương
20

Randy
Wolf sống trong khu Đường Laurel mới. Những khu đất lát gạch mới tinh có diện
tích còn lớn hơn cả Sân bay Kennedy. Có một cánh cổng sắt uốn nhái kiểu. Cánh
cổng mở đủ rộng cho Myron bước qua. Các khu vườn có vẻ trù phú quá mức, bãi cỏ
xanh đến nỗi trông như có ai đó đã phun sơn quá tay. Có ba chiếc xe thể thao đa
dạng đậu trên lối dẫn vào nhà. Kế mấy chiếc xe đó, lấp lánh nhờ lớp bả mới đánh
và vị trí đỗ dưới mặt trời có vẻ khá lý tưởng, là một chiếc Corvette màu đỏ
xinh xắn. Myron bắt đầu ngân nga điệu Prince hợp tông. Anh không thể cưỡng lại
được.

Tiếng đập
nghe quen tai của quả bóng tennis dội lại từ phía sân sau. Myron đi về hướng
tiếng động phát ra. Có bốn cô nàng yểu điệu đang đánh tennis. Tất cả bọn họ đều
buộc tóc đuôi ngựa và mặc những bộ đồ tập tennis bó màu trắng. Myron là một fan
cuồng nhiệt của những phụ nữ mặc đồ tập tennis trắng. Một trong những cô nàng
yểu điệu đang chuẩn bị giao bóng thì để ý thấy anh. Cô ả có cặp giò tuyệt đẹp,
Myron nhìn theo. Anh thẩm định lại lần nữa. Phải, đẹp tuyệt.

Dán mắt
vào những cặp giò rám nắng có lẽ không phải là một cách lần tìm manh mối, nhưng
sao không thử nhỉ?

Myron vẫy
tay và gửi tới cô ả sắp giao bóng nụ cười bảnh nhất của mình. Cô ả đáp trả và
ra hiệu cho mấy nàng kia thứ lỗi cho mình một chút. Cô ả thong thả chạy về phía
anh. Đuôi tóc đen tung tẩy lên xuống. Cô ả dừng lại sát cạnh anh, thở gấp. Mồ
hôi khiến cho bộ đồ tập tennis trắng dính bết vào. Nó cũng làm cho lớp vải trở
nên dễ nhìn thấu hơn - một lần nữa Myron chỉ biết nhìn chằm chằm - nhưng cô ả
hình như không lấy làm bận tâm.

“Tôi có
thể giúp gì cho anh?”

Cô ả
chống một tay lên hông.

“Chào,
tên tôi là Myron Bolitar.”

Điều răn
thứ tư trong Cẩm nang về sự tinh tế của Bolitar: Làm các cô nàng ngây ngất bằng
câu nói đầu tiên gây sững sờ.

“Tên
anh,” cô ả nói. “Nghe quen quen.”

Lưỡi của
cô ả đưa đi đẩy lại rất nhiều mỗi khi cô ta nói.

“Cô là bà
Wolf?”

“Cứ gọi
tôi là Lorraine.”

Lorraine
Wolf có kiểu nói năng khiến câu nào nghe cũng có vẻ lấp lửng.

“Tôi đang
tìm con trai cô, Randy.”

“Câu trả
lời sai,” cô ả nói.

“Xin
lỗi.”

“Lẽ ra
anh phải nói là tôi trông quá trẻ để có thể là mẹ của Randy chứ.”

“Hiển
nhiên rồi,” Myron nói. “Một phụ nữ thông minh như cô có thể thấy ngay điều đó
rồi còn gì.”

“Có tiến
bộ rồi đấy.”

“Cảm ơn.”

Mấy nàng
kia tụ tập ở chỗ lưới. Họ vắt tấm khăn quanh cổ và đang uống thứ nước gì đó có
màu xanh lục.

“Sao anh
lại tìm Randy?” cô ả hỏi.

“Tôi cần
nói chuyện với cậu ấy.”

“Chà,
phải. Tôi đã đoán ra điều đó rồi. Nhưng anh có thể nói cho tôi biết là về việc
gì không?”

Cánh cửa
sau mở ra với một tiếng sập ầm ĩ. Một gã đàn ông cao lớn - Myron cao mét chín
và nặng ngót nghét trăm cân còn gã này ít ra cũng phải cao hơn anh năm phân và
nặng hơn mười bốn cân - bước ra khỏi cửa.

Jake Wolf
Lớn, Myron suy luận, ở trong căn nhà kia.

