Duyên hề - Chương 93

Chương 93

Niệm Hề năm thứ tư tháng mười một,
thoáng cái đã gần đến cuối năm, Thủy Dạng Hề sống lại trở về đã hơn hai tháng.

Trong cung khắp nơi mai vàng nở rộ,
tuyết trắng thành đôi, một mảnh thế giới lạnh lẽo.

Thừa Kiền Điện

Đã ba ngày Cảnh Hề Đế tuyên bố bệnh
nặng, lại đóng cửa không ra, không gặp bất kỳ quan lại nào diện thánh. Ngoại
trừ Trương Thái y phụ trách trị liệu cùng Từ Công công phụ trách toàn bộ nội
vụ.

Ngoài phòng, băng lãnh như trước, phòng
trong, thế nhưng là tình cảm ấm áp hòa thuận vui vẻ. Một cành mai vàng độc
nhất, được cắm bình yên thong dong trên ngự án, thỉnh thoảng bay tới một làn
hương thơm lạnh lùng, làm cho người ta bất giác có ý nghĩ đổi mới hoàn toàn.

Trong điện, Nam Cung Ngự Cảnh ngồi
ngay ngắn trước án, một tay cầm bút lông, cúi người trước giấy Tuyên Thành,
linh động mà từ từ phác họa, vẻ mặc chuyên chú suy nghĩ không ai sánh bằng.
Không thấy một chút vẻ nào thể hiện là đang bệnh nặng.

Thủy Dạng Hề nhìn Nam Cung Ngự Cảnh
đang chuyên tâm vẽ tranh, mày cứ nhíu chặt lại, liền tiến lên đoạt cây bút
trong tay hắn ném sang một: “Thật vất vả mới thanh nhàn mấy ngày, sao lại cầm
bút lên rồi. Chàng an an ổn ổn nghỉ ngơi mấy ngày cho ta không được sao?” Ánh
mắt tức giận lướt qua khuôn mặt tươi cười của hắn.

“Ai, Hề Nhi càng ngày càng quản
nhiều hơn à nha. Vi phu chính là tuân mệnh, có điều đợi ta mang phần còn lại
của bức họa hoàn tất đã. Một bức họa đẹp như thế này không thể liền bị điểm này
mà hỏng đi, nàng xem có phải thế không?” Nói xong, lại lấy bút qua vùi đầu lên
họa.

“Chàng đang họa cái gì...” Thủy
Dạng Hề đi theo đến bên cạnh nhìn xem.

Lúc này, Nam Cung Ngự Cảnh chỉ
trong chốc lát đã đem bức họa hoàn thành nét sau cùng, thấy nàng tiếp cận đến
gần, ngược lại lấy họa đưa tới gần: “Hề Nhi đến xem, vi phu họa tốt hay không
tốt?” Vẻ mặt quả là tự đắc.

Thủy Dạng Hề nheo mắt liếc hắn,
tiến lại gần bức họa, mới nhìn qua, liền giật mình.

Bức họa kia thật đơn giản, chỉ có
một nữ tử, quần áo tử sam chói mắt, xinh đẹp đứng thẳng, hoàn toàn không hợp
với tình hình bối cảnh. Vậy mà nàng kia cư nhiên lại dám đem màu chói mắt này
mặc lên vài phần ý vị Bạch Liên xuất trần, mâu quang rõ ràng lãnh ngạo nhưng
lại đem phần diễm lệ kia dấu đi, chỉ còn một thân cao ngạo cùng ma mỵ.

Nhìn kỹ khuôn mặt, đôi mắt mờ ảo
như huyễn tựa hồ có chút quen thuộc, người này... Người này hình như đã gặp qua
ở đâu rồi? Khí chất như thế, làm cho người ta bất giác sinh ra một cỗ chỉ có
thể thưởng thức từ xa mà không thể có ý nghĩ khinh bạc nào.

