Duyên Kì Ngộ - Tập 1 - Chương 23 - Phần 1
Chương 23
Ám
Cửu, binh sĩ của Cáp tổ quỳ một chân trước Lưu Giác. Từ lúc anh ta trình lên bức
thư của An Thanh vương, chúa thượng vẫn ngồi thừ không nói một câu. Lòng Lưu Giác
cuộn như sóng bể, chàng tin A La có thể làm chuyện đó, đến tận phủ thoái hôn, nàng
giận đến thế sao? Nỗi đau trong lồng ngực nhói lên theo từng nhịp đập trái tim,
mỗi nhịp đó lại khiến từng sợi thần kinh trong đầu chàng căng giật, chàng cố nghiến
chặt hàm răng, mới kìm được từng cơn sóng phẫn hận trong họng khỏi trào ra đầu lưỡi,
khỏi biến thành những lời nói cay độc nhất. Nỗi phẫn hận không được giải tỏa lại
vòng trở lại, như va đập điên cuồng, gào thét dữ dội muốn phá tung những bức tường
giam hãm nó, phẫn hận và đau đớn giằng xé trong cơ thể, làm chàng run lên, người
vã mồ hôi, lúc nóng lúc lạnh, dồn nén bức bối, từng sợi thần kinh trong đầu như
rung lên bần bật, rồi bật thành những âm thanh có nghĩa: “Nàng không cần mình! Nàng
không cần mình!”.
Cuối
cùng chàng đấm mạnh vào chiếc bàn bằng gỗ xoan, chiếc bàn kêu rầm vỡ toác, Ám Cửu
cảm thấy nhẹ người, tâm trạng nặng nề của chúa thượng đã được giải tỏa, hóa thành
nắm đấm tan đi.
Trong
đầu Lưu Giác xuất hiện từng mảng trắng, đứng ngây như thân gỗ. Vốn chàng đã tưởng
A La ít nhiều hiểu được lòng chàng, vốn đã tưởng hai người có thể tâm đầu ý hợp,
cùng nhau đối diện tất cả... nàng nhõng nhẽo tí chút cũng không sao, nhưng lại còn
thoái hôn! Nàng coi mình là gì chứ, là đồ vật trong tay để thỏa sức dày vò? Có người
đàn ông nào có thể dung thứ lối tùy tiện như thế!
Chàng
bắt đầu hối hận, hối hận đã không sớm chặt đứt cánh nàng, vặt sạch lông nàng, bẻ
vuốt nàng! Sao chàng lại sủng ái nuông chiều một con sói mắt trắng nhe nanh không
biết xấu tốt là gì! Lưu Giác hận đến đau nhức từng cơn, khuôn mặt tuấn tú sắt lại:
“Còn gì nữa?”.
Ám
Cửu khẽ nhíu mày, nói tiếp: “Trên đường đi thuộc hạ được báo phía Đông cung có tin
mới, xác nhận tam tiểu thư chơi lại khúc “Thu thủy”.
Chơi
khúc “Thu thủy”? Nàng định làm gì? Đưa thân đến miệng thái tử hay sao? Nàng không
sợ thái tử nảy sinh tình ý với nàng sao? Lưu Giác hoảng hốt, bật hỏi: “Thái tử định
nạp nàng làm thứ phi thật chứ?”.
Ám
Cửu ngây người, cúi đầu không dám nhìn chủ nhân: “Tam tiểu thư... đã nói rõ Ly Thân
vương vẫn là tri âm”. Lời vừa nói ra đã biết sự không hay.
Lưu
Giác cảm thấy tim mình sắp không chịu nổi. Nàng rút cục định làm gì? Rõ ràng cố
tình mê hoặc thái tử, nhưng lại lôi kéo Ly Thân vương Lưu Phi, nàng đúng là yêu
tinh! Sao thái tử có thể nạp nàng làm phi trong lúc này, dính với Lưu Phi, nàng
càng tự tìm cái chết! Lưu Giác bừng bừng nộ khí: “Khốn thật, ông già đang làm gì?”.
“Lão
vương gia... lão vương gia rất giận, đổ bệnh rồi, nói phủ An Thanh vương không còn
mặt mũi nào nữa, nếu chúa thượng không quay về Phong thành trước ngày mùng ba tháng
hai, đợi gạo đã nấu thành cơm, sau này mọi người đừng mong ở lại Phong thành. Lão
vương gia còn nói...”. Ám Cửu nhắm mắt nhắc lại lời nhắn của An Thanh vương. Lòng
thầm nghĩ, lão vương gia làm vậy chẳng phải đổ thêm dầu vào lửa sao?
