Liệp Ưng Đổ Cục - Hồi 3 phần 2
Mùi vị của cái
chết
Tả thủ của Lý Hồng Bào đã rời khỏi vai
người kia, ngón cái chụm vào với ngón út và ngón áp út, ngón trỏ và ngón giữa
kề sát nhau, thành kiếm quyết thức, tả cước dò lên trước nửa bước, gót chân đối
mũi bàn chân phải, cành hoa trong tay giơ ngang ngực, chỉa xiên chỉ về phía
ngực Tiết Địch Anh.
Trong nháy mắt đó, cành hoa gần héo tàn
lại chừng như bị một thứ ma pháp thúc đẩy, bất chợt nảy nở sinh khí.
Lão hồng bào già yếu gần chết, phảng
phất cũng trong tích tắc đó bỗng có sinh khí, trong đôi mắt già nua khép hờ lấp
lánh hàn quang, thân người khòm khòm dần dần đứng thẳng dậy, khuôn mặt vàng khè
dần dần tươi sáng hẳn, huyết dịch khô cằn lại đã bắt đầu lưu động.
Sinh mệnh kỳ diệu như vậy, không có ai
có thể giải thích một người sao lại có thể trong tích tắc phát sinh biến hóa
thần kỳ như vậy.
Lẽ nào đó là đặc chất độc hữu của kiếm
khách?
Một vị hùng chủ đã thất thế từ lâu bỗng
trùng tân nắm lại quyền lực, một cô gái si tình bỗng gặp lại tình nhân đã ly
biệt từ lâu, một bà mẹ hiền đứng dựa cửa bỗng nhìn thấy con yêu đi xa trở về.
Đối với người cuộc đời đã hoàn toàn
tuyệt vọng, lúc bất chợt có hy vọng, há chẳng phải cũng có bộ dạng như vậy sao?
Sinh mệnh kỳ diệu làm sao, làm cho
người ta cảm động làm sao.
Tiết Địch Anh lại chừng như dần dần teo
quắt lại.
Quang thái của Lý Hồng Bào tăng cường
thêm một phân, khí thế của họ Tiết lại co rúc lại một phân.
Một thứ áp lực vô hình khổng lồ như một
quả núi đè ép lấy ông ta. "Cạch" một tiếng, miếng đá xanh lót đường
dưới chân ông ta đã vỡ vụn, chân ông ta đã dần dần lún chìm xuống đất.
Kỳ quái là thần sắc của ông ta nhìn vẫn
rất thản nhiên bình tĩnh, ông ta tuy không phản kích kháng cự, nhưng cũng không
thoái lui. Cũng không biết qua bao lâu sau, chợt có một biến hóa kỳ quái phát
sinh.
Những đóa hoa tàn trên cành cây vốn
đang khôi phục lại chút tàn dư, đột nhiên từng cánh từng cánh rớt rơi, lúc rơi
xuống tới đất đã hoàn toàn khô héo, cánh hoa vốn còn còn chút đỏ tươi, không
ngờ trong nháy mắt đã biến thành một màu đen chết chóc.
Lý Hồng Bào quát nhẹ một tiếng, cành
hoa trong tay bay ra, không ngờ đến giữa không trung đã gãy nát từng tấc từng
tấc.
Đến khi đoạn cây khô héo cuối cùng đã
rơi xuống, Lý Hồng Bào lại đã trở thành một lão nhân suy nhược còi cọc.
Quang thái sáng lạng trong giây phút
vừa qua giống hệt như lưu tinh vậy, âm thầm tắt ngóm, vô ảnh vô tung.
Lý Hồng Bào lại bắt đầu thở dài, ho
khan.
- Hay, rất hay. - Lão dùng một thứ nhãn
thần kỳ quái nhìn Tiết Địch Anh. - Vật cực tất phản, thịnh cực tất suy. Khi vật
đã đạt đến mức tột bực tất sẽ quay đầu trở lại, khi đã đầy đủ sung túc đến mức
tột bực tất sẽ suy kém đi xuống. Ngươi dĩ bất biến vi biến, tránh né sự sắc bén
lúc cực thịnh, dĩ bất chiến vi chiến, dĩ tĩnh quan biến.
Lão thở dài:
- Không tưởng được ngươi không ngờ đã
ngộ được chân ý của binh pháp từ trong kiếm, đã là đại tướng, không phải là
tiểu tốt.
