Kiếm Thần Nhất Tiếu - Chương 08 phần 3
Chàng chỉ hỏi có câu đó, vì câu đó là điểm trọng yếu nhất trong vụ án. Cung
Tố Tố không hề cự tuyệt trả lời câu hỏi, chẳng qua câu trả lời của bà ta vượt
qua sức tưởng tượng của chàng. Cung Tố Tố trả lời, dĩ nhiên cũng giống như Cung
Bình.
- Trên người mỗi người đàn bà, đều có những thứ lai lịch không rõ ràng,
những thứ đó đều do đàn ông tặng cho thôi.
Bà ta thậm chí cũng nói ngang như Cung Bình:
- Đàn ông tặng đàn bà một món đồ, vốn là chuyện thiên kinh địa nghĩa, ngay
cả hạng đàn ông như ông, đôi khi cũng tặng cho đàn bà thứ này thứ kia.
Lục Tiểu Phụng cười khổ. Dĩ nhiên chàng có tặng, không những là đôi khi, mà
là thường thường, cái gì cũng tặng. Chỉ có một món đồ chàng không thể tặng. Món
đồ của người chết, chàng không thể tặng, nhất là người đó đã chết trong tay
chàng. Nếu như đem món đồ đó tặng cho một người đàn bà khả ái, không những là
vô lễ mà còn là vô sĩ. Nếu đem tặng cho một người đàn bà đáng ghét, lại là ngu
xuẩn không thể nói, trên đời này có bao nhiêu người đàn bà biết giữ bí mật?
Người đàn ông có kinh nghiệm phải biết điểm đó, giết được Liễu Như Cương dĩ
nhiên không phải là người không có kinh nghiệm. Nếu khối ngọc bội đó không phải
y tặng, thì Cung Tố Tố đang nói dối. Đạo lý đó đơn giản cũng như một cộng một
là hai. Lục Tiểu Phụng trước giờ rất ít vạch trần lời nói dối của đàn bà, có
điều hôm nay, chàng phải phá lệ một lần. Không ngờ Cung Tố Tố lại nói tiếp
những lời làm tắc nghẽn miệng chàng:
- Thật ra, dù ông không hỏi, tôi cũng nên cho ông biết, khối ngọc bội ấy là
của Liễu Như Cương tặng cho tôi đấy. - Cung Tố Tố nói.
- Sao?
- Y mới đến nơi này, lập tức biết lai lịch của tôi, hôm ấy lại tấu xão là
sinh nhật của tôi, vì vậy ông ta tặng cho tôi tí quà, và tôi cũng có mời ông ta
uống tí rượu.
Cung Tố Tố cười với Lục Tiểu Phụng:
- Những người đến chỗ tôi lần đầu tiên, thông thường đều tặng tôi tí lễ vật
gì đó, hình như cũng ít thấy người ngoại lệ.
Lục Tiểu Phụng không những nói không ra lời, mặt cũng đỏ cả lên. Không
những chàng không có lễ vật gì, mà còn ăn người ta một bữa cơm, không những
vậy, còn bắt cóc người trong nhà người ta đi, dù là người có mặt dày đến đâu,
cũng sẽ cảm thấy thẹn thùng vô cùng, may mà lúc này đã có người đang muốn giải
vây cho chàng, Cung Bình hình như muốn nói đỡ cho chàng vài lời. Bất hạnh là
Cung Bình còn chưa nói gì cả, bởi vì ngay lúc đó, bên ngoài song cửa bỗng có
mười mấy điểm sáng lạnh xuyên song bắn vào, lực lượng mỗi thứ không bằng nhau,
từ một góc độ không giống nhau, nhắm vào những chỗ yêu hại khác nhau trên người
nàng ta. Những thứ ám khí đó màu sắc và hình dáng cũng khác nhau. Tình cảnh này
cũng giống y như hôm ấy Triệu Hạt Tử đã bị trong cái tiệm quan tài của y. Không
giống ở chỗ, lần này hoàn cảnh của Cung Bình còn hung hiểm hơn nhiều. Nàng ta
đã bị điểm huyệt đạo, không động đậy được tí nào. May mà hoàn cảnh của bọn họ
còn có một điểm giống nhau, bên cạnh bọn họ đều có Lục Tiểu Phụng. Cung Bình
cũng biết Lục Tiểu Phụng nhất định không thể đưa mắt nhìn nàng ta chết, nhưng
ngay cả nàng ta cũng không biết Lục Tiểu Phụng sẽ làm cách nào để cứu mình.
