Mãi Đừng Xa Tôi - Phần II - Chương 13
Chương Mười Ba
Rodney có bằng lái xe nên đã thu xếp mượn nội
trong ngày một chiếc xe từ các công nhân nông trại ở Metchley cách vài dặm dưới
đường cái. Trước nay anh ta vẫn kiếm được xe theo cách đó, nhưng riêng lần này
vụ dàn xếp đổ bể ngay hôm trước ngày chúng tôi dự định đi. Mặc dù mọi chuyện
được giải quyết khá dễ dàng – Rodney đi bộ đến nông trại và được người ta hứa
cho mượn một chiếc xe khác – nhưng điều thú vị là phản ứng của Ruth trong vòng
vài tiếng đồng hồ khi có vẻ như chuyến đi sẽ phải hoãn lại.
Cho tới lúc đó cô vẫn làm ra vẻ như toàn bộ vụ
này chỉ là một chuyện đùa, rằng cô hùa theo chỉ để Chrissie vui lòng thôi. Và
cô nói rất nhiều về việc chúng tôi quá hiếm khi khám phá tự do của mình từ khi
rời khỏi Hailsham; rằng dù sao cô vẫn muốn đến Norfolk để “tìm thấy
tất cả những gì chúng ta đã mất.” Nói cách khác, cô rất dụng công để cho chúng
tôi biết cô chẳng nghiêm túc gì lắm trong chuyện tìm ra “nguyên mẫu” của mình.
Hôm đó, trước khi lên đường tôi nhớ Ruth và
tôi đã đi dạo một chút, và chúng tôi bước vào gian bếp của ngôi nhà chính, ở đó
Fiona và vài cựu binh đang nấu một nồi hầm tướng. Và chính Fiona, vẫn lúi húi
làm mà không ngẩng đầu lên, bảo chúng tôi rằng cậu trai ở nông trại đã ghé vào
cho biết tin từ trước đó rồi. Ruth đang đứng ngay trước mặt tôi, nên tôi không
thấy mặt cô, nhưng toàn bộ thân hình cô như hóa đá. Thế rồi không nói một lời,
cô quay phắt lưng, đi ngang qua trước mặt tôi mà ra khỏi căn lều. Khi đó tôi
thoáng thấy gương mặt cô, vì vậy tôi mới nhận ra cô bực tức đến nhường nào.
Fiona bắt đầu nói gì đó đại loại như “Ồ, mình không biết…” Nhưng tôi nói nhanh:
“Ruth bực mình không phải chuyện đó đâu. Có chuyện gì khác ấy, chuyện gì đó xảy
ra từ trước kia.” Cũng chẳng hay ho gì lắm, nhưng đó là việc tốt nhất tôi có
thể làm khi tình thế thúc ép như vậy.
Cuối cùng, như tôi đã nói, chuyện rắc rối về
xe cộ cũng giải quyết xong, và sáng sớm hôm sau, khi trời còn tối om om, năm
chúng tôi leo lên một chiếc Rover méo mó nhưng hết sức tươm. Chrissie ngồi đằng
trước cạnh Rodney, ba đứa chúng tôi ngồi đằng sau. Điều đó có vẻ rất tự nhiên,
và chúng tôi cứ thế ngồi vào mà chẳng nghĩ gì. Nhưng chỉ sau vài phút, khi
Rodney đã đưa chúng tôi rời khỏi những lối mòn quanh co tối mịt ra những con
đường đúng nghĩa đường, Ruth, ngồi chính giữa, liền khom người về phía trước,
đặt tay lên băng ghế trước, bắt chuyện với hai cựu binh. Cô làm vậy khiến cho
Tommy và tôi, vốn đang ngồi hai bên cô, không thể nghe họ nói gì, và bởi cô
ngồi xen giữa chúng tôi nên chúng tôi cũng không thể nói chuyện với nhau, thậm
chí nhìn thấy nhau cũng không. Thỉnh thoảng, vào những lúc hiếm hoi cô tựa
người vào lưng ghế, tôi cố gợi chuyện gì đó giữa ba chúng tôi với nhau, nhưng
cô không hưởng ứng mà chẳng mấy chốc lại chồm lên, vùi mặt vào khoảng giữa hai
ghế trước.
