Kiếm Thần Nhất Tiếu - Chương 03 phần 3
Cái Bang và Lục Tiểu Phụng uyên nguyên rất sâu xa, đệ tử của Cái bang có
thể nói đều là bạn bè của Lục Tiểu Phụng. Bạn bè nói, Lục Tiểu Phụng rất ít khi
hoài nghi. Từ miệng của tên ăn mày, Lục Tiểu Phụng chứng thực thêm vài điểm.
Liễu Như Cương quả thật chết ở cái hẽm tối tăm đó, quả thật đã được Triệu Hạt
Tử thu liệm, lúc đó thanh đao còn đang nằm trên người y. Vấn đề là, tên ăn mày
nói rất khẳng định với Lục Tiểu Phụng:
- Chẳng qua, người đầu tiên thấy thi thể của Liễu đại gia nhất định không
phải một mình tôi, hạng người làm chuyện như tôi, tuy thích đi lòng vòng nơi
này nơi kia, nhưng hôm ấy tôi lòng vòng lại chỗ cái hẽm, ít nhất đã có hai
người ở đó trước rồi.
- Sao?
- Đáng lý ra tôi không muốn lại mé đó, chỉ vì nghe có tiếng Liễu đại gia rú
lên thê thảm, tôi mới chạy lại.
- Tới lúc đó, ngươi mới biết đã có hai người ở đó rồi?
- Đúng vậy.
- Hai người đó là ai?
Tên ăn mày trả lời:
- Bán dạ tam canh tôi cũng nhìn thấy rõ mặt mủi, với lại bọn họ vừa thấy
tôi, đã chạy mất dạng. Có điều tôi có thể đoán chắc, một người là đàn ông, một
người là đàn bà.
- Một người là đàn ông, một người là đàn bà?
Lục Tiểu Phụng lập tức nhớ lại lúc nãy ở phía sân sau nhà Triệu Hạt Tử, một
kẻ thích khách che mặt, và một bà già có cặp đùi như thiếu nữ.
Phòng là một gian kiến trúc rất đơn giản, bàn là một chiếc bàn gỗ không
đánh bóng, giường là một chiếc giường cũ kĩ muốn sập. Như vậy cũng chẳng có gì,
nhưng chuyện quan trọng hơn nhiều là, trong phòng không có bạn bè, trên bàn
không có rượu, trên giường thiếu đi mất một người. Tại một nơi như vậy, Lục
Tiểu Phụng vốn không thể ở lại thêm phút giây nào, lại càng không thể nằm đó
ngủ. Có điều bây giờ Lục Tiểu Phụng đang nằm ngủ khoèo ở đó. Liễu Thưa Phong là
bạn của chàng. Cái chết của Liễu Như Cương, thật tình quá ly kỳ. Cái tiểu trấn
xa xôi nằm tận biên thùy này, hình như cũng tràn đầy những chuyện ly kỳ quái dị
không sao nói được. Lục Tiểu Phụng nếu không đi xen vào những chuyện như vậy,
chàng còn đi xen vào chuyện gì? Lục Tiểu Phụng nếu ngay những chuyện như vậy
còn không đi xen vào, thì Lục Tiểu Phụng chẳng còn là Lục Tiểu Phụng. Muốn xen
vào chuyện này, trước hết phải đi tìm hiểu cho ra vài chuyện khác. Cho dến bây
giờ, đường dây duy nhất Lục Tiểu Phụng có đều từ tên ăn mày và Triệu Hạt Tử.
Hai người này nói hình như không giả dối, nhưng rất kỳ quái là, trong đó, hình
như có một điểm mâu thuẫn. Mâu thuẫn ở đâu? Lục Tiểu Phụng nói không ra, có nhiều
chuyện chàng còn nghĩ chưa ra, thậm chí ngay hình ảnh cũng chẳng thấy, lối vào
cũng chẳng có. Trong lúc chàng đang nghĩ muốn bể óc ra, thình lình chàng bỗng
nghe một tiếng động kỳ dị. Tim của chàng đột nhiên đập thình thình lên. Bất cứ
là ai cũng biết, Lục Tiểu Phụng không phải là hạng người dễ bị khích động đến
nổi tim đập thình thình lên, nhưng hiện giờ trái tim của chàng đang đập mạnh
quá cỡ. Trái tim của Lục Tiểu Phụng vốn vẫn đập, chẳng qua bây giờ đập nhanh
hơn bình thường rất nhiều, bởi vì chàng bỗng nhiên nghe có tiếng "cà
thụp", "cà thụp" của trái tim người nào khác đang đập, còn thêm
tiếng thở hổn hển, không những vậy, còn vang lên ngay ngoài cánh cửa mỏng dính
của căn phòng, không những vậy, còn là một giọng rất gợi cảm của người đàn bà.
