Người Hùng Trở Lại - Chương 13
Chương
13
Dưới
Miami, Myron ăn tối với Rex Storton, một khách hàng mới, tại một nhà hàng cực
lớn mà Rex đã chọn vì có rất nhiều người qua lại. Nhà hàng này là một mắt xích
của những chuỗi nhà hàng giống Bennigans hay TGI Fridays hay thứ gì đó vừa phổ
biến lại vừa kinh khủng.
Storton
là một nam diễn viên có tuổi, từng là siêu sao một thời, đang tìm kiếm một vai
diễn trong phim độc lập có thể đưa ông ta ra khỏi Nhà hàng kiêm sân khấu Loni
Anderson ở Miami và trở lại nấc thang cao hơn tại Xứ sở Kỳ diệu[25].
Rex xúng xính trong chiếc áo polo hồng với cái cổ dựng đứng, chiếc quần trắng
mà một người đàn ông ở tuổi ông ta rất không nên dính dáng làm gì, và một chỏm
tóc giả màu xám trông chỉ đẹp khi nào bạn không ngồi trực diện với nó qua một
cái bàn.
[25] Tức Los Angeles.
Trong
nhiều năm trời Myron đã chỉ làm đại diện cho những vận động viên nhà nghề. Tới
khi một trong những cầu thủ bóng rổ của anh muốn rẽ ngang sang đóng phim, Myron
bắt đầu gặp gỡ giới diễn viên. Một nhánh kinh doanh mới đã bắt rễ, và giờ anh
hầu như chỉ chuyên giao dịch với các khách hàng ở Hollywood, bỏ lại công việc
quản lý mảng thể thao cho Esperanza.
Điều đó
thật kỳ lạ. Bản thân là một vận động viên, người ta sẽ nghĩ rằng Myron ưa quan
hệ với những người cùng ngành nghề với mình hơn. Anh lại không thế. Anh thích
các diễn viên hơn. Hầu hết các vận động viên đều được tuyển chọn ngay, ở độ
tuổi khá trẻ, và được đưa lên vị trí ngang với thần thánh từ khi bắt đầu gặt
hái thành công. Các vận động viên luôn nằm trong nhóm dẫn đầu ở trường. Họ được
mời đến tất cả các bữa tiệc. Họ quơ được tất cả các cô nàng ngon lành nhất.
Người lớn thì cưng nựng. Giáo viên thì để mặc họ sa ngã.
Diễn viên
lại khác. Rất nhiều người trong số họ đã khởi đầu ở phía đầu bên kia của dải
quang phổ. Các vận động viên chiếm vị trí thống soái ở hầu hết các thị trấn.
Các diễn viên thường là những đứa trẻ không thể vào đội tuyển và phải tìm đến
các hoạt động khác. Họ thường quá nhỏ - bạn đã gặp một diễn viên ngoài đời thực
và nhận thấy rằng họ bé xíu bao giờ chưa? - hoặc không cân đối. Vì vậy họ quay
về với diễn xuất. Sau này, khi địa vị ngôi sao đến với họ, họ chưa quen được
biệt đãi. Họ bị bất ngờ vì điều đó. Họ phần nào biết trân trọng hơn. Trong
nhiều trường hợp - không, không phải tất cả - nó khiến họ khiêm tốn hơn những
vận động viên bằng vai phải lứa với mình.
Tất nhiên
cũng có những nhân tố khác nữa. Người ta nói rằng các diễn viên lên sàn diễn để
khỏa lấp một khỏang trống mà chỉ có tiếng vỗ tay mới lấp nổi. Kể cả nếu đúng
thế đi nữa, thì điều đó cũng khiến cho đám đào kép có phần thiết tha muốn làm
hài lòng khán giả hơn. Trong khi các vận động viên đã quen với việc mọi người
làm theo yêu sách của mình và dần dà tin rằng đó là quyền của mình, thì diễn
viên lại có được suy nghĩ ấy từ một vị thế kém tự tin. Vận động viên cần phải
chiến thắng. Họ cần phải đánh bại bạn. Các diễn viên chỉ cần tràng vỗ tay của
bạn, nghĩa là sự công nhận của bạn.
