Thạch thảo trong cơn bão - Chương 29 phần 1
CHƯƠNG 29
Gã ngồi trên ghế, trút đạn
khỏi ổ, chậm rãi cẩn trọng, đầu nghiêng về một bên để nhìn rõ hơn, lưu ý phần
kíp nổ. Khi đã tháo bỏ khẩu súng an toàn, gã đặt nó sang bên và liếc nhìn nàng.
“Em nên… ở… cha.”
“Càng đi xa, tôi càng nghĩ…
anh cần tôi hơn.” Nàng cụp mi. “Tôi là rào chắn của anh. Tôi không được rời
anh.”
Gã cho phép nàng nghĩ như
vậy. Gã không nói rằng gã sẽ chọn khẩu súng. Calvin và ba gã gia nhân lực lưỡng
kia thay vì nàng làm rào chắn mỗi ngày. Thậm chí gã ước rằng nàng không có mặt
ở đây vào một thời khắc khó đoán như thế này. Nó đã lên tới cái đỉnh điểm mà gã
biết trước sẽ đến: một trận chiến ngang cơ.
“Họ muốn bắt anh?”
“Manning… Nhảy tới,
Stoneham, Perceval… không chắc lắm. Em... Calvin... làm chúng
đổi ý.” Gã mỉm cười khô khốc mà trả lời nàng như vậy. “Mừng em đã tới.” “Vâng.
Tôi sẽ không rời anh nữa.” Nom nàng run rẩy sau cơn chấn động vừa rồi. “Họ sẽ
nhớ đấy. Anh làm vậy là không khôn ngoan đâu, Jervaulx, khẩu súng ấy.”
Gã nhún vai. “Tự vệ.”
“Điềm tĩnh tự chủ là cách tự
vệ tốt nhất của anh.” Giọng nàng run thấy rõ trong cơn phản ứng muộn màng.
“Nói... dễ!” Gã đứng dậy
nâng hai bàn tay nàng lên. “To lớn kềnh càng tàn bạo... như em. Nhìn! Dọa...
bọn nhóc. Chó cụp đuôi... em đi qua. Đất rung chuyển. Dễ để... điềm tĩnh...
em!”
Nàng nuốt nước bọt, mím môi,
cơn buồn cười đánh bật nỗi sợ. “Anh đúng là đầu bò đầu bướu.”
Gã vui mừng khi gặp lại
nàng. Gã quá đỗi vui mừng khi gặp lại nàng. “Ây. Đầu tôi... bò bướu.” Gã áp hai
bàn tay nàng vào nhau và hôn lên mu ngón tay. “Nghỉ ngơi... chạy tốt.”
Hai bàn tay nàng nắm lại,
nhưng bị gã giữ chặt. Miệng nàng mỉm cười ngượng ngùng, hai hàng mi cụp xuống
tạo thành một tấm mạng vàng trên nền lục.
Gã kéo lại nàng lại một
chút, căng thẳng chùng xuống, cảm giác thoải mái và sự xuất hiện bất ngờ của
nàng khiến gã thấy khao khát. Gã vẫn tự do, còn sống, và gã hôn nàng, nút lấy
môi nàng như muốn hút hết hơi thở của nàng và áp nàng chặt vào mình. Không nói
một lời, gã bồng nàng lên. Qua những cánh cửa và gian sảnh, miệng nàng, cơ thể
nàng trong vòng tay gã, rồi giường của gã.
Gã không bận tâm đến màn dạo
đầu lịch sự nữa: gã thô bạo mạnh mẽ chiếm lấy nàng, đòi hỏi thứ thuộc về mình
trong khi nàng vòng tay ôm chặt gã và kéo gã xuống với vẻ nôn nóng không hề
thua kém.
Hôm sau, chẳng kịp có thời
gian ăn sáng, Maddy phải ngồi vào bàn chép một lá thư lịch sự đề nghị một đối
tác ở nhà băng Hoare tới phòng khách của Công tước ngay – một mục tiêu mà nàng
vui lòng theo đuổi bởi vì trong lúc này, họ vẫn đang sống nhờ vào hai trăm tám
mươi bảy bảng còn lại từ đôi khóa giày của Jervaulx, một số tiền đã chẳng còn
là không lo với nàng và không hề tương xứng với khả năng tiêu tiền của
Jervaulx.
