Tuyết rơi mùa hè - Chap 69 - 70

Kì thi kết thúc học kì II đã gần kề, thiên
nhiên cũng đã giao mùa, cựa mình chuyển sang sắc hạ vàng trong veo.

Hoa Bằng lăng nở bừng rực rỡ, màu tím ảm đạm
nhàn nhạt, nhưng dày đặc khuôn viên trường Thánh Huy.

Kì thi tưởng chừng như đầy áp lực, lại trôi
qua nhẹ nhàng, lặng thinh trong sắc tím Bằng lăng nặng trĩu tâm sự.

Trong cuộc đời, cái gì cũng có sự sắp xếp của
bàn tay Định mệnh. Một tình yêu bắt đầu khi cô bước chân vào học viện này, và kết
thúc vừa vặn khi một khóa học kết thúc.

"Thu bài!"

Tiếng giám thị sang sảng, tiếng giấy thi sột
soạt chuyền hết từ tay này sang tay khác. Từ tầng 3, hàng ngàn chiếc máy bay giấy
được gấp từ những tờ đề thi phóng xuống, chao liệng trong không trung, trắng
xóa một khoảng trời.

Đi dọc hành lang, men tay theo lan can, mắt
nhìn xuống dưới, Băng Hạ chợt mỉm cười. Cũng không phải hoàn toàn kém may mắn,
ít ra ông trời cũng thương tình cho cô chút phúc phần, đó là được lợi dụng thời
gian nghỉ hè để dằn lòng lãng quên một tình yêu của ngày hôm qua.

Kì nghỉ hè của học sinh cấp ba tuy không nhiều,
nhưng có lẽ cũng đủ để cô sắp xếp lại từng ngăn trong chiếc tủ trái tim, cái gì
cần vứt bỏ, phải vứt bỏ. Hoặc nếu nó có không đủ, cô cũng ép nó phải đủ. Thử
thách bản thân, nếu qua hơn hai tháng mà trái tim vẫn ngu ngốc đau đớn vì thứ
gì đó, thì cô tự nhận thấy mình đã quá vô dụng rồi.

Từ cuối hành lang, đi ngược lên có hai bóng
người. Băng Hạ ngẩn người nhìn, sóng mắt xao động như mặt hồ vừa đón nhận một
hòn sỏi ném xuống.

Trời xanh, mây trắng, Bằng lăng tím.

Hạo Thiên và Phù Dung nắm tay nhau đi trên
hành lang, như hoàng tử và công chúa hạnh phúc cùng nhau đi trên con đường lấp
lánh kim tuyến trong cõi mộng.

Đôi mắt Băng Hạ tròn xoe, đồng tử co lại, đôi
kim đồng ngọc nữ trước mặt, ánh mắt cô nhìn giống như đang bất ngờ, lại cũng giống
như đang kinh ngạc.

Bước chân của họ dừng lại.

Nàng ngọc nữ băng thanh ngẩng đầu lên, hơi nhướn
mày, mỉm cười, giọng nói trong veo như tiếng suối chảy.

"Chào em, Băng Hạ."

Hạ ngẩn người.

"Chào chị."

"Thi tốt chứ?"

Nụ cười của Dung hiền dịu và đáng mến, khiến
Băng Hạ thấy vô cùng lạ lẫm. Biểu cảm này của Dung, cô lần đầu được nhìn thấy.

Cô gật đầu, không đáp.

Bên cạnh, Thiên liếc nhìn cô bằng ánh mắt lạnh
lùng xa cách, sau đó kéo tay Phù Dung. Cô để lại cho Hạ nụ cười nhạt.

"Băng Hạ!"

Một tiếng nói vang lên phía xa, cả ba người
cùng quay lại, đôi chân đang dợm bước của Thiên cũng vô thức bất động.

Hàn Phong bước đến, như mang theo cơn gió mát
lạnh ùa vào, anh mỉm cười, mái tóc đen bay bay.

"Đi ăn trưa cùng anh nhé!"

Trong ánh mắt Hạ vừa nở ra một thứ biểu cảm
vui mừng trong thoáng chốc, cô chưa kịp phản ứng thì Phong đã kéo tay cô đi xuống
cầu thang mà Thiên và Dung cũng chuẩn bị bước xuống.

Họ lướt qua nhau, nhanh đến mức vô tình.

Cho đến khi bóng hai người họ biến mất, đốm
sáng nhỏ bé trong mắt Thiên tắt lịm.

