Thất thân làm thiếp - Chương 081 - 082

Chương 81: Chu Nhu Nhi đến

“Sao rồi, có tra ra dấu vết gì
không?” Một giọng nam nhẹ nhàng vang lên trong thư phòng mang theo vài phần mệt
mỏi càng nghe lại càng lôi cuốn lòng người.

“Xin Gia thứ
tội, nô tỳ vô dụng nên tra không ra nửa điểm dấu vết!” Hồng Thư yên lặng quỳ
gối sợ hãi mà nói.

“A... xem ra
nàng ta đi lại thật là thần bí, không ngờ lại làm cho người của ta tra không ra
chút xíu manh mối nào!” Phượng Cô đang ngắm nghía một cái ly Tuyết Ngọc trong
tay, dường như có điều suy nghĩ mà thốt ra.

“Đúng vậy, khi nô tỳ cùng Nhị phu
nhân đi gặp nàng, nàng che mặt bằng lụa mỏng căn bản là không thấy gương mặt
thật. Lúc sau nô tỳ cũng lục lọi trong phòng, nhưng bên trong phòng nàng ta trừ
những thứ bày biện thông thường, thì ngay cả một chút vật thường dùng cũng
không có, quả thực không giống như chỗ người ở. Hơn nữa ngay cả một người nô tỳ
hầu hạ cũng không có!” Hồng Thư bẩm báo mọi thứ đã chứng kiến, kỳ thật trong lòng
cũng nghi ngờ rất nhiều.

Bởi vì Tuyết
Linh Các cũng mới hưng thịnh khoảng vài năm trở lại đây, hơn nữa khí thế rất
mãnh liệt nên càng vô cùng thần bí. Ngoài ra về Phi Tuyết, căn bản không người
nào biết lai lịch nàng ta. Ngay cả hành tung cũng không người nào có thể biết.
Hai năm nay Gia cũng đã phái thám tử thăm dò mà không tra ra bất cứ đầu mối gì.

Người này
dường như cho tới bây giờ là từ hư vô mà hiện ra, rồi lại tan biến vào không
khí.

Phượng Cô
đột nhiên phát hiện một vấn đề: “Ngươi vừa mới nói ngươi đã lục lọi phòng nàng
ta à?! Ngươi làm sao có thể lục lọi phòng Phi Tuyết trước mặt nàng ta?!”

“Đúng vậy, nô tỳ xem xét kĩ lưỡng
cũng không phát hiện ra dấu vết nào!” Hồng Thư lặp lại một lần, sau khi nói
xong mới giật mình cảm giác bản thân đã quên một việc.

Gia căn dặn
phải luôn luôn đi theo Phi Tuyết cùng Nhị phu nhân, nhưng khi đó Nhị phu nhân
bảo nàng đừng đi theo, vì vậy nàng không thể đi cùng được.

Nghĩ vậy nên
vội vàng dập đầu: “Gia thứ tội, lúc ấy nàng ta mời Nhị phu nhân cùng đi tới hậu
viện, lại không cho nô tỳ đi theo, vì vậy nô tỳ liền ở lại bên trong phòng.”

“Hậu viện?!” Phượng Cô nheo phượng
nhãn lại, trong ánh mắt lộ ra một vẻ cân nhắc khác thường “Chỗ hậu viện nở đầy
Dạ Lai Hương?”

“Hẳn là như vậy, lúc sau Nhị phu nhân
trở về trên người đều là mùi vị Dạ Lai Hương” Hồng Thư nói mà vẫn không cách
nào xác định.

“Ân.” Phượng Cô gật đầu, đôi tay dường
như không có việc gì làm vuốt ve chiếc ly Tuyết Ngọc, phượng nhãn nheo lại nhìn
chăm chú Hồng Thư một lúc lâu mà không nói một lời nào. Hai mắt lộ ra vẻ tàn
độc khiến cho sống lưng Hồng Thư đang quỳ trên mặt đất cũng ướt sũng.