Ngay sau khi hoàn thành lá
thư với lời lẽ mà Jervaulx hài lòng, nàng phải viết một thông báo gửi tới báo
chí rằng công tước Jervaulx không còn tin tưởng ông Torbyn làm đại diện điền
sản cho mình nữa dựa trên những kết quả công việc của ông ta. Tất cả yêu cầu và
nguyện vọng xin được chuyển thẳng tới dinh thự của Công tước ở quảng trường
Belgrave và được đảm bảo không mất phí vận chuyển. Sau đó, nàng được nghỉ ngơi
trong lúc Công tước lên gác cạo mặt và thay đồ.
Trong phòng khách phía sau
nhà, một căn phòng dễ chịu sơn màu vàng hoa cúc trông ra khoảnh sân vườn từ lâu
bị bỏ hoang và vách tường trại ngựa, nàng nhấp tách trà thứ hai. Nàng khởi sự
viết một bức thư cho cha, biết rằng khi Jervaulx quay lại, nàng sẽ chẳng còn
thời gian làm việc ấy.
Nàng viết đến trang thứ hai
thì Calvin nhẹ nhàng bước vào, một tay nâng khay bạc và đóng cửa lại sau lưng.
Maddy băn khoăn nhìn anh ta.
Viên quản gia cúi người.
“Công tước không ở bên Lệnh bà ạ?”
Nàng cảm thấy ở London cả nàng
lẫn Calvin đều không biết phải xử sự thế nào với đối phương: như những địch thủ
cũ tối qua thấy mình vững chắc sát cánh cùng nhau, giờ lại ở trong một tình
trạng đình chiến kì quặc mà chỉ cần nhẹ nhàng tác động cũng có thể thoắt biến
thành hòa bình hay chiến tranh. Maddy thật lòng ưa hòa bình hơn, vậy nên khi
anh ta nghiêm nghị gọi nàng là “Lệnh bà”, nàng hầu như không từ chối. Nó đang
trở nên thật sự khó lọt tai, cái tôn xưng trần tục này, và điều ấy khiến nàng
chắc mẩm rằng mình buộc phải chịu đựng hậu quả của việc từ chối nó.
“Tôi muốn được gọi là ‘Bà
chủ’ hơn, Calvin ạ,” nàng nói với vẻ nhã nhặn nhất có thể. “Hãy nhớ cho rằng
tôi không thể nói hoặc nhận những tôn xưng đó như người khác.”
Nàng đợi anh ta cứng người
lại và nhìn xuống cái mũi dài của mình giống lão Calvin. Nàng biết điều mình
vừa nói đủ khiêu khích để khiến họ đối địch cả đời. Nhưng thay vào đó, quai hàm
đang bạnh lại của anh chàng quản gia cơ hồ dãn ra. “Tôi nhớ rồi, bà chủ,” anh
ta đáp.
Sự thỏa hiệp nhanh chóng ấy
khiến nàng ngạc nhiên. “Anh không phật ý?”
“Tôi sẽ quá xấc láo nếu như
dám phật ý vì bất cứ điều gì bà mong muốn, thưa bà chủ.”
Maddy khẽ cúi đầu, chẳng
hiểu ra sao.
Anh ta cúi người. “Trước bà
đã bực bội với cách gọi Đức ông, nếu giờ đây bà thấy mình xứng với tôn xưng ấy
hơn ngài, trong trường hợp đó tôi sẽ thấy phật ý. Tuy nhiên, vì bà vẫn cương
quyết như xưa, tôi buộc phải thấy ngưỡng mộ tư cách đáng tin cậy của bà.”
Nàng nhấm đầu quản bút. “Anh
có thích rắc phấn tóc không?”
Lần này đến lượt nàng khiến
anh ta ngạc nhiên, nàng có thể thấy vậy. Anh ta hạ khay xuống. “Tôi không nghĩ
đến chuyện liệu mình có thích không. Tôi đoán là… sau khi rắc phấn lên thì tóc
cứng lại khó chịu lắm. Tối nào cũng phải gội sạch nên thi thoảng lại bị cảm
lạnh.”
“Ồ, nếu anh không thích dùng
phấn tóc thì không cần dùng đâu. Jervaulx không quan tâm, còn tôi thấy chỉ phí
tiền.”
Calvin cúi người.
Maddy nén cười. “Anh cũng
không phải cúi người trước tôi,” nàng nói.
Anh ta hơi cúi người rồi
dừng khựng lại. “Xin theo lời dạy của bà, thưa bà chủ.” Anh ta đứng thẳng
người. “Công tước, theo tôi thấy, đã lên gác phải không ạ?”
“Phải. Tôi có thể làm gì
thay anh ấy không?”
“Dạ không cần phiền đến bà
đâu ạ, thưa bà chủ. Chỉ là có một vị khách sớm đến thăm Đức ông.”
“Ôi.” Nàng muốn rớt tim. “Mẹ
anh ấy?”
