Khiêu vũ với quỷ dữ - Chương 11 - Phần 1

CHƯƠNG 11

~♫~

“À.” Astrid
nói, giọng cô đầy vẻ mỉa mai như anh. “Em hy vọng anh có một tấm bản đồ. Trước
đây em chưa từng đến nơi này.”

“Tin tôi đi,
Tôi biết nó rõ như lòng bàn tay của mình vậy. Gần như cả cuộc đời tôi đã sống ở
nơi đây.”

Không chắc nên
phá cười hay rên rỉ, Astrid nhanh chóng nắm chặt lấy tấm chăn ở phía trước mình
trong khi Zarek lái chiếc xe trượt tuyết bằng tốc độ tối đa. Chiếc xe run bần
bật đến nỗi cô nửa mong cờ nó rã thành từng phần bên dưới họ.

“Chỉ huy.” Cô
nói với chất giọng Scotland giống nhất của mình. “Em không nghĩ cô nàng sẽ chịu
đựng nổi. Cái động cơ méo mó này không thể trụ lâu nữa đâu. Nó sẽ rớt ra thành
từng mảnh cho mà xem.”

Nếu cô không
hiểu rõ anh, cô sẽ thề rằng cô thực sự nghe thấy tiếng cười khùng khục của
Zarek.

“Cô nàng sẽ
trụ vững.” Anh nói, chất giọng trầm, the thé của anh vang lên bên tai phải của
cô. Nó làm cô cảm thấy ớn lạnh mà không liên quan gì đến nhiệt độ lạnh buốt
này.

“Em nghĩ mình
nên biết ơn sự mù lòa của chính bản thân mình, sau cùng thì.” Cô nói. “Có điều
gì đó mách bảo em nếu em có thể thấy tốc độ chạy bạt mạng hiện giờ của anh, em
chắc chắn sẽ lên cơn đột quỵ mất thôi.”

“Không nghi
ngờ gì.”

Cô đảo mắt
trước sự đồng ý ngay tức khắc của anh. “Anh thật sự không biết cách an ủi người
khác, phải không?”

“Công chúa,
trong trường hợp em vẫn chưa để ý đến, kỹ năng giao tiếp không phải là sở
trường của tôi. Quỷ thật, em may mắn vì tôi đã được dạy cách cư xử cho phải
phép.”

Ồ, anh quả là
một kẻ xấu xa.

Nhưng vẫn có
thứ gì đó gần như quyến rũ trong câu bốp chát cay độc của anh. Chúng là những
lời đầy tức tối và chua cay, nhưng hiếm khi là những lời ác ý, và giờ đây khi mà
cô đã nhìn thấy Zarek thực sự, con người mà anh đã che giấu trước những người
khác, cô hiểu rõ bản chất của những lời chua cay đó.

Sự phòng vệ.

Chúng được
thốt ra để giữ cho những người khác tránh xa khỏi anh. Nếu bạn không để bất kỳ
ai len lỏi vào trong trái tim mình, thì bạn sẽ không bao giờ cảm thấy đau đớn
vì bị phản bội.

Cô không hiểu
làm sao anh có thể chịu đựng cuộc sống như thế. Trong vô vàn đau đớn và cô độc.
Để thù hận dẫn lối mỗi hành động và lời nói của anh.

Zarek là một
người đàn ông khắc nghiệt tràn đầy những nọc độc cay nghiệt còn nhiều hơn cả
con rồng Hydra chín đầu. Nhưng thậm chí cả Hydra cũng gặp được bạn đời của nó.

Đêm nay Zarek
đã gặp được phần tương xứng của mình và đó không phải là Thanatos.

Và cô sẽ không
từ bỏ anh.

Họ tiếp tục đi
cho đến khi tai cô ong ong và cả người cô lạnh đến tận xương tủy. Cô tự hỏi
liệu mình có bao giờ ấm lại được nữa không.

Zarek người
hiển nhiên đã quen với cái thời tiết giá rét này, tiếp tục điều khiển chiếc xe
chạy ngoằn nghèo, như thể đang cố đánh lạc hướng Thanatos.

