Hoàng Hậu Lười Y Nhân (Bộ 1 - Quyển 3) - Chương 04 - Phần 3
Ngoài lều trại.
Ngự Lâm Quân do Viêm Hàn điều tới đang canh giữ mỗi góc ngách nơi đóng quân.
Lúc Thập Nhất chạy ra, quân canh giữ liếc mắt nhìn nàng một cái, nhận ra nàng là tỳ nữ của Y Nhân nên cũng bỏ mặc.
Thập Nhất hình như đang rất tức giận, chạy một hơi ra rất xa.
Xa đến nỗi đến khi nàng quay đầu lại nhìn, vùng đất đóng quân kia chìm trong sương mù hoàng hôn, chỉ còn lại một chấm đen nho nhỏ.
“Thập Nhất.” Phía sau đột nhiên vang lên một tiếng kêu nhẹ nhàng.
Thập Nhất lộ vẻ vui mừng, bỗng nhiên xoay người. Hoàng Đại Ngưu đang từ đáy dốc bước lên, đứng lại trước mặt Thập Nhất.
Thập Nhất không chút nghĩ ngợi chạy nhào đến, bá lấy cổ Hoàng Đại ngưu, vừa hôn vừa cắn. Bộ dáng phi thường thân thiết.
Hoàng Đại Ngưu cũng không ngại phiền, ôm lại nàng. Chờ đến khi cảm xúc của nàng bình ổn trở lại, Hoàng Đại Ngưu mới đặt tay lên vai nàng, đẩy ra chừng một bước chân, nhìn nàng hỏi: “Chuyện dò hỏi thế nào rồi?”
“Không nghe thấy bọn hắn nói chuyện đến Chí tôn đồ.” Thập Nhất lắc đầu đáp.
Sắc mặt Hoàng Đại Ngưu hơi trầm xuống nhưng vẻ tươi cười trên mặt vẫn không hề giảm bớt, cũng không có lấy một tia chỉ trích. Khuôn mặt dày rộng lộ vẻ thân thiết: “Không sao, từ từ dò hỏi. Nàng ở đâu, thời gian qua thế nào? Có ai khi dễ nàng không?”
“Không có.” Thập Nhất trấn an nói: “Viêm Hàn rất tốt với tiểu thư. Tất cả mọi người đều rất nịnh bợ thiếp. Thiếp sống ở Viêm Cung rất tốt.”
“Vậy Y Nhân đối với Viêm Hàn thế nào?” Hoàng Đại Ngưu tò mò hỏi.
“Tiểu thư…” Thập Nhất nghiêng đầu ngẫm nghĩ một hồi rồi nói: “Tiểu thư có vẻ mơ mơ màng màng. Nhưng thoạt nhìn, nàng cũng rất có hảo cảm với hắn.”
“Thật không, vậy thì phải sớm thành toàn cho bọn họ mới được.” Hoàng Đại Ngưu ra vẻ đồng tình, nói: “Tiểu thư nhà nàng mơ hồ như vậy, nàng giúp cô ấy đi.”
Thập Nhất có điểm chần chờ, nhìn Hoàng Đại Ngưu, hồ nghi hỏi: “Đại Ngưu, chàng nói cho thiếp biết đi. Vì sao chàng lại thích vun vén cho chuyện tình của tiểu thư và Viêm Hàn như vậy? Có phải vì chàng rất chán ghét Tiêu Dao Vương không, hay là…”
“Nàng thích tiểu thư, ta đương nhiên cũng muốn suy nghĩ giùm cho cô ấy. Tiêu Dao Vương chỉ thích đùa bỡn nữ nhân mà thôi. Ta lo lắng tiểu thư nhà nàng sẽ bị hại. Cô ta theo Viêm Hàn, không phải rất tốt đó sao?” Hoàng Đại Ngưu vội vàng giải thích. Giọng nói khẩn trương, Thập Nhất nghe được cảm động không thôi.
“Thiếp cũng biết, Viêm Hàn rất tốt.” Thập Nhất vừa gật đầu, lại như nhớ đến chuyện gì, vểnh môi lên nói: “Nhưng cái người vừa đến bên cạnh tiểu thư thì đúng là đáng ghét quá, tên là Vũ Gia. Lão cứ nói rằng thiếp sẽ hại tiểu thư.”
