Trọng tử (Tập 2) - Chương 38 - Phần 2

Trọng Tử vừa mới nhìn thấy rất nhiều tiên nhân uống đến độ say khướt, thông thường một người uống càng nhiều rượu thì ánh mắt càng trở nên lờ đờ, mơ màng, duy chỉ có người trước mặt này, sóng mắt vẫn êm dịu, hai đồng tử đã đen càng thêm lấp lánh, tựa như nước gợn mặt hồ, khiến ai nhìn vào cũng có cảm giác trái tim xao xuyến khôn nguôi, trong lúc nhất thời, ngay cả những lời muốn nói nàng cũng quên sạch, hốt hoảng cụp mắt.

Rượu trong chén lóng lánh.

Chiếc miệng nhỏ nhắn khẽ mím lại, hai gò má ửng hồng như cánh hoa đào, mang theo vẻ xấu hổ, thẹn thùng pha lẫn hạnh phúc.

Lạc Âm Phàm vội nhìn đi chỗ khác, giơ tay đón chén rượu nhưng không uống mà đặt xuống mặt bàn.

Bất luận nàng có cố gắng thế nào thì trong mắt chàng, nàng cũng chỉ là người thế thân vị sư tỷ kia, còn không bằng Trác Vân Cơ nữa kìa! Trọng Tử ấm ức, uống cạn chén rượu, trong cơn tức giận, nàng bỏ hết phép tắc, lễ nghi, đứng phắt dậy, rời đi.

Trời đã sẩm tối, những bông tuyết li ti rơi xuống khuôn mặt nhỏ nhắn, đẹp như thơ như họa, nàng chỉ cảm thấy lạnh buốt. Cảm giác say cũng theo hơi lạnh mà tan biến, trí óc dần tỉnh táo.

Gần đây Trọng Tử không sao kiềm chế được tâm trạng, tình huống càng ngày càng nghiêm trọng, hôm nay nàng còn dám trưng bộ mặt đó với sư phụ! Trọng Tử ôm lấy bên ngực đang đánh trống dồn, thầm hoảng sợ, bất giác run lên, người uể oải, ướt đẫm nước tuyết, cứ thế đi về phía trước, không mục đích.

Phía trước là một rừng mai rực rỡ, những cánh mai hồng chúm chím nở trong gió tuyết khiến người nhìn cảm thấy tinh thần phấn chấn hơn rất nhiều. Nàng bất giác đi sâu vào rừng mai, những phiến đá dọc đường đã bị tuyết bao phủ một lớp dày, có thể thấy nơi này thường ngày rất ít người qua lại. Trọng Tử đứng giữa rừng mai, lặng lẽ ngắm nhìn tuyết trắng khẽ rơi trên những cánh hoa, tươi đẹp mà yên bình.

Phía trước có một cây hoa mai tươi tốt hơn hẳn những cây khác.

Trọng Tử vô cùng hứng thú, giơ tay làm phép, tuyết trắng dưới mặt đất liền bay lên không trung, hiện ra phiến đá sạch sẽ, bằng phẳng bên dưới. Phiến đá to, dài, kéo thẳng tới gốc cây mai đó, Trọng Tử đến bên, ngồi xuống, đang vui vẻ thì chợt thấy trên phiến đá có khắc chữ nhỏ li ti.

Ai lại khắc chữ trên phiến đá này nhỉ? Trọng Tử cảm thấy hiếu kỳ, ngồi xổm xuống mặt đất, tỉ mỉ xem xét.

Vùng đất này vô cùng tĩnh lặng, quanh năm tuyết trắng bao phủ, không có người quét tước, dọn dẹp nên những chữ khắc ở đây đã có từ rất lâu rồi nhưng vẫn chưa ai phát hiện ra, chữ viết không bị phai nhiều lắm, vẫn có thể đọc được dễ dàng.

Lúc nhìn rõ trên đó viết gì, Trọng Tử chợt ngây ngốc.

Phiến đá màu xanh đen này thực chất là một bức tranh, trên đó chỉ viết duy nhất bốn chữ: “Sư phụ, Thủy Tiên.”