Chỉ đến khi cô
chắc chắn cái ý tưởng những người bất tử không thể chết vì lạnh cóng là một
chuyện hoang đường, thì Zarek cuối cùng cũng dừng xe lại.

Anh tắt máy.

Rồi đột nhiên
sự im lằng bao trùm lên mọi vật. Khiến bầu không khí trở nên ngột ngạt.

Cô chờ đợi
Zarek đứng dậy và giúp cô ra khỏi chiếc xe trượt tuyết, nhưng những gì anh làm
là tháo mũ bảo hộ ra khỏi đầu cô. Anh quẳng nó đi và chửi thề lầm bầm.

Cô nghe tiếng
nó nện vào mặt đất, rồi sự im lặng trở lại và chỉ bị phá vỡ bởi tiếng thở của
bọn họ.

Cơn thịnh nộ
của Zarek vươn đến cô như một mối đe dọa hữu hình. Nó dữ dội và đáng sợ.

Một phần trong
anh muốn làm đau cô, cô có thể cảm nhận được điều đó, nhưng bên dưới cảm xúc ấy
cô cảm nhận được nỗi đau.

“Em là ai?”
Giọng Zarek ra lệnh và lạnh lẽo như mùa đông buốt giá. Anh vẫn vòng tay quanh
người cô và giọng anh ngay bên tai cô.

“Em nói anh
rồi mà.”

“Công chúa, em
nói dối tôi.” Anh gầm gừ. “Tôi có lẽ không thể đọc suy nghĩ, nhưng tôi biết em
không như vẻ ngoài của mình. Phụ nữ phàm trần không có bạn đồng hành là những
người Katagaria. Tôi muốn biết em thực sự là ai và tại sao em lại lẻn vào trong
tâm trí của tôi.”

Cô run rẩy vì
lo sợ. Bây giờ anh định làm gì với cô?

Anh sẽ để cô
lại cho Thanatos chứ?

Cô lo sợ khi
phải nói sự thật với anh, và nói dối không phải là điều cô thường làm mà chỉ
khi cô buộc phải làm thôi.

Anh có quyền
nổi giận với cô. Không phải vì cô đã nói dối anh, cô chỉ xoay sở để kể anh nghe
một ít việc thôi. Những thứ như mục địch thật của cô, lý do cô giúp anh, và
Thực tế rằng con sói mà anh ghét có thể biến thành người…

Vâng, cô đã
dối anh về việc Sasha chết, nhưng Sasha xứng đáng bị vậy.

Và cô đã đánh
thuốc anh.

Phải, đúng là
cô không thể tranh cử Qúy cô thân thiện của năm, nhưng mà, Zarek cũng không có
khả năng đó.

Đặc biệt là
trong tâm trạng như bây giờ.

Hơi thở ấm áp
của Zarek phả lên má cô. “Em là ai?” Anh lặp lại.

Astrid quyết định đây là lúc kết thúc sự dối trá này rồi.
anh xứng đáng được biết sự thật, và vì Artemis đã phá vỡ thỏa thuận và phái
Thanatos đến, thì việc gì phải che giấu cho vị nữ thần đó nữa chứ?

“Em là một nàng tiên.”

“Anh hy vọng em vừa lướt qua âm tiết quan trọng nhất của
từ đó, công chúa.”

“Anh nói sao?” Phải mất vài giây cô mới hiểu ý anh là gì.
Khi cô hiểu ra khuôn mặt cô nóng như bị lửa đốt. “Em không phải là người đàn bà
cuồng dâm[25]. Em là tiên nữ. Không
có o.”

[25]. Nympho: người đàn bà cuồng dâm. Nymph: tiên
nữ.

Trong vài phút anh không nhúc nhích hay nói gì cả.

Anh chậm rãi thở ra trong khi anh xem xét người phụ nữ
trước mặt anh và cố kiềm chế cơn giận chạy trong huyết quản của mình.

Một tiên nữ chết tiệt ư. Anh đáng ra phải biết một thứ
như vậy sẽ xảy ra.