Hồng Thư gục
đầu xuống: “Hồng Thư hành sự bất lực, cầu Gia xử phạt!”

“Thôi, ngươi
lui xuống đi! Chuyện này tạm thời không xử trí ngươi, ngươi để ý theo dõi thật
tốt Thượng Quan Vãn Thanh cho ta. Ta tin tưởng, nếu nàng ta bằng lòng gặp Nhị
phu nhân, như vậy nói lên bọn họ rất ăn ý với nhau, như vậy sau này tất còn có
thể gặp mặt. Chỉ cần gặp nhiều hơn là tự nhiên sẽ lộ ra chân tướng, ngươi cứ mở
to mắt ra một chút. Chỉ cần có thể tra ra cho ta bí mật của Phi Tuyết thì không
truy cứu sơ suất hôm nay của ngươi!”

“Tạ ơn gia rộng lượng, nô tỳ nhất
định sẽ dốc toàn lực truy xét chuyện này!” Hồng Thư vội vàng nói, lúc này trời
cũng không nóng, nhưng đã có một giọt mồ hôi từ trên trán của nàng rơi trên mặt
đất.

“Lui ra đi!”
Phượng Cô nói.

Vào lúc đó
trong thư phòng lại trở nên yên lặng.

Phượng Cô tựa
đầu trên lưng ghế, vẻ mặt cũng sa sầm. Nhắm mắt lại thì bóng dáng khuynh thành,
dung mạo tuyệt vời kia trong đầu đã mơ hồ rất nhiều.

Mà ngẫu nhiên,
lại hiện ra một gương mặt thanh tú nhỏ nhắn luôn mang theo vẻ bướng bỉnh.

Lúc này, Hoàng
Kỳ đi đến, tựa hồ có việc muốn bẩm báo nên rón rén đến trước mặt hắn, lại thấy
hắn nhắm mắt, vì vậy không dám mở miệng, chỉ là đứng ở một bên.

Qua một lúc lâu,
mới thấy Phượng Cô mở mắt rồi hỏi: “Có chuyện gì?”

”Đại phu nhân
đã tới.” Hoàng Kỳ nhỏ giọng bẩm.

Phượng Cô trong
mắt hiện vẻ hung ác quát: “Nàng ta tại sao đến!”

Hoàng Kỳ giống
như sớm đoán được hắn sẽ nổi giận, nhưng tâm lí đã có chuẩn bị nên cũng không
sợ hãi, chỉ là bình tĩnh nói “Bẩm Gia, nô tỳ vừa mới hỏi nhưng Đại phu nhân bảo
gặp Gia mới nói.”

“A...” Âm thanh Phượng Cô kéo ra thật
dài, trong mắt hiện lên một vẻ không kiên nhẫn: “Từ khi nào nàng ta trở nên lớn
mật như thế, dám nghịch ý ta, một mình tới đây!”

“Nô tỳ mời nàng trở về?” Hoàng Kỳ nghe
xong Phượng Cô nói nên thử dò xét.

Phượng Cô lại
nói: “Mời nàng ta vào, ta cũng muốn nghe nàng ấy giải thích như thế nào!”

“Vâng, vậy nô
tỳ đi mời Đại phu nhân vào.” Hoàng Kỳ sau khi nghe xong lệnh đáp lại, có điều
trên gương mặt cúi gằm thoáng qua một vẻ không hài lòng, nhưng khi ngẩng đầu
thì không thấy nữa.

Chỉ chốc lát
sau đã thấy Chu Nhu Nhi dắt nha hoàn thướt tha đi đến, nhan sắc mặc dù không
thể nghiêng nước nghiêng thành khi so với Phi Tuyết, Chu Nguyệt Nhi, nhưng cũng
duyên dáng yêu kiều nhu mì xinh đẹp, thập phần mê người.