“Dạ không. Tôi sẽ không bao
giờ để Lệnh bà phải đợi ở sảnh đâu ạ!” Anh ta hơi nâng khay trà lên. “Có lẽ tôi
cần thưa với bà rằng.” Anh ta nói thêm với vẻ tự tin, “tôi không hề thấy Công
tước chào đón mẹ ngài ghé thăm dinh thự này. Ngài tự đến thăm bà.”
“Tôi hiểu rồi.” Sự thờ ơ bất
hiếu đó có vẻ hợp đạo đức lắm nhưng cũng không hẳn là bất công. Maddy cắn môi.
“Tôi đoán… tôi nghĩ là có lẽ Jervaulx sẽ muốn tôi nói chuyện với những người
này.” Nàng đứng dậy. “Có lẽ tôi phải tiếp đón khách của Công tước, phiền anh
mời họ vào đây trong lúc đợi Công tước xuống.”
Calvin hắng giọng. “Trong
trường hợp này có lẽ bà nên hỏi ý kiến của Đức ông, thưa bà chủ. Tôi đi hỏi Đức
ông được không ạ?”
“Trong trường hợp này?”
“Vâng, trong trường hợp
này.” Anh ta mím chặt miệng nom có vẻ đã nói tất cả những gì định nói.
“Ồ. Tôi hi vọng… anh không
nghĩ để khách đợi là bất nhã sao?”
“Tôi sẽ thông báo với Công
tước, thưa bà chủ.” Anh ta cúi người lần nữa rồi như chợt nhận ra gì đó liền
dừng khựng lại, rời khỏi phòng, khép cửa.
Nàng cảm thấy bối rối, không
biết liệu Calvin có gì không ưa vị khách này hay là anh ta e rằng nàng sẽ làm
mất mặt bản thân và ngôi nhà này trong lần thử thách đầu tiên. Nàng băn khoăn
vì sao Calvin không đưa người kia vào gian sảnh nhỏ nối với buồn ăn sáng mà
nàng thường ngồi đợi xưa kia. Quả là cố tình xúc phạm khi để người ta đứng đợi
trong tiền sảnh. Điều ấy, và thái độ kì lạ của Calvin, khiến Maddy đi đến kết
luận rằng chính vị khách đáng nghi ngờ hơn là bản thân nàng.
Ngay khi nàng mới ngập ngừng
suy luận vậy, cửa hé mở. “Christian,” một giọng nữ bỡn cợt vang lên. “Eydie
đây.” Cửa đột ngột mở toang. “Tới đây nào, em biết anh ở đó…”
Vị khách khựng lại trước
ngưỡng cửa, cô ta bận bộ đồ tang cầu kì, mạng che mặt hất ra sau để lộ khuôn
mặt kiều diễm và những lọn tóc vàng rực xõa xuống hai má. Trong một khắc, cô ả
Eydie này có vẻ bị bất ngờ, nhìn Maddy từ đầu đến chân. Rồi mặt ả trở nên thờ
ơ.
“À,” ả nói. “Ta muốn gặp ông
chủ của cô.”
“Công tước ở trên gác.”
Maddy giữ cho giọng mình bình thản, quyết định không làm hỏng lần tiếp xúc đầu
tiên này với thế giới của gã. “Tôi là Archimedea Timms, và… tôi là vợ anh ấy.”
Nàng chìa tay.
Người đàn bà còn mải nhìn
vào túi xách của mình; đúng lúc Maddy chìa tay ra, vị khách này cũng đưa tay
lên. “Cô cầm lấy…” Ả nhìn lên và sững lại giữa lúc đang đưa cho Maddy đồng nửa
curon lấp ló dưới găng tay. “Cô vừa nói gì?”
“Tôi là Archimedea.” Maddy
cố gắng nhếch môi nặn một nụ cười mà không thành. “Vợ của Công tước. Thật đáng
ngạc nhiên phải không, tôi biết”.
Eydie có vẻ nghĩ ngợi nhiều
hơn là ngạc nhiên. Chừng như ả thấy điều ấy nực cười. Ả ngả đầu ra sau ré lên
một tràng cười the thé, kinh hoàng. “Đây là trò đùa,” ả tuyên bố.
“Không.” Maddy đáp.
Tờ bạc và đồng xu rơi xuống
sàn. “Anh ta trả tiền cho cô, anh ta trả tiền cho cô ngồi đây đợi tôi và nói điều
ấy với tôi. Đây là trò đùa.”
“Không. Tôi e là… không phải
trò đùa.”
Eydie lắc đầu. “Phải. Phải,
phải, phải. Đây là trò đùa.”
