Thất thân làm thiếp - Phiên ngoại 01 - 02

[PHIÊN NGOẠI] Chương 01: HỒ LY CHUYỂN THẾ

Mặt trời lên
cao, gió thổi mơn man.

Cơn gió nhẹ
thổi khắp mọi nơi mọi chỗ. Hàn ý dần dần tan biến, cây cối dần bừng sức sống,
chim muông cất tiếng hót chào ngày mới.

Lúc này,
trong hoa viên của Phượng Vũ Cửu Thiên, có một đám người vây quanh một gốc cây
hòe đại thụ, tiếng cười nói huyên náo ồn ào, rất náo nhiệt, gia đinh tỳ nữ đứng
thành đoàn. Chính giữa vòng người là một đứa bé trắng trẻo xinh đẹp như búp bê,
đang tươi cười rạng rỡ nhảy nhảy trên cây.

Gương mặt
đứa bé rất đẹp, đường nét trên mặt rõ ràng, như được điêu khắc từ bạch ngọc,
hai má trắng hồng như tuyết đang cười rất đáng yêu, mắt to sáng ngời, con ngươi
đen đắc ý nhìn mọi người chăm chú, lông mi dài cong vút, càng thêm vẻ khả ái,
mũi cao thẳng, môi nở nụ cười hài lòng.

Thoáng nhìn
đã biết là bản sao của Phượng Cô.

Có điều bản
sao này mới ba đến bốn tuổi, hơn nữa, so với Phượng Cô, dáng vẻ của bé càng
thêm mê người. Có thể thấy được, chờ bé trưởng thành, chỉ sợ sẽ trở thành một
mỹ nam khuynh đảo chúng sinh hơn cả Phượng Cô.

Mới ba, bốn
tuổi, nhưng khinh công của đứa bé đã rất tốt. Nhẹ nhàng lên xuống cây hòe. So
với khỉ còn linh họat nhanh nhẹn hơn.

Đám người
đứng dưới cây hòe không ngừng cảm thán:

“Tiểu thiếu
gia thật quá lợi hại!”

“Đúng vậy!
Bất quá mới bốn tuổi thôi, võ công đã được thế này, thật là thần đồng!”

“Đúng vậy!
Thiên tài a!”

Những lời đó
khiến đứa bé hoan hỉ không thôi, bật cười một tiếng, lộ ra hai hàng răng trắng
bóng, thật đúng như câu môi hồng răng trắng, phấn điêu ngọc mài, khiến ai cũng
thấy yêu thích.

Đúng lúc
này, Phượng Phi đang ở trên cây nhìn thấy có một người đi tới từ xa, mặt liền
biến sắc, nhưng lúc này muốn nhảy xuống thì đã không kịp nữa rồi, nhìn trái
phải một vòng, Phượng Phi vội vàng đưa mắt ra hiệu với nhóm người đứng dưới gốc
cây.

Dường như đã
quen với việc đó, vừa thấy Phượng Phi ra hiệu, mọi người liền ra vẻ lo lắng,
thậm chí la hét:

“Tiểu thiếu
gia, người không sao chứ!”

“Tiểu thiếu
gia, người đừng nhúc nhích bừa, để nô tỳ đi thỉnh thị vệ đến ôm người xuống!”

“Đúng vậy,
tiểu thiếu gia đừng hoảng loạn!”

Khi mọi
người còn đang la hét, thì một bóng áo xanh đã đi tới sau lưng.

Mọi người
làm ra vẻ như lúc này mới biết có người đến, liền trật tự hành lễ, đồng thanh
chào: “Phu nhân!”

Vãn Thanh
nhẹ nhàng khoát tay ý bảo ngừng, rồi nhìn Phi nhi đang ở trên cây.

Phượng Phi
rất thông minh, lúc nãy còn tung tăng như én, giờ đã giả vờ như một con gấu
vụng về, ôm lấy thân cây sù sì, thần thái lộ vẻ sợ hãi ủy khuất, vô cùng yếu ớt
la hét: “Mẫu thân, Phi nhi hơi sợ, mẫu thân nhanh ôm Phi nhi xuống…”

Giọng điệu
non nớt búng ra sữa, khiến ai nghe cũng phải động tâm.