Lưu
Giác xé nát bức thư, trợn mắt nhìn Ám Cửu, tung chân đá anh ta một nhát: “Còn tưởng
chủ ngươi chưa đủ giận? Lại giúp ông già quạt thêm gió vào lửa!”. Chàng biết rõ
chuyện này có ẩn tình chi đây, nhưng không tìm ra lời giải rõ ràng, bao dự đoán
hỗn loạn trong đầu, chàng hận không mọc cánh để bay về Phong thành: “Truyền lệnh,
quân đồn trú ở Lâm Nam án binh bất động, các cánh quân trấn thủ ven đường cũng bất
động, binh mã còn lại lập tức tập kết tại Cốc thành, chờ lệnh bản vương! Ám Cửu,
chuyển thư cho tướng quân Thiên Tường, nói bản vương trở về Phong thành gấp cướp
vương phi! Mọi việc ở Lâm Nam mong tướng quân lưu tâm!”.
Lưu
Giác tức thì dẫn Ô y kỵ phóng về Phong thành.
Tiễn
Xích Phong đi rồi, Tử Ly đăm đăm nhìn bức mật thư của An Thanh vương. Phụ hoàng
sắp không trụ được nữa sao? Ký ức của chàng bay về một buổi chiều rực nắng xa vời
nhiều năm trước, chàng và mẫu hậu quấn quýt bên phụ hoàng, đầm ấm vui vẻ. Phụ hoàng
âu yếm nói: “Tử Ly sau này lớn lên sẽ làm hoàng đế được không?”. Chàng nũng nịu
trả lời: “Tử Ly chỉ cần ở bên phụ hoàng và mẫu hậu”. Những ngày đó đã là mảnh hồi
ức xa xăm, mẫu hậu đã ra đi, bây giờ đến lượt phụ hoàng sắp bỏ lại chàng. Tử Ly
nhắm mắt, lòng quặn đau.
Cận
vệ Trần An theo tứ hoàng tử đến Biên thành, con người tuấn lãm tự tại, trên môi
luôn phảng phất nụ cười, nhưng sâu trong đáy mắt vời vợi nỗi ưu tư không sao khỏa
lấp. Mấy ngày nay, thư báo từ Phong thành gửi đến không ngớt, mỗi ngày càng thêm
gấp gáp, ngay bản thân Trần An cũng nhận thấy sự căng thẳng của cục diện, vội quỳ
sụp thưa: “Chúa thượng, xin người lập tức quay về!”.
Tử
Ly khép lại ký ức, nói: “Ngươi lui đi!”.
Trần
An thở dài, rời khỏi thư phòng.
Tử
Ly thảng thốt nghĩ, e là mình không kịp gặp phụ hoàng. Thời gian mười ngày cùng
đi với đại quân, không thể đến Phong thành. Khóe miệng chàng hiện lên nụ cười đau
khổ: “A La, câu chuyện thần kỳ mà nàng nói chỉ cần một canh giờ bay trên trời là
có thể đến được nơi cách xa ngàn dặm có thật không? Ở đâu mới tìm thấy?”.
Tiềm
thức chàng đột nhiên cảnh giác, không ngoảnh đầu, chàng bình tĩnh hỏi: “Ngươi là
ai?”.
Ám
Dạ cười khanh khách: “Vương gia quả nhiên có con mắt tinh tường!”.
Nét
mặt Tử Ly trở lại bình thường, chàng từ từ ngoái lại, cách vài thước có một bóng
đen đang đứng, người đó che mặt, đôi mắt tinh anh liếc đảo như phát sáng.
“Nếu
ngươi ra tay, ta chắc chắn không thắng được ngươi. Nếu ngươi muốn ám hại ta, tất
không yên lặng đứng đó”.
Tiếng
cười lại vang lên, tay Ám Dạ vừa vung, lóe ra ấn tín của An Thanh vương, chắp hai
tay nói: “Phủ An Thanh vương Ô y kỵ, lão vương gia truyền lời...”.
Vương
thúc quả là người thận trọng, phái liền hai cao thủ đề phòng bất trắc. Tử Ly cười
phá lên: “Trở về bẩm báo vương thúc, Tử Ly cho dù phải đi suốt ngày đêm, cũng quyết
quay về trước mồng ba tháng hai”.
Ám
Dạ khẽ cười: “Trước khi đi lão vương gia lại nói, nếu Ly Thân vương không kịp quay
về trước ngày đó cũng không sao, ngày mười tám tháng ba là ngày lành. Ám Dạ cáo
từ!”. Bóng người vừa nhúc nhích, đã vụt bay ra ngoài không một tiếng động.