Ồ, vâng, phải rồi. Làm như cái ý tưởng một tiên nữ Hy Lạp
sống tại Alaska là thứ mà anh có thể ngờ đến vậy. Loài của cô thường xuất hiện
quanh các bãi biển, đại dương và trong những cánh rừng hay sống trên đỉnh
Olympus.

Họ không xuất hiện trong một cơn bão và kéo một tên Thợ
săn đêm bị thương vào nhà họ.

Bụng anh quặn thắt lại khi nguyên nhân cho sự hiện diện
của cô đập vào tâm trí anh.

Một ai đó đã cử cô đến đây.

Vì anh.

Anh bấu chặt bánh lái, không dám thả tay ra vì lo sợ điều
anh có thể gây ra cho cô. “Vậy công chúa, em là tiên nữ đảm nhiệm việc gì?”

“Công lý.” Cô lặng lẽ nói. “Em phục vụ Themis và em được
cử đến đây để phán xét anh.”

“Phán xét tôi à?” Anh tạo ra một âm thanh ghê tởm. “Ồ, em
quả là kẻ không đáng tin mà.”

Trong đời mình Zarek chưa bao giờ muốn làm đau ai nhiều
như thế này. Anh đứng dậy trèo ra khỏi chiếc xe trượt tuyết trước khi cơn thịnh
nộ của anh bùng nổ, anh tạo ra khoảng cách giữa họ.

Đây chính là vận may của anh sao hay cái gì đây?

Anh cuối cùng cũng đã tìm được một anh nghĩ sẽ không phán
xét anh và cô ấy thực sự là một người phán xét, người mà cái mục đích chính của
cô ta là đưa ra phán quyết về anh và cách anh sống.

Ồ, phải rồi, anh thực sự biết cách chọn.

Các vị thần hẳn đang cười nhạo anh. Chế giễu anh.

Tất cả bọn họ.

Tức giận, anh đi vòng vòng chiếc xe trượt tuyết để anh có
thể quan sát cô ngồi trên ghế ngồi, nhìn có vẻ rất nghiêm trang và đứng đắn với
hai tay đặt trên đùi mình và giữ đầu cúi xuống.

Nhìn như một quý cô.

Làm sao cô ta dám đùa giỡn với anh như thế! Cô ta nghĩ
mình là ai chứ?

Anh đã quá mệt mỏi việc người khác chõ mũi vào việc của
anh lắm rồi. Mệt mỏi với những trò đùa và những lời dối trá.

Một người phán xét. Acheron đã cử một người phán xét đến
trước khi bọn họ kết liễu anh. Ooo, Zarek chỉ cảm thấy rất hài lòng bởi ý nghĩ
đó.

Có lẽ anh nên ca ngợi họ vì đã giả vờ tỏ ra công bằng với
anh. Dù sao cái chuyện chết giẫm này còn kinh khủng hơn những thứ anh đã phải
gánh chịu như một tên nô lệ bị kết tội

“Tất cả chuyện này chỉ là một trò chơi với em thôi, đúng
không công chúa? ‘Đến đây nào Zarek, ngồi vào lòng em này. Nói em nghe sao anh
không chịu cư xử cho phải phép.’” Tầm nhìn của anh trở nên tối tăm. Chết chóc.
“Mẹ kiếp cô đi quý cô kia, và mẹ kiếp tất cả bọn chúng.”

Đầu cô đột ngột ngâng lên. “Zarek, làm ơn đi à!”

“Sao thế, cô quyết định rằng Acheron đã đúng à? Tôi là
một thằng tâm thần, định hạ lệnh cho những con chó của cô đến giết tôi sao?”

Cô đứng dậy và quay người về hướng cô nghe giọng anh vang
lên. “Không. Thanatos đáng ra không được cử đến để truy lùng anh. Còn về
Acheron, anh ấy sẽ không bao giờ buộc tội anh. Nếu không nhờ anh ấy, giờ thì
anh đã chết rồi. Ai mà biết được anh ấy đã thỏa thuận cái gì với Artemis để em
có thể đến bên anh và tìm cách nào đó cứu lấy mạng sống của anh.”

Anh khịt mũi. “Ồ, phải rồi.”