Vãn Thanh
không nói gì, đã nhanh chóng phi thân lên, đưa một tay ra ôm lấy đứa con tinh
nghịch, đến khi an toàn đứng trên mặt đất rồi, mới giáo huấn: “Tại sao con lại
bò lên cây, đã nói rất nhiều lần rồi, không nên trèo lên cây bừa bãi, nếu trượt
chân ngã thì làm thế nào bây giờ!”

“Phi nhi
không bao giờ trèo lên cây nữa, không bao giờ.. khiến mẫu thân giận nữa, Phi nhi
hơi sợ… mẫu thân, ôm con một cái!”

“Biết sợ là
tốt!”

Vãn Thanh
không khỏi lắc đầu, không khỏi vừa giận lại vừa lo lắng, nhưng lại không nỡ
trách mắng. Không nói gì nữa. Phượng Phi này, thật không có lúc nào khiến nàng
thôi lo lắng. Một khắc không nhìn đến, bé liền bày trò nghịch được.

Mọi người
trong sơn trang đã công nhận bé là tiểu Ma vương từ lâu, còn nhỏ nhưng bản lĩnh
đùa cợt thì không nhỏ chút nào, ngay cả nàng cũng không hiểu là bé học được bản
lĩnh đó từ ai.

Bất quá bé
rất thông minh, chỉ trêu những người hầu không biết võ công, những thị vệ giỏi
võ công thì thương bé vô cùng.

May là nàng
không dạy võ công cho bé, cũng không để người khác dạy võ công cho bé, chỉ sợ
nếu bé biết võ công, càng gây nhiều rắc rối hơn.

Mới bốn tuổi
đã khiến nàng tốn không biết bao nhiêu tâm tư, nếu lớn thêm chút nữa, không
biết sẽ khiến nàng phải lo lắng đến thế nào.

“Mẫu thân,
sau này Phi nhi sẽ không làm trái lời mẫu thân nữa, không khiến mẫu thân phải
giận nữa” Phượng Phi nũng nịu, cọ cọ hai má béo mập lên mặt Vãn Thanh như mèo
con, vẻ mặt vô cùng nhu thuận, không cách nào liên tưởng bé với loại con cái
hay làm trái lời cha mẹ.

Nhưng mọi
người hầu đứng sau đều biết, cả sơn trang này, chỉ có phu nhân là không biết
bản lĩnh của tiểu thiếu gia đến đâu, bởi vì tiểu thiếu gia trời không sợ đất
không sợ, cả Phượng Gia nói cũng không nghe, chỉ sợ một mình phu nhân.

“Phi nhi
ngoan lắm!” Vãn Thanh trìu mến xoa nhẹ lên mũi Phi nhi rồi nói.

Phi nhi nghe
xong gục đầu vào vai Vãn Thanh, đắc ý nháy mắt với mọi người một cái, cực kỳ khả
ái.

Ban đêm.

Không gian
yên tĩnh.

Phượng Cô
nhẹ nhàng ôm Vãn Thanh vào trong lòng, vô cùng dịu dàng, mặc dù đã thành thân
sáu năm, nhưng hắn lại phát hiện càng ngày hắn càng yêu Vãn Thanh nhiều hơn.

Tình yêu hắn
dành cho nàng, không vì ngày ngày ở chung một chỗ mà giảm bớt, ngược lại càng
lúc càng thêm sâu sắc.

Nhẹ nhàng
ngửi hương hoa lãnh liệt tỏa ra từ cổ nàng, hương thơm khiến hắn cảm thấy mê
say, Phượng Cô khẽ nói: “Thanh nhi, ta phát hiện càng ngày ta càng không thể
cách xa nàng, đêm nào không được ôm thân thể ấm áp của nàng ta đều cảm thấy vô
cùng khốn khổ, không ngủ được một phút nào, nàng không biết đâu, mấy ngày trước
phải đi xa, đêm nào ta cũng mất ngủ, trằn trọc muốn được ôm nàng trong vòng
tay!”

Vãn Thanh đỏ
mặt, Phượng Cô này, càng lúc càng không biết xấu hổ, gì hắn cũng nói ra lời
được, khiến nàng chỉ có thể đỏ mặt không nói được câu nào.

Thành thân
đã mấy năm, hắn vẫn coi nàng như cô dâu mới cưới về, triền miên mê tình ngày
qua tháng lại!

Nhưng, nàng
cũng phát hiện ra, bản thân nàng càng lúc càng thích nghe những lời này!

Đều do hắn
làm hư nàng!