Hơn nữa dáng
dấp nàng luôn hết sức mềm mại, thoạt nhìn có cảm giác yếu đuối.

Đi đến trước
mặt Phượng Cô, nàng hơi vái chào “Phu quân, Nhu Nhi thỉnh an ngài!”

“Ân.” Phượng Cô
miễn cưỡng thốt ra một lời, nhưng vẫn dựa trên ghế, chỉ lấy tà nhãn nhìn nàng
mà cũng không nói gì. Nhưng Chu Nhu Nhi dù sao đã cùng ở bên cạnh hắn vài năm,
mọi suy nghĩ đều dồn vào hắn, tất nhiên đối với nhất cử nhất động của hắn đều
hiểu rất rõ.

Thấy hắn không
mở miệng nên Nhu Nhi cảm thấy trong lòng vô cùng sợ sệt, nhưng cũng may là nàng
có một lá chắn tốt nhất, cho nên trong lòng Nhu Nhi biết, ngay cả khi Phượng Cô
không vui thì cũng sẽ không gây khó dễ cho nàng.

“Nhu Nhi tự
tiện lại đây, phu quân chắc không được hài lòng?” Nàng nhẹ nhàng nói, dùng đôi
mắt ngập nước thống khổ thập phần nhìn Phượng Cô.

Dù sao nàng coi
như là một nữ nhân duy nhất cùng ở bên cạnh hắn nhiều năm, hơn nữa bởi vì có
liên quan đến Nguyệt Nhi nên Phượng Cô đối với nàng cũng nể mặt nhiều.

Nhưng, hắn cũng
không dung thứ cho người bên cạnh hắn ngang ngược, tự tiện chủ trương!

Đây là một
chuyện cực kỳ không thể dung túng! Cho nên hắn cũng không tính toán dễ dàng tha
thứ nàng để răn đe một chút.

“Nhu Nhi nói ta
có nên tức giận hay không?” Hắn không đáp mà hỏi ngược lại, ánh mắt lạnh lùng
nhìn thẳng vào Chu Nhu Nhi.

Chu Nhu Nhi
suýt nữa đứng không vững vội vội vàng vàng nói: “Phu quân chớ tức giận, kỳ thật
thiếp thân lần này đến cũng không phải tự mình chủ ý, mà là Nguyệt Nhi biểu tỷ
gửi một phong thư nói nhiều năm không gặp, thập phần tưởng nhớ tới Nhu Nhi.
Nghe nói phu quân lần này đến đây còn ở thêm một thời gian ngắn, vì vậy mời Nhu
Nhi cùng nhau lại đây tụ họp. Nếu như làm phu quân không hài lòng, như vậy Nhu
Nhi lập tức trở về.”

Vừa nói liền
làm bộ muốn đi.

Chu Nhu Nhi
chẳng thể so nổi Chu Nguyệt Nhi, nói như vậy làm sao có thể được Phượng Cô
thương yêu đây!

Tuy nói đây là
ý của Chu Nguyệt Nhi, nhưng mà Phượng Cô liếc mắt liền nhìn thấu thủ đoạn nho
nhỏ của nàng, biết nàng chẳng qua là làm bộ làm tịch, vì vậy cố ý không giữ
nàng lại mà thuận tay cầm ly trà Hoàng Kỳ trình lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm,
nhẩn nha nhìn nàng xem kết thúc như thế nào.

Chu Nhu Nhi
thấy Phượng Cô cũng không giữ mình lại, tạm thời có chút không biết nên làm thế
nào cho phải, vì vậy đành quay đầu lại, khóe mắt cũng đỏ lên, buồn bã mà nói:
“Phu quân, để thiếp ở lại đi! Thiếp đã nhiều năm không thấy biểu tỷ, thập phần
tưởng nhớ, hơn nữa thiếp cũng muốn sống ở bên phu quân. Phu quân yên tâm, thiếp
sẽ chỉ ở trong nhà, không gây cho phu quân thêm bất cứ phiền toái gì.”

