Người Hùng Trở Lại - Chương 18

Chương
18

Khi Myron
về tới căn nhà tại Livingston, Win đã ở đó. Win đang nằm dài trên chiếc đi văng
ngoài bãi cỏ trước nhà. Chân anh bắt tréo. Anh vận quần kaki, không đi tất, một
chiếc áo sơ mi xanh lơ, một chiếc cà vạt Lilly Putlizer màu xanh lục chói mắt.
Một số người có thể mặc bất cứ thứ gì và khiến nó gây được ấn tượng. Win là một
trong số những người như thế.

Mặt anh
ngửa lên phía mặt trời, mắt nhắm nghiền. Anh không mở mắt ra khi Myron tiến lại
gần.

“Cậu vẫn
còn muốn đến xem trận đấu của Knicks đấy chứ?” Win hỏi.

“Tớ nghĩ
là tớ sẽ bỏ thôi.”

“Vậy cậu
có phiền nếu tớ đưa người khác đi không?”

“Không.”

“Đêm qua
tớ gặp một em ở Scores.”

“Cô ta là
vũ nữ thoát y hả?”

“Xin
cậu.” Win giơ một ngón tay trỏ lên. “Cô ta là một vũ nữ khiêu dâm.”

“Một cô
nàng chuyên nghiệp. Hay đấy.”

“Tên cô
ta là Bambi, tớ nghĩ thế. Hay có khi là Tawny.”

“Đó có
phải tên thật của cô ta không?”

“Chả có
cái gì của cô ta là thật cả,” Win nói. “Nhân tiện nói luôn, cảnh sát đã ở đây.”

“Khám nhà
à?”

“Phải.”

“Họ đem
máy tính của tớ đi hả?”

“Phải.”

“Chết
tiệt.”

“Bực làm
gì. Tớ đã đến trước họ và sao lại các file cá nhân của cậu rồi. Sau đó tớ đã
xóa sạch ổ cứng.”

“Cậu,”
Myron nói. “Cừ lắm.”

“Giỏi
nhất,” Win nói.

“Cậu cóp
lại vào đâu?”

“Ổ cứng
USB trong chùm chìa khóa của tớ,” anh nói, giơ nó lên, mắt vẫn nhắm. “Làm ơn
dịch sang bên phải một chút. Cậu đang chắn mất mặt trời của tớ đấy.”

“Điều tra
viên của Hester đã phát hiện được điều gì mới chưa?”

“Có một
lệnh trừ tiền từ máy ATM trên thẻ của quý cô Biel trẻ tuổi,” Win nói.

“Aimee
lấy tiền mặt sao?”

“Tiền
mặt. Rõ ràng, Aimee Biel đã rút một ngàn đô từ một máy ATM chỉ vài phút trước
khi cô ấy gọi cho cậu.”

“Còn gì
nữa không?”

“Như?”

“Họ đang
kết nối vụ này với một vụ mất tích khác. Một cô gái tên là Katie Rochester.”

“Hai cô
gái mất tích thuộc cùng một khu vực. Tất nhiên họ sẽ kết nối hai người với
nhau.”

Myron cau
mày. “Tớ nghĩ còn có điều gì khác nữa.”

Win hé
một mắt ra. “Rắc rối.”

“Gì cơ?”

Win không
nói gì, chỉ nhìn chằm chằm. Myron quay lại và hướng theo tia nhìn của anh và
cảm thấy cú hẫng trong dạ dày.

Đó là
Erik và Claire.

Trong
phút chốc không một ai nhúc nhích.

Win nói,
“Cậu lại chắn mất mặt trời của tớ rồi đấy.”

Myron
nhìn thấy khuôn mặt Erik. Khuôn mặt biểu lộ sự phẫn nộ. Myron bước về phía họ,
nhưng có cái gì đó khiến anh dừng lại. Claire đặt tay lên cánh tay chồng. Cô
thì thào điều gì đó vào tai anh ta. Erik nhắm mắt lại. Cô bước về phía Myron,
đầu ngẩng cao. Erik đứng lại.

