Duyên hề - Chương 46

Chương 46

Thủy Dạng Hề một bên gắt gao túm
chặt lấy tay của Nam Cung Ngự Cảnh, một bên tập trung tinh thần chú ý đến trận
đánh nhau ở phía trước. Nàng không khỏi ngưng mày suy nghĩ, công phu của Thịnh
Hạ quốc thái tử tựa hồ đã tăng lên, nàng nhớ rõ lúc hắn cùng mình giao thủ,
công phu cũng không giỏi, và cũng không linh hoạt như vậy.

Chắc không phải sau khi thấy nàng,
hắn đã nghĩ đến chuyện lợi dụng nàng nên mới đánh như thế? Nghĩ đến đây, trong
lòng lại không tránh được một trận hứng thú, có lẽ như vậy, mới không uổng công
danh tiếng thái tử của hắn chứ, nếu không, hắn ta thật rất vô năng. Một tia
lạnh lùng trào phúng xẹt qua khóe miệng của nàng.

Nam Cung Ngự Cảnh thấy Thủy Dạng Hề
gắt gao túm lấy tay hắn, không khỏi nhớ tới tình cảnh buổi sáng hôm nay Thủy
Dạng Hề làm ấm tay cho hắn, nên tức giận trong lòng đã muốn tắt hơn phân nửa.
Đầu óc cũng bình tĩnh lại.

Quả thật, đường đường Thịnh Hạ quốc
thái tử, sao lại đột nhiên xuất hiện đến tân nương của người khác? Nếu không
phải yêu tân nương đến tận xương tuỷ, thì nhất định hắn đang có một âm mưu lớn.
Hiển nhiên, lý do đầu tiên là không có khả năng xảy ra.

“Hề Nhi có ý kiến gì không?” Nam
Cung Ngự Cảnh cười hỏi, hắn đã muốn khôi phục lại bộ dáng thường ngày, trên mặt
luôn mang theo nụ cười châm biếm lành lạnh.

Thủy Dạng Hề lắc đầu, thật lòng
nói: “Không nghĩ ra hắn có quan hệ như thế nào với nhị phu nhân chứ?”

Nam Cung Ngự Cảnh sửng sốt: “Chuyện
này liên quan gì đến nhị phu nhân?”

Thủy Dạng Hề liếc trắng mắt, nói: “Nhị
phu nhân bất mãn vì...” Nàng còn chưa nói xong, liền thấy có chỗ không thích
hợp, nàng đã quá chủ quan khi nhận định quan hệ nhân quả trong chuyện này. Nhị
phu nhân bất mãn việc gả Thủy Dạng Tình cho một nhạc sĩ trong triều, cho nên
cùng Thịnh Hạ quốc thái tử liên minh, cướp đi Thủy Dạng Hề, điều này nói như
thế nào nghe cũng không thông. Chẳng lẽ, bên trong chuyện này vẫn còn có người
khác nữa? Thủy Dạng Hề chính hí mắt ngưng thần nghĩ.

Lúc này, vừa lúc Thủy Mộc Vân nhận
được thông báo nên vội vàng từ trong phủ chạy ra. Nhị phu nhân Lưu Yên Nhiên
vừa thấy Thủy Dạng Tình đang đứng ở trung tâm của trận đánh, mỗi bên đều muốn
đoạt nàng, mắt thấy Thủy Dạng Tình sắp bị cướp đi liền bất chấp mọi chuyện nhào
ra ngoài, cũng may có người kịp thời ngăn cản nàng.

Thủy Dạng Hề thấy vậy, càng thêm
không hiểu. Điều này nói rõ, nhị phu nhân cùng người đến cướp tân nương không
có quan hệ gì, nếu không nàng ta cũng sẽ không khẩn trương như vậy. Có lẽ, là
do nàng suy đoán sai lầm, đánh giá quá cao hành động của nhị phu nhân. Tuy có
bất mãn, nhưng lại không phát triển đến trình độ phản kháng. Như vậy, chuyện
Thịnh Hạ quốc thái tử muốn cướp đi tân nương, nhất định là không đơn giản.