“Nàng sẽ hại tiểu thư sao?” Hoàng Đại Ngưu còn hỏi lại.
“Đương nhiên là không rồi!” Thập Nhất không chút nghĩ ngợi trả lời, “Tiểu thư tuy là có ngốc một chút thật, lười biếng lại xấu xí, vô tâm vô phế thật, nhưng đối xử với mọi người rất chân thành, chưa bao giờ khi dễ một ai, cũng không lừa gạt không hại người. Nàng đối với thiếp như vậy, sao thiếp có thể hại nàng được!”
Hoàng Đại Ngưu cười khanh khách, gật đầu cho là phải. Nhưng khi cúi đầu xuống, trong ánh mắt lại xẹt qua một màn tối.
Khi ngẩng đầu lên, màn tối kia lại biến mất không thấy. Hắn tiện tay đưa cho nàng một gói thuốc, tùy ý nói: “Nàng đưa cái này cho tiểu thư uống. Đây là tàn hương trong miếu Nguyệt Lão. Tiểu thư nhà nàng mà uống nó vào rồi thì lập tức sẽ thông suốt ngay… Chỉ có điều, chờ sau khi Y Nhân uống nó rồi, nàng phải mời Viêm Hàn qua đó. Nghe nói, phàm là người nào đã uống loại thuốc này vào rồi, sẽ lập tức yêu thích người đàn ông nhìn thấy đầu tiên.”
Thập Nhất ngạc nhiên hỏi: “Thuốc này thần kỳ thế sao?”
“Đúng vậy, hay là, khi nào đó nàng cũng thử một lần đi?” Hoàng Đại Ngưu bỡn cợt cười cười, đưa tay nhéo nhéo hai má Thập Nhất.
Thập Nhất nhất thời thẹn thùng, dựa sát vào lòng Hoàng Đại Ngưu, bàn tay nhẹ nhàng dừng lại trên lồng ngực hắn, “Chàng không sợ người thiếp nhìn thấy đầu tiên là nam nhân khác hay sao.”
“Nàng nhất định sẽ nhìn thấy ta.” Hoàng Đại Ngưu ôm chầm lấy nàng, môi cong lên, trong giọng nói đầy ý cười. Nhưng ý cười kia, vẫn chưa hiện lên đáy mắt.
———*** ———
Lúc Thập Nhất trở về, Y Nhân đã đứng đợi sẵn ở cửa, nhìn ngó xung quanh từ lâu rồi.
Mãi đến khi nhìn thấy bóng dáng Thập Nhất từ phía xa xa đi tới, Y Nhân mới yên lòng, chậm chạp trở vào trong lều.
Khi Thập Nhất vào trong lều, Y Nhân đã tính đi ngủ. Cô đang định leo lên giường nằm thì nghe được tiếng động. Y Nhân quay đầu lại cười ngọt ngào với Thập Nhất, thản nhiên nói: “Ngươi đã trở lại.”
Thập Nhất cảm thấy ấm áp trong lòng. Trước kia cứ có cảm giác, Y Nhân cười như vậy thật ngu ngốc, hôm nay lại đột nhiên cảm thấy thích cô cứ cười ngu ngốc như thế.
“Buồn ngủ rồi à?” Thập Nhất đi đến, hỏi.
“Ừm.” Y Nhân gật đầu.
Thập Nhất nhìn trái nhìn phải, lại hỏi: “Sao không trông thấy Vũ Gia?”
“Hình như ông ấy đi ra ngoài rồi.” Y Nhân cúi đầu suy nghĩ, “Nói cái gì trông thấy một người kỳ quái nên đuổi theo.”
Trong lòng Thập Nhất giật thon thót, có chút chột dạ cúi đầu, cô đến bên cạnh bàn.
Đến bên cạnh bàn nhìn một chút, Thập Nhất rất cảm động. Hóa ra Y Nhân không cho người dọn thức ăn trên bàn mà còn để lại hai chiếc bánh và hai đĩa đồ ăn. Bên cạnh là một bình trà thơm.
Thập Nhất cảm kích nhìn về phía Y Nhân. Y Nhân vẫn thản nhiên, cởi bỏ giày rồi leo lên giường.
Thập Nhất nhớ đến lời nói của Hoàng Đại Ngưu, lại xuyên qua lớp màn che phất phơ thoáng nhìn thấy lều trướng của Viêm Hàn.
