Thất thân làm thiếp - Chương 161 - 162

Chương 161: Ai bẫy ai

Nhìn Tuyết Tâm đang luyện võ trên mặt tuyết, trong lòng Vãn Thanh âm thầm run sợ, rốt cục vẫn đi ra ngoài.

Mặc kệ như thế nào, nàng cũng phải làm, nhất định phải có được đáp án chính xác, mà đáp án chuẩn xác nhất, chỉ có thể lấy từ Tuyết Tâm, không còn nhiều thời gian cho nàng lo lắng, chỉ có thể như thế.

Gương mặt thanh nhã của Vãn Thanh biến sắc, có vài phần chanh chua phẫn nộ không thôi, hướng thẳng về phía Tuyết Tâm đang luyện võ, tóm lấy tay cô ta, ngữ khí như muốn bốc hỏa: “Tuyết Tâm, đừng tưởng rằng ngươi là môn chủ Tuyết Liên Phái, là có thể tùy tiện vu oan người khác! Tại sao tâm địa ngươi có thể như loài rắn rết như thế...”

Tuyết Tâm không ngờ Thượng Quan Vãn Thanh lại thế này, sợ đến sững sờ, bất quá chỉ kinh ngạc trong nháy mắt, sau đó lại khôi phục vẻ mặt lãnh thanh, gạt tay Vãn Thanh, giận dữ nói: “Thượng Quan Vãn Thanh, ngươi điên rồi, nói bậy gì đấy!”

“Ngươi còn muốn giảo biện, ngươi vu cáo Phượng Cô, nói cái gì hắn luyện xong võ công của Tuyết Liên Phái các ngươi sẽ trở thành kẻ bất nam bất nữ, ngươi dám nói ngươi chưa từng nói câu này không?!” Thanh âm của Vãn Thanh càng lúc càng chói tai, giọng điệu rít gào, rất giống một mụ đàn bà chanh chua, lại tóm ống tay áo Tuyết Tâm lần nữa.

Hành động này chọc giận Tuyết Tâm ngay lập tức, sắc mặt cô ta tối đen, cô ta hất tay Vãn Thanh ra, nhưng trong lòng thì chấn động, đúng thật cô ta có nói vậy, nhưng là nói với thị nữ Thu nhi, tại sao lại truyền đến tai Vãn Thanh? Tuyết Tâm hung hăng nói: “Ngươi đừng hồ ngôn loạn ngữ.”

“Ngươi dám nói tại sao không dám thừa nhận!” Vãn Thanh không cho cô ta cơ hội tránh né, lại đuổi theo để mắng, làm ra những hành vi này, chẳng qua chỉ vì muốn ép Tuyết Tâm nói ra chân tướng.

“Tại sao ta lại không dám thừa nhận, Thượng Quan Vãn Thanh, không ngờ ngày thường ngươi luôn bày ra bộ dạng nhã nhặn lịch sự, hóa ra còn chanh chua hơn bà bán cá, ta nói lại một lần nữa, ta chưa bao giờ nói láo! Nam tử luyện xong Hàn Băng thần công, thật sự sẽ biến thành nữ tử!” Tuyết Tâm lạnh lùng nói, nói xong mong rằng Vãn Thanh sẽ cười trào phúng một tiếng, cô ta không ưa nhìn hai người bọn họ đã lâu, không biết vì sao mẫu thân lại giao độc môn nội công cho Phượng Cô, đáng tiếc dù cô ta đã cật lực phản đối, thủy chung vẫn chẳng thể lay chuyển mẫu thân, lúc này nói ra tạm coi là giải tỏa chút đè nén.