Không những chân ý của binh pháp và
kiếm pháp tương đồng, vô luận làm chuyện gì, đến lúc đăng phong, đạo lý cũng
như vậy.
Người đầu trọc chợt thở dài.
- Ta không hiểu. - Gã nói. - Ta thật
không hiểu hai vị Thần Tài gia muốn làm gì?
Gã biết người ta đại khái cũng không
hiểu gã đang nói gì, cho nên tự giải thích:
- Muốn mời được Đại Hồng Bào tuyệt
không phải là chuyện dễ. Các ngươi mời ông ta đến chỉ bất quá là vì muốn thỉnh
ông ta đến xem kiếm pháp của Tiết đại tiên sinh ra sao, xem các ngươi lần này
đặt tiền có đúng chỗ không, nhưng sau khi xem rồi thì sao chứ? Lẽ nào các ngươi
còn có thể rút tiền đặt lại được?
Mặt hai vị Thần Tài vẫn giống hệt như
Thần Tài trong tranh họa vậy, béo tròn tròn, cười híp híp, hoàn toàn không có
chút phản ứng gì. Lý Hồng Bào lại nói:
- Ta cũng không hiểu, thật không hiểu.
- Ông cũng có chuyện không hiểu sao?
- Ta không hiểu là ngươi. - Lý Hồng Bào
hỏi Tiết Địch Anh. - Ngươi có biết gã là ai không?
- Không biết.
- Gã không phải là bằng hữu của ngươi?
- Gã không phải. - Tiết Địch Anh đáp. -
Gã đi chung với Đỗ tiên sinh, chắc là bằng hữu của Đỗ tiên sinh.
- Ngươi lầm rồi. - Lý Hồng Bào thốt. -
Gã cũng không phải là bằng hữu của Tiểu Đỗ. Trên thế giới này có những người
rất đặc biệt, bọn họ cơ hồ cái gì cũng có, lại không có bằng hữu, cả một bằng
hữu cũng không có.
Lão nhìn người đầu trọc, những nếp nhăn
nơi khóe mắt sâu hoắm, sâu như đao cứa.
- Ta biết ngươi là hạng người nào, cho
nên ta mới thấy kỳ quái, ngươi tại sao lại có thể đến đây? - Hồng bào lão nhân
nói. - Ở đâu có người gần chết, kên kên mới bay đến, nhưng ở đây tịnh đâu có
người gần chết.
Người đầu trọc như loài ưng ăn xác
người cười, cười lớn.
- Hồng bào lão quỷ, lần này ông đã nhìn
lầm rồi. - Gã cười lớn. - Ở đâu có người gần chết, chỉ có kên kên mới biết,
chết có một thứ mùi vị đặc biệt, cũng chỉ có kên kên mới ngửi thấy được.
Người đầu trọc lại nói:
- Hồng bào lão quỷ, chuyện đó ngươi
không thể hiểu được đâu, trên thế giới này chuyện ngươi không hiểu đại khái còn
không ít.
Tiếng cười của gã chấn động làm rụng
một đóa hoa tàn, người gã đã nghênh ngang bước đi giữa những cánh hoa rơi, đi
vài bước, bỗng như một con dơi đen sì lướt bay lên.
Không ai cản trở gã, mọi người trong
lòng đều đang tự hỏi mình:
Chết có mùi vị gì? Ở đây có người nào
sắp phải chết?
Loài ưng ăn xác
Bầu trời đã u tối, một cỗ xe ngựa đen
tuyền hình dạng rất bảo thủ đang từ từ lăn bánh trên con đường nhỏ hoang lương.
Hồng bào lão nhân khép mắt tựa người
vào một góc trong thùng xe, hai vị Thần Tài mặt tròn tròn giống như trong niên
họa đang ngồi đối diện nhìn lão.
Chung quy có một người mở miệng nói:
- Người đó đối với lão nhân gia ông
hình như rất vô lễ.
- Không phải là rất vô lễ, là vô lễ phi
thường. - Hồng bào lão nhân không ngờ lại không tỏ vẻ tức giận, chỉ điềm đạm
thốt. - Người đó vô luận đối với ai đều vô lễ phi thường, trong mắt gã, sự khác
biệt giữa một người sống và một người chết tịnh không lớn lắm.
- Gã thật ra là ai?