Nàng lấy gói thuốc trong người ra, bỏ nó vào bình trà. Sau đó cầm lấy bình trà, chậm rãi lắc lắc, phe phẩy.
Đây là vì muốn tốt cho tiểu thư. Thập Nhất nghĩ.
Nàng bưng ấm trà, thong thả đi từ từ đến trước mặt Y Nhân. Y Nhân đã nằm xuống rồi, nhìn thấy Thập Nhất đi đến, lại chống nửa người dậy, hỏi: “Sao vậy?”
“Tiểu thư, uống một ly đã rồi ngủ.” Thập Nhất tha thiết lại gần, châm một ly trà cho cô.
Y Nhân cũng không chối từ, tiếp nhận rồi nhợt nhạt uống một ngụm. Sau đó cúi người nằm xuống, dáng vẻ rất ngoan ngoãn.
“Ngủ ngon.” Thập Nhất xếp mép chăn lại cho cô, sau đó đi ra ngoài.
Nàng đi thẳng ra ngoài lều. Ngoài cửa lều của Viêm Hàn, thủ vệ nhìn thấy nàng cũng không đuổi đi mà chỉ đưa tay ra ngăn nàng lại, khách khí hỏi xem nàng có chuyện gì.
Bởi vì địa vị đặc thù của Y Nhân nên địa vị của Thập Nhất ở đây cũng không phải là thấp.
“Tiểu thư nhà ta có chuyện quan trọng muốn gặp bệ hạ.” Thập Nhất gấp gáp nói.
Thủ vệ đem nguyên văn thông báo lại cho Viêm Hàn.
Chẳng bao lâu sau, Viêm Hàn liền đi ra. Trông thấy Thập Nhất, hắn có vẻ lo lắng, hỏi: “Chuyện gì?”
Đây cũng là lần đầu tiên Y Nhân chủ động tìm hắn. Viêm Hàn thụ sủng nhược kinh, không khỏi có chút lo lắng.
“Bệ hạ cứ đến gặp tiểu thư sẽ biết.” Thập Nhất khom người nói.
Viêm Hàn cũng không nói thêm gì nữa, sải bước đi về phía lều trại của Y Nhân.
Thập Nhất đứng ở phía sau, nhìn thấy bóng dáng Viêm Hàn biến mất vào trong lều, nàng mới nhẹ nhàng thở phào một hơi.
Viêm Hàn đi vào.
Trong lều trại, bếp lò ấm áp bập bùng. Y Nhân đang trùm kín người trong tấm mền. Mền kéo rất cao, che nửa khuôn mặt của cô, chỉ để lộ ra mái tóc đen, xõa ra ngoài.
Lúc Viêm Hàn đến, Y Nhân đang ngủ rất say.
Hắn buồn cười nghĩ: Cũng không chịu bỏ công ra chờ một lát, mới đó mà đã ngủ rồi sao?
Hắn cũng không lay cô dậy, chỉ kéo tấm mền xuống một chút. Vì bị che mặt nên Y Nhân hít thở có vẻ rất nặng nề.
Nào ngờ, mền vừa bị kéo xuống, Viêm Hàn liền ngây ngẩn cả người. Mặt Y Nhân ửng hồng một cách lạ thường. Hồng đến mức gần như bật máu.
Hơi thở của cô cũng chẳng phải vì bị che mặt mà nặng nề, mà gần như dồn dập, giống như không thở nổi nữa.
Viêm Hàn vội vàng vươn tay khám trán của cô. Quả nhiên, trán nóng như có lửa đốt, rất dọa người.
“Y Nhân!” Hắn không dám phớt lờ nữa, vội vàng đẩy lay Y Nhân dậy.
Y Nhân mơ mơ màng màng ‘ừm’ một tiếng, sau đó chớp chớp lông mi, mơ màng mở mắt ra.
Nhìn thấy hắn, Y Nhân lầu bầu một câu: “Nóng quá, thật là khó chịu…” Sau đó cô đưa tay kéo mền chui ra, túm lấy cổ áo của mình, dùng sức lôi kéo.
“Không được lộn xộn.” Viêm Hàn vội vàng bắt lấy bàn tay không chịu an phận kia của cô, lo lắng nói: “Nhất định là bị cảm rồi, ta đi gọi đại phu đến.”