“Ai nói nhất định sẽ thế, chỉ cần không luyện đến tầng thứ tám vẫn có thể thúc Băng Ngọc Tuyết Liên nở hoa, sao có thể thành kẻ bất nam bất nữ!” Vãn Thanh phản bác lời cô ta, ngôn lệ từ ngoan. (lệ: ác; ngoan: tàn nhẫn)

“A, chuyện nực cười vậy mà ngươi cũng tin được, một khi luyện Hàn Băng thần công, hắn nhất định phải biến thành nữ tử, chẳng qua nếu không luyện đến tầng thứ tám, thì không biến thành nữ tử ngay lập tức, bất quá chẳng qua chỉ là chuyện sớm hay muộn, một khi luyện được chí âm tâm pháp, còn muốn làm nam tử! Buồn cười!” Tuyết Tâm nói xong, phất tay, bỏ đi.

Chỉ còn lại một mình Vãn Thanh, sững sờ đứng đó, nàng đã sớm cảm giác được chuyện này tuyệt đối không đơn giản như vậy, Phượng Cô cũng lừa nàng, đồ ngốc này, vì sao phải làm thế chứ!

Quay người lại, nước mắt bị gió tạt, ngưng tụ thành từng khối băng lóng lánh, đón gió đi thẳng đến phòng của Tuyết Liên thánh nữ…

Tuyết Liên Thánh Nữ ngồi xếp bằng thẳng lưng ở giữa phòng, tay tạo thành hình hoa sen, đang nhắm mắt điều tức, khi Vãn Thanh tiến vào chỉ nói một tiếng ‘chờ’, rồi sau đó tĩnh nhiên vô âm.

Nhìn làn khói lượn lờ bay lên từ lò hương, Vãn Thanh phát hiện, lần đầu tiên, nàng vô phương bình yên tĩnh tọa, trong lòng đang bách tư thiên chuyển, chỉ cảm thấy rối như tơ vò.

Mất rất nhiều thời gian vẫn không cách nào bình ổn tâm tình.

Rốt cục, Tuyết Liên Thánh Nữ cũng mở miệng: “Thượng Quan cô nương tìm ta có chuyện gì?”

“Cháu chỉ muốn cầu Thánh nữ một việc, nhất định phải bảo Phượng Cô ngừng luyện công, cháu không cần Băng Ngọc Tuyết Liên.” Vãn Thanh kiên định nói, kỳ thật, khi nói ra những lời này, nàng không biết có hữu dụng không, nhưng nàng không thể không đánh cược một lần, đánh cược xong mới có cơ hội ngừng cơn ác mộng này lại.

“Đúng là ngươi đã biết...” Dường như Tuyết Liên Thánh Nữ không có chút ngạc nhiên nào, chỉ thản nhiên nói vậy.

Không biết vì sao, Vãn Thanh có cảm giác bà ta đã biết trước mọi chuyện. Hơn nữa không hiểu vì sao, lại có cảm giác bản thân rơi vào mưu kế của bà ta.

Vãn Thanh ngẩng đầu, nhìn bà ta, đôi mắt vẫn trong sáng nhưng trong lòng lại âm thầm mở tâm nhẫn, có một số người, có một số việc, nàng mở lòng, cũng không có nghĩa là nàng không đề phòng.

“Đúng vậy, cháu biết hết rồi... Thế nên, cháu đến đây cầu sợ trợ giúp Thánh Nữ, cứu Phượng Cô, một nam tử, nếu tự nhiên biến thành nữ tử, cũng coi như hủy đi một đời sau của hắn.” Vãn Thanh tha thiết nói.

“Ta biết, nhưng bây giờ đã quá muộn, có một số việc, nếu đã làm, chỉ sợ ta cũng lực bất tòng tâm a...” Tuyết Liên Thánh Nữ chậm rãi nói, thanh âm đau thương, có chút ủ rũ.

“Thật sự không có biện pháp nào sao?” Vãn Thanh vội vàng hỏi, không biết vì sao, nhìn bộ dạng Tuyết Liên Thánh Nữ, nàng có cảm giác, bà ấy không lực bất tòng tâm như lời bà ấy vừa nói.

Tuyết Liên Thánh Nữ thở dài, nhắm mắt rất lâu, rồi giống như nhớ ra điều gì đó, lên tiếng: “Có lẽ, còn một biện pháp, có lẽ có thể được, chỉ có điều biện pháp này, có lẽ các ngươi vô phương đón nhận.”