Mái tóc
đen của lão được vuốt ngược ra đằng sau. Lão có cái dáng đi xiên xiên trông bần
tiện.

“Đợi đã,
kia chẳng phải là Steven Seagal hay sao?” Myron hỏi, giọng thì thào.

Lorraine
Wolf cố nén cười.

Jake Lớn
nhảy bổ tới. Lão vẫn gườm gườm nhìn Myron. Myron đợi vài giây, sau đó anh nháy
mắt và giơ bàn tay lên vẫy vẫy năm ngón kiểu Stan Laurel với Jake Lớn. Trông
Jake Lớn không có vẻ hài lòng. Lão tiến đến bên Lorraine, quàng cánh tay qua
người cô ả, siết chặt vào hông mình.

“Chào,
cưng,” lão nói, mắt vẫn không rời Myron.

“Ờ, chào
đằng ấy!” Myron nói.

“Tao
không nói chuyện với chú mày.”

“Vậy thì
ông nhìn tôi làm gì?”

Jake Lớn
cau mày và siết chặt vợ hơn nữa. Lorraine hơi rúm người lại một chút, nhưng cô
ả vẫn để mặc lão. Myron đã từng nhìn thấy hành động kiểu này rồi. Thiếu tự tin
trầm trọng, anh đồ là vậy. Jake tạm ngừng nhìn một chút để hôn má vợ trước khi
tiếp tục siết chặt vòng tay. Sau đó lại lão trừng mắt nhìn tiếp, một bên tay
vẫn ôm chặt vợ.

Myron tự
hỏi không biết Jake Lớn có định đái lên người cô ả để đánh dấu lãnh thổ hay
không.

“Quay lại
chơi tiếp đi, em yêu. Anh sẽ lo vụ này.”

“Dù sao
thì bọn em cũng vừa mới kết thúc mà.”

“Vậy thì
tại sao các em không vào nhà và uống chút gì, hử?”

Lão buông
cô ả ra. Trông cô ả có vẻ bớt căng thẳng. Mấy cô nàng đi xuống con đường. Myron
lại nhìn mấy cặp giò lần nữa. Chỉ là phòng khi. Các nàng mỉm cười với anh.

“Ê, mày
đang tìm cái gì thế hả?” Jake Lớn nạt nộ.

“Manh mối
tiềm tàng,” Myron nói.

“Gì?”

Myron
quay lại phía lão: “Không có gì.”

“Vậy chú
mày muốn gì ở đây?”

“Tên tôi
là Myron Bolitar.”

“Thì
sao?”

“Một sự
trở lại tốt.”

“Gì?”

“Không có
gì.”

“Chú mày
là diễn viên hài đấy phỏng?”

“Tôi
thích từ ‘nghệ sĩ diễn trò’ hơn. Mấy diễn viên hài lúc nào cũng bị phân có mỗi
một vai.”

“Cái quái
gì...?” Jake Lớn ngừng lại, cố chịu đựng. “Chú mày lúc nào cũng diễn cái trò
này hả?”

“Trò gì
cơ?”

“Không
mời mà tới ấy?”

“Đấy là
cách duy nhất mọi người gặp được tôi,” Myron nói.

Jake Lớn
lại trợn mắt lên thêm một chút. Lão mặc quần jean bó và một cái áo sơ mi lụa mở
quá nhiều nút. Có một sợi xích vàng mắc giữa đám lông ngực. Bản ‘Staying alive’[36] không
được chơi như là nhạc nền, mà lẽ ra là phải như vậy.

[36] Tên một bản nhạc disco rất nổi tiếng của ban nhạc Bee Gees, có
tiết tấu rất phù hợp với những lúc không khí căng thẳng.

“Đoán bừa
tí nhé,” Myron nói. “Chiếc Corvette đỏ ấy. Là của ông, phải không?”

Lão lại
trợn mắt lên thêm. “Mày muốn gì?”

“Tôi muốn
nói chuyện với con trai ông, Randy.”

“Tại
sao?”

“Tôi tới
đây thay mặt cho gia đình Biel.”

Câu đó
làm lão chớp mắt liên tục. “Thì sao?”

“Ông có
biết là con gái họ đang mất tích không?”

“Thì
sao?”

“Cái dòng
‘thì sao’ ấy. Nó chả bao giờ cũ cả, Jake ạ, thật đấy. Aimee Biel đang mất tích
và tôi muốn hỏi con trai ông về chuyện đó.”

