Kiếm Thần Nhất Tiếu - Chương 01 - 02
Chương 1 - Dải Đất Vàng Nhức Nhối Ngón Tay
[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại
www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách.]
Dải đất vàng. Ngày đẹp trời.
Hoàng hôn đang buông xuống. Lục Tiểu Phụng đi trong ánh chiều tà trên bãi cát
vàng, sương mù buổi chiều bốc lên, đất màu đỏ, đỏ như máu. Máu tươi cũng đã khô
rắn lại như đất vàng. Lục Tiểu Phụng lấy hai ngón tay lừng danh thiên hạ, móc
một miếng đất vàng lên. Hai ngón tay đã từng bẻ gãy không biết bao nhiêu là đao
kiếm của các tay danh hiệp trong vũ lâm, bỗng nhiên thấy đau nhức cả lên. Bởi
vì, chàng biết trong đất có lẫn máu của bạn mình. Lục Tiểu Phụng và Nhất Kiếm
Thừa Phong Liễu Như Cương lần cuối uống rượu với nhau, cách đây đã bảy tháng.
Liễu Như Cương lúc ngà ngà say, bỗng nhiên rót ra hai ly lớn, nhất định đòi Lục
Tiểu Phụng cạn ly. Y có lý do của y. Y nói:
- Đêm nay say rượu, rồi từ
đây ly biệt, chúng ta rất có thể năm ba tháng không gặp mặt nhau đấy. Cũng rất
có thể từ nay không bao giờ gặp nhau. Lục Tiểu Phụng vội vã hỏi:
- Tại sao?
Liễu Như Cương đáp:
- Bởi vì sáng sớm hôm sau, đệ
sẽ tới một nơi hoa không thơm, chim không hót, gà không bay, chó không nhảy,
thỏ không ỉa.
Lục Tiểu Phụng hỏi:
- Đi làm gì?
Liễu Như Cương cười:
- Huynh biết đệ đi làm gì mà,
đương nhiên huynh biết đệ đi làm gì.
Liễu Như Cương là đệ tử đích
truyền của chưởng môn phái Ba Tiêu. Bốn mươi chín đường Hồi Phong Vũ Liễu kiếm
tại giang hồ, không chừng không đứng hạng nhất, nhưng không ra ngoài hạng năm.
Loại kiếm pháp này nhất định phải dùng khinh công phối hợp mới thành. Kiếm pháp
và khinh công của y đều được người trong vũ lâm bội phục và tôn kính. Nhưng người
ta bội phục y nhất, không phải ở vũ công, mà là nhân cách của y. Từ xưa đến
giờ, không biết đã có bao nhiêu người, dùng bao nhiêu danh từ để hình dung ra
"liễu". Có người nói "liễu như tơ", có người nói "liễu
như tuyết". Bất kể là tơ là tuyết, trong ánh mắt của họ, liễu là vật rất
mềm. Cái vị Liễu tiên sinh này, cũng có bề mặt mềm như tơ như tuyết. Lối suy
nghĩ của y chặt chẽ như tơ, cơn giận của y như tuyết, chỉ trong một chớp mắt đã
tan rả ra. Nhưng tính cách của y lại trung liệt như cương thép. Lục Tiểu Phụng
dĩ nhiên biết, y là một người như thế nào.
- Liểu huynh đi làm chuyện
đó, nhất định là một chuyện rất nguy hiểm, do đó mới nói như vậy.
Liễu Như Cương không nói gì,
không nói gì có nghĩa là mặc nhận. Lúc Tiểu Phụng hỏi:
- Huynh nói được cho đệ biết,
huynh đi làm chuyện gì không?
Liễu tiên sinh vẫn không trả
lời. Ở tình huống đó, không nói, có nghĩa là không muốn cho Lục Tiểu Phụng biết
tí nào, y tính đi làm chuyện gì. Như vậy, chuyện này hẳn là một chuyện rất bí
mật trong các bí mật. Lục Tiểu Phụng hẳn là bạn thân nhất trong các bạn bè của
y, nếu y không nói cho Lục Tiểu Phụng nghe, y cũng chưa nói cho bất cứ người
nào nghe. Do đó, Lục Tiểu Phụng không hỏi lại. Lục Tiểu Phụng chỉ hỏi:
- Liễu huynh đi đến nơi ngay
cả thỏ cũng không ỉa, rốt cuộc là nơi nào?