Một
màn sương mỏng hiện lên trong mắt Tử Ly, phụ hoàng, Tử Ly nhất định không phụ ủy
thác của phụ hoàng, quyết loại trừ thế lực ngoại thích họ Vương, chấn hưng Ninh
quốc! Ngày mười tám tháng ba! Vương thúc, những ngày này phiền thúc vất vả rồi!
Tiếng
chuông đột ngột trầm trầm vang lên, kinh động bầy quạ co ro tránh rét, chúng bay
liệng trên vương cung, kêu những tiếng thê lương. Tiếng chuông trầm vang vọng trong
Ninh vương cung dưới chân núi Ngọc Tượng truyền đến khắp nẻo Phong thành. Sớm xuân
năm Khánh Nguyên thứ ba mươi tư, mồng hai tháng hai Ninh vương băng hà.
Đôi
mắt hổ của An Thanh vương đẫm lệ, nhìn đăm đăm Ninh vương trên long sàng. Vương
hoàng hậu, thái tử và các đại thần đã khóc không thành tiếng. Những tiếng khóc chập
chùng trong Ngọc Long cung hóa thành lớp lớp những lá phướn trắng, trên cây mầm
nụ đầu cành còn chưa kịp hé màu xanh đã bị phủ trắng những tờ tiền giấy, tiền bay
trắng trời ngập đất. An Thanh vương sau khi an ủi hoàng hậu, lấy danh nghĩa của
thái tử hạ chỉ ban bố quốc tang, đồng thời triệu Ly Thân vương trở về Phong thành.
Cố
tướng nước mắt chứa chan: “Xin thái tử nhanh chóng đăng cơ, nước không thể một ngày
không có vua!”.
Vương
hoàng hậu ngây người liếc nhìn thái tử, lúc này sao lại là Cố tướng đứng ra nói
chuyện đó? Thái tử nước mắt đầm đìa: “Theo lệ Ninh quốc, có thể đến mười tám tháng
ba mới chính thức đăng cơ, bây giờ quả vương đang đau buồn, việc triều chính lớn
nhỏ phiền hai vị tướng gia lo liệu”.
An
Thanh vương không đợi hai người mở miệng, bèn nói: “Thái tử ngọc thể ngàn vàng,
nên lấy quốc sự làm trọng, hiện tại phiền hai vị tướng gia lo lắng quốc sự, ta sẽ
lo liệu chuẩn bị lễ đăng cơ”.
Thái
tử ngớ người, các đại thần nhao nhao: “Xin thái tử cai quản quốc sự, lo liệu hậu
sự của vương thượng!”.
Một
loạt mệnh lệnh được truyền đi, Lưu Giám lần đầu tiên cảm nhận sức hấp dẫn của vương
quyền, cảm nhận quyền uy tối thượng của đấng chí tôn.
Các
đại thần lục tục giải tán thực thi mệnh lệnh, hoàng hậu nức nở: “Mọi sự trông cậy
vào vương gia”.
An
Thanh vương nói: “Xin hoàng hậu đừng quá lo lắng, thần tận mắt chứng kiến thái tử
phương trưởng nên người, tài năng xuất chúng, được cả triều đình tôn kính ngưỡng
mộ”. Sau đó nét mặt sa sầm lẩm bẩm: “Phí công ta chăm sóc Lưu Phi, nghịch tử không
coi trưởng bối ra gì, cướp vợ của huynh đệ! Chuyện ô nhục như vậy cũng dám làm!”.
Ông
chán nản ngồi xuống: “Lại còn Lưu Giác thằng con bất hiếu của ta, chỉ vì một đứa
con gái mà dám bỏ bê việc quân quay về, khiến ta tức chết! Cũng do mẹ nó qua đời
từ sớm, ta ở xa, không dạy dỗ nó tử tế! Ôi chao!”.
Thái
tử vội nói: “Vương thúc chớ nóng giận ảnh hưởng sức khỏe, khỏi nói Bình Nam vương,
ai có thể nuốt nổi mối hận này! Đợi tứ hoàng đệ trở về, đại ca này sẽ dạy cho nó
một trận! Hoàng tộc không thể xảy ra chuyện xấu xa như thế!”.
Hôm
đó A La dậy sớm, đã nghe thấy tiếng khóc ầm ĩ trong phủ, và tiếng chuông trầm buồn
từ vương cung vẳng ra. Nàng nhảy khỏi giường kêu lên: Ninh vương băng hà rồi! Nói
đoạn gọi to: “Lưu Anh! Tiểu Ngọc!”.