Phù Dung mím môi nhìn anh, bàn tay đặt trong
tay anh cứng đờ. Giống như mọi sự sống của cô hoàn toàn phụ thuộc vào một nét
thay đổi nhỏ trên gương mặt anh.

Một lát, Thiên buông tay cô ra, bước thẳng xuống
cầu thang không quay đầu lại.

—-

Tối.

Bầu trời được giăng lên một tấm vải kim tuyến
óng ánh kiêu sa.

Hạo Thiên nằm trên giường, tay nắm chặt điện
thoại, tuy chẳng để làm gì, nhưng lại giữ cho màn hình luôn sáng.

*Cộc cộc*

"Ai đó?"

Ngoài cửa không có tiếng người đáp.

"Cửa không khóa."

Thiên cất điện thoại vào túi, ngồi thẳng dậy.
Cửa mở, một bóng người bước vào, đôi chân trần trắng muốt chầm chậm bước đi trên
sàn đá hoa cương bóng loáng nhưng lạnh ngắt.

Nổi bật trên gương mặt xinh đẹp là đôi mắt màu
xam xám. Thiên thoáng sững người, trong lòng đã những tưởng rằng sắc màu đó sẽ
không còn được nhìn thấy nữa, nhưng nó lại hiên ngang năm lần bảy lượt xuất hiện
trước mắt anh.

Lại là ảo giác sao?

"Em đến đây làm gì?" Thiên ghìm giọng
hỏi. Trước mặt anh, Phù Dung đứng lặng lẽ như bức tượng.

Mái tóc uốn xoăn lọn to trước giờ của cô, nay
đã được duỗi thẳng, hơi gợn sóng phần đuôi. Dung mặc bộ váy trắng như tuyết, đứng
đó với nụ cười dịu dàng, màu xám nơi mắt không thay đổi, khiến Thiên đã thôi lầm
tưởng đó là ảo giác, thay vào đó là sự ngỡ ngàng.

"Thế này đã đủ giống chưa?"

Cô mỉm cười. Nụ cười phảng phất sự héo úa như
chiếc lá vàng buồn bã rời khỏi cành cây, sau một cơn gió thu se lạnh.

"..."

"Anh nói rằng em có thể biến thành Băng Hạ
không. Giờ đã đủ giống chưa?"

"Tháo kính áp tròng ra." Thiên đứng
dậy khỏi giường "Anh không thích."

"Em làm theo ý anh mà." Dung cười nhẹ.

"Tháo ra." Anh ra lệnh, một mệnh lệnh
yếu ớt như sự van nài.

Phù Dung cúi mặt xuống, nụ cười vẫn gắn trên
môi, đôi mắt long lanh như sắp khóc, bàn tay giấu trong nếp váy khẽ run lên. Một
lát, cô ngẩng đầu, ánh mắt xa xăm.

"Phải rồi, em có bắt chước như thế nào,
cũng không thể giống cô ấy, cũng không khiến anh yêu em, đúng không?

"Dung..." Thiên nhắm mắt.

"Em không biết làm thế nào nữa cả. Em duỗi
tóc giống cô ấy, mặc váy trắng giống cô ấy, em đeo kính cùng màu mắt cô ấy."
Dung nói như ăn năn "Nếu anh không thể yêu em, hãy tưởng tượng em là cô ấy
mà yêu cô ấy, có được không?"

"Em..." Thiên sững người.

"Anh chưa từng nhìn em bằng ánh mắt yêu
thương. Có thể em không bằng cô ấy..." Dòng nước mắt chảy ra, Dung đưa
tay quệt nhanh "...nhưng em muốn được anh yêu, vì em yêu anh."

Anh im lặng.

Giờ phút này đã cảm thấy mình thực sự tồi tệ.

Thiên tiến đến, đặt tay lên vai cô.

Trầm giọng.

"Anh và Hạ chia tay rồi."

"Vậy..."

"Nhưng anh vẫn còn yêu cô ấy."

Cô hít một hơi, mỉm cười lắc đầu. "Không
sao, em sẽ giúp anh quên cô ấy."

"Em làm được?" Anh nhướn mày, ánh mắt
không hề biểu lộ sự tin tưởng. Tình yêu anh dành cho Băng Hạ nhiều đến thế, căn
bản là anh không nghĩ rằng sẽ có người khiến anh quên được cô ấy, huống hồ người
đó lại là Phù Dung.

"Việc gì cũng được quyền thử nghiệm
mà." Cô cười "Nếu như em có thể khiến anh quên cô ấy, anh phải yêu
em."

"..."

