Thời gian đẹp nhất là khi yêu em - Phiên ngoại 2

THỜI GIAN ĐẸP NHẤT LÀ KHI YÊU EM

TÁC GIẢ: PHỈ NGÃ TỪ TỒN

Phiên Ngoại Nợ em một đời hạnh phúc

Nguồn bổ sung:
http://devilxangel.wordpress.com/truyen-da-hoan/th%E1%BB%9Di-gian-d%E1%B...

Từ trong phòng tổng giám đốc đi ra,
thư ký Đỗ Mẫn cảm thấy sắc mặt hôm nay của Tổng giám đốc rất khó coi. Cuộc họp
của các quản lý cao cấp định kỳ cũng không có thư ký làm tốc ký, chỉ nói qua
một số điểm chung, cũng không thảo luận một vấn đề trọng điểm nào.

Đỗ Mẫn tuy rằng đã làm ở công ty được
hơn một năm nhưng đối với tính cách của vị tổng giám đốc này thì hiểu đại khái
là rất rõ ràng. Hắn không phải dạng người mà hỉ nộ ái ố, buồn vui đều thể hiện
lên trên khuôn mặt, trên khuôn mặt luôn giữ nụ cười ôn hòa khiến cho người
ngoài nhìn vào để cho một cảm giác đó là một con người dễ gần. Có lẽ vì nguyên
nhân là người dễ gần nên tác phong làm việc cũng rất thoải mái. Công ty tuy vẫn
theo nếp cũ là một công ty về công thương nghiệp nhưng nhìn toàn cảnh môi
trường làm việc của nhân viên trong công ty thì dường như cảm nhận một ít phong
cách của dân IT chuyên nghiệp. Hơn nữa Tổng giám đốc tuổi còn trẻ, tác phong
hòa nhã, đặc biệt là trong cuộc họp tổng kết hằng năm vào năm ngoái đã cùng một
số quản lý trong công ty khiêu vũ khiến cho mọi người cảm thấy rất vui vẻ, đặc
biệt là các nhân vân của công ty.

[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách.]

Một vị tổng giám đốc luôn thân thiết
như vậy, luôn có vẻ mặt không hờn giận, mà hiện tại lộ vẻ mặt như vậy chứng tỏ
vấn để có tính tươn đối nghiêm trọng. Đỗ Mẫn không cần phải lo lắng lâu vì hôm
nay là ngày thứ 5, vào buổi chiều khoảng 3h tài xế của Tổng giám đốc dĩ nhiên
đưa đến một cậu bé. Khi cậu bé vừa bước chân vào phòng thư ký, tất cả mọi người
không khỏi thở phào một tiếng, tuy cậu bé này còn nhỏ tuổi nhưng rất lẽ phép và
chu đáo. Cậu bé vừa mới tới đã chắp tay sau mông, mồm miệng nhanh chóng chào
hỏi mọi người, “Cháu chào dì Đỗ, dì Triệu, dì Lục.”

Triệu Phỉ đã kết hôn và cũng đã có một
đứa con, tất nhiên rất thích trẻ con cho nên khi nhìn thấy cậu bé thì cười đến
nheo cả mắt lại, “Bình Bình tới rồi sao? Dì giúp cháu gõ cửa.”

“Chú hai của cháu đi đâu rồi sao?”

“Không có, Tổng giám đốc đang đợi
cháu.”

Triệu Phỉ nắm lấy tay của Bình Bình,
dẫn cậu bé tới cửa phòng làm việc của Tổng giám đốc, nhấc tay nhẹ gõ vài cái,
nghe được Tổng giám đốc nói, “Vào đi” thì mới mở cửa, “Tổng giám đốc, Bình Bình
tới.”

“Cháu chào chú hai.”

Triệu Phỉ cảm thấy giọng nói nhẹ nhàng
kia giống như đã xua đi đám mây đen trên khuôn mặt của Tổng giám đốc trong giây
lát, chỉ thấy Thịnh Phương Đình cười đứng lên, nắm lấy tay của Bình Bình, dẫn
cậu bé đến ngồi trên ghế. Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho đứa cháu yêu thì mới hỏi,
“Cháu muốn dùng gì? Sữa tươi hay là nước trái cây.”

“Cháu không khát, cảm ơn chú hai.”