Vãn Thanh
nhẹ nhàng đẩy hắn một cái, trừng mắt cố ý nói: “Thì ra đến tối chàng mới nhớ
đến ta! Vãn Thanh ta biến thành nô nhi ấm giường cho chàng từ khi nào! Chui vào
chăn rồi thì mới thèm nhớ đến ta đúng không!”

“Thanh nhi
biết ý của ta không phải như thế mà, giờ nào phút nào ta cũng nhớ đến nàng,
trong lòng ta chỉ có một mình nàng, cả đời này cũng không thay đổi!” Vừa nói
vừa kề đôi môi ấm áp của hắn lên môi nàng, trăn trở triền miên không thôi.

Một tay
Phượng Cô nhẹ nhàng duỗi ra, tháo thắt lưng đáng ghét, vạt áo Vãn Thanh dần dần
mở rộng, lộ ra làn da trắng mê người, mắt hắn dần đỏ lên...

Đúng lúc
này, một âm thanh khiến hắn phiền lòng vang lên!

“Mẫu thân...
Mẫu thân...” Đó là tiếng kêu của một bé trai, cộng thêm tiếng đập cửa càng lúc
càng gấp, khiến trán Phượng Cô hiện lên ba vạch đen thui!

Phượng Phi
này, tuy là con hắn, nhưng tên tiểu ma đầu đó từ khi còn nhỏ đã đối đầu với
hắn, từ sau lần ra đời phá hỏng đêm tân hôn của hắn, đến giờ vẫn luôn phá hỏng
chuyện tốt của hắn!

Trái lại,
Vãn Thanh lại thương nó vô cùng, khiến hắn có bực cũng không thể làm gì.

Hơn nữa tiểu
tử này, chưa đầy ba bốn tuổi, đã biết dụng tâm gian trá, đã sớm hiểu được cái
gì gọi là nhìn mặt đoán ý, còn cẩn thận nghĩ cách đối phó, khiến hắn không thể
không bội phục!

Vãn Thanh
vừa nghe thấy thanh âm của Phi nhi vội vàng kéo vạt áo lại, chỉnh lại tử tế,
rồi đứng dậy.

Phượng Cô
kéo nàng lại, giọng nói tràn đầy ghen tức: “Tiểu hài tử, mặc kệ nó là được!”

“Cô, chúng
ta còn nhiều thời gian ở chung một chỗ, không phải vội vã nhất thời, Phi nhi
còn nhỏ, vẫn cần được quan tâm chăm sóc.” Vãn Thanh nhẹ nhàng trấn an, cố ý rời
giường.

Đẩy cửa ra,
chỉ thấy Phượng Phi lao thẳng vào lòng Vãn Thanh, hai mắt hoe đỏ, khóe mắt vẫn
còn ngấn lệ: “Nương, Phi nhi vừa mơ thấy ác mộng, con không dám ngủ nữa, con
muốn ngủ cùng mẫu thân!”

“Thật sao?
Con mơ thấy gì! Phi nhi đừng sợ, mẫu thân ngủ với con!” Vừa nói vừa nhẹ nhàng
ôm lấy Phượng Phi, đi vào phòng trong.

Phượng Cô
buồn bực quay lưng về phía Vãn Thanh và Phượng Phi, trên gương mặt của tiểu tử
kia, hắn nhìn thấy rất rõ ràng, ẩn sau vẻ sợ hãi là sự đắc ý.

Phượng Cô
hận đến nghiến răng, tiểu tử này, nó mà biết sợ hãi vì ác mộng từ bao giờ chứ,
theo hắn, ác mộng bị tiểu tử này dọa chạy mất dép thì đúng hơn.

Ngược lại,
Vãn Thanh lại thấy Phi nhi đáng thương vô cùng.

Người ta nói
con trai thân với cha, hắn à, sinh đứa con trai này, thật sự là hối hận không
thôi, còn nhỏ đã thường xuyên làm bức tường ngăn cách hắn và vợ yêu!

Phượng Cô
bực muốn bốc khói đỉnh đầu.

Vãn Thanh
chỉ khẽ cười, nhẹ nhàng nói: “Chàng đó, tại sao lần nào cũng bực dọc với con
của mình, Phi nhi còn nhỏ, mặc dù tinh nghịch một chút, nhưng vẫn chỉ là một
đứa trẻ con!”