Hồng bào lão nhân trầm ngâm, qua một
hồi rất lâu mới từ từ đáp:
- Có một người, năm mười một tuổi dùng
một con dao mổ trừu giết chết năm đại hán, tới mười ba tuổi cạo đầu xuất gia
vào Thiếu Lâm, chưa đến hai năm đã vì một nữ nhân mà bị trục xuất, còn bị hòa
thượng của Giới Luật Phòng đánh đòn gần nát mình bỏ cho chết trong khe núi. Gã
không chết, nghe nói là vì có mười bảy mười tám con sói thay phiên nhau dùng
lưỡi liếm vết thương của gã, liếm bảy ngày bảy đêm mới giữ được mạng gã. Gã
theo bầy sói sống trong vùng núi hoang hai ba năm, đến năm mười bảy tuổi trà
trộn vào một tiêu cục, trước tiên làm nghề rửa chuồng ngựa tắm ngựa, sau đó đi
theo các chuyến tiêu làm sai vặt, mười tám tuổi làm tiêu sư, mười chín tuổi đốt
cháy sạch tiêu cục đó. Vài năm sau, gã cơ hồ chuyện gì cũng làm qua, tới tuổi
hai mươi bốn hai mươi lăm đi theo một thương thuyền vượt biển, đến Phù Tang, ba
năm sau quay về, không ngờ đã biến thành đại gia giàu có địch quốc.
Hồng bào lão nhân thở dài:
- Các ngươi nói thử coi, một người như
vậy có tài hay không chứ?
Trong thùng xe không có ai nói gì, qua
một hồi rất lâu, xe ngựa dừng lại, ngừng trước một căn nhà gỗ, ánh đèn bên
ngoài cửa sổ xe chập chờn, bốn người khiêng một cỗ kiệu đang đợi bên ngoài.
Lão nhân chầm chậm ngồi thẳng dậy, chầm
chậm hỏi:
- Các ngươi muốn ta đến Vô Hạc sơn
trang xem thử, hiện tại ta có phải đã xem rồi không?
- Phải.
- Các ngươi chịu đưa cho ta chứ?
- Nội trong ba ngày nhất định sẽ đưa
đến.
- Tốt, rất tốt. - Lão nhân chầm chậm
xuống xe, lẩm bẩm. - Kỳ thật ta cũng không hiểu, các ngươi hà tất phải kêu ta
đi xem thử. Hiện tại các ngươi đã biết rõ con thỏ toàn thân quái dị kia phải
thua, vậy thì làm sao chứ? Tiền đặt cá đã đưa vào Đổ Cục, các ngươi lẽ nào còn
có thể thu hồi lại?
Ánh đèn đã đi xa, kiệu đã khiêng đi,
hai người mặt đối mặt nhìn nhau, ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, nhìn nhau trong
bóng tối, lại đã không còn giống như Thần Tài trong niên họa nữa, lại có chút
giống như hai người chết, hai người thua chết.
Loài kên kên chuyên ăn xác người chết
đâu?
Then chốt của
Thần Tài
Năm chục vạn lượng hoàng kim quả thật
có thể làm cho người đang sống nhăn thua đến chết, có lúc thậm chí có thể khiến
cho người đang sống khỏe thua đến mức đi treo cổ.
Năm chục vạn lượng hoàng kim, cho dù là
Thần Tài cũng không thể thua lớn như vậy, may là Thần Tài rất ít khi thua tiền.
Còn lần này?
- Hồng bào lão quỷ đó thật là lão quỷ,
nhưng lần này cả lão quỷ cũng không tưởng được bọn ta tại sao phải tốn mấy vạn
lượng bạc đi mời lão, bạc của bọn ta đâu có lên mốc chứ.
Vị Thần Tài đang nói chuyện đó tuổi tác
lớn hơn một chút, đại khái trạc bốn mươi bảy bốn mươi tám, vừa tròn vừa đen,
nhìn giống như một củ khoai lang mới đào lên. Lão họ Trương, có người gọi lão
là Trương lão ngũ, có người gọi lão là Ngũ lão bản, Ngũ chưởng quỹ, Ngũ đại ca,
cũng có người gọi lão là Ngũ đại lang.
Người kia trẻ hơn một chút, còn lùn béo
hơn cả lão, nếu nói lão là củ khoai lang, thì vị nhân huynh kia không khác gì
một củ khoai lang tròn quay. Gã cũng họ Trương, xếp hàng thứ tám.
- Kỳ thật lão quỷ đó cũng nên biết Thần
Tài làm chuyện buôn bán luôn luôn có then chốt, nếu không không phải là Thần
Tài, mà là hào quỷ.