Nó làm
cho họ dễ làm việc cùng hơn.
Lại vơ
đũa cả nắm rồi - rốt cuộc, Myron là một vận động viên, và không tự cho mình là
khắt khe - nên cũng như tất cả những kiểu vơ đũa cả nắm khác, điều này có chút
vấn đề.
Anh cho
Rex biết vai diễn trong bộ phim độc lập, để định giá cuộc mua bán ấy mà, đó là
“một tay trộm xe hơi già khú đế, thích mặc đồ phụ nữ, nhưng có một trái tim.”
Rex gật đầu. Ông ta cứ đảo mắt khắp căn phòng, như thể họ đang dự một bữa tiệc
cocktail và ông ta đang đợi một người quan trọng hơn bước vào vậy. Rex luôn để
ý phía cửa ra vào. Diễn viên là thế đấy. Myron từng làm đại diện cho một gã nổi
tiếng thế giới về khỏan ghét cay ghét đắng báo chí. Anh ta đã chỏang nhau với
cánh thợ chụp ảnh. Anh ta đã kiện mấy tờ báo khổ nhỏ. Anh ta đòi được riêng tư.
Ấy vậy mà lần nào Myron ăn tối với anh ta, tay diễn viên đó cũng luôn chọn một
chỗ ở chính giữa căn phòng, đối diện với cửa, và cứ khi nào có ai đó bước vào,
anh ta đều nhìn lên, chỉ trong một giây thôi, chỉ để chắc chắn rằng anh ta được
nhận ra.
Đôi mắt
vẫn đảo liên tục, Rex nói, “Rồi, rồi, tôi hiểu rồi. Tôi có phải mặc váy không
đấy?”
“Có,
trong vài cảnh.”
“Tôi đã
từng làm thế rồi.”
Myron
nhướng một bên mày.
“Vì công
việc, ý tôi là thế. Đừng có nghĩ bậy bạ. Mà mặc rất trang nhã là đằng khác. Váy
xống vốn dĩ là đồ trang nhã mà.”
“Vậy thì,
sao cơ, không có cái gì khoét cổ sâu à?”
“Hài hước
lắm, Myron. Anh đúng là một tay hóm thật. Mà này, tôi có phải diễn thử không
đấy?”
“Có.”
“Vì Chúa,
tôi đã làm tám mươi bộ phim rồi đấy.”
“Tôi
biết, Rex.”
“Hắn
không thể xem một trong số mấy phim đó sao?”
Myron
nhún vai. “Đó là những gì anh ta đã nói.”
“Anh
thích kịch bản chứ?”
“Tôi
thích, Rex ạ.”
“Tay đạo
diễn bao nhiêu tuổi rồi?”
“Hăm
hai.”
“Lạy
Chúa. Lúc hắn ra đời thì tôi đã hết thời rồi còn gì.”
“Họ sẽ
chi tiền cho một chuyến bay đến L.A[26].”
[26] Viết tắt của Los Angeles.
“Hạng
nhất chứ?”
“Hạng
bét, nhưng tôi nghĩ tôi có thể cho ông lên hạng thương gia.”
“A, tôi
đang đùa với ai đây? Nếu đúng như vai diễn thì tôi sẽ ngồi trên cánh mà chỉ mặc
độc cái quần lót nữ ấy chứ.”
“Đúng
tinh thần rồi đấy.”
Một bà mẹ
và cô con gái bước tới xin Rex chữ ký. Ông ta mỉm cười đầy hãnh diện và ưỡn
ngực lên. Ông ta nhìn người rõ ràng là bà mẹ và nói, “Hai người là chị em phải
không?”
Bà ta
cười khúc khích khi đi khỏi.
“Lại một
khách hàng vui tính nữa,” Myron nói.
“Rất mong
được làm vừa lòng quý vị.”