Nàng ta chỉ cảm thấy một trận gió mãnh liệt thổi ào qua người mình, phảng phất
nhìn thấy một thứ binh khí mềm hình dạng rất quái dị chưa thấy bao giờ. Nàng ta
chỉ biết thứ binh khí đó quả thật hữu dụng phi thường. Ám khí xuyên qua song
cửa xé gió bay vào, mười ba mười bốn thứ đã bị cuốn vào trong trận gió, thậm
chí rất có thể đã bị nát bẹp trong cái thứ binh khí mềm hình dạng quái dị đó.
Còn lại hai ba thứ, Lục Tiểu Phụng thò hai ngón tay ra, như chụp ruồi, ám khí
đã lọt vào giữa ngón tay chàng. Sau đó nàng ta nghe Lục Tiểu Phụng cười nhạt:
- Quả nhiên là trò hý lộng ở tiệm quan tài, chơi lại những đồ sét gỉ.
Cung Bình không hiểu, do đó lập tức hỏi:
- Ông biết người ám toán tôi là ai không?
- Đại khái biết tí đỉnh.
- Có phải là hai người ám toán Triệu Hạt Tử không?
- Đại khái chắc là vậy.
- Ông đang truy lùng bọn họ đang ở đâu, bây giờ bọn họ đã xuất hiện, sao
ông không rượt theo?
Cung Bình hỏi câu đó rất hợp lý, bất cứ ai cũng đang kỳ quái về điểm đó.
Lục Tiểu Phụng cũng nên có lý do hữu lý để trả lời, kỳ quái là chàng chỉ trả
lời đơn giản có một câu:
- Tôi có rượt ra cũng chẳng kịp đâu.
Câu nói ấy cũng có thể là câu trả lời rất hữu lý, nhưng nhất định không
giống từ miệng Lục Tiểu Phụng nói ra. Lục Tiểu Phụng không phải là hạng người
như vậy. Rõ ràng là chuyện không làm được, chàng vẫn cứ đi làm, những chuyện đó
chàng đã làm không biết bao nhiêu lần. Lần này, nguyên do gì đã cản trở chàng
không làm? Cung Bình không hỏi thêm, vì sau đó nàng ta mở to mắt, ấp úng hỏi:
- Ông... ông đang cầm trong tay thứ gì vậy?
Dĩ nhiên nàng ta đã nhìn ra rõ ràng Lục Tiểu Phụng đang cầm gì trong tay,
một người đàn bà làm sao không nhận ra được thắt lưng trên người mình? Nhưng
Lục Tiểu Phụng hình như đã biến thành một tên ngốc, chàng còn đang giải thích:
- Đây là giải thắt lưng làm bằng lụa, vừa rồi đang thắt trên người cô đó.
Cung Bình hình như cũng đã biến thành một cô ngốc, nàng ta hình như còn
không nghĩ ra cái thứ binh khí mềm hình dạng quái dị ấy là dải thắt lưng, vì
vậy mà gương mặt nàng ta đỏ lên. Lục Tiểu Phụng hình như cũng đỏ mặt lên. Bất
kể ra sao, dải thắt lưng này là do chàng mới gỡ từ người nàng ta ra. Bất kể vì
lý do gì, chuyện ấy vẫn cứ đã xảy ra, lúc này hai người trong lòng đang cảm
thấy gì. Không ngờ Cung Bình lúc đó lại la lối lên, bởi vì, nàng ta phát hiện
ra, trong phòng bỗng nhiên thiếu đi mất một người.
- Cung chủ đâu?
- Hình như bà ta đã đi rồi.
- Đi lúc nào?