Ai, thật phức tạp quá, như thế nào
lại trở thành vụ án không có đầu mối nữa rồi.

Nam Cung Ngự Cảnh thấy Thủy Dạng Hề
mới nói có một nửa, thì không nói tiếp, nên liền hỏi: “Hề Nhi, làm sao vậy?”

“Không, là ta suy đoán sai lầm rồi.”
một câu đơn giản qua loa tắc trách giải thích cho xong. Vì nàng cũng không muôn
đem chuyện đêm đó bị ám sát nói ra, làm thế không may sẽ bị một phen quản thúc
nữa.

Thủy Mộc Vân vừa thấy đối phương
rất muốn đoạt đi Thủy Dạng Tình, mặc dù không biết mục đích là gì, nhưng việc
này trăm ngàn lần cũng phải ngăn cản. Nên quay qua những người đang đứng ờ bên
cạnh quát: “Sao lại thế này, còn không mau đi hỗ trợ?”

Mọi người vừa nghe thấy, thì không
ngừng chen chúc đi lên. Nhưng cao thủ so chiêu, làm sao mà những tiểu lâu la
này có thể thấu hiểu được, chỉ thấy không quá nhất thời nửa khắc, liền bị cái
roi kia đánh cho hoa rơi nước chảy, bỏ chạy tán loạn, kêu la ầm ĩ.

Thủy Giác Hiên hướng Thủy Dạng Hề
nhìn một cái để hỏi ý. Thủy Dạng Hề chỉ đối với hắn lắc lắc đầu. Quan sát thêm
một hồi đã.

Thủy Dạng Hề quả thật là ôm tâm lý
xem trận đánh nhau này. Người ta ở trên kia đánh nhau liều sống liều chết, còn
nàng lúc này lại nhàn nhã, không có biện pháp, tính lạnh bạc là trời cho, cùng
nàng không quan hệ, nên cho tới bây giờ chỉ đứng xem rồi thôi. Nàng cho tới bây
giờ cũng chỉ nghĩ đến lợi hại cho chính mình mà thôi.

Nàng biết, hôn lễ của Thủy Dạng
Tình liên quan đến kế hoạch của hoàng đế Nam Cung Liệt, nhưng mà Thịnh Hạ quốc
thái tử cùng công chúa trực tiếp đến chọn phò mã, không cần nghĩ cũng biết là
có lòng muốn phá hỏng kế hoạch. Lúc này Thủy Dạng Hề tâm tình rất tốt. Một tay
chống hàm dưới, bộ dáng như đang xem kịch vui.

Nàng cùng Thịnh Hạ quốc thái tử còn
có một đoạn ân oán chưa xong, không bằng nương theo lần này để biết rõ. Xem đến
tột cùng hắn sử dụng hoa chiêu gì đây.

Nghĩ vậy nàng không khỏi nhìn Nam
Cung Ngự Cảnh, nói: “Có thích trò chơi mèo vờn chuột hay không?”

Nam Cung Ngự Cảnh hai mắt chợt lóe
một chút, lúc này cười như hiểu rõ: “Hề Nhi quả thực tinh quái.”

Chợt nghe Thủy Mộc Vân nói: “Hiên
nhi, sao ngươi không đi hỗ trợ? Tốt xấu gì cũng là nhị tỷ của ngươi.” Hắn chưa
bao giờ cảm thấy mệt đến vậy, thật đúng là muốn điều một đội ám vệ ra, trực
tiếp đem hai người kia giải quyết cho xong. Chẳng qua, nhìn thấy ở nơi này đầu
người, nên đành từ bỏ.

Không đợi Thủy Giác Hiên trả lời,
Thủy Dạng Hề đã cất cao giọng nói: “Phu quân, hay là ngươi đi đi. Tốt xấu gì,
nàng cũng là nhị muội của ta.” Nói xong, còn giảo hoạt cười.

Vì Thủy Dạng Hề nhìn qua mấy người
đang đánh nhau, biết nhạc sĩ kia sắp bại trận, chỉ khoản mấy chiêu nữa thôi. Nên
Thủy Dạng Hề cố ý nói lớn tiếng lên, kì thực là cảnh cáo mấy người đang đánh
nhau kia. Quả nhiên, trong nháy mắt, liền thấy thái tử Thịnh Hạ quốc tung ra
chiêu thức ngoan tuyệt sắc bén không ít, càng thêm tốc chiến tốc thắng.