Claire đi
về phía cửa nhà Myron. Anh chạy theo cô.

Myron
nói, “Em biết anh đã không...”

“Vào
nhà,” Claire vẫn bước về phía cửa trước nhà anh. “Em muốn anh kể cho em mọi
chuyện khi chúng ta đã vào trong nhà.”

Uỷ viên
công tố Hạt Essex, Ed Steinberg, sếp của Loren, đang chờ cô khi cô về đến sở.

“Thế
nào?”

Cô tường
trình sự việc cho ông nghe. Steinberg là một người đàn ông to béo, khúc giữa
mềm mềm xôm xốp, nhưng ông ta luôn có vẻ gì đó trông-chỉ-muốn-siết-thật-chặt,
kiểu gấu-bông-Teddy. Tất nhiên ông ta đã có vợ. Đã từ lâu Loren chưa gặp một
người đàn ông đáng mơ ước nào mà chưa có vợ.

Khi cô
nói xong, Steinberg nói, “Tôi đã kiểm tra thêm một chút về Bolitar. Cô có biết
anh ta và anh bạn Win của anh ta đã từng dính mấy vụ với nhân viên FBI không?”

“Có tin
đồn thế,” cô nói.

“Tôi đã
nói chuyện với Joan Thurston.” Thurston là luật sư đại diện cho chính phủ ở
bang New Jersey. “Rất nhiều chuyện trong số đó đã bị bưng bít, tôi đoán vậy,
nhưng tóm lại, mọi người đều nghĩ Win là một gã lắm mưu nhiều kế_ - nhưng anh
chàng Bolitar kia thì khá trung thực.”

“Đó cũng
là cảm giác của tôi,” Loren nói.

“Cô tin
câu chuyện của anh ta hả?”

“Nói
chung, phải, tôi nghĩ là tôi có tin. Nó chỉ quá là điên rồ. Thêm nữa, như anh
ta đã tự chỉ ra, liệu một gã với kinh nghiệm của anh ta có thể ngu ngốc đến mức
bỏ lại nhiều manh mối như thế không?”

“Cô nghĩ
anh ta bị giăng bẫy à?”

Loren
nghiêm mặt. “Điều đó cũng không phù hợp. Aimee Biel đã tự gọi cho anh ta. Cô ta
phải có chủ ý, tôi đoán vậy.”

Steinberg
lồng hai tay vào nhau trên mặt bàn. Tay áo của ông ta đã được xắn lên. Cánh tay
ông ta to bè và được phủ lớp lông rậm rì như lông thú.

“Như vậy
điều bất thường là, gì chứ, cô ta là một kẻ bỏ trốn à?”

“Bất
thường ở chỗ đó,” Loren nói.

“Còn thực
tế là cô ta sử dụng cùng một máy ATM với Katie Rochester?”

Cô nhún
vai. “Tôi không nghĩ đó là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.”

“Có lẽ họ
biết nhau.”

“Theo bố
mẹ của từng người thì không phải như vậy.”

“Chuyện
đó chả có nghĩa lý gì cả,” Steinberg nói. “Các bậc cha mẹ chẳng biết khỉ gì về
con cái họ cả. Vụ này cứ tin tôi đi, tôi có mấy đứa con gái đang tuổi mới lớn.
Những ông bố bà mẹ khẳng định rằng họ biết tất cả mọi thứ về con cái mình
thường là người biết ít nhất.” Ông ta nhấp nhổm trên ghế. “Không tìm thấy gì
trong vụ khám nhà hay xe của Bolitar à?”

“Họ vẫn
đang làm vụ đó,” Loren nói. “Nhưng họ có thể tìm thấy cái gì đây? Chúng ta biết
cô ta đã ở trong căn nhà và trong chiếc xe đó mà.”

“Cảnh sát
khu vực lo chuyện khám xét à?”

Cô gật
đầu.

