Thất thân làm thiếp - Chương 020 - 021 - 022
Chương 20: Diễn trò cũng không tệ
Qua hồi lâu,
Phượng Cô tựa hồ cảm giác cười cũng đủ rồi, vì vậy không gian liền yên tĩnh trở
lại, Vãn Thanh vẫn nhìn chằm chằm ra bên ngoài không hề nói gì.
Ánh mắt
Phượng Cô chăm chú nhìn Vãn Thanh, ánh nhìn tựa hồ không phải bình thường.
Mà Vãn Thanh
mặc dù muốn tập trung tinh thần bản thân nhìn ra ngoài chứ không nhìn hắn,
nhưng anh mắt hắn nhìn nàng chằm chằm như thế làm nàng gai người, toàn thân có
điểm không thoải mái.
Qua một hồi
lâu, không thể bỏ qua được liền quay lại.
Cuối cùng
thất bại, nàng quay đầu hướng ánh mắt về Phượng Cô: “Tướng công có chuyện gì
sao?” Tiếng nói ôn nhu, ẩn chứa vài phần lạnh lung cùng vi não.
Phượng Cô
chăm chú nhìn nàng, không hề có chút xấu hổ, vẻ mặt sung sướng nói: “Không có
việc gì.”
“Nếu… không
có việc gì vì sao lại nhìn thiếp chằm chằm như thế, lẽ nào trên mặt thiếp có gì
sao?” Vãn Thanh cố ý hỏi, biết rõ trên mặt nàng không có gì nhưng cũng dùng
khăn tay nhẹ lau qua.
“Không có.”
Câu trả lời của hắn vẫn đơn giản, lưu loát, một câu ngắn gọn.
“Vậy vì sao
lại nhìn thiếp như thế?” Nàng nói mềm mỏng, muốn xem ý hắn trả lời thế nào.
Không ngờ
hắn thản nhiên đáp: “Ta nhìn thê tử của ta cũng cần có nguyên nhân sao?” Nói
xong đưa vẻ mặt ám muội nhìn nàng.
Hoàn toàn
không còn chút lạnh lùng như trong dĩ vãng.
Nhưng Vãn
Thanh lại hi vọng rằng hắn vẫn như trước kia lạnh lùng. Hắn như thế này bộ dáng
thật ám muội, khiến nàng thập phần không được tự nhiên.
Bị hắn nói
một câu như vậy, Vãn Thanh quả nhiên không thể nói lại câu gì. Chỉ đành ngượng
ngùng bất đắc dĩ cười một tiếng.
Người ta
thường nói thư sinh sợ gặp đại binh, quan gia sợ đụng phải du côn, nhất định là
để miêu tả tình cảnh của nàng lúc này.
Nhìn nàng
cười nhạt, Phượng Cô chợt thấy Vãn Thanh không hề xấu xí. Mặc dù không đẹp đến
mức tuyệt thế mỹ nhân, nhưng cũng là một giai nhân thanh tú, hơn nữa nụ cười
của nàng có thể giết người không cần đền mạng.
Nụ cười như
gió mùa xuân.
Nếu nàng
thật lòng cười thì tốt hơn chừng nào!
Vãn Thanh
ngồi một chỗ, hắn không cho nàng đi, nàng liền không nói tiếng nói, dù sao,
người có quyền quyết định là hắn, hắn đã không mở miệng, nàng có nói gì cũng là
phí công vô ích.
Nhìn xung
quang, thấy có vài quyển sách, liền cầm một quyển lên xem, hóa ra là bí kíp võ
công.
Xem nốt
những quyển còn lại, hóa ra tất cả đều là bí kíp võ công.
Vì vậy Vãn
Thanh đành đặt tất cả xuống. Học Phượng Cô dựa vào xe ngựa ngủ, nhắm mắt một
hồi, vẫn không ngủ được. Càng nhắm mắt, tâm càng bấn loạn.
Không thể
làm gì khác hơn là lại mở mắt, nhìn nam tử đang ngủ bình yên trước mắt, trong
tâm có chút phiền muộn không tránh được. Vãn Thanh đành cầm quyển bí kíp võ
công lên đọc.
Vãn Thanh
vừa nhìn là biết là sách dạy khinh công, nàng vốn thích đọc sách về y lý, các
huyệt vị đề cập rõ ràng, nàng âm thầm luyện theo sách, cảm giác thân thể nhẹ
hơn rất nhiều.