“Nếu là Nguyệt Nhi muốn thì cứ lưu lại
đi! Chỉ là sau này không nên trước mặt ta vẽ vời thêm chuyện, khỏi phiền lòng!”
Phượng Cô không chút lưu tình mà nói.

“Tạ phu quân!”
Chu Nhu Nhi vừa nghe hưng phấn đáp lại.

Phượng Cô xòe
tay chặn lại: “Tốt lắm, nếu như không có những chuyện khác thì ngươi lui xuống
trước đi! Đi đường mệt nhọc, nên nghỉ ngơi cho tốt.”

Dù sao hắn đối
với nàng, coi như là có thêm một chút cảm tình nên trong lời nói cũng không còn
lạnh nhạt nữa.

Trên mặt Chu
Nhu Nhi cũng lộ vẻ vui mừng, dáng điệu có điều vui muốn nói mà lại thôi, nên
đứng tại chỗ cũng không rời đi, cũng không nói gì, cứ như vậy mà ngại ngùng mân
mê tay.

“Vẫn còn chuyện gì?” Phượng Cô có chút
phiền lòng hỏi.

Nghe được
Phượng Cô hỏi, Chu Nhu Nhi cười: “Phu quân, Nhu Nhi có bầu! Đại phu nói đã hơn
hai tháng!” Nàng nói xong làm bộ thẹn thùng cúi thấp đầu xuống.

Phượng Cô lại
không hề mở miệng xem là trong lòng vui hoặc không thích. Có con cái, thì hắn
phải cao hứng, nhưng hắn nghĩ đến mẫu thân của con.

Nhưng...

Không biết vì
sao, trong đầu lại hiện lên đúng là khuôn mặt nhỏ nhắn quật cường kia.

Gần đây không
biết sao! Luôn nhớ tới nàng, xem ra gần đây là bị sự phiền nhiễu không chịu nổi
của nàng quấy rối nên mới có thể liên tục nhớ tới nàng.

Không, hắn muốn
mẫu thân của con hắn trừ... Nguyệt Nhi ra thì những người khác đều không đủ tư
cách.

Nhưng nếu đã có
thì hắn cũng không nhẫn tâm bắt nàng bỏ đi, vì vậy nói: “Vậy là tốt rồi, để
nuôi đi! Cần hỏi cái gì thì đi tìm Sâm Tổng quản mà lĩnh.”

Nhìn Phượng Cô
có vẻ lạnh nhạt Chu Nhu Nhi có chút thất vọng, đôi mắt đẹp nhìn hắn, hi vọng
rốt cuộc hắn có thể nói vài câu thân thiết.

Ngược lại hắn
không thèm liếc mắt nhìn nàng lấy một cái!

Trên mặt Nhu
Nhi hiện lên sự thất vọng, nàng hi vọng hắn có thể liếc nhìn nàng nhiều hơn một
cái thôi! Đáng tiếc hắn vĩnh viễn sẽ không liếc nhìn nàng nhiều hơn một lần.
Ban đầu, hắn đã cho nàng đi theo bên cạnh hắn, chẳng qua là bởi vì nàng có một
gương mặt gần giống biểu tỷ.

Nàng luôn biết
mình không cách nào chiếm được địa vị của biểu tỷ ở trong lòng hắn, nhưng nàng
lại không từ bỏ cố gắng, luôn luôn làm cho mình trở nên mềm mại và nhu thuận,
ra sức khéo léo làm bộ hiền lành tốt bụng.

Nhưng, hắn vĩnh
viễn không liếc mắt nhìn nàng nhiều hơn!

Lần này, nếu
không phải biểu tỷ mời nàng tới, chỉ sợ nàng sẽ phải chịu trừng phạt không nhỏ.
Trừ biểu tỷ ra, đối với bất luận kẻ nào hắn cũng không từng nương tay.