“Biện pháp gì?” Vãn Thanh vội hỏi.

“Nếu như hắn truyền chí âm công lực trong người ra, cho một nữ tử có thân thể chí âm nhận, như vậy hắn sẽ không bị sao.” Tuyết Liên Thánh Nữ chậm rãi nói, nói xong, mở mắt, nhìn Vãn Thanh.

Trong lòng Vãn Thanh rốt cục cũng minh bạch, thì ra tất cả chuyện này, là âm mưu của bà ta, làm thế là để Phượng Cô phải chuyển nội lực trong người cho bà ta.

Chí âm nữ tử, trừ… bà ta, nhất định chỉ có con gái Tuyết Tâm của bà ta, rất đơn giản, chỉ một vài động tác nho nhỏ, không cần tốn nhiều sức, cư nhiên có được nội lực hùng hậu của Phượng Cô, kế sách này thật là tinh diệu.

Nhưng dù cho đã biết mục đích của bà ta, Vãn Thanh cũng không biểu lộ ra mặt, Tuyết Liên Thánh Nữ giàu tâm kế như thế, không thể không cẩn thận trong việc đối phó.

Vì vậy Vãn Thanh khẽ cười một tiếng, có chút vô lực: “Có lẽ, đây là phương pháp duy nhất, ít nhất, có thể cứu hắn, còn chuyện không có võ công, sau này có thể luyện lại.”

Lại quay sang Tuyết Liên Thánh Nữ cười một tiếng vô lực, rồi sau đó nói: “Đa tạ Thánh Nữ chỉ điểm, Vãn Thanh cáo lui.”

***

Vãn Thanh đi một mạch về phía Tuyết Liên thánh địa tìm kiếm Phượng Cô.

Lẳng lặng ngồi trên tảng đá, chờ hắn luyện xong.

Tâm tư, không biết đã phiêu tán đến nơi nào, mờ mịt nhìn bức tường trơn nhẵn, đắm chìm trong tâm sự vô bờ bến.

“Làm sao vậy? Tại sao lại có dáng vẻ mất hồn mất vía như thế?” Phượng Cô luyện công xong, chỉ thấy Vãn Thanh ngồi im lặng trên tảng đá không nói gì, hai mắt vô thần nhìn phía trước chăm chú, vì vậy cầm tay nàng, hỏi.

Ánh mắt vô thần của Vãn Thanh chuyển lên mặt hắn, nhìn tuấn nhan bị phóng đại, vì sao không nhìn ra chút thoái chí nào?

Nàng thật sự không hiểu!

“Ta hận nhất là người khác gạt ta, nhưng người lại cũng lừa ta.” Vãn Thanh nhẹ nhàng nói, nhìn ánh mắt của hắn, không cho hắn cơ hội né tránh.

Trong lòng Phượng Cô run lên, dường như hiểu ra, bất quá vẫn cố giằng co: “Nàng nói bậy bạ gì đấy!”

“Hàn Băng thần công, một khi nam tử luyện xong, dù không luyện đến tầng cuối cùng, biến thành nữ tử chỉ là chuyện sớm hay muộn!” Vãn Thanh lạnh lùng phẫn nộ quát lên.

“Nàng nghe ai nói vậy?” Phượng Cô vẫn cố kiên trì.

Vãn Thanh quay đầu, nước mắt bắt đầu trào ra: “Tuyết Liên Thánh Nữ cũng thừa nhận rồi, người còn muốn gạt ta đến khi nào!”

“Thanh nhi... Ta...” Phượng Cô nhẹ nhàng ôm lấy nàng, nhưng không biết phải nói thế nào mới phải, hắn làm tất cả chỉ mong nàng khỏe, chỉ cần có thể cứu nàng, có phải trả giá thế nào hắn cũng không ngại.