Cảm giác
được sự thú vị, Vãn Thanh cố gắng ghi nhớ những bộ pháp này, lúc rỗi rãi sẽ tập
luyện, không chừng lúc lâm nguy có thể dùng đến.
Nàng say sưa
xem sách, hoàn toàn quên cái người tên là Phượng Cô đang ngồi gần đấy.
Kỳ thật
Phượng Cô cũng không ngủ, hắn chỉ giả vờ thế thôi, hắn vẫn để tâm xem nàng làm
cái gì, không ngờ nàng xem bí kíp võ công lại có thể nhập thần đến vậy.
Phượng Cô vô
cùng ngạc nhiên, tiểu thư nhà quan không phải đều yêu thích văn học sao, đối
với võ công sao lại có sự ham thích như thế này?
Hơn nữa nhìn
nàng như vậy, tựa hồ như nàng đã đọc bí kíp võ công không ít, vì thuật ngữ võ
học có vẻ không làm khó nàng, những thứ này, thi thư thông thường đâu có nhắc
đến.
Hắn nghiêng
người về phía nàng, đầu chạm vào vai nàng, mà nàng cũng không mảy may phát
hiện, dáng vẻ vẫn vô cùng tập trung. Trên người nàng, mùi vị vô cùng thanh đạm,
không có chút gì là mùi son phấn, là mùi trời sinh đã có của nữ nhân thông
thường, có thể kích khởi nhân – hiểu được. Thấy nàng tập trung như thế, hắn
liền liếc xem nàng đang đọc cái gì.
Là nội công
tâm pháp, dạy người ta Tiểu chu thiên, hắn cảm thấy rất kì quái, nàng xem không
hiểu sao.
Vì vậy hắn
bèn hỏi nàng: “Huyệt này ở đâu?”
Nàng cũng
không quay đầu lại, đưa tay chỉ về bên trái: “Là chỗ này.”
Nói xong lại
tiếp tục đọc sách, dĩ nhiên không hề phát hiện.
Qua một hồi
lâu, Vãn Thanh cảm giác có chỗ không ổn, nàng thường xuyên nhốt mình trong thư
phòng đọc sách, Song Nhi thường hỏi nàng, nhưng nàng tập trung đọc sách không
trả lời.
Âm thanh vừa
rồi, làm sao có thể là Song Nhi chứ? Lúc này quay đầu lại, thấy Phượng Cô đang
cười, nụ cười lộ ra vẻ nguy hiểm khó lường.
Chỉ trong
một tích tắc, Vãn Thanh khôi phục sự tỉnh táo, khẽ cười và nói: “Tướng công đã
tỉnh”. Câu nói này vô cùng tự nhiên, như những đôi vợ chồng bình thường nói
chuyện.
Người nào
nhìn vào cũng có thể thấy được việc nàng giả bộ này.
“Ân.” Phượng
Cô khẽ trả lời, rồi sau đó lại hỏi: “Đọc hiểu sao?”
Biết là hắn
hỏi về bí kíp khinh công đang cầm, nàng đáp: “Trước kia thiếp có xem một ít
sách về y dược, đối với các huyệt vị trong người, cũng biết một chút.”
Nghe nàng
nói có xem qua sách y dược, hắn trái lại có chút ngạc nhiên: “Chỉ nghe nói
Thượng Quan tiểu thư tài trí hơn người, cầm kỳ thư họa đều tinh thông, không
nghĩ tới còn biết cả y dược!”
Phượng Cô
nói với vẻ tự nhiên thật lòng, không nghe ra chút ý tứ giễu cợt nào, Vãn Thanh
có điểm hiểu không rõ ràng, hắn hôm nay đã xảy ra chuyện gì, chợt thay đổi
giống người bình thường, chẳng những mời nàng cùng hắn ngồi một xe, lại còn
thản nhiên cùng nàng nói chuyện, không có vẻ gì là cao ngạo lạnh lung luôn tự
cho mình đúng của trước đây.
Chỉ nghe
thiên hạ nói lòng dạ đàn bà không thể hiểu, nàng bỗng cảm giác được, nam tử này
cũng vô cùng khó hiểu, hay là, do hắn quá đẹp, gần như nữ tử, cho nên mới có sự
khó hiểu này.
Nghĩ đến đó
nàng không kiềm chế được bật cười.