Liễu Như Cương trầm ngâm một
hồi thật lâu mới trả lời:
- Nơi đó đệ có nói ra huynh
cũng không biết, chẳng qua, đệ vẫn nói cho huynh nghe, đó là một tiểu trấn tận
biên thùy phía tây bắc, tên là Hoàng Thạch, Hoàng là Hoàng Kim, Thạch là thạch
đầu.
Từ đó đến giờ, Liễu Như Cương
không còn thấy bóng dáng đâu, bảy tám tháng nay không hề thấy đâu. Không ai
biết y đến nơi nào, chỉ có Lục Tiểu Phụng biết, bởi vì y vốn coi Lục Tiểu Phụng
là một người bạn cùng chia sẻ bí mật, chia sẻ hoạn nạn. Có điều Lục Tiểu Phụng
cũng không biết, y ở cái tiểu trấn ấy gặp phải chuyện gì? Tại sao bỗng nhiên
mất tích? Lục Tiểu Phụng là người bạn có nghĩa khí, cũng là người rất thích xen
vào chuyện người khác, gặp phải chuyện như vậy, chàng có xông ra gánh lấy
không? Dĩ nhiên chàng tìm tới tiểu trấn đó.
Chương 2 - Một Kẻ Cùng Cực Gần Muốn Chết
Cao nguyên, cát vàng, sỏi đá.
Tiểu trấn Hoàng Thạch ở giữa miếng đất đầy sỏi đá, một mảnh đất trên cao
nguyên. Cát vàng mịt mù trên cao nguyên, nhìn xa xa thành những cuộn cuộn cát
vàng. Tiểu trấn này có một truyền thuyết còn lưu lại tới bây giờ. Quanh quẩn
vùng này, mỗi nơi đều có tàng trữ một bảo tàng rất khổng lồ, trong đó thứ gì
cũng không có, chỉ có vàng, vàng nhiều đến mức muốn đếm cũng đếm không xuể. Bực
mình cái là không ai tìm ra được, cũng chẳng có ai thấy vàng đó, chỉ thấy cát
vàng vĩnh viễn cứ bay mịt mù trong gió. Vàng là thứ ai ai cũng mộng tưởng, cát
vàng vô bờ bến kia lại là cơn ác mộng. Cái mộng tìm vàng đã bị vỡ, người tìm
vàng đã bỏ đi. Qua qua lại lại tiểu trấn chỉ còn lại một số nhà không biết đi
đâu, đành phải chôn xác tại đây. Họ thấy có một người khách từ nơi xa lại thông
thường rất lấy làm cao hứng vô cùng. Lúc Lục Tiểu Phụng đến đây, thái độ của họ
quả thật là như vậy. Lục Tiểu Phụng đi sâu vào tiểu trấn, chẳng còn thấy vẻ
nhiệt tình và cao hứng ở đâu. Cái chàng thấy đầu tiên, chẳng qua là một con
đường bần cùng và một kẻ cùng cực gần muốn chết. Thật ra, người này cũng không
coi như là một người, chẳng qua là một đứa bé lớn không ra lớn nhỏ không ra
nhỏ, mặc một bộ đồ không còn gọi là quần áo, ngồi dưới mái nhà ở góc đường
trong một tư thế lười lẫm không chịu được. Thật ra, hắn cũng không thể nói là
ngồi đó, hắn đang núp trong đó, giống như một con trùn đang rúc người trong đó,
lại giống một con rùa đang thụt đầu vào trong cổ. Hắn không có tiền, không có
thân nhân, không có bạn bè, cũng chẳng có tương lai. Hắn chẳng có gì hết ráo.
Hắn sợ. Cái gì hắn cũng sợ, do đó hắn chỉ còn chui rúc vào, cuốn thành một
khoanh, rút vào trong cái vỏ của mình, trốn chạy cái bần cùng, đói rách, ty
tiện đáng sợ đó. Bởi vì hắn vẫn còn là một đứa bé, hắn không biết những chuyện
mình sợ đó, dù có rút người vào trong cái vỏ, cũng trốn không thoát nổi. Có
điều lúc hắn thấy Lục Tiểu Phụng, ánh mắt của hắn sáng lên, cặp mắt sáng rực
lên của hắn lại là cặp mắt to lớn trông rất khả ái. Cặp mắt ấy vừa thấy Lục
Tiểu Phụng, giống y như một con chó đang đói nhìn thấy bãi phân, một con vương
bát nhìn thấy hột đậu xanh. May mà Lục Tiểu Phụng chẳng phải là hột đậu xanh,
mà cũng chẳng phải bãi phân. Lục Tiểu Phụng đi lại trước mặt hắn, chẳng qua chỉ
muốn hỏi hắn một chuyện thế thôi. Một người vừa đến một nơi xa lạ, chẳng những
vậy còn tính ở đó một thời gian, do đó điều y muốn hỏi trước tiên chính là tửu
điếm nằm đâu, để còn giải quyết chuyện cơ bản nhất của y là ăn uống. Đứa bé
cười nhăn cả cái mũi nói:
- Tửu điếm? Ông hỏi tửu điếm
ở đâu? Nơi đây cùng đến độ thỏ còn không ỉa, cùng đến độ ruồi và chuột còn muốn
chết đói, làm sao còn có tửu điếm đâu ra?