“Ai vậy?” Ngữ khí bất giác có chút
vội vàng, trong lòng sớm đã bất tri bất giác pha lẫn bất mãn mà chưa nhận ra,
ánh mắt gắt gao khóa trụ Nam Cung Ngự Cảnh, dường như nếu hắn dám nói sai một
chữ, vậy kế tiếp chắc chắn bị nghiêm phạt.

“Ân?” Nam Cung Ngự Cảnh làm như
không phản ứng trở lại, nhìn nàng một cái, lập tức cười thần bí nói: “Hề Nhi
không biết sao? Này nha...” Âm cuối kéo dài, rất là khoe khoang nói, “Nàng
chính là nữ tử trọng yếu đối với sinh mệnh của ta, rời nàng, ta cũng sống không
nổi nữa. Hề Nhi biết không?”

Thủy Dạng Hề xiết chặt hai tay,
hung hăng trừng mắt hắn, uy hiếp nói: “Chàng còn nói sao?”

“Ha ha, vì cái gì không nói,” Nam
Cung Ngự Cảnh kéo bức họa qua, cẩn thận thổi thổi nét mực chưa khô, “Hề Nhi
không nhận biết nàng sao? Nàng chẳng lẽ không cảm thấy mắt của nàng với nàng ấy
rất giống sao? Còn có mũi này, mi này, miệng này, như thế giống nhau, Hề Nhi
cuối cùng vẫn không phát hiện ra sao?”

Thủy Dạng Hề sửng sốt, lại nhìn bức
họa kia liếc mắt một cái. Nam Cung Ngự Cảnh đưa tay đặt tại nơi ngực của nàng:
“Đã nhìn ra sao? Hiện tại có phải dễ chịu hay không?” Thanh âm trầm thấp mà dụ
hoặc.

“Là... Ta?” Nàng thốt ra tiếng hỏi.
Lúc nào, nàng lại có thần thái như thế, vì sao nàng lại không biết chứ? Nhớ lại
vừa rồi, nàng quả thật mà ghen tị một phen.

“Chàng hay lắm Nam Cung Ngự Cảnh,
dám trêu cợt ta.” Nói xong, tay đã muốn hướng đến mọi chỗ trên người hắn thọc
tới.

Cũng cong ngứa hết nửa ngày, rốt
cuộc lại không có nghe đến hắn bảo là nhột. Nàng có chút kỳ quái ngẩng đầu nhìn
hắn. Đã thấy vẻ mặt hắn cười xấu xa, hai tay rất nhanh ở trên người chính mình
loạn cong lên, nàng vốn là không chịu đươc nhột, mà Nam Cung Ngự Cảnh lại chọn
ngay cổ hoặc dưới nách nàng mà cong ngứa, nhất thời bị nhột, nàng cả người vô
lực, chỉ có thể cầu xin tha thứ.

“Ha ha, cong ta cũng nửa ngày, ta
cũng nên cong lại nàng. Nàng đem mọi người đều giống nàng sao, đều bị nhột sao?
Xem ta như thế nào trừng phạt nàng, nàng vậy mà không nhận ra chính mình trong
bức họa kia, còn oan uổng ta.” Nam Cung Ngự Cảnh vừa nói, trên tay càng không
ngừng tìm nơi nàng thả lỏng đề phòng.

“A, không dám, không còn dám nữa,
chàng tha ta đi.” Thủy Dạng Hề đã bị nhột đến không còn khí lực, cả người đều
xụi lơ đến trên người Nam Cung Ngự Cảnh mà cầu xin tha thứ.

“Tha cho nàng cũng được, bất quá
phải có cái gì bồi thường lại.” Xem nàng cầu xin tha thứ đến lợi hại, khuôn mặt
cũng vì cười đến quá mức mà trở nên đỏ lên. Nam Cung Ngự Cảnh thế này mới ngừng
hạ cái gọi là trừng phạt. Đổi lại hai tay vững vàng đem nàng cố định vào trong
ngực.