“Người muốn nói người là vì cứu ra, nhưng người đã từng nghĩ chưa, nếu đổi lại mạng của ta bằng cách đó, ta sống những ngày tháng sau này có thể cảm thấy vui vẻ thoải mái sao?” Vãn Thanh ôm cánh tay hắn, khóc đến vô lực: “Phượng Cô, người vĩnh viễn bá đạo như vậy, không để ý đến ý nghĩ của người khác, muốn gì làm nấy, người chưa từng nghĩ, nếu người hy sinh như thế, ta làm sao có thể sống một cách yên tâm thoải mái!”

Vừa nói vừa nói, khóc đến mức gục xuống lồng ngực của hắn, tay không ngừng đánh lên người hắn, dường như chỉ có như thế, mới khiến nàng cảm thấy tốt hơn. Nàng thật sự rối loạn, đã đến mức không biết phải làm thế nào mới phải...

“Phải.. Là tại ta, tại ta không tốt, sau này, ta sẽ không thế nữa, sau này, sẽ không thế nữa...” Phượng Cô ôm thân thể mềm mại đang giãy giụa khóc lóc của nàng vào lòng, nhẹ nhàng trấn an, hắn cũng biết, nếu nàng đã biết, nhất định sẽ không chịu đựng được.

“Nhưng phải làm sao bây giờ? Tuyết Liên Thánh Nữ nói qua, chỉ có một biện pháp duy nhất, là người phải truyền hết võ công cho nữ tử chí âm, nếu làm thế, người sẽ không thành... Nhưng nếu làm thế, bao nhiêu năm công lực của người cũng không còn...” Vãn Thanh khóc nói, kỳ thật bà ấy nói đúng, mặc dù rơi vào kế của Tuyết Liên Thánh Nữ, nhưng nàng cũng hi vọng hắn không xảy ra chuyện gì, không có võ công cũng được.

Phượng Cô chuyển chuyển đôi phượng nhãn, đột nhiên, nhìn vách tường nội thất, nhưng chỉ liếc mắt rất nhanh, như một hành động lơ đãng, nhưng lúc hắn đưa mắt, trong mắt hắn lóe lên một tia sáng, chỉ có kẻ gian thương lăn lộn thương trường mới có ánh mắt sắc bén như thế, như một con sói tràn ngập sự thiện chiến, hung ác mà giảo hoạt, bất quá biến mất rất nhanh: “Như thế không phải rất tốt sao? Dùng công lực của ta, có thể đổi lại một mạng của nàng, xem như là lời rồi! Nhưng sau này nàng không nên ghét bỏ ta vì không còn võ công, không thể bảo vệ nàng!”

Nghe hắn nói thế, trái tim Vãn Thanh đột nhiên trào lên sự cảm động vô phương kiềm chế, chỉ ôm chặt lấy hắn, nước mắt chảy ra, nàng nghĩ, một nam tử, có thể nỗ lực vì bản thân như thế, có lẽ, đã sớm khống chế trái tim nàng.

“Phượng Cô... Cám ơn người...” Vãn Thanh khóc nói.

Phượng Cô quay người nàng lại, đối diện với hắn, rồi sau đó lại hỏi lần nữa: “Vậy nàng có ghét bỏ ta vì không còn võ công không?”

Vãn Thanh nhẹ nhàng lắc đầu, không hiểu được, đã đến nước này rồi, hắn cư nhiên vẫn quan trọng chuyện đó.

“Nói vậy có nghĩa là, nàng nguyện ý đón nhận ta?!” Phượng Cô hô to một tiếng ôm lấy Vãn Thanh, xoay tròn lên, trái tim như tung bay, mặc kệ như thế nào, rốt cục hắn lại có thể mở lòng nàng một lần nữa, mở ra sự phòng bị trong trái tim nàng, sau này, hắn nhất định sẽ dụng tâm trân trọng trái tim nàng.

Chương 162: Thúc cho hoa nở

Vãn Thanh mang trong lòng tâm sự thấp thỏm bất an, ngóng chờ Phượng Cô luyện Hàn Băng Thần Công.

Rốt cục, bảy ngày sau, thấy Phượng Cô mỉm cười đứng ngoài động chờ nàng.