“Nó chẳng
liên can gì đến chuyện đó cả. Nó đã ở nhà hôm tối thứ Bảy.”

“Một
mình.”

“Không. Ở
cùng tao.”

“Thế còn
Lorraine? Cô ấy cũng có ở đó chứ? Hay cô ấy ra ngoài buổi tối?”

Jake Lớn
không thích Myron gọi tên của vợ mình. “Không phải việc của mày.”

“Kể cả
thế, tôi vẫn muốn nói chuyện với Randy.”

“Không.”

“Sao
không?”

“Tao
không muốn Randy bị dính líu vào chuyện này.”

“Chuyện
gì?”

“Này,”
lão chỉ vào Myron, “Tao không thích thái độ của mày.”

“Ông không
thích sao?” Myron tặng lão một nụ cười của người-dẫn-trò-chơi-truyền-hình và
chờ đợi. Jake Lớn trông có vẻ bối rối. “Thế này tốt hơn chưa? Tươi tắn hơn nhỉ,
tôi nói đúng không?”

“Xéo đi.”

“Tôi sẽ
nói là, ‘Ai sẽ bắt tôi xéo thế’, nhưng thật sự là câu đó rất rất được mong đợi
đấy.”

Jake Lớn
cười và bước ngay tới chỗ Myron. “Mày muốn biết ai sẽ bắt mày xéo hả?”

“Đợi đã,
bình tĩnh, để tôi xem lại kịch bản đã nào.” Myron vờ lật lật mấy trang giấy. “À
đây rồi. Tôi nói, ‘Không, ai thế?’ Sau đó ông nói, ‘Tao.’”

“Tiếp tục
đi.”

“Jake?”

“Gì?”

“Có đứa
con nào của ông đang ở nhà không?” Myron hỏi.

“Tại sao?
Cái đó thì liên can gì?”

“Lorraine,
chà, bà ấy vẫn biết ông là một người đàn ông nhỏ bé rồi,” Myron nói, không chịu
nhúc nhích một phân, “nhưng tôi ghét việc phải quất vào mông ông ngay trước mặt
mấy đứa con ông.”

Hơi thở
của Jake chuyển thành một tiếng khụt khịt. Lão không lùi lại nhưng lão lúng
túng khi tiếp tục đọ mắt với Myron. “Á à, mày không được hưởng cái phúc đó
đâu.”

Myron
ngước mắt lên, nhưng anh kìm lại câu phản pháo
đấy-là-dòng-tiếp-theo-trong-kịch-bản-đấy. Chín chắn rồi mà.

“Dù sao
thì thằng con trai tao cũng đã chia tay với con đĩ đó rồi.”

“Ông nói
con đĩ là chỉ...?”

“Aimee.
Thằng bé đã đá nó.”

“Khi
nào?”

“Ba, bốn
tháng trước. Nó đã cắt đứt với con bé rồi.”

“Tuần
trước chúng đi dạ hội cùng nhau mà.”

“Cái đó
chỉ để phô ra thế thôi.”

“Để phô
ra?”

Lão nhún
vai. “Tao chẳng ngạc nhiên về mấy chuyện đã xảy ra.”

“Tại sao
ông lại nói thế, Jake?”

“Bởi vì
con Aimee là đồ bỏ đi. Nó là một con đĩ.”

Myron cảm
thấy máu của mình đông lại. “Tại sao ông lại nói thế?”

“Tao biết
nó, được chưa? Tao biết cả nhà nó. Con trai tao có một tương lai xán lạn. Đến
mùa thu nó sẽ vào Dartmouth học, và tao không muốn có bất cứ việc gì cản ngang
chuyện đó. Cho nên nghe tao nói đây, Ngài Bóng rổ. Phải, tao biết chú mày là
ai. Chú mày nghĩ chú mày là một tay rất chúa. Hạt giống bóng rổ nổi tiếng, giỏi
giang mà chẳng bao giờ vươn đến cấp nhà nghề. Người Mỹ chính hiệu phong độ đỉnh
cao rốt cuộc lại thua trắng tay. Kẻ không thể vượt qua chuyện đó thì sẽ còn gặp
khó khăn đấy.”

Jake Lớn
cười gằn.

“Đợi đã,
đây có phải là đoạn tôi sụp xuống và khóc lóc không nhỉ?” Myron hỏi.