Thịnh Phương Đình gật gật đầu, Triệu
Phỉ biết thế liền lui ra ngoài. Ánh mắt của Bình Bình vụt sáng lên, nhìn chằm
chằm vào màn hình vi tính trên bàn, trên đó đầy các số liệu và các loại biểu
đồ, Thịnh Phương Đình thấy thế liền hỏi cậu bé, “Cháu thấy cái gì?”

“Số liệu của kế hoạch tiêu thụ tháng
năm.”

“Trọng điểm?”

Bình Bình vươn ngón tay trò, vẻ mặt
chăm chú chỉ ra điều quan trọng nhất trong đó, “Cái này có vấn đề, đại lục
Trung Hoa rất là lớn, chúng ta cần phải cân bằng số tiền đổ vào thị trường Đài
Loan, cũng như số tiền đổ vào Hương Cảng. Phía Đài Loan có tất cả là 16 đối
tác, trong khi đó số tiền hợp tác đã nhận được từ 16 đối tác, có hai đối tác ở
Hương Cảng cũng đã thực hiện, chúng ta bị tổn thất về tỉ số hối đoán, đây chính
là điều bất thường.”

Thịnh Phương Đình cười ha ha, xoa xoa
lên cái xoáy trên đầu của Bình Bình rồi nói, “Cháu còn giỏi hơn cha cháu
nhiều.”

Bình Bình quay đầu, ánh mắt đen láy
nhìn thẳng Thịnh Phương Đình, ngữ điệu kiên định, “Nếu xét theo phương diện y
bác sĩ làm phẫu thuật thì chú hai sẽ không nói thế đâu.”

“Nhắc tới cháu, chú hai cảm thấy cha
cháu chỉ bằng một phần của cháu thôi.” Thịnh Phương Đình vẫn như cũ không cho
là đúng, “Biết chữa bệnh cứu người cũng rất giỏi, nhưng buôn bán kinh doanh
giỏi lại càng tốt hơn. Cháu ngẫm lại xem, nếu có một ngày toàn bộ thế giới đều
dùng đồ uống của công ty chúng ta, ở bất luận đâu, ở bất kỳ quốc gia nào, bất luận
là dạng người gì, cháu sẽ cảm thấy được Đông Viễn chính là biển lớn tinh khiết
cung cấp nước cho mọi nhà, rất đáng để kiêu ngạo và tự hào.”

Bình Bình vẫn nghiêm túc lắng nghe,”Mẹ
cháu nói, biết y thuật chữa bệnh cứu người, đây mới là việc có ý nghĩa nhất.”

“Mẹ cháu đúng là hợp với cha cháu.”
Thịnh Phương Đình cũng không phục, “Cháu nhìn xem, sản xuất ra nước uống cũng
có thể cứu người. Năm ngoái chau cũng không theo chú tới Vân Nam rồi sao, giúp
đỡ các bạn nhỏ đem nước tưới cho khắp đồng ruộng khiến cho những bông lúa hoa
màu kia ngày càng tươi tốt. Khi đó cháu chẳng phải nói với chút, giúp đỡ các
bạn nhỏ thật có ý nghĩa sao.”

“Đúng rồi, mẹ cháu cũng nói, giúp đỡ
người khác mà những chuyện đó đều nằm trong khả năng của cháu cho nên cha mẹ
cũng không có phản đối với cháu đi cùng với chú hai.”

Thịnh Phương Đình vươn tay dí chop mũi
tiểu quỷ kia, “Để chú hai nói cho cháu biết, mất có bao nhiêu đâu, mẹ cháu lúc
đầu cũng không cho cháu tới, nói cháu quá nhỏ, nếu không phải chú bắt cha cháu
ra mặt thì mẹ cháu cũng không đồng ý đâu.

“Cha cháu cũng nói là cháu bị nuông
chiều cho hư rồi.”

“Hả? Cha cháu nói như vậy thật sao?”

“Đúng vậy, thứ sáu tuần trước, lúc chú
hai đang đọc cho cháu nghe bộ Tam Quốc Diễn Nghĩa, cha cháu thấy được nên nói
chú hai đã chiều hư cháu.”

“Đó là do cháu hãy còn nhỏ.”