“Trừng phạt? n... Có thể ghi sổ
trước hay không, chờ ta nghĩ ra được sẽ nói cho chàng biết.” Thủy Dạng Hề mở to
đôi mắt vô tội cực kỳ thương cảm hỏi, biểu cảm kia, nhưng thật ra lại cùng lúc
Niên Niên làm nũng giống y chang. Làm người xem không khỏi đau lòng.

Nam Cung Ngự Cảnh lắc đầu, nhà hắn
như thế nào sẽ có ba bảo bối như vậy đây. Làm cho hắn muốn yêu thương đến trong
xương, dung hợp vào trong máu cũng không đủ.

Hắn cúi người ở môi nàng hôn lên,
nói: “Tốt, trước nhớ kỹ, chờ lúc ta cần nàng phải đáp ứng.”

Thủy Dạng Hề vui vẻ, vì đạt được
mục đích mà cười. Từ trong ngực hắn thoát ra, tùy ý rút ra giữa vài bức họa
cuộn tròn mở ra, mở ra từng bức.

Mỗi bức họa vừa xem qua đều đồng
dạng phong cách giống nhau. Hình ảnh ngắn gọn sạch sẽ, chỉ có một người, hoặc
đứng, hoặc nằm; hoặc cười, hoặc giận, hoặc múa, hoặc tĩnh. Một vài bức phong
vận mười phần, đơn giản nhưng lại vô cùng tinh tế. Nàng cũng không biết chính
nàng lại có nhiều tư thái cùng biểu cảm như vậy. Nên nói hắn so với chính mình
còn hiểu rõ quan tâm hơn bản thân mình sao?

Duy nhất một bức có lấy rừng cây
bạch quả làm bối cảnh vẽ. Trong tranh, nàng miễn cưỡng nằm ở trên võng, đôi mắt
khép hờ, một bộ dạng dương dương tự đắc. Xung quanh là lá cây bạch quả rơi dồn
dập như là một hồi “Diệp vũ”.

Nàng hơi kinh ngạc, bức họa này
phải là họa từ rất lâu rồi. Nàng có thể có thời gian nhàn nhã như vậy, trừ bỏ
mấy ngày nàng mới đến, cũng không có nữa. Khi đó, hắn không phải thực chán ghét
nàng sao? Nhìn một chút ngày tháng, thật là năm năm trước.

Tinh tế suy nghĩ một chút, đây phải
là lần đầu tiên nàng cùng hắn ở Bích Ba Đình ngày ấy.

Đang nghĩ ngợi, lại nghe Nam Cung
Ngự Cảnh nói: “Không sai, đây là bức họa đầu tiên ta vẽ nàng, cũng nhớ rõ ngày
đó nàng thiếu chút nữa đánh ta một cái tát đâu.” Hắn cười theo phía sau ôm lấy
nàng, ở bên tai nàng thấp giọng: “Mỗi lần nhớ nàng nghĩ đến không kềm chế được
thì, ta sẽ họa nàng. Chỉ họa nàng. Rốt cục đem nàng họa trở về bên cạnh ta.”

“Chờ sau khi sự tình nơi đây sáng
tỏ, chúng ta liền rời đi nơi này được không.” Thủy Dạng Hề đưa tay mình ôm lại
hắn.

“Tốt.” Hai tay gắt gao đem nàng
khảm ở trước ngực.

“Được chứ? Đừng nên nói được quá
nhanh, quốc gia của chàng đâu, con dân của chàng đâu?” Thủy Dạng Hề cười chọc
tức nói.

“Không phải còn có Niên Niên cùng
Tuyền Tuyền sao? Không thể để cho hai cái đứa nhóc cả ngày gây chuyện kia quá
tiện nghi.”

“A, chàng thảm rồi. Nếu mà để bọn
nhóc biết chàng như vậy đối với bọn họ, chàng không có an bình qua ngày đâu.”
Trong thanh âm sung sướng nhìn có chút hả hê khi người gặp họa.