Nói xong thì
không để ý đến kẻ đang nghiêm mặt là Phượng Cô nữa, xoay Phi nhi trong lòng lại
dịu dàng hỏi han: “Phi nhi mơ thấy ác mộng gì, kể cho mẫu thân nghe một chút!”

“Phi nhi
mơ...” Chỉ thấy Phượng Phi nhíu mày suy tư, nhưng không nói được gì.

Phượng Cô hừ
một tiếng: “Ta thấy tên tiểu tử này căn bản là không mơ thấy ác mộng gì hết,
chỉ là đang nói xạo, nàng nhìn mà xem. Vừa hỏi, đã không nói được lời nào!”

Phượng Phi
nhìn Vãn Thanh một chút, lại nhìn Phượng Cô một chút, trong lúc nhất thời không
nghĩ ra được gì, vì vậy mím môi, hai mắt lại đỏ hoe, bật khóc: “Mẫu thân, Phi
nhi sợ, Phi nhi thật sự sợ mà...” Vừa nói vừa vòng hai cánh tay bé xinh ra, ôm
chặt lấy Vãn Thanh, giống như vừa sợ hãi vô cùng.

“Không sợ
không sợ, Phi nhi đừng nhớ lại ác mộng nữa, tối nay mẫu thân ngủ cùng Phi nhi,
thế sẽ không sợ nữa!”Vãn Thanh vừa dỗ dành vừa nhẹ nhàng vỗ về lên lưng Phi
nhi, tuy Phi nhi có lúc tinh nghịch, nhưng là một đứa trẻ thông minh, tuy nó
thích trêu chọc mọi người, nhưng làm cha mẹ, có ai lại không thương con mình.

Phượng Cô
vừa nghe thế liền đen mặt, trừng đôi phượng nhãn nhìn tiểu ma đầu.

Vừa nhìn đã
biết, tiểu tử này, khẳng định là lại có yêu cầu gì đó, mỗi lần nó giở trò này,
tất là có yêu cầu. Lần này, lại muốn gì nữa đây!

Thật không
biết hắn sinh ra tiểu tử này thế nào, tuổi còn nhỏ, đã biết không từ thủ đoạn
để đạt được mục đích, thật là hồ ly chuyển thế a!

[PHIÊN NGOẠI] Chương 02: Đạt Được Mục Đích

Vãn Thanh bế
Phượng Phi, cùng nằm xuống ngủ.

Vốn dĩ
Phượng Cô đặt làm giường này lớn một cách đặc biệt, là bởi vì muốn được ngủ một
cách thoải mái cùng Vãn Thanh, không ngờ lúc này lại thành lợi thế cho nhóc con
này!

Xem đi, tiểu
tử vừa chen lên một cái, liền trở nên vô cùng chật chội.

Nhưng kỳ
thật, giường này lớn đến mức bốn, năm người nằm cũng đủ chỗ, làm sao có thể vì
một đứa bé như Phượng Phi mà trở nên chật chội chứ?

Đêm đó, có
người mộng đẹp, có người lại bực mình đến không ngủ được, có người tâm tư khó
dò.

Trời sáng.

Trong thư
phòng Phượng Cô.

Hai nam nhân
khuynh thành một lớn một nhỏ trừng mắt ngồi nhìn nhau với dáng vẻ của hai con
hồ ly.

Phượng Cô
cũng không mở miệng, hắn chờ, chờ tiểu tử này mở miệng, muốn đấu mà không nhìn
xem là ai, tiểu tử dù thông minh, cũng chỉ là con hắn, chỉ là một đứa trẻ con
mới bốn tuổi mà thôi!

Nhóc con có
việc muốn tìm hắn, hắn có thể đồng ý có thể không, nhưng nhóc con lại dám dùng
kế đối phó với hắn, không thể để nó được một còn đòi hai, cũng không thể để nó
kiêu ngạo hơn nữa.

Tốt thôi,
hắn thật sự muốn nhìn, nhìn tiểu tử này tự nhận thua.

Liếc mắt
thấy nhóc con không nhìn mình, Phượng Cô bắt đầu chuyển sang nghiên cứu sổ
sách.

Trong lúc nhất
thời, không gian vô cùng tĩnh lặng, chỉ có tiếng lật sách loạt xoạt, còn tiếng
sột soạt của quần áo bị ma sát do đứa trẻ đang giãy giụa bất an.