Lục Tiểu Phụng hỏi:
- Ngay một cái cũng không có?
Đứa bé nói:
- Ngay nửa cái nhà còn không
có.
Lục Tiểu Phụng hỏi:
- Nếy vậy thì khách qua
đường, ban đêm muốn tá túc thì phải làm sao?
Đứa bé nói:
- Chẳng làm sao cả, bởi vì
chẳng có ai từng qua đây, dù phải đi thêm mấy chục dặm nữa, cũng chẳng có ai
muốn đi qua đây.
Lục Tiểu Phụng nhìn lom lom
cả nửa ngày vào tên ăn mày vừa dơ vừa đáng ghét vừa lười vừa hay nói đó, nhịn
không nổi hỏi:
- Nơi đây cùng cực đến như
vậy sao?
Tên ăn mày thở ra:
- Không những cùng, mà còn
cùng đến chết luôn, không những tôi cùng cực muốn chết đây, người khác dù chưa
bần cùng đến chết như tôi, ít nhất cũng cùng cực nửa sống nửa chết.
Lục Tiểu Phụng nói:
- Nhưng xem ra ngươi còn chưa
chết.
Tên ăn mày nói:
- Đấy chẳng qua tôi còn chút
tài mọn có thể dằng dai thêm tí nữa.
Lục Tiểu Phụng hỏi:
- Tài gì?
Tên ăn mày đáp:
- Tôi là tên ăn mày, ăn rất
ít. Hạng người như tôi, dù có bần cùng đến đâu cũng còn sống lê lết được qua
ngày.
Lục Tiểu Phụng bật cười:
- Ta nhớ ngươi mới nói hình
như là nơi đây cùng cực đến độ muốn chết tới nơi, vậy thì lấy đâu ra đồ còn
thừa tiếp tế cho ngươi?
Tên ăn mày cũng bật cười:
- Đại thiếu gia, xem ra ông
quả thật là đại thiếu gia. Chuyện ăn mày, đương nhiên ông không hiểu.
Lục Tiểu Phụng hỏi:
- Là sao?
Tên ăn mày nói:
- Cỡ hạng ăn mày như tôi, tại
một nơi bần cùng đến nỗi muốn đem tôi ra nấu canh, mà tôi còn có thể sống qua
ngày thì đương nhiên tôi còn nghề riêng.
Lục Tiểu Phụng hỏi:
- Nghề riêng? Nghề riêng gì?
Tên ăn mày bỗng nhiên ưỡn
ngực ngồi thẳng dậy:
- Muốn giảng cho rõ về chuyện
này, phải có một trình độ học vấn rất cao. Về phương diện này, tôi có thể nói
là một chuyên gia.
Lục Tiểu Phụng đối với tên ăn
mày này càng lúc càng cảm thấy hứng thú. Tên ăn mày nói:
- Nói thật cho ông biết, nghề
riêng của tôi không chỉ có một thứ. Tiếc là trong bảy tám thứ nghề riêng của
tôi, chỉ có hai thứ là kiếm được tiền.
Lục Tiểu Phụng hỏi:
- Hai thứ gì?
Tên ăn mày đáp:
- Thứ nhất kiếm tiền được tối
đa là đụng phải hạng người ngơ ngơ từ phương xa lại như ông. - Hắn chỉ vào Lục
Tiểu Phụng:
- Tiền của những hạng người
ngơ ngơ như ông, không kiếm ra cũng vậy thôi, kiếm ra cũng như là không kiếm.
Lục Tiểu Phụng cười khổ:
- Ngươi nói sao mà đúng thế,
hiện giờ ta đã bắt đầu muốn khâm phục nhà ngươi rồi. - Chàng lại hỏi tên ăn
mày:
- Còn nếu không có hạng người
như ta đây thì sao?