“Không phải, thật sự rất nóng mà.” Y Nhân gần như muốn khóc, liều mạng tránh khỏi sự giam cầm của Viêm Hàn, một lần nữa kéo giật quần áo của mình.
Lúc cô làm điều này, thần trí gần như không rõ lắm, ánh mắt như bị sương mù che kín.
Đôi mắt trong trẻo như hổ phách kia giống như bị bịt kín bởi một lớp cát nhũ sắc. Thần sắc đỏ thẫm. Đôi gò bồng đảo nhấp nhô, trắng nõn như mỡ đông, có chút cảm giác da thịt. Viêm Hàn trông thấy mà trái tim nhảy dựng lên, vội vàng trấn định tinh thần, một lần nữa túm lấy tay cô, an ủi nói: “Toát mồ hôi được thì tốt rồi. Ta đã sai người đi sắc thuốc rồi.”
Hai tay Y Nhân bị khống chế, chân lại rút lên, cuộn tròn giống như con tôm khô. Thân mình cọ cọ, cọ đến người Viêm Hàn rồi gắt gao rúc vào người hắn. Trong miệng rì rầm, gần như nước mắt ròng ròng.
Viêm Hàn rốt cuộc cũng phát hiện ra có điều gì đó không đúng. Ánh mắt hắn băn khoăn liếc quanh căn phòng một lượt. Trông thấy thức ăn nước uống trên bàn, hắn nhíu mày, buông Y Nhân ra rồi đi qua, bưng lên ngửi ngửi.
Đến lúc Viêm Hàn bưng ấm trà lên thì sắc mặt hắn lập tức thay đổi.
Một lần nữa trở lại bên giường, Viêm Hàn xốc mền của Y Nhân lên, không nói hai lời, ngồi xuống ẵm cô dậy rồi đi nhanh ra ngoài.
Y Nhân ở trong lòng hắn cựa quậy không yên, tay vẫn không ngừng cào xé y phục của mình.
Viêm Hàn cũng chẳng quan tâm đến cô, chỉ bước nhanh hơn. Đi ra ngoài lều trại, hắn ngắn gọn hỏi một người: “Ở đây có sông?”
Tên lính kia hết sức lo sợ liếc mắt nhìn Y Nhân một cái, sau đó chỉ chỉ ra con đường dẫn đến phía sau núi.
“Các ngươi cứ ở lại đây, không cần đi theo.” Viêm Hàn thấy mọi người có xu thế sáp lại gần bèn trầm giọng dặn dò một câu.
Mọi người lập tức đứng yên tại chỗ, trơ mắt mà nhìn Viêm Hàn ẵm Y Nhân quần áo xốc xếch, chạy đến cái hồ lớn phía sau núi.
Thập Nhất cũng chứng kiến được cảnh đó. Trông thấy bộ dáng lo lắng của Viêm Hàn, nàng rốt cuộc ý thức được: Thuốc kia, là có vấn đề gì.
Điều này tựa như sét đánh, khiến nàng ngu ngơ đứng bất động.
Bên kia, Viêm Hàn bước đi như bay, rất nhanh đã đến được cái hồ lớn.
Mùa này đang lạnh, tuy rằng mặt trời đã dần ló dạng nhưng trên mặt hồ vẫn còn phủ một tầng băng mỏng.
Viêm Hàn hơi do dự, người trong lòng thân nhiệt càng lúc càng nóng nhưng chung quy hắn vẫn không đủ nhẫn tâm để ném cô vào trong hồ nước đá.
Y Nhân càng thêm buồn bực bất an, cứ xoay tới xoay lui trong lòng hắn, miệng rên rỉ như muốn khóc.
Viêm Hàn nghĩ nghĩ, sau đó thả cô xuống, sau đó cởi bỏ y phục của mình, cẩn thận tạo thành một lớp đệm dưới đất rồi lại đặt Y Nhân nằm lên trên.
Y Nhân cuộn tròn người trên đống quần áo, he hé ánh mắt nhìn hắn, vẻ mặt bất lực.
Viêm Hàn cúi người, xoa xoa khuôn mặt nóng như lửa đốt của cô, nhẹ giọng nói: “Nàng bị trúng độc nhưng không có gì nguy hiểm, chịu đựng một chút là khỏe lại ngay thôi.”