- Mới đi.
- Mới đi là lúc nào?
- Mới đi tức là... - Lục Tiểu Phụng nhìn nhìn dải thắt lưng:
- Tức là lúc đó.
Câu trả lời ấy thật là hàm hồ, nhưng cũng nói rõ lúc ấy chính là lúc dải
thắt lưng bị gỡ ra, cũng chính là cái khoảnh khắc sinh tử sống còn Cung Bình đã
trải qua.
- Ông thấy bà ta đi? - Cung Bình hỏi:
- Ông biết tại sao bà ta bỏ đi không?
Lục Tiểu Phụng cười khổ:
- Tại sao cô lại đi hỏi tôi? Làm sao tôi biết?
Cung Bình thở nhẹ ra:
- Dĩ nhiên là ông không biết, nhưng tôi biết.
Nàng ta nhìn Lục Tiểu Phụng, nét mặt bỗng biến ra ôn nhu lạ thường, một hồi
thật lâu, mới dịu dàng nói:
- Bây giờ cái gì tôi cũng biết.
Cung Bình không những không ngu, mà là thông minh tuyệt đỉnh, vì vậy những
chuyện nàng ta biết còn hơn Lục Tiểu Phụng tưởng tượng nhiều.
- Ông không đuổi theo người ám toán tôi, vì ông muốn bảo vệ tôi, không
những sợ bọn họ lại xuất thủ lần nữa, mà còn sợ người khác hại tôi.
- Người khác là ai?
Lục Tiểu Phụng hỏi.
- Người khác dĩ nhiên là người đối xử rất tử tế với tôi mấy năm nay, Cung
Tố Tố. - Cung Bình nói:
- Ít nhất là tôi cứ ngỡ là bà ta đối xử rất tốt với tôi.
- Sao bà ta hại cô được?
Cung Bình thở ra.
- Tôi biết ông cố ý hỏi tôi câu đó.
Nàng ta nói:
- Ông biết còn nhiều hơn tôi.
Lục Tiểu Phụng không thừa nhận, cũng không phủ nhận, vì vậy Cung Bình chỉ
còn nước nói tiếp:
- Tôi cứ ngỡ bà ta nhất định sẽ không hại tôi, nhưng bây giờ... - Cung Bình
ngập ngừng một hồi thật lâu mới nói:
- Bây giờ thậm chí tôi còn nghi ngờ, người vừa rồi ám toán tôi, có liên hệ
với bà ta, thậm chí có thể là tay sát thủ bà ta mướn lại.
- Cô nghĩ bà ta có lý do giết cô?
- Có.
- Lý do gì?
- Tôi là người duy nhất biết ai là người tặng khối ngọc bội cho bà ta.
Cung Bình nói:
- Vì vậy bà ta muốn giết tôi để bịt miệng. Chỉ có người chết mới có thể giữ
bí mật, từ xưa đến giờ, đấy là một trong những lý do mạnh mẻ nhất mà loài người
muốn giết nhau.
Lục Tiểu Phụng còn có một điểm nghi vấn:
- Nếu bà ta đã biết khối ngọc bội này là manh mối rất trọng yếu trong vụ
án, tại sao lại đưa cho cô?
Cung Bình trả lời rất đơn giản mà hợp lý:
- Thứ nhất, lúc ấy bà ta không ngờ rằng có người không nề đường xa tìm lại
đây truy xét vụ án, lại càng không ngờ người đó là ông.
Nàng ta nói:
- Thứ hai, bởi vì bà ta biết khối bội ngọc từ người chết lấy ra, là vật bất
tường, tấu xão gặp lúc tôi nhìn thấy và rất thích, vì vậy mà bà ta thuận tay
trao cho tôi. Từ điểm đó, có thể chứng minh được, không những bà ta biết lai
lịch của khối ngọc bội, còn có liên hệ rất mật thiết với kẻ hung thủ đã giết
Liễu Như Cương. Bây giờ chỉ còn một vấn đề. Khối ngọc bội này từ đâu ra? Sự
tình đã phát triển đến đây, vấn đề này dĩ nhiên sắp có đáp án ngay bây giờ.