“Vậy thì
chúng ta hãy để cảnh sát khu vực lo nốt phần còn lại. Dù sao thì chúng ta thực
sự cũng chưa có hẳn một vụ án - cô gái đã đủ tuổi rồi, phải không?”

“Phải.”

“Tốt, như
thế là vụ này đã xong xuôi. Cứ bỏ nó lại cho cảnh sát khu vực. Tôi muốn cô tập
trung vào mấy vụ giết người ở East Orange.”

Steinberg
nói thêm với cô về vụ việc. Cô lắng nghe và cố gắng tập trung. Đây là một vụ
quan trọng, không nghi ngờ gì nữa. Hai người bị giết trong một vụ. Có lẽ một
tên xạ thủ nguy hiểm đã quay trở lại trong khu vực này. Đó là loại vụ án cô rất
ưa thích. Nó sẽ chiếm toàn bộ thì giờ của cô. Cô biết vậy. Và cô biết những
điều bất thường. Aimee Biel đã rút tiền mặt trước khi gọi cho Myron. Điều đó có
nghĩa là có thể cô ta không bị bắt cóc, có thể cô ta vẫn ổn - và dù trong
trường hợp nào thì Loren Muse cũng thực sự không nên can dự vào thêm nữa.

Người ta
nói lo lắng và đau buồn làm bạn già đi, nhưng với Claire Biel thì hầu như ngược
lại. Làn da của cô bị kéo căng ra xung quanh gò má - căng đến nỗi máu như ngừng
chảy. Không có nếp nhăn nào trên mặt cô. Cô tái nhợt và gần như chỉ còn da bọc
xương.

Myron nhớ
lại một kỷ niệm nho nhỏ. Phòng học, năm cuối. Họ ngồi đó nói chuyện và anh làm
cho cô cười. Claire bình thường vẫn trầm tính, lắm lúc bất cần. Cô nói chuyện
bằng một giọng nhỏ nhẹ. Nhưng đến khi anh trêu chọc cô, khi anh nhại lại những
pha cô thích trong các bộ phim ngớ ngẩn, Claire cười ngặt cười nghẽo đến chảy
nước mắt. Myron cũng không chịu dừng lại. Anh yêu tiếng cười của cô. Anh yêu
việc được nhìn thấy niềm vui thuần khiết khi cô bộc lộ mình như thế.

Claire
chăm chú nhìn anh. Thỉnh thỏang khi bạn cố lần giở cuộc đời mình để trở lại
những thời khắc như vậy, khi tất cả mọi việc đều thật tốt đẹp. Bạn cố gắng quay
lại và tìm hiểu xem nó đã bắt đầu như thế nào, con đường bạn đã đi và tại sao
rốt cuộc bạn lại ở đây, nếu có một lúc nào đó bạn có thể quay trở lại và bằng
cách nào đó thay đổi và bùm, bạn sẽ không ở đây, bạn sẽ ở một nơi
khác tốt đẹp hơn.

“Nói cho
em nghe,” Claire bảo.

Anh nói.
Anh bắt đầu bằng bữa tiệc ở nhà anh, nghe lỏm chuyện của Aimee và Erin dưới
tầng hầm, lời hứa, cuộc gọi lúc nửa đêm. Anh kể hết tất cả những chuyện đó. Anh
kể cho cô về chuyện dừng lại ở cây xăng. Thậm chí anh còn kể cho cô về chuyện
Aimee nói bố mẹ cô bé đang trục trặc ra sao.

Thái độ
của Claire không chút thay đổi. Cô không nói gì. Có một chút rung động gần khóe
miệng cô. Thỉnh thỏang cô nhắm mắt lại. Cô hơi cau mày, như thể nhìn thấy một cú
đánh đang tới gần nhưng cô không buồn tự vệ.

Khi anh
nói xong cô vẫn không nói gì. Claire không hỏi thêm câu nào. Cô chỉ đứng đó,
trông thật mong manh. Myron bước một bước về phía cô, nhưng ngay lập tức anh có
thể thấy đó là một hành động sai lầm.