Một đứa trẻ
con, dù có tâm tư, cũng vẫn còn non nớt lắm, làm sao đấu lại được lão hồ ly như
Phượng Cô!

Phượng Phi
quay quay đầu, nhìn Phượng Cô, cắn cắn môi, rốt cục mở miệng: “Cha ơi!”

“Ừm.” Phượng
Cô đáp, không ngẩng đầu, vẫn cắm mặt vào sổ sách, hắn nhìn ra, Phượng Phi đã
ngồi không vững.

Rất manh
động!

Trong lòng
Phượng Cô có chút không hài lòng, con của Phượng Cô hắn, sao có thể thiếu kiên
nhẫn như vậy chứ, thế này thì làm sao làm chuyện đại sự được.

Phượng Phi
nhìn Phượng Cô một hồi lâu mà vẫn không thấy Phượng Cô mở miệng nói chuyện, một
mực cắm cúi vào sổ sách, nhất thời không biết phải mở lời thế nào mới tốt, bé
vẫn nhớ những lần trước bé dùng cách này, sáng ngày hôm sau phụ thân đều trực
tiếp hỏi thẳng là bé có ý đồ gì, tại sao lần này lại không mở miệng hỏi gì chứ!

“Phụ thân,
nghe nói Thương Thành tấp nập nhộn nhịp, đông vui náo nhiệt, còn có rất nhiều trò
biểu diễn thú vị! ” Phượng Phi hứng thú nói.

Phượng Cô
vừa nghe, đã biết Phượng Phi nghĩ gì, nhưng lại cố tình không biết, chỉ nói:
“Nếu con thích, ta sẽ bảo Hoàng Kỳ mua mấy món đồ chơi về cho con chơi!”

Sau đó không
nói gì nữa, nhưng trong lòng âm thầm đắc thắng, hôm qua nhóc con hại hắn dục
hỏa không được giải phóng, hôm nay, hắn cũng muốn nhóc con phải nếm quả đắng.

“Mua về chơi
thôi sao, phụ thân?! ” Phượng Phi vừa nghe thì như ỉu xìu như bóng bị xì hơi,
mặt hơi nhăn nhó: “Mua về chắc gì con đã thích, nếu có thể nhìn thấy tận mắt
một lần thì thật tốt quá đi! ”

Phượng Cô
đoán không sai, kỳ thật thì hắn đấu trí với đứa nhóc như bé, chẳng qua chỉ để
cho vui thôi! Hơn nữa đúng là tối qua hắn thiếu cẩn thận, thật sự hắn cũng
không có ý định làm khó dễ Phi nhi lâu, vì thế nhẹ nhàng đóng quyển sách, rồi
sau đó ngẩng đầu hỏi: “Con muốn đi Thương Thành sao? ”

Phượng Phi
vừa nghe thế, liền tươi như hoa vào xuân, nhẩy một cái đã đến trước mặt Phượng
Cô, vẻ mặt ngây thơ: “Phụ thân cho Phi nhi đi theo có được không? ”

Phượng Cô
híp đôi phượng nhãn hẹp dài, nhìn Phượng Phi – bản sao của chính mình: “Con
muốn đi Thương Thành làm cái gì? “

Mắt Phượng
Phi lóe sáng rồi vụt tắt nhanh như sao băng, cười rất thuần khiết: “Phi nhi
muốn đi xem những điều thú vị mới lạ, nhìn cảnh náo nhiệt.”

“Chỉ có thế
thôi ư? ”

“Tất nhiên
là thế! ” Phượng Phi gật đầu liên tục.

Phượng Cô
nửa điểm cũng không tin Phượng Phi, không ngờ lại học được trò giấu ý nghĩ,
biểu hiện khi nói dối so với khi nói thật không khác nhau là mấy, chỉ có điều
tia sáng lóe lên trong mắt Phượng Phi dù ngắn, nhưng làm sao lọt qua mắt hắn,
Phượng Cô lại nói: “Con biết tính cha rồi đấy, ta không thích nhất là người
khác nói dối ta, nếu con không nói thật thì đừng hòng đi đâu.”

“Cha ơi...”
Phượng Phi nũng nịu.

Nhưng Phượng
Cô không thèm quan tâm đến bé: “Con không phải làm nũng đâu, từ xưa đến nay con
thừa biết làm nũng với ta hoàn toàn vô dụng.”