Tên ăn mày đáp:
- Vậy thì đành phải dùng nghề
riêng thứ hai chứ sao. Nghề riêng thứ hai của tôi là ăn cắp, có cơ hội là trộm
ngay. Gặp tiền là trộm, lục thân bất nhận, có thể trộm được bao nhiêu cứ việc
trộm, trộm sạch mới ngừng.
Đây là cái nguyên tắc sinh
tồn của tên ăn mày. Nhưng Lục Tiểu Phụng không hề có ý khinh thị hắn tí nào,
cũng chẳng có ý định thò tay ra tát cho hắn bạt tai, ngược lại, chàng cảm thấy
có cái gì bi ai sâu thẳm trong lòng.
Trên đời này không phải có
rất nhiều người có mặt có mày mà nguyên tắc sinh tồn cũng không khác gì tên ăn
mày không xấu hổ này sao. Cái tiểu trấn này quả thật quá bần cùng, Lục Tiểu
Phụng đã đi hết ven trời góc bể, mà chưa thấy nơi nào bần cùng hoang liêu như
nơi này. Thật tình chàng không hiểu được, hạng người như Liễu Như Cương, tại
sao lại đến nơi này làm gì? Chàng càng không hiểu, một nơi như nơi này, lại
phát sinh ra chuyện đáng cho Liễu Như Cương không ngại đường xa vạn lý, chẳng
những vậy, còn là chuyện Liễu Như Cương cho là có thể nguy hiểm đến tính mạng.
Một cái tiểu trấn vô danh,
một vị kiếm khách danh tiếng lẫy lừng thiên hạ, vốn không thể đem ráp lại vào
với nhau. Kỳ quái là Liễu Như Cương thật sự làm như có điểm quan hệ thần bí
quái lạ đó. Càng kỳ quái nữa là Liễu Như Cương thật sự biến mất ở cái khung
trời này.
Do đó, Lục Tiểu Phụng muốn
điều tra cho ra sự quan hệ giữa cái tiểu trấn này và người bạn thân của chàng.
Chỉ tiếc là, đến bây giờ, chàng chỉ thấy có một tên ăn mày vừa thê thảm, vừa
khả lân, nhưng lại có tí khả ái trong đó. Lục Tiểu Phụng đã đi qua rất nhiều
nơi, đi qua hết chân trời góc biển, đi qua các thứ các dạng hương thôn trấn khư
lớn có nhỏ có.
Bất kỳ nơi nào, ít nhất cũng
có một gian hàng tạp hóa, dù không có tửu điếm, không có kĩ viện, không có hàng
vải, không có quán cơm, không có xe có ngựa chạy, không có tiệm lương thực,
nhưng nhất định phải có một gian hàng tạp hóa. Bởi vì tiệm tạp hóa vốn là để
cung ứng nhu cầu tất yếu nhất của con người.
Cả một đời Lục Tiểu Phụng,
không biết đã gặp qua bao nhiêu tiệm tạp hóa kỳ kỳ quái quái, có tiệm thậm chí
còn cung ứng một thứ yêu cầu đặc biệt nhất của người ta. Nhưng Lục Tiểu Phụng
còn chưa thấy qua cái tiệm tạp hóa nào ly kỳ quái đản như cái tiệm tạp hóa này.
Tiệm tạp hóa này dĩ nhiên là ở tại cái tiểu trấn này, tiệm tạp hóa này còn có
cái bảng hiệu là Đại Nhãn, đương nhiên tên ăn mày như con rùa con đó đã đưa
chàng lại. Một cái bảng bị gió cát dầu khói bào thành một miếng gỗ như bia mộ,
trên đó có khắc một con mắt thật lớn, đấy chính là bảng hiệu của cửa tiệm. Lục
Tiểu Phụng lắc đầu:
- Đại Nhãn, tiệm tạp hóa Đại
Nhãn, cái bảng hiệu thật quái lạ.
Tên ăn mày nói:
- Không quái lạ tí nào, chủ
tiệm tên là Vương Đại Nhãn, cửa tiệm tự nhiên thuận lý thành chương có cái tên
như vậy thôi.
Lúc Lục Tiểu Phụng nghe nói
vậy, chàng còn chưa hiểu ra câu nói ấy nghĩa lý ra làm sao. Thật ra, chưa gặp
qua Vương Đại Nhãn lần nào, chẳng ai có thể hiểu được ý tứ của câu nói ấy. Bởi
vì cở hạng người như Vương Đại Nhãn, rất ít người có thể thấy y.