Cung Bình nói:
- Khối ngọc bội này dĩ nhiên không phải do chính Liễu Như Cương tặng cho bà
ta, cho tới lúc ông ta chết, ông ta còn đeo ngọc bội trên người.
- Vậy thì khối ngọc bội này ai tặng cho bà ta?
- Chính là Sa đại hộ.
Không ai nghĩ rằng Kim Thất Lượng là một người thật thà, có điều Lục Tiểu
Phụng đã chứng minh được lần thứ hai, những lời y nói đều rất đúng. Những tay
siêu cấp côn đồ mà Sa đại hộ thu lưu, quả nhiên không có tay nào hữu dụng, nếu
không Lục Tiểu Phụng muốn đi vào tận phòng ngủ của Sa đại hộ không phải là một
chuyện dễ dàng gì, nhưng bây giờ chàng cứ ra vào thoải mái, như chỗ không
người, dù chàng muốn lên giường Sa đại hộ nằm ngủ, cũng không phải là chuyện
khó khăn gì. Có điều Lục tiên sinh của chúng ta là một người quân tử, ít nhất
là còn quân tử hơn đại đa số các bậc tự cho là quân tử rất nhiều. Chàng còn
biết giữ tí lễ mạo, ít ra còn hiểu được phải gõ cửa, trước khi bước vào phòng
riêng của người ta. Huống gì, trong phòng ngủ của Sa đại hộ hình như còn có
tiếng của một người nào khác... tiếng thở hổn hển của một người đàn bà. Đối với
một hạng người như Lục Tiểu Phụng mà nói, cái loại thở đó không phải là xa lạ.
Đối với một hạng người như Sa đại lão bản mà nói, trong phòng ngủ vốn phải có
thứ tiếng động đó, nếu không có mới là chuyện lạ. Do đó Lục Tiểu Phụng bèn dứng
chờ ở ngoài cả nửa ngày, đợi đến lúc tiếng thở hổn hển ấy ngừng lại, mới đưa
tay gõ cửa. Chàng vừa gõ hai cái, đã nghe có tiếng Sa đại lão bản chửi mắng
phía trong, chửi hết các thứ xấu xa trên đời, cuối cùng vẫn là:
- Cút, bất kể ngươi là ai, bất kể ngươi lại làm gì, tốt nhất là cút cho ta,
khỏi mất công ta đá văng mẹ hết trứng ngươi đi luôn.
Lục Tiểu Phụng không cút, chàng còn đang gõ cửa, cóc cóc cóc, gõ rất có âm
điệu, rất dễ nghe. Cửa phòng bỗng nhiên bật tung ra, Sa đại lão bản đang trần
trùng trục xuất hiện ngay trước cửa. Không ai hình dung ra được biểu tình trên
gương mặt y. Có điều tôi tin là rất nhiều người có thể tưởng tượng ra được, dù
không nhìn mặt cũng tưởng tượng ra được. Lục Tiểu Phụng không muốn tưởng tượng,
cũng không muốn nhìn, chàng chỉ mỉm cười, dùng một tư thế hành lễ rất nhẹ nhàng
chào y.
- Xin lỗi.
Chàng nói:
- Tôi thật có lỗi quá, nhưng tôi thề, tôi không cố ý lại làm phiền ông.
Sa đại lão bản làm như bị tắc đầy một bãi cức chó vào trong miệng, tuy muốn
nhổ lại ngay vào mặt Lục Tiểu Phụng, nhưng có chỗ không dám.
- Càng có lỗi lắm là tôi chẳng có trứng gà, trứng vịt gì cả, vì vậy chẳng
có trứng gì cho ông đá văng ra.
Lục Tiểu Phụng nói:
- Tôi đến đây, là muốn hỏi ông một chuyện.
Sa đại lão bản rốt cuộc cũng phun ra được hai chữ:
- Chuyện gì?
Lục Tiểu Phụng thò tay ra, giữa hai ngón tay lừng danh thiên hạ đó, có một
sợi chỉ đỏ, đầu bên kia lủng lẳng một khối ngọc bội.