“Em biết
là anh không bao giờ làm con bé tổn thương mà,” anh nói.

Cô không
đáp.

“Claire?”

“Anh có
nhớ lúc chúng ta gặp nhau ở Little Park gần vòng tròn không?”

Myron đợi
một lúc. “Chúng ta gặp nhau ở đó rất nhiều lần mà, Claire.”

“Ở ngoài
sân chơi, Aimee mới ba tuổi. Chiếc xe tải Good Humor đi tới. Anh đã mua cho con
bé một cây kẹo quả hạnh nướng.”

“Con bé
ghét thứ đó.”

Claire
mỉm cười. “Anh còn nhớ sao?”

“Anh vẫn
nhớ.”

“Anh có
nhớ hồi đó em thấy thế nào không?”

Anh nghĩ
về câu đó. “Anh không biết em đang định nói điều gì.”

“Aimee
không biết tới giới hạn của mình. Nó sẽ thử tất cả mọi thứ. Nó muốn đi trên cái
cầu trượt cao. Có một cái thang lớn. Nó còn quá nhỏ để leo cái thang đó. Hoặc
chí ít đó là điều em đã nghĩ. Nó là đứa con đầu lòng của em. Lúc nào em cũng rất
lo lắng. Nhưng em không thể ngăn nó được. Vì thế em để cho nó leo lên cái
thang, nhưng em vẫn đứng ngay sau nó, nhớ không? Anh đã chế nhạo chuyện đó.”

Anh gật
đầu.

“Trước
khi con bé ra đời, em đã thề là em sẽ không bao giờ trở thành một trong số
những ông bố bà mẹ hay bảo vệ con cái thái quá. Thề là như thế. Nhưng Aimee
đang trèo lên cái thang đó và em thì ở ngay sau nó, hai tay em đỡ sau mông nó.
Đề phòng thôi. Đề phòng khi nó trượt chân bởi vì bất cứ nơi nào, kể cả một nơi
vô hại như sân chơi, tất cả những gì ông bố bà mẹ tưởng tượng ra bao giờ cũng
là những điều tồi tệ nhất. Em cứ tưởng tượng ra cảnh cái chân bé xíu của nó bị
hụt mất một bước. Em cứ thấy những ngón tay của nó trượt khỏi tay vịn và thân
hình nhỏ bé của nó ngửa ra và rồi con bé ngã đập đầu xuống đất, cổ vẹo đi...”

Tiếng cô
tắt lịm.

“Vì thế
em đứng sau nó. Và em chuẩn bị sẵn sàng cho mọi chuyện.”

Claire
ngừng lại và nhìn anh chằm chằm.

“Anh
không bao giờ làm con bé tổn thương,” Myron nói.

“Em
biết,” cô nói nhẹ nhàng.

Lẽ ra anh
phải thấy được an ủi vì câu này. Anh không thấy thế. Có cái gì đó trong giọng
điệu của cô, cái gì đó làm anh vẫn thấy căng thẳng.

“Anh sẽ
không làm hại con bé, em biết vậy.” Đôi mắt cô bỗng bùng lên những tia giận dữ.
“Nhưng cũng không phải anh không có lỗi gì.”

Anh không
biết phải nói lại thế nào.

“Tại sao
anh lại không kết hôn?” cô hỏi.

“Chuyện
đó thì có liên quan quái gì cơ chứ?”

“Anh là
một trong những người đàn ông tử tế nhất, dễ thương nhất mà em biết. Anh yêu
trẻ con. Anh trung thực. Vậy tại sao anh vẫn chưa kết hôn?”

Myron kìm
nén lại. Claire đang sốc, anh tự bảo mình. Con gái cô đang mất tích. Cô chỉ
đang xả hết bức bối thôi.

“Em nghĩ
đó là bởi vì anh đem tới mất mát, Myron ạ. Bất cứ nơi nào anh tới, mọi người
đều bị tổn thương. Em nghĩ đó là lý do tại sao anh chưa bao giờ kết hôn.”