"Còn nếu..." Cô trầm giọng xuống,
ánh sáng trong đôi mắt mờ nhạt dần "...nếu như anh không thể yêu em được,
vậy cứ coi như,...cứ coi như em là công cụ để anh quên cô ấy vậy."

"Em chấp nhận ư?"

"Em cam tâm tình nguyện." Cô gật đầu.
"Chỉ cần anh cho em được bên anh, bất luận là anh coi em là gì, em cũng
không quan trọng."

Cô tiến đến gần, tựa đầu lên vai anh.

Trong giây phút đó, một giọt nước nhẹ nhàng
rơi xuống vai anh, lặng thinh.

...

Kết quả học kì đã được xét xong, kì nghỉ hè bắt
đầu phủ lên Thánh Huy học viện.

Sân trường bỗng chốc trở nên vắng tanh, các học
viên trong kí túc xá lục đục chuẩn bị áo quần trở về thăm quê, năm học sau mới
về lại. Cuối cùng, cả học viện to lớn chỉ còn lại Băng Hạ và Bảo Vy cùng màu
tím Bằng lăng tràn lan bầu trời.

Nhẹ nhõm quá.

Băng Hạ mỗi ngày đều nằm dài ra bàn học, đối
diện với chiếc cửa sổ mà thầm nghĩ.

Nhẹ nhõm, đơn giản vì trong tim, có một thứ đã
bị khoét, bị rơi, bị rút đi mất.

Chính xác mà nói thì nó không phải là nhẹ
nhõm, mà là trống rỗng.

Tình yêu là thứ cảm xúc diệu kỳ.

Băng Hạ mỗi ngày đều nhìn Bảo Vy được Nhật
Long đón đi chơi, nụ cười không lúc nào ngưng rạng rỡ mà mỉm cười theo.

Cô lấy niềm vui của bạn làm niềm vui cho mình.

Tình yêu đến với đôi lứa rất nhẹ nhàng, không
hề cảm nhận thấy rõ, khi mơ hồ cảm thấy rằng hình như mình đã yêu rồi, thì thực
ra bản thân đã bị nó chi phối đến mức ngày đêm đều nhớ mong đến cồn cào.

Nhưng nó đi thì lại rất dữ dội.

Giữa màu tím của sắc trời, nụ cười của Bảo Vy
sáng bừng.

Với Băng Hạ, nó đến như thế nào, thì phải đi
như thế.

...

"Phù Dung, ăn thêm đi con!"

Bên bàn ăn, bà Xuyến Chi không ngừng gắp thức
ăn cho Phù Dung, nụ cười hạnh phúc lấp lánh.

Dung liếc nhìn Thiên im lặng cúi đầu ăn, rồi
lí nhí cảm ơn bà. Cô ý thức được và chấp nhận bản thân chỉ là thứ phương tiện để
anh quên Băng Hạ, không nên kiêu ngạo. Nếu không, kể cả thứ tình cảm nhạt nhẽo
được anh miễn cưỡng trao và cô đang cố tình ngộ nhận này cũng sẽ tan biến như một
giấc mộng mong manh.

Về phần bà Xuyến Chi, mặc dù không biết tại
sao dạo gần đây, người hay đi cùng Hạo Thiên và rất hay đến nhà mình dùng cơm
là Phù Dung chứ không phải Băng Hạ như bà vẫn tưởng, thế nhưng bà vẫn rất vui.
Đúng ra mà nói thì, chẳng phải Phù Dung chính là đứa con dâu trong tương lai mà
bà vẫn nhắm đến đó sao?

Trong bàn ăn, cũng chỉ còn lại Trịnh Hùng là
trở nên trầm mặc. mỗi khi nhìn về con trai mình là lòng ông lại đau đáu không
yên. Ông biết anh không có tình cảm gì với Phù Dung, thế nhưng lại chấp nhận để
cô quẩn quanh bên cạnh, chứng tỏ mối quan hệ giữa anh và Băng Hạ đã không còn
bình thường nữa. Và chẳng khó khăn gì để ông ngộ ra rằng, bản thân mình chính
là điểm khởi đầu cho mọi đau khổ của con trẻ.

Thiên ăn xong sớm nhất, anh đứng dậy bước ra
khỏi bàn.

Phù Dung nhìn theo anh với ánh mắt phức tạp,
cô nén tiếng thở dài, đặt đũa xuống.

CHƯƠNG 71

"Just close your eyes

The sun is going down

You'll be alright

No one can hurt you now

Come morning light

You and I'll be safe and sound... "

"Băng Hạ, em có ở nhà không?"