Có điều coi như
trời cao đối với nàng cũng không tệ, ban cho nàng một đứa con. Mặc dù hắn không
hề vui mừng, nhưng nàng lại không lo lắng. Chỉ cần có con cái là địa vị của
nàng tại Phượng gia liền được củng cố!

Chỉ cần có được
địa vị vững chắc, nàng tin tưởng một ngày nào đó, nàng sẽ nhận được chân tình
của Phượng Cô!

Cúi đầu nhõng
nhẽo một câu: “Phu quân, thiếp thân liền lui xuống trước.”

Nói xong làn
váy xoay tròn, nhẹ nhàng ra khỏi thư phòng Phượng Cô.

Trong khoảnh
khắc nàng xoay người, trên mặt Hoàng Kỳ lộ ra một vẻ hung tàn độc ác!

Chương 82: Thật là hồi sự

Giữa trưa lúc
nghe thấy nói Chu Nhu Nhi tới, Vãn Thanh đang luyện viết chữ. Trầm mặc viết, tà
một khúc đào nguyên:

Thuyền đánh cá trục thủy ái sơn xuân, hai bờ sông hoa đào
cặp đi tân.

Ngồi xem cây đước không biết viễn, đi khắp thanh khê
không gặp người.

***

Xuân lai biến
là hoa đào thủy, không biện tiên nguyên nơi nào tầm.

Đào nguyên cảnh
đẹp, không biết khi nào nàng mới được trở lại gặp mặt. Đào nguyên cảnh đẹp,
nhưng khi nàng đến, do tâm mà cảnh mất đi vẻ đẹp vốn có, đúng là tâm người quấy
phá.

Nàng chỉ mong
nơi đào nguyên ấy có một cuộc sống bình yên hạnh phúc mỗi ngày. Kỳ thật, nàng
vô cùng hâm mộ những nữ tử bình thường, mỗi ngày làm việc nhà, giặt giũ quần
áo, chơi đùa, cho dù có bận rộn đến đâu cũng luôn vui cười hạnh phúc.

Nàng chăm chú
luyện viết bởi nó khiến nàng quên đi cơn nóng trong người.

Thân thể nàng
giờ này không ổn, đại phu cũng đã nói, muốn giữ cho thân thể khỏe mạnh thì
trước hết cần ổn định tâm tình, nếu để tâm tình bất ổn sẽ gây ra hậu quả cho
thai nhi.

Hồng Thư vẻ mặt
tức giận: “Nữ nhân kia, đúng là không biết thân phận, Gia đã có lệnh không cho
nàng ta đi theo, nàng ta lại dám tự tiện tới đây!”

“Gia không phải
là không có phạt nàng hay sao?” Vãn Thanh mềm nhẹ nói, không giống như nộ khí
của Hồng Thư, Nhu Nhi – nàng ta với nàng vốn dĩ không có quan hệ, không cần đến
phiên nàng hỏi: “Cái này nói lên gia không phản đối việc nàng đến, Gia đối với
việc nàng đến cũng vô cùng cao hứng, với tính cách của hắn, nếu không thích,
thì không thiếu cách để trừng phạt nàng.”

“Nàng!” Hồng
Thư hừ lạnh một tiếng, mặt mày giận dữ: “Nếu không phải là ỷ vào Chu Nguyệt Nhi
gọi tới, bằng không Gia đã phát hỏa!… Thật tức chết đi, nữ nhân kia, Gia sao
không trừng phạt nàng ta một phen đi!”

“Ngươi tức giận
cũng để làm gì? Gia trừng phạt nàng hay không là chuyện của hắn, đó không phải
là việc chúng ra can dự, chúng ta chỉ nên để ý việc của bản thân thôi, việc
người khác mặc họ tính?” Vãn Thanh vừa nói vừa đưa tay vẽ một nét trên giấy.