Hai
người nghe tiếng gọi chạy vào phòng, A La rất nóng ruột, sau khi hạ quyết tâm, nàng
nói với hai người: “Lưu Anh, ta gửi gắm Tiểu Ngọc cho ngươi, bây giờ ngươi lập tức
đưa Tiểu Ngọc rời khỏi đây, đến Trình phủ phía đông thành tìm chú Phúc”.
Tiểu
Ngọc vội nói: “Không cần, tiểu thư, đã xảy ra chuyện gì vậy, tại sao bọn em phải
đi?”.
A
La hét lên: “Không đi mau, lát nữa sẽ không đi nổi, các người phải đi mới có cách
giúp ta!”.
Lưu
Anh hạ giọng: “Ý tiểu thư là tứ hoàng tử sắp trở về Phong thành tranh đế vị với
thái tử?”.
“Không
chỉ có thế. Tử Ly cũng sẽ có phản ứng đối với chuyện của ta, chủ của các người sắp
trở thành con tin rồi! Các ngươi mau đi đi, thêm một người ở lại là thêm một phần
vướng bận! Còn nữa, nếu chưa đến lúc vạn bất đắc dĩ, các ngươi nhất định không được
có bất kỳ tiếp xúc nào với phủ An Thanh vương, nếu không mọi công sức coi như đi
tong!”. A La nói nhanh.
“Nhưng,
bọn em sao yên tâm để mình tiểu thư ở lại?”. Tiểu Ngọc sụt sùi.
“Lưu
Anh, ngươi đưa Tiểu Ngọc đi ngay cho ta! Nhanh! Không đầy hai canh giờ nữa, ở đây
một con ruồi e cũng không lọt ra được”.
Lưu
Anh đăm đăm nhìn A La rồi kéo tay Tiểu Ngọc chạy đi.
Hai
người đi khỏi, A La đứng trong sân trầm tư. Thái tử muốn giam lỏng mình ở đây hay
là ở trong cung? Phần nhiều là bắt vào cung. Trong thời gian hơn một tháng này,
đành phải một mình tùy cơ ứng biến.
Quả
nhiên không ngoài dự đoán, Lý tướng lập tức xám mặt đi vào Đường viên: “Chuyện mi
làm hay ho lắm! Ly Thân vương phen này bất lực rồi, thái tử sắp đăng cơ. Bây giờ
có lấy Bình Nam vương hay không, không còn do mi định đoạt nữa, lão vương gia kia
đã tức đến nổ con ngươi rồi, vương phủ đâu thèm cần mi nữa!”.
A
La nghĩ thầm, đúng vậy, An Thanh vương tức giận còn chưa xong, đâu còn cần đứa con
dâu đã làm ông ta bẽ mặt? Nhưng chỉ sợ ông thà để Lưu Giác giết mình cũng không
nhường mình cho Tử Ly! Bây giờ còn chờ phản ứng của Tử Ly, hai bên bắt đầu tranh
giành thì sẽ có thời gian hòa hoãn xung đột. Sao mình lại khổ thế, lại còn phải
mạo hiểm cái mạng bé tí của mình nữa.
Nàng
nói vẻ kiên định: “Cha à, nói thực với cha, ba năm trước con với Tử Ly đã có thệ
ước suốt đời, nếu không lấy chàng cả đời con không lấy ai! Lần con bỏ trốn đó, cũng
là do Tử Ly giúp, nếu không sao có thể chạy thoát nhanh gọn êm thấm như thế!”.
Lý
tướng tức đến toàn thân run bần bật, vung tay xông tới, A La nhẹ nhàng chặn lại:
“Đừng đánh, con ra tay rất mạnh không cẩn thận sẽ làm tổn thương cha!”.
Lát
sau, trong cung truyền chỉ, đón A La vào cung.
Lưu
Giác phóng ngựa như điên suốt dọc đường, cuối cùng ngày mồng ba tháng hai đã đến
Cốc thành, mười vạn Nam quân dựng trại ở ngoại ô Cốc thành. Tại địa điểm cách Phong
thành ba canh giờ đường bộ, Nam quân đã ém sẵn, chặn đứng con đường yết hầu phía
nam Phong thành từ Cốc thành đến trấn Thuận Hà phía bắc. Cáp tổ mật báo, hai mươi
vạn đại quân Đông lộ của Vương thái úy đã rời đại bản doanh ở ngoại ô phía đông,
di chuyển cắm trại ở khu vực cách cổng thành phía đông Phong thành chỉ mười dặm.