Nói cho nàng tin tức vừa khiến nàng vui vẻ lại khiến nàng thương cảm: “Ta đã luyện đến tầng thứ bảy.”

Ngày mai, sẽ đi thúc Băng Ngọc Tuyết Liên nở hoa, trong lòng nàng, bắt đầu loạn phiền lên, cảm giác bất an mãnh liệt, bắt đầu ăn mòn trái tim nàng.

“Làm sao vậy, bộ dạng lo lắng không thôi, ta vất vả như vậy mới luyện được Hàn Băng Thần Công, không phải vì muốn nhìn gương mặt mất hứng này của nàng!” Phượng Cô khẽ cười nói, hiểu điều nàng đang nghĩ, nhưng nàng không cần như thế, hắn còn không bận tâm, nàng cần gì phải lo lắng chứ? Tất cả, đều là hắn cam tâm tình nguyện.

“Ngày mai...” Vãn Thanh muốn nói lại thôi, một người vốn có một thân tuyệt kĩ, đột nhiên không còn chút võ công nào, lúc này hắn không coi chuyện đó ra gì, nhưng đến lúc nguy nan, thật sự có thể không hối hận sao?

Những lời này, nàng không nói được ra lời.

Nhưng, khó chịu buồn bực lại lắng đọng trong lòng, càng thêm lợi hại.

“Ngày mai, nàng có thể thoát khỏi Hỏa Hàn Độc đáng ghét, không bao giờ... phải chịu đau đớn vì độc phát nữa, nhớ kĩ, đây là chuyện không hối hận nhất của Phượng Cô ta suốt một đời này.” Phượng Cô cười một tiếng mà nói, trong đôi phượng nhãn chỉ có sự kiên định.

“Được rồi, gần đây Thanh nhi luyện võ công thế nào rồi?” Phượng Cô giống như lơ đãng... hỏi.

Vãn Thanh dựng ngược lông mày, có chút ngượng ngùng, mặc dù nàng đã rất cố gắng, nhưng vì Hỏa Hàn Độc ở trong cơ thể, khiến thân thể của nàng yếu đến mức không thể yếu hơn, dù có dụng tâm luyện tập, nhưng khí lực không đủ, nội công bạc nhược, mọi chiêu thức học được chỉ là hoa chiêu, chỉ có thể múa cho đẹp mắt, không phát huy được chút uy lực nào.

So với lúc nàng còn ở bên Ngân Diện thì còn tệ hơn.

“Hồng Thư dạy rất khá, nhưng tư chất ta quá kém, luyện tập không được tốt lắm.” Vãn Thanh cố gắng nói một cách uyển chuyển hàm xúc.

Phượng Cô cũng cười một tiếng, như thể đọc được hết ý nghĩ trong đầu nàng: “Chỉ vì thân thể nàng quá kém, lại không luyện tập nội công tâm pháp thích hợp, chỉ tập một ít quyền cước và đao kiếm khoa chân múa tay, tất nhiên là không được tốt lắm, sau khi giải được Hỏa Hàn Độc, sẽ không thế nữa.”

Phượng Cô nói với vẻ hàm xúc ý tứ.

Vãn Thanh gật đầu: “Ừm.” Từ sau khi bước chân ra giang hồ, nàng dần dần hiểu tầm quan trọng của võ công, nàng không cầu đả thương người, chỉ cầu có thể bảo vệ bản thân, không liên lụy đến người khác, như vậy là đủ rồi.

Nhẹ nhàng cầm tay nàng, chỉ lên vầng trăng kiều diễm trên bầu trời, Phượng Cô nói: “Nhìn xem, ánh trăng đêm nay thật mỹ lệ, bộ dạng Thanh nhi lại u buồn như vậy, chẳng phải là cô phụ cảnh đẹp ngày lành thế này sao.”

“Không bằng, chúng ta ngâm thơ thì thế nào?” Phượng Cô đột nhiên hăng hái, hưng phấn nói.

Vãn Thanh quay đầu nhìn, đôi mắt trong suốt như chứa đựng ánh trăng, hỏi: “Ngâm thơ thế nào?”