Sau khoảng một tiếng đồng hồ, khi ngày bắt đầu
rạng, chúng tôi tạm dừng để duỗi chân duỗi cẳng cho Rodney đi xả bầu tâm sự.
Chúng tôi đỗ cạnh một cánh đồng rộng trống trải, thế là chúng tôi nhảy qua rãnh
nước và trong vòng mấy phút chúng tôi vừa xát hai tay vào nhau vừa nhìn hơi thở
mình bốc lên thành khói trong không khí. Đến một lúc, tôi nhận ra Ruth đã tách
ra khỏi chúng tôi, nhìn đăm đăm qua cánh đồng về phía mặt trời mọc. Thế là tôi
đi về phía cô và bảo do cô chỉ muốn trò chuyện với các cựu binh nên hãy đổi chỗ
với tôi. Làm vậy thì ít nhất cô cũng có thể nói chuyện với Chrissie còn Tommy
và tôi có thể chuyện trò gì đó trên suốt quãng đường đi. Tôi vừa mới dứt lời
thì Ruth đã nói thì thầm:
“Sao cậu lại khó khăn thế nhỉ? Lúc nào cũng vậy!
Mình không hiểu. Sao cậu cứ muốn làm cho rắc rối thế?” Rồi cô giật mạnh người
tôi, xoay tròn lại để cả hai chúng tôi đều đứng quay lưng về phía những người
khác, để dù chúng tôi có bắt đầu cãi cọ thì họ cũng không nhìn thấy. Chính cái
cách cô làm vậy, chứ không phải lời cô nói, đột ngột khiến tôi nhìn mọi chuyện
theo cách của cô: tôi hiểu ra rằng Ruth đang hết sức nỗ lực tỏ ra đàng hoàng
đúng mực, không chỉ cho chính mình mà còn cho tất cả chúng tôi, đối với
Chrissie và Rodney; thế mà tôi lại cứ đe sẽ phá ngang cô mà dựng nên một cảnh
dở khóc dở cười. Tôi hiểu tất cả, thế nên tôi chạm tay vào vai cô rồi quay lại
chỗ những người khác. Và khi chúng tôi trở lại ôi chú ý sao cho cả ba chúng tôi
vẫn ngồi y như trước. Nhưng lúc này, trong khi chúng tôi tiếp tục đi, Ruth trở
nên lặng lẽ hơn, tựa hẳn người vào lưng ghế, và thậm chí khi Chrissie hoặc
Rodney từ băng trước nói to lên điều này điều nọ với chúng tôi, Ruth cũng chỉ
ậm ừ để trả lời.
Tuy nhiên, khi chúng tôi đến được thị trấn bên
bờ biển thì mọi chuyện vui vẻ lên đáng kể. Chúng tôi tới vào khoảng giờ ăn trưa
và để chiếc Rover lại ở một bãi đỗ xe cạnh một sân golf mini đầy những lá cờ
bay phấp phới. Trời hửng nắng, lành lạnh, và theo tôi nhớ thì trong khoảng một
tiếng đồng hồ đầu tiên tất cả chúng tôi đều phấn chấn vì được ra ngoài đến nỗi
chẳng nghĩ ngợi gì lắm về lý do khiến chúng tôi tới đây. Đến một lúc thì Rodney
vừa kêu to liền mấy tiếng đầy hân hoan vừa vung vẩy hai tay dẫn chúng tôi theo
một con đường dốc dần lên, ngang qua những dãy nhà, thỉnh thoảng một cửa hàng,
và chỉ cần nhìn bầu trời cao rộng ta cũng có thể cảm thấy mình đang đi về phía
biển.
Trên thực tế, khi ra đến biển, chúng tôi thấy
mình đang đứng trên một con đường tạc vào một vách đá. Ban đầu tưởng như có một
dốc đứng đổ xuống chỗ bãi cát, nhưng khi cúi mình qua lan can ta có thể thấy
những lối đi bộ ngoằn ngoèo dẫn từ vách đá xuống phần trông ra biển.