Lưu
Giác cau mày, theo lý Nam lộ quân thực lực mạnh hơn nhiều so với Đông lộ quân, nhưng
chàng đã để lại một lực lượng nhất định trấn thủ ở mỗi thanh trì phía nam dọc đường
đi, đề phòng quân Trần lại đến xâm phạm, còn Đông lộ quân lại không suy tính chuyện
về sau, rời sạch cả đại bản doanh. Như vậy binh lực Nam lộ quân không mạnh bằng
Đông lộ quân. Sau khi ra một loạt mệnh lệnh, chàng dẫn năm ngàn thiết vệ và Ô y
kỵ nhằm Phong thành lao đi.
Sông
Đô Ninh vẫn rộng và trong vắt, chỉ có cổng thành phía nam đóng chặt. Đội quân thúc
ngựa xuống cầu phao, tiến đến chân cổng thành, trên tường thành cung rào rào giương
lên, Lưu Giác nhàn tản ngồi trên lưng ngựa, một binh sĩ lấy giọng hô to: “Bình Nam
vương đến!”.
Một
chủ tướng trên thành ló ra, cười: “Thái tử có chỉ, vào thời điểm đặc biệt này, xin
Bình Nam vương chỉ mang theo Ô y kỵ vào thành”.
Lưu
Giác vẫy tay, năm ngàn thiết vệ lùi về bờ kia sông Đô Ninh. Cổng thành từ từ mở
ra, Lưu Giác cùng Ô y kỵ từ từ tiến vào, chủ tướng trấn thành tươi cười, đứng nghiêm
dưới cổng nghênh đón: “Hạ quan phụng chỉ hành sự, vương gia thứ lỗi”.
Lưu
Giác khinh bỉ liếc một cái, lấy trong người Xích long lệnh, ném cho y, thủ thành
kinh ngạc, giơ hai tay đón, nhưng không biết báu vật này là thế nào, hai chân mềm
nhũn khụy xuống. Lưu Giác cười: “Nhìn rõ chưa, đó là gì?”.
“Xích
long lệnh, có thể nắm... nắm...”. Chủ tướng thủ thành sợ run nói lắp bắp.
Roi
ngựa Lưu Giác vừa vung lên, đoạt lại Xích long lệnh, giơ cao nói dõng dạc: “Tiên
hoàng tổ ngự ban Xích long lệnh, nắm quyền trấn thủ Phong thành khi tình thế nguy
cấp, kẻ nào chống lệnh tiền trảm hậu tấu”.
Tướng
sĩ thủ thành nhất loạt quỳ sụp, một bộ phận khác lại đứng yên bất động, có viên
tướng rút kiếm khỏi bao: “Vương thượng vừa băng hà, thái tử giám quốc, Bình Nam
vương muốn làm phản hay sao?”.
Lời
vừa dứt, Lưu Giác vung kiếm, cái đầu của người vừa nói đã rơi bịch xuống đất. Mọi
người run sợ, Bình Nam vương này khét tiếng mạnh tay, hành sự quyết liệt, không
chút đắn đo, dường như muốn nói nếu không tuân phục, đại chiến sẽ diễn ra ngay tại
đây.
Lưu Giác sắc mặt không đổi, ngạo mạn cười khẩy:
“Dám bất kính với tiên hoàng tổ? Bản vương cũng vì cần vương bảo giá đến đây, kẻ
nào dám gây hiềm khích giữa bản vương với thái tử sẽ có kết cục như thế!”. Ánh mắt
lạnh như ánh thép quét qua mặt đám tướng sĩ không tuân phục, uy vũ toát ra khiến
họ quỳ mọp xuống đất.
Lưu
Giác nháy mắt với binh sĩ Ô y kỵ, năm ngàn thiết vệ quân từ bên kia bờ vượt cầu
phao sang bên này, nhanh chóng trấn thủ cổng nam kinh thành, triệt để đảm bảo Nam
lộ quân hanh thông trở về Phong thành. Bố trí công mọi việc xong xuôi, chàng dẫn
Ô y kỵ trở về phủ An Thanh vương.
Chính
lúc Lưu Giác chém tướng thị uy ở cổng thành phía nam, chiếc xe ngựa của Đông cung
đi đón A La ra khỏi tướng phủ không lâu bất ngờ bị một toán người áo đen chặn lại,
thị vệ trong cung hoàn toàn không ngờ đoàn xe bị chặn ngay dưới chân vương cung.
Bọn người này võ công cao cường, bắt cóc A La xong lập tức giải tán, không để lại
mảy may manh mối ở hiện trường. Thị vệ sợ hãi về cung trình báo.