Trái tim tựa hồ bị một thứ gì đó chọc vào, mặt Trọng Tử trắng bệch, cắt không còn giọt máu, nàng nhanh chóng đứng lên, quay trở về.

Âm Thủy Tiên? Đó là điều sai trái...

Là sai trái...

“Trác Hạo, nếu hôm nay chàng không nói rõ ràng với ta thì đừng có nghĩ tới chuyện bỏ đi! Chi bằng chúng ta tới trước mặt tôn giả để nói rõ chuyện này.” Một giọng nữ cao vút vang lên giữa không gian tĩnh mịch.

“Sao tôn giả lại đi quản những chuyện này cơ chứ?” Giọng nói của nam nhân này nghe rất quen tai, rõ ràng là Trọng Tử đã nghe qua ở đâu rồi. “Ta đối với nàng là thật lòng, chỉ có điều ta đã cưới nàng ấy, nàng không phải là không biết, nàng ấy chính là cháu gái của Mẫn tiên tôn. Nếu ta thay lòng đổi dạ, chẳng phải Mẫn tiên tôn sẽ chém chết ta trước sao?”

“Nói chung, chàng không thể không quan tâm tới thiếp.”

“Nàng đừng nóng vội, đợi sau này về, ta sẽ bẩm báo với phụ thân, cầu xin phụ thân ta nói đỡ với Mẫn tiên tôn, có được không?”

“Mẫn lão nhi là cái thá gì, đến cha thiếp còn chẳng sợ lão.”

“Nàng từ trước đến nay luôn là người ôn hòa, hiền dịu, giờ lại gây náo loạn như vậy, chẳng phải sẽ khiến bọn họ chê cười hay sao?” Nam nhân buông lời ngọt nhạt dụ dỗ vị cô nương kia. “Đợi qua đại hội này rồi nói tiếp nhé!”

“Chàng lại lừa gạt thiếp!”

“Sao có thể chứ? Ba ngày sau nàng đến đây đợi ta, ta nhất định sẽ đưa nàng đi.”

Vị cô nương kia mặc dù còn hoài nghi nhưng vẫn bị những lời đường mật của nam nhân dỗ ngon dỗ ngọt, quả nhiên giây lát sau nàng ta đã chấp thuận.

Một kẻ gặp bất cứ ai cũng yêu, dùng những lời đường mật để dụ dỗ người ta thì không thể là một người tốt! Trọng Tử vội vã đi được một đoạn ngắn, đang cố gắng trấn tĩnh... lại thì vô tình nghe được cuộc đối thoại này. Nam nhân kia, không khó để nhận ra, chính là Trác thiếu cung chủ của Thanh Hoa cung, còn vị cô nương đó ngoại trừ Chức Cơ ra thì không thể là ai khác.

Hóa ra hắn tên là Trác Hạo.

Trọng Tử từ trước tới nay vẫn giữ nguyên tắc “không phải việc của mình thì không nói xen vào”, nhưng gần đây tâm tính của nàng thay đổi một cách chóng mặt, nhìn thấy cảnh tượng này, nàng tức tối vô cùng, thốt lên một câu: “Hắn đang lừa dối tỷ đấy, tỷ đừng có mắc lừa hắn!”

Hai người đang đứng trong lùm hoa giật mình, xoay mặt nhìn về hướng Trọng Tử.

“Nàng ta là ai?” Vẻ mặt đanh lại, Chức Cơ chất vấn Trác Hạo.

Trác Hạo đã nhận ra Trọng Tử, khẽ nhíu mày, không đáp.

Có lòng hảo tâm muốn nhắc nhở lại bị hoài nghi, Trọng Tử thầm mắng Chức Cơ là đầu óc bã đậu, nhưng càng chán ghét mình hơn vì có cái miệng mà cũng không giữ được, xoay người định rời đi.

Chức Cơ đâu dễ bỏ qua, gọi giật Trọng Tử lại: “Ngươi là ai? Sao lại nhận ra chàng?”

Trọng Tử tỏ vẻ ngạc nhiên, nói: “Trác thiếu cung chủ vang danh thiên hạ, khắp Tiên môn có ai là chưa từng nghe qua, có ai là không nhận ra cơ chứ?” Lời nói này mang vẻ châm chọc.