“Đó là sự thật đó Zarek.” Cô nói, giọng cô đầy vẻ chân
thành. “Cứ phủ nhận như anh muốn đi, nhưng việc đó cũng không thay đổi được sự
thật rằng bọn em đứng về phía anh.”

Anh nhìn cô từ đầu đến chân với một ánh mắt ghê tởm mà
anh chỉ ước cô có thể biết ơn vì điều đó. “Tôi nên để em chết cóng ngoài này. Ồ
đợi đã, em là một tiên nữ bất tử mà. Em đâu có chết được.”

Cô nâng cằm lên và đứng thẳng người như thể cố lấy hết sự
cảm đảm để chống chọi với những lời nói tồi tệ phát ra từ anh. “Anh có thể bỏ
em ở đây nếu anh muốn thế. Nhưng người đàn ông mà em biết sẽ không nhẫn tâm và
độc ác đến thế. Anh ấy sẽ không bỏ mặc nhìn người khác chết đâu.”

Anh nghiến răng. “Em không biết cái gì về tôi hết.”

Astrid rời khỏi chiếc xe trượt tuyết. Chậm rãi bước tới,
cô vươn tay mình ra, muốn tạo ra những liên kết về mặt thể xác với anh. Cô cần
nó, và thứ gì đó mách bảo cô anh cũng cần nó. “Em đã ở bên trong anh Zarek. Em
biết thứ mà người khác không biết.”

“Thì đã sao nào? Chẳng lẽ điều đó nên khiến tôi cảm thấy
ấm áp và ve vẫy đuôi với em à? Xem nào, nàng công chúa nhỏ bé đã lẻn vào giấc
mơ của tôi để cứu lấy tôi. Ooo, tôi cảm động quá đi mất. Giờ tôi có nên khóc
không nhỉ?”

Cô tóm lấy tay
anh.

Các cơ bắp
trên người anh, cũng giống như chính anh đang căng ra và cứng rắn. Một cách dữ
dội. “Dừng lại ngay!”

Cô vươn người
chạm vào hai má lạnh như băng của anh bằng đôi bàn tay mình. Chúng đã phồng rộp
lên vì chuyến đi, và dù vậy chúng vẫn có thể sưởi ấm những ngón tay cứng như đá
của cô.

Nửa trông đợi
anh bước lùi lại, cô đã rất ngạc nhiên vì anh không làm vậy. Anh đứng đó như
tượng. Không nhúc nhích. Lạnh lùng. Cứng rắn.

Astrid nuốt
nghẹn, thầm ước có một cách nào đó khiến cho anh hiểu. Thầm ước có một cách nào
đó cô có thể với đến anh để ngăn cản anh tự hủy hoại bản thân mình.

Tại sao anh
lại không nhìn thấy sự thật cơ chứ?

Zarek không
thể thở nổi khi cô ôm lấy khuôn mặt anh bằng đôi bàn tay ấm áp của cô. Cô thật
xinh đẹp, với những bông tuyết nhỏ nhắn lấp lánh trên hàng mi và mái tóc vàng
của cô. Anh nhìn thấy nỗi đau trên gương mặt cô, nhìn thấy sự dịu dàng.

Cô có vẻ như
muốn giúp anh và dù vậy anh vẫn không thể thuyết phục bản thân tin vào điều đó.

Con người luôn
đầy lòng ích kỷ. Tất cả bọn họ.

Cô cũng không
phải là ngoại lệ.

Và dù vậy, anh
muốn tin tưởng cô.

Anh không muốn
khóc.

Cô đã làm gì
với anh vậy nè?

Trong một
khoảng thời gian ngắn ngủi trong giấc mơ của mình anh đã nghĩ có lẽ anh không
xấu xa đến vậy. Có lẽ anh cũng xứng đáng được hưởng một ít hạnh phúc.

Thánh thần ơi,
anh đúng là một thằng ngu mà.

Làm sao anh có
thể quá ngu ngốc và cả tin đến như vậy? Anh phải hiểu rõ hơn chứ.

Tin tưởng là
thứ vũ khí duy nhất được dùng để giết người.

Nó không chiếm
bất kỳ vị trí nào trong cuộc đời của anh hết.