Càng quan trọng hơn là, Lục Tiểu Phụng lập tức nhận ra người đàn bà phát ra
những tiếng động ấy, chính là bà chủ có cái eo thon, hai chân thon dài chắc
nịch, bà chủ đi đứng như một con rắn đang trườn tới. Bà ta từ trong sân đối
diện chạy lại, vừa tới trước cửa là đứng dựa vào đó thở hổn hển không ngớt.
Đang nửa đêm bà ta chạy lại phòng một người lữ khách không quen biết làm gì?
Chuyện đó Lục Tiểu Phụng không dám cả nghĩ tới. Một người lữ khách ở tha hương,
nếu cứ ngồi nghĩ ba cái thứ chuyện đó, làm sao ban đêm còn ngủ cho nổi. Đêm
nay, Lục Tiểu Phụng còn chưa ngủ được, vì bà chủ đã đẩy cửa đi vào phòng. Cửa
vốn không khóa lại, do đó bà chủ đẩy một cái, cửa bèn mở ra, nhưng bà chủ bước
vào rồi, thuận tay lại khóa luôn cửa. Lục Tiểu Phụng làm như một người chết, nằm
trên giường, không một tí cử động. Nhưng trái tim của chàng lại cử động. Một
người đàn ông khỏe mạnh bình thường, một người lữ khách cô độc, nếu trong tình
huống đó còn có thể giữ không bị khích động, thì chắc y là một người đã chết.
Lục Tiểu Phụng chưa nhúc nhích, không chừng cũng vì chàng muốn chờ xem cái bà
chủ muôn thứ phong tình này, nửa đêm khuya khoắc đến đây tính làm gì.
- Có phải muốn lục soát hành lý của chàng? Có phải lại giết chàng? Hay là
dụ dỗ chàng? Là một người đàn ông, dĩ nhiên Lục Tiểu Phụng hi vọng bà ta vì mục
đích chót. Đấy là cái bản tính ham vui tự tôn của đàn ông. Mỗi người đàn ông
đều nghĩ như vậy. May mà Lục Tiểu Phụng còn nghĩ thêm một kiểu khác. Nếu bà chủ
lại đây giết chàng, ít nhất có thể chứng minh được bà ta và hung án của Liễu
Như Cương có liên quan với nhau, vậy thì phạm vi chuyện Lục Tiểu Phụng phải làm
thu nhỏ lại. Cái không may là, cái bà chủ này ngay cả ý nghĩ giết chàng cũng
không có. Cây đèn trong phòng đã tắt từ lâu, ánh đèn bên ngoài không biết từ
đâu lại, mông lung chiếu qua cái eo nhỏ của bà chủ và cặp đùi dài thon chắc,
những đường nét dưới lớp vải quần mỏng bày lộ ra rõ rõ ràng ràng. Lục Tiểu
Phụng bỗng nhiên nói:
- Bà biết đèn để đâu, mở đèn lên giùm.
Bà chủ hình như giật nảy cả mình, bà ta lấy hai bàn tay trắng nõn, nhè nhè
vỗ vào buồng ngực căng đầy. Bà ta hỏi:
- Ông làm tôi giật mình muốn chết, thật tình. Như thế này không hay hơn
sao, tại sao phải mở đèn lên?
Lục Tiểu Phụng trả lời bằng một câu thật muốn làm cho người đàn bà nào cũng
bắn cả người lên:
- Bởi vì tôi muốn nhìn cặp đùi của bà.
Bà chủ cười ngặt nghẽo nói:
- Đùi của tôi có gì là đáng coi? Tôi
không cho ông coi.
Lục Tiểu Phụng hình như là
một chú bé vòi vĩnh:
- Tôi muốn nhìn, tôi cứ muốn
nhìn, không những vậy, còn không nhìn không được.
Bà chủ thở ra nói:
- Ông đấy hở, con người ông,
thật phiền hà muốn chết.
Miệng bà ta nói vậy, nhưng
cây đèn trên bàn đã được thắp lên. Bà chủ đưa người ra trước ánh đèn, ném ánh
mắt ra chiều nhu mì lại Lục Tiểu Phụng.
- Thế này được chưa?
- Còn chưa được.
Bà chủ hỏi:
- Còn chưa được? Tại sao còn
chưa được?