“Đúng thế.” Bình Bình rất hiếm khi nói
chuyện hợp với chú của mình như vậy, “Cha cháu luôn cho rằng cháu còn nhỏ, cháu
cũng đã mười tuổi rồi. Cha cháu còn nói, em gái sau này không thể để cho chú
hai nhúng chàm được…Chú hai, chú đã từng dạy qua cháu, nhúng chàm chỉ là đưa
tay ra nắm bắt ít quyền lợi thôi mà, cha cháu làm sao lại nói vậy chứ.”

Thịnh Phương Đình tán thành gật đầu,
“Em gái của cháu thì chú sẽ không dạy dỗ đâu, để mặc cho cháu cháu cưng chiều
rồi sủng thành một cô công chúa là được rồi, cháu sẽ trở thành hoàng tử. Quay
đầu gặp gỡ kẻ xấu thì cháu liền rút kiếm giết chết, vẫn phải bảo vệ được công
chúa thì sẽ đem giao công chúa cho hoàng tử rồi.”

Bình Bình cười đén sáng lạn, “Vì em
gái của cháu.”

“Nỗ lực lên nào! Hoàng tử.” Thịnh
Phương Đình tiền văn hậu ủng, nói theo cháu mình, “Rồi, giỡn xong rồi thì nhìn
vào đó, nói cho chú hai biết cháu hiểu được cái gì, không biết cái gì.”

Mãi cho đến khoảng 6h, Bình Bình với
Thịnh Phương Đình mới tan tầm về nhà. Trong thang máy, Bình Bình chợt hỏi, “Chú
hai, chú có theo cháu về nhà ăn cơm không?”

“Mẹ cháu có làm đồ ăn ngon không thế?”

“Cha của cháu muốn ăn tổ yến xào, nên
mẹ cháu đang làm. Mẹ còn làm nhiều món ngon lắm.”

“Cha của cháu thật hạnh phúc.”

“Cháu cũng thấy vậy.”

“Để cho cha cháu tức tối một phen nên
chú quyết định ngày tối hôm nay sẽ tới nhà cháu ăn ké, đem tổ yến xào của mẹ
cháu làm ăn hết.”

Bình Bình cũng cười cười, “Chú ăn
không hết đâu. Mẹ cháu làm rất nhiều.”

Nhiếp gia đại trạch, Thịnh Phương Đình
cũng không hay tới nơi này nhưng người hầu đều nhận ra được biển số xe, từ xa
đã tiếp đón, mở cửa xe rồi mời, “Thịnh tiên sinh đã tới?”

Bình Bình nắm tay Thịnh Phương Đình đi
vào phòng khác, lớn tiếng nói, “Cha ơi, chú hai tới.” Không nghĩ tới Nhiếp Vũ
Thịnh đang ở trong phòng tiếp khách, mà người khách này cư nhiên là Thư Cầm.
Thịnh Phương Đình chưa có chuẩn bị tốt tâm lý bỗng nhiên đứng thần người ra,
hai người cũng đã 3 năm rồi không có gặp nhau. Thư Cầm trở về từ Nội Mông, lúc
đó ra đi cắt đứt hoàn toàn phương thức liên lạc, một chút tin tức cũng không
có, nhưng lâu lâu vẫn gọi điện thoại cho Nhiếp Vũ Thịnh. Lần này là có việc nên
mới về, không nghĩ tới ở đây sẽ gặp lại Thịnh Phương Đình, bất ngờ không kịp
chuẩn bị tâm lý nên cả hai người đều ngẩn ra.

Nhiếp Vũ Thịnh cũng biết một chút về
quá khứ của hai người họ, đang muốn nói một câu như thế nào đó để phá vỡ không
khí này thì đúng lúc Đàm Tĩnh từ trong phòng bếp đi ra, “Có khách nữa sao? A…
là Tiểu Thịnh, vừa lúc, thịt yến cũng chưng được rồi, mọi người cùng nhau ăn
bữa cơm đi.”

Thịnh Phương Đình đến bây giờ vẫn rất
khách khí với Nhiếp Vũ Thịnh, nhưng vẫn rất lễ phép, “Chị dâu, An An đâu?”