Chức Cơ tẽn tò, lát sau nhìn Trác Hạo, nói: “Nàng ta nói chàng lừa dối thiếp, có thật thế không?”

“Phu nhân của ta tới rồi!” Trác Hạo bỗng cau mày. “Ta lánh đi trước đây, nàng thay ta chống đỡ với nàng ấy, đừng nói là ta đang ở đây nhé!” Nói xong, Trác Hạo lập tức biến mất.

Chức Cơ và Trọng Tử cùng xoay mặt lại nhìn, quả nhiên thấy hai vị cô nương, một trước, một sau đang vội vã đi tới. Trọng Tử nhận ra ngay người đi phía trước, đó chính là vị sư cô nổi tiếng lạnh lùng - Văn Linh Chi, còn ngươi đi sau chính là Trác thiếu phu nhân Mẫn Tố Thu mà ban nãy nàng vừa nhìn thấy trong yến hội.

Mẫn Tố Thu lạnh lùng nói: “Văn Linh Chi, ngươi đứng lại cho ta!”

Văn Linh Chi xoay người lại. “Trác thiếu phu nhân đang ra lệnh cho ta đấy ư?”

“Chính ngươi đã khích bác, chia rẽ vợ chồng ta!”

“Ta chỉ nói sự thật, tại sao lại gây chia rẽ chứ?”

Mẫn Tố Thu giận dữ nhìn Văn Linh Chi, chiếc khăn lụa trên tay nàng ta xoắn chặt lại.

Văn Linh Chi cũng không thèm bận tâm, nói: “Chẳng phải năm đó chính ngươi đã cho người truyền tin về tàn hồn của Vạn Kiếp khiến Trọng Tử quyết tâm tới đó dò xét, hại nàng ta chết thảm đó sao? Ta từ trước đến nay toàn phải chịu tiếng xấu thay người khác, khó có được cơ hội vứt bỏ cái mai rùa nặng trịch trên lưng, ta nói ra chân tướng sự việc, ngươi phải cảm tạ ta mới đúng.”

Nghe thấy họ nhắc đến tên mình, Trọng Tử hơi ngây ra nhưng nàng nhanh chóng hiểu ra người họ đang nói tới là ai, nàng giật mình, nghe ý tứ trong lời nói của Văn Linh Chi thì chẳng lẽ sư tỷ và vị Trác thiếu phu nhân này có quan hệ với nhau ư?

Trọng Tử không ưa sư tỷ của mình chút nào nhưng nếu có người từng hãm hại tỷ ấy thì đó lại là chuyện khác.

“Ngươi nghĩ ngươi làm thế thì Tần Kha sẽ để mắt tới ngươi hay sao?” Mẫn Tố Thu cười nhạt.

“Đúng là hai thế hệ nên suy nghĩ cũng khác nhau, ý Trác thiếu phu nhân thế nào, ta không rõ lắm.” Văn Linh Chi thản nhiên nói: “Có tiểu bối ở đây, ta khuyên phu nhân phát ngôn cẩn thận một chút, không vì chút chuyện cỏn con mà đánh mất thân phận lẫn thể diện của mình.”

Mẫn Tố Thu tức giận tới mức hồ đồ, lúc này mới phát hiện cách đó không xa quả nhiên có người đang đứng nhìn, phu quân mình đã bao năm ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, bởi thế nàng ta tự nhiên sinh lòng đố kỵ với những thiếu nữ xinh đẹp, vừa nhìn thấy Trọng Tử đã cau mày, nhìn sang người đang đứng cạnh Trọng Tử thì nhất thời giận dữ, bất chấp cả sự tôn nghiêm với Văn Linh Chi hét lên: “Chức Cơ!”

Chức Cơ hiển nhiên chẳng sợ nàng ta, nở nụ cười đầy khiêu khích. “Lão yêu bà kia, ngươi coi ta là cái gì?”

Mẫn Tố Thu nói: “Trác Hạo đâu rồi?”

Chức Cơ hận một nỗi không thể giấu Trác Hạo tới một nơi mà chỉ có nàng ta biết, hắn ở đâu sao có thể nói cho Mẫn Tố Thu biết được chứ. “Chàng ở đâu đến ngươi cũng không biết, ta làm sao mà biết được đây?”