Đối với tất cả,
nàng sớm đã thấy nhạt nhẽo.

Phượng Cô thích
Chu Nguyệt Nhi, đây là chuyện mà mọi người đều biết rõ, cho nên Phượng Cô sẽ
không vì nàng mà trừng phạt Chu Nguyệt Nhi, đây là điều nàng đã dự liệu, cũng
không có gì ngạc nhiên.

“Nhưng! Nàng ta
còn mang thai!” Hồng Thư nghiến răng nghiến lợi nói. Ngày hôm nay nàng toàn tâm
toàn ý đi theo Vãn Thanh, nàng nguyện vì Vãn Thanh làm mọi chuyện, nghe được
những chuyện tình liên quan bất lợi cho nàng, Hồng Thư đều không thể nhẫn nhịn
được.

”Mang thai?”
Vãn Thanh có điểm kinh ngạc, nhưng cũng nhanh nghĩ đó là điều tự nhiên, nàng
không phải là cũng mang thai sao?

Tay nàng không
tự chủ xoa nhẹ trên bụng, nơi đó mặc dù còn bằng phẳng nhưng nàng vẫn cảm nhận
được một sinh mệnh đang lớn dần lên trong mình.

Một cảm giác lạ
lẫm tràn ngập cơ thể nàng. Trước đây có bao nhiêu oán hận đều đã lắng đọng
xuống. Nàng phát hiện ra rằng có con, mọi chuyện đổi khác rất nhiều, có một mối
liên hệ gì đó mơ hồ mới.

Hồng Thư lại
không hiểu tâm tư Vãn Thanh, hơn nữa nàng lại đang rất lo lắng cho thai nhi
trong bụng Vãn Thanh giờ này, nàng vô cùng bối rối không biết phải làm như thế
nào cho đúng.

“Nàng ta đúng là đang mang thai! Nhị phu
nhân, nô tỳ không biết người còn suy nghĩ gì nhưng nô tỳ khẩn cầu phu nhân
nhanh chóng quyết định đi! Kẻo sớm muộn gặp chuyện không hay!” Bởi vì sợ tai
mách vạch dừng nên nàng mịt mờ khuyên nhủ Vãn Thanh.

Đúng vậy, không
thể kéo dài được!

Bụng nàng mỗi
ngày một nổi lên, nàng phải nhanh chóng nghĩ ra cách rời xa Phượng Cô.

Quay đầu cười
với Hồng Thư một tiếng: “Ta sẽ nhanh
chóng quyết định, ngươi yên tâm!” Không dám nói ra sự thật cùng Hồng Thư, chỉ
có riêng nàng mới biết được, nếu như để Hồng Thư biết thai nhi trong bụng nàng
chính xác là của Phượng Cô thì việc nàng muốn rời khỏi Phượng Cô sẽ bị ngăn
cản, bởi nàng biết rõ trong lòng Hồng Thư vị trí tôn quý của Phượng Cô nhường
nào, cả hai đều là chủ nhân của nàng ấy, nàng ấy rất muốn tác hợp cho hai
người.

Nhưng, có rất
nhiều chuyện phát sinh, sẽ rất khó đền bù, hơn nữa, nàng với Phượng Cô căn bản
là không hợp, ngay cả chưa từng có đi nhưng trong tim hắn sớm đã có bóng hình
người khác.

“Phu nhân hãy mau quyết định.” Hồng Thư
gật đầu nói, đưa một chén Tuyết Liên mời nàng: “Phu nhân uống đi.”

“Ân” Vãn Thanh gật đầu cầm chén thuốc
đứng dậy, mặc dù nàng không hứng thú với nhiều loại đồ ăn cho lắm nhưng từ khi
có thai, nàng cố gắng ăn nhiều hơn, đơn giản là không muốn thai nhi trong bụng
nàng thiếu chất, đứa bé nhất định phải bình an lớn lên.