Hai người cùng cười vang, hai củ khoai
lang bất chợt biến thành hai con hồ ly, hai con hồ ly mập tròn béo ngậy.
Nhưng lần này bọn chúng có thể có then
chốt gì?
* * * * *
Trong căn nhà gỗ không ngờ rất nhiệt
náo, vốn là một đổ trường.
Trong sòng chen chúc nghẹt người, đại
đa số đều là người không muốn gặp người khác, ít ra cũng không thể để người
khác thấy bọn họ thích đánh bạc.
Mặt sau còn có một gian phòng nhỏ, đặt một
cái giường làm bằng gỗ đàn mộc, bên trên bày một trà kỷ, trên kỷ không những có
trà có rượu, có bánh có kẹo, trái cây khô, trái cây tươi, cá nướng, thịt chiên,
lạp xưởng, bao tử, gà luộc, giò muối, vây cá, đầu heo, bánh bao không nhân,
bánh bao nhân thịt quay, đủ thức đủ dạng đồ ăn lặt vặt cái gì cũng có.
Một người đang ngồi trên giường xếp
bằng ăn lấy ăn để, không cần biết là cái gì, một khi vừa chui vào miệng y, nháy
mắt một cái là biến mất không còn thấy đâu hết.
Trên mặt y có một cái miệng cực kỳ to,
hình như trời sinh là để ăn.
Kỳ quái là, một người có thể ăn nhiều
như vậy lại khơi khơi ốm một cách kỳ lạ, đơn giản ốm đến mức chỉ còn lại da bọc
xương.
Trương Ngũ và Trương Bát không dám quấy
rầy, ngoan ngoãn đứng sang một bên.
Nhìn thấy người đó, hai con hồ ly lại
biến thành hai củ khoai lang.
Đợi một hồi thật lâu, đến lúc người đó
ăn xong, bọn chúng mới cung cung kính kính kêu một tiếng:
- Nhị ca.
Vị Nhị ca đó cả liếc cũng không liếc
tới bọn chúng, lười biếng ngã người trên giường, uể oải hỏi:
- Hai vị đại lão bản, ta có thể thỉnh
giáo hai vị coi lần này năm chục vạn lượng vàng đặt lên mình tiểu quái vật kia
thật ra là chủ ý của ai không?
- Là tôi. - Trương Bát đáp. - Tôi đã
từng thấy Liễu Khinh Hầu xuất thủ, hắn thật rất ghê gớm, hơn nữa tối thiểu có ba
kiếm khách kiếm pháp cùng tề danh với Tiết Địch Anh đều đã chết dưới tay hắn.
Tôi vốn tính vụ cá độ lần này chỉ có thắng chứ không có thua, cho nên mới cùng
tam ca, ngũ ca, và lục ca thương lượng, đã đặt rồi.
- Có bốn vị đại lão bản đồng ý, đương
nhiên là có thể đặt. - Nhị ca điềm đạm thốt. - Nhưng ngươi hiện tại có phải vẫn
còn nhận định đã đặt đúng?
Trương Bát ngậm miệng, Trương Ngũ càng
không dám mở miệng.
Nhị ca thở dài:
- Trương Bát ơi là Trương Bát, ta thật
không hiểu tại sao ngươi họ Trương? Tại sao không phải họ Vương?
Y uể oải ngồi dậy:
- Ngươi có biết hiện tại bên ngoài đối
với trận chiến này định giá chấp ra sao không?
- Đại khái là ba ăn một, đổ họ Tiết
thắng, hơn nữa không có kèo đặt ngược, không có ai đặt Liễu Khinh Hầu.
Lời nói của Trương Bát không ngờ lại
rất máy móc, tâm bình khí hòa, những chuyện đó chừng như không quan hệ chút nào
tới gã. Nhị ca của gã lại đã nhảy dựng:
- Giỏi, nguyên lai ngươi cũng biết,
không tưởng được ngươi không ngờ cũng biết.
- Tôi không những biết, mà còn đặc biệt
mời Lý Hồng Bào đi giám định, lão cũng không đổ Liễu Khinh Hầu.
- Lão lưu manh đó cho dù không là gì,
chuyện đó lại quyết không thể nhìn lầm được. - Nhị ca bỗng lại nhảy dựng hỏi. -
Lão lưu manh đó tham lam hết sức, ngươi làm sao thỉnh được lão?