Y Nhân nói không nên lời, chỉ nhìn hắn trân trân. Đôi mắt thật to, giống như sắp chảy nước.
“Chờ một chút.” Viêm Hàn sờ sờ trán cô, thốt lên một câu. Sau đó đứng thẳng dậy, từng cái từng cái, bắt đầu cởi bỏ y phục của mình.
Y Nhân nằm bên cạnh, nhìn hắn với vẻ thê lương. Trên mặt không rõ là có diễn cảm gì.
Mãi đến khi chỉ còn lại chiếc khố cuối cùng, Viêm Hàn mới dừng động tác. Hắn quay đầu lại nhìn Y Nhân. Y Nhân cũng nhìn hắn. Đôi mắt vừa rồi mê loạn đến cực điểm, hình như có chút trong sáng.
Sau đó, Viêm Hàn xoay người, vững bước đi đến giữa hồ nước.
Lớp băng mỏng trên mặt hồ bị vỡ ra, kêu răng rắc. Dù Viêm Hàn có công lực cao thâm nhưng cũng không thể không thừa nhận. Hồ nước này rất lạnh.
Hắn vẫn đi cho đến khi nước ngập đến ngực mới dừng lại, sau đó vòng vèo ngâm nước một hồi.
Y Nhân ở trên bờ hồ run run. Nhìn hắn, cô lại cảm thấy lạnh.
Những miếng băng mỏng hỗn loạn từ trên người Viêm Hàn dần dần rơi xuống. Làn da màu đồng bởi vì nhiễm lạnh nên cũng có chút băng sắc. Những giọt nước lạnh dán trên hai má cùng xương quai xanh của Viêm Hàn, tạo nên một loại mỹ cảm khó hiểu. Tựa như những vận động viên vừa từ đấu trường trở về, một thân đầm đìa, mị lực bức người.
Tùy Y Nhân còn rất khó chịu nhưng thấy một màn như vậy lại có chút ngây người.
Sau đó, Viêm Hàn cầm lấy quần áo vừa cởi bỏ lau sơ người. Đợi đến khi trên người không còn vết nước, hắn mới đi đến bên cạnh Y Nhân rồi cúi người, bế Y Nhân lên.
Da thịt vừa mới ngâm trong nước đá lạnh buốt, nhưng vì nhiệt độ cơ thể nên cũng không phải là lạnh đến mức không thể chịu nổi.
Toàn thân đang nôn nóng của Y Nhân, trong khoảng khắc đã lấy lại được thăng bằng. Cô vươn tay ra, ôm lại Viêm Hàn.
Cánh tay nhỏ bé nóng bỏng đặt trên tấm lưng trần trụi của hắn, rất thoải mái.
Bọn họ duy trì tư thế này hồi lâu. Y Nhân dần dần yên tĩnh trở lại, còn nhiệt độ cơ thể của Viêm Hàn cũng từ từ tăng lên.
Chờ đến khi thân nhiệt của hai người gần bằng nhau, Viêm Hàn buông Y Nhân ra, xoay người, lại định nhảy xuống ngâm nước một lần nữa.
Ai ngờ, hắn vừa mới quay người lại thì đột nhiên cảm thấy cánh tay bị nắm chặt. Hắn nhìn lại, Y Nhân đang gắt gao túm lấy hắn, ánh mắt sáng ngời đến cực điểm.
“Sao vậy? Ta sẽ trở lại ngay.” Viêm Hàn tưởng cô không thoải mái nên nhẹ giọng an ủi.
Y Nhân không nói lời nào, chỉ dị thường chuyên chú mà nhìn hắn. Đôi mắt sáng ngời trong suốt, giống như ánh sáng ngọc tinh nơi chân trời tối, linh động mà thanh tỉnh.
“Rốt cuộc là làm sao vậy?” Viêm Hàn giật mình. Y Nhân chẳng những không buông hắn ra, ngược lại còn túm hắn chặt hơn. Hắn có chút bất đắc dĩ, lập lại câu hỏi một lần nữa. Tay kia sờ lên trán Y Nhân thăm dò.
Trán Y Nhân vẫn rất nóng, xem ra dược vẫn còn phát huy công hiệu.
Nói vậy, đây đúng là loại thuốc cực kỳ lợi hại.