Phượng Cô
thấy nàng đột nhiên bật cười, liền hỏi: “Làm sao vậy?”
“Không có
gì.” Vãn Thanh bị hắn hỏi, có cảm giác bị bắt quả tang, may mà hắn không có khả
năng đọc ý nghĩ người khác, Vãn Thanh thầm đỏ mặt, nếu hắn biết nàng đang so
sánh hắn với nữ tử, hắn không phá tan cái xe ngựa này mới là lạ.
Thấy ánh mắt
hoài nghi của hắn, Vãn Thanh vội đổi đề tài: “Nếu chỉ đọc Kinh thi sẽ rất dễ
chán, cho nên thiếp có đọc qua các sách khác một chút.”
Phượng Cô
tất nhiên biết nàng cố ý đổi chủ đề, bất quá hắn cũng thập phần không còn hứng
thú với đề tài cũ, không tra hỏi nàng nữa, lại hỏi tiếp: “Sao? Bình thường
ngươi còn đọc sách gì nữa?”
“Thư phòng của phụ thân sách không ít
chút nào, mà thời gian trước, bình thường đều không có việc gì làm, nên gần như
sách gì thiếp cũng đã xem qua.” Lời của nàng thật không có phóng đại, nàng đúng
là đã xem rất nhiều sách, kinh Phật, kỳ môn thuẫn giáp, dã sử – thư, nàng đều
đã xem. Bởi vì ở trong nhà thật sự rất nhàn rỗi, mà nàng lại không thích giống
như tiểu thư khuê các la cà đường phố, cũng không thích nữ công, nàng chỉ thích
cả ngày làm bạn với sách.
Vãn Thanh
nói xong nhìn về phía Phượng Cô, lại thấy hắn căn bản là không thèm để ý nàng,
lại giả vờ ngủ say, trong lòng có điểm hoang mang.
Hắn hỏi,
nàng trả lời hắn không thèm để ý còn bỏ qua. Rốt cuộc hắn muốn thế nào mới vừa
lòng.
Nàng bình
thường vô cùng tốt tính, nhưng gặp chuyện bực bội này, không còn tâm trạng đọc
sách, vì vậy học hắn nhắm mắt đi ngủ.
Chương 21: Mơ hồ
Mọi việc
thật khó hiểu, nghĩ vậy nàng ngả xuống một bên liền ngủ thiếp đi.
Kỳ thật,
Phượng Cô cũng không có ý muốn tranh cãi với nàng,
Hắn chỉ là
trong lòng ảo não, bản thân không hiểu tại sao đột nhiên lại có thể cùng một nữ
nhân như nàng đàm luận được chứ.
Nữ tử như
nàng, hắn tuyệt đối không thích.
Người hắn
thích chỉ có Nguyệt Nhi, trừ ra Nguyệt Nhi hắn đã từng nghĩ sẽ không bao giờ có
tình cảm với nữ tử nào khác. Chỉ có Nguyệt Nhi mới có thể hiểu được tâm tư hắn,
mới có thể được hắn đối xử tử tế, mới có thể cùng hắn đàm luận chuyện đời.
Thượng Quan
Vãn Thanh này, mặc dù là dung mạo tài hoa, cầm kỳ thi họa hơn người nhưng cũng
không thể so sánh được với Nguyệt Nhi.
Đáng hận
thay, nữ nhân đó đã sớm không thuộc về hắn.
Mà hắn lại
không bao giờ ngộ ra được rằng tình yêu không bao được bị ai ép buộc.
Cứ cố chấp
mãi, cũng chưa hẳn là chuyện tốt.
Chỉ có cùng
nhau tâm sự, cùng cảm nhận với nhau mới có thể thoát khỏi cảm xúc này.
Nguyên bổn,
hắn gọi Vãn Thanh lên cùng xe là muốn trừng phạt nàng khi nãy nhìn hắn mà lại
dám quay đi, đồng thời hắn phát hiện bên ngoài có người đang theo dõi nhất cử
nhất động của bọn họ.
Những người
đó nhìn qua không hề đơn giản, khinh công cùng thuật theo dõi rất khá, theo dõi
lâu như thế mà bất luận không kẻ nào phát giác được.
