Gió qua rặng liễu - Chương 06 part 1

CHƯƠNG VI: ANH CHÀNG CÓC

Đánh máy: anhngocle (Blog homnayvangaymai.wordpress.com)

Đó là một buổi sáng rực rỡ đầu
mùa hè; dòng sông đã lại tiếp tục chảy giữa đôi bờ xưa với tốc độ quen thuộc
của mình, và mặt trời nóng bỏng dường như đang nhổ bật khỏi mặt đất mọi thứ màu
xang lục, rậm rạp và sắc nhọn mà kéo về phía mình, như thể bằng những sợi dây.
Chuột Chũi và Chuột Nước đã ngủ dậy từ sáng sớm và đang bận rộn với những công
việc liên quan đến thuyền bè và buổi khai mạc mùa bơi thuyền; nào sơn, đánh
bóng và sửa các mái chèo, nào nắn lại những tấm đệm và lùng tìm những chiếc sào
móc bị thất lạc, vân vân. Lúc hai đứa sắp sửa ăn xong bữa điểm tâm trong gian
phòng khách nhỏ bé và đang hăm hở bàn bạc các kế hoạch cho ngày hôm đó thì có
tiếng gõ cửa rất mạnh.

“Phiền quá đi mất!” Chuột Nước
nói, vẻ khó chịu. “Cậu ra xem là ai, Chuột Chũi, có thể là một thằng cha tốt
đấy, cậu ăn xong rồi mà!”

Chuột Chũi ra cửa xem có ai
gọi và Chuột Nước nghe tiếng nó la to đầy kinh ngạc. Sau đó cu cậu mở toang cửa
phòng khách ra và thông báo rất trịnh trọng: “Bác Lửng”

Điều này quả thật kỳ lạ, bác
Lửng mà lại phải đích thân đến thăm hai đứa chúng nó hoặc bất kỳ ai khác thì lạ
thật. Nói chung, nếu bạn rất cần đến bác ấy thì phải chộp được bác đang trong
lúc bác lẳng lặng lủi dọc một hàng rào cây vào lúc sáng sớm hoặc đêm khuya, hay
sục tìm ngay tại nhà bác ấy ở giữa rừng, mà việc này thì rất rủi ro.

[Chúc
bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com -
gác nhỏ cho người yêu sách.]

Bác Lửng sải bước nặng nề vào
trong phòng và đứng nhìn hai con vật với một vẻ mặt rất trầm trọng. Chuột Nước
để rơi cái thìa của mình lên mặt khăn trải bàn và ngồi há hốc mồm ra.

“Thời khắc đã điểm rồi!” cuối
cùng bác Lửng nói bằng một vẻ rất trang trọng.

“Thời khắc nào?” Chuột Nước
vừa bứt rứt hỏi vừa liếc nhìn cái đồng hồ trên bệ lò sưởi.

“Lẽ ra cậu phải hỏi thời khắc của ai thì mới
đúng,” bác Lửng trả lời. “Tại sao ư, thời khắc của thằng Cóc! Thời khắc của
thằng Cóc! Ta đã nói là ngay khi mùa đông qua đi là ta sẽ uốn nắn nó, và hôm
nay ta sẽ uốn nắn nó!”

“Thời khắc của thằng Cóc, cố nhiên rồi!” Chuột Chũi vui sướng kêu
lên. “Hoan hô! Bây giờ thì tớ nhớ rồi! Bọn mình sẽ rèn
cho cu cậu trở thành một anh chàng Cóc biết điều!”

“Ngay buổi sáng hôm nay,” bác Lửng vừa nói tiếp vừa ngồi xuống một
cái ghế bành “vì tối hôm qua, từ một nguồn tin đáng tin cậy, ta được biết là
lại thêm một chiếc xe hơi mới đặc biệt khỏe sẽ tới Lâu đài Cóc để xem cu cậu có
đồng ý mua hay trả lại. Có lẽ ngay lúc này thằng Cóc đang bậnthắng bộ trang
phục gớm ghiếc lạ đời mà nó rất quý, lối ăn vận này biến nó từ một anh chàng
Cóc (tương đối) bảnh trai trở thành một kẻ lố lăng khiến bất kỳ con vật đứng
đắn nào tình cờ gặp nó cũng phải cười rộ. Cánh ta phải hành động ngay trước khi
quá muộn. Hai cậu sẽ lập tức cùng ta tới Lâu đài Cóc, và việc giải cứu ắt phải
thành công.”