Một cô
nàng tóc vàng đẫy đà qua xin chữ ký. Rex hôn cô ta hơi mạnh một chút. Sau khi
cô ả đã ngúng nguẩy bỏ đi, Rex mới giơ một mảnh giấy lên.
“Xem
này.”
“Cái gì
thế?”
“Số điện
thoại của nàng.”
“Kinh
thật.”
“Tôi có
thể nói gì đây, Myron. Tôi yêu phụ nữ.”
Myron
ngước lên và nhìn sang phía bên phải của ông ta.
“Sao
thế?”
“Tôi chỉ
đang tự hỏi,” Myron nói, “giấy phân chia tài sản trước khi cưới của ông sẽ có
hiệu lực đến mức nào.”
“Hài hước
lắm.”
Họ ăn một
ít thịt gà trong cái chảo rán điện. Có khi đó là thịt bò hay tôm cũng nên. Một
khi đã được rán trong chảo điện, thì tất cả đều có vị giống nhau hết. Myron có
thể cảm thấy cặp mắt của Rex nhìn mình chăm chú.
“Sao
thế?” Myron hỏi.
“Có lẽ
rất khó để thừa nhận điều này,” Rex nói, “nhưng tôi chỉ tồn tại khi tôi đứng
dưới ánh đèn chiếu. Tôi đã có ba bà vợ và bốn đứa con. Tôi yêu tất cả bọn họ.
Tôi thích những lúc được ở bên họ. Nhưng thời gian duy nhất tôi cảm thấy thực
sự là mình là lúc tôi đứng dưới ánh đèn chiếu.”
Myron
không nói gì.
“Chuyện
đó nghe có lâm ly quá đối với anh không?”
Myron
nhún vai.
“Anh có
biết còn gì nữa không?”
“Sao?”
“Trong
sâu thẳm trái tim mình, tôi nghĩ đa phần mọi người đều như vậy cả. Họ thèm khát
sự nổi tiếng. Họ muốn mọi người nhận ra mình và níu chân mình lại trên đường
phố. Người ta nói đó là một chuyện mới, mấy cái trò truyền hình thực tế vớ vẩn
ấy. Nhưng tôi thì nghĩ nó cũng khác gì.”
Myron
ngắm nghía đĩa thức ăn đáng thương của ông ta.
“Anh có
nghĩ thế không?”
“Tôi
không biết, Rex.”
“Đối với
tôi, ánh đèn chiếu đã mờ đi một chút, anh hiểu tôi đang nói gì không? Nó phai
nhạt dần từng tí một. Tôi thật may mắn. Nhưng tôi đã từng gặp vài người chỉ tỏa
sáng một lần. Trời ơi, họ chẳng bao giờ được hạnh phúc cả. Không một lần nào
nữa. Còn tôi, tiếng tăm phai nhạt dần, tôi có thể tập quen với nó. Và ngay cả
bây giờ, mọi người vẫn còn nhận ra tôi. Đó là lý do tại sao tôi đi ăn ngoài phố
mỗi đêm. Phải, chuyện đó nói ra nghe phát tởm, nhưng đó là sự thật. Và ngay cả
bây giờ, khi tôi đã ở tuổi thất thập rồi, tôi vẫn mơ về ngày leo trở lại được
cái chỗ ánh đèn chiếu rực rỡ nhất ấy. Anh hiểu tôi đang nói gì không?”
“Tôi
hiểu,” Myron nói. “Đó là lý do tại sao tôi yêu quý ông.”
“Tại sao
vậy?”
“Ông
thành thật về chuyện đó. Đa số các diễn viên đều bảo tôi đó chỉ là vì công
việc.”
Rex xì
một tiếng. “Thật là dớ dẩn. Nhưng đó không phải lỗi của họ, Myron ạ. Sự nổi
tiếng là một thứ ma tuý. Loại nặng nhất. Anh nghiện nó, nhưng anh lại không
muốn thừa nhận.” Rex cười với anh nụ cười lấp lánh từng làm tan chảy trái tim
bao cô gái. “Thế còn anh thì sao, Myron?”
