Thạch thảo trong cơn bão - Chương 06 phần 1

CHƯƠNG 6

Đười Ươi mặt đỏ và Maddy
điềm tĩnh Nói gì, tranh cãi qua lại líu ríu liến láu lắp bắp,
Christian không nghe được từ nào. Gã ngạc nhiên khi tay điều hành mọi việc, tên
béo lùn móng tay tỉa tót, mở khóa đẩy cửa ra, càng kinh ngạc hơn khi nàng bước
vào. Trông nàng hơi sợ hãi. Có lẽ nàng có đủ lí do để sợ, nhưng gã không thích
điều đó. Không làm đau không bao giờ làm đau phụ nữ chết tiệt!

Sau một khắc ngập ngừng,
nàng bước ngang qua phòng. Bàn tay nàng chìa ra làm gã giật mình, dường như nó
xuất hiện từ hư không - mọi thứ đều như vậy, cứ từ đâu nhảy lên trước mắt
gã, tiếng bật hơi đột nhiên thành âm thanh không biết - giấu mọi thứ -
nhảy ra ở đó không ở đó VÌ SAO!
Nó khiến gã nổi điên. Nó làm gã sợ. Gã
muốn mọi thứ ở yên một chỗ.

Gã nhìn nàng. Bắt tay, như
một con người, tay phải bắt tay phải - nhưng tay gã không cử động. Gã đứng đó
bất lực, cảm thấy mụ mị và nhục nhã, cứ mở rồi nắm các ngón bàn tay phải. Gã
nhìn vào mắt nàng, đần độn, không cử động, không thể giải thích nổi, thở
dốc, căng lên vì nỗ lực bắt cơ thể tuân theo ý chí.

Rồi nàng chộp lấy bàn tay
gã, nắm chặt, lắc lên lắc xuống.

Gã cảm thấy những ngón tay
của nàng trong tay mình, mềm mại và mát lạnh, giống như sương dâng lên phía xa,
gã biết gã muốn làm gì và có thể làm được. Một việc gì đó ga lăng hơn, gã đưa
tay nàng lên môi và áp một nụ hôn nhẹ nhàng vào đó, dịu dàng siết nhẹ ngón tay
nàng.

Trong trắng bà cô
ửng hồng nghiêm nghị đôi mắt đẹp
. Gã mỉm cười với nàng. Nàng liếm môi. Đười
Ươi lầm bầm vẻ quái gở. Christian lướt nhìn vượt qua nàng và những chấn song mà
thấy nét mặt tên hộ lí, nhận ra rằng gã đã khiêu khích y quá sức chịu đựng - và
rằng sẽ phải đến lúc gã phải trả giá.

Kẻ kia, thuốc máu
thầy xương... chết toi
- chỉ đứng đó, nom đang soi xét và ban ơn.
Christian nhận ra rằng gã đang bị thử. Gã chuyển sự chú ý lại phía Maddy, chăm
chú nhìn nàng, quyết định không làm hỏng cơ hội này. Đười Ươi ở ngoài, nàng ở
trong, đây là một tiến triển mà gã không thể để mất.

Khi nàng ra hiệu bảo gã ngồi
xuống, gã ngồi. Khi nàng đưa nước, gã uống. Khi nàng nói với gã, gã dán mắt vào
miệng nàng và cố gắng hiểu ý nghĩa của mớ âm thanh tuôn ra từ môi nàng.

Nhưng gã không hiểu nổi và
phát cáu. Mọi thứ đều khiến gã điên tiết, đã luôn như vậy kể từ khi gã bước ra
từ bóng tối và hoảng loạn kiệt sức trong một thế giới không ngôn ngữ, không bản
ngã; gã không tự điều khiển nổi; phút này qua phút khác gã bị trói buộc trong
cái khao khát tóm lấy thứ gì đó mà ném. Nhưng chẳng có gì để ném, họ đã lấy đi
mọi thứ có thể dịch chuyển trong gian phòng này - bé-Maddy nhìn gã với niềm
trông đợi dịu dàng và gã kịp nhớ lại mình không thể bốc hỏa lúc này.

Khi khay được đưa đến cùng
những thứ ghê tởm không nuốt nổi như trước, thịt cừu luộc và cơm tẻ, bánh nướng
và nước lúa mạch, gã ngồi đó nhìn nó rất lâu, trong thâm tâm phản đối, nổi
giận. Nàng đứng bên cạnh gã và cuối cùng cầm thìa lên.