Lúc này chúng tôi đã đói cồn cào bèn vào một
quán cà phê nhỏ cheo leo trên vách đá ngay chỗ bắt đầu các lối mòn đi bộ. Khi
chúng tôi bước vào, những người duy nhất trong đó là hai người đàn bà mũm mĩm
làm nhân viên phục vụ mang tạp dề. Họ đang ngồi hút thuốc ở một chiếc bàn,
nhưng liền nhanh chóng đứng dậy biến mất vào bếp, nên chúng tôi có được toàn bộ
cái quán ấy chỉ riêng cho mỗi chúng tôi.
Chúng tôi chọn chiếc bàn ngay phía sau – nghĩa
là chiếc bàn nhô ra gần vách đá nhất – nên khi ngồi xuống chúng tôi có cảm giác
gần như mình đang treo lơ lửng trên mặt biển. Lúc đó tôi không biết lấy gì để
so sánh với quán cà phê đó, nhưng nay tôi nhận ra rằng thật ra nó rất nhỏ, chỉ
có chừng ba, bốn chiếc bàn con. Người ta để mở một cửa sổ – có lẽ để quán khỏi
bị ám mùi chiên xào – nên thỉnh thoảng lại có một luồng gió lùa qua khắp căn
phòng khiến tất cả các tờ quảng cáo bay phần phật. Có một tờ thông báo bằng
các-tông ghim trên quầy được ghi bằng bút dạ màu, phía trên cùng nó là từ
“trông” với một con mắt nhìn thao láo bên trong chữ “o”. Nay thì tôi quá hay
gặp cũng một thứ đó đến nỗi thậm chí không buồn để ý, nhưng hồi đó tôi chưa
nhìn thấy nó bao giờ. Thế nên tôi nhìn nó đầy ngưỡng mộ, rồi bắt gặp cái nhìn
của Ruth và nhận ra rằng cô cũng đang nhìn nó sững sờ, thế là cả hai chúng tôi
phá lên cười. Đó là một khoảnh khắc nhỏ thật thoải mái, khi chúng tôi cảm thấy
cái cảm xúc khó chịu đã lớn lên giữa chúng tôi lúc ở trên xe giờ đã qua rồi.
Vậy nhưng, hóa ra đó gần như là khoảnh khắc cuối cùng như vậy giữa tôi với Ruth
trong suốt thời gian còn lại của chuyến đi.
*
* *
Chúng tôi hoàn toàn không nhắc đến “nguyên
mẫu” từ khi đặt chân đến thị trấn, và tôi cứ ngỡ rằng khi ngồi xuống rốt cuộc
chúng tôi cũng sẽ bàn đến vấn đề đó cho ra đầu ra đũa. Nhưng khi chúng tôi đã
bắt đầu ăn món xăng-uých, Rodney bắt đầu kể về Martin, bạn cũ của hai người,
anh này đã rời Nhà Tranh hồi năm ngoái và hiện đang sống ở đâu đó trong thị
trấn này. Chúng tôi không thể theo được phần lớn những gì họ nói, nhưng bản
thân Chrissie và Rodney có vẻ rất ư thích thú. Họ không ngừng liếc nhau và phá
lên cười, và mặc dù họ vờ như chuyện đó là cho chúng tôi, nhưng rõ ràng họ đang
nhớ lại chuyện đó chỉ để cho nhau. Nay nghĩ lại, tôi nảy ra ý nghĩ rằng cái gần
như là sự kỵ húy ở Nhà Tranh liên quan đến những người mới rời khỏi đó lẽ ra
phải ngăn không cho họ nói – thậm chí là chỉ nói với nhau – về bạn của mình, và
chỉ khi chúng tôi đi khỏi thì họ mới có thể tự buông thả mình theo kiểu đó.
Mỗi khi họ cười, tôi cũng cười cho lịch sự.