“Tôi á?”
“Như tôi
nói ấy, có cái ánh đèn chiếu kiểu này, phải không? Đối với tôi nó đã phai nhạt.
Nhưng đối với anh, cầu thủ bóng rổ số một trong trường đại học trên cả nước,
đang trên đường tiến lên sự nghiệp nhà nghề rực rỡ...”
Myron chờ
đợi.
“... và
rồi, tách” - Rex búng ngón tay - “ánh đèn vụt tắt. Khi anh mới chỉ,
bao nhiêu nhỉ, hăm mốt, hăm hai à?”
“Hăm
hai,” Myron nói.
“Vậy anh
đã đối mặt với nó ra sao? Mà tôi cũng yêu quý anh đó, cưng ạ. Nên nói cho tôi
biết sự thật đi.”
Myron bắt
tréo chân. Anh cảm thấy mặt mình đỏ ửng. “Ông có thích show trình diễn mới
không?”
“Sao, ở
cái nhà hàng kiêm rạp hát ấy hả?”
“Phải.”
“Thật
đúng là như cứt chó ấy. Nó còn tệ hơn cả trò thoát y trên Tuyến 17 ở Lodi, New
Jersey nữa kia.”
“Và ông
nhận ra điều đó dựa trên kinh nghiệm cá nhân hả?”
“Đừng có
cố chuyển đề tài nữa đi. Anh đã đối mặt với nó ra sao?”
Myron thở
dài. “Hầu hết mọi người sẽ nói rằng tôi xử lý vụ đó tốt khiếp đi được.”
Rex ngửa
lòng bàn tay lên và ngoắc ngoắc mấy ngón tay lại như muốn nói, Tiếp đi,
tiếp đi.
“Chính
xác thì ông muốn biết cái gì nào?”
Rex ngẫm
nghĩ về điều đó. “Trước tiên anh đã làm gì?”
“Sau vụ
chấn thương ấy hả?”
“Phải.”
“Điều
trị. Điều trị rất nhiều”
“Và khi
anh nhận ra những tháng ngày chơi bóng rổ của mình đã chấm dứt...?”
“Tôi trở
lại trường luật.”
“Ở đâu?”
“Harvard.”
“Rất ấn
tượng. Vậy là anh đã vào trường luật. Rồi sao?”
“Ông biết
đấy, Rex. Tôi nhận tấm bằng luật học[27],
thành lập một công ty môi giới thể thao, phát triển thành một công ty môi giới
đủ loại hiện đang đại diện cho cả các diễn viên và nhà văn nữa.” Anh nhún vai.
[27] Nguyên văn JD (Juris Doctor): bằng luật học cấp một, để được chính
thức hành nghề luật.
“Myron?”
“Sao?”
“Tôi muốn
biết sự thật cơ.”
Myron
nhấc dĩa lên, cắn một miếng, nhai chậm chạp. “Những ánh đèn không chỉ vụt tắt,
Rex ạ. Tôi đã mất điện hoàn toàn. Tắt lịm suốt đời.”
“Tôi
hiểu.”
“Vì thế
tôi cần phải vượt qua nó.”
“Và?”
“Và thế
thôi.”
Rex lắc
đầu và mỉm cười.
“Sao
thế?”
“Lần
sau,” Rex nói. Ông ta nhấc dĩa của mình lên. “Lần sau anh sẽ kể cho tôi nghe
vậy.”
“Ông đúng
là cái nhọt ở mông.”
“Nhưng
anh yêu quý tôi cơ mà, nhớ không?”
Đến khi
họ ăn uống xong, thì đã muộn. Uống mừng đêm thứ hai liên tiếp. Myron Bolitar,
kẻ nát rượu trong đám những ngôi sao. Anh phải biết chắc rằng Rex về tới căn hộ
của ông ta an toàn trước khi quay lại khu nhà của bố mẹ anh. Anh có một cái
chìa khóa. Anh nhẹ nhàng lẻn vào để không làm mẹ và bố thức giấc. Anh biết rằng
việc đó chẳng có tác dụng gì cả.