Không.

Không. Việc này thì gã sẽ
không chịu.

Gã suýt nữa đã ném cả khay,
cả xúp và mọi thứ ra tận cửa. Suýt nữa. Thay vào đó, gã với đến chỗ nàng, nắm
lấy cổ tay nàng mà giữ yên, chỉ giữ thôi, và rồi cứ thế bình tĩnh hết mức mà gã
có thể đè nén, cho đến khi chiếc thìa trở lại trên khay.

Nàng buông thìa. Gã nhặt lên
xúc ăn thứ chất lỏng lõng bõng nhão nhoét hạ lưu của chúng nhìn xúc vật
vườn thí mẹ kiếp
! Rã nát tới tận đáy linh hồn, tràn đầy thịnh nộ đến nỗi
mỗi lần cố nuốt là một trận chiến. Nhưng gã vẫn làm. Gã làm để giữ nàng ở đây
và lăng mạ Đười Ươi bằng cách duy nhất mà gã nhận ra mình chưa làm.

Và đó là bài thử thách. Gã
đã qua. Lần đầu tiên kể từ khi ngơ ngác thức dậy sau liều thuốc mê mà người ta
dùng để đưa gã tới đây, gã ngồi xuống tự nguyện và ăn như một con người.

Đó là những gì họ sẽ thấy từ
bên ngoài.

Gã nghĩ về bàn ăn và đầu bếp
của mình ở nhà, những món ăn mà tên của chúng xa lạ trượt qua đầu gã, phi
lê... gàà xốt rượu vaang, sô cô la, cá hồồi nưướng... báánh mơơơ...

nhìn món xúp cừu nhờn mỡ mà muốn nôn ọe vì kinh tởm.

Nhưng khuôn mặt Maddy đang
bừng sáng, điều đó khiến gã vừa thấy cáu vừa vui lòng. Gã có thể tha thứ cho
nàng, gã đoán vậy, anh tôi mộc mạc không thể biết thứ tốt hơn bánh mì
khô.

Giáo hữu. Giáo hữu, phải, nhưng gã
không thể nói to từ đó ra, cũng chả thèm cố.

Gã đã vượt qua bài kiểm tra
khốn kiếp và chúng để nàng ở lại với gã, ngồi ngoài phòng. Cơ bắp run
rẩy yếu ớt...
sự kiệt sức bao trùm lấy gã, trói buộc gã. Gã dựa vào
chấn song, không muốn để nàng rời khỏi tầm nhìn. Nói chuyện... không
thể... Nói bé - Maddy... ở lại. Ở lại.

Ít nhất là đến tối, khi Đười
Ươi quay lại. Christian lo ngại về y, ráng không tạo cho y bất kì cớ nào tra
tấn gã, nằm xuống cái giường chật hẹp như một con chó biết điều. Chờ cơ hội của
mình... cả gã và Đười Ươi đều biết điều đó.

Buổi sáng, nàng lại đến cùng
với tên-chết-toi nói lắp bắp ghi sổ, có gì ở trong sổ? Toàn dối trá.
Dối trá. Sổ nghiên cứu. Lấy máu? Tắm? Chúa ơi cứu con.

Có thêm hai tên hộ lí đi
kèm, và gã biết rằng đến lúc tắm. Gã liếc Maddy một lần, chỉ một lần, dồn tất
cả khẩn cầu vào ánh mắt.

Nàng ban cho gã một nụ cười
trấn an.

Nàng không biết. Gã phải tin
rằng nàng không có khái niệm gì - và khi gã nghĩ về điều đó, gã không mong nàng
biết chúng có thể làm gì với gã.

Có ba tay hộ lí để đưa gã
đi, nhưng lần này gã tự phản ứng kiểm soát của mình, trấn áp chính mình. Gã cho
phép chúng buộc ống tay áo để cột tay gã - luôn là áo trói, nhưng nếu gã tỏ ra
bình tĩnh, chúng chẳng có lí do gì để dùng nó trước tên thầy y có móng tay cắt
tỉa gọn gàng. Christian biết. Gã đã quen với chuyện xích trói, một kẻ duy mỹ,
người có thể phân biệt những cấp độ hành xác ghê tởm, theo mức tăng dần: trùm
tay da, xiềng, ghế trói, áo trói, khung trói.