“Buổi chiều ngủ một chút, phỏng chừng
bây giờ còn chưa có dậy.” Đàm Tĩnh vừa nói chuyện vừa cởi tạp dề trên người
xuống, cùng người làm bày bàn ăn cơm, mới vừa ngồi xuống được một lúc thì bảo
mẫu bế một cô nhóc xuống, “An An tỉnh rồi.”

Nhiếp An An mười tháng tuổi, da dẻ
trắng nõn, người gặp người thích, đang đưa ngón tay mập mạp ngậm trong miệng,
nước miếng cũng đã chảy xuống, một bên đang nỗ lực nắm lấy vạt áo của Đàm Tĩnh.
Đàm Tĩnh ôm con vào lòng, An An dường như rất vui vẻ, cười cười với mọi người.

“Ngoan, An An.” Thư Cầm vỗ vỗ tay,
khiến cho cô nhóc chú ý, “Cô ôm con có được không?Ngày hôm nay chính là lần đầu
tiên cô nhìn thấy cháu, lúc trước chỉ xem qua ảnh thôi, lúc đó cháu còn rất
nhỏ.”

“Lúc đó là ảnh chụp đầy tháng.” Nhiếp
Vũ Thịnh mỉm cười, “Hình như ngày đầy tháng đó, tôi có gửi email cho cô mấy bức
ảnh.”

“Lúc con bé được một trăm ngày anh
cũng có gửi ảnh qua, giọng điệu rất là tự mãn, còn nói gì mà xem An An nhà
chúng tôi, lớn lên nhất định sẽ rất xinh đẹp.” Thư Cầm căm hận nói, “Lúc ấy tôi
đang ở khu khai thác mỏ, không biết trải qua bao nhiêu là khổ, thấy được ảnh
phơi nắng của gia đình anh, thật sự là hận không thể bay về, nện cho anh một
trận.Chúng tôi thì ở nơi đó chịu khổ, anh thì ở đây mà ngọt ngào âu yếm.”

“Làm việc hầm mỏ sao rồi?”

“Không có gì hay, khô khan lại buồn
chán, mỗi ngày quan trọng nhất chính là chú ý sự an toàn của bản thân, sản xuất
sản xuất rồi lại sản xuất, toàn là than đá, còn có thể thế nào chứ.”

“Nếu không về giúp tôi, công ty đang
thiếu người có chủ lực.”

“Anh không phải quay về làm bác sĩ ở
bệnh viện rồi sao? Còn quản lý công ty cái gì nữa?”

“Tôi cũng là đổng sự mà, Đông Viễn tôi
cũng có phần trăm trong đó, hơn nữa, tôi là đại cổ đông, mà nhỡ may bà Tổng
giám đốc nhất thời sa cơ lỡ vận, tùy thời điểm nhưng không thể không nghĩ cho
bản thân, sở dĩ tôi đem cô an bài vào công ty, cái này gọi lần ấn nấp.”

Thư Cầm cũng chẳng buồn tiếp lời, Đàm
Tĩnh cười nói, “Anh ấy hay nói giỡn như vậy, cô đừng để ý tới anh ấy.”

Thịnh Phương Đình lúc này mới liếc mắt
nhìn Nhiếp Vũ Thịnh mà nói, “Sao lại Kiêu Ngạo như thế chứ? Làm trò trước mặt
tôi mà còn dám nói sa cơ lỡ vận sao, anh có thể thắng được tôi sao?”

“Thắng hay không thắng được nhưng cũng
chưa từng có so qua thì làm sao mà biết được?”

Thịnh Phương Đình hừ một tiếng, “Ngoài
mạnh trong yếu. Ban giám đốc không đồng nhất với yêu cầu để anh trở lại đi làm,
thế mà anh cũng chẳng để ý là thế nào? Sơ cơ lỡ vận sao? Anh sa cơ lỡ vận mà
tôi mỗi ngày đều phải ngồi ở Đông Viễn phê duyệt văn kiện, anh nếu như cho tôi
mặt mũi thì nên đến Đông Viễn mà làm việc mấy ngày đi chứ?Anh không phải là đại
cổ đông sao? Dựa vào cái gì mà ném toàn bộ cho tôi thế?”

“Mỗi người mỗi thế mạnh mà. Em thích
kinh doanh đồ uống, anh lại muốn làm bác sĩ cứu người, quân tử bất đoạt nhân sở
hảo.”