- Bởi vì bây giờ tôi chỉ thấy
có cái quần của bà ở đó, còn chưa thấy đùi ở đâu.
Bà chủ ánh mắt lại càng lẳng
lơ:
- Ông còn muốn sao nữa? Không
lẽ ông còn muốn tôi vén quần tôi lên?
Lục Tiểu Phụng cười lộ đầy vẻ
không tốt nói:
- Không sai điểm nào. Tôi
đang nghĩ tới chỉ có chuyện đó.
Bà chủ dùng hàm răng nhỏ
trắng phau cắn nhẹ lên môi:
- Ông đấy hở, ông thật là một
thứ oan gia của tôi.
Nếu có một người đàn bà cho
ta là oan gia, vậy thì ta có yêu cầu gì, họ nhất định sẽ không từ chối. Vì vậy
Lục Tiểu Phụng lập tức nhìn thấy cặp đùi của bà chủ. Cặp đùi ấy không còn chỗ
nào để cho ai phàn nàn, dù là một người đàn ông khó tính đến đâu cũng phải nên
hài lòng lắm. Nhưng Lục Tiểu Phụng lại thở ra trong bụng, thậm chí còn lộ ra vẻ
thất vọng ngoài mặt. Bởi vì cặp đùi ấy không phải là thứ chàng muốn thấy. Chàng
muốn thấy, là cặp đùi đang bay bay dưới cái quần màu tím, cặp đùi có những bắp
thịt chắc mà thon, tràn đầy nhựa sống của tuổi thanh xuân. Cặp đùi của bà chủ
tuy trắng hơn, mềm mại hơn, nhưng bắp thịt xem ra có phần lỏng lẻo, đối với đàn
ông lại càng có sức thu hút, nhưng đã mất đi cái rắn chắc rồi. Lục Tiểu Phụng
không giấu sự thất vọng của mình khéo lắm, bà chủ cũng không chú ý đến chuyện
đó, chỉ cất giọng ướt át:
- Bây giờ ông muốn tôi làm gì
nữa?
Lục Tiểu Phụng lại nhắm cả
mắt lại:
- Bây giờ tôi chỉ muốn bà mặc
quần vào, thổi tắt cây đèn trên bàn, dùng hai cái đùi mập mạp của bà đi ra khỏi
nơi đây.
Bà chủ nổi giận lên, lần này
quả thật tức giận, tức muốn đập chết tươi con khỉ khả ố đó. Bà ta ré lên:
- Ngươi nói vậy nghĩa là sao?
Lục Tiểu Phụng làm mặt tỉnh
nói:
- Tôi tưởng đại khái tôi đã
nói rõ ý tứ của tôi cho bà nghe. Tôi nghĩ bà cũng nghe rõ lắm chứ.
Chàng những tưởng bà ta sẽ
tức muốn điên lên, không chừng còn chồm lại đập cho chàng vài cái, cắn cho
chàng vài miếng. Có điều chàng chẳng sợ gì. Muốn đối phó với một người đàn bà
phát điên lên, Lục tiên sinh có ít nhất cũng vài trăm cách. Làm cho người ta
nghĩ không ra là, cái bà chủ này không những không phát điên lên tí nào, còn mở
miệng cười ngặt nghẽo.
- Ông đấy hở, ông thật chẳng
phải thứ tốt lành, ông chẳng phải con người.
Bà ta cười còn ra vẻ sảng
khoái:
- May mà tôi còn có phương
pháp đối phó với hạng người không phải người như ông.
- Sao?
- Tôi có thể bảo đảm, nếu hôm
nay ông để tôi ra khỏi phòng này, nhất định ông sẽ hối hận cả đời.
Giọng nói của bà ta quả không
có tí giận dỗi gì, cái phản ứng đó không khỏi làm cho Lục Tiểu Phụng là tay
đánh quen trăm trận phải kỳ quái, do đó chàng nhịn không nổi bèn hỏi:
- Có phải bà muốn nói với
tôi, nếu hôm nay không giữ bà lại đây, sẽ hối hận cả đời?
Hàm trăng nhỏ nhắn trắng phau
của bà chủ lộ ra trong nụ cười:
- Tôi tưởng tôi đã nói rõ ý
tứ của tôi cho ông biết, tôi nghĩ ông cũng nghe rõ lắm chứ.
- Được, lần này tôi đầu hàng
đấy.
Thậm chí chàng còn đưa hai
tay lên trời:
- Bà có thể cho tôi biết, tại
sao tôi sẽ hối hận không?
- Bởi vì chỉ có tôi mới có
thể nói cho ông nghe, bạn của ông là Liễu Như Cương tại sao mà chết.