“Bác
nói thật chí lý!” Chuột Nước vừa kêu lên vừa đứng phắt dậy. “Bọn mình sẽ giải
cứu cho con vật bất hạnh tội nghiệp ấy! Bọn mình sẽ cải tạo cu cậu. Chỉ đến khi
cu cậu trở thành chú Cóc cải tạo tốt nhất từ trước tới giờ thì bọn mình mới
buông tha!”

Ba
người lên đường đi thực hiện một sứ mệnh nhân đạo, bác Lửng đi trước dẫn đường.
Khi đi cùng nhau, loài vật cũng đi đứng theo một cung cách hợp lý và biết điều
chứ không chạy bừa phứa qua đường và vô tích sự hoặc chẳng trợ giúp gì nhau
trong trường hợp có chuyện phiền toái hay nguy hiểm bất ngờ.

Họ tới con đường dành cho xe
ngựa tại Lâu đài Cóc thì thấy, như bác Lửng đã dự đoán trước, một chiếc xe hơi
mới bóng nhoáng, cỡ lớn, sơn màu đỏ chói (màu ưa thích của thằng Cóc) đậu trước
nhà. Lúc họ đến gần cửa ra vào thì cánh cửa mở toang ra và anh chàng Cóc, mắt
đeo kính bảo hộ, đầu đội mũ lưỡi trai, chân đi ghệt, mình choàng một chiếc áo
khoác đại, vừa nghênh ngang bước xuống các bậc cửa vừa xỏ đôi găng tay bố
tướng.

“Xin chào! Mau lên nào, các
bạn!” nó sung sướng kêu lên khi nhìn thấy bọn họ. “Các vị đến đúng lúc để cùng
với tớ làm một cuộc – một cuộc – ờ – một cuộc – thú vị – ”

Giọng nói hồ hởi của nó bỗng
ấp úng và biến mất khi nó để ý thấy vẻ mặt nghiêm nghị và cứng rắn của
các bạn mình đang đứng lặng thinh không nói năng gì, và lời mời của nó vẫn còn
bỏ dở.

Bác Lửng sải bước lên những
bậc cửa. “Đưa cu cậu vào trong nhà,” bác nói với các bạn mình. Sau đó, trong
lúc thằng Cóc bị đẩy qua cửa, đang giãy giụa và phản kháng, bác quay ra nói với
anh tài xế được giao trông nom chiếc xe hơi mới đó.

“Tôi e rằng hôm nay người ta
sẽ không cần đến anh,” bác nói. “Ông Cóc đã đổi ý rồi. Ông ấy không muốn dùng
cái xe ấy nữa. Xin hiểu rằng ý kiến này là dứt khoát. Anh không cần phải chờ
đợi.” Rồi bác theo các bạn vào trong nhà và đóng cửa lại.

“Mà này!” bác nói với thằng
Cóc, khi cả bốn người cùng đứng trong phòng lớn, “trước hết, cậu hãy cởi bỏ tất
cả những thứ lố lăng kia đi!”

“Không!” thằng Cóc trả lời,
đầy khí phách. “Cái sự xúc phạm thô bạo này nghĩa là thế nào? Tôi đòi được giải
thích ngay lập tức.”

“Vậy thì hai cậu hãy cởi bỏ
những thứ đó ra cho nó,” bác Lửng ra lệnh ngắn gọn.

Họ phải đè thằng Cóc ra sàn
nhà, cu cậu còn quẫy đạp và lăng mạ đủ điều trước khi họ có thể bắt tay vào
việc thật sự. Rồi Chuột Nước ngồi đè lên cu cậu còn Chuột Chũi thì cởi bộ quần
áo lái xe của cu cậu ra, từng món một, và hai đứa lại dựng cu cậu lên. Phần lớn
khí thế hung hăng của cu cậu dường như đã bốc hơi cùng với việc cởi bỏ bộ cánh
bảnh bao. Vì chỉ là thằng Cóc, không còn là Nỗi Hãi hùng Xa lộ nữa, cu cậu rúc
rích cười yếu ớt và đảo mắt hết nhìn đứa này lại nhìn đứa kia bằng một vẻ cầu
khẩn, dường như đã hiểu rõ tình thế.