(quân tử bất đoạt nhân sở hảo:
quân tử không đoạt chỗ tốt của người khác.)

“Tôi cũng không phải quân tử, năm
ngoái anh còn nói tôi là tiểu nhân mà. Kiên quyết phản đối tôi khai trừ người
đó…”

“Quản lý cũng cần phải dùng cảm tình,
theo đuổi lợi ích là không thể bàn cãi, nhưng nếu không có nhân tính và cảm
tình thì chẳng phải để cho người ta nói mình là không có nhân tính, vô tình
sao.”

“Bác sĩ Nhiếp, nếu như có khối u thì
chẳng phải đều sẽ loại bỏ nó hay sao? Nếu như thời gian càng bị rút ngắn lại
chẳng phải như tráng sĩ bị chặt cổ tay sao…”

Bình Bình thở dài, đưa tay khều lấy
cánh tay của Thư Cầm, giống như một đại nhân vậy, mà nói với Thư Cầm, “Cô Thư
Cầm, cô không cần để ý đến hai người họ. Bọn họ gặp nhau là toàn như thế, vừa
thấy mặt sẽ cãi lý với nhau, ai cũng không chịu thua ai…”

Quả nhiên ngay cả Đàm Tĩnh không có
quan tâm đến việc hai người kia đang ngồi đó cãi lý, bắt đầu cùng Thư Cầm dùng
bữa, rồi lại đút cho An An ăn chút cháo. An An là đứa trẻ đặc biệt nhu thuận,
rất dễ bảo, vừa ăn thịt lại ăn canh, một bên cười cười với Thư Cầm.

Thư Cầm nhìn bộ dáng tươi cười như
vậy, lại nghĩ tới tấm lòng của mình cũng đã sớm tan ra trôi dạt ở nơi nào rồi.
Cơm nước xong, Thư Cầm cùng chơi với An An một lúc,thẳng đến khi An An uống sữa
xong rồi đi ngủ thì cô cũng ra về.

“Tiểu Thịnh cũng phải về rồi.” Đàm
Tĩnh vội nói, “Để chú ấy đưa cô về một đoạn.”

“Không cần.”

“vậy để NHiếp Vũ Thịnh lái xe đưa cô
về.”

“Thôi thôi, để anh ta tắm cho Bình
Bình nữa, cô cũng không phải mới vừa nói là Bình Bình có thói quen tắm cùng với
anh ấy sao?”

Lúc này Thịnh Phương Đình rút cuộc nói
một câu, “Anh đưa em về.”

“Không cần.”

Lúc này Thư Cầm đã chạy xuống bậc
thang, Thịnh PHương Đình vẫn đứng ở cửa nhìn theo. Đàm Tĩnh từ phía sau khẽ đẩy
bả vai hắn, “Đuổi theo đi.”

Thịnh Phương Đình vội đuổi theo, không
biết đã nói gì với Thư Cầm mà cô ấy mặt vẫn lạnh băng như cũ, quay đầu sang một
bên. Đàm Tĩnh nhìn Thịnh Phương Đình đi theo phía sau Đàm Tĩnh ra ngoài thì
không khỏi thở dài một hơi.

Bình Bình vừa mới tắm xong ra thấy thế
thì hỏi với vẻ tò mò, “Mẹ sao lại thở dài thế?”

[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách.]

“Hỏi thế gian tình là gì, nhưng mà vỏ
quýt dày có móng tay nhọn.” Nhiếp Vũ Thịnh ôm An An đi thong thả ra, AN An ôm
lấy bình sữa nhỏ, đôi mắt đen lánh nhìn chằm chằm vào mặt cha mình, còn tưởng
rằng cha đang nói chuyện cùng mình, hưng phần mà đùa nghịch với núm vú cao su,
thật chăm chú cũng thật nỗ lực đáp lại, “A…” một tiếng lên.

Tất cả mọi người nhịn không được đều
nở nụ cười.

Gió đêm khẽ thổi, đúng là gió xuân đắm
say. Chuyện xưa có thể sớm đã kết thúc rồi, lại cũng có thể là vừa mới bắt đầu.

Thời gian đẹp nhất là khi yêu em!

Thực hiện bởi

nhóm Biên tập viên Gác Sách:

Ariko Yuta – Mint

(Tìm – Đăng)

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.