- Tôi muốn hỏi ông, trước giờ ông đã từng thấy món đồ này bao giờ chưa?
Sa đại lão bản làm cho Lục Tiểu Phụng giật nảy mình lên, bởi vì y chẳng do
dự gì nói ngay:
- Đương nhiên là đã thấy qua, không những vậy, còn đem tặng cho cung chủ Tố
Vân cung làm lễ.
Lục Tiểu Phụng ngớ mặt ra. Đối với chàng, đó là một manh mối rất quan
trọng, một đường dây rất trọng yếu, dẫn đến vụ án cực kỳ thần bí. Không ngờ Sa
đại lão bản nói ra nghe hững hờ, không những vậy, chẳng có vẻ gì là kinh hoảng
cả. Có điều cơn giận của y không phải chỉ có một tí, mà là một hỏa lò đang phun
lửa phừng phực lên.
- Nếu như chỉ vì hỏi ta chuyện này, mà ngươi xông vào phòng ta nửa đêm như
thế, ta cho ngươi biết, bất kể ngươi là ai, ngươi đừng hòng ra khỏi nơi này đầy
đủ đồ đạc trong người.
Lục Tiểu Phụng cười khổ thở ra:
- Trong tình cảnh này, tôi chỉ còn nước hỏi ông thêm một chuyện.
- Chuyện gì?
- Khối ngọc bội này vốn có phải là của ông không?
Sa đại lão bản vẫn không hề do dự suy nghĩ trả lời ngay:
- Không phải, ta thường tặng lễ người ta, người ta cũng thường tặng lễ lại.
Y hằn học nhìn Lục Tiểu Phụng:
- Ngươi còn muốn hỏi, ai đã tặng cho ta ngọc bội?
- Vâng.
- Nếu ta không nói cho ngươi biết, ngươi tính làm gì?
Lục Tiểu Phụng thở ra:
- Vậy thì chuyện sẽ trở thành không hay chút nào.
Chàng dùng một thái độ rất bình tĩnh nói với Sa đại lão bản:
- Bây giờ nếu tôi buông tay ra, khối ngọc bội này sẽ rớt xuống đất, lúc tôi
nói xong câu này, tôi sẽ buông tay ra.
- Vậy rồi sao?
- Chẳng sao cả.
Ngọc bội giữa hai ngón tay của Lục Tiểu Phụng đang lúc lắc:
- Chẳng qua lúc ngọc bội rớt xuống đất, ông sẽ trở thành một người đã chết.
Lục Tiểu Phụng trước giờ ít dở giọng điệu đó ra dọa người ta, nếu chàng đã
nói ra, nhất định không phải chàng đang dọa. Sa đại lão bản cũng hiểu rõ điểm
đó. Y đã biến hẳn sắc mặt, ngọc bội cũng sắp rời khỏi ngón tay của Lục Tiểu
Phụng. Chính ngay lúc đó, hoàn cảnh bỗng nhiên thay đổi đột ngột, Lục Tiểu
Phụng bỗng nhiên nghe có tiếng một người đàn bà nói:
- Khối ngọc bội này do ta
tặng cho y đấy.
Một người đàn bà, trần truồng
nhảy từ trong mền ở trên giường Sa đại lão bản xuống, hai tay chống nạnh, đứng
ngay trước mặt Lục Tiểu Phụng:
- Đây là của ông chồng ta cho
ta, ta thích cho ai ta cho, trừ lão chồng rùa đen của ta ra, chẳng ai có quyền
xía vào, dù ta có đi tằng tịu với ai, cũng chẳng ai được xía vào.
Mụ ta còn trợn ngược cặp mắt
ướt át lên:
- Lục Tiểu Phụng, Lục đại
hiệp, Lục công tử, ông nói có đúng không? Ông nói thử xem, ông có xía vào được
không?
Mụ ta còn chưa nói hết câu,
Lục Tiểu Phụng đã chạy biệt tăm, làm như chàng vừa thấy ác quỷ không bằng.