Jake Lớn
đặt một ngón tay lên ngực Myron. “Cút mẹ mày đi tránh xa thằng con tao ra, mày
hiểu ý tao chứ? Nó không liên can gì đến vụ mất tích của con đĩ kia hết.”

Bàn tay
Myron phóng thẳng ra. Anh túm lấy hai hòn của Jake, và siết mạnh. Mắt Jake lồi
ra. Myron che người hắn để không ai nhìn thấy anh đang làm gì. Sau đó anh
nghiêng người lại gần nói nhỏ vào tai Jake.

“Chúng ta
sẽ không gọi Aimee như thế thêm nữa, được chứ, Jake? Thích gật hay không thì
tùy.”

Jake Lớn
gật đầu. Khuôn mặt lão chuyển sang tím ngắt. Myron nhắm mắt lại, tự nguyền rủa
bản thân mình, buông tay ra, Jake hít một hơi dài, lảo đảo lùi lại, khuỵu
xuống. Myron cảm thấy mình thật ngu ngốc vì đã mất bình tĩnh đến vậy.

“Này, xem
kìa. Tôi chỉ đang cố...”

“Xéo đi,”
Jake rít lên. “Để... để tao yên.”

Và lần
này thì Myron vâng lời.

Từ ghế
trước của một chiếc Buick Skylark, Anh em song sinh nhìn Myron đi bộ xuống
đường xe đi của nhà Wolf.

“Thằng cu
của anh em ta kìa.”

“Ờ.”

Hai thằng
không thực sự là anh em song sinh. Chúng thậm chí còn không phải là anh em
ruột. Trông chúng không giống nhau. Chúng có chung ngày sinh nhật, 24 tháng
Chín, nhưng Jeb lớn hơn Orville tám tuổi. Đó là một nửa lý do tại sao chúng lại
có cái tên đó - có chung ngày sinh nhật. Nửa còn lại là hoàn cảnh hai thằng gặp
nhau: ở một trận bóng chày của đội Minesota Twins. Ai đó sẽ than vãn rằng chắc
là một bước ngoặt tàn nhẫn của định mệnh hoặc sao quả tạ chiếu cho nên hai
thằng mới vớ được nhau. Những người khác thì lại bảo ở đó có sự gắn kết, hai
tâm hồn bơ vơ cảm thấy đồng điệu, cứ như là chính bản tính tàn bạo và tâm thần
của hai đứa là một loại nam châm khiến chúng hút chặt lấy nhau.

Jeb và
Orville gặp nhau trên khán đài sân Dome ở Mineapolis lúc Jeb, thằng anh song
sinh, xông vào đánh năm chú chàng đầu đã ướp đẫm men bia. Orville nhảy vào tham
chiến và hai thằng hợp sức tiễn luôn cả năm chú kia vào bệnh viện. Đấy đã là
chuyện tám năm về trước. Ba chú trong số đó giờ vẫn còn đang nằm mê man bất
tỉnh.

Jeb và
Orville sát cánh cùng nhau.

Hai gã
đàn ông đó, đều độc một thân một mình, đều không lấy vợ, chưa bao giờ có một
mối quan hệ lâu dài nào, không tách rời nhau được. Chúng lượn lờ từ thành phố
này sang thành phố khác, từ thị trấn này sang thị trấn khác, luôn luôn bỏ lại
cảnh tàn phá sau mỗi bước chân. Để giải sầu, chúng vào các quán bar gây lộn và
để xem chúng có thể sém giết một người mà không cần phải thực sự giết chết hẳn
hay không. Đến khi hai thằng hạ sát một thằng đầu gấu đi xe môtô chuyên nghề
bán ma tuý ở Montana thì tiếng tăm của chúng đã vững như bàn thạch.

Trông Jeb
và Orville không có vẻ gì là nguy hiểm. Jeb đeo một cái cà vạt to bản và mặc áo
khoác để hút thuốc. Orville ăn vận theo phong cách Woodstock - tóc buộc đuôi
ngựa, mớ tóc giả lôi thôi bẩn thỉu, kính mát màu hồng, và một cái áo sơ mi
nhuộm loang lổ. Chúng ngồi trong xe và theo dõi Myron.

Jeb bắt
đầu nghêu ngao hát, thường vẫn vậy, pha các bài hát tiếng Anh với những câu hắn
tự dịch sang tiếng Tây Ban Nha. Lúc này hắn đang hát “Message in a Bottle” của
ban nhạc Police.