Phượng Phi
thấy phụ thân nói vậy, cũng nghiêm túc lại, không làm nũng nữa, chỉ nói: “Phụ
thân, kỳ thật hài nhi muốn đến đó để mở rộng tầm mắt, quan trọng hơn, con nghe
nói ngũ hồ tứ hải là nơi nhiều người tụ họp, loại nhân vật nào cũng có, thế nên
hài nhi rất rất muốn đi để mở rộng tầm mắt.”

Phượng Cô
nheo mắt nhìn Phi nhi một cái, nghĩ thầm Phượng Phi mới là đứa bé bốn tuổi, muốn
đi, chắc cũng chỉ vì tò mò ham chơi thôi.

Phượng Cô
thầm nghĩ lần này đi Thương Thành cũng không có việc gì cấp bách lắm, nếu bé đã
muốn thế, cho bé đi cũng không phiền, nhân tiện đưa cả Vãn Thanh đi cùng, có lẽ
cũng lâu rồi hắn và Vãn Thanh chưa đi du ngoạn cùng nhau, lần này coi như một
lần du ngoạn.

Phượng Phi
nhìn vẻ mặt Phượng Cô có vẻ đồng ý, vì vậy bồi nốt câu cuối: “Phụ thân, cha đáp
ứng với Phi nhi đi! Đáp ứng Phi nhi rồi, buổi tối Phi nhi sẽ không quấn quít
lấy mẫu thân nữa...”

“Không quấn
quít mẫu thân con, cũng không gặp ác mộng nữa chứ? ” Phượng Cô nhếch môi, cố ý
hỏi.

“Ác mộng? ”
Phượng Phi cười non nớt: “Phi nhi đã được hạnh phúc, làm sao còn gặp ác mộng
nữa! ”

“Tiểu tử nhà
ngươi, lần sau đừng lôi chiêu này ra, nếu còn dám lôi chiêu này ra nữa, ta sẽ
không đáp ứng con nữa! Lần này đi Thương Thành, nhân tiện cả mẫu thân con cùng
đi, coi như là cả nhà ta đi du sơn ngoạn thủy!”

Phượng Phi
vừa nghe thế, gật đầu liên tục, vẻ mặt nhu thuận: “Đúng vậy, phụ thân, sau này
Phi nhi không bao giờ... sử dụng chiêu này nữa!”

Phượng Cô
nghe xong liền gật đầu một cách vừa lòng.

Phượng Phi
nhu thuận cười một tiếng: “Nếu phụ thân không còn chuyện gì khác, Phi nhi liền
đi ra ngoài trước.”

“Được rồi,
về đi!” Phượng Cô gật đầu: “Đừng nghịch ngợm nữa, chú tâm đọc sách mở rộng hiểu
biết đi!” vừa lòng rồi, không khỏi ra dáng cha hiền, khuyên bảo con trai.

“Phi nhi đã
biết!” Phượng Phi ngoan ngoãn gật đầu, nhanh chóng ra khỏi phòng. Nụ cười càng
lúc càng rộng mở.

Tuy phụ thân
nói không được lôi chiêu này ra dùng nữa, nhưng nếu cần thì vẫn phải làm thôi.

Lần này bé
phải đến Thương Thành càng nhanh càng tốt, vì gấp nên mới phải giở chiêu này
ra, ngoài miệng phụ thân nói không sợ chiêu này, nhưng nếu bé còn quấn quít mẫu
thân thêm vài ngày nữa, phụ thân không vò đầu bứt tóc vì bực mới là lạ.

Trên gương
mặt của đứa bé bốn tuổi hiện ra nụ cười của loài hồ ly.

Muốn tấn
công địch phải nhằm chỗ nào yếu nhất, phụ thân cơ trí lợi hại, nhưng có một
nhược điểm trí mạng, đó chính là mẫu thân!

Mà bé thì
hoàn toàn có thể công phá vào nhược điểm này của phụ thân!

Lần này, bé
phải cho sư phụ một niềm vui bất ngờ, đi Thương Thành, có cả phụ thân và mẫu
thân cùng đi, tất là sẽ ở thêm vài ngày, bé cũng có thể nhân cơ hội đó thuyết
phục sư phụ dạy thêm mấy chiêu khinh công hay công phu đặc sắc khác.

Học được mấy
chiêu rồi, bé càng chơi được nhiều trò hơn!

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3