Tivi vẫn
mở. Bố anh ngồi trong phòng khách. Khi Myron bước vào, bố làm như vừa mới tỉnh
dậy. Thực ra không phải thế. Ông vẫn luôn thức cho tới khi Myron về đến nhà.
Bất kể Myron về giờ nào. Bất kể việc Myron giờ đã sống đến thập kỷ thứ tư của
cuộc đời mình.
Myron đi
đến phía sau chiếc ghế ông ngồi. Bố quay lại và mỉm cười với anh, nụ cười ông
chỉ dành cho Myron, nụ cười nói với Myron rằng anh là tác phẩm vĩ đại duy nhất
trong mắt người đàn ông này và có thể nào bạn lay chuyển nổi điều đó?
“Vui
không con?”
“Rex là
một tay khá hay,” Myron nói.
“Trước
đây bố khá mê phim của ông ta.” Bố anh gật đầu tới mấy lần. “Ngồi xuống đây một
lát nào.”
“Gì vậy
bố?”
“Cứ ngồi
xuống đi, được chứ?”
Anh ngồi
xuống. Myron khoanh hai tay lại và đặt lên lòng mình. Như hồi tám tuổi. “Chuyện
về mẹ à?”
“Không.”
“Bệnh
Parkinson của mẹ ngày càng nặng thêm.”
“Bệnh
Parkinson là thế mà, Myron. Nó cứ nặng dần lên.”
“Con có
làm gì được không?”
“Không.”
“Con nghĩ
con nên nói gì đó, chí ít là thế.”
“Đừng.
Thế tốt hơn. Thế con định nói là mẹ con không biết trước chắc?”
Giờ đến
lượt Myron gật tới mấy lần. “Thế bố muốn nói chuyện gì?”
“Không có
gì. Ý bố là, mẹ con muốn chúng ta có một cuộc tâm tình.”
“Về cái
gì?”
“Tờ New
York Times số ra hôm nay.”
“Sao ạ?”
“Có một
thứ trong đó. Mẹ con nghĩ con sẽ buồn và cho rằng chúng ta nên nói chuyện.
Nhưng bố không nghĩ bố sẽ làm thế. Bố nghĩ thay vì thế bố sẽ đưa con tờ báo để
con tự đọc và cho con được ngồi một mình một lát. Nếu con muốn nói chuyện, con
qua gọi bố, được chứ? Nếu không, bố sẽ cho con được riêng tư.”
Myron cau
mày. “Thứ gì đó trong tờ New York Times ư?”
“Mục
Phong cách Chủ nhật.” Bố anh đứng dậy và hất hàm về phía đống báo Chủ nhật.
“Trang mười sáu. Chúc ngủ ngon, Myron.”
“Chúc bố
ngủ ngon.”
Bố anh đi
xuống sảnh. Không cần phải rón rén. Mẹ có thể ngủ giữa một buổi hòa nhạc của
Judas Priest[28].
Bố là người gác đêm, mẹ là công chúa say ngủ. Myron đứng dậy. Anh chọn mục
Phong cách Chủ nhật, giở sang trang mười sáu, nhìn thấy bức hình và cảm thấy
một mũi dao xiên thẳng vào tim mình.
[28] Tên một ban nhạc Heavy Metal Rock.
Trang
Phong cách Chủ nhật của tờ New York Times là mục lá cải về
giới thượng lưu. Và những trang được đọc nhiều nhất là những trang có thông báo
đám cưới. Và ở đó, trên trang mười sáu, ở góc trái phía trên, là tấm hình của
một gã đàn ông bảnh chọe kiểu chàng búp bê Ken[29] và
hàm răng quá hoàn hảo để có thể bị che đi. Hắn có cái cằm chẻ của một nghị sĩ
Đảng Cộng hòa và tên hắn là Stone Norman. Bài báo viết rằng Stone quản lý và
điều hành Tập đoàn Đầu tư BMV, một công ty tài chính rất thành công chuyên về
hoạt động kinh doanh của các ngành chủ chốt.