“Cậu đã biết sớm muộn rồi sự
thể cũng phải thế này, Cóc à,” bác Lửng nghiêm giọng giải thích. “Cậu đã chẳng
đếm xỉa gì đến tất cả những lời cảnh báo của bọn ta, cậu vẫn cứ tiếp tục phung
phí tiền bạc mà cha cậu để lại cho cậu, và cậu đang khiến cho các loài vật
chúng ta mang tiếng xấu trong vùng này bằng việc phóng xe như điên, bằng những
vụ va quệt và những vụ cãi lộn với cảnh sát. Sống độc lập thì rất tốt đấy,
nhưng loài vật bọn mình không bao giờ cho phép bạn bè tự biến thành trò hề,
vượt quá một giới hạn nhất định; mà cậu thì đã đạt tới giới hạn đó. Mà này, cậu
là một anh chàng có nhiều mặt tốt, và ta không cần phải quá nghiêm khắc với cậu
làm gì. Ta sẽ cố gắng thêm một lần để đưa cậu trở về với lẽ phải. Cậu sẽ cùng
với ta vào phòng hút thuốc, và tại đó cậu sẽ nghe một vài sự việc có thật về
bản thân cậu; và bọn ta sẽ xem liệu khi ra khỏi phòng đó cậu có vẫn là cái
thằng Cóc lúc đi vào hay không.”

Bác Lửng nắm chặt lấy cánh tay
thằng Cóc, dẫn cu cậu vào phòng hút thuốc và đóng cửa lại.

Chẳng ăn thua
gì đâu!” Chuột Nước nói, giọng khinh bỉ. “Có quở trách thằng Cóc cũng chẳng sửa
được tính nết nó đâu. Nó sẽ cãi chài cãi cối.”

Hai đứa cảm thấy khoan khoái
trong những chiếc ghế bành và kiên nhẫn chờ đợi. Qua lần cửa khóa, chúng chỉ
nghe được giọng bác Lửng đều đều liên tục một hồi lâu, lúc bổng lúc trầm trong
những đợt hùng biện; và lát sau chúng để ý thấy bài thuyết giáo ấy chốc chốc
lại bị ngắt quãng bởi những tiếng nức nở kéo dài, hiển nhiên là xuất phát từ
lồng ngực thằng Cóc. Cu cậu vốn là một anh chàng đa cảm và có tình, rất dễ cảm
hóa – vòa lúc này – theo bất kỳ quan điểm nào.

Sau khoảng ba phần tư giờ đồng
hồ, cánh cửa mở ra và bác Lửng lại xuất hiện, trịnh trọng dắt tay một thằng Cóc
vừa ẽo ợt vừa ủ dột. Khắp người cu cậu da dẻ nhẽo nhèo, hai chân loạng choạng
và đôi má ròng ròng những giọt nước mắt mà bài diễn thuyết cảm động của bác
Lửng vừa khơi ra.

“Ngồi xuống chỗ kia, Cóc à,”
bác Lửng vừa ân cần nói vừa trỏ một chiếc ghế. “Các cậu thân mến,” bác nói
tiếp, “ta vui mừng thông báo với các bạn là cậu Cóc cuối cùng đã nhận ra sai
sót trong lối sống của mình. Cậu ấy thực sự lấy làm tiếc về cách cư xử lầm lạc
của mình trong quá khứ, và cậu ấy đã cam đoan hoàn toàn và vĩnh viễn từ bỏ xe
hơi. Ta đã nhận được lời hứa long trọng của cậu ấy với nội dung như thế.”

“Thật là một tin lành,” Chuột
Chũi nghiêm trang nói.

“Quả là một tin lành,” Chuột Nước hoài nghi bình phẩm, “giá mà, giá mà…”

Khi nói câu này, nó nhìn thằng
Cóc bằng một vẻ thật nghiêm khắc và không khỏi nghĩ rằng mình đã nhận được một
cái gì đó tựa hồ một ánh long lanh trong đôi mắt vẫn còn sầu não của con vật
đó.

“Chỉ còn phải làm có mỗi một
việc,” bác Lửng hài lòng nói tiếp. “Cóc à, ta muốn cậu long trọng nhắc lại,
trước các bạn cậu ở đây, tất cả những gì cậu vừa mới đây đã hoàn toàn thừa nhận
với ta trong phòng hút thuốc. Thứ nhất, cậu lấy làm tiếc về những gì cậu đã làm
và cậu nhận thấy hết sự ngu xuẩn của những hành động đó, phải không nào?”

Tiếp theo là một khoảng lặng
dài. Thằng Cóc ngó nghiêng thảm hại, trong khi đó những con vật khác nghiêm
trang chờ đợi trong yên lặng. Cuối cùng, cu cậu nói:

“Không!” nó nói, giọng hơi rầu rĩ nhưng quyết liệt, “Tớ không lấy làm tiếc. Và chẳng có gì là ngu
xuẩn hết. Những hành động đó quả là vẻ vang!”