Liên tục tung ra ba cái kiếm quyết,
hướng tới trán, trái tim, thiên trung của nhạc sĩ đâm tới, mà nhạc sĩ thì không
địch lại, chỉ phải hướng ra sau tránh đi. Mà Thịnh Hạ quốc công chúa thấy thế,
vung roi một cái, liền đem Thủy Dạng Tình cuốn lấy. Trong chớp mắt, hai người
đã biến mất ở trong tầm mắt của mọi người.

Nam Cung Ngự Cảnh vào lúc này, cũng
phi thân đuổi theo.

Thủy Dạng Hề nhìn thân ảnh của hắn,
nhíu nhíu mày, hắn đang sử dụng khinh công mèo ba chân, có thể đuổi theo kịp
mới là lạ.

“Tỷ tỷ chớ lo lắng. Võ nghệ của Tam
hoàng tử, không có mấy người biết.” Thủy Giác Hiên không biết khi nào thì xuất
hiện ở bên người của Thủy Dạng Hề, hắn căn bản không biết chuyện Thủy Dạng Hề
biết võ công, chẳng qua, hắn nhìn thấy nàng cau mày, cho là nàng bất mãn đối
với việc Nam Cung Ngự Cảnh vừa mới thi triển khinh công, nên nghĩ, cần phải
giải thích một chút.

Thủy Dạng Hề vừa nghe thấy, lúc này
mới lĩnh ngộ lại đây. Nguyên lai, không có bao nhiêu người nhìn thấy võ công
thật sự của Nam Cung Ngự Cảnh. Hắn giấu giếm cũng thật giỏi.

Thủy Dạng Hề cười cười, đối với
Thủy Mộc Vân nói: “Phụ thân yên tâm, nói vậy phu quân nhất định là có thể đuổi
kịp.” Nàng cảm thấy hiện tại nàng nên nói cái gì đó, cho nên mới không đầu
không đuôi nói một câu như vậy.

Thủy Mộc Vân chẳng những không
thoải mái được, ngược lại sắc mặt càng thêm ngưng trọng. Lúc này hắn xoay người
đi vào tướng phủ, sau đó liền một mình vào thư phòng, giống như đã chịu đả kích
rất lớn.

Bất quá, có ai mà tin tưởng chứ,
chỉ một chuyện nhỏ như vậy, đường đường là tướng gia mà có thể bị doạ sao? Thủy
Dạng Hề nhìn thân ảnh biến mất của Thủy Mộc Vân, nụ cười của nàng càng có chút
ý vị thâm trường, có lẽ, lần này có thể đem tất cả bí ẩn ở trong lòng đều giải
được, vậy là cuối cùng nàng cũng có thể trả lại công đạo đối với chủ nhân thân
thể này.

Quay đầu một lần nữa nhìn những
người khác, biểu tình trên mặt mọi người đều là không giống nhau. Hoặc bi
thương, hoặc tiếc hận, hoặc vô vị, hoặc chết lặng thậm chí còn có kẻ vui sướng
khi người gặp họa. Nhìn thấy vậy Thủy Dạng Hề không khỏi trào phúng cười. Đây
chính là cái gọi là thế nhân.

Trốn ở trong góc phòng, lẳng lặng
nhìn mọi người, là ham mê của nàng. Nhiều năm qua, đã trở thành thói quen. Con
người ở trong mắt mắt nàng, là người mà cũng không phải là người. Chỉ vì, mỗi
lần nàng đều đem người ta nhìn thấu hết, cũng bởi vì vậy, nàng đã bỏ lỡ thiệt
nhiều điều tốt đẹp trên đời. Có lẽ, đây là cái giá phải trả cho việc quá lý
trí.