Nam Cung Ngự Cảnh đang định nói
tiếp, đã thấy bóng người chợt lóe trước điện, một người áo xanh đã đứng ở trong
điện.

“Chủ thượng,” người áo xanh hướng
Nam Cung Ngự Cảnh bái nói.

“Hiện tại có bao nhiêu?” Nam Cung
Ngự Cảnh lôi kéo Thủy Dạng Hề ngồi ở tháp, lạnh lùng hỏi, thanh âm vang vọng
giữa điện mang theo một cỗ uy nghi.

“Năm vị đại thần, cũng không phải
đều là là họ Lâm, nhưng có hai vị từng học chung thầy với Lâm Trung Đường.”

“Ân,” Nam Cung Ngự Cảnh gật đầu,
lấy hành động trả lời. Người áo xanh thấy vậy, lập tức biến mất ở trong điện,
vô thanh vô thức như khi xuất hiện.

“Hề Nhi thấy thế nào?” Đợi người nọ
đi rồi, Nam Cung Ngự Cảnh mới không chút để ý đối Thủy Dạng Hề nói.

“Thái Hậu có khả năng là đã thiếu
kiên nhẫn.” Thủy Dạng Hề cười, đứng dậy đem bức hoạ cuộn tròn thu lại, “Có lẽ
trong chốc lát liền sẽ lại đây. Chúng ta theo kế hoạch làm việc, nếu đã biết
gốc gác của nàng, lần này sẽ đem nàng nhổ tận gốc, bứng tận tổ, làm cho nàng
vĩnh viễn không có ngày trở mình.” Giọng nói trong trẻo, nhưng lại mang theo sự
ngoan lệ.

Nàng dừng một chút, lại nói: “Bất
quá, Thái Hậu người này quỷ kế đa đoan. Chỉ nhìn lời nương ta nhắn lại liền
biết rõ một hai. Ta nghĩ không dễ dàng dính bẫy như vậy. Nhưng nàng trời sinh
tính đa nghi, nếu như đem điểm ấy hảo hảo tiến hành lợi dụng, tỉ mỉ bố trí, gậy
ông đập lưng ông, ta nghĩ là không khó.”

Cẩn thận đem toàn bộ bức hoạ cuộn
tròn nhất nhất bỏ vào vải buộc, có chút giả dối cười nói: “Bất quá, chuyện này
cũng phải nhìn hoàng đế bệ hạ chúng ta hành động như thế nào. Nhưng đừng học
theo phụ hoàng chàng, bị người ta đùa bỡn trên tay mà không nhận ra, chỉ hiểu ở
một bên đắc chí thì không xong.”

“Nàng đây nói chuyện a, khi nào thì
bỏ qua cho người khác, quả thật so với đao giết người còn lợi hơn.” Nam Cung
Ngự Cảnh lấy tay sủng nịch nhéo trên khóe miệng của nàng, không ngừng vuốt nhẹ.

“Bất quá nói đúng cũng không sai. Y
theo tin tức nàng đoạt được khi hồi cung lần trước, nghĩ đến phụ hoàng cùng
hoàng hậu ngày xưa nay đều là một quân cờ của lẫn nhau mà thôi, không may đương
sự cũng không tự nhận ra, chỉ trầm mê trong kế hoạch của chính mình. Tính đến
cùng, chung quy là quên đi mà đưa chính mình tham dự vào trong.” Nam Cung Ngự
Cảnh thở dài nói, trong lòng không khỏi trầm xuống vài phần. Thế gian này người
ta vì hai chữ danh lợi quả nhiên là có thể dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào.

Thủy Dạng Hề cười cười, cũng không
nói tiếp. Không sai, cái chết của Mộc Tư Khê, cũng không phải nhân tố đơn
thuần. Nếu tỉ mỉ mà xem xét, thì Nam Cung Liệt, hoàng hậu cùng Thủy Mộc Vân đều
có phần trong đó.