Thật là, nhắc
Tào Tháo, Tào Tháo tới!

Mới nói tới Chu
Nhu Nhi đã thấy nàng ta lướt tới.

Một thân xiêm
áo lộng lẫy, trên đầu cài đầy châu báu, trâm ngọc, nhìn qua đúng là bất đồng
quá nhiều so với trước kia.

Bước đi lộ ra
vẻ khí quý, vẻ mặt rạng rỡ đắc ý. Bất quá trong mắt Vãn Thanh lại thấy chỉ toàn
tục khí.

Vãn Thanh cười
một tiếng, đặt chén trong tay xuống: “Tỷ tỷ đến, mời
vào ngồi.”

“Đã lâu không gặp muội muội, muội muội
gần đây tốt không?” Chu Nhu Nhi phe phẩy khăn tay, rêu rao.

Vãn Thanh gật
đầu: “Vẫn khỏe mạnh.”

Nàng ta đi vào
không cần chờ đợi Vãn Thanh mở lời tự ý ngồi uống, bộ dạng như kẻ bề trên.

Vãn Thanh hoàn
toàn không để ý, ngược lại Hồng Thư một bên đã sớm phát hỏa.

Hồng Thư vẻ mặt
khó chịu: “Đại phu nhân thật đúng là khách khí.”
Nói xong, liền cầm lấy chén hạt sen mà Vãn Thanh đang ăn dở sang một bên dùng
sức ném.

“Xoảng” một tiếng, Chu Nhu Nhi giả vờ
thất kinh bưng mặt: “Hồng Thư cô
nương, ngươi làm trò gì vậy?”

Tuy nói Hồng
Thư thân phận nô tỳ nhưng tứ tỳ của Phượng Cô trước giờ tại Phượng gia có địa
vị vô cùng cao, ngay cả Chu Nhu Nhi cũng không dám đắc tội bọn họ.

Dù sao bọn họ
đều là người bên cạnh Gia, không chỉ có địa vị mà còn võ công cao cường, vô
cùng tàn nhẫn, nếu chọc giận họ e rằng không giữ nổi mình.

“Đại phu nhân không biết nô tỳ làm gì
ư?” Hồng Thư lạnh nhạt nói, đối với Chu Nhu Nhi, nàng trước đến giờ chưa bao
giờ có hảo cảm, bình thường nàng bộ dạng cung kính không ngờ chọc giận nàng
khiến nàng có vẻ giận dữ đến vậy.

Nàng liếc mắt
nhìn qua.

Chu Nhu Nhi cắn
răng nuốt hận không dám hé mở nửa lời.

Hận Hồng Thư,
lại càng hận Vãn Thanh nhiều hơn. Phượng Cô vì sao lại cho Hồng Thư đến chăm
sóc Vãn Thanh chứ!

Tứ tỳ cho tới
giờ đều bên cạnh Phượng Cô hầu hạ hắn, nàng ta ở bên cạnh hắn bấy lâu cũng
không được một người nào tới chăm sóc, tại sao lại là Vãn Thanh.

Nếu nói hắn
thích Vãn Thanh thì không phải, tin tức của họ suốt chuyến đi Chu Nhu Nhi cũng
biết ít nhiều, Thượng Quan Vãn Thanh dọc đường nếm không ít đau khổ, nếu thật
sự Phượng Cô thích nàng như vậy, không có lí nào lại đối đãi nhẫn tâm như thế.

Không hiểu!

Nhưng tâm
Phượng Cô cho tới giờ bản thân nàng cũng không hiểu rõ.

Vãn Thanh thấy
Hồng Thư vẻ mặt tức giận, trong lòng vừa buồn cười vừa cảm động, đây là, nàng
ấy không phải người trong cuộc nhưng lại bất bình thay nàng.

Nàng đành giảng
hòa, ngồi xuống một bên: “Tỷ tỷ có muốn ăn chè hạt sen không, ta sẽ sai người
bưng đến.”