Thủy Dạng Hề cố định lại tầm mắt
nhìn bề phía nhạc sĩ, trên mặt của hắn không có biểu tình dư thừa nào, vẫn thản
nhiên như trước, trải qua một phen đánh nhau, mà quần áo lại không chút hỗn
độn. Điều này không thể không nói công phu của hắn cực tốt.

Thủy Dạng Hề cười cười, đi tiến đến
gần: “Công tử quả nhiên là có bản lĩnh, hôm nay vừa thấy, thật rất bội phục.
Không chỉ có một tay đàn cầm tuyệt hảo, lại có được một thân võ nghệ khiến
người ta phải hâm mộ. Đưa mắt nhìn trong thiên hạ, sợ là sẽ tìm không ra mấy
người.”

Hắn cũng chấp tay lại nói: “Tam
Hoàng phi quá khen. Hay là... Tam Hoàng phi cũng hiểu được võ nghệ?” Hắn nhớ
tới đêm hôm đó, vũ đạo nhất tuyệt thiên hạ của nàng, nếu không có nội lực thật
sự thì không thể nào làm nổi. Nên trong giọng nói, cũng không quá quả quyết chỉ
mang theo chút cẩn thận mà thôi.

Thủy Dạng Hề tất nhiên là nghe
xong, nụ cười không khỏi càng thêm sâu xa. Lắc lắc đầu nói: “Không, sẽ không. Bất
quá, ta cũng biết xem...” Những lời này nói ra ý tứ rất mịt mờ. Nhưng nghe vào
trong tai đối phương, tất nhiên sẽ hiểu được phi thường.

Chỉ thấy đôi mắt của nhạc sĩ kia
hơi gợn sóng, trong mắt sát khí chợt lóe lên rồi biến mất. Nữ tử này quả nhiên
không đơn giản, chỉ thản nhiên nói một câu, nàng biết xem, liền đem chuyện mà
bao nhiêu võ lâm cao thủ đều không dễ làm được, đơn giản hóa nó đi. Hơn nữa
trong giọng nói chắc chắc và tự tin, làm cho người ta phải tin phục, rằng nàng
không nói dối.

Thủy Dạng Hề không có buông tha sát
khí vừa loé trong mắt hắn, quả nhiên càng là hạng người nhìn giống như bình
thường, thì từ trong xương lại càng là có điều khiến cho người ta sợ hãi. Khi
hắn vừa ra tay nàng liền nhìn ra, hắn chỉ thủ chứ không tấn công, hơn nữa lại
cố tình làm cho người ta nhìn thấy giống như hắn đang liều mạng toàn lực để ứng
phó, bởi vậy có thể thấy võ nghệ người này cũng không bình thường. Sợ là ở trên
giang hồ cũng là cao thủ đứng đầu. Nếu không phải, nàng cũng có một thân võ
nghệ cao cường, thì tuyệt kế sẽ nhìn không ra.

Thủy Dạng Hề cười, như vậy, xem ra
nhạc sĩ này nhất định là không muốn cưới Thủy Dạng Tình, mới tương kế tựu kế,
để cho mấy người kia cướp Thủy Dạng Tình đi. Như vậy, cho dù có tìm được nàng
trở về, thì hắn cũng có cớ để từ chối chuyện hôn sự này. Nếu đã vậy, vì sao lúc
trước lại muốn giúp đỡ hoàng đế diễn vỡ diễn này?

Trong nháy mắt, trong lòng hai
người liền hiện lên vô số ý tưởng.

Chỉ thấy nhạc sĩ kia thản nhiên
cười nói: “Tam Hoàng phi không hổ là Tam Hoàng phi, thật là nữ trung hào kiệt.”

Thủy Dạng Hề cười khẽ một cái nói: “Công
tử vẫn nên vào phủ chờ tin tức xấu đi. Vô luận như thế nào, lễ nghĩa này nhà
gái cũng phải làm. Huống chi, ta còn có việc thỉnh giáo công tử nữa.”