Gã không nhìn về phía Maddy
lần nào nữa. Bằng trí tưởng tượng, gã tự giải phóng mình khỏi chỗ này, đó là hi
vọng duy nhất, cách duy nhất để chịu đựng tiếp. Gã đi cùng với đám hộ lí xuống
cầu thang dẫn tới tầng hầm, để chúng đeo mặt nạ da lên mặt gã, cởi đồ của gã,
dẫn gã đi trong mù lòa và để gã đứng đó chờ đợi đằng đẵng, không bao giờ biết
khi nào thì sự kia đến, cho tới khi chúng đẩy gã ngã ngửa vào bồn tắm.

Đá! Đông cứng cóng
buốt nóng bỏng buốt nhói. Đá!

Chúng ấn gã xuống, hơn một
lần, dùng một thanh kim loại gác qua cổ gã để dấn đầu gã xuống. Lần thứ ba,
thanh kim loại ép gã dưới nước cho tới khi ngực gã bắt đầu thắt lại, bàn tay gã
nắm chặt và nỗi sợ hãi thực sự tràn qua gã - vừa lâu chừng đó. Và khi gã được
kéo lên, Đười Ươi cúi xuống, nhìn qua lỗ khoét trên mặt nạ, qua những dòng nước
giá buốt đang rỏ xuống, và nhe răng cười.

Christian trừng mắt lại. Mặt
nạ dính chặt vào miệng và mũi gã, ướt sũng, gã thở hổn hển vì lạnh, thân mình
gã run lên trong những cơn co thắt không khống chế nổi. Chúng kéo gã ra và gã
đứng đó run bần bật, nghe chúng đứng tán chuyện xung quanh gã, bị khóa chặt,
nước chảy thành dòng trên người, không thể thấy gì ngoài một khe sáng hẹp phía
trước gã.

Đười Ươi vừa nói gì đó ngay
phía sau Christian vừa vắt khăn lên vai gã. Christian lùi mạnh lại, quay lưng
chừng, huých vai và khuỷu tay vào người Đười Ươi. Thành bồn tắm cao chừng bằng
con bê tỏ ra hữu dụng trong trường hợp của Đười Ươi đúng y như với Christian
vừa nãy - gã hộ lí mất thăng bằng liền chộp lấy vai Christian, ngón tay trượt
trên làn da ướt khi Christian quay bước, và rồi một tiếng thét kèm tiếng tùm
cùng nước bắn tung tóe. Những giọt nước lạnh buốt bắn khắp chân Christian.

Hai kẻ kia thấy buồn cười.
Gian hầm vang vọng tiếng cười của chúng và tiếng nước bì bõm. Christian đứng
lặng, không mỉm cười phía sau mặt nạ - cá voi khổng lồ trơn trượt rơi
tõm mò mẫm.
Gã đứng yên khi nghe tiếng Đười Ươi đến sau gã, tong tỏng
và lép nhép trên sàn đá. Thanh sắt đập mạnh vào lưng gã, đau đớn bùng lên,
khiến gã không thở nổi, khiến gã mất thăng bằng - nhưng hai hộ lí đã kéo Đười
Ươi lại ngăn một trận đòn thực sự.

Bọn hộ lí, chúng tạo thành
một nhóm kiểm tra chéo lẫn nhau. Chúng có quy tắc tàn độc của riêng mình. Chúng
biết Đười Ươi đã nhấn gã xuống nước quá lâu. Và xét cho cùng thì Christian cũng
là một kẻ điên: nên mấy trò đùa của gã được tặc lưỡi cho qua.

Vậy nên Đười Ươi đi lau khô
người còn Christian trở lại phòng giam trong áo choàng xanh thậm chí không phải
của gã, khiến gã thấy phát tởm, và có Maddy phục vụ gã.

Ăn mặc như bần nông.

Christian nhìn đám quần áo
thô thiển được xếp sẵn cho gã.

Không,” gã nói. Gã
khoanh tay và mím môi, nghiến chặt răng để chúng khỏi va vào nhau lách cách,
căng thẳng cố chống lại cơn run rẩy lan khắp người khiến lưng gã đau thốn.

Nếu là Đười Ươi, y sẽ gọi
đồng bọn đến, cột gã lại ép mặc áo trói. Christian đợi xem Maddy sẽ làm gì, cố
gắng giấu cơn run đến cùng mỗi đợt hít sâu. Tóc gã sũng nước, gã lạnh đến tận
xương tủy. Gã không hề có ý định chống đối để Đười Ươi có cơ hội trở lại, gã vô
cùng khao khát bé-Maddy, vẻ điềm đạm và vóc dáng thẳng tắp khi nàng ngồi yên
trên ghế ngoài phòng gã: trắng... cứng... mũ... yên bình.