Hạ ngái ngủ lười biếng chui ra khỏi tấm chăn,
mắt mơ màng nhìn vào tên người gọi.

"Có."

"Đi chơi với anh đi!"

"Bây giờ?"

"Thế em định bao giờ?" Phong vui vẻ
"Mười lăm phút nữa anh qua đón em, chuẩn bị đi."

"A khoan..."

*Tút tút tút*

Băng Hạ ném điện thoại ra, nằm vật xuống giường,
đôi mắt đã tỉnh ngủ nhìn lên trần nhà.

Có phải Vương Hàn Phong đang muốn lợi dụng sự
chia ly của Hạo Thiên và cô, để tranh thủ tình cảm của cô? Cô trùm chăn kín đầu,
nhắm mắt lại, mong cơn buồn ngủ vừa qua đi quay lại thật nhanh. Cô muốn quên
anh, nhưng cách làm của cô chỉ đơn giản là ép buộc bản thân không được yêu anh,
ép buộc đầu óc không được nghĩ về anh, ép buộc trái tim thôi nhớ mong anh. Cô
không muốn nuông chiều bản thân để rồi vết thương không lành, cô muốn giam cầm
nó lại cho đến khi sự quan trọng trở thành vô ích, nhớ mong trở thành xa lạ, và
yêu thương cũng trở nên nhạt nhòa.

Cô muốn như thế đấy, cách làm của cô tàn ác với
bản thân như thế đấy. Còn anh, anh luôn muốn cô cười, lấp đầy khoảng trống bên
cô bằng sự tồn tại của anh. Vốn dĩ, anh thực sự nghĩ rằng anh có thể thay thế
được vị trí của Trịnh Hạo Thiên trong lòng cô?

Được, điều gì cũng cần có phép thử. Nếu như
thành công, thì tốt quá rồi. Nếu như anh thực sự có thể trở thành người thứ hai
bước vào trái tim cô, thì cô cũng chẳng còn gì để mong đợi nữa.

Cô lật chăn ngồi dậy, vào phòng tắm thay quần
áo.

...

Hàn Phong hôm nay mặc chiếc áo sơ mi trắng,
tay áo xắn lên gọn gàng, còn lại chỉ là quần jean và giày thể thao, nhưng cũng
vẫn toàn lên vẻ hào hoa lịch thiệp vốn có. Anh đội mũ bảo hiểm, ngồi trên chiếc
mô tô phân khối lớn đứng đợi Băng Hạ.

Cô bước từ trong trường ra, vô cùng năng động
và tươi mới với quần short trắng, để lộ đôi chân thon dài trắng muốt như óng
ánh dưới ánh nắng mặt trời. Bên trên cô mặc chiếc áo ren lệch vai màu hường,
chân đi giày ba ta trắng tinh. Mái tóc xõa ra đen mượt, cô nghiêng đầu hơi ngạc
nhiên khi thấy Phong ngồi trên xe máy, mỉm cười với mình.

"Đi đâu đây?"

Phong không trả lời, thản nhiên lấy chiếc mũ bảo
hiểm màu trắng đưa cho cô. Hạ nhận lấy, đội lên và trèo lên ngồi sau anh.

"Ôm chặt nhé!"

Phong cười, anh rú ga, chiếc xe trong phút chốc
biến mất.

Dưới ánh nắng chói chang, Băng Hạ ngồi đằng
sau, vòng tay ôm chặt anh. Chiếc xe lướt đi nhanh như gió, mang theo mùi hương
thơm tinh khôi từ chiếc áo sơ mi của anh quẩn quanh bên cô không dứt.

"Em không thể tự đi một mình sao?"

"Thôi nào, đi cùng em một chút thôi
mà?"

Trên con phố đông nghịt người, ngay bên dưới
lão mặt trời đang ngạo nghễ tỏa nhiệt, Hạo Thiên tay đút túi quần, bực bội làu
bàu. Bên cạnh là Phù Dung tươi tắn rạng rỡ, ôm chặt cứng tay anh, như bông hoa
đẫm sương, ánh nắng bỏng rát không thể làm héo tàn mà ngược lại, còn làm nó bừng
sáng và rực rỡ hơn.

"Mà thực ra thì những thứ này em bảo người
làm mua là được rồi."

"Em thích chúng ta đi mua hơn. Dạo này
anh toàn lấy cớ mệt để ở nhà ngủ thôi." Dung phồng má, cười tít mắt
"Làn da của anh, cần ngăm thêm một chút nữa mới nam tính."