“Tam Hoàng phi nói rất có lý. Vậy
hạ thần cung kính không bằng tuân mệnh.” Một bên vừa chắp tay, một bên đi vào
trong phủ. Lời nói kia hắn nghe là hiểu được, chắc nàng sẽ không đem ý đồ chân
thật của hắn nói ra chứ. Hắn cũng không nghĩ đến chuyện phải giết người diệt
khẩu linh tinh, còn nữa, cũng không muốn kết oán với một oan gia lợi hại, đến
lúc đó không thể thoát ra được, còn đem chính mình kéo vào cho người ta trục
lợi.

Thủy Dạng Hề nhìn thân ảnh của hắn,
khóe miệng treo lên ý cười khó hiểu, đang chuẩn bị xoay người đi vào, thì vô
tình liếc mắt một cái nhìn Nam Cung Ngự Vũ đang giúp đỡ nhị phu nhân đi vào
trong phủ. Sắc mặt tựa hồ đều rất khó coi. Không giống lo lắng, cũng không
giống an ủi, nhưng lại có chút như tức giận. Tức giận? Hắn có gì phải tức giận
đây?

Nghĩ thế nàng lắc lắc đầu, đi vào
bên trong cửa phủ.

Một hồi hôn lễ long trọng náo
nhiệt, công thêm hí kịch đầy kịch tính đã kết thúc, nghĩ kỹ lại bất giác thấy
buồn cười. Nhưng mà Thủy Dạng Hề bản tính vốn đạm mạc, nên biến hóa như vậy,
cũng chưa thực chất mang đến cảm khái gì cho nàng, bởi vì trước hay sau thì
nàng đều là một người ngoài cuộc. Nàng chỉ cảm thấy hứng thú đối với chuyện mà
nàng cho rằng đáng giá thôi.

Ra khỏi trường hợp hỗn loạn kia,
đầu óc cuối cùng đã yên tĩnh xuống. Câu chuyện khi nàng nói với Hoa Nhiên thì
bị Nam Cung Ngự Cảnh đánh gãy suy nghĩ, lại một lần nữa trở về trong đầu.

Nàng nghĩ xong quay lại nói với Hoa
Nhiên: “Hoa Nhiên, y theo như lời lúc trước ngươi nói, đêm đó là ngươi giao thủ
cùng Trương thái y kia, hơn nữa còn bị đoạt mất roi, thật không?”

Hoa Nhiên cung kính khom người,
nói: “Đúng vậy, thủ pháp đoạt roi cùng chiêu số mà chú rể quan hôm nay sử dụng
hoàn toàn giống nhau. Cho nên, thuộc hạ mới cảm thấy kinh ngạc.”

“Thật không?” Thủy Dạng Hề vừa suy
nghĩ vừa hỏi lại, hai người đều có thủ pháp đoạt roi giống nhau, chẳng lẽ
Trương thái y cùng nhạc sĩ là cùng một người? “Vậy ngươi có đi tìm nhạc sĩ kia
hay không?”

“Hoàng phi phân phó quá, làm sao
dám không tuân lời. Từ Thái y viện đi ra, tất nhiên sẽ đến nhạc phường, nhưng
mà vẫn không tìm ra nhạc sĩ đó.” Nói đến đây, Hoa Nhiên cũng đột nhiên cả kinh,
nói: “Hoàng phi, hay bọn họ... Là cùng một người?”

Thủy Dạng Hề “ân” một tiếng, gật
gật đầu: “Vô cùng có khả năng. Nhưng mà cũng không thể loại trừ khả năng bọn họ
chiêu số võ công có giống nhau. Tuy nhiên sự giải thích này hơi có chút gượng
ép. Dù sao, cũng hai người kia không biết quan hệ với nhau như thế nào.”

Thủy Dạng Hề dừng một chút, tuy
rằng không thể khẳng định, bất quá cũng không khác biệt lắm. Ngoài ra, đây cũng
là một manh mối quan trọng đối với nàng. Nếu có thể tìm được cơ hội thử một
lần, nhất định có thể tra ra manh mối.

Nghĩ vậy, nên trong lòng đã có đối
sách ứng phó, nàng đang muốn xuất môn, thì không ngờ cửa lại bị đẩy ra từ bên
ngoài, sau đó, thân ảnh thon dài của Nam Cung Ngự Cảnh liền xuất hiện ở trước
mắt...

Báo cáo nội dung xấu