Y Nhân vẫn không nói lời nào, chỉ nghiêng thân qua, một lần nữa ôm lấy hắn.
Thân thể hắn cao hơn so với khi hắn bế lên rất nhiều. Lúc cô ôm hắn, mặt trực tiếp cọ vào lồng ngực của hắn.
“Sao vậy, vẫn còn khó chịu sao?” Viêm Hàn tiếp tục hỏi, giọng nói có vẻ lo lắng.
Nếu phương pháp này không được, hắn chỉ có thể đánh Y Nhân bất tỉnh mà thôi.
Y Nhân đặt tay trên lưng hắn, bắt đầu vuốt ve. Cô vuốt ve từ trên xuống dưới, khuôn mặt vẫn vùi vào lồng ngực hắn chứ không chịu ngẩng lên.
Viêm Hàn lúc đầu còn nghi hoặc, sau đó lại không khỏi có chút mất tự nhiên.
Nhiệt độ cơ thể của Y Nhân rất cao. Có lẽ do thân nhiệt của Y Nhân quá cao nên Viêm Hàn cũng cảm thấy chính mình cũng muốn sôi trào.
Hắn bắt đầu thở dốc ồ ồ.
“Y Nhân.” Hắn trầm giọng nói: “Nàng cứ buông ra đi, ta lập tức quay lại ngay mà.”
Y Nhân rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên. Cô bình tĩnh nhìn Viêm Hàn một lúc lâu, rồi đột nhiên nghiêng thân, kiễng chân lên cắn môi Viêm Hàn.
Viêm Hàn giống như bị sét đánh. Sau nháy mắt kinh hoàng, cánh tay căng thẳng, không chút nghĩ ngợi cũng hôn lại.
Kỹ xảo của Y Nhân rất trúc trắc, nhưng lúc hôn cũng thật sự ra sức.
Viêm Hàn chỉ cảm thấy đại não trống rỗng. Giống như vô số pháo hoa đang nở rộ trên bầu trời đêm. Khoảnh khắc đẹp đến vĩnh hằng.
Vĩnh hằng, không biết đến ngày tháng.
Bọn họ ôm lấy nhau, cũng không biết đã qua bao lâu. Tay Y Nhân đã chuyển qua ngực Viêm Hàn. Sau đó, lại chậm rãi trượt xuống.
Làn da bóng loáng lại đàn hồi, tựa như bị thiêu đốt dưới bàn tay của Y Nhân.
Mãi đến khi tay cô chạm đến thắt lưng của hắn, Viêm Hàn đột nhiên thanh tỉnh. Hắn thốt nhiên lui ra phía sau từng bước, bắt lấy tay y Nhân, thở phì phò hỏi: “Ta là ai?”
“Ngươi là Viêm Hàn.” Y Nhân thản nhiên nhìn hắn trả lời, vô cùng rõ ràng.
Nghe vậy, Viêm Hàn rốt cuộc không còn thiết đến gì nữa. Một tay ôm lấy thắt lưng Y Nhân, chậm rãi đặt cô nằm xuống. Một lần nữa hôn cô, hung hăng, dùng sức, dùng hết toàn lực, khiến cô không thể suy nghĩ, không thể đổi ý.
Viêm Hàn hôn, từ môi cô, chuyển qua cổ rồi trợt xuống xương quai xanh.
Mỗi một nụ hôn đều như một đóa hoa bay xuống, ấm áp mà nhẹ nhàng.
Phản ứng của Y Nhân lại có vẻ trong trẻo nhưng lạnh lùng. Chỉ là ôm hắn, tùy ý hắn hôn hít di chuyển.
Bàn tay Viêm Hàn đã đặt trên dây áo của cô, vừa định cởi ra thì hắn đột nhiên nghe thấy một trận ho khan. Viêm Hàn dừng lại động tác, buồn bực mắng một tiếng. Sau đó ngồi bật dậy, cầm lấy một lớp áo ngoài, nhanh chóng đắp lên người Y Nhân.
Sắc mặt Y Nhân có chút mờ mịt. Cô ngồi dựa vào bên cạnh Viêm Hàn. Đầu dựa vào lồng ngực hắn.
“Khụ khụ.” Người vừa ho khan vừa gãi đầu vừa từ triền núi xa xa hiện thân: “Thật không biết xấu hổ, ta nhịn không được, khụ khụ.”