Calvin xuất hiện ở ngưỡng
cửa. Anh ta cứng đờ như tượng đá, không chút cảm xúc.
“Đức ông không ở nhà, thưa
phu nhân,” anh ta nói với vị khách.
Eydie trừng trừng nhìn anh
ta.
“Đức ông không có nhà,”
Calvin cứng rắn nhắc lại.
Cô ả bắt đầu cười khùng khục
phát lạnh gáy, đổ gục xuống ghế như thể có kẻ điều khiển rối nào đó vừa thả rơi
ả. “Đây là trò đùa!” Ả ngã người trên ghế tiếp tục khúc khích với cung cách lạ
lùng kia, mỗi lúc một kích động hơn. “Một trò lừa đảo dã man.”
“Bà Sutherland, để tôi tiễn
bà,” Calvin nói.
“Thật dã man!” Ả
thét lên, giật đầu ra sau. Ả lao khỏi ghế, chạy vụt qua Calvin vào sảnh.
“Christian!” Tiếng gào và bước chân ả vang vọng trên cầu thang lát đá cẩm
thạch. “Christian, thật dã man! Anh có nghe em không? Thật dã man!”
Maddy vội vã theo sau
Calvin, vừa lúc thấy Eydie đang chạy lên nửa chừng cầu thang.
“Anh có nghe em không?” Ả
rít, giữ váy cao trong khi chạy lên. “Chuyện này là dối trá! Anh
không kết hôn!”
Giữa tiếng the thé inh tai
của ả, Jervaulx sải bước ra khỏi cầu thang. Gã đã đi giày và mặc áo sơ mi; gã
nắm lấy tay vịn bằng sắt rèm mạ vàng rồi dừng ở đó, ngón tay gã trắng bệch vì
nắm quá chặt.
“Christian!” Ả dừng lại phía
dưới gã. “Không phải sự thật.” Jervaulx không cử động. Gã đứng đó nhìn ả, mọi
đường nét trên khuôn mặt hoàn toàn bất động.
Ả bám lấy tay vịn, vặn vẹo
hai bàn tay, ngả đầu lên hai cánh tay đang vươn ra và nhìn về phía gã như một
con chó con trườn tới nài xin sự chú ý. “Xin đừng trêu em như thế. Hãy nói với
em đi.”
“Thật,” gã nói, bằng giọng
trầm khàn vang ngập khắp sảnh.
Eydie đổ gục xuống bậc
thang, lại rú lên những tràng cười hỗn loạn. “Nhưng em đã trao anh mọi thứ. Ch…
Christian!”
Tiếng nức nở lẫn trong tiếng
cười của ả vọng lại từ nền cẩm thạch. Maddy nhận ra rằng tên hầu riêng của
Jervaulx đang đứng ở gian sảnh trên tầng phía sau lưng gã, cả ba gã hầu đều ở
sảnh tầng dưới và cô hầu phòng cùng bà đầu bếp đã ra cửa cầu thang sau nhà: tất
cả đều đờ ra mà nhìn chằm chằm.
Maddy nâng váy đi lên cầu
thang. Nàng nghe thấy Jervaulx kêu lên không thành tiếng, nhưng nàng đi tới bên
vị phu nhân đang nức nở và quỳ xuống bậc cầu thang bên ả. “Nào,” nàng nói. Nàng
nắm lấy bàn tay đeo găng đen của Eydie kéo ả đứng lên khỏi nền đá lạnh. “Nào,
cô đừng nên hành hạ mình.” Eydie rủ xuống, thở hổn hển. Maddy ngồi xuống bậc
thang, vòng tay ra phía sau vị phu nhân khốn khổ, kéo Eydie ngả lên vai mình,
khẽ lay ả. “Tôi xin lỗi. Mọi chuyện không nên xảy ra như thế này. Tôi xin lỗi.”
Ả đàn bà kia đang khóc rống,
tuôn nước mắt ròng ròng và há miệng hớp lấy từng ngụm to không khí như một đứa
trẻ trong cơn giận lẫy. Maddy bắt gặp ánh mắt Calvin, nàng bèn nghiêng đầu, nhờ
anh ta xua những người kia đi. Anh ta nom như vừa mới chứng kiến một tai nạn
kinh hoàng, lảo đảo xoay người tuân lệnh nàng.
“Tôi… ghét… anh ta,” Eydie
lầm bầm. “Tôi… ghét… anh ta. Tôi ghét cô!”
Maddy để mặc ả lải nhải,
nàng vẫn ôm ả, nhìn vào đầu gối mình đang quỳ trước Eydie và dải đăng ten cầu kì
trên bộ váy đen của ả. Vành mũ ả tì vào cổ nàng đau nhói.