“Hôm nay Phượng mỗ liền cả gan cùng Vân Quốc tài nữ tỷ thí một phen, mượn ánh trăng, chúng ta ngâm thơ có chữ “nguyệt”, xem ai có thể ngâm nhiều hơn, người này nối tiếp người kia thì như thế nào?” Phượng Cô hài hước nói, nhếch đôi môi mỏng tạo thành một nụ cười, dưới ánh trăng sáng tỏ, có vài phần xuất trần, cùng với sự vui vẻ hiếm hoi, làm cho ai nhìn cũng phải lưu luyến.

Vãn Thanh khẽ mở đôi môi: “Được, ta tới một câu, minh nguyệt kiểu dạ quang, xúc chức minh đông bích.”

“Của ta là: minh nguyệt hà kiểu kiểu, chiếu ngã la sàng vi.” Phượng Cô cười một tiếng nói.

“Tài vi hợp hoan phiến, đoàn đoàn tự minh nguyệt.”

“Minh nguyệt xuất thiên sơn, thương mang vân hải gian.”

“Ngã ca nguyệt bồi hồi, ngã vũ ảnh linh loạn.”

“Canh thâm nguyệt sắc bán nhân gia, bắc đấu lan kiền nam đấu tà.”

“Trần trung kiến nguyệt tâm diệc nhàn, huống thị thanh thu tiên phủ gian.”

***

Vãn Thanh được xưng tài nữ, tuyệt không phải là hư danh, một chùm câu thơ thật dài, chậm rãi bay ra cùng thanh âm linh lung của nàng, mềm mại, yếu ớt.

Về phần Phượng Cô, cũng không kém nửa phần, bình thường hắn phương hành thiên hạ, võ phách quần hùng, nhưng đến khi ngâm thơ thì đúng là tài tử chính hiệu.

Phượng Cô dùng đôi mắt hẹp dài nhìn cô gái trước mắt, xinh đẹp yêu kiều, cười rất thỏai mái, thanh thuần nhã trí, trong lòng hắn sinh ra rất nhiều cảm thán, hắn bỏ qua nàng trong lúc nhất thời, may mắn vẫn chưa lỡ mất cả đời.

Nghe được nàng ngâm một câu trần trung kiến nguyệt tâm diệc nhàn, huống thị thanh thu tiên phủ gian, hắn nhẹ nhàng cầm bàn tay trắng nõn của nàng, chầm chậm nói: “Hải thượng sinh minh nguyệt, thiên nhai cộng thử thì.”

Ánh mắt ôn nhu như nước, mang theo tình ý và yêu thương say đắm, làm cho người đối diện như muốn chết chìm trong đó.

Trái tim Vãn Thanh, bắt đầu đập loạn nhịp, trong lòng, bốc lên một tia nhiệt khí, như muốn luộc chín nàng, thật may mắn buổi đêm trời tối, mới có thể giấu đi sắc mặt, nếu không thì ai cũng nhìn ra nàng đang đỏ mặt.

Trong lòng Phượng Cô như có con cuồng mã nhảy loạn, tâm tình hắn lúc này như của một thiếu niên mới lớn, sự cuồng loạn trong lòng khiến hắn, nhẹ nhàng, nhẹ nhàng, kề đôi môi mỏng về phía nữ tử bên cạnh.

Hai đôi môi chạm nhau, cho dù lúc này có cả ngàn bông tuyết tung bay, thời tiết lạnh lẽo vô cùng, nhưng hai đôi môi thì nóng bỏng như lửa, đó là sức mạnh trái tim, sưởi ấm thiêu đốt cả hai người

Môi Phượng Cô trăn trở chạm nhẹ lên môi Vãn Thanh, đầu lưỡi, không tự chủ được nhẹ nhàng đi vào, hấp thu ôn hương của nàng, ngọt ngào mềm mại, khiến hắn như muốn bay lên thiên đường

Phượng Cô khẽ cắn nhẹ nhàng, nụ hôn nhẹ nhàng mềm mại, mang theo tình đầu ý hợp không thể thay thế.