“I hope
that someone gets my, I hope that someone gets my, I hope that someone gets
my, mensaje en una botella...[37]

[37] Tôi hy vọng ai đó sẽ tìm được, tôi hy vọng ai đó sẽ tìm được, tôi
hy vọng ai đó sẽ tìm được tin nhắn của tôi giấu trong chiếc chai...

“Em khoái
câu đó đấy, anh trai ạ,” Orville nói.

“Cám
ơn, mi amigo[38].”

[38] Bạn thân mến.

“Anh này,
nếu anh còn trẻ thì anh nên dự thi American Idolmới phải. Mấy câu
tiếng Tây Ban Nha ấy. Họ sẽ khoái lắm. Kể cả cái tay giám khảo Simon, kẻ ghét
tất cả mọi thứ ấy.”

“Anh
khoái Simon.”

“Em cũng
thế. Thằng cha thật số dách.”

Chúng
nhìn Myron ngồi vào trong xe anh.

“Vậy, ờ,
anh nghĩ thằng đó đang làm gì ở cái nhà này?” Orville hỏi.

Hát: “You
ask me if your love would grow, Yo no se, yo no se[39].”

[39] Em hỏi tôi liệu tình yêu của chúng ta có tiếp tục lớn không, anh
không biết, anh không biết.

“The
Beatles, đúng không?”

“Trúng
phóc.”

“Còn yo
no se
[40].
Em không biết.”

[40] Tôi không biết (Tiếng Tây Ban Nha).

“Lại đúng
nữa.”

“Ổn rồi.”
Orville xem đồng hồ xe. “Ta có nên gọi cho Rochester và bảo lão công việc đến
đâu rồi không?”

Jeb nhún
vai. “Cũng nên.”

Myron
Bolitar bắt đầu lái xe đi. Bọn chúng bám theo. Rochester nhấc máy ngay từ tiếng
chuông thứ hai.

“Hắn, ờ,
đã rời căn nhà đó,” Orville nói.

Rochester
nói, “Cứ bám theo hắn đi.”

“Tiền của
ông,” Orville nói với một cái nhún vai. “Nhưng tôi nghĩ đó là một sự phung phí
đấy.”

“Hắn có
thể cho các anh một manh mối về nơi hắn đã giấu mấy con bé.”

“Nếu bây
giờ chúng tôi mà, ờ, tẩn hắn một trận, hắn sẽ nhả ra cho chúng tôi tất cả các
manh mối mà hắn biết ấy chứ.”

Một chút
ngập ngừng. Orville mỉm cười và giơ ngón tay cái lên ra dấu về phía Jeb.

“Tôi đang
ở nhà hắn,” Rochester nói. “Đó là nơi tôi muốn các anh xử lý hắn.”

“Ông đang
ở tại hay ở trong?”

“Ở tại
hay ở trong cái gì?”

“Nhà
hắn.”

“Tôi đang
ở ngoài. Trong xe tôi.”

“Thế thì
ông không biết hắn có tivi plasma hay không rồi.”

“Gì cơ?
Không, tôi không biết.”

“Nếu
chúng tôi sắp phải mần hắn một tí, thì sẽ rất hay nếu hắn có một chiếc như thế.
Phòng khi công việc kéo dài, ông hiểu tôi đang nói gì chứ hả? Đội Yankees đang
đấu với đội Boston. Jeb và tôi khoái xem bằng ti vi HD[41] lắm
đấy. Thế tôi mới phải hỏi.”

Lại thêm
một chút ngập ngừng nữa.

[41] High Definition: độ phân giải cao.

“Chắc hắn
có một chiếc đấy,” Rochester nói.

“Thế thì
tuyệt. Công nghệ DLP cũng tốt. Bất cứ cái gì có high-def[42],
tôi đoán thế. Tiện thể, ông có, ờ, kế hoạch hay gì đó không?”

[42] Tương tự HD.

“Tôi sẽ
đợi cho tới khi hắn về đến nhà,” Dominick Rochester nói. “Tôi sẽ bảo hắn là tôi
muốn nói chuyện với hắn. Bọn tôi vào nhà. Các anh vào nhà.”

“Triệt để
đấy.”

“Giờ hắn
đang đi đâu?”

Orville
xem bản đồ chỉ đường trên xe. “Này, ờ, nếu tôi không nhầm, ngay bây giờ chúng
ta đang quay lại cái tổ của Bolitar đây.”

Báo cáo nội dung xấu