Nhi nữ nhà Mộc Phủ nhiều thế hệ làm
hậu, đây là do tổ tiên Thiên Mị Vương triều sớm định ra quy củ. Mộc Phủ cũng
bởi vậy mà phồn thịnh trở thành nhất đại thế gia, quyền thế không dưới đương
triều Thừa tướng. Hoàng đế sớm có khúc mắc trong lòng, thầm nghĩ tìm một cơ hội
chỗ giải quyết mối lo, để tránh uy hiếp đến hoàng quyền của hắn.

Mà nhi nữ Lâm gia vào cung, sợ bí
mật chính mình bị bại lộ, cũng muốn đẩy toàn bộ Mộc Phủ vào chỗ chết. Điểm ấy
trái lại làm cho hai người có dã tâm không mưu mà hợp. Mà hai bên lại nhượng bộ
lẫn nhau không nói ra làm cho hai người tự cho là đúng. Một người ở ngoài sáng,
một người ở trong tối, hoàng hậu ngoài sáng ngầm đối Mộc phủ xuống tay, Hoàng
thượng một bên mở mắt, một bên nhắm mắt, không can thiệp vào. Toàn bộ Mộc Phủ
phút chốc đã bị hai người lòng lang dạ sói này hóa thành hư ảo.

Mà hai người như thế thấy cũng chưa
đủ, diệt cỏ sẽ diệt tận gốc cũng chỉ có hai người giống bọn họ nhẫn tâm như thế
mới có thể làm được, cho dù trưởng nữ Mộc gia đã gả đi làm Thừa tướng phu nhân
cũng muốn nghĩ cách trừ bỏ. Mà Thủy Mộc Vân trong lúc đó, có lẽ chính là sắm
vai một nhân vật đồng lõa. Vẫn chưa tận ngoài khả năng bảo hộ thê tử kết tóc
của mình, chính là một mặt nhường nhịn, chẳng những nghe theo an bài trong cung
mà thản nhiên, còn đối với thê tử kết tóc chẳng quan tâm. Có lẽ, đây là lý do
tại sao bài thơ ai oán kia lại tồn tại. Khuê oán thi trung oán, có lẽ chính là
vì thế đi.

Thủy Dạng Hề nghĩ đến đây, bất giác
có chút sinh khí. Mộc Tư Khê xác nhận là quá yêu Thủy Mộc Vân, yêu đến có thể
đem tấm chân tình của cậu hoàn toàn không để ý, yêu đến biết rõ là chết mà lại
vì nghĩa không chùn bước, yêu đến tin vào tình yêu giả dối là tốt đẹp, để đổi
lấy cuối cùng hương tiêu ngọc vẫn không rõ. Quả thật là vô cùng thê thảm.

Cũng khó trách, thảo nào ngày ấy tứ
phu nhân lại nói: “Ngay cả Khê Tỷ tỷ cũng như thế này, huống chi là ta.”

Nguyên lai “Hề” này cũng chính là
“Khê”. Thủy Mộc Vân đối Mộc Tư Khê có thể nói là từng có tình, vì trung với
Hoàng thượng, vì con đường làm quan, mà hắn vẫn có thể buông tha, huống chi
chẳng qua đối nàng có chút sủng ái mà thôi.

Mộc Tư Khê khi còn sống xem như
thật đáng thương, nhưng quả thực là rất vĩ đại. Nàng đem nữ nhi của nàng bảo hộ
rất khá, lấy sức lực còn sót lại của mình, làm cho nàng hoàn hảo không tổn hao
gì lớn lên. Tuy rằng có thể đã từng chịu qua sự khinh khi, nhưng chung quy bình
an. Mà cuối đời, Thủy Hề nàng, lại thay mặt nữ nhi nàng hảo hảo sống sót.