“Tôi biết,” Maddy trầm ngâm
nói. Nàng nhìn vào những lọn tóc vàng rực rủ xuống của Eydie và nhớ đến lọn tóc
trên mặt đồng hồ bên giường Jervaulx. “Tôi chắc chắn đáng lẽ phải là cô.”
“Gì?” Cả người ả co giật với
tiếng nấc khinh bỉ. “Cô không muốn anh ta… khi bây giờ cô… khi bây giờ cô…” Ả
lại rên rỉ, quay người đi và ngồi bó gối khóc than. “Giờ cô không… muốn anh ta
sao?” Ả rít lên giữa những giọt nước mắt và tiếng cười cay đắng.
“Ý tôi là… chúng tôi không tường
đồng lắm,” Maddy nói.
“Tương đồng!” Đôi vai vị phu
nhân rung lên. Ả úp mặt xuống đùi mà khóc.
Maddy vuốt vai ả, cảm nhận
những tiếng thổn thức hổn hển sau bên dưới lớp xa tanh đắt tiền.
Eydie lôi khăn tay trong túi
ra áp lên miệng. “Cô là một kẻ trong đám Giáo hữu đó,” ả nói qua lớp lanh.
“Phải, tôi được nuôi dưỡng
như một thành viên của Ái hữu Hội.”
Ả lắc đầu nguầy nguậy. “Tôi
không tin. Tôi không tin. Em ghét anh, Christian.” Giọng ả rít lên thành tiếng
thét. “Em ghét anh, anh có nghe thấy không?”
Không hồi đáp. Maddy chẳng
nhìn xem gã còn ở đó không. Eydie lại bắt đầu thổn thức, lần này khẽ hơn, khăn
tay áp chặt vào mặt. Ả đẩy tay Maddy khỏi vai.
“Cô đạt được bằng cách nào?”
Đột nhiên ả hỏi.
Maddy ngồi trên bậc thang,
những ngón tay đan lại quanh đầu gối. “Đạt được?”
“Cô giăng bẫy anh ấy bằng
cách nào? Đừng có hòng dối trá tôi,” Eydie gào lên. “Em gái anh ấy là bạn tôi.
Cô ấy sẽ kể hết sự thật với tôi.” Ả đột nhiên túm váy lao xuống cầu thang như
thể ý nghĩ kia vừa thúc đẩy ả biến đau thương thành hành động. Đến chân cầu
thang, ả dừng lại rồi ném một cái nhìn ra sau, vượt qua Maddy. Một giây sau, ả
kéo mạng phủ kín mặt và biến vào tiền sảnh. Tiếng cửa trước đóng sầm lại, vang
vọng quanh gian sảnh.
Maddy ngồi trên cầu thang.
Nàng phải gắng sức trong từng hơi thở, cố ghìm giữ cơn run rẩy bắt nguồn từ dạ
dày và ráng xua nó khỏi từng đường gân thớ thịt của mình. Khi nghĩ mình đã có
thể kiểm soát tốt bản thân, nàng đứng dậy. Nàng quay người nhưng vốn đã biết
rằng gã không ở đó: nàng đã thấy điều ấy trên gương mặt Eydie.
Calvin lặng lẽ bước vào sảnh
từ cầu thang sau nhà. “Đó là lỗi của tôi, thưa bà chủ,” anh ta nói. “Đáng lẽ
tôi không được để cô ta qua cửa.”
“Calvin,” nàng nói bằng
giọng kim hầu như đã vượt khỏi tầm kiểm soát của mình. “Tôi cần áo choàng.”
“Thưa bà chủ…”
“Tôi cần đi ra ngoài. Tôi
phải ra ngoài.”
“Nhưng khu vườn…”
“Không.” Nàng bước về phía
trước của trước. “Ra khỏi đây.”
“Đợi một chút đã, thưa bà
chủ. Cần báo với Đức ông đã ạ.”
Nàng mở cửa. Không khí ẩm
lạnh tràn vào làm dịu đi đôi má nóng bỏng. Nàng không muốn đợi Calvin hay áo
choàng nữa mà lặng lẽ đóng cửa lại, bước xuống những bậc cấp trắng muốt và bắt
đầu đi về nhà mình.
Trong phòng thay đồ,
Christian nghe thấy tiếng cửa trước đóng sầm lại. Gã không động đậy hay ngó
xuống phố để nhìn Eydie rời đi. Gã đứng đơn độc ở giữa phòng, tiếng gào rú của
ả vẫn còn vang vọng bên tai.