Đi bộ thêm một lúc nữa, cuối cùng hai người
cũng đến được nơi Phù Dung muốn đến đến nỗi cứ nài nỉ anh như chú cún nhỏ. Cũng
có gì to tát lắm đâu, Dung cứ xuýt xoa khen anh mặc áo sơ mi đẹp, nên đòi tự
tay chọn mua áo sơ mi cho anh.

Cô mải miết dạo khắp các gian hàng đồ nam, tự
tay chọn lựa kĩ càng những chiếc sơ mi nam thật đẹp, còn cẩn thận lọc ra những
màu anh không thích. Cô còn lưu tâm hỏi người bán hàng xem những loại vải nào mặc
mát mẻ và thoáng mồ hôi trong mùa hè, sau đó mới mang đến cho anh thử.

Không đợi anh xem xét, cô chu đáo lấy ra từng
cái một, ướm thử lên người anh, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ hỏi anh thấy thế
nào, có ưng ý hay không.

Nhìn vẻ mặt hạnh phúc của cô lúc đó, đầu óc
Thiên trống rỗng, anh không thể có phản ứng gì khác ngoài việc gật đầu khi cô hỏi.
Thấy anh ngoan ngoãn đồng ý hết những chiếc áo cô chọn mà không mảy may chê
bai, Phù Dung càng vui hơn, nụ cười càng lúc càng đậm nét.

Anh thực sự đã có lỗi với cô quá nhiều.

Cô biết anh không hề yêu cô, thế nhưng vẫn
luôn dành trọn tình yêu cho anh. Mặc dù cô là tiểu thư nhà giàu, tính tình vốn
ương ngạnh do hoàn cảnh sống quá đầy đủ và sung túc, điều này khách quan mà nói
thì cũng khó tránh khỏi. Nhưng đối với anh – người cô hằng yêu, anh hiểu rằng,
cô đã tự hạ thấp cái tôi của chính mình xuống rất nhiều để có thể chạy đến bên
anh và ôm anh. Quả thực cô yêu anh có mù quáng, nhưng giờ phút này, khi đứng
trước nụ cười của cô, anh chấp nhận tha thứ tất cả lỗi lầm của cô trong quá khứ,
và chấp nhận để cô được ở bên anh.

Anh đã gây ra quá nhiều tội lỗi với người con
gái ấy, cho nên anh không thể để cả cô cũng phải hoài phí nước mắt cho một kẻ
kiêu ngạo phách lối như anh.

Phù Dung ướm chiếc áo màu trắng có viền màu
đen lên người anh, nụ cười tỏa sáng như ánh nắng ban mai.

Đúng lúc ấy, như tia điện xẹt, một chiếc mô tô
phân khối lớn phóng qua shop quần áo nơi Hạo Thiên và Phù Dung đang đứng.

Trong tích tắc thời gian lắng đọng, đôi đồng tử
màu xám nhanh nhạy bắt lấy hình ảnh đôi nam nữ ở bên trong.

Bất ngờ.

Kinh ngạc.

Thất vọng.

Đôi mắt cụp xuống, chiếc xe cũng khuất dạng
sau cánh cửa kính.

...

"Đến nơi rồi!"

Chiếc xe đỗ lại ở một con đường đất bên đồi,
hai bên đường ngả rạp những khóm hoa hoang dại và xác xơ. Những chiếc xe khi
qua đây đều không thương tiếc mà ném cho chúng làn khói bụi mịt mù tô điểm bên
trên.

"Anh đưa em đến đây làm gì?"

Hạ gỡ bỏ mũ bảo hiểm, nhìn quanh. Nơi đây chẳng
có chút gì gọi là lãng mạn để có thể hẹn hò, ngoài những viên đá tảng nằm chỏng
chơ trên nền đất khô cằn, thì thứ gì cũng nghèo nàn đến đáng ngạc nhiên.

"Dạo." Anh nháy mắt.

"Sao lại đến tận đây? Chỉ đi dạo thì thiếu
gì chỗ chứ?"

Trước lời chất vấn của Hạ, Phong chỉ cười, anh
để xe ở lại, tay đút túi lững thững đi bộ ra xa. Băng Hạ không còn cách nào
khác cũng phải đi theo. Mặc dù vẫn không hài lòng lắm với việc lựa chọn địa điểm
của Phong, nhưng trước giờ cô vốn không phải mẫu người hay kêu ca, nên cũng im
lặng mà đi bên cạnh anh, không một lời trách cứ gì nữa.