Chu Nhu Nhi mềm
mại đáp: “Ta hôm nay thân thể không khỏe, đại phu nói, ăn uống phải chú ý mới
được.”

Nói xong còn
không quên khoa trương cười khẽ: “Muội muội còn không biết! Tỷ tỷ ta đã mang
thai, có hai tháng rồi!”

Sau khi nói
cười thoải mái còn không quên nói với Vãn Thanh một câu: “Muội muội cũng không
nên chậm trễ, mau mang thai, mau cho Phượng Gia một đứa con trai!”

“Chúc mừng tỷ
tỷ! Tỷ tỷ có bầu phải giữ mình, mọi sự phải chú ý hơn mới được.” Vãn Thanh thật
tâm nói, bất quá Chu Nhu Nhi không biết có nghĩ thế không.

“Phu quân cũng
dặn dò ta thế, phu quân cực kỳ coi trọng đứa bé này! Có phu quân bảo vệ chắc
chắn hài nhi sẽ bình an!” Nàng ta cười ngọt ngào, dù gì Phượng Cô cũng để tâm
đến hài nhi.

“Thật tốt
a!” Vãn Thanh đáp.

“Muội muội,
tỷ tỷ muốn nhắc ngươi một việc.” Chu Nhu Nhi đột nhiên nhỏ nhẹ nói.

Nhìn vẻ mặt
Chu Nhu Nhi, Vãn Thanh cũng đoán được vài phần nàng ta muốn nói.

Chu Nhu Nhi
lén lút, mặt mày đắc ý: “Tỷ tỷ nghe nói phu quân chưa bao giờ gọi ngươi thị
tẩm, không tốt rồi, không có cùng phòng sao có thể có con nối dõi được.”

“Muội muội
không xinh đẹp như tỷ tỷ, phu quân tất nhiên không có nhìn tới, muội muội cũng
không dám cầu ước chỉ mong ngày thường bình an.” Nàng đáp mà như chế nhạo.

Vãn Thanh
không nghĩ có lúc cùng Nhu Nhi tranh luận, tất nhiên giọng điệu nhạt nhẽo.

“Hảo muội
muội đừng nói vậy! Phu quân cưới ngươi là muốn thêm người, tỷ tỷ thêm bạn.” Chu
Nhu Nhi làm bộ hào phóng nói.

Nhưng ai nấy
đều hiểu, nàng ta không có tư cách gì nói.

“Làm phiền
tỷ tỷ lo lắng! Kỳ thật Vãn Thanh không cầu nhiều, chỉ cầu cuộc sống bình an là
đủ, phu quân thiên tư anh hùng, chỉ có tỷ tỷ mỹ nhân mới xứng đôi, Vãn Thanh
không dám!” Nàng cười lạnh nhạt, nói thật nói dối, là trong lòng bộc bạch ra.

Nàng không
xem nhẹ bản thân, nhưng là Phượng Cô không có xứng với nàng.

Bản thân
nàng vô cùng kiêu ngạo.

Bất quá
trước mặt Chu Nhu Nhi lúc này nàng đành yếu thế. Không cần cùng nàng ta tranh
ngắn dài, dù sao bảo vệ mình là chuyện cần thiết.

“Muội muội
đừng nghĩ thế, người ngày thường không cực mĩ nhưng cũng thanh lệ mà!” Không
nghĩ Vãn Thanh nói như vậy, Chu Nhu Nhi dương dương tự đắc.

Vãn Thanh
không nói nhưng Hồng Thư bên cạnh đã sớm phát hỏa!

Chu Nhu Nhi
như thế nào dám dương dương như thế! Tự cho mình được sủng thế sao!

Hồng Thư
cũng không hiểu tại sao hôm nay Nhị Phu nhân lại nói những lời như thế!

Báo cáo nội dung xấu