Nay chân tướng rõ ràng, hoàng đế
Nam Cung Liệt sau hai năm thoái vị đã trúng bách hoa hồng quật mà băng hà. Còn
lại địch nhân cuối cùng cũng chỉ có đương kim Thái Hậu. Một trận chiến sau cùng
này cuối cùng cũng đã khai hỏa.

Lần này, nàng nhất định phải làm
cho nữ nhi Lâm gia kia trọn đời không thể trở mình.

Cửa điện chi nha một tiếng bị mở
ra. Trương thái y đang cầm một cái hộp khẽ bước đến.

“Hoàng Thượng, tới giờ uống thuốc
rồi.”

“Trương ái khanh thời gian gần đây
đều ân cần, ngày ngày đều đưa thuốc đến. Trẫm đã nhiều ngày thật sự tốt hơn
rồi, độc kia tựa hồ không có dấu hiệu tái phát.” Nam Cung Ngự Cảnh tiếp nhận
dược hoàn, rất là quen thuộc mà nuốt xuống.

“Tất cả cũng vì Hoàng Thượng tốt.
Đương nhiên cũng có che đậy hiểu biết của nhiều người.” Trương thái y thần bí
nói.

Mấy người cực kỳ ăn ý nhìn nhau
cười.

Mà Thủy Dạng Hề giữa lúm đồng tiền
lại lộ ra vài phần lo lắng nồng đậm. Nàng cùng Trương thái y mười ngày giao ước
đã qua ba ngày, nàng nay chỉ còn thời gian năm ngày. Nhưng mà, nàng còn không
tìm được nơi giam giữ cậu, trong lòng không khỏi lo lắng. Vô luận như thế nào
nàng cũng không có thể làm cho Nam Cung Ngự Cảnh có điều bất trắc, tuyệt đối
không thể.

“Chủ thượng,” một thân áo trắng
bạch hộ pháp đột nhiên xuất hiện ở trong điện, “Thái Hậu đang hướng bên này đi
tới rồi.”

“Quả nhiên là thiếu kiên nhẫn. Chỉ
sợ nàng không đến chứ.” Nam Cung Ngự Cảnh vỗ tay nói.

“Trương thái y, mau,” Thủy Dạng Hề
hướng về người đứng thẳng dưới điện kêu lên

“Dạ.” Trương thái y lập tức từ
trong tay áo xuất ra ngân châm, ở một huyệt vị nào đó trên lưng Nam Cung Ngự
Cảnh đâm một chút.

Chỉ nghe Nam Cung Ngự Cảnh kêu một
tiếng đau đớn, sắc mặt lập tức trắng bệch, thật đúng là giống như một người bị
bệnh lâu năm không khỏi. Thủy Dạng Hề đỡ hắn tới sau giường, liền ẩn đi. Trước
mắt còn không thể cho bà ta biết là nàng vẫn chưa chết, nếu không sẽ có khả
năng thất bại trong gang tấc.

Hết thảy sau khi an bày thỏa đáng,
quả nhiên nghe được thanh âm Từ công công bên ngoài lớn tiếng hành lễ.

“Lão nô tham kiến Thái Hậu nương
nương, nương nương thiên tuế thiên thiên tuế.” Tiếng nói vang dội có thể sánh
bằng chuông lớn, nghe được Thủy Dạng Hề thật muốn bật cười.

“Ân. Bản cung muốn gặp Hoàng
Thượng.”

“Dạ nhưng... Dạ nhưng Hoàng thượng
bảo là sinh bệnh đã nhiều ngày không muốn thấy bất luận kẻ nào.” Chao ôi, trong
cung này quyền thế nhất là trên thân hai người, xui xẻo nhất chính là hạ nhân
bọn họ rồi, không phải người nào cũng may mắn. Hoàng Thượng sớm phân phó, nếu
là Thái Hậu tới gặp, chỉ cần có thể ngăn chặn cứ ngăn chặn, không thể cứ để cho
nàng tùy tiện tiến vào. Hắn là cẩn thận tuân theo Hoàng Thượng phân phó, hãy
nhìn khuôn mặt hung ác kia của Thái Hậu, thực sợ nàng một cái mất hứng làm cho
mạng nhỏ hắn cứ như vậy mà không còn.