Mẫn Tố Thu cười nhạt, nói: “Đúng là ả tiện nhân không biết xấu hổ, dám mê hoặc, dụ dỗ chồng người khác.”

“Là tại ngươi xấu xí, ác độc, đương nhiên không thể lọt vào mắt chàng rồi.” Chức Cơ không hề tỏ ra yếu thế, đảo mắt liếc nhìn Mẫn Tố Thu, cố ý chọc giận nàng ta. “Phải nhờ vào Ngọc Hoàn đan mới giữ gìn được nhan sắc, tu ba mươi hai năm mới thành tiên cốt, đâu xứng làm phu nhân của Trác Hạo ca ca? Chàng hiện đang vô cùng hối hận, nói rằng đã cưới nhầm người, hận không thể bỏ được ngươi, còn nói cả đời này chỉ yêu một mình ta thôi.”

Phu thê trong Tiên môn mà có thời gian tu thành tiên cốt không đồng đều, để có ngoại hình tương xứng thì vẫn thường dùng đan dược quý báu để duy trì tuổi thanh xuân. Việc này vốn chẳng có gì mới mẻ, càng không có ai để ý nhưng Mẫn Tố Thu là người quá nhạy cảm, luôn canh cánh trong lòng chuyện này, giờ bị Chức Cơ chọc đúng chỗ ngứa thì nổi giận đùng đùng, chạy lên, định tát Chức Cơ một cú nảy lửa. Chức Cơ sớm đã có phòng bị, nghiêng người tránh rồi giơ tay rút một cây trâm trên đầu làm vũ khí, xông lên đáp trả Mẫn Tố Thu.

Có lẽ từ xưa tới nay, hình tượng nữ nhân đại diện cho sắc đẹp và tính tình lương thiện nên khi đánh nhau, họ cũng phải giữ hình tượng, không cào cấu, cắn xé nhau mà nhanh chóng thi triển thuật pháp, tạo thành một trận hỗn chiến giữa rừng mai.

Trọng Tử đứng một bên nhìn đến nỗi chẳng còn gì để nói.

Đầu sỏ của việc này không phải ai khác mà chính là tên Trác Hạo trăng hoa kia, dù sao thì hắn cũng là người lừa gạt Chức Cơ đầu tiên chứ không phải Chức Cơ chủ động dụ dỗ hắn, cho dù không có Chức Cơ thì hắn cũng tìm một nữ nhân khác mà thôi.

Vị Trác thiếu phu nhân này nhìn bề ngoài có vẻ yếu đuối, thanh nhã, trong yến hội cũng hết sức nhẹ nhàng, lịch thiệp, ai ngờ khi động thủ, nàng ta cũng hung hãn không thua kém Chức Cơ. Chức Cơ mặc dù nhìn có vẻ hung hăng nhưng lúc xuất thủ lại hết sức chừng mực, không hề có ý muốn đả thương người khác. Ngược lại, Trác thiếu phu nhân chỉ một mực giáng đòn hiểm độc xuống mặt Chức Cơ, rõ ràng là muốn hủy hoại dung nhan của tình địch. May mà thuật pháp của Chức Cơ không thua kém, liên tiếp tránh được độc thủ của Mẫn Tố Thu.

Trác thiếu cung chủ đã từng cầu hôn sư tỷ của mình, giờ lại lấy Mẫn Tố Thu làm vợ, xem ra cái chết của sư tỷ rất đúng ý nàng ta. Trong nhân gian có câu: “Chó cắn người là chó không sủa, chó sủa là chó không cắn”, một cô nương có địa vị như vậy mà lại toan tính độc địa đến thế xem ra cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Trọng Tử vốn thông cảm với nỗi khổ bị chồng ruồng rẫy của Mẫn Tố Thu, nhưng hôm nay biết nàng ta có liên quan tới cái chết của sư tỷ, lại nghĩ tới ánh mắt của nàng ta nhìn mình đầy oán hận và uy hiếp ban nãy, Trọng Tử nhất thời không còn chút cảm thông nào với nàng ta nữa.