"Em đau lòng không?"

Phong ngửa mặt lên nhìn trời, giọng nói nhàn
nhạt như bông đùa.

Hạ im lặng một lúc, rồi quyết định không trả lời.
Suy cho cùng thì dù có không nhận được câu trả lời của cô, anh vẫn đoán được sự
thật. nói có thì là tự thừa nhận sự mềm yếu của bản thân, nói không thì chẳng
qua chỉ là tự lừa mình dối người.

"Em có nghe câu này chưa?" Anh quay
lại, nhìn thẳng vào mắt cô "Tất cả đều là do duyên phận. Nếu hai người có
duyên, cho dù có bị chia cắt thế nào, cuối cùng cũng sẽ được trở về bên nhau.
Còn vô duyên, cho dù có hạnh phúc ngàn kiếp, sự chia ly vẫn chờ đợi nơi cuối
con đường."

Cô nhìn anh, cười mỉa.

"Câu đó đã xưa lắm rồi. Em không tin vào
duyên phận. Thứ gì cũng do bàn tay ta tạo nên mà thôi, kể cả duyên phận."

Anh trầm ngâm nhìn cô. Hạ tiến đến bên một tảng
đá, ngồi xuống, tiện tay ngắt một đóa hoa dại lên ngắm nghía.

"Còn anh nữa, Hàn Phong" Cô không
nhìn anh "Đừng phí thời gian đi theo em nữa, cứ kệ em. Chẳng qua em cũng
chỉ là một đứa con gái bình thường, không đáng để anh ở bên cạnh nhọc công an ủi
như vậy."

Từ từ, cô ngước lên nhìn anh, ánh mắt tê dại mệt
mỏi.

"Anh không thấy mệt sao?"

Hàn Phong đã ở trước mặt cô từ khi nào.
"Không mệt."

"Tại sao?"

"Vì anh yêu em. Giống như em yêu Hạo
Thiên vậy."

"Nhưng em không đáng."

"Vậy thì Hạo Thiên cũng không đáng"
Anh mỉm cười.

"..." Cô đứng bật dậy "Anh có
tư cách gì nói anh ấy không đáng chứ?"

"Vậy thì..." Anh cũng từ từ đứng dậy,
giọng nói êm dịu hiền hòa "Em cũng có tư cách gì tự nói mình không đáng chứ?
Con người em là do ba mẹ em sinh ra kia mà."

"Em..."

"Em cứ sống theo ý muốn của em đi, không
ai có quyền cản. Kể cả anh, kể cả Hạo Thiên, kể cả Bảo Vy. Anh chỉ là ở bên cạnh
giúp em đỡ buồn thôi. Còn việc mệt hay không, tốn thời gian hay không, đó là việc
của anh."

Anh mỉm cười. Nụ cười nhẹ nhàng, lịch sự nhưng
thấm đẫm hương vị ngọt ngào của hạnh phúc như chàng hoàng tử mặc lễ phục trắng
trong truyện cổ tích.

Trong mắt Băng Hạ lóe lên tia cảm kích, cô mím
chặt môi, câu cảm ơn dừng lại trong cổ họng không thể thoát ra.

Đối với tình yêu thuần khiết, sáng trong anh
dành cho cô, một câu cảm ơn thật quá sức giả tạo.

Hàn Phong nhìn cô, sau đó cúi xuống hái một
chùm hoa dại, lấm tấm những bông hoa nhỏ li ti màu trắng như những hạt tuyết.
Anh khéo léo đan chúng vào với nhau, ngón tay thon dài xoay tròn, nhẹ nhàng như
thể những cành hoa trong tay anh là mái tóc đen dài của nàng công chúa mà anh
yêu thương.

Chiếc vòng đội đầu bằng những cành hoa bé nhỏ
hoang dại hiện ra trong tay anh trở nên thuần khiết và cao quý vô cùng. Anh
trân trọng đặt nó lên mái tóc đen hơi gợn sóng của cô. Như có một phép lạ vừa
ghé qua, hình ảnh cô trong mắt anh được muôn ngàn sợi nắng dệt lại với nhau,
mang đến cho cô chiếc váy dài màu trắng cùng đôi cánh đẹp đẽ như thiên thần,
cũng trong suốt và lấp lánh như được kết tinh từ pha lê.

"Đi nào."

Anh mỉm cười, quay lưng bước đi.

Phía sau anh, cô với chiếc vương miện đội đầu,
khóc.

Báo cáo nội dung xấu