“Cái gì?” bác Lửng kêu lên,
cảm thấy bị xúc phạm nặng nề. “Cậu là đồ tráo trở, cậu chẳng vừa mới nói với
ta, ở trong kia – “

“Ờ, phải, phải, ở trong kia,” thằng Cóc sốt ruột
nói. “Cháu đã nói đủ thứ ở trong kia. Bác hùng biện hay quá, bác Lửng thân mến
à, lại quá ư lâm ly và thuyết phục nữa; và cái cách bác đặt vấn đề thật vô cùng
khéo léo – bác có thể làm bất kỳ điều gì bác muốn với cháu ở trong
kia,
và bác
biết điều đó. Nhưng từ lúc đó cháu đã tự vấn mình và ôn lại tất cả mọi việc, và
cháu thấy mình thực sự chẳng lấy làm tiếc hoặc ân hận gì hết, vì vậy có bảo
cháu là như thế thì cũng hoàn toàn vô ích, phải không nào?”

“Vậy là cậu không hứa,” bác
Lửng nói, “là sẽ không bao giờ mó đến một chiếc xe hơi nữa?”

“Chắc chắn là không!” thằng
Cóc nói, giọng dứt khoát. “Mà trái lại, chúa hứa một cách trung thành rằng nhìn
thấy cái xe hơi đầu tiên là cháu sẽ nhảy lên và píp
píp
phòng
đi!”

“Tớ đã bảo cậu rồi, phải
không?” Chuột Nước nói với Chuột Chũi.

“Thôi được,” bác Lửng nói,
giọng kiên quyết và đứng dậy. “Vì cậu không chịu nghe theo lời thuyết phục, bọn
ta sẽ thử xem vũ lực có ăn thua gì không. Ta e rằng suốt từ giờ trở đi sẽ phải
dùng đến nó. Cậu vẫn thường mời ba người bọn ta đến ở với cậu – thằng Cóc –
trong tòa nhà đẹp đẽ này của cậu; được, bây giờ thì bọn ta sắp sửa đến. Khi nào
đã cải hóa được cậu theo một quan điểm thích đáng thì bọn ta có thể rời đi, chứ
không phải là trước lúc đó. Hai cậu, đưa nó lên gác mà nhốt trong phòng ngủ của
nó và khóa cửa lại, trong lúc chúng ta cùng nhau thu xếp mọi việc.”

“Chẳng qua cũng vì lợi ích của
cậu, Cóc à, cậu cũng biết đấy,” Chuột Nước ân cần nói, trong lúc thằng Cóc quẫy
đạp và giãy giụa được hai người bạn trung thành của mình kéo lên cầu thang. “Cứ
nghĩ mà xem, tất cả bọn mình sẽ cùng tha hồ vui chơi, như hồi xưa ấy, khi mà
cậu vượt qua được cái – cái căn bệnh khổ tâm này!”

‘Chúng tớ sẽ trông nom mọi
việc cho cậu thật chu đáo cho tới khi cậu khỏe hẳn, Cóc à,” Chuột Chũi nói, “và
chúng tớ sẽ không để tiền của cậu bị phung phí như từ trước đến nay nữa.”

“Sẽ không còn những vụ rắc rối
đáng tiếc xảy ra với cảnh sát nữa, Cóc à,” Chuột Nước nói trong lúc hai đứa đẩy
cu cậu vào phòng ngủ.

“Cậu sẽ không còn phải nằm
bệnh viện hàng tuần lễ và bị các nữ y tá sai làm hết việc này đến việc nọ nữa,”
Chuột Nước vừa nói thêm vừa xoay chìa khóa nhốt cu cậu lại.

Hai đứa xuống cầu thang, còn
thằng Cóc thì gào thét nguyền rủa chúng qua lỗ khóa; và sau đó ba người bạn họp
nhau lại bàn bạc tình hình.

“Việc này rồi sẽ chán ngắt,”
bác Lửng vừa nói vừa thở dài. “Chưa bao giờ ta thấy thằng Cóc kiên quyết đến
thế. Tuy nhiên, bọn mình sẽ liệu cách giải quyết được. Không bao giờ được rời
mắt khỏi cu cậu dù chỉ trong chốc lát. Bọn mình sẽ phải phân công nhau lần lượt
có mặt cùng với cu cậu cho tới khi cách suy nghĩ độc hại ấy thoát ra hết khỏi
phủ tạng cu cậu.”