“Em nghĩ
- sao hả? - rằng anh bị nguyền rủa chắc?”

“Không,
không phải như vậy. Nhưng đứa con gái bé bỏng của em đã biến mất.” Cô nói chậm,
gằn từng chữ một. “Anh là người cuối cùng nhìn thấy nó. Anh đã hứa rằng anh sẽ
bảo vệ nó.”

Anh chỉ
đứng đó.

“Lẽ ra
anh có thể nói cho em biết,” cô nói.

“Anh đã
hứa”

“Đừng,”
cô nói, giơ bàn tay lên. “Đấy không phải cách bào chữa. Có lẽ Aimee chưa hề
biết. Anh đã có thể kéo em qua một bên và nói, ‘Này, anh đã bảo Aimee rằng nó
có thể gọi cho anh nếu nó gặp vấn đề.’ Có khi em đã hiểu cho chuyện đó. Thậm
chí có lẽ em còn thích thế, bởi vì sau đó em vẫn có thể sẵn sàng giúp đỡ nó,
như với cái thang ấy. Em đã có thể bảo vệ nó vì đó là việc một người làm cha
làm mẹ vẫn làm. Một người làm cha làm mẹ, Myron, chứ không phải một người bạn
của gia đình.”

Anh muốn
biện hộ cho mình, nhưng tranh cãi cũng chẳng ăn thua gì.

“Nhưng
anh đã không làm thế,” cô nói tiếp, những câu nói của cô trút xuống đầu anh.
“Thay vào đó anh hứa rằng anh sẽ không nói cho bố mẹ nó biết. Sau đó anh lái xe
đưa nó đi đâu đó và thả nó xuống, nhưng anh không trông chừng nó như em lẽ ra
đã làm. Anh có hiểu điều đó không? Anh không chăm nom cho con em. Và giờ thì nó
đã biến mất.”

Anh không
nói gì.

“Anh định
xử lý chuyện đó ra sao đây?” cô hỏi.

“Gì cơ?”

“Em hỏi
anh là anh định xử lý chuyện đó ra sao.”

Anh mở
miệng ra, lại ngậm tăm, rồi thử một lần nữa. “Anh không biết.”

“Có, anh
biết đấy.” Đột nhiên đôi mắt Claire dường như tập trung và sáng rõ. “Cảnh sát
sẽ làm một trong hai việc. Em đã có thể thấy trước rồi. Họ đang rút lui. Aimee
đã rút tiền từ một chiếc máy ATM trước khi gọi cho anh. Vì vậy hoặc họ sẽ coi
nó như một kẻ bỏ trốn hoặc họ sẽ nghĩ anh có liên quan. Hoặc cả hai. Anh giúp
nó bỏ trốn chẳng hạn. Anh là bồ của nó. Dù theo cách nào đi nữa thì nó cũng đã
mười tám tuổi. Họ sẽ không tìm kiếm gắt gao làm gì. Họ sẽ không tìm ra nó. Họ
còn có những ưu tiên khác nữa.”

“Em muốn
anh làm gì?”

“Tìm ra
con bé.”

“Anh
không cứu vớt mọi người. Chính em đã chỉ ra rồi cơ mà.”

“Vậy thì
tốt hơn hết là anh bắt đầu ngay đi. Con gái em biến mất là tại anh. Em muốn anh
phải có trách nhiệm.”

Myron lắc
đầu. Nhưng cô không thèm để ý.

“Anh đã
bắt nó hứa. Ngay tại đây trong căn nhà này. Anh đã bắt nó hứa. Giờ anh cũng làm
như vậy đi, khốn kiếp thật. Hứa với em anh sẽ tìm ra con em. Hứa với em anh sẽ
đưa nó về nhà.”

Và một
lát sau - câu hỏi “sẽ ra sao nếu” cuối cùng - Myron hứa.

Báo cáo nội dung xấu