Phượng Cô
vừa lúc nhìn hướng theo ánh mắt Vãn Thanh lúc nàng nhìn về phía rừng mới phát
hiện trong rừng có gió thổi bất thường, vì vậy kéo màn xe lên xem, đúng là cảm
nhận được luồng khí theo dõi.
Có thể thấy
được bọn chúng vẫn không biết đã bị phát hiện.
Phượng Cô
thầm nghĩ, những kẻ theo dõi này nhất định cùng với thích khách hôm trước có
liên quan.
Vì vậy hắn
cố ý cho gọi Vãn Thanh lên ngồi cùng một xe, để cho bọn chúng thấy rằng hắn
sủng ái nàng, tìm cơ hội để hạ thủ nàng, tạo điều kiện cho hắn theo dõi lại bọn
chúng, tìm được kẻ cầm đầu đứng sau bọn người này.
Nhưng bắt
gặp khuôn mặt thanh tú điềm tĩnh của nàng, hắn hốt nhiên quên cả việc trừng
phạt nàng lẫn kế hoạch kia mà chỉ nhất mực muốn ngồi chung với nàng.
Hiện tại hắn
thập phần an tâm, trong lòng đột nhiên có cảm giác ấm áp. Có lẽ là bởi vì nàng
không hề cao ngạo, âm thanh ôn hòa với hắn.
Mở mắt ra
thấy nàng đã ngủ thiếp đi, khuôn mặt thơ ngây thuần khiết như trẻ con, đột
nhiên phát hiện da tay nàng vô cùng mềm mại, trắng trẻo, da thịt trắng nõn,
không có một tì vết, bất quá có vẻ hơi xanh xao, không đủ hồng nhuận.
Lần đầu tiên
hắn nhìn thấy một làn da mềm mại, trắng trẻo đến thế, mà nàng lại chưa bao giờ
dùng son phấn, thật đúng là trời sinh mỹ lệ.
Tay của hắn
vô thức hướng về phía da thịt trắng ngần, tinh tế vuốt ve làn da ấy.
Trong lòng
thầm nghĩ, thứ lụa hảo hạng nhất mới có thể so sánh với làn da này.
Vãn Thanh
ngủ không sâu, thấy hắn đưa tay trên người mình, giật mình tỉnh dậy.
Mở mắt ra,
nhìn về phía hắn vẫn thấy hắn giả vờ ngủ say, hai mắt nhắm chặt, nàng hoài nghi
không hiểu mình có nằm mơ không.
Thật kỳ
quái, nàng rõ ràng cảm thấy có người mới vuốt qua mặt mình, cảm giác thật đến
như thế, trong xe này, ngoài nàng và Phượng Cô ra không còn ai. Vãn Thanh hồ
nghi nhìn về phía hắn, hắn vẫn nhắm mắt giả vờ ngủ, xem ra có lẽ không phải
hắn.
Ngẫm nghĩ
một chút, chắc cũng không phải là hắn, ánh mắt hắn nhìn nàng như vậy chắc không
coi trọng nàng, bởi nếu hắn coi trọng nàng, không việc gì phải lén lút như thế.
Thời tiết
Vãn xuân có chút lạnh, vừa tỉnh dậy, Vãn Thanh cảm giác có điểm lạnh, liền kéo
chặt xiêm áo lại.
Nhìn hết
sang trái rồi phải thấy có giường chăn bông ấm áp, nhưng lại bị Phượng Cô dựa
hết lưng lên.
Hắn… vẫn ngủ
không hề mở miệng, cho dù là ai cũng không dám đánh thức. Hắn cũng không quá
xem trọng vật chất, ngồi trong xe ngựa cũng có thể ngủ say sưa được, thật ra cả
ngày đã đi trên đường, dù thân thể cường tráng thế nào cũng đã thấm mệt.
Nàng lạnh
quá nhịn không được rùng mình một cái, nhìn về phía hắn, hắn vẫn không hề có
một chút dấu hiệu nào của việc tỉnh giấc. Vì vậy nàng miễn cưỡng đưa tay lôi
một góc chăn bông. A, lôi được một góc rồi, tâm tình nàng vui vẻ liền vội vàng
lôi lôi kéo kéo tiếp, muốn lấy cả tấm chăn ra khỏi lưng hắn.
Ai ngờ vừa
lôi được một góc đó, thấy Phượng Cô xoay người, tưởng là hắn tỉnh, nàng bỗng
hoảng sợ, nhưng may là hắn chỉ xoay người, hai mắt vẫn nhắm như cũ không hề có
dấu hiệu tỉnh lại.