“Sai?” nàng hỏi.

Gã quắc mắc nhìn nàng. Sai? Sai,
ý nàng là vậy sao?

Quần áo tươm tất
kia!
Gã muốn gầm gừ. Không phải những thứ rác tưởi tệ hại này!

Gã chìa cái áo khoác ra,
muốn chỉ cho nàng những đường khâu kì quái, khuy khuyết lệch lẹo, nhưng gã
không làm nổi. Gã chỉ cái nắm áo, một lần nữa rối trí, bị kẹt giữa dự định và
hành động.

Gừ lên một tiếng trong cổ
họng, gã ném cái áo xuống. Cơn rùng mình giữ dội tràn qua gã.

“Sh’boh?” nàng nói. Nàng
chạm vào tay gã, ấp nó trong tay nàng, và gã không giữ cho mình đứng yên được
nữa, không thể giấu giếm những cơn run rẩy vì lạnh hay dồn nén ở lưng mỗi khi
hít vào. Gã giật tay lại và đến bên cửa sổ, nắm lấy những chấn song cơ hồ còn
ấm nóng so với hai lòng tay giá lạnh của gã.

Nàng đứng im lặng rất lâu
sau gã. Gã biết nàng có thể thấy cơn run - mà thấy thì có khác gì? Gã tì trán
vào chấn song và mặc cơn cóng buốt choán lấy mình.

Cần gạt điều khiển chuông
bằng đồng đã lỏng. Không có dây chuông ở đây, thật quá dễ dàng để đu người qua
dây chắn. Christian đã nghĩ đến chuyện đó, nhưng những gã kia còn cao tay hơn
gã nhiều. Tất cả là do chúng sắp đặt, chúng làm việc đó nhiều năm, một gã giám
sát cục mịch như Đười Ươi có khả năng siêu phàm để đoán trước được mọi kháng cự
mà đàn áp lại. Christian cao hơn, nhanh hơn, trẻ hơn; Chúa biết gã hi vọng mình
có nhiều chất xám hơn nữa - nhưng Đười Ươi biết mọi trò. Con dao cạo và tai nạn
trong nhà tắm kia là chiến thắng thực sự đầu tiên mà Christian giành được, còn
giờ thì lưng gã nhức nhối, co giật ở chỗ bị thanh sắt đánh vào, đau chết điếng
mỗi khi gã quay người.

Nghe thấy tiếng Đười Ươi
ngoài sảnh, gã liền thấy căng thẳng, bắt đầu một cơn run rẩy khác sâu trong
đường gân thớ thịt. Nhưng không có tiếng cửa sắt mở. Maddy nói gì đó, và Đười
Ươi ngần ngừ rồi dằn giọng càu nhàu. Tiếng chân y nện xuống sàn xa dần.

Christian nhìn quanh.
Bé-Maddy đang nhìn gã, hơi nhíu mày, cắn môi dưới. Bắt gặp ánh mắt gã, nàng mỉm
cười giản dị.

“Tôi vua goi than,” nàng
nói.

Goi than?

Nàng chỉ vào lò sưởi lạnh
ngắt, vòng tay ôm quanh người rồi rùng mình.

Than. Than, lửa,
phải rồi.
Chúng chưa từng làm việc đó trước đây, chỉ đốt lò sưởi vào ban đêm.

Gã ao ước có thể cảm ơn nàng
nhưng không nói nổi. Gã chỉ gật đầu.

Nàng nhặt cái áo khoác ở chỗ
gã thả rơi và đưa cho gã. Khi nàng chìa ra, gã đặt tay lên cổ áo được may rất
tồi, miết ngón tay lên đó, chỉ vào những khuyết áo xấu xí kia.

“Khong hieu,” nàng nói,
ngước nhìn gã với vẻ bất lực.

Gã nghiến răng và run
lên. Được rồi. Thử lại. Gã chạm vào ống tay áo của nàng, di
ngón trỏ lên dưới cánh tay nàng, nơi những mũi khâu bé xíu không lộ ra, gọn
gàng và trang nhã dù có thô mộc, vì cái váy đen và cổ áo trắng của nàng hoàn
toàn giản dị. Rồi gã di theo đúng đường đó lên cái áo khoác.

Nàng nhìn cánh tay mình rồi
lại nhìn cái áo. Nàng lắc đầu. “Tôi xin lỗi,” nàng nói. “Khong hieu.”