Câu nói ấy như một con roi,
Lục Tiểu Phụng hình như bỗng nhiên bị quất cho một roi, nằm trên giường bật
dậy.
- Bà biết ai giết y?
- Tôi nghĩ tôi cũng biết được chút ít.
Toàn thân của Lục Tiểu Phụng cứng đờ ra, giọng chàng mềm đi:
- Vậy thì bây giờ bà có thể nói cho tôi biết được không?
Bà chủ trả lời:
- Đương nhiên rồi, oan gia của tôi. Bất kể ông nói tôi làm gì, tôi sẽ làm
cho ông. Có điều ít nhất ông cũng phải làm cho tôi một chuyện mới đúng chứ.
- Chuyện gì?
Bà chủ nhìn thẳng vào mặt chàng, nói tỉnh:
- Cởi cái quần của ông ra cho tôi xem cặp đùi. Lục Tiểu Phụng ngốc ngay tại
đó, hình như đã bị sợ quá thành ngốc. Có điều chàng bỗng nhiên thản nhiên nói:
- Chuyện này quá dễ.
Chàng cười sảng khoái:
- Thiên hạ còn có chuyện gì dễ dàng hơn một người đàn bà đẹp bảo người đàn
ông cởi quần áo ra? Chỉ cần bà cao hứng, muốn tôi cởi gì cũng không sao.
Chàng không hề nói láo. Câu nói còn chưa thốt ra xong, cái quần của chàng
đã ra khỏi cặp đùi.
- Bây giờ bà còn muốn tôi làm gì?
Ánh mắt của bà chủ lại bắt đầu đưa đẩy:
- Bây giờ tôi chỉ muốn ông quăng cái quần ấy đi, tắt đèn trên bàn, dùng hai
cặp đùi ốm yếu của ông lại đây ôm tôi.
Vì một chuyện phải làm, không thể làm không được, tất phải trả một cái giá
gì đó. Vì một người bạn thật đúng là bạn, bất kỳ trả bao nhiêu cũng đáng. Lục
Tiểu Phụng trước giờ vốn là người rất có nguyên tắc, đây chính là nguyên tắc
của chàng. Do đó đèn đã tắt.
Một người đàn ông và một người đàn bà, trong một phòng nhỏ, trên một chiếc
giường, đèn tắt rồi, rất có thể có nhiều chuyện xảy ra. Một người đàn ông và
một người đàn bà, trong một phòng nhỏ, trên một chiếc giường, đèn tắt rồi, cũng
rất có thể chẳng có chuyện gì xảy ra. Thật tình tình huống ra làm sao? Thật
tình chuyện gì đã xảy ra? Trừ hai người ra, còn ai biết được? Chúng ta có thể
xác nhận được một điều, là Lục Tiểu Phụng đương nhiên hỏi bà chủ:
- Làm sao bà biết được ai giết Liễu Như Cương?
- Bởi vì tại cái tiểu trấn chim còn đẻ không ra trứng này của chúng tôi,
chỉ có một người có thể làm chuyện đó.
Câu nói này dĩ nhiên phải cần được giải thích, bà chủ giải thích rằng, Hoàng
Thạch trấn là một tiểu trấn hoang lương vô cùng, từ khi truyền thuyết về kho
tàng quanh đây bị chứng minh là một thứ dao ngôn, ngay cả lữ khách cũng không
qua đây, bởi vì nơi đây không nằm trên còn đường giao thương. Những người ở
đây, đều là những người an cư lạc nghiệp lâu đời, đã quen với cuộc sống bần
cùng mà an ổn, không muốn đi đâu ra thế giới phồn hoa bên ngoài đầy những cạnh
tranh xô xát. Bà chủ nói:
- Ví dụ như nói ông chồng mập của tôi, tử thủ nơi đây với quán tạp hóa, đã
được mấy đời. Bây giờ ông có cho y bao nhiêu vàng bạc, y cũng không dám đi. Chỉ
cần đạp ra khỏi tiểu trấn này một bước, là y run cả chân tay. Những người khác
trong tiểu trấn này cũng đều như vậy cả, cuộc sống bần cùng an ổn nơi đây, đã
làm cho bọn họ không còn tí gì đấu tranh, cũng tước đi hết những tham vọng hư
vinh trong lòng. Bởi vì bọn họ thật không biết những thứ vinh hoa, lòe loẹt ấy
ra làm sao. Những người này đã sinh căn nơi đây trăm năm trước, nhà này biết
nhà kia rõ ràng như mình biết mình. - Bà chủ nói:
- Chỉ có một người là ngoại lệ. Trong tiểu trấn này, chỉ có y là ngoại lệ.