Nhìn hai nữ nhân đánh nhau vì một người đàn ông, Trọng Tử cũng không bận tâm, vì hiện giờ vẫn còn một vị trưởng bối ở đây, nàng tiến lên hành lễ. “Bái kiến Văn sư cô!”

Văn Linh Chi chỉ cười, nói: “Chỉ vì một gã đàn ông mà lại trở thành như vậy ư?”

Trọng Tử hơi sửng sốt, nhất thời không biết nói gì.

Văn Linh Chi xoay người bỏ đi.

Trọng Tử cũng không có hứng theo dõi trận đánh giữa Mẫn Tố Thu và Chức Cơ nữa, định bụng quay lại yến hội. Vừa đi vừa cúi nhìn lớp tuyết dày đặc dưới chân, nàng bất giác nhớ tới những lời Văn Linh Chi đã nói, không biết tại sao trong lòng lại dấy lên bao nhiêu chuyện, khó có thể nói thành lời.

“Trọng Tử!” Một chiếc quạt giấy bỗng chặn trước mặt nàng.

“Trác thiếu cung chủ?” Trọng Tử vội dừng bước mỉm cười hành lễ, trong đầu thầm nghĩ không may rồi.

“Hóa ra muội chính là Trọng Tử kia à?” Trác Hạo lấy cán quạt nâng cằm nàng lên. “Thảo nào lúc đó Tần Kha không nói cho ta biết, thật là lãng phí một gương mặt đẹp.”

Chỉ tự trách mình lắm miệng sinh sự, Trọng Tử đuối lý khí thế bỗng giảm đi vài phần. “Ta không hiểu Trác thiếu cung chủ nói vậy là có ý gì?”

Trác Hạo bỏ chiếc quạt ra khỏi cằm nàng, khẽ nói: '“Dung mạo này, thật sự là... không xứng với cái tên ấy.”

Không gì có thể ác độc hơn câu nói này, Trọng Tử vô cùng giận dữ, không chút nghĩ ngợi, cười lạnh, nói; “Ta đương nhiên không thể so sánh với sư tỷ. Đáng tiếc, cho dù tỷ ấy có đẹp đến đâu thì tỷ ấy cũng đã mất rồi, Trác thiếu cung chủ cũng đã cưới người khác đó thôi!”

Nét cười phóng khoáng luôn thường trực trên môi Trác Hạo bỗng đông cứng, tựa hồ bị tuyết đóng băng.

Thấy mình nói hơi quá lời, Trọng Tử xoay người muốn chạy trốn, đột nhiên cổ tay bị hắn nắm chặt lấy, vô cùng đau đớn, may mà nàng đã nhanh chóng làm phép chống cự nhưng sức mạnh mãnh liệt đó vẫn khiến nàng đau đớn, suýt kêu thành tiếng.

Hàng lông mày lưỡi mác dựng ngược, ánh mắt thể hiện vẻ lạnh lùng, Trác Hạo thản nhiên nói: “Muội nói thử xem, nàng ấy có điểm gì đẹp, điểm gì tốt?”

Trọng Tử tức giận kêu lên: “Ta làm sao biết được, buông ta ra!”

“Không biết ư?” Trác Hạo cười nhạt, càng nắm chặt cổ tay Trọng Tử. “Ta đối với nàng ấy thế nào, vì nàng ấy mà đã làm những việc gì, vậy mà nàng ấy có thể đối xử với ta như vậy sao...”

Không ngờ hắn lại kích động đến vậy, Trọng Tử nén đau, nghi hoặc nhìn hắn, lẽ nào sự tình không hề giống như những gì nàng nghĩ?

Đêm càng khuya, tuyết rơi càng dày. Trong gió tuyết vi vu, cặp mắt kia dường như đã từng nhìn thấy ở đâu đó… Trọng Tử nhìn hắn trong giây lát rồi đột nhiên cụp mắt nói: “Xin lỗi!”

Trác Hạo sửng sốt.