Gã bỏ cuộc, kéo cái áo từ
tay nàng và ra hiệu cho nàng lui để gã còn mặc đồ. Nhưng nàng vẫn đứng đó. Gã
nắm lấy một vai nàng, xoay người nàng đẩy ra cửa.

“Không,” nàng ngang bướng
đứng chôn chân không chịu đi và quay lại. “Anh phai mac do.”

Mặc đồ phải, đẩy cô
đi, bất cứ phụ nữ danh giá hiểu.
Nhưng nàng cứ bướng bỉnh đứng đó. Đười
Ươi bước tới lách cách cùng một xô than. Christian hơi lùi lại, tránh xa y, đề
phòng. Lửa được đốt lên, hai người nói líu ríu gì đó với nhau, Đười Ươi nhún
vai và gật đầu trước bất cứ lời nào của nàng, y chỉ ném về phía Christian cái
liếc xéo thận trọng và trung tính, đóng cánh cửa gỗ lại và rời đi, tách rời căn
phòng với hành lang bên ngoài.

Christian trợn mắt nhìn
nàng. Không nghĩ... vì Chúa không định mặc áo ở đây cô ta thấy!

Nhưng nàng làm vậy. Nàng đi
đến ngay cạnh gã rồi cầm lấy khuy áo rồi bắt đầu cởi ra như thể nàng vẫn làm
việc đó hằng ngày.

Christian chộp lấy cổ tay
nàng đẩy ra cùng tiếng kêu căm phẫn. Gã chỉ ra cửa và đẩy nhẹ nàng đi.

“Anh muon Lark?” nàng hỏi.

Gã thở một hơi thật sâu,
căng ra tìm từ. “Hừuu...”

Nàng dường như không nhận ra
hết chiều sâu nỗ lực của gã đối với mình, rằng gã đã đi xa tới mức cố nói
chuyện, cho phép nàng nghe thấy tiếng ú ớ của gã. “Lark?” nàng lại hỏi, đặt tay
lên cần gạt chuông.

Gã chợt nhận ra nàng định
gọi Đười Ươi. “Không!” Gã lắc đầu. “Không.”

“Y ta cua anh.” Nàng đặt tay
lên ngực. “Y ta rieng.”

Một cơn run rẩy mãnh liệt
xuyên qua gã. Gã giữ mình đứng ở khoảng cách an toàn với nàng.

“Y tá,” nàng nói. “Cua anh.
Y ta.”

Y tá.

Ồ, y tá chết bầm,
phải không?
Y tá của gã. Và chỉ vì nàng tưởng tượng mình là y tá, nàng nghĩ gã
sẽ để nàng lột đồ cho gã như thể gã là một đứa trẻ thiểu năng, phải không?

Maddy thầm thở phào khi nụ
cười mỉa mai quen thuộc xuất hiện ở khóe môi gã. Rõ ràng, gã đang thăm dò vị
trí của nàng, nếu Larkin cùng Edward quay lại thấy gã khoác áo choàng tắm đứng
yên, mọi sự trông như thể nàng không hề không chi phối được hoàn cảnh. Trong
khi sự công nhận của Edward với chức trách mới của nàng còn đầy mong manh, nàng
khôn cùng mong ước tránh bất cứ ấn tượng nào cho thấy Jervaulx đang trở nên khó
khống chế hơn khi chưa có nàng.

Việc luôn nhớ trong đầu rằng
gã hành động với lí trí của người trưởng thành khó hơn nàng tưởng khi điều đó
không hề rõ ràng trước mắt nàng. Sự thích thú với những đường may trên váy nàng
và áo ngoài của gã khi gã đứng đó run lên vì lạnh ngăn trở nàng, nàng ước có
thể mặc đồ ấm áp cho gã, giúp gã hong khô tóc bên lò sưởi, và đến tối, sau khi
Larkin đến thay nàng, nàng định nghiên cứu bản chất thật sự của liệu pháp tắm
rửa kia.

Lần này, khi nàng nhặt áo sơ
mi lên và đi tới, Jervaulx đứng im, mặc cho nàng chạm vào gã. Maddy đã mặc đó
cho cha mình cả ngàn lần, nàng có cách thức riêng của mình - một quy trình đòi
hỏi gã phải ngồi xuống, việc mà Jervaulx, dù nom hơi cau có, bỗng ngoan ngoãn
làm theo khi nàng ra hiệu về phía giường.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.