Nhưng mà,
nàng thật sự là rất lạnh a, không thể chịu nổi, vì vậy lại một lần nữa nghiêng
người để kéo nốt góc chăn.
Ai ngờ lần
này Phượng Cô xoay cả người một cái, thân thể đang nghiêng nghiêng kéo chăn của
nàng bị một phen hoảng sợ liền ngã nhào xuống.
Không kịp
suy nghĩ, hắn thân thể vừa chuyển động, tay tự nhiên đưa ra đỡ lấy nàng, ôm
trọn lấy nàng. Vãn Thanh sợ đến ngây người, mắt nhìn chằm chằm vào người vừa đỡ
lấy mình.
Thân thể
nàng cứng nhắc, dù chỉ là một cử động nhẹ cũng không dám, gần như bất động, hắn
cũng hướng ánh mắt gắt gao về phía nàng, Vãn Thanh tựa hồ cảm giác không thở
nổi.
Nàng trong
bụng nghĩ chờ cho hắn quay đi, ai ngờ rằng hắn càng giữ chặt hơn, nhất quyết
nhìn chăm chăm vào hướng nàng, dần dần mặt hắn tiến gần tựa vai nàng, sát gần
mặt. Hơi thở phả ra đều đều ấm áp về phía nàng, cả người nàng rung động.
Toàn thân
nàng nổi lên da gà, trên mặt một màu đỏ bừng hơn mặt trời.
Bản thân lại
không dám cựa quậy, sợ gây ra tiếng động hắn sẽ thức dậy, nghiễm nhiên tạo ra
một tư thế miễn cưỡng, thiếu tự nhiên, có phần mập mờ ám muội.
Nhưng nàng
hoàn toàn không biết, trên vai nàng, nam nhân kia đang mở tròn đôi mắt đầy nét
kỳ lạ, miệng thì cười gian hàm chứa đầy quỷ kế, trong đôi mắt phượng thập phần
tà khí, khóe miệng khẽ nhếch lên, toàn thân tràn mùi vị của tà mị, hết sức dụ
dỗ.
Phượng Cô cứ
giữ nguyên tư thế tựa trên vai nàng, ngửi thấy từ tóc nàng truyền đến một mùi
thơm ngát xao xuyến, quyến rũ lòng người. Do nàng hơi cựa quậy nên những sợi
tóc nhỏ khẽ bay cọ vào vành tai hắn.
Rõ ràng là
vừa rồi hắn dựa trên người nàng, giờ đã đảo một cái ôm nàng.
Ánh mắt hắn
mềm nhũn, trong lồng ngực tiếng tim đập liên hồi.
Nghĩ qua
nghĩ lại, nàng an tâm, khép mắt nhẹ nhàng tìm đến giấc ngủ, dù gì chuyện này
cũng không phải chưa từng xảy qua.
Chương 22: Ám nhẫn
Phượng Cô
ngủ được, Vãn Thanh không tài nào ngủ được.
Tự nhiên bị
đè lên người, không hề có dấu hiệu sẽ được buông ra.
Đến Phật
cũng phải nổi nóng.
Ban đầu nàng
còn có phần xấu hổ, không dám cựa quậy, dần dần tư tưởng bình tĩnh khẽ xoay
người, càng cố thoát ra không được càng tức giận.
Nàng cho tới
bây giờ không phải đều là nhẫn nhục chịu đựng sao, luôn thể hiện bản thân là
một người không có chủ kiến, từ ngày bước vào Phượng Vũ Cửu Thiên, Vãn Thanh vì
không muốn gây chuyện luôn nhẫn nhịn chịu đựng. Còn che giấu sự oán hận mà nàng
dành cho hắn.
Chỉ mong
muốn một cuộc sống thanh tĩnh.
Ai ngờ mong
ước nhỏ nhoi đấy cũng không thể thực hiện, cây muốn lặng mà gió chẳng chịu
dừng, luôn bị người ta chèn ép, gây khó dễ.
Càng nghĩ
càng buồn!
Cố xoay đầu,
ngữ khí hơi giận nói: “Gia, ngài đè lên người thiếp!”
“Gia, ngài
đè lên người thiếp!”
Nói liền ba
lần, mà người nào đó căn bản là không có dấu hiệu nghe thấy.