Ngáp.
[29] Búp bê nam nằm trong bộ sản phẩm của hãng Mattel, là bạn trai của
búp bê Barbie.
Bản thông
báo kết hôn viết rằng Stone Norman và vợ sắp cưới của hắn sẽ kết hôn vào thứ
Bảy tới tại nhà hàng Tavern on the Green ở Manhattan. Một linh mục sẽ chủ trì
buổi lễ. Sau đó tân lang và tân nương sẽ bắt đầu chung sống ở Scarsdale, New
York.
Ngáp nữa.
Stone Snore[30].
[30] Snore có nghĩa là ngáp.
Nhưng
trong số đó không có gì xuyên thủng tim anh. Không, cái gây ra điều ấy, cái
thực sự gây đau đớn và khiến đầu gối anh muốn sụm xuống, là người đàn bà mà anh
chàng Stone thân mến sắp cưới kia, người đang cười với anh trong tấm hình đó,
một nụ cười Myron vẫn biết quá rõ.
Trong
giây lát, Myron chỉ chằm chằm nhìn bức ảnh. Anh giơ tay và di di ngón tay chỗ
khuôn mặt của cô dâu tương lai. Đoạn tiểu sử có nói rằng cô là một cây bút ăn
khách hàng đầu, đã từng được đề cử cả hai giải PEN/Faulkner và Giải thưởng Sách
Quốc gia. Tên cô là Jessica Culver, và mặc dù bài báo không nói, nhưng cô đã là
tình yêu của cuộc đời Myron trong hơn một thập kỷ.
Anh chỉ
ngồi và nhìn chằm chằm.
Jessica,
người phụ nữ anh đã từng tin chắc chính là người tri kỷ của lòng mình, sắp lấy
kẻ khác.
Anh đã
không gặp cô kể từ ngày họ chia tay nhau bảy năm về trước. Cuộc đời đối với anh
vẫn tiếp tục. Đương nhiên, với cô cũng vậy. Sao anh lại phải ngạc nhiên?
Anh đặt
tờ báo xuống, rồi lại nhấc nó lên. Myron đã cầu hôn Jessica từ cái thuở nảo
thuở nào rồi. Cô đã từ chối. Mười năm tiếp theo, họ sống với nhau rồi lại chia
tay, cứ thế. Nhưng cuối cùng Myron muốn kết hôn, còn Jessica thì không. Cô gần
như nhạo báng tất tật cái tư tưởng trưởng giả về hôn nhân - vùng ngoại ô, hàng
rào gỗ, lũ trẻ con, những bữa tiệc thịt nướng ngoài trời, những trò chơi tập
thể nho nhỏ, cuộc sống mà bố mẹ Myron đã sống.
Ngoại trừ
việc giờ đây Jessica sắp sửa cưới gã Stone Norman tự phụ và sẽ chuyển xuống
sống ở khu ngoại ô chúa nhất vùng Scarsdale ở New York.
Myron cẩn
thận gấp tờ báo lại và đặt nó lên bàn uống nước. Anh đứng lên, thở dài một
tiếng và đi ra hành lang. Anh tắt hết đèn khi đi ra. Anh đi qua phòng ngủ của
bố mẹ. Cây đèn bàn vẫn sáng. Bố anh vờ ho hắng để cho Myron biết ông đang còn
thức.
“Con ổn,”
anh nói to.
Bố anh
không đáp, và Myron thấy dễ chịu. Người đàn ông này giống như một nghệ sĩ đi
trên sợi dây mảnh, thực hiện một kỳ tích gần như bất khả thi, đó là cho thấy
ông có quan tâm mà không cần phải can thiệp hay xía vào.
Jessica
Culver, tình yêu của đời anh, người đàn bà anh đã luôn luôn tin tưởng là người
tri kỷ định mệnh của mình, sắp kết hôn.
Myron
muốn ngủ để quên đi chuyện đó. Nhưng giấc ngủ sẽ không đến.