“Tên hèn mạt này, bản cung mà ngươi
cũng dám ngăn sao?” Quả nhiên là nhiều năm cầm quyền, chỉ dựa vào một câu nói
thôi đã có thể khiến người ta theo lòng bàn chân run lên. Cũng câu nói này mà
xuất phát từ miệng hắn thì mất đi mấy phần uy nghiêm.

“Ách... Lão nô... Lão nô liền đi
thông báo.”

Không chờ Từ công công tiến vào,
bên trong đã truyền đến tiếng Nam Cung Ngự Cảnh ho khan, tuy rằng là giả, nhưng
nghe lại khiến người ta lo lắng. Làm cho người ta không thể không tin tưởng hắn
thật sự bệnh nặng.

“Để cho nàng vào.” Một câu không
lạnh không nhạt trong lời nói, làm như mất sức lực thật lớn mới nói được.

Từ Công công nghe thấy âm thanh,
lúc này mới đem cửa mở, đứng ở một bên. Thái Hậu đối hắn cười lạnh một tiếng,
liền kéo bước chân lảo đảo mà đi vào. Vẫn chưa dừng lại ở trên điện, nhắm thẳng
hướng nội thất mà đi.

“Nhi thần thỉnh an mẫu hậu.” Mới
vừa đi đến cửa nội thất, nhưng là bị Nam Cung Ngự Cảnh ngăn cản lại.

“Hoàng nhi không cần đa lễ, nếu
thân mình không tốt, vì sao không nghỉ ngơi cho tốt?” Nói xong sẽ đi dìu hắn,
một đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm mặt Nam Cung Ngự Cảnh, dường như đang thận
trọng xem xét là hắn đến tột cùng có bệnh nguy kịch như lời đồn đãi hay không.
Nếu quả thực như thế, với nàng đương nhiên trăm lợi mà không hại, nếu không
phải, việc này liền phải được bàn bạc.

“Khụ khụ...” Nam Cung Ngự Cảnh lại
ho khan vài tiếng, “Trẫm không có việc gì, chẳng qua là có chút bệnh thương hàn
ho khan thôi. Mẫu hậu không cần lo lắng.” Nam Cung Ngự Cảnh né qua sự nâng đỡ
của nàng, nhắm thẳng trước điện đi đến. Nhưng bước đi lại tập tễnh không đồng
đều, mặc hắn tưởng như thế nào che giấu cũng chẳng thấm vào đâu.

Trước đống tấu chương liền ngồi
xuống, tiện tay cầm bản tấu chương, trên mặt lại nở ra một chút ý cười cùng vẻ
mặt trắng bệch hoàn toàn không hợp.

Thái Hậu hồ nghi nhìn bóng dáng
hắn, hí mắt, xem ra quả thật là bệnh nặng. Trong mắt nàng hiện lên một tia ác
độc, bước nhanh tiến lên đoạt tấu chương trong tay hắn: “Nhìn ngươi xem, ngay
cả bước đi cũng lảo đảo, còn tỏ ra kiên cường cái gì. Mặt trắng có thể so với
tuyết rồi, như thế nào lại không biết hảo hảo nghỉ ngơi, tấu chương này đợi
thân thể tốt hơn xem cũng như nhau.”

Nam Cung Ngự Cảnh cười lạnh một
tiếng, thẳng tắp nhìn Thái Hậu, ánh mắt lạnh như băng, đùa cợt nói: “Mẫu hậu
nay thấy nhi thần còn có thể rời giường có phải hay không thực thất vọng a.
Người không phải là cho rằng ta đã muốn bị độc kia tra tấn sắp chết, đặc biệt
đến xem kết quả cuối cùng là...” Nói còn chưa hết, lại là một trận ho khan tê
tâm liệt phế.