- Người này là ai?
- Y tính Sa, tên y hầu như ai cũng quên mất, bởi vì mọi người đều gọi y là
Sa đại hộ.
Lục Tiểu Phụng hỏi bà chủ:
- Sa đại hộ? Tại sao người khác gọi y là Sa đại hộ?
- Trong Hoàng Thạch trấn này, mấy cái giếng nước ngọt ấy đều là của y,
người khác không gọi y là đại hộ thì gọi là gì?
- Cái vị Sa đại hộ này, tại sao muốn giết Liễu Như Cương?
Bà chủ nói:
- Tôi có nói y giết Liễu Như Cương đâu, chẳng qua tôi chỉ nói, nếu Hoàng Thạch
trấn có người giết được Liễu Như Cương, người ấy chính là Sa đại hộ.
- Tại sao?
- Bởi vì tôi cũng biết Liễu đại gia là tay cao thủ đệ nhất đẳng, bọn chúng
tôi ở đây đều là những con rùa con vừa thấy người khác rút đao ra là sợ muốn té
đái trong quần. - Bà chủ nói:
- Trừ Sa đại hộ ra, Hoàng Thạch trấn không ai dám đụng vào sợi lông của
Liễu đại gia.
Bà ta còn ráng nhấn mạnh:
- Trừ Sa đại hộ ra, chẳng ai có nổi bản sự.
- Y có bản sự gì?
- Thật ra chính y cũng chẳng có bản sự con khỉ gì, trong bụng y chẳng qua
chỉ một bụng đại tiện là cùng.
Bà chủ lúc nãy có đem lại một bầu rượu, uống rượu với Lục Tiểu Phụng, là
một chuyện trên đời làm cho người ta cao hứng nhất, vì vậy, bà chủ có hai cánh
tay trắng nõn nà, cặp đùi thon dài này, lòng xuân phơi phới này bây giờ có muốn
không say cũng khó lắm. Do đó bà ta đã nói năng ra chiều loạn xạ. Bà chủ nói:
- Chẳng qua, cái lão Sa đại hộ này có chỗ hơn bọn rùn con kia một chút. Bởi
vì ngoài một bụng đại tiện ra, y còn một gian phòng đầy những vàng bạc châu
báu.
Lục Tiểu Phụng hỏi:
- Điều đó có gì quan hệ tới cái chết của Liễu Như Cương?
Bà chủ ôm lấy cổ của Lục Tiểu Phụng, vỗ nhẹ vào mặt chàng như vỗ một đứa
bé:
- Tiểu thiếu gia, ông có biết có nhiều người giống như ruồi nhặng vậy, ngửi
thấy mùi phân là bay lại.
Bà ta tít mắt lại:
- Vàng bạc châu báu là bãi phân của người ta.
- Vậy thì ruồi nhặng là ai vậy nhỉ? - Bà chủ nói:
- Ruồi nhặng là những thứ chẳng ra gì, chẳng ra người. Những thứ súc sinh
như cường đạo, đào phạm, hung thủ, côn đồ, thái hoa tặc, bán bạn bè, bọn họ bị
bức cùng đường, bèn biến thành ruồi nhặng, cứ vo vo bay lại bãi phân, bãi phân
càng xa chừng nào càng tốt chừng đó.
Bà ta uống chỗ rượu còn lại trong bình:
- Bãi phân ở Hoàng Thạch trấn đương nhiên là xa nhất.
Lục Tiểu Phụng biết người đàn bà này sắp biến thành con mèo say khước, bởi
vì chàng biết rượu trong bình là thứ rượu mạnh cực kỳ, do đó chàng muốn tranh
thủ hỏi bà ta vài câu:
- Bà nói mấy con ruồi nhặng đó, có một số là cao thủ phải không?
- Đại khái là vậy.
- Không lẽ bà cho là mấy tên cường đạo hung thủ lại đầu kháo Sa đại hộ, có
tên giết Liễu Như Cương?
Cặp mắt của bà chủ đã hầu như tít lại:
- Tôi cũng không biết, nếu không biết, tại sao không đi xem thử?
Nói xong câu đó, cặp mắt bà chủ cũng mở hết muốn ra. Đối với một người đàn
bà đã say rượu, không những vậy còn đã ngủ khì, Lục Tiểu Phụng cũng không có
cách nào hơn. Trừ cách đi lại hỏi thẳng Sa đại hộ, thật tình chàng không còn
cách nào khác hơn.