Cắn răng một
cái, quát to một tiếng: “Gia! Ngươi đè lên ta!”
Một tiếng
quát này, không phải chỉ có Phượng Cô nghe thấy, mà toàn bộ đoàn người đi cùng
cũng nghe rõ ràng không sót một tiếng nào.
Với Phượng
Cô mà nói, đây là giấc ngủ an ổn nhất mà hắn từng có, hắn mở mắt ra, nhìn nàng
một chút, thân thể co duỗi ra, tay cũng tiện thể duỗi ra, cả thân Vãn Thanh rơi
xuống, tách rời thân hắn ra, hắn lơ đễnh hướng ra bên ngoài nói: “Dừng chân tại
đây thôi, trời sắp tối rồi.”
Rồi sau đó
như thể bên cạnh không có ai tồn tại, xe ngựa vừa dừng liền phi thân xuống đất.
Vãn Thanh
ngồi đó, trong mắt hắn tựa như là không khí.
Phần về Vãn
Thanh, thân thể bị hắn đè nặng, lại giằng co hồi lâu, vô cùng khó chịu, lại bị
Phượng Cô đẩy ra một cái toàn thân xương cốt ê ẩm.
Nàng vừa
giận vừa tủi.
Tên Phượng
Cô, thật không phải là người nữa.
Thiên hạ nói
hắn: nửa lang sói nửa hồ ly, giảo hoạt tàn nhẫn! Quả không sai.
Vừa rồi nàng
còn sợ hãi là nếu đánh thức hắn dậy cả hai sẽ mất tự nhiên.
Ai dè hắn
căn bản là lãnh huyết, không hề biết gì là xấu hổ.
Tâm trạng
nhàm chán thì đem người khác ra tán gẫu, lúc này đủ rồi. liền vứt người khác
qua một bên.
Nàng đành
chịu đau đớn nằm yên trên xe chờ cho cơn đau âm ỉ trôi đi.
Màn xe đột
nhiên vén lên, ánh mắt Song Nhi lo lắng nhìn nàng: “Tiểu thư, người không sao
chứ?”
Vãn Thanh
khẽ cười một tiếng: “Không có việc gì, nhưng đúng là có chỗ không ổn, vừa rồi
ngồi quá lâu, toàn thân tê cứng, ta muốn ngồi chờ cho hết tê.”
“Người không
có việc gì là tốt rồi, Song Nhi ở bên ngoài lo lắng gần chết mà không dám tiến
lên để hỏi.” Song nhi vừa nói vừa thuận tay xoa bóp hai chân cho Vãn Thanh, trợ
giúp máu tuần hoàn.
Vãn Thanh
được Song Nhi xoa bóp, tuy hơi đau nhưng cũng cố cười: “Ngươi điểm nhẹ thôi.”
“Tiểu thư
vẫn còn cười được? Chân của người thành ra thế này mà vẫn cười được! Trông
người cười thật khó coi, còn muốn cười cho ai coi nữa đây.” Song Nhi nhìn nàng
nói một hơi, không để ý thấy nàng cười mà như muốn khóc.
Bị nàng nói
như thế, nụ cười vừa cố nặn ra của Vãn Thanh biến mất.
Kỳ thật, lúc
này sao nàng còn có thể cười được đây! Chẳng qua là cố làm bộ vui vẻ, không
muốn cho Song Nhi lo lắng quá, không nghĩ tới lại bị Song Nhi nhìn ra.
“Thật sự
không có việc gì”. Nàng nhẹ nhàng nói. Mà thật sự vừa rồi hắn đối xử với nàng
so với trước kia có vẻ khá hơn, hoàn toàn không có gì bất ổn. Dù sao, nàng
không bị tổn hại dù chỉ một sợi tóc nào cả.
“Tiểu thư,
người không cần an ủi Song Nhi, là Song Nhi vô dụng, Song Nhi không bản lĩnh,
ngay cả lúc tiểu thư gặp chuyện, Song Nhi căn bản cũng chịu bó tay, chỉ có thể
trơ mắt đứng nhìn! Song Nhi chỉ là nghĩ nếu
tiểu thư có gì tủi thân muốn tìm người một người tâm sự thì Song Nhi sẽ cùng tâm sự với người.” Giọng của Song Nhi mang theo vài phần ảo não, vừa nói vừa nghẹn
ngào, đôi mắt cũng đỏ.