Thái Hậu nhìn toàn bộ thân mình Nam
Cung Ngự Cảnh gần như cúi gập xuống, khóe miệng gợi lên một chút đắc ý. Nhiều
lần độc phát có thể sống đến bây giờ, hắn vẫn là người đầu tiên. Bất quá hiện
tại xem ra, quả nhiên lúc dầu hết đèn tắt rồi.

“A, hoàng nhi sao lại nói lời ấy
làm chi. Nếu hoàng nhi không việc gì, vậy ai gia cũng an tâm. Ta hiện tại không
làm phiền hoàng nhi nghỉ ngơi.” Lời của nàng vừa chuyển, nhất thời sửa lại hình
tượng từ mẫu vừa rồi, lãnh đạm giống như người xa lạ.

Thời điểm sau khi Thái hậu ra ngoài,
hai người trong phòng ngoài mới xuất hiện.

Chỉ nghe Nam Cung Ngự Cảnh cười
hỏi: “Cảm thấy nàng sẽ tin bao nhiên phần?”

“Năm phần,” Trương Thái y nếu có
chút suy nghĩ mà đáp.

Nam Cung Ngự Cảnh đem ánh mắt điều
hướng về phía Thủy Dạng Hề. “Tám phần,” nàng cau mày nói khẳng định.

“Dùng cái gì có thể khẳng định?”
Trương thái y vội hỏi.

“Đoán,” Thủy Dạng Hề cười,” Nàng
vốn là vì tận mắt xác định thật giả mà đến. Nếu nàng thực thấy Hoàng Thượng nằm
trên giường không dậy nổi, khả năng sẽ không tin tưởng nửa phần. Ngược lại
giống như vừa mới rồi, rõ ràng bệnh ngay cả bước đi cũng thành vấn đề, lại nghe
thấy nàng đến thì vẫn kéo thân thể đang mang bệnh của mình phải gắng đạt được
hoàn hảo, như vậy nàng xem mới phù hợp với tính cách Nam Cung Ngự Cảnh.

“Muốn che giấu, mà biểu hiện hết ra
ngoài lại càng không thể tin tưởng, ngược lại bị che giấu kia mới là thật. Nàng
vốn là đa nghi, đối với sự việc đơn giản, nàng sẽ nghĩ đến phức tạp. Cho nên,
ta cảm thấy nàng tin tám phần có thừa. Mà còn lại hai phần, không phải không
tin, mà là vì lưu đường lui cho chính mình.”

“Ân,” Nam Cung Ngự Cảnh gật gật
đầu, “Hề Nhi nói rất là có lý. Bất quá, chúng ta cũng không có chậm trễ, lần
này nhất định phải đem hai phần còn sót lại của nàng cũng đập tan sạch sẽ.”

Thủy Dạng Hề gắt gao nắm lấy tay
hắn, nghiêm túc mà gằn từng chữ: “Đương nhiên, người thương tổn chàng ta đều
không buông tha.”

“Lạch cạch,” cửa lại một lần bị lực
đẩy mạnh ra. Từ công công run rẩy mà đi vào: “Hoàng... Hoàng Thượng, nương
nương, tiểu hoàng tử và tiểu công chúa cùng Hạo thiếu gia ở ngự hoa viên đánh
nhau...”

“Cái gì?” Thủy Dạng Hề vừa nghe,
trái lại nóng nảy, “Hai cái tiểu quỷ này hở là gây chuyện cho ta, xem ta đập
nát mông bọn họ không.”

Đang nói, người liền hướng ngự hoa
viên mà đi.

Nơi này, Nam Cung Ngự Cảnh cùng
Trương thái y cũng vội vàng theo sau.

Báo cáo nội dung xấu