- Tôi đương nhiên là dâng cho lão một
chút lễ.
- Một chút lễ là bao nhiêu?
- Sáu tiểu a đầu mười bốn tuổi, sáu
chục mâm vàng lá, sáu con heo mập nuôi bằng sữa người pha thuốc bổ. - Trương
Bát không đợi Nhị ca nổi nóng, lại nói tiếp. - Phần lễ đó dâng cho lão tịnh không
uổng, bởi vì tôi nhất định phải đợi đến khi lão đi giám định xong mới biết nên
đi đường nào.
Nhị ca không dằn được cơn tức:
- Đến bây giờ ngươi còn có bao nhiêu
đường để đi?
- Tối thiểu còn có hai đường. - Trương
Bát đáp. - Một đường là thắng, đường kia là huề vốn.
- Đến bây giờ ngươi còn có thể thắng
sao? Còn có thể huề vốn sao?
- Cho dù không thể thắng, tối thiểu
cũng có thể huề vốn. - Trương Bát đáp. - Lý Hồng Bào nếu giám định trận chiến
này Tiết bại Liễu Thắng, tôi ngồi đợi thu tiền thắng, nếu lão giám định Tiết
thắng Liễu bại, tôi nghĩ cách huề vốn.
- Ngươi làm sao mà huề vốn? Lẽ nào
ngươi còn có thể thu hồi lại tiền đã đưa vào Đổ Cục?
- Tôi không thể, không ai có thể thu
hồi lại tiền đã đưa vào Đổ Cục. - Trương Bát đáp. - Nhưng tôi có thể cá chỗ khác,
cá Tiết Địch Anh, cũng cá năm chục vạn, cuộc cá kia đã thua, cuộc cá này tất
thắng, bởi vậy vốn vẫn giữ được, không chừng còn có thể lời một chút.
- Đó thật là một chủ ý hay tới chín
phần mười. - Nhị ca gật đầu. - Chỉ bất quá còn có một vấn đề nho nhỏ.
- Vấn đề gì?
- Chuyện tới hôm nay, còn có ai chịu cá
năm chục vạn lượng với ngươi?
- Luôn luôn có thể tìm được những người
đó.
- Những người nào?
- Những người vừa thích cá, lại vừa sợ
thua. - Trương Bát đáp. - Những người đó bỏ tiền ra cá, nhất định phải tự mình
dò la mọi chuyện rõ rõ ràng ràng.
- Thứ người đó chịu cá với ngươi sao?
- Vốn không chịu, hiện tại chỉ sợ đã
chịu.
- Sao vậy?
- Vì một vị họ Tiết, ngoại hiệu gọi là
Tiết Bồ Tát. - Trương Bát đáp. - Hiện tại hắn đang đánh bài cửu bên ngoài.
* * * * *
Tiết Hòa, năm mươi mốt tuổi, chưa đến
mười tuổi đã vào Tiết gia, theo làm thư đồng cho Tiết đại thiếu gia, đại thiếu
gia thăng lên ngôi vị đại tiên sinh, thư đồng cũng lên làm tổng quản, bình thời
thường niên chỉ khoác áo bố lam, không ăn thịt, không chọc gái, không uống
rượu, không hút thuốc, không cờ bạc, không có tính hư tật xấu nào, cho nên
người ta đặt cho ngoại hiệu là Bồ Tát.
Hiện tại vị Tiết Bồ Tát đó ăn vận lại
giống như một phú hộ, chỉ bất quá đã thua đến mức mồ hồi dầm dề trên trán, hai
mắt đỏ ngầu, nhìn bộ dạng chán chường ngao ngán.
Hắn rất mau chóng được dẫn vào, Trương
Bát lập tức giới thiệu:
- Vị Tiết tổng quản đây hai năm nay đã
là khách quen ở đây, cơ hồ mỗi tối đều ghé, người rộng rãi, đánh bạc cũng thống
khoái, nhưng vận khí lại không mấy tốt, thiếu nợ bao nhiêu tôi đã xóa sổ giùm,
đương nhiên cũng thỉnh Tiết tổng quản giúp bọn ta chút chuyện.
Tiết Hòa lập tức cười bồi:
- Đó bất quá chỉ là chuyện nhấc tay,
chuyện nhỏ thôi.
Rất nhiều người thông minh đều nghĩ
trong chuyện nhỏ mới có then chốt lớn. Then chốt trong đại sự, mọi người đều đã
nhìn thấy.