“Song Nhi!” Vãn Thanh nhất thời xúc động, hướng qua ôm lấy
nàng, đúng vậy, lúc này chỉ có Song Nhi mới có
thể làm nàng an lòng trở lại.
Đợi cho Song
Nhi thôi khóc, cả liền nhìn ra ngoài xem xét
tình hình, nơi này tuy là rừng núi hoang vu nhưng chính bản thân Phượng Cô đã
đi thăm dò bên ngoài, đoàn người ngựa đều nghiêm chỉnh theo lệnh hắn cắm lều
trại, xem ra là để cho hai người bọn họ ngủ an toàn.
Hai cái lều
một lớn một nhỏ, không cần phải nói, nàng cũng biết, lều lớn là của Phượng Cô,
Vãn Thanh bước vào lều nhỏ.
Nàng vén rèm
lên, bên trong lều thập phần sạch sẽ, nhưng lại sợ bẩn, liền ngồi lên một tấm
đệm, cảm giác thật thoải mái. Tinh thần buông lỏng, cả thân thể cũng vô cùng
thoải mái.
Xe ngựa tuy
là loại tốt, đường tuy rằng bằng phẳng nhưng vẫn không tránh được sự xóc nảy,
ngồi lâu vô cùng mệt mỏi.
Nàng buông
lỏng gân cốt, chỉ nói: “Nếu có thể tắm nước nóng thì thật tốt!” Nàng đã qua hai
ngày không tắm, tuy thời tiết này không ra mồ hôi, nhưng cơ thể vẫn không có
được sự nhẹ nhàng sảng khoái.
“Nước tắm
hiện giờ không có, bất quá là có một món ngon nóng hổi mang cho người đây – một
con thỏ rừng.”
Người chưa
thấy mà tiếng đã tới, thân người nhỏ kia mang bộ hồng y như hỏa – là Hồng Thư,
trong tay cầm một con thỏ đã quay vàng ươm nóng hổi.
Vừa rồi
không hề cảm giác đói, bị mùi thơm từ tay Hồng Thư quyến rũ, bụng Vãn Thanh tức
thì đói.
Vãn Thanh
cười một tiếng: “Hồng thư, cô nương quả đúng là mang mưa đến đúng lúc trời hạn.
Biết chúng ta đang đói bụng a!”
“Cái gì là
mưa đúng lúc, Song Nhi không hề đói.” Song Nhi không thèm nhìn về phía Hồng Thư, ngữ khí không
vừa lòng nói.
Vãn Thanh
nhìn về phía nàng, trêu ghẹo nói: “Sao lại phản ứng thế, ai chọc Song Nhi nãi nãi của chúng ta a?”
“Không ai
chọc ta.” Song nhi thở hổn hển nói.
“Sao có thể
trách ta a, ta bất quá cũng chỉ là thân phận nô tỳ, chuyện của Gia, làm sao có
thể đến tay nô tỳ chúng ta nhúng vào được. Hồng Thư sắc mặt vừa hăng hái chợt
mất liền trở nên xám xịt.
Vãn Thanh
vừa nghe, liền biết chuyện gì xảy ra! Xem ra, là bởi vì nàng khiến Hồng Thư bị
liên lụy, Song Nhi cũng có phần quá đáng.
Hồng Thư có
thể giúp đỡ nàng như thế, đã là không tệ.
Vì vậy nàng
liền nghiêm mặt nói: “Song Nhi, ngươi nếu là đùa vui thì ta bỏ qua, nếu cho là
thật, uổng công ta dạy dỗ ngươi!”
Song Nhi thấy Vãn Thanh tựa hồ có điểm tức giận, cũng
biết hành vi của mình quá đáng, vì vậy hạ thấp thanh âm: “Tiểu thư, người đừng
giận, là Song Nhi không tốt.”
Nói xong lại
chuyển hướng qua Hồng Thư: “Hồng thư, Song Nhi
thật có lỗi.”
Hồng Thư
nhất thời bất ngờ, cúi đầu nói: “Không trách ngươi, kỳ thật Gia làm như vậy ta
cũng có điểm không đồng ý.”
“Tốt lắm,
chúng ta nhanh ăn một chút gì đi. Ta thật sự đói bụng quá rồi.” Vãn Thanh vội
giảng hòa cho hai nàng, vì vậy cả ba vui vẻ cùng ăn.