Tommy dường như còn ít hiểu mọi chuyện hơn cả tôi nên chỉ bật ra những âm thanh
nho nhỏ dè dặt gần như tiếng cười lạc lõng đằng sau một quãng. Thế nhưng Ruth
thì cứ cười, cười suốt, gật đầu lia lịa khi đôi kia nói bất cứ điều gì về
Martin như thể chính cô cũng đang nhớ lại. Rồi có một lúc, khi Chrissie nhắc
đến một chuyện gì đó thực sự khó hiểu – chị ấy nói gì đó đại loại như: “Ừ phải,
lại còn cái lần cậu ta cởi quần jeans ra nữa!” – thì Ruth vừa phá lên cười to
vừa ra hiệu về phía chúng tôi, như thể muốn nói với Chrissie: “Nào, giải thích
cho chúng nó đi để chúng nó cũng vui theo.” Tôi cho qua chuyện ấy, nhưng khi
Chrissie và Rodney bắt đầu bàn đến chuyện liệu chúng tôi có nên ghé qua căn hộ
của Martin không thì rốt cuộc tôi nói, có lẽ hơi lạnh lùng:
“Chính xác thì anh ấy làm gì ở đây? Tại sao
anh ấy lại có một căn hộ?”
Mọi người im lặng, rồi tôi nghe Ruth buông một
tiếng thở dài khó chịu. Chrissie chồm người qua bàn về phía tôi và nói với vẻ
điềm tĩnh, như đang nói với một đứa con nít: “Cậu ấy đang làm người chăm sóc.
Vậy chứ cậu nghĩ cậu ấy làm gì ở đây chứ? Cậu ấy giờ là người chăm sóc khá ra
trò đấy.”
Có một chút thay đổi nào đấy, và tôi nói:
“Mình muốn nói là nói thế. Chúng ta không thể đến thăm anh ấy được.”
Chrissie thở dài. “Ừ. Chúng ta không được thăm
những người chăm sóc. Cực kỳ nghiêm túc đấy. Nhất định là không khuyến khích.”
Rodney cười khẩy nói thêm: “Dứt khoát là không
khuyến khích. Đi thăm cậu ấy là hư, hư lắm.”
“Hư cực kỳ,” Chrissie nói rồi tặc tặc lưỡi.
Thế rồi Ruth xen vào nói: “Kathy nó không ưa
hư. Thành thử tốt hơn là chúng mình đừng đến thăm anh ấy.”
Tommy đang nhìn Ruth, rõ ràng là bối rối không
hiểu cô đang về phe ai, tôi cũng không biết nốt. Đột nhiên tôi nghĩ rằng có lẽ
cô không muốn chuyến đi này bị lạc hướng nên phải miễn cưỡng đứng về phe tôi,
thế là tôi mỉm cười với cô, nhưngn cô không nhìn lại tôi. Rồi Tommy đột ngột
hỏi:
“Cậu gặp nguyên mẫu của Ruth ở đâu hở Rodney?”
“Ồ…” Giờ chúng tôi đã đến thị trấn này nhưng
Rodney lại chẳng có vẻ thích thú gì lắm chuyện nguyên mẫu này nọ, và tôi có thể
thấy nỗi lo âu thoáng qua mặt Ruth. Cuối cùng Rodney nói: “Ở một khúc quanh gần
Đại lộ chính, đâu đó phía bên kia. Dĩ nhiên hôm nay có thể cô ấy nghỉ.” Thế rồi
khi chẳng ai bảo gì, anh ta nói thêm: “Họ cũng có ngày nghỉ mà, cậu biết đó.
Đâu phải khi nào họ cũng đi làm đâu.”
Trong một thoáng, khi anh ta nói vậy, một nỗi
sợ thoáng qua tôi rằng chúng tôi đã xét đoán mọi chuyện sai bét cả, rằng mặc
tất cả những gì chúng tôi đã biết, các cựu binh thường nói về các nguyên mẫu
chỉ như một cái cớ để được đi chơi, chứ không thực sự muốn đẩy chuyện đó xa
hơn. Ruth chắc cũng nghĩ như tôi, bởi lúc này chắc chắn cô có vẻ lo âu, nhưng
rốt cuộc cô vẫn cất một tiếng cười nhỏ, như thể Rodney vừa nói đùa vậy.
Rồi Chrissie nói bằng một giọng mới: “Cậu biết
không Ruth, có khi vài năm nữa bọn mình sẽ đến đây thăm cậu đấy.
Cậu làm việc trong một văn phòng đẹp. Mình không hiểu chừng đó thì còn ai có
thể ngăn bọn mình đến thăm cậu cả.”
“Đúng rồi,” Ruth nói nhanh. “Tất cả các cậu
đều có thể đến thăm mình.”
“Mình cho rằng chẳng có thứ luật nào cấm thăm
viếng người ta nếu người ta làm việc ở văn phòng cả,” Rodney nói. Anh ta bỗng
bật cười. “Bọn mình không biết nữa. Chuyện đó thực tình chưa xảy ra với bọn
mình trước đây.”
“Không sao đâu,” Ruth nói. “Người ta sẽ cho
phép các cậu thôi mà. Tất cả các cậu đều có thể đến thăm mình. Ngoại trừ Tommy,
nói rõ là vậy.”
Tommy có vẻ bị sốc. “Sao mình lại không đến
được?”
“Bởi vì cậu đã ở bên mình rồi, ngốc ạ,” Ruth
nói. “Mình sẽ giữ cậu.”
Chúng tôi đều cười. Một lần nữa Tommy lại chậm
hơn tất cả chúng tôi một chút.
“Mình nghe kể về cô này ở trên Wales,”
Chrissie nói. “Cô ấy là dân Hailsham, có lẽ lớn hơn lứa các cậu vài năm. Hình
như ngay lúc này cô ấy đang làm việc ở cửa hàng quần áo. Cô ấy thông minh lắm.”
Có những tiếng thì thầm đồng tình, và trong
một lát tất cả chúng tôi đều mơ màng nhìn những đám mây.
“Đó là Hailsham của các cậu đấy,” cuối cùng
Rodney nói, rồi lắc đầu như thể kinh ngạc.
“Rồi lại còn người kia nữa,” Chrissie đã quay
sang Ruth, “cái tay mà có lần cậu kể với bọn mình hôm trước. Cái cậu trai trên
lứa các cậu chừng hai năm, hiện làm nghề trông công viên ấy mà.”
Ruth gật đầu với vẻ tư lự. Tôi chợt nghĩ ra là
cần phải liếc nhanh sang Tommy để cảnh báo, nhưng khi tôi quay đầu sang cậu ấy
thì cậu ấy đã buột miệng nói rồi.
“Ai thế nhỉ?” cậu hỏi bằng giọng bối rối.
“Cậu biết là ai mà, Tommy,” tôi nói nhanh. Đá
chân cậu ấy hay thậm chí ngầm ra hiệu bằng giọng nói thì quá mạo hiểm: Chrissie
có thể phát hiện ra trong nháy mắt. Thế là tôi nói thẳng thừng, với vẻ hơi mệt
mỏi, như thể tất cả chúng tôi đã quá chán việc Tommy lúc nào cũng quên này quên
nọ. Song như thế chỉ có nghĩa Tommy vẫn chưa thủng ra.
“Bọn mình có biết người đó á?”
“Tommy, đừng nói chuyện đó nữa nhé,” tôi nói.
“Cậu nên đi kiểm tra bộ não đi thôi.”
Cuối cùng thì cậu ấy cũng có vẻ hiểu nên ngậm
miệng.
Chrissie nói: “Mình biết mình được ở Nhà Tranh
là may lắm rồi. Nhưng bọn Hailsham các cậu thì mới đúng là may
mắn. Các cậu biết…” Chị ấy hạ giọng và lại cúi về phía trước. “Có đôi điều mà
từ trước đến giờ mình vẫn muốn nói với các cậu. Ở đấy, ở Nhà Tranh ấy, thì
không nói được. Ai cũng nghe lỏm hết.”
Chị ấy nhìn quanh bàn, rồi dán mắt vào Ruth.
Rodney bỗng có vẻ căng thẳng, và ai cũng cúi người về phía trước. Và có cái gì
đó bảo tôi rằng chúng tôi đang đi đến chỗ, đối với Rodney và Chrissie, là mục
đích chính của toàn bộ chuyến đi này.
“Khi Rodney và mình đang ở Wales thì cùng lúc
bọn mình nghe nói về cái cô làm việc ở cửa hàng quần áo,” chị ấy nói. “Bọn mình
còn nghe nói vài chuyện khác nữa, chuyện về các học sinh Hailsham. Người ta bảo
là một số học sinh Hailsham trước đây, trong một số hoàn cảnh đặc biệt, có thể
xoay xở để được tạm hoãn. Chuyện ấy các cậu có thể làm nếu các cậu là học sinh
Hailsham. Các cậu có thể yêu cầu hoãn việc hiến tạng trong chừng ba, thậm chí
bốn năm. Cũng không dễ đâu, nhưng đôi khi người ta cũng cho các cậu làm vậy.
Chừng nào các cậu còn thuyết phục được người ta. Chừng nào các cậu đủ tư
cách.”
Chrissie nín lặng, đưa mắt nhìn mỗi chúng tôi,
có thể là để tăng hiệu quả kịch tính, cũng có thể để kiểm tra xem chúng tôi có
tỏ vẻ thừa nhận không. Tommy và tôi có lẽ trông rất lúng túng, nhưng Ruth thì
mang một trong những vẻ mặt khiến ta không thể biết cô đang cảm hoặc nghĩ gì.
Chrissie nói: “Người ta bảo nếu các cậu là một
cặp trai gái, và nếu các cậu yêu nhau, thực sự yêu, yêu thực tình ấy, và nếu
các bạn có thể chứng tỏ điều ấy ra, thì những người điều hành Hailsham ấy, họ
sẽ giải quyết cho các cậu. Họ sẽ giải quyết sao cho các cậu có thể sống với
nhau vài năm trước khi bắt đầu hiến tạng.”
Giờ thì có một không khí kỳ lạ bao quanh bàn,
một cảm giác nhoi nhói lan ra khắp mọi người.
Chrissie nói tiếp: “Lúc bọn mình ở Wales, các
học sinh ở Lâu Đài Trắng ấy, họ có nghe về cặp trai gái ở Hailsham này, cậu
trai chỉ còn thêm mấy tuần nữa là phải trở thành người chăm sóc. Thế là họ đi
gặp ai đó và được phép hoãn mọi thứ lại ba năm. Họ được phép cùng sống với nhau
ở đó, chỗ Lâu Đài Trắng, ba năm hẳn hoi, không phải đi đào tạo hay gì gì cả. Ba
năm chỉ cho họ chung sống với nhau thôi, vì họ đã chứng minh được rằng họ thực
sự yêu nhau.”
Đến lúc này tôi nhận ra Ruth đang gật đầu với
vẻ đầy hiểu biết. Chrissie và Rodney cũng nhận ra, và trong khoảng mấy giây họ
nhìn cô như thể bị thôi miên. Và tôi như có thể nhìn thấy cảnh Chrissie và
Rodney, khi còn ở Nhà Tranh, suốt mấy tháng trời trước cái khoảnh khắc này, họ
đã bàn lui bàn tới, hối thúc chuyện này giữa họ với nhau. Tôi thấy cảnh họ nêu
chuyện ấy ra, đầu tiên rất ngập ngừng, nhún vai, dẹp sang một bên, rồi lại nêu
ra, không bao giờ có thể để yên chuyện đó. Tôi có thể nhìn thấy họ nghĩ vẩn vơ
đến việc nói với chúng tôi về chuyện đó, thấy họ trau đi chuốt lại xem phải nói
thế nào, cụ thể là nên nói những gì. Tôi lại chú mục vào Chrissie và Rodney
đang đăm đăm nhìn Ruth trước mặt tôi, và cố dò đoán nét mặt họ. Chrissie có vẻ
vừa sợ sệt vừa hy vọng. Rodney có vẻ bồn chồn, như thể anh ta chẳng dám tự tin
mình sẽ không buột mồm nói một điều không nên nói.
Đây không phải lần đầu tôi gặp những lời đồn
về chuyện hoãn. Thỉnh thoảng vài tuần trước đó, tôi đã bắt gặp ngày càng nhiều
những mẩu tin đồn như vậy ở Nhà Tranh. Luôn luôn là các cựu binh nói riêng với
nhau, và khi bất cứ ai trong chúng tôi xuất hiện, họ đều có vẻ lúng túng và im
lặng. Nhưng tôi cũng đã nghe đủ để nắm được ý chính; và tôi biết nó có liên
quan đặc biệt đến các học sinh Hailsham chúng tôi. Dù có vậy đi nữa, chỉ đến
hôm đó, trong quán cà phê trông ra biển kia, tôi mới thực sự ngộ ra rằng ý niệm
đó có vai trò quan trọng đến thế nào đối với một số cựu binh.
Chrissie nói tiếp, giọng hơi run run: “Mình
cho rằng các cậu biết chuyện đó. Các thứ lề luật, kiểu như thế.”
Chị ấy và Rodney lần lượt nhìn mỗi chúng tôi,
rồi cái nhìn của họ lại dán vào Ruth.
Ruth thở dài rồi nói: “Ừ thì người ta có kể
với chúng mình vài điều, hiển nhiên rồi. Nhưng – cô nhún vai – chuyện ấy chúng
mình cũng có biết gì nhiều đâu. Chúng mình chả bao giờ thực sự nói về chuyện đó
cả. Dù sao thì chúng mình cũng nên đi hỏi thật.”
“Các cậu sẽ đến hỏi ai?” Rodney chợt hỏi.
“Người ta bảo khi nào muốn thì các cậu phải đi nộp đơn cho
ai?”
Ruth lại nhún vai. “Mình bảo cậu rồi. Chúng
mình có nói gì nhiều về chuyện đó đâu.” Hầu như một cách bản năng, cô nhìn tôi
và Tommy chờ chúng tôi ủng hộ, đó có lẽ là một sai lầm, bởi vì Tommy nói:
“Nói thật, mình chả hiểu các cậu đang nói
chuyện gì cả. Luật lệ nào ở đây thế?”
Ruth quắc mắt nhìn cậu ấy, còn tôi thì nói
nhanh: “Cậu biết mà, Tommy. Những chuyện người ta vẫn hay kháo nhau ở Hailsham
ấy mà.”
Tommy lắc đầu. “Mình không nhớ,” cậu ta nói
một cách cương quyết. Và lần này tôi thấy rõ – và chắc Ruth cũng thấy – rằng
cậu ta hoàn toàn không chậm hiểu. “Mình không hề nhớ chuyện gì như vậy ở
Hailsham cả.”
Ruth ngoảnh mặt khỏi cậu ta. Cô nói với
Chrissie: “Các cậu cần phải hiểu một điều là thậm chí dù Tommy từng ở Hailsham
đi nữa, cậu ta cũng chẳng hề giống học sinh Hailsham thứ thiệt chút nào. Chuyện
gì cậu ấy cũng bị cho ra rìa, ai người ta cũng cười cậu ấy suốt. Thành thử đi
hỏi cậu ấy bất cứ chuyện gì kiểu như thế này là vô ích. Giờ mình muốn đi gặp
cái người mà Rodney nói ấy.”
Một ánh nhìn hiện lên trong mắt Tommy khiến
tôi nghẹt thở. Đó là ánh nhìn đã lâu tôi không nhìn thấy, nó thuộc về một Tommy
khác, không phải cậu Tommy mà người ta từng phải giam trong phòng học mặc cho
cậu ta đá bàn đập ghế. Rồi ánh nhìn ấy dịu đi, cậu quay về phía bầu trời bên
ngoài, thở hắt ra nặng nề.
Các cựu binh không hề nhận thấy gì bởi cùng
lúc ấy Ruth đã đứng dậy nghịch nghịch áo khoác. Thế rồi có một chút gì đó
ngượng ngập khi tất cả chúng tôi cùng đẩy ghế đứng dậy. Tôi được phân công cầm
hầu bao, nên tôi lại chỗ quầy để trả tiền. Những người khác đứng phía sau tôi,
và trong khi đợi trả tiền thừa, tôi quan sát họ qua một trong những cửa sổ to
mờ sương, họ đi tới đi lui dưới ánh nắng, không nói chuyện, chỉ nhìn xuống biển
dưới kia.