Astrid vuốt ve
hai bên má anh bằng những ngón tay của cô. “Zarek, em không muốn anh phải
chết.”

“Công chúa ơi,
mỉa mai làm sao. Tôi lại muốn chết.”

Nước mắt đong
đầy trong mắt cô khiến những bông tuyết vươn trên mi cô tan chảy. “Em không tin
anh đâu. Thanatos hẳn đã rất sẵn lòng mang đến cho anh thứ mà anh mong ước và
dù vậy anh đã chiến đấu với hắn ta. Tại sao chứ?”

“Thói quen.”

Cô nhắm mắt
lại như thể đang rất bực anh. Cái ôm của cô siết chặt khuôn mặt anh hơn, rồi
với sự choáng váng của anh, cô bật cười. “Anh thực sự không thể ngăn bản thân
mình làm vậy, đúng không?”

Anh hoàn toàn
bối rối trước phản ứng của cô “Làm cái gì?”

“Tỏ ra là một
thằng khốn.” Cô nói, giọng cô vỡ ra thành những tiếng cười.

Vì cô cứ tiếp
tục cười như vậy, anh chỉ còn biết nhìn chằm chằm vào cô trong sự nghi hoặc.
Trước đây không một ai dám cười nhạo anh. Ít nhất thì cũng kể từ cái ngày mà
anh chết.”

Rồi cô làm một
điều bất ngờ nhất. Cô bước vào vòng tay của anh và ôm lấy anh. Tiếng cười của
cô mang cả cơ thể cô tiếp xúc với anh, khơi lên ngọn lửa trong anh.

Có nhắc anh
nhớ đến những giấc mơ của mình…

Cô vòng tay
mình quanh cổ anh và khéo anh lại gần hơn.

Chưa một ai
từng ôm anh như thế. Anh không biết mình nên ôm lấy cô hay nên đẩy cô ra.

Cuối cùng, anh
cảm nhận mình đang giữ hai tay mình vòng lấy cô một cách vụng về. Cái cảm giác
này giống hệt như trong giấc mơ của anh. Tuyệt vời như trong giấc mơ.

Anh ghét điều
đó hơn tất cả.

Cô siết chặt
lấy anh. “Em mừng là Acheron đã cử em đến với anh.”

“Tại sao?”

“Bởi vì em
thích anh, Zarek ạ, và nghĩ rằng nếu người khác làm nhiệm vụ của em thì giờ anh
đã mất mạng rồi.”

Thậm chí nghi
ngờ cô nhiều hơn cả trước đây, anh thả cô ra và bước lùi lại. “Sao em phải quan
tâm chuyện gì xảy ra với tôi chứ? Em đã ở bên trong tôi; hãy thành thực mà nói
tôi nghe tôi không làm em sợ à.”

Cô thở dài.
“Thành thật mà nói, có. Anh khiến cho em sợ hãi, nhưng vì lẽ đó em cũng nhìn
thấy điều tốt đẹp trong anh.”

“Và còn ngôi
làng em nhìn thấy trong giấc mơ của tôi thì sao? Ngôi làng mà tôi đã phá hủy.”

Cô nhăn trán.
“Nó như những mảnh vỡ ghép lại. Với em nó không giống như một ký ức, nó giống
như một thứ khác.

“Thứ gì?”

“Em không
biết. Em nghĩ vẫn còn nhiều việc đã xảy ra mà anh không nhớ hết.”

Anh lắc đầu.
làm sao cô có thể tin tưởng anh trong khi anh không có bất kỳ lòng tin nào vào
bản thân mình? “Em thực sự mù, phải không?”

“Không. Em
nhìn thấy anh, Zarek. Theo cách mà em nghĩ trước đay chưa từng ai nhìn thấy.”

“Công chúa,
anh đảm bảo với em, nếu em nhìn thấy con người thực sự của tôi, em sẽ tìm chỗ
trốn ngay lập tức.” Anh chế giễu.

“Chỉ khi em
biết anh đang đợi em ở nơi ẩn nấp đó.”

Anh choáng
váng với những gì cô nói.

Cô không có ý
đó.

Đó là một trò
đùa khác. Một bài kiểm tra khác.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.