Cả người Vãn Thanh, bắt đầu run rẩy, có chút mất tự chủ, có chút hoảng có chút loạn, có chút không biết làm sao, còn có... sợ hãi.

Sự tiếp xúc như vậy, chưa bao giờ có, cảm giác dịu dàng khiến nàng muốn tới gần, nhưng kí ức trước kia lại như bùng lên, trong lòng cả kinh, Vãn Thanh không nghĩ gì nữa, đưa hai tay chống lên lồng ngực của hắn, dùng sức đẩy, làm Phượng Cô lảo đảo một phen.

Nhưng đẩy rồi lại không biết làm sao nữa, tay dừng giữa không trung, kéo hắn cũng không được, thu hồi cũng không xong, cứ cứng đờ giữa không gian.

Trong lòng Phượng có một ít bi thương, bất quá hắn giả vờ như không thèm để ý, nhẹ nhàng lôi kéo tay nàng: “Ta thật là quá nóng vội!”

Vừa nói vừa nhẹ nhàng kéo nàng vào lòng.

Vòng ôm ấm áp.

Hai người ôm chặt lấy nhau, cùng trải qua một đêm này.

Lúc tảng sáng, nhiệt độ thấp nhất, là lúc thích hợp nhất để thúc hoa nở, Phượng Cô nhẹ nhàng kéo Vãn Thanh, hướng về phía thánh địa, lúc này người của Tuyết Liên Phái đã đứng canh giữ ngoài cửa đá.

Nhìn thấy Phượng Cô, Tuyết Liên Thánh Nữ gật đầu, không nói gì, chỉ dẫn hai người đi thẳng vào thánh địa Tuyết Liên.

Càng đi vào sâu, hàn khí càng công kích mạnh hơn, so với địa phương Phượng Cô luyện công, chỗ này còn lạnh hơn được rất nhiều. Hàn khí thấu xương, làm cho toàn thân phát đau.

Bốn phía thánh địa có rất nhiều đóa Tuyết Liên được khắc trên tường, hoặc là nụ hoa nở rộ, hoặc là màu xanh nhạt lúc ban sơ, hoặc là nở tung mỹ lệ… Dáng vẻ nào cũng có.

Vẻ đẹp u nhã tinh sảo hoa lệ, thuần khiết trong vắt, dường như làm cho người ta không dám thở mạnh.

Giữa thánh địa có một ao nho nhỏ, trong ao thủy khí cuồn cuộn, như nước sôi bốc hơi, nhưng Vãn Thanh hiểu được, khói này là do khí lạnh bốc lên.

Một gốc cây Tuyết Liên lẳng lặng nhô lên từ nước, tán lá xanh biếc xoe tròn, một nụ hoa nho nhỏ ở giữa, chỉ có điều hoa kỳ của Tuyết Liên thật khiến người ta phải buồn phiền, chỉ đến lúc cực hàn mới nở ra.

“Đây là Băng Ngọc Tuyết Liên, chỉ có điều nụ hoa còn quá non, không có Hàn Băng Thần Công thúc nở thì trăm năm chưa chắc đã nở hoa.” Tuyết Liên Thánh Nữ chậm rãi nói, rồi sau đó nhẹ nhàng quay người lại đi ra ngoài: “Một mình ngươi ở lại vận công! Ta ra ngoài cửa canh gác cho ngươi.”

“Đa tạ sư phụ!” Phượng Cô trịnh trọng nói.

Thấy Tuyết Liên Thánh Nữ đi khỏi, Phương Cô xoay người về phía Vãn Thanh nói: “Nàng đứng một bên trông chừng đi, lúc ta vận công, sẽ rất lạnh, lạnh đến mức nàng không được.”

“Ừm.” Vãn Thanh nhẹ nhàng gật đầu, rồi sau đó né sau một cột lớn, tránh né chánh diện.

Phượng Cô thấy Vãn Thanh đi rồi, mới đến gần Tuyết Liên, rồi sau đó ngồi xếp bằng xuống, tay đảo một vòng, bắt đầu vận công.