Theo đó, họ sắp xếp các phiên
gác. Từng con vật luân phiên nhau ngủ đêm trong phòng thằng Cóc, và họ phân
chia nhau phần thời gian ban ngày. Thoạt đầu, hiển nhiên là những người canh gác
thân trọng của thằng Cóc thấy thật khó chịu về nó. Khi bị những cơn rồ dại ám
ảnh, nó thường xếp mấy cái ghế trong phòng ngủ thành hình na ná giống một chiếc
xe hơi và thường ngồi thu lu trên chiếc ghế đầu, khom mình lại và nhìn chằm
chằm về phía trước mà phát ra những âm thanh thô bỉ và ghê rợn cho tới khi đạt
tới đỉnh điểm, khi mà, sau một cú nhảy lộn tùng phèo, cu cậu ngã sấp mặt giữa
đống ghế đổ lỏng chỏng, hầu như hoàn toàn mãn nguyện trong khoảnh khắc ấy. Tuy
nhiên, cùng với thời gian, những trường hợp khổ tâm như vậy trở nên ngày một
bớt thường xuyên hơn và các bạn nó nỗ lực chuyển hướng quan tâm của nó sang
những kênh mới. Nhưng những thích thú của nó về các vấn đề khác dường như không
hồi lại và nó trở nên uể oải chán chường.

Một buổi sáng đẹp trời, đến
lượt trực nhật, Chuột Nước lên gác để đổi phiên cho bác Lửng và thấy bác đang
bồn chồn muốn rời khỏi nơi ấy để mà tản bộ cho thư giãn bằng một chuyến ngao du
dài quanh khu rừng và xuống những cái hang của mình. “Thằng Cóc còn đang
ngủ,” bác bảo Chuột Nước, phía ngoài cửa. “Chẳng buộc được nó nói gì mấy, ngoại
trừ câu ‘Ồ, cứ mặc kệ nó, nó chẳng cần gì hết, có lẽ lát nữa là nó sẽ khỏe ra
hơn, căn bệnh ấy sớm muộn rồi sẽ qua, đừng quá lo lắng quá mức,’ và vân vân. Mà
này, Chuột Nước, cậu hãy cẩn thận nhé! Khi thằng Cóc yên lặng, dễ bảo và chơi
cái trò nhân vật chính nhận giải thưởng của một Trường Chủ nhật(22), chính là
lúc nó xảo quyệt nhất đấy. Nhất định thế nào nó cũng giở trò. Ta biết nó mà.
Thôi, bây giờ ta phải đi đây.”

“Hôm nay có được khỏe không
, anh bạn thân mến?” Chuột Nước vui vẻ hỏi thăm khi nó tới bên giường thằng
Cóc.

Phải đợi vài phút nó mới có
tiếng đáp. Cuối cùng, một giọng nói yếu ớt trả lời, “Cảm ơn cậu rất nhiều,
Chuột Nước thân mến à! Cậu hỏi thăm như thế thật là tốt bụng quá! Nhưng trước
hết hãy cho tớ biết bản thân cậu có được khỏe không, và cả anh chàng Chuột Chũi
tuyệt vời nữa?”

“Ồ, bọn mình đều khỏe cả,”
Chuột Nước trả lời. “Chuột Chũi,” nó sơ suất nói thêm, “đang đi chơi lòng vòng
cùng với bác Lửng. Đến bữa trưa thì họ mới về, vì vậy cậu và tớ sẽ vui chơi với
nhau suốt buổi sáng, và tớ sẽ cố hết sức để cậu được vui. Đứng dậy đi nào, anh
bạn tớ giỏi quá đi, đừng nằm đó mà rầu rĩ trong một buổi sáng đẹp trời như thế
này!”

“Chuột Nước thân mến và hiền
hậu ơi,” thằng Cóc thì thào, “cậu chẳng biết gì mấy về bệnh trạng của tớ, còn
bây giờ tớ làm sao mà đứng dậy nổi – thật đấy! Nhưng cậu đừng bận tâm về tớ. Tớ
rất không thích trở thành gánh nặng cho bạn bè, và tớ không mong muốn là một
gánh nặng lâu dài nữa. Quả thật, tớ hy vọng sẽ không như thế.”

“Ồ, tớ cũng hy vọng sẽ không
như thế,” Chuột Nước thật lòng nói. “Dạo này cậu lúc nào cũng là một nỗi phiền
toái ra trò đối với bọn tớ, và tớ mừng khi được biết là nó sắp sửa kết thúc. Mà
lại vào lúc thời tiết đẹp như thế này và mùa bơi thuyền vừa mới bắt đầu! Cậu
thật là tồi, Cóc à! Đâu phải là bọn tớ bận tâm về sự phiền toái ấy, mà là cậu
khiến bọn tớ lỡ mất cả những dịp quan trọng như vậy.”

Báo cáo nội dung xấu