Hàng mi dài rủ xuống, dường như còn long lanh, ươn ướt, che đậy thần sắc trong đôi mắt kia, vẻ sáng sủa, linh hoạt trên khuôn mặt đã giảm sút, nhìn đẹp đến đáng thương, thoáng nhìn lại có nét quen thuộc. Đây là nguyên nhân khiến Trác Hạo dễ dàng thất lễ như vậy sao? Hai người có cái tên giống hệt nhau nhưng tiếc là người nên nói câu này phải là nàng ấy.

“Chẳng trách tôn giả lại thu nhận muội làm đồ đệ.” Bàn tay chậm rãi buông nàng ra, hắn khẽ buông tiếng thở dài, không nhìn Trọng Tử thêm nữa, xoay người bước vội.

Trọng Tử nhìn theo bóng lưng đó đến đờ đẫn cả người.

“Về thôi!”

“Sư phụ!”

Lúc nãy ở yến hội, phát hiện ra biểu hiện dị thường của nàng, Lạc Âm Phàm đã hơi hoài nghi nhưng lúc đó chỉ nghĩ là do nàng uống say, thấy nàng hồi lâu chưa trở về, sợ nàng một mình chạy lung tung, gặp phải chuyện chẳng lành. Lạc Âm Phàm vô cùng lo lắng, cố gắng thoái thác lời chúc rượu, rời khỏi chỗ ngồi, chạy đến đây tìm.

Trọng Tử nhớ lại chén rượu kia thì xấu hổ, quay mặt đi chỗ khác.

Thấy tiểu đồ đệ bình an vô sự, Lạc Âm Phàm không nói gì nữa, xoay người quay trở về.

Trọng Tử càng thấy hậm hực, đuổi theo, kéo chàng lại. “Sư phụ!”

Nàng đang giận hờn đây mà, chỉ vì chàng không uống rượu nàng mời sao? Lạc Âm Phàm vừa tức giận vừa thấy buồn cười, nhìn dáng vẻ luống cuống của nàng thì không khỏi trách cứ: “Càng lớn càng hồ đồ, còn không mau theo sư phụ trở về!”

Vừa đụng vào bàn tay kia, Trọng Tử đã thấy trong người mình có một dòng điện xẹt qua khiến nàng muốn nhảy dựng lên, hạt mầm ẩn giấu sâu trong lòng đang cựa quậy muốn đâm chồi, lan rộng rồi nở hoa kết trái, máu trong cơ thể cũng theo đó mà nóng lên.

Đi được mấy bước, phát hiện bàn tay nhỏ bé kia nóng hôi hổi, Lạc Âm Phàm hoảng sợ, lập tức dừng lại, tỉ mỉ quan sát nàng.

Mặt Trọng Tử đỏ ửng, nàng đang cắn chặt môi.

Lạc Âm Phàm càng kinh hãi và nghi hoặc, liền mở miệng hỏi: “Trọng Nhi, ngươi… có phải là không được khỏe không?”

Giọng nói của chàng hết sức dịu dàng và tha thiết, xua tan toàn bộ lý trí của nàng, luân thường đạo lý hay lễ nghĩa đều bị cơn thủy triều cuộn trào mãnh liệt trong lòng đập tan hoàn toàn.

Trọng Tử ngẩng mặt nhìn chàng. “Sư phụ!”

Giọng nói vẫn nhẹ nhàng nhưng dường như khác hẳn ngày thường, đó là một loại cảm giác vô cùng kỳ quái, tựa như con gió lay động mặt hồ, gợn những làn sóng lăn tăn.

Lạc Âm Phàm sửng sốt.

Phía xa xa, tiếng hát, tiếng đàn, tiếng cười đùa chúc tụng loáng thoáng vọng đến.

Trên con đường mòn giữa khu rừng thưa thớt, trên đầu là những nhành mai bị tuyết trắng bao phủ, lạnh đến thấu xương, trên cao treo một chiếc đèn lồng hình bán nguyệt tỏa ra thứ ánh sáng dịu dàng và thanh khiết. Dưới ánh đèn, nàng đang đứng dựa vào cánh tay chàng.

Vầng thái dương ưu mỹ, khuôn mặt nhỏ nhắn sáng trong như ngọc, hai gò má ửng hồng. Đuôi mắt cong cong ẩn chứa nét cười tủm tỉm như đang xấu hổ, sóng mắt dâng tràn, uyển chuyển, quyến rũ, đúng là hội đủ các nét phong tình.

Đôi môi mọng đỏ vô cùng xinh đẹp, tựa một đóa mai hồng tươi non mơn mởn, nổi bật giữa nền tuyết trắng khiến người ta không kìm được lòng mà muốn nếm thử vị ngọt ngào bất tận của tạo hóa, hơi thở cũng dần trở nên gấp gáp, phả ra những làn khói trắng mờ ảo, một bông tuyết trắng tinh, mỏng manh bị hơi thở của nàng thổi qua, một lần nữa lại bay lên, nhanh chóng khiến không gian trở nên vô cùng ám muội.

Tinh thần bị chấn động mạnh, Lạc Âm Phàm lúng túng nhìn đi chỗ khác, lát sau lại cúi đầu nhìn nàng lần nữa, bất giác gọi: “Trọng Nhi?”

Tiếng gọi quen thuộc như châm thêm dầu vào ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội trong lòng Trọng Tử, bắt đầu thiêu đốt tâm can nàng, Trọng Tử cảm thấy hơi khó chịu, lại có chút gì đó như hưng phấn, run rẩy, không kìm nén nổi cảm xúc mà nhào vào lòng Lạc Âm Phàm, ôm chặt lấy chàng.

Đôi môi mỏng khẽ mím lại, giống hệt màu của sương tuyết, cũng quạnh quẽ, cô đơn y hệt con người chàng, thế nhưng chàng lại có thể dùng giọng nói dịu dàng nhất mà gọi nàng là “Trọng Nhi”.

Trong lòng muốn làm gì, Trọng Tử không rõ nữa. Những ngón tay thon dài, mịn như ống sáo bằng ngọc, nhẹ nhàng kéo một lọn tóc buông xõa của chàng xuống bên môi, mỉm cười e lệ rồi mặc sức làm càn. Không thích Trác Vân Cơ hay bất cứ người phụ nữ nào khác tới gần chàng, vì như vậy nàng sẽ đố kị, ghen tuông! Chàng không hề hay biết, thời gian chàng đi tu bổ đường thông xuống đáy biển, nàng đã lo lắng biết bao! Vậy mà chàng lại uống chén rượu mời của Trác Vân Cơ mà không tiếp nhận chén của nàng! Nàng chính là đồ đệ mà chàng thương yêu nhất kia mà!

“Sư phụ!” Trong giọng nói lộ vẻ trách cứ.

Khuôn ngực căng tròn hoàn mỹ dán chặt vào người chàng, theo nhịp thở gấp gáp mà phập phồng, khuôn mặt nhỏ nhắn khẽ ngẩng lên, vẻ ấm ức, thiết tha như mời gọi chỉ còn cách chàng trong gang tấc. Khuôn miệng nhỏ nhắn khẽ phả hơi nóng, hòa lẫn hương hoa mai nồng đượm dịu dàng vờn quanh chóp mũi Lạc Âm Phàm.

Lạc Âm Phàm trầm mặc trong giây lát, giơ tay hướng về phía trán nàng mà phẩy một cái. Trọng Tử chợt cảm thấy trí óc dần mê man, cơ thể mềm rũ, nàng thiếp đi, ngã vào lòng chàng. Lạc Âm Phàm một tay ôm nàng, lấy một bình ngọc nhỏ từ trong tay áo, đổ ra một viên dược hoàn, do dự một lát, cuối cùng vẫn đút vào miệng nàng.

“Sư huynh?”

“Lâu rồi chưa được uống rượu cùng đệ, vừa rồi ta đi tìm đệ mãi mà không gặp, đệ ra đây một mình à?” Ngu Độ chậm rãi đi tới, nhìn Trọng Tử đang thiếp đi trong vòm ngực Lạc Âm Phàm, kinh ngạc nói: “Đứa trẻ này...”

“Đứa trẻ này không biết tiết chế, chắc là uống say rồi, đệ đưa con bé về phòng nghỉ ngơi trước đã.

Ngu Độ mỉm cười gật đầu, không nói gì nữa.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.