Đột nhiên, hàn khí từ thân thể của hắn bắn ra bốn phương tám hướng, Vãn Thanh chỉ cảm thấy toàn thân giống như bị đặt giữa hầm băng, không ngờ Hàn Băng Thần Công đúng là thần uy như thế, khó trách mấy ngày gần đây Phượng Cô một mực không chịu cho nàng đến xem khi hắn luyện công, thì ra là lạnh đến vậy.

Băng khí nổi lên bốn phía, như ngưng đọng toàn bộ hàn khí của đất trời, Phượng Cô đột nhiên trợn trừng, quát lớn một tiếng như ma lệnh, tay vươn ra bốn phương tám hướng đưa một vòng, đến khi đưa tay trở về, giữa hai lòng bàn tay là khối không khí đậm đặc như bão.

Phượng Cô vã mồ hôi như tắm, cắn chặt răng, quả cầu bão càng lúc càng xoay vần nhanh, rốt cục, đến khi không giữ được nữa, Phượng Cô lại quát một tiếng, đẩy quả cầu bão về phía cây Tuyết Liên trong ao.

Một tiếng “oanh” vang lên.

Có tiếng băng vỡ vang lên.

Vãn Thanh run rẩy nhìn vào, chỉ thấy một tình cảnh tuyệt mỹ, từ chỗ tay Phượng Cô đẩy đi, ngưng tụ thành một khối băng dài, thẳng đến tận bông Băng Ngọc Tuyết Liên, mà Băng Ngọc Tuyết Liên, như hòa tan chính giữa khối băng.

Một nụ hoa nho nhỏ, bắt đầu chậm rãi nở rộ, một tấc một tấc, mỗi lúc một biến hóa, giống y hệt những bông hoa khắc trên tường đá, tuyệt đẹp mà thần kỳ.

Chưa đầy một khắc sau, hoa Tuyết Liên đã nở hết, Phượng Cô chậm rãi hồi công, rồi sau đó nhẹ tay vẫy Vãn Thanh: “Mau tới đây ăn vào.”

Vãn Thanh chạy tới, nhìn Tuyết Liên một lúc lâu, nhưng không đưa tay ra hái, chỉ cảm thấy đóa hoa này rất thánh khiết, làm cho lòng người nảy sinh sự thương tiếc. Về phần Phượng Cô, mục quang chợt lóe, cánh tay thon dài nhanh như cắt, ngắt bông Tuyết Liên, nhét vào miệng Vãn Thanh, Tuyết Liên ly thể liền trở thành một đóa hoa bằng băng trong suốt, lóng lánh như ngọc, quả không hổ với tên, vừa vào ôn khẩu, liền hóa thành một làn nước mát lành thơm dịu, chạy vào trong bụng.

Vãn Thanh còn đang hoảng hốt, Tuyết Liên đã vào trong bụng.

Lúc này, phía sau vang lên thanh âm lãnh liệt của môn chủ Tuyết Liên Phái: “Tay chân rất nhanh!”

Phượng Cô hừ lạnh một tiếng, không trả lời, lại ngồi xếp bằng điều khởi khí tức.

Cuối cùng Vãn Thanh đã hiểu, vì sao hắn phải nhanh tay như vậy, chỉ sợ nếu chậm chút nữa, đóa Tuyết Liên này chẳng thể vào bụng nàng.

Sau một phen điều dưỡng khí tức, Phượng Cô đột nhiên kéo Vãn Thanh, chạy thẳng ra phía ngoài, Tuyết Liên Thánh Nữ không theo kịp hành động của hắn, có chút kinh ngạc, kinh ngạc xong mới giật mình hô to: “Phượng Cô, ngươi muốn đi đâu?!”

Phượng Cô nghênh ngang đáp lại: “Ta muốn cùng Vãn Thanh đi đạp tuyết tầm mai…”

Thanh âm của hắn mang theo hào hứng, mang theo sung sướng... Khiến lòng người chấn kinh mà lại cảm thấy ngọt